TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 395
VẤN ĐỀ “GIAI CẤP” XÃ HỘI
VÀ SỰ PHÁT TRIỂN THỰC
CỦA LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI
I
Nếu vũ trụ chỉ đều “vật chất”
Hẳn có gì tích chứa bên trong
Triệu đời cũng chỉ “vật” thuần
Dễ nào phát triển đề thành ra chi
Lấy ví dụ kiểu như hòn đá
Dầu triệu năm khó biến ra cây
Bởi vì nó thảy “vô tri”
Có gì thuộc tính khác hơn đá nào
Vậy vũ trụ mà thành phát triển
Triển khai ra thảy khắp không gian
Thời gian diễn tiến nhờ toàn
Đều do “tiềm ẩn” trong càng lộ ra
“Tinh thần” đó Hegel tin vậy
Nhằm suy ra “biện chứng” khách quan
Dựa vào “phủ định” hàng hàng
Hay vào “đối lập” mà càng đi lên
Cái sau cùng cốt vì “nhận thức”
Để tìm ra “bản thể” chính mình
Tinh Thần Tuyệt Đối tột cùng
Tức là chân lý thảy đều khách quan
Mác liền trách Hegel trừu tượng
Bởi dễ đâu lại có “tinh thần”
Đời đều “vật chất” mọi phần
Trong toàn vũ trụ có gì khác sao
Khiến so sánh Hegel với Mác
Hegel khôn Mác chỉ dại khờ
Kiểu đều “biết một dốt mười”
Hay toàn “khôn lõi” làm đời trớ trêu
Vật chất lại đem hô “biện chứng”
Lại còn cho “lật ngược” Hegel
Thật ra điều chỉ bông phèn
Lật đi bình rượu “biến thành” nước sao ?
Chỉ “chổng đít lên đầu” mà lại
Mác tự khoe “chân lý tuyệt vời”
Để dùng “vật chất” làm đầu
Kiểu thành “dung tục” tinh thần có chi !
Ai cũng thấy đó điều nghịch lý
Cách “ngây ngô” lộ thảy ra ngoài
Nhằm cho “mâu thuẫn” khác nào
Như là “động lực” làm đời tiến lên
Đề ra thuyết “đấu tranh giai cấp”
Mác tự coi “kinh tế” tuyệt vời
Tranh nhau lợi ích ở đời
Đẻ nhằm “giải phóng” loài người về sau
Đời nhờ đó thành “không giai cấp”
Chỉ làm theo năng lực tùy người
Tối đa hưởng mọi “nhu cầu”
Mác thành “điên dại” hoặc là loại “ngu”
Bởi thực tế loài người phát triển
Đều nhờ vào khoa học phát minh
Tạo nên kỹ thuật đạt thành
Giúp làm công cụ cho đời tiến lên
Toàn thực tế khách quan là thế
Dù cá nhân hay thảy chủng loài
Từ thời đồ đá ban đầu
Đồ đồng đồ sắt rồi thời vươn lên
Bởi nếu chẳng dựa vào kỹ thuật
Luôn loài người vẫn “khỉ” trong rừng
Thảy nhằm hái lượm cầm chừng
Dễ đâu “muôn dặm mà đời đi hia”
Vậy kinh tế nhờ vào kỹ thuật
Đâu dựa vào giai cấp đấu tranh
Cái “ngu” của Mác đã thành
Do điều trái khoáy “phịa” từ Hegel
Để Mác thảy cho nhờ “đối lập”
Mà tạo ra “phủ định” không ngoài
Khi Tư bản đạt đỉnh rồi
Tất liền phủ định để thành “tự chôn”
Bằng “Vô sản” toàn cầu thay thế
Cốt tạo ra “cơ chế độc quyền”
Gọi là “Vô sản độc tài”
Tự làm “kế hoạch” cho đời phất lên !
Nhưng thật sự đó toàn tưởng tượng
Bởi nào đâu thực tế xảy ra
Vì ai cũng chỉ con người
Vốn nhằm lợi ích của mình “riêng tư”
Còn với chuyện “đời sai hay đúng”
Là bất công hay thảy công bằng
“Tinh hoa” chỉ một số người
Óc đầu lành mạnh hướng vì tình thương !
Do xã hội “bản năng” đều có
Hay vẫn nhằm “cảm tính” làm đầu
Tùy nơi “chủ thể” mỗi người
Có đâu quy luật rạch ròi thế gian
Riêng “giai cấp” chỉ toàn thiểu số
Loại “đảng viên mác xít” lồng vào
Hiểu thành giai cấp hận thù
Khởi đầu “xách động” vì đều Mác thôi
Đâu có phải khách quan quy luật
Mà mọi người tự giác đi vào
Nhưng vì “cơ chế độc tài”
“Tuyên truyền dụ hoặc” ép người phải vô
Khiến kết quả Liên Xô tan vỡ
Cả Đông Âu cũng sụm bà chè
Bởi toàn giả tạo bên ngoài
Có đâu “nguyên lý” chứa đều bên trong
Thành nói đúng Mác toàn “xạo xự”
Cốt đưa ra ngụy biện phần nhiều
Để nhằm “quỷ biện” nói liều
“Thiên đàng” hạ giới có nào căn cơ !
(II)
Mà thực chất đó đều giả tưởng
Chính xác hơn “ảo tưởng” gạt đời
Mác thành ra kẻ “tội đồ”
Gạt lừa nhân loại đã ngoài trăm năm !
Đi theo Mác thảy toàn “lợi dụng”
Để trông chờ “quyền lợi” cá nhân
Đấu tranh giai cấp “mệnh danh”
Quyền hành thâu tóm rồi mình “làm vua”
Mao Trạch Đông mọi ai đều thấy
Liền trở thành “hoàng đế” khác nào
Vượt xa hơn cả Thỉ Hoàng
Về phân giết hại cơ man bao người
Khiến chứng tỏ Mác toàn tội lỗi
Bởi gây nhiều hệ lụy hơn ai
Khiến làm xã hội thành hài
Ngàn năm “lỗ hỗng” cố đều chui vô
Thành rõ rệt “chì chài” đều mất
Toàn “uổng công phí sức” loài người
Tinh thần vật chất hại đều
“Dã tràng xe cát” đâu ngoài biển đông
Nhưng nguyên tắc vật đều “cấu trúc”
Đâu dễ “phi giai cấp” được toàn
Mà hoài “rẽ nhánh phân tầng”
Đó thành quy tắc vạn phần thế gian !
Từ đơn giản để rồi phức tạp
Nhưng thảy đều hòa hợp giữa nhau
Không sinh “mâu thuẫn” chỗ nào
Không toàn “nghịch lý” khiến đời mới hay !
Giống hạt cây ban đầu chỉ một
Mới đi lên nảy một lá mầm
Chuyển thành nhiều lá dần dần
Cuối cùng “đại thụ” quả đều từ đây
Tức đó luật “phân tầng phân nhánh”
Cả rễ lên đến ngọn lá khác nào
Nhưng đều “nhất thể” trong ngoài
Có chi “mâu thuẫn” như điều Mác vin ?
Hay lịch sử loài người cũng vậy
Càng lên cao càng buộc phân tầng
Văn minh văn hóa hợp vào
Đâu thuần “vật chất” hay đều bản năng
Mà giả dụ lúc đầu “cộng sản”
Vẫn dần theo “tiến hóa” phân ra
Tạo nên “tư sản” ta bà
Có đâu “quay ngược” để thành hạt xưa ?
