ẢO
TƯỞNG CHÍNH TRỊ,
CUỒNG
VỌNG CHÍNH TRỊ,
THỦ
ĐOẠN CHÍNH TRỊ,
ĐỀU
ĐỐI NGƯỢC LẠI VỚI
LÝ
TƯỞNG CHÍNH TRỊ,
ĐẠO
LÝ CHÍNH TRỊ,
KHOA
HỌC CHÍNH TRỊ,
NGHỆ
THUẬT CHÍNH TRỊ
(I)
Nói
chính trị là nói đều nền tảng
Tính
khách quan nơi xã hội loài người
Đâu
nào khác như khí trời ta thở
Thoát
ra ngoài mà sống thảy được sao
Vả
chính trị đi theo cùng kinh tế
Để
từ đây văn hóa được cộng vào
Bởi
đời sống thảy đều luôn liên đới
Khiến
ba điều căn bản kết vào nhau
Để
từ đó cuộc đời thành phân biệt
Giữa
độc tài và bên khác tự do
Phía
độc tài do vài người nắm chóp
Còn
ngoài ra xã hội phải nương theo
Nhưng
xã hội tự do thì lại khác
Phải
tuân điều dân chủ thảy khách quan
Tức
mọi người trong tay mình lá phiếu
Cử
ai ra đại diện thảy do mình
Đấy
quyền lực tựu trung là như thế
Đâu
có nào rơi xuống bởi tự trời
Cũng
không phải từ tay ai ra cả
Mà
quyền hành là sự ủy nhiệm chung
Khiến
độc tài khác xa nền dân chủ
Nó
làm cho ai cũng phải co ro
Chỉ
duy nhất bởi do điều sợ hái
Bởi
tự do bị tướt đoạt đâu còn
Sự
sợ hãi làm đời co rút lại
Để
chỉ nhìn toàn chính trị xa xôi
Của
ai đó còn mình không quan thiết
Đâu
dám bàn ngại nguy hiểm bản thân
Kiếp
sống đó thành tôi đòi nô lệ
Đành
phủi tay cả quyền sống của mình
Để
phó thác thảy vào tay người khác
Thành
độc tài đều sỉ nhục người dân
Còn
xã hội khi tự do dân chủ
Mỗi
người dân đều ý thức về mình
Có
trách nhiệm với mình và đồng loại
Hay
đồng bào nhằm đến lợi ích chung
Nhờ
nhận thức mọi con người bình đẳng
Quyền
như nhau và trách nhiệm ngang hàng
Đều
mục đích chung lo vì cuộc sống
Nên
mọi người cùng nghĩa vụ đồng đều
Chính
bởi vậy thường quan tâm chính trị
Tức
quan tâm về mọi việc xảy ra
Trên
đất nước cũng như toàn thế giới
Đều
liên quan tới đời sống của mình
Nền
tảng đó tạo ra quyền suy nghĩ
Quyền
phát ngôn, quyền nhận thức tự nhiên
Hay
nói chung quyền tự do tư tưởng
Cũng
là quyền ngôn luận của riêng mình
Mọi
điều đó luôn cần trong trật tự
Không
xô bồ hổn loạn thảy linh tinh
Mà
nghiêm túc và thảy đều hợp pháp
Phù
hợp theo quyền hạn mọi công dân
Không
lạm dụng cũng không hề bó buộc
Chẳng
cần tuân theo thảy giáo điều nào
Quyền
tự do bởi tự mình suy nghĩ
Đó
là quyền chân chính mãi khách quan
Đó
ý nghĩa chính trị toàn thực tiển
Bởi
đặt trên nền tảng của hằng ngày
Cốt
hiệu quả và phải cần hợp lý
Tức
luôn cần khoa học thảy tự nhiên
Vì
chính trị luôn vấn đề xã hội
Cần
văn minh văn hóa vốn thường tình
Cả
cao hơn có khi cần nghệ thuật
Theo
nghĩa là kỹ thuật của nhân văn
Đó
chủ yếu ngay tựa đề chỉ rõ
Điều
bản thân chính trị cốt là gì
Là
thực tiển, khách quan, cùng khoa học
Kỹ
thuật và nghệ thuật cũng đi theo
Tức
chân xác và khách quan phải đúng
Không
thể sai hay không thể mơ hồ
Không