Nên thật quả Mác “ngu bỏ mẹ”
Hay đúng ra đều thảy anh “gàn”
“U mê ám chướng” quả toàn
Nói điều “nhảm nhí” gạt toàn mọi nơi
Làm lịch sử “tơi bời hoa lá”
Khiến người người “gấu ó” lẫn nhau
Tưởng lầm “giai cấp” hàng đầu
Bị nhằm “xúi giục” thành phần ít thôi
Qua “tuyên truyền” cộng vào “tổ chức”
Dùng “độc tài” khuynh đảo mọi người
Vong thân xã hội lạc loài
Đời thành nô lệ quả ngoài khác đâu
Vì tiêu diệt tự do dân chủ
Cũng biến thành triệt hạ tinh thần
Con người “hóa vật” vạn lần
Chỉ còn “công cụ” trên dùng khiển sai
Đời lạc hậu bởi đều như thế
Tưởng “đi lên” lại hóa thụt lùi
Như cây cắt thảy mầm chồi
Biến thành “gỗ mục” trong đời khác sao
Người với người chỉ thành nô lệ
Thảy làm theo thiểu số cầm quyền
Vong thân xã hội đều lềnh
Bởi cần giả dối để nhằm tồn vong
Thành gian trá biến ra thực tế
Lại tệ hơn “nịnh bợ” đủ điều
Con người tiêu biến nhân quyền
Chỉ còn hạ thấp xuống thành “vật” thôi
Nhưng vẫn thảy lại trong ảo tưởng
Nghĩ “địa đàng” phải được xây nên
“Dậm chân tại chỗ” vang rền
Tiến đâu có thấy lại thành lùi xa
Bởi nó ngược thảy đều “lý tính”
Duy bản năng là được tung hoành
Sống theo cảm tính đã đành
Hay còn “gian tính” đời thành có luôn
Khiến xã hội hóa đều “ác tính”
Kiểu dễ chi “ung bướu” tính lành
Mà đời “gian đối” mọi vành
Sống toàn giả tạo đều thành trớ trêu
Đó chỉ lỗi bởi chung của Mác
Do vì đưa “học thuyết” nghịch đời
Khiến làm nhân loại lạc loài
“Trăm năm hiu hắt” quả nào khác đâu !
Do từ đầu Mác sai triết học
Hiểu đều thành “hạ giá” con người
Thay bằng “vật chất” thảy vào
Lại sai khoa học càng đều éo le
Nhưng trăm năm dễ ai dám sửa
“Quán tính” rồi chỉ biêt tuân theo
Khiến làm nhân loại thành “lèo”
Tinh thần hủy hoại óc đầu còn chi
Biến con người ra toàn “thù địch”
Nhưng “giả nhân giả nghĩa” bề ngoài
Vì cùng “não trạng tôi đòi”
Bởi do thuyết Mác “nắm đầu” sạch trơn !
(III)
Nói “giải phóng” lại thành nô lệ
Mác “cam tâm” hại thảy loài người
Để khi lịch sử “chột” rồi
Con người giải thoát ra toàn khó khăn
Khiến nguyên lý toàn sai như vậy
Mác dễ chi “nói thánh nói thần”
Khách quan sai thảy mọi phần
Cầm bằng “hũ nút” mọi phần kín bưng !
Bởi ánh sáng đâu nào lọt tới
Mà toàn trong đều thảy kín bi
“Độc tài vô sản” lạ gì
Mác thành “tệ hại” khó nào ai quên
Làm loài người tự mình hủy hại
Khác chi ăn “trái độc” ngấm rồi
Thấm sâu khó nhổ một lần
Chỉ còn “chịu trận” bởi càng lậm sâu
Kiểu cái máy “ráp sai nguyên lý”
Dẫu ngàn năm chạy vẫn xạt xài
Mà còn có chạy được nào
Bởi “người sáng chế” phản toàn hiệu năng
Mác “trái cựa” vì đều nghịch lý
Bởi vì phi nguyên tắc từ đầu
Khiến thành kết quả dễ đâu
Mác toàn chỉ đẩy đời vào “lỗ đen”
Trong khi đó đời đều quy luật
Luôn tuân theo nguyên lý khách quan
Cái gì lịch sử “có” toàn
Hẳn cần gìn giữ để càng đi lên
Đâu lại kiểu “xóa bài làm lại”
Bởi đều phi “nguyên lý tự nhiên”
Gọi là “cách mạng” nhãn tiền
Lại thành “ám chướng” Mác nào biết sao
Vì thực tế “con người chân chính”
Thảy gồm trong “vật chất tinh thần”
Còn thêm “tiềm lực” mọi phần
Cần sao thuận tiện để nhằm phát huy
Đâu phải hóa “cá mè một lứa”
Cốt “đếm đầu nhằm để chia xôi”
Thành ra thuyết Mác “toàn tồi”
Bởi sai nguyên lý từ đầu lạ chi !
Trong khi đó đời cần thực tế
Được tự do bay nhảy mọi người
Miễn không “đối ngược” lại đời
Mới thành dân chủ tạo “nền móng” chung
Dùng “bầu cử” chọn người đại diện
Vẫn tuân theo chỉ lẽ công bằng
Mọi ai thiện chí có tài
Cùng như đức hạnh được cần chọn ra
Đời như vậy phải dùng pháp luật
Nhằm kiểm tra mọi lợi ích chung
Cả dùng “thuế khóa” vận hành
“Điều hòa” bình đẳng công bằng giữa nhau
Giúp kẻ khó được luôn nâng đỡ
Tạo công ăn lẫn cả việc làm
Nhằm khai thác mọi sở trường
Mỗi người đóng góp theo điều kiện riêng
Trên cơ sở “thị trường” chung cả
Mà mọi người đều được tự do
Tùy theo năng lực góp vào
Tạo nền kinh tế mọi điều phát huy
Đau có phải “đấu tranh giai cấp”
Tin theo điều “mê tín dị đoan”
Dựa vào “mờ ảo” thảy toàn
Gọi là “biện chứng” dễ càng đúng sao
Tin “vật chất” tạo thành guồng máy
Toàn “phi nhân” đâu nữa con người
Giống “giàn tự động” thảy đều
“Cái ngu của Mác” khó điều nói xong
Bởi “mộng tưởng” đời không giai cấp
Cốt dẹp luôn tiền tệ thị trường
Làm ra “trao đổi” mọi đường
Thật đầy nhảm nhí Mác toàn thành “ngu”
Nên Mác sai “lu bù” là vậy
Bởi đều do “viễn tưởng mộng mơ”
Có chi thực tế bao giờ
“Thả mồi bắt bóng” làm khờ thế gian !
Niềm tin đó quả toàn “lếu láo”
Đều chẳng qua phỉnh gạt loài người
Kiểu dùng “cà rốt nhử đầu
Đằng sau roi quất” buộc lừa phải đi
Nên thực tế Mác đều thất bại
Vì đưa ra lý thuyết “nửa vời”
Khác gì “nửa chuột nửa dơi”
Tưởng lầm “nhân bản” ai đời phi nhân
Do thực chất nó không khoa học
Lại còn thêm triết học “gà mờ”
Đúng ra phỉnh kẻ dại khờ
Hay đều “tham lấn” nhằm vảo lợi danh !