thô ráp để mất đều nghệ thuật
Còn
mà sai toàn thảy phản nhân văn
Tính
chân xác là tính luôn đích thực
Không
rườm rà cũng không thể viễn mơ
Rườm
rà dễ toàn rơi vào ngụy tạo
Còn
viễn mơ đều phản lại nhân quần
Nên
chân xác, khách quan, và trung thực
Không
tuyên truyền làm nhiễu loạn thông tin
Khiến
dối trá biến đều thành tin giả
Còn
chút nào đâu ý nghĩa nhân văn
Đó
nghệ thuật cũng cần trong chính trị
Tức
mọi điều chỉ nhằm tốt cho dân
Không
lừa mị hay không đều dối gạt
Để
cốt vì quyền lợi của riêng mình
Ý
nghĩa đó cần hoài trong xã hội
Chính
trị nhằm trật tự, lẫn mở mang
Bởi
trật tự mới giúp đời ổn định
Và
mở mang làm trí tuệ phát sinh
Hay
trật tự tạo nên đời phát triển
Giúp
mọi người cơ hội để đi lên
Kiểu
dòng sông êm trôi thoải mái
Mỗi
cá nhân như giọt nước tiến toàn
Đều
phát triển tinh thần cùng thân xác
Qua
tinh thần trí tuệ được nâng cao
Nhờ
giáo dục và nhờ điều học hỏi
Thảy
làm cho cuộc sống được thăng hoa
Còn
thân xác chính yêu cầu vật chất
Mãi
nâng cao và phong phú không ngừng
Qua
kinh tế phát huy làm hiển lộ
Ít
người vì nghèo đói phải lo âu
(II)
Để
được vậy mỗi người cần góp sức
Phát
huy mình và trợ giúp mọi người
Nhằm
đồng thuận để hợp nhau phát triển
Kiểu
cộng đồng hạnh phúc có trừ ai
Đó
xã hội tự do là như thế
Chẳng
phải ai bị ràng buộc điều gì
Không
cưỡng chế bất kỳ ai cả thảy
Mà
mỗi người đều quyền được tự do
Khiến
lịch sử khác nào dòng sông chảy
Tùy
đôi bờ và điều kiện tự nhiên
Đều
thoải mãi tiến không ngừng ra biển
Chẳng
để ai quyền đắp đập ngăn sông
Tự
lịch sử luôn chọn đường mà tiến
Không
bị ngăn bởi bất cứ lực nào
Không
phụ thuộc cũng không thành nô lệ
Trong
cuộc đời vì bởi một điều chi
Đời
trải qua từng chặn đường phát triển
Cả
tinh thần lẫn vật chất đều lên
Không
phụ thuộc cũng không ai nô lệ
Mà
thong dong trong xã hội tự do
Chính
nhờ vậy xã hội đều tích cực
Tổng
hợp chung điều tích cực mỗi người
Mỗi
cá nhân cùng nhau luôn hợp lực
Từ
mỗi người đóng góp biến thành chung
Chính
tự do khác độc tài là thế
Bởi
độc tài phụ thuộc chỉ vài người
Khiến
bế tắt mọi điều về kinh tế
Văn
hóa thành cũng kiệt quệ như nhau
Dẫu
độc tài vốn chia làm hai loại
Một
độc tài theo ý thức cá nhân
Với
ý chí chủ quan làm quyền lực
Kiểu
ngày xưa độc đoán bởi quân vương
Như
phong kiến hay dưới thời quân chủ
Kết
tinh đều trong sức mạnh võ biền
Trên
mình ngựa cung tên bình thiên hạ
Để
trở thành Thiên tử thảy làm vua
Kiểu
thứ hai ngày nay không đâu khác
Đó
độc tài ý thức hệ rõ ràng
Niềm
tin tưởng kiểu trở thành cuồng tín
Dẫu
trên nền lý thuyết chỉ mông lung
Bằng
cảm tính hay là do thị hiếu
Để
nhìn gà hóa cuốc lẽ thường tình
Bởi
dốt nát hay tầm nhìn hạn chế
Hoặc
tuyên truyền lung lạc lợi quyền riêng
Khiến
ý hệ khác nào điều huyền bí