Đạp lên thảy tha nhân bất chấp
Bởi vì do ích kỷ trong lòng
Hay đều “đố kỵ” lòng vòng
“Không làm cũng hưởng” tính nhằm gian tham
Hóa khái niệm Mác kêu “bóc lột”
Lại thành ra “quật ngược” ở đời
Nếu đầu bóc lột “cá nhân”
Sau thành “tập thể” mọi phần lạ đâu
Nên tóm lại “nặn nhào” bậy bạ
Mác đưa bao khái niệm sai lầm
Làm thành quan điểm hỏng toàn
Quả đều “không tưởng” rõ ràng tới nay
(IV)
Sự thất bại rải dài thế kỷ
Hay “trăm năm” rải khắp toàn cầu
Á Âu đều bị lăn vào
Chiến tranh “nóng lạnh” xảy hầu khắp nơi
Tuyên truyền thảy đều gây ảo tưởng
Nhằm thực ra “áp chế” con người
Buộc đều “đóng kịch” trên đời
Diễn thành “sân khấu” mọi người trôi theo
Toàn mất hẳn “bản thân” chân thật
Chỉ còn như “chiếc bóng” của mình
Bên ngoài sợ hãi đều toàn
Nên thành tất cả đều là nạn nhân
Tuy dẫu vậy trong lòng chịu đựng
Vì bản năng tồn tại ép vào
Tạo thành “ức chế” toàn hầu
Cả toàn xã hội có nào trừ ai
Kẻ nắm quyền cũng như “bị trị”
Đều nhìn chung “khiếp sợ” lẫn nhau
Hóa thành thực tế hai phe
Hoàn toàn “đối lập” ai dè vậy sao
Nên “nghịch lý” đã thành hiện thực
Những điều gì “lên án” từ đầu
Cuối cùng vẫn có khác đâu
“Vòng quay trở lại” chỉ hầu tự nhiên
Thành Mác chỉ huyên thiên thấy rõ
Bởi khác đâu ngụy tạo từ đầu
Dễ chi thực chất chút sao
Lại toàn ảo tưởng ai nào không hay
Tạo ra thảy nạn nhân khắp chốn
Cả toàn cầu ai oán nỉ non
Dẫu đều ta thán âm thầm
Còn thêm số chết “trên trăm triệu” người
Dẫu hi sinh mà “thành công” cả
Hiến cho đời cũng tiếc làm chi
“Thiên đường” lại quả có gì
Lại thành “địa ngục” thay vào nhiều nơi
Đó “thực tế” ai thời không biết
Đều ngọn nguồn “giai cấp đấu tranh”
Nhất là “vô sản chuyên quyền”
Để đều lạm dụng trở thành thói quen
Bởi vô sản dễ sao chọn lọc
Mà phần đông “ô tạp” hùa vào
Mấy khi đạo đức ở đời
Mà nhằm tận dụng đè người chẳng thương
Vì “bản năng” người đều thường có
Mác thảy “quên” dữ kiện từ đầu
Phương trình đâu giải được hầu
Chỉ đều “ẩn số” thảy toàn mông lung
“Phi khoa học” Mác thành như thế
Bởi đều do “trái luật khách quan”
Mà gồm tưởng tượng thảy càng
Tạo đời hư ảnh Mác toàn “tội to”
Chẳng cần biết khởi đầu “kỹ nghệ”
Làm “công nhân” xuất hiện phải đều
Bởi vì “nhà máy” thành hình
Đó là nguyên tắc cần nào chỉ ra
Song dầu vậy lúc đầu số ít
Vẫn bị cho “bóc lột” một phần
Mặc dầu nguyên tắc “cân phân”
Thị trường bó buộc dễ phần khác sao ?
Nên áp dụng trước sau “chính sách”
Làm thế nào giúp đỡ kẻ nghèo
Cũng thành kết quả đâu lèo
Công bằng “tương đối” đời đều khách quan
Mác “dựng chuyện” đấu tranh giai cấp
Bởi cho đều “sứ mệnh” công nhân
Thật vì “mê tín” mọi phần
Đã thành “huyền bí” duy tâm khác nào !
Nên khách quan nếu nhằm phân tích
Mác đâu nào chân xác lạ sao
Lại toàn “cảm tính” đưa vào
Hay nhằm “cương đại” quả đều chủ quan
“Tư Bản Luận” vốn toàn là thế
Kiểu “gọt chân cho thảy vừa giày”
Tạo nên “đau buốt” khác nào
Nhằm điều biện chứng “khớp vào” mới thôi
Cả “tác phẩm trẻ” cũng đâu có khác
Viết phần nhiều theo lối “hư không”
Kiểu anh “làm báo” một dòng
Cốt nhằm “kích động” chẳng gì chiều sâu
“Kinh Tế Luận” thảy đều trật lất
Chỉ nói điều “xã hội” vu vơ
Cốt nhằm “thị hiếu” ai ngờ
Có chi khoa học “vật vờ” vậy thôi
Thành mê tín chúng đều chứa đựng
Bởi tin vào “giai cấp đấu tranh”
Mượn điều “biện chứng” Hegel
Cốt nhằm “lật ngược” càng thêm não nùng
Nói chung lại Mác thành “vớ vẩn”
Hay chỉ đều tư tưởng nghèo nàn
Tư duy khoa học “làng nhàng”
Khó chi sâu sắc dẫu toàn chút đâu
Mà chỉ kiểu thuần nhằm “xách động”
Hay chủ tâm “đấu khẩu” cùng người
Tức toàn “bút chiến” thảy đều
Khiến thành phần lớn chứa nhiều bông lông
“Lịch sử Luận” cũng không mấy khác
Cả phần về “Cương Lĩnh Gotha”
Nhằm đều “ngụy biện” sa đà
Thiếu điều khoa học thảy là “tầm vơ”
(V)
Khiến thuyết Mác quả không “xài” được
Khó thể nào sử dụng mọi phần
Bởi “sai nguyên lý” rầm rầm
Quẹo nơi “xương sống” phải cần bỏ đi
Nhiều lắm chỉ dùng làm tham khảo
Biết thêm qua quan điểm một người
Viết về xã hội buồn cười
Luận về lịch sử thảy đều “thong manh”
Theo “thị hiếu” mà thành phản động
Chẳng chút nào “rành rọt” khách quan
Nhưng đầy “cảm tính” đều càng
Cốt nhằm “chính trị” kiểu toàn vu vơ
Thiếu hoàn chỉnh thảy về triết học
Cả tư duy khoa học cạn phèo
Tư duy lô-gích thêm nghèo
Chỉ nhằm “vung vít” gạt đời làm vui
Khiến thế kỷ rồi qua hết thảy
Mác gây bao “phiền lụy” ở đời
“Đỉnh cao trí tuệ” vẽ vời
Chỉ thành “lỗ hổng” nhằm đời chui vô
Nếu “vô lỡ” cần ra mới phải
Lại lại điều thực tế dễ đâu
Bởi vì “cài chốt” cài rồi
Mác hô “phản động” kẻ nào chống ta !
Kiểu “tếu táo” chính là như ấy
Mác thành người đâu có công tâm
Thảy đều “não trạng chủ quan”
Thế thì “khoa học” dễ càng có sao ?
Đấy sự thật “hại đời” là vậy
Bởi vì do óc thảy “độc tài”
Khách quan chẳng có chút nào
Lại thành “bế tắt” vì đều chủ quan
Nên Mác “bậy” quả toàn là thế
Bởi coi thường chân lý ở đời
Chỉ nhằm “ý thích” của mình
Đâu còn giá trị nhân quần chút sao
Đến lịch sử loài người kiểu thế
Mác “điên khùng” quả kẻ đầu tiên
Ngàn năm việc đó nhãn tiền
Bởi chưa ai kiểu “độc tài tư duy”
Phần chân lý nó sai nguyên tắc
Về thực hành khiến thảy cụt đường
Sai lầm đó đã tõ tường
Tự do thảo luận đâu còn phát huy
Mác bởi vậy khác gì “ngu dốt”
Do thảy đều “tâm lý càn bừa”
Để thành “vô sản độc tài”
Liền đưa nhân loại thảy đều thụt lui
Bởi vô sản khó nào “chọn lọc”
Mà tinh hoa trí thức mới hoài
Vì nhờ hiểu biết không ngoài
Cộng thêm đạo đức mới thành tinh anh
Vả nguyên tắc phải cần “hữu sản”
Giúp cá nhân độc lập tự do
Tạo nên dân chủ ở đời
Còn đều vô sản khiến thành “lộn thin”
Điều sai đó ai toàn không thấy
Bởi trái đều “quy luật khách quan”
Mác còn “sử dại” nhân gian
Bảo rằng “đạo lý ngàn năm” vứt đều
Bởi kết tội cho là “tư sản”
Khiến trở nên quan điểm hàm hồ
Cốt nhằm vô sản thế vào
Cho là đạo đức khác nào “thảy ngu”
Thành tóm lại Mác vì “duy vật”
Dĩ nhiên đều tuyệt đối “vô thần”
“Hư vô chủ nghĩa” mọi phần
Có chi “tinh túy” làm thầy nhân gian
Khiến xã hội hóa hóa toàn “hổn độn”
Vì làm cho bế tắt mọi đường
Kiểu như “kinh tế dị thường”
Hay là văn hóa bị đều tiêu vong
Đời chỉ sống còn bằng “ảo giác”
Nói đúng ra toàn kiểu “bầy đàn”
Mất đều “nhân cách” thảy toàn
Tự do dân chủ bởi đều triệt tiêu
Nên thành nói Mác “lèo” cũng đúng
Bởi gây ra “hại” cả loài người
Khiến cho lịch sử thụt lùi
Lại cho nổ lực “thiên đàng” dựng xây
Khiến đời thảy thành vô trách nhiệm
Sống cốt nhằm để kiếm miếng ăn
Mặc ai “tăm tối” đều hằng
Đời toàn ích kỷ hay đều “vong thân”
Lại “đội đít” luôn toàn lãnh tụ
Bởi vì do “sợ hãi” trong ngoài
Đời người hóa thảy lạc lòi
Kiểu thành “bi kịch” khác nào phi nhân
Nhưng ai dám mọi phần “ca thán”
Chỉ “đè đầu chặn cổ” lẫn nhau
Thời kỳ quá độ “giả nai”
Khác chi “ảo tưởng” chui vô đường hầm
Đó cả thảy thành điều đáng nói
Không nói ra “còn mãi” ngàn năm
Khiến đời suy thoái vậy toàn
Lớp đầu chết lại “đôn” toàn lớp sau
Toàn “hệ lụy” tạo nên là vậy
Mác thành ra “phản động” tột cùng
Bởi đều “giả tạo” não nùng
Gọi là “cách mạng” điên khùng tới nay
(VI)
Nếu ví thử Mác toàn “đúng” cả
Dễ đâu ai “phản đối” trên đời
Đằng này Mác chỉ “vẽ vời”
Tạo nên phản kháng thảy đều như rươi
Dầu bị “khớp mỏ” vì chuyên chế
Do “độc tài vô sản” làm nên
Khiến thành “lợi dụng” hà rầm
Người còn “tử tế” với người dễ chi
Khác gì Mác chỉ thành “dị thuyết”
Hay cũng là “ngụy thuyết” khác nào
Bởi mà chân thuyết lạ đâu
Ngàn năm đời thảy phải đều tôn cao
Nhưng ngược lại Mác đều hóa khác
Bởi nhằm đem “ngụy biện” ép vào
Khiến đều nghịch lý lạ sao
Phỉnh người nhận thức “yếu” toàn ai hay
Bởi vì thế hóa đều “tiêu cực”
Lại mượn màu “tích cực” che vào
Tạo bao “oán thán” thế nào
Chết trên “trăm triệu” toàn cầu thảm thương
Cả thôn quê phố phường đều có
Lại trên toàn thế giới khác sao
Đánh vào “địa chủ” lạ nào
Đánh vào “tư sản” ào ào như sôi
Dựng lên thảy “kiểu hăng” cách mạng
Nhưng quả “thời bao cấp” đói nhăn
Chiến tranh bao triệu chết hằng
Thị thành khói lửa đạn nào vùng quê
Bao xương máu mọi bề tàn khốc
Nước mắt rơi vẫn miệng “tự hào”
Uổng bao lớp trẻ khác nào
Kiểu “thiêu thân” thảy nhảy vào trước sau
Bởi mê ly về điều “ý hệ”
Hiểu thành ra “giáo lý” buồn cười
Giờ đây “lớp cũ” chết rồi
Tạo nền “giáo dục” khác nào ngu dân
Lỗi này chỉ vạn lần do Mác
Bởi nếu “không Mác” dễ đâu ra
Hay là Mác kẻ tinh hoa
Mười năm cách mạng ắt là thành công
Khiến toàn cầu một dòng “đỏ thắm”
Có đâu toàn “thế kỷ” long đong
Nước Tàu bởi vậy “quay mòng”
Tạo bao “biến loạn” thảy vì họ Mao
“Hồng Vệ Binh” quả nào đâu khác
Đội đầu cho trí thức “mũ lừa”
Dắt đi “diễu phố” ngời ngời
Ngàn năm “sỉ nhục” bởi phường lưu manh
May mà có phải thành “đổi mới”
Tránh nước Tàu thoát được “ăn xin”
Liên Xô cũng vậy y đều
Dân Nga từng thuở não lòng ai hay !