Kiểu
tin càn vào tư tưởng vài người
Thảy
thiếu sót nhưng ai nào thấy được
Biến
nó thành tôn giáo thảy mù khơi
Vì
cuồng tín chính trị thành đen tối
Thảy
làm toàn một xã hội thong manh
Khiến
độc tài càng dễ dàng ngự trị
Cuộc
đời còn phần lớn chỉ vong thân
Bị
lợi dụng và nhân danh đủ thứ
Trước
nhất là về giai cấp đấu tranh
Dẫu
mục đích chẳng bao giờ sự thật
Chỉ
phỉnh nhau toàn ngôn ngữ bề ngoài
Cả
giai cấp hiểu đều sai sự thật
Cốt
chỉ nhằm thủ đoạn kiểu ngoài môi
Biến
chính trị thành mị dân đâu khác
Gạt
người đời chỉ ăn vỏ thảy toàn
Bởi
ý hệ nó phản toàn khoa học
Phá
hoại đều thực tiển có khác đâu
Biến
mọi cái hóa đều thành ngụy tạo
Kéo
thụt lùi lịch sử thảy trước sau
Do
ý hệ thảy đều toàn cảm tính
Hay
bởi do thị hiếu vốn dẫn đường
Vài
cá nhân óc thảy nhằm hoang tưởng
Để
tự mình sướng khoái kiểu bản năng
Phi
khoa học bởi cạn về nghiên cứu
Lừa
số đông vì thảy ít chuyên môn
Chẳng
khách quan và kém đều nhận thức
Để
chủ quan cảm xúc lấn át toàn
Nhất
là khi phải gò theo độc đoán
Lại
hợm mình như trí tuệ đỉnh cao
Khi
thực chất tư duy toàn cũn cỡn
Bắt
thế gian phải nô lệ lạ nào
Nên
nô lệ có còn đâu nhân cách
Như
trá hình dưới ách thảy quân vương
Lại
bản chất toàn hôn quân toàn thấy rõ
Có
khác nào làm đảo lộn trần gian
Chính
bởi vậy mà toàn đều lợi dụng
Để
nhân danh vì cuồng vọng riêng mình
Kiểu
cơ hội thảy nhào vào ăn có
Bởi
nào đâu tư duy chút chiều cao
Dựa
hoàn cảnh hay chiêu trò nào đó
Nương
theo điều ý hệ để làm vua
Với
mục đích tuyên truyền đầy thủ đoạn
Để
gạt dân ngu tối cốt nhào vào
Bởi
chính trị thường thảy đều hai mặt
Mặt
lợi riêng và mặt mục đích chung
Mặt
phục vụ và mặt toàn lợi dụng
Chỉ
khác nhau thủ đoạn có cùng không
Bằng
thủ đoạn chính trị thành công cụ
Xã
hội đều phương tiện khác nào đâu
Bị
lợi dụng nấc thang cho quyền lực
Thảy
cá nhân đầy cuồng vọng leo lên
Còn
chính trị vô tư thường cao thượng
Chẳng
khi nào nhằm lợi ích riêng mình
Chính
trị đó muốn trở thành nghệ thuật
Khoa
học cùng lý tưởng thảy quang minh
(III)
Nên
chính trị phụ thuộc vào dân trí
Điều
Phan Chu Trinh đã nói ngày xưa
Dân
trí cũng vốn đi cùng dân khí
Và
cả hai chìa khóa của dân sinh
Nhưng
đất nước Việt Nam thời thuộc Pháp
Cho
đến khi dứt Thế chiến thứ hai
Qua
trăm năm Thực dân nền đô hộ
Lẽ
dĩ nhiên dân trí có nào cao
Đấy
trình độ hiểu theo tầm quốc tế
Cũng
phần đông trong bối cảnh toàn cầu
Vì
lúc đó thông tin đâu mở rộng
Và
nhất là khoa học thảy đâu cao
Giữa
thời đó nước Nga làm cách mạng
Theo
Lênin bônchêvít cầm đầu
Năm
1917 rồi truyền ra toàn thế giới
Thành
Việt Nam mới có Hồ Chí Minh
Khi
Thế chiến thứ hai vừa kết thúc
Nhật
đầu hàng trước sức mạnh Đồng minh
Nền
độc lập sơ khai giờ trao trả
Cho
nước ta Chính phủ Trần Trọng Kim