Đông Âu cũng đâu nào khác vậy
Đều trải qua “Trại Súc Vật” rồi
Cả trong nội địa ra ngoài
“Đệ Tam, Đệ Tứ” nhằm đều triệt nhau
Khiến thuyết Mác khác sao là vậy
Mọi điều gì “tiêu cực” lộ ra
Chỉ do “ý hệ mù lòa”
Trái đều khoa học có mà lạ sao
Nhưng thực tế lại ai dám nói
Bởi tuyên truyền che đậy thổi phồng
Buộc dân đều phải “im” toàn
Dẫu “vô nhân đạo” đâu màng giấu che
Đời mà vậy còn chi “văn hóa”
Tinh thần thui chột cả nhân quyền
Bởi sai nguyên tắc đầu tiên
Hỏng từ “bản chất” nhãn tiền khác sao
Thành làm thảy thế gian hại cả
Biến thành đều “gian trá” ở đời
Còn thêm “bạo lực” cộng vào
Đời đều “khống chế” an lành dễ ai
Khiến “tội Mác” khó sao biện bạch
Đâu phài chi “nói xấu” ngọn ngành
Mà toàn “sự thật” rành rành
Khó đâu chối cãi bởi “Trời” thấy ngay
Khiến nên phải xưa nay chốt lại
Dẫu từ thời cổ đại chưa từng
Thảy đều khủng hoảng tinh thần
Kiểu như “bầy kiến” chạy vòng chão sôi
Bởi đời biến thảy đều “ảo tưởng”
Cả loài người thảy bị “vong thân”
Lỗi đều do Mác triệu lần
Biến đời “bi kịch” mới thành trớ trêu
Thế gian thảy buộc đều “chán ngán”
Nhưng “im re” miệng thảy mọi đường
Chỉ vài thiểu số “lên hương”
Nhờ quyền “điều khiển” cả đều đám đông
Thành thuyết Mác “hại đời” thảy rõ
Bởi vì “phi thực tế” mọi đàng
Bởi do “huyễn tượng” chỉ toàn
Tạo bao “hậu quả” thật càng đâu
Như “tiền đề” thảy đều đặt trật
Dễ làm sao “kết luận” rút ra
“Lêu bêu” kiểu vậy vẫn là
Có nào “khoa học” để mà thành công
Toàn chỉ giống bông lông “bịa chuyện”
Gạt thế gian một thuở vậy thôi
Dựa vào “xảo ngữ” trên đời
Nhằm cho khoa học “dụ đời” hướng theo
(VII)
Tạo “hệ lụy” bao nhiêu đã rõ
Bởi đều “sai chân lý” từ đầu
Trở thành “mị thuyết” khác nào
Làm cho “kết quả” bao giờ được chi
Chỉ do Mác “biết gì” để nói
Vì nhìn cây “thảy cả che rừng”
Hiểu toàn “giai cấp” điên khùng
Để đưa tất cả loài người vong thân
Nhân quyền phải mọi phần tiêu diệt
Chỉ còn đều “điếu đóm trơ xương”
Tinh thần “tụt” hết mọi đường
Chỉ còn “thân xác” kiểu bầy “khỉ” thôi
Thời “hái lượm” quay về thảy cả
Cốt cùng làm “sản phẩm” để chia
Gọi là “cộng sản” lia chia
“Thời kỳ quá độ” dẫn vào đấy thôi
“Con người” vậy khác nào tiêu diệt
Cả làm cho lịch sử triệt tiêu
Chỉ còn ý thức “sống liều”
“Qua ngày đoạn tháng” thảy đều tối tăm
Vậy thành Mác giống “hâm” quả cả
Gạt đời đều một bận lạ đâu
Làm đời lợi dụng nháo nhào
Triệt nguồn “nhân bản” còn nào nữa đâu
Khiến làm thảy con người mất cả
Để về đời “giống loại” ban sơ
Biết ăn biết ngủ biết “thờ”
Thờ đều “ngẫu tượng” Mác nào đâu hơn
Đời kiểu thảy “bông lơn” là thế
Thêm “đội mông” lãnh tụ đời đời
Kiểu toàn “mê tín” không ngoài
Tôn “thần Lê Mác” mịt mù tầng cao
Người đều chỉ “cành khô” hóa thảy
Đẽo gọt theo “công thức” quả buồn
Khác chi Mác thảy “ngọn nguồn”
Một lần “phán bậy” tầm ruồng trăm năm
Cả ngàn năm khó nào thay đổi
Trừ có ngày “cách mạng” nổi lên
Chuyển sang thế giới “nhân quyền”
Con người phát triển “vô biên” được đều
Dẹp đi hết kiểu “lèo” cả thảy
Đời quanh đi quẩn lại “miếng ăn”
Tranh nhau “quyền lợi” chỉ hằng
Tưởng đâu “giai cấp san bằng” một khi
Nên còn nghĩa lý gì như vậy
Kiểu thành toàn “nô lệ” ngậm ngùi
Còn nào đâu nữa “con người”
Lại thành “giống vật” đi đều hai chân
Bởi tư duy Mác thuần “duy vật”
Khiến làm cho “kinh tế” éo le
Đến như “chính trị” cụt què
Cả làm “xã hội” biến đều cu li
Nhưng ai dám chút gì “lên tiếng”
Vì tự do dân chủ mất toàn
Chỉ còn cuộc sống bầy đàn
Gọi là “giải phóng” quả thành kỳ khôi
Quả thuyết Mác khác đâu chỉ vậy
Tạo một thời “đen tối” thế nhân
Lại cho “le lói” vạn lần
Đẩy đều trí tuệ xuống toàn vực sâu
Người và người lẫn nhau “đố kỵ”
Vẫn cho là “hòa hợp” giả danh
Bởi đều “não trạng phi nhân”
Đã thành “quến quyện” vạn phần khác sao
Đâu có khác đít đầu “chổng ngược”
Tưởng “đi lên” toàn lại thụt lùi
Quay về trạng thái “buổi đâu”
Kiểu “không giai cấp” của thời sơ khai
Hay là Mác “giả nai” có khác
Hoặc nhằm đem “trái cấm” dụ người
Làm đời hóa chỉ “đười ươi”
Cổ kim nhân loại nào từng trải qua
Nên “lỗi phạm” ta bà mắc phải
Mác hóa thành “bá đạo” khác chi
Hiểu sai “giai cấp” lạ gì
Nhìn đều “loạn thị” khiến đời buồn hiu
Đến “con người” cũng nào hiểu đúng
Vậy thì còn giá trị chút sao
Thế nhưng thiên hạ “lậm vào”
Chỉ vì “ảo giác” khiến đều thế thôi
Để ngày nay trải rồi lịch sử
Đời nhận ra thảy Mác “bá vơ”
Tạo nên “chủ nghĩa” vật vờ
Chỉ làm nhân loại “dại khờ” lạ sao
Nhưng khi dẫu đã toàn “ý thức”
Cũng thảy đều quá khứ “trôi qua”
Khiến bao “phung phí” xót xa
Ngàn đời tìm lại có là chút chi
Vật chất cả tinh thần đều mất
Cả đến như “nhân lực” con người
“Chì chài” bị ném thảy rồi
Trăm năm cách mạng quả đều tới mô
Chuyện chưa thấy cổ kim xảy đến
Chỉ vì do “ước vọng” phũ phàng
Tạo nên “tội Mác” thêm càng
Gạt đời “bánh vẽ” quả toàn trăm năm
Bởi chỉ lỗi “nạ dòng” lý thuyết
Nhằm “nấu xào” loạn xị ép khuôn
Có đâu khoa học ngọn nguồn
Cả như triết học vẫn toàn
“lêu têu”
(VIII)
Nên phê phán nay đều bổn phận
Của mọi ai lương hảo thế gian
Mọi người trí thức thảy toàn
Không vì mù quáng kiểu nhằm nói theo
Tất phê phán cần nêu hệ thống
Vào chiều sâu bao quát mọi điều
Chẳng chi hời hợt bên ngoài
Mà vào cốt lõi để thành lớp lang
Song đây vẫn “trò chơi” trí tuệ
Dùng thể thơ “song thất” đạt thành
Còn như hệ thống đành rành
Văn xuôi “phân tích” hãy chờ về sau
Trong hệ thống nay là “bộ phận”
Của toàn đều “tổng thể” nói chung
Gồm riêng tư tưởng của mình
Nơi ngành triết học thật tình vậy thôi
Hẳn bằng cả Việt, Anh, Đức, Pháp
Vốn như điều “dự kiến” từ lâu
Mà nay mới được “chín muồi”
Trình làng thế giới một ngày chẳng xa
Đây “phê phán” Mác đều sơ khởi
Tặng cho hai cháu ngoại của mình
Đó đều hai đứa “Giẹc Manh”
“Tóc vàng mũi lõ” nhằm thành thú vui
Bởi thơ phải cần đều nghệ thuật
Nhất là thơ “lục bát” lại càng
Trường thiên song thất chu toàn
Luôn đều tận dụng bởi nhiều người xưa
Kiểu Nguyễn Du hay Đoàn Thị Điểm
Thơ phải dài “chuyển tải” nội dung
Ôn Như Hầu vẫn thảy cùng
Dùng thơ song thất đều thường vậy thôi
Nay “hậu thế” có đâu ngoại lệ
Thể “trường thiên” luôn tất phải cần
Bởi nhằm phê Mác mọi phần
Để đều trọn vẹn phải nhằm thế thôi
Tuy chẳng nhắm mục tiêu chính trị
Bởi đâu màng “ngập lún” vào đời
Mà luôn đều thoát ra ngoài
Vì tư duy thảy mới điều cao hơn
Toàn bài thơ 250 câu cả thảy
Viết một hơi phân đoạn từng phần
Tập trung “nghệ thuật” phải cần
Tuy dầu mục đích vạn lần nội dung
Bởi tầm vóc bao toàn xã hội
Lại cả trong lịch sử loài người
Cùng là ý nghĩa cuộc đời
Luôn điều “nhận thức” mới hoài nhân văn
Nên chỉ “đọc” ai quan tâm đến
Còn không “ưa” đừng để mắt vào
Cả như không có “thì giờ”
Chỉ cần chọn lọc ra vài đoạn thôi
Hoặc “liếc mắt” đôi câu cũng được
Bằng “bất quờ” dẫu chỉ một dòng
Cũng đều rõ được một phần
Tinh thần “phê phán” Mác đều ra sao
Vì hệ thống Mác dầu bao quát
Vẫn tiếc điều nó thảy “tầm vơ”
“Phí công viết lách” ai ngờ
Song đem “sắc lại” chẳng còn bao nhiêu
Tưởng “thuốc bổ” hóa thành độc dược
Dầu “nấu cao” cũng chẳng ích gì
Nhìn đều trật thảy việc đời
Gây bao “phương hại” cho người thế gian
Bởi đều nhắm “đấu tranh giai cấp”
Thành chỉ điều “huyễn hoặc” vốn toàn
Bỏ quên đơn vị “con người”
Hóa đều “trừu tượng” còn gì thực đâu
Nguồn gốc đó bởi do “mê tín”
Tin càn vào “biện chứng” Hegel
Khiến cho “bậy bạ” từ nền
Mang “râu ông nọ cắm cằm bà kia”
Mác bởi thế hóa toàn “liều lĩnh”
Cốt chỉ nhằm “thị hiếu” của mình
Hết còn trí tuệ thông minh
Mà đều “gàn bướng” chỉ thành bá vơ
Óc nghèo nàn bởi do “duy vật”
Ngay khởi đầu đến cả mục tiêu
Hiểu sai “bản chất” con người
Thành sai “xã hội” thôi còn nói sao
Hiểu sai cả vấn đề “lịch sử”
Giống đem chim “nhốt” thảy vào lồng
Chẳng cần chim đó “đại bàng”
Luôn cần bay lượn suốt ngoài tầng không
Tức lịch sử “tự do phát triển”
Toàn loài người trong suốt thế gian
Mác nhằm hóa thảy “bầy đàn”
Người toàn “vật hóa” quả càng thảm thương
Hiểu “kinh tế” mọi đường vấy vá
Khiến luận sai “xã hội” cả toàn
Cốt nhằm “nói bướng phang ngang”
Để thành vớ vẩn đâu nào căn cơ
Hiểu sai nhất vai trò “kỹ thuật”
Vì nặng vào giai cấp đấu tranh
Khiến thêm “ảo tưởng” rành rành
“Thiên đàng hạ giới” đều thành tầm vơ
Bởi cá nhân mới toàn “thực thể”
“Giai cấp” đều chỉ dạng bề ngoài
Đổi thay thực chất vẫn hoài
Con người “tiềm lực” mới đều đi lên
(IX)
Thành kinh tế chỉ đều “phương tiện”
Giúp con người đạt được tinh thần
Mác làm “xoàng xỉnh” mọi phần
Biến đều “con vật” chỉ nhằm cái ăn
Văn hóa vậy thảy đều bế tắt
Bởi vì do “vô sản độc tài”
Nhằm vào “quyền lợi” không ngoài
Nhân danh “bè nhóm” kiểu đều riêng tư
Thành “lội ngược” lại dòng lịch sử
Kiểu nước ta “hai cuộc chiến tranh”
“30 năm” lửa đạn rần rần
Nhằm làm “ý hệ” có cần nói sao
Dầu tuyên truyền bảo đều “giải phóng”
Giải phóng đây “kiểu Mác chủ trương”
Tự cho “giải phóng” loài người
Ám vào “giai cấp” cốt nhằm nói quơ
Đó “ruộng đất” trong thời “cải cách”
Đều khác nào “Giai Phẩm Nhân Văn”
Tạo bao “oán hận” đều hằng
Mười năm Miền Bắc bị toàn khổ đau
Tức giải phóng khỏi đời “tư sản”
Tương tự như “tư bản” khác nào
Chép theo “sách lược” Nga Tàu
Có chi “quan điểm” của người mình đâu
Giờ lịch sử đã hầu “ghi lại”
Dẫu ngàn đời tư liệu ai quên
Với bao “uẩn khúc” đều lềnh
Tại do thuyết Mác “hiểu đời toàn sai”
Muốn “thủ tiêu” thảy đều tư hữu
Hay diệt đi “tư sản” đều toàn
Khiến thành “trái khoáy” thêm càng
Bởi vì như thảy “phản điều tự nhiên”
Tức thuyết Mác “sai lầm thực tế”
Bởi vì do tưởng tượng “ảo” toàn
“Con ma” ám ảnh mọi đàng
Hành trình nhân loại đưa càng tới đâu
Nên nay phải rọi vào “ánh sáng”
Nhằm “con ma” hết thể hiện hình
Tạo thành giải thoát quê mình
Cả cho nhân loại quả tình trước sau
Đó trách nhiệm mà đời phải có
Cũng là nơi “chức phận” mỗi người
Đâu phân địa vị thảy đều
Chẳng vì “quan điểm” từ ngoài nhét vô
Bởi đây thảy vấn đề khoa học
Nào phải đâu “cảm tính” lờ mờ
Tức điều “chân lý” đến giờ
Cần luôn “sáng tỏ” có đời nào ngưng
Bởi chỉ tại Mác làm “bế tắt”
Đưa thế gian vào thảy đường cùng
“Độc tài vô sản” mịt mùng
Con người phải hóa ra đều nạn nhân
Người với người biến thành “lang sói”
Bởi thành đều “sợ hãi” vây quanh
Còn đâu hạnh phúc nhân quần
Gọi là “giải phóng” quả càng ngu ngơ
Vài lời vậy đến giờ mới nói
Nhằm mọi người “theo dõi” xem sao
Giúp đều “phê phán chiều sâu”
Tạo thành ý nghĩa cuộc đời phát huy
Do thuyết Mác nói chung nhìn lại
Nó thảy đều “rỗng tuếch” mơ hồ
Chỉ toàn “lý luận” hồ đồ
“Phỉnh lừa” nhân loại ai nào thấy ra