Song
thời cuộc có đâu dừng ở đó
Do
Việt minh nổi dậy tự bưng biền
Đó
lực lượng bởi ông Hồ lãnh đạo
Từ
Nga về với thuyết Mác Lênin
Khiến
từ đó Liên Xô thành chủ soái
Nhiều
nước đâu chỉ riêng có Việt minh
Cả
đông Âu xuyên suốt về châu Á
Từ
Triều Tiên, Trung Quốc, lẫn Việt Nam
Thời
điểm ấy đời rộn ràng cách mạng
Cốt
tiến lên Vô sản ngọn cờ hồng
Các
ông Giáp, Đồng, Chinh, cùng Lê Duẩn
Thành
tập đoàn phụ tá Hồ Chí Minh
Bước
khởi đầu khơi mào trong đánh Pháp
Trường
kỳ luôn kéo dài cả chín năm
Thắng
Điện Biên làm chia đôi đất nước
Và
Miền Nam ra Chế độ Cộng hòa
Nhưng
chiến tranh vẫn còn đều nhen nhúm
Đẩy
Mỹ vào can thiệp suốt mười năm
Đến
bảy lăm Miền Nam toàn sụp đổ
Nam
Bắc nay thống nhất kiểu công nông
Rồi
bổng chốc Liên Xô thành tan rã
Cộng
sản đành đổi mới phải làm đều
Khung
sườn cũ nhưng nội dung chuyển khác
Về
thị trường vẫn định hướng từ đây
Nhưng
nhờ đó xóa đi thời bao cấp
Trả
thị trường hàng hóa lại như xưa
Điều
trước kia Miền Nam từng đã có
Vì
dầu sao Trung Quốc cũng đổi rồi
Đấy
chính trị thảy hoài luôn như thế
Kết
hợp đều thực tế giữa hai bên
Bên
cầm quyền tự xưng là lãnh đạo
Còn
bên kia quần chúng tức toàn dân
Nếu
dân chủ toàn dân quyền bầu phiếu
Còn
độc tài dân chỉ phải tuân hành
Đảng
chính trị trở thành điều thiết chế
Chẳng
còn đâu chính đảng kiều từ dân
Loại
đảng phái cốt giúp làm bầu cử
Không
phải như kiểu chính đảng cầm quyền
Đó
khác biệt giữa độc tài dân chủ
Cũng
khác về ý hệ chính là đây
Đảng
ý hệ biến thành nền chính trị
Khiến
độc quyền cùng độc đảng mút mùa
Đó
sự thật mà dân đâu có biết
Bởi
tuyên truyền chính trị phải nghe theo
Toàn
sự thật nước ta là như vậy
Đã
gần non thế kỷ sắp qua xong
Chính
trị đó noi theo đường mác xít
Dẫu
nhân danh dân tộc chỉ bề ngoài
Tức
ngôn ngữ thông qua đều chính trị
Chẳng
bao giờ là ngôn ngữ đích danh
Tức
ngôn ngữ chính danh về sự vật
Mà
ngày xưa Khổng tử đã nêu lên
Thuyết
chính danh bị ném vào sọt rác
Mà
chỉ cần mục đích thảy noi theo
Kiểu
mục đích biện minh cho phương tiện
Mà
ngày xưa Mác đã thảy gắn vào
Bởi
qua đó Mác chủ trương chuyên chính
Cốt
cố nhằm Vô sản kiểu chủ quan
Quên
con người thảy luôn đều đa dạng
Mác
khác chi làm lịch sử lạc đàng
Khiến
chính trị hết còn toàn chuẩn mực
Hết
còn đâu mọi kết quả khách quan
Hóa
mù mờ và không còn nền tảng
Thành
thử nên phi khoa học rõ ràng
Mà
chính trị có nào luôn cố định
Vì
mãi toàn chuyển đổi với thời gian
Sự
chuyển biến vốn tùy vào hoàn cảnh
Nhưng
mục tiêu dân nước phải giữ toàn
Hay
chính trị giống đều bông hoa nở
Tức
phải luôn xuất phát tự bên trong
Mỗi
loài hoa tuy khác đều bản chất
Vẫn
đâu nào kiểu hoa giả đeo vào
Bởi
nếu chỉ giống toàn như hoa giấy
Lấy
đeo vào đâu còn phải tự nhiên