Kinh tế trật dễ đâu phát triển
Khiến thảy làm xã hội cùn mằn
Tinh thần vật chất hoại băng
Đời thành “bế tắt” chỉ còn hắt hiu
Bởi văn hóa bị đều “ức chế”
Phải nằm trong “khuôn khổ” độc tài
Để cho “thiểu số” không ngoài
“Nắm đầu” xã hội làm điều chủ quan
“Quyền lợi nhóm” hẳn đều phải thế
Chỉ kiểu “gà mắc tóc” cùng nhau
Mọi con đều “vướng” trước sau
Làm toàn xã hội thành bầy “lêu têu”
Khiến “phá sản, vong thân” mọi mặt
Thuyết Mác làm “cùn nhụt” thế gian
Loài người quả thế đều toàn
Hay về đơn lẽ mọi hàng quốc gia
Hễ “rơi vào” là đều tác hại
Bởi vì do “nguyên lý” toàn sai
Kiểu “đi đông nói đi tây”
Hay nhằm “ngược hướng” đích đâu tới nào
Thành làm thảy mọi người sa sút
Đến cả đều đầu óc, tinh thần
Chỉ còn yếu tố “bản năng”
“Sinh tồn thân xác” thảy hằng vậy thôi
Thành nhân loại giống như “phá sản”
Còn dễ đâu lịch sử đi lên
Cá nhân cùng thảy cùn mằn
Đời toàn “lơ láo” kiểu hoài vậy thôi
Đó sự thật hay đều thực tế
Dẫu tuyên truyền nhằm thảy “vẽ vời”
“Ngu dân” giả dối không ngoài
Khiến vô nhân đạo loài người khác đâu
Đấy “tội Mác” thảy hầu như vậy
Biến con người thành thảy “nạn nhân”
Trở thành “trói buộc” mọi phần
“Độc tài vô sản” quả cần nói chi
(X)
Vậy nay phải rút ra “kết luận”
Làm “tấc ni” cho thảy việc đời
Đó là “nhận thức” không ngoài
Dẫu điều “ý thức” thảy đều bên trong
Đều nhận thức phải sao “khoa học”
Bao quát hầu “chân lý” cuộc đời
Cả từ “Vũ trụ Con người”
Thảy kim lẫn cổ có đều liên quan
Dầu vũ trụ tưởng toàn “vật chất”
Nhưng đó đều chỉ dạng “bề ngoài”
Còn trong “tiềm ẩn” vẫn hoài
Muôn đời “khám phá” loài người đâu thôi
Chỗ “khởi đầu” cũng như “đích điểm”
Chứa toàn đều “bí mật” bên trong
Con người vẫn thảy “trên đàng”
Đi tìm “ẩn giấu” muôn vàn xưa nay
Cả triết học lẫn điều khoa học
Luôn “hai chân” bước mãi không ngừng
Song hành tiến tới thảy toàn
Có đâu ngừng nghĩ đi tìm “vô biên”
Bởi dẫu sao Loài người “Chủ thể”
Gồm bên trong là những Cá nhân
Vẫn đều “Tri thức” luôn cần
Để nhằm “hành động” vạn phần nhân văn
Cái “lơ lững” lại là Nhà nước
Vẫn dầu sao “gạch nối” trung gian
Cuộc đời hạnh phúc được toàn
Nếu đều “hòa hợp” thảy càng muôn phương
Dầu “chính trị” mọi đường lắt léo
Cốt phải sao “dân chủ tự do”
Mới nhằm bảo đảm “con người”
Thảy toàn giá trị được đều phát huy
Chính kinh tế đầu tiên là thế
Vẫn luôn cần khoa học chỉ đường
Cần luôn “nhân bản” định phương
Không thành “vô lối” kiểu phường lưu manh
Nên “chính trị” phải thành từ đó
Phải mục tiêu “văn hóa” đều cùng
Còn mà kiểu chỉ “não nùng”
Thảy đều “cướp giật” kiểu đành hoang vu
Khiến văn hóa văn minh là “đỉnh”
Thảy đều qua “nhận thức” con người
Nó làm “cái hạt” nẩy mầm
Qua muôn thế hệ đều càng tiếp nhau
Đời hạnh phúc hay không đều thế
Thảy đều do “ý thức” con người
Sống không “đè nén” chút nào
Đồng bào đồng loại thảy cùng yêu nhau
Đời mãi tiến có đâu “công thức”
Như cái cây rồi lớn cho hoa
Tiếp tho cho trái la đà
Tạo thành hạnh phúc của đời tương lai
Đâu có chuyện “dã tràng xe cát”
Kiểu ngày xưa Mác thảy “bày trò”
Dẫu sai khoa học thế nào
Cả sai triết học khiến đều tầm vơ
Bởi địa cầu là chung tất cả
Khai thác sao “hợp lý” vậy thôi
Khiến cho “giai cấp” khác nào
“Phân công lao động” loài người cùng tuân
Người “nông dân” đất nhằm khai thác
Người “công nhân” máy móc sở trường
Ngày nay bốn biển “công trường”
Năm châu “nhà máy” mọi đường thế thôi
Vẫn “trí tuệ” đi đầu phải có
Cần chi nào “giai cấp đấu tranh”
Một thời Mác thảy “đành hanh”
Tạo nên “tắt tị” thế gian chỉ đều
Qua “lạc hậu” nay cần tiến bộ
Bởi loài người đang thảy đi lên
Thiên nhiên “hòa hợp” môi trường
Đó điều trọng đại “cần” thường hôm nay
Thành người xưa quả đều có nói
Cõi thế gian gồm thảy “Tam tài”
Đó là Trời Đất và Người
Trong đều liên lạc thảy toàn “hữu cơ”
Nhưng tóm lại đều do ý thức
Hay tinh thần, óc não con người
Đó hoài “bí mật” cuộc đời
Bao trùm “vũ trụ” thảy đều bên trong
Luôn Thiên-Nhân thảy đều gạch nối
Đâu phải toàn “vật chất” ù lỳ
Như xưa chính Mác “thị phi”
Nói điều phi lý vốn vì rỗng không
Qua thế kỷ nay cần xem lại
Bởi ngày nay khoa học tiến nhiều
Làm cho triết học lên đều
Có nào “bế tắt” như điều Mác xưa
Mác hợm hĩnh “thủ tiêu” triết học
Cho là đem triết học “thực hành”
Chỉ đều “nói bướng luận càn”
Thành ra “dốt nát” thảy toàn bá vơ
Bởi cuộc đời “thác về sống gời”
Ông cha ta nói chẳng hề sai sao
Sống đời cốt phải thế nào
“Nhân tình hòa hợp” mới đều tinh hoa
Dầu cuộc sống miệt mài là thế
Phải coi đều chỉ thảy “cuộc chơi”
Tuy cần “tồn tại” ở đời
Nhưng điều “chân lý” vẫn hoài cao hơn
ÁNH NGÀN
(25/3/21)
**
PHÊ PHÁN TƯ DUY KHOA HỌC
VÀ THỰC TIỂN CỦA NHÀ HỌC GIẢ
YÊU NƯỚC, CỤ TRẦN TRỌNG KIM
Điều thú vị dưới thời Pháp thuộc
Đắt nước ta sao lắm nhân tài
Vang danh một thuở rõ rồi
Mà người phải nói chính Trần Trọng Kim
Cụ bản chất là nhà học giả
Lại nêu cao tâm huyết với đời
Tấm lòng yêu nước thương nòi
Hai vầng nhật nguyệt phải đều xét soi
Vốn đồng thời với Trương Vĩnh Ký
Phan Bội Châu lẫn cả Chu Trinh
Hay Huỳnh Thúc Kháng đàn em
Vẫn đều đầu óc thảy toàn cao sâu
Đều trí thức hay nhà khoa bảng
Rất uyên thâm về mặt Hán Nho
Tây Hồ, Thúc Kháng, Sào Nam
Thảy là Tiến sĩ danh đâu hổ đời
Song đặc biệt Lệ Thần toàn khác