Bông
hoa giả lấy đâu mà cho trái
Kiểu
ngoại lai ý thức hệ hệt càng
Giờ
lớp sau tiến lên thay lớp trước
Phải
quay về với lịch sử khách quan
Lớp
trước sai lớp sau cần chữa lại
Bởi
nếu không lịch sử mãi hoang tàn
(IV)
Nên
chính trị không thể tôn thần thánh
Khiến
chỉ đều mù quáng kiểu ngu dân
Làm
lịch sử trở nên thành bế tắt
Giống
rơi vào chỗ lỗ trống thiên thu
Mà
chính trị nói chung cần dân trí
Cần
những người nhằm mục đích vì dân
Phải
thực chất không bề ngoài ngôn ngữ
Mà
giản đơn ngay thẳng phải mọi phần
Bởi
dân trí phải luôn cần trình độ
Hay
khả năng nhận tức ở tầm cao
Tự
mình có tư duy toàn độc lập
Không
phải tin nô lệ thảy người nào
Cả
lãnh đạo cũng như phần quần chúng
Không
thể nào chênh lệch giữa hai bên
Quần
chúng thấp khó móc toàn lên được
Lãnh
đạo tồi quần chúng phải chịu oan
Cần
tương ứng phải luôn đều hai vế
Cốt
rập ràng nhằm bổ túc cho nhau
Bình
thông nhau nếu khi đều tắt nghẽn
Chính
trị toàn cũng giống phải úa màu
Vì
kiểu đó có còn nào lãnh đạo
Mà
khác đâu ngoan cố để cầm quyền
Nhắm
lợi ích bản thân toàn sau trước
Có
khi nào nhằm phục vụ quốc dân
Chính
trị đúng thảy khi cần khoa học
Gắn
vào điều lý thuyết lẫn thực hành
Phải
chính đáng có đều trên lý thuyết
Và
thực hành kết quả thảy hiệu năng
Nếu
chính đáng có cả hai điều đó
Mới
đúng đều kiểu chính trị chính danh
Còn
ngược lại khác nào là tà trị
Cốt
nhằm vào quyền lợi của bản thân
Khiến
chính trị như con dao hai lưỡi
Nó
dễ thành công cụ để mị dân
Cốt
chiếm quyền riêng tư nhằm thủ lợi
Chẳng
mục tiêu lợi ích của đời chung
Nên
chính trị phải luôn cần linh hoạt
Lợi
cho dân thích ứng mãi đưa vào
Không
cứng nhắc kiểu tuân theo ý hệ
Cả
toàn không nô lệ lớp người xưa
Thời
ông Hồ tất nhiên đều hoàn cảnh
Mà
bây giờ lịch sử đã đi qua
Chuyện
đúng sai ngàn năm sau có đó
Chờ
tương lai soi xét khiến rạch ròi
Còn
kiểu mãi chỉ tôn ông thần thánh
Có
khác nào ni tấc áo quần may
Óc
nô lệ tõ ra toàn nhìn thấy
Có
vì đâu dân nước chỉ vì mình
Khiến
chỉ giống hóa gà tồ ăn quẩn
Cối
xay cùn làm lịch sử còn chi
Biến
tất cả thành ao tù nước đọng
Ngàn
đời sau tai tiếng có ra gì
Nên
tốt nhất là theo gương thế giới
Như
hiện nay trường hợp Ukraina
Đó
điển hình là tinh thần cách mạng
Hướng
thảy vào nền dân chủ tự do
Quyết
bảo vệ non sông cùng dân tộc
Để
đẩy lùi hết mọi cuộc xâm lăng
Trong
thực tế cũng như trong ý hệ
Bởi
ngàn đời phải bảo vệ giang sơn
Nhằm
thiết lập nền tự do dân chủ
Trao
quyền dân tự quyết định chính mình
Bằng
quyền lực trong tay dùng lá phiếu
Mới
thật tình bầu lãnh đạo vì dân
Vì
độc tài thảy không hề lãnh đạo
Mà
cố tình nhằm cướng bức dân theo
Dân
đâu khác kiểu trâu bò xỏ mũi
Thế
còn đâu ý nghĩa của quốc dân
Bởi
chẳng ai tự cho quyền lãnh đạo
Nếu
không do bởi lá phiếu dân bầu
Mà
mánh lới tuyên truyền đều giả tạo
Chính
trị thành thủ đoạn quả khác đâu
Nên
nói chung chính trị cần khoa học
Cần
phải theo sát thực tiển khách quan
Đúng
đạo đức và cần đều nghệ thuật
Mới
thảy toàn phù hợp với nhân văn
Còn
chính trị vì mình đều xấc xược
Cốt
chỉ vì ích kỷ kiểu tầm ruồng
Dùng
độc tài xã hội nhằm thống trị
Hại
con người ngoài miệng chỉ nói suông
Nhưng
chính trị nếu toàn đều cao thượng
Có
bao giờ kiểu đê tiện hạ lưu
Đều
cả thảy vì dân làm mục đích
Vì
nước non cao cả thảy chính danh
Bởi
độc tài luôn cá nhân chủ nghĩa
Dẫu
mệnh danh vì xã hội đủ điều
Nên
đánh giá trước tiên cần mục đích
Cả
nhìn vào kết quả của tương lai
Ngôn
ngữ dễ khiến lập lờ chính trị
Bởi
vì đều ngôn ngữ chỉ bề ngoài
Chính
việc làm mới hiện ra mục đích
Kết
quả rồi mới thấy đúng hay sai
(V)
Vậy
chính trị chính danh cần trước nhất
“Chính
giả” thành lời nói của người xưa
Phải
trung thực và lấy dân làm mục đích
Còn
tuyên truyền quỷ quyệt thảy gian tà
Bởi
cuộc sống con người hai lãnh vực
Mãi
luôn đều một ý nghĩa như nhau
Tức
giá trị thực hành và lý thuyết
Có
nào riêng đâu chỉ khía cạnh nào
Khiến
chính trị cũng đều hoài như thế
Lý
thuyết nhằm để hướng dẫn thực hành
Cần
khoa học chuyên sâu về lý thuyết
Nâng tư duy chính trị quả khác đâu
Còn
chính trị chỉ nhằm vào quyền lực
Có
khác chi kiểu ý thức tầm thường
Như
giòi bọ rúc rĩa đều xác chết
Chính
trị ca thống soái thảy lưu manh
Khi
người sống trong cuộc đời đa dạng
Với
bao nhiêu những ý nghĩa nhân quần
Đâu
nhất thiết dấn thân vào chính trị
Còn
vô vàn lãnh vực vẫn đều cao
Như
khoa học hay cả về triết học
Hy
đến như tôn giáo có lạ nào
Hoặc
gần gủi nhất chính là nghệ thuật
Làm
con người ý thức thảy thăng hoa
Nên
chung lại đời nhằm vào cuộc sống
Nhằm
trước sau được phát triển chính mình
Cả
tinh thần lẫn cả về vật chất
Có
nào cần chính trị mới quang vinh
Đó
đầu óc kiểu tầm thường tất cả
Muốn
mình lên đè nén được mọi người
Kiểu
tham vọng nhằm công hầu vương bá
Thảy
đã thành lạc hậu của ngày xưa
Mà
sống tốt cho mình và người khác
Khiến
thảy đều chính trị chỉ phân công
Tùy
năng lực và tùy vào sở thích
Chính
quyền trao qua phiếu được dân bầu
Còn
cầm quyền mà mút mùa lệ thủy
Dầu
đảng nào hay chỉ dẫu cá nhân
Đều
phản động và đều toàn phi lý
Có
còn đâu nhân cách của con người
Bởi
con người sống cao vì bổn phận
Đó
mới hoài ý nghĩa của nhân văn
Trách
vụ riêng và nhằm vì người khác
Cho
cộng đồng mới thảy giá trị cao
Theo
tài trí mà việc làm lớn nhỏ
Như
con sông chảy ra biển đều toàn
Từng
giọt nước biến thành nên con lạch
Nhiều
lạch vào để tạo thảy dòng sông
Mà
đỉnh cao con người là trí tuệ
Với
khả năng nhận thức được mọi điều
Đó
ý nghĩa nhân văn hoài vĩ đại
Đâu
chỉ thuần chính trị mới toàn cao
Thêm
khác nữa chính trị đâu riêng lẻ
Mà
phải luôn lấy văn hóa làm nền
Tuy
mục đích nhân văn còn chưa đủ
Mà
còn cần giới lãnh đạo tinh hoa
Học
thuyết Mác sai lầm đều ý hệ
Khiến
thành ra nhám nhúa giữa cuộc đời
Cuồng
giai cấp kiểu toàn đầy mù quáng
Để
bị thành lợi dụng thảy thường xuyên
Như
dùng dao sao lại đâm đằng cán
Hay
đốn cây đâu thể chặt bằng sườn
Mác
cuồng ngông thảy trở thành mù quáng
Chính
trị nhằm mê tín hóa nhân gian
Khiến
phần lớn mị dân là thế đó
Toàn
giúp cho kẻ cơ hội nhảy vào
Để
nhân danh trên đời đều đủ thứ
Mà
thật nào giai cấp được gì đâu
Thảy
thuyết Mác bất thường là như vậy
Lần
đầu tiên quả xảy đến trên đời
Chính
trị kiểu xã hội toàn mê tín
Bởi
bản thân phản khoa học vậy thôi
Biến
chính trị đều phong trào tùy tiện
Khó
thành nên kiểu hành xử lâu dài
Giống
bửa tiệc chóng tàn rồi lạnh nguội
Nhưng
lại làm bừa bộn cả tương lai
Do
bởi Mác muốn Độc tài vô sản
Nhằm
đưa ra biện pháp ép toàn dân
Thủ
tiêu hết đều tự do dân chủ
Xã
hội thành càng tệ hại muôn phần
Bởi
tiêu cực thay vào toàn tích cực
Bởi
đem đời tộng hết thảy vào khuôn
Đời
hèn nhát khiến trở thành thụ động
Bởi
bản năng tồn tại phải lèn quèn
Khiến
thuyết Mác khác gì đâu tội ác
Bởi
làm cho ức chế mọi con người
Qua
thế kỷ đều vong thân tất cả
Bởi
còn nào mọi ý nghĩa nhân văn
Mác
tếu táo tự mệnh danh giải phóng
Nhưng
thật ra làm nô lệ nhân quần
Đời
giải phóng chỉ biến thành tồi tệ
Kiểu
Liên Xô giờ cuối phải đổ nhào
Đấy
chính trị tác nhân là thế ấy
Nếu
thật đều nó không thảy khách quan
Đâu
khuôn ép mà ép đời mãi cả
Phải
đều bung vì theo nghĩa tự nhiên
Nên
chính trị cần khách quan trước nhất
Thuận
tự nhiên nhằm quản lý con người
Trên
nền tảng tự do và dân chủ
Giới
tinh hoa được chọn để cầm quyền
Sao
khoa học và phải cần thoải mái
Khiến
nhiệm kỳ được tính đến trước tiên
Mọi
chính đảng đều dùng cho bầu cử
Không
độc tài được nắm thóp triền miên
(VI)
Thành
chung lại khi nói về chính trị
Phải
lấy luôn diều đạo lý làm đầu
Đó
có nghĩa cần luôn đều đạo đức
Mới
thành ra nguyên tắc mãi nhân văn
Đó
lằn ranh giữa độc tài, dân chủ
Ngăn
cá nhân đi vào mọi nhân danh
Tránh
cuồng vọng bản thân về quyền lực
Lại
mệnh danh là nguyện vọng toàn dân
Cũng
nhờ đó tránh được toàn thủ đoạn
Của
cá nhân lẫn phe nhóm của mình
Làm
chính trị xa rời đều đạo lý
Để
trở thành các tham vọng linh tinh
Phi
thực chất cũng thành phi nghệ thuật
Kiểu
còn toàn những lạm dụng cho mình
Nhân
dân chỉ còn đều con cờ thí
Xã
hội thường rơi vào chỗ điêu linh
Nó
cốt chỉ ở tuyên truyền giả dối
Có
đâu nào mang giá trị chính danh
Phản
thực tiển và đời thành sai lạc
Nên
mục tiêu vì khoa học chẳng thành
Chính
trị đó kiểu trở nên phản động
Đi
ngược dòng lịch sử của nhân gian
Sự
ngu dốt khiến làm sao khoa học
Quyền
lợi riêng đâu phải giới tinh hoa
Thành
chính trị như con dao hai lưỡi
Hoặc
nhằm chung vì quyền lợi quốc gia
Hoặc
lợi riêng cho bản thân, bè nhóm
Khó
người dân đâu phân biệt rạch ròi
Khiến
chính trị dễ chiêu bài lợi dụng
Biến
toàn dân thành chỉ một cuộc cờ
Quyền
lợi riêng vốn nhân danh đủ thứ
Đạo
lý nào còn ý nghĩa thảy sao
Đó
hệ lụy kiểu độc tài độc đoán
Dùng
tuyên truyền phỉnh gạt thảy người dân
Gây
lẫn lộn trắng đen về mục đích
Làm
toàn dân hóa thảy chỉ mù lòa
Sức
mạnh chung lại bị toàn san đoạt
Nó
còn đâu sức mạnh của toàn dân
Mà
biến thảy vào trong tay thiểu số
Hay
tệ hơn của chỉ một cá nhân
Tránh
điều đó cần tự do dân chủ
Mới
duy trì được quyền lực toàn dân
Dân
biểu hiện tối cao thành ý chí
Người
cầm quyền vì đó phải thi hành
Đó
nguyên lý lâu đời trong xã hội
Nhất
là theo kiểu dân chủ tự do
Dân
quyết định thông qua đoàn Quốc hội
Là
cơ quan thực chất phải dân bầu
Và
đất nước chia đều thành bộ phận
Không
nhập nhằng không dẫm đạp giữa nhau
Chỉ
xã hội làm nền cho tất cả
Bởi
nơi đây quyền dân sự mọi người
Bên
cạnh đó là chuyên môn Hành chánh
Với
Quốc phòng sức mạnh thảy khách quan
Cùng
Tư pháp cũng là ngành độc lập
Hoạt
động theo chỉ năng lực chuyên môn
Dành
chính trị cho thành phần lãnh đạo
Quyền
được dân giao phó bởi dân bầu
Bằng
lá phiếu tự do và dân chủ
Không
gian manh không lèo lái riêng tư
Cơ
chế đó phải luôn cần vững chắc
Nhằm
thực thi Hiến pháp được lập ra
Thảy
khoa học và thảy luôn thực tiển
Không
gian manh không thần bí ta bà
Điều
đó khác kiểu độc tài mê tín
Hoặc
độc tài khuynh loát cách riêng tư
Duy
ý chí vài cá nhân thảy cả
Lại
nhân danh toàn xã hội mút mùa
Nó
sai trái do bản thân chính trị
Khi
dẫm lên chủ thể của toàn dân
Đặt
chủ thể còn vào riêng đảng phái
Để
hè nhau cấu kết kiểu âm thầm
Nên
chính trị phải công khai quyền lực
Như
là quyền chủ quản của toàn dân
Không
phe phái hay cá nhân nào cả
Mà
cũng không ý thức hệ ngoài vào
Bởi
ý hệ luôn điều nguy hiểm nhất
Dễ
biến thành chính trị kiểu thời cơ
Quyền
lợi riêng hay cùng đều phe nhóm
Bao
thành phần cơ hội thảy nhảy vào
Do
ý hệ thường cá nhân bịa đặt
Bởi
một người hay vài kẻ nhân danh
Thảy
chủ quan và đều phi khoa học
Có
làm sao thành chính nghĩa toàn dân
Đó
chẳng qua chụp lên từ bạo lực
Nhờ
dụ mê bởi thủ thuật tuyên truyền
Nhằm
gian dối hay kiểu đều cưỡng bức
Nhằm
nhân danh ý chí của toàn dân
Thành
tóm lại chỉ tự do dân chủ
Mới
luôn là chính trị thảy toàn cao
Còn
độc tài bản thân thường gian dối
Khiến
đều luôn hạ đẳng cách tầm phào
Tội
của Mác là Độc tài vô sản
Đó
thảy đều ý hệ kiểu tào lao
Vì
bản chất phản tự do dân chủ
Hại
đời toàn Mác kiểu kẻ tội đồ
NON
NGÀN
(21/3/22)