Giống như Trương Vĩnh Ký, Phạm Quỳnh
Hán văn, Pháp ngữ đều rành
Đều nhà học giả rỡ ràng hơn ai
Đặc biệt nhất họ Trần, họ Phạm
Đã từng làm Thủ Tướng một thời
Phạm Quỳnh Thủ Tướng Nam Triều
Lệ Thần Thủ Tướng buổi đầu đổi thay
Bởi chính lúc Nhật thành bại trận
Phải đầu hàng Lực lượng Đồng Minh
Chủ quyền trao lại dân mình
Được vua Bảo Đại nhận về trao Kim
Tuy ngắn ngủi song làm được việc
Hi vọng rồi Dân tộc đi lên
Ai ngờ đành phải “đắm thuyền”
Việt Minh nổi dậy “giành quyền” về tay
Dẫu biết sâu thảy về “Cộng sản”
Vẫn phải đành thúc thúc mọi phần
Giữa cơn “bão táp” thuyền mành
Cụ đành buông thảy tay chèo Quốc gia
Để sách viết sau này để lại
Nơi “Một Cơn Gió Bụi” rành rành
Mác Lê cụ hiểu thập phần
Vốn đều “Quốc tế” ngọn ngành là đây
Đã phê phán thảy đều sâu sắc
Nhờ có điều kinh nghiệm “đọc nhiều”
Hiểu sâu thực chất thảy đều
Mặc dầu về Mác chưa toàn chiều sâu
Là triết học cũng như khoa học
Nó chứa đều “bế điểm” tự nguồn
Nên người Cộng sản đều càng
Chỉ là “sản phẩm” thảy toàn về sau
Vậy trách Mác trách về “học thuyết”
Có cần đâu trách kẻ tuân hành
“Tuyên truyền” tạo dựng mà thành
Các ông Đồng, Giáp, Duẩn, Chinh khác nào
Sau thế kỷ nay đều toàn thấy
Như Liên Xô phải đổ chổng càng
Cả phần Đông Đức rõ ràng
“Cái nôi sinh Mác” vốn toàn còn đâu
Cả nước ta trải hai cuộc chiến
Tính Bắc, Nam chết mấy triệu người
Nhân danh “đánh Pháp” phải rồi
Sau này “đánh Mỹ” vẫn đều khác sao
Mục đích thảy cốt làm “Ý hệ”
Bởi mê lầm “giai cấp đấu tranh”
Cốt nhằm xây dựng “địa đường”
Nhưng toàn “ảo tưởng” bởi dường lạ đâu
Vì thuyết Mác sai về “kinh tế”
Sai “căn cơ” xã hội loài người
Chỉ nhằm “lội ngược” dòng đời
Trái điều “tiến hóa” dễ nào đi lên
Chính lỗi Mác trung tâm là vậy
Còn “đảng viên” thảy chỉ “vòng ngoài”
Luyện sao “ngoan đạo” vẫn hoài
Tin vì “Giáo lý” đâu vì nước non
Nên nay phải buộc toàn nghĩ lại
Trăm năm qua lịch sử là gì
Chẳng ngoài “diêm dúa” tuyên truyền
Theo Liên Xô thảy quên đều núi sông
Khiến nghĩ lại cụ Trần tội nghiệp
Phải bị đều “bêu rếu” đủ điều
“Tay sai” cho Nhật hiểm nghèo
Nhưng toàn thủ đoạn “tuyên truyền” khác sao
Kiểu nước đổ dễ sao hốt lại
Từ bốn lăm tận mãi bây giờ
Bao nhiêu thế hệ qua rồi
Bạc đầu vẫn thấy có nào tương lai
Bởi “đường đi” nó sai nguyên lý
Có làm sao “đạt đích” được toàn
Thành nên vẫn mãi bàng hoàng
Bởi chưa thấy được khách quan mọi điều
Đồng, Duẩn, Giáp, Chinh đều đã chết
Cả bốn người toại nguyện riêng tư
Nhưng về “sự nghiệp” để đời
Sau này lịch sử chắc rồi phán phê
Đó thật sự mọi bề là thế
Bởi đó toàn lịch sử khách quan
Đều vì ý hệ thảy toàn
Mút mùa lệ thủy ép càn dân vô
Vậy nay phải “dân quyền” tự quyết
Tức phải cần “dân chủ Tự do”
Quốc gia “chuyển vận” con đò
Mới thành sự nghiệp mãi đều toàn dân
NGÀN TRĂNG
(20/3/21)
**
BÁC HỒ
Bác Hồ nếu chỉ một mình
Dễ ai tôn Bác linh đình như nay
Đồng Chinh Duẩn Giáp quả hay
Bốn ông từ trụ ra tay tuyên truyền
Làm mê dân thảy mọi miền
Nhất là các bé nhi đồng lạ sao
Tương lai đất nước khác nào
Chỉ còn biết “Bác” thế vào non song
Cả non thế kỷ luyện ròng
Tội này Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng ai quên
Lại thêm Tố Hữu thổi lên
Kiểu toàn siểm nịnh nhằm quên giống nòi
Khác gì não trạng tôi đòi
Do Liên Xô đã bơm vào ngày xưa
Nay thành tâm thức dây dưa
Ngàn năm chưa dễ còn nào thoát ra
Vong thân khiến thảy dân ta
Uổng công đuổi Pháp cũng là vậy thôi
Có đâu độc lập tự do
Mà thành đám vẹt líu lo vậy toàn
NON NGÀN
(19/3/21)
**
HAI
BÀ TRƯNG
Nam nhi xung trận chỉ thường
Nữ nhi xung trận mới tường hùng anh
Bởi dầu chân yếu tay mềm
Vẫn cầm gươm dáo làm nên con người
Hai bà Trưng thật rạng ngời
Chỉ huy quân sĩ đánh Tàu oai nghi
Xưng vương một thuở lạ gì
Lần đầu thế giới nữ thành nhà vua
Đuổi quân Tô Định chạy dài
Khác hơn nhi nữ thường tình mọi nơi
PHƯƠNG NGÀN
(18/3/21)
**
ĐỊNH
MỆNH VÀ CON NGƯỜI
Xuất thân là kẻ chèo đò
Nhưng nhờ Trời độ sau giàu nứt nêm
Quả Lê Phát Sĩ ai hơn
Lòng toàn hiền hậu từ tâm hơn người
Giàu rồi con cái phát đều
Xây Nhà thờ đạo rãi nhiều nơi xa
Nổi danh Huyện Sĩ nguy nga
Nay còn ghi dấu đất xưa Saigon
Nhà Thương to ở Gò Công
Bởi Lê Thị Bính chính người gái sau
Xe duyên với Nguyễn Hữu Hào
Là người giàu có ai nào quên đâu
Cùng sinh Nguyễn Hữu Thi Lan
"Nam Phương Hoàng Hậu" vẽ vang một
thời
Đó là Hoàng hậu cuối cùng
Của Triều đình Nguyễn lạ lùng xiết bao
Thành ra cái Số tại trời
Hay là Định mệnh ai người chẳng thông
Nhưng đầu tiên phải cái tâm
Hiền từ mới đạt ước mong sau này
Khiến cho câu chuyện quả hay
Ghi đây nhằm để nhắc người đời sau
Thấy rằng cái số tại trời
Nguyễn Du xưa đã từng lần nói lên
XUÂN NGÀN
(18/3/21)
**
CHUYỆN
NGUYỄN PHƯƠNG HẰNG,
DŨNG
LÒ VÔI, VÀ VÕ HOÀNG YÊN
Chuyện nay đã nổi như cồn
Khắp nơi rõ hết đâu còn giấu che
Nước trong ra cả nước ngoài
Quả điều nhảm nhí ai lừa hơn ai
Đầu tiên chính Dũng lò vôi
Được nên giàu có trục vào “tâm linh”
Hay là dựa thế “thánh thần”
Gạt dân “mê tín” mọi phần khác đâu
Kinh doanh “thời thế” nên giàu
Phịa vào “thần thánh” để hầu ngu dân
Kiểu dùng “chính trị” mọi phần
Dựng cao đài tượng “Bác Hồ” lạ chi
Nhập nhòe với “Phật” còn gì
“Đại Nam” đình đám kiểu toàn lò vôi
Lại thêm vợ Nguyễn Phương Hằng
Tự xưng “độc thủ” ai bằng được sao
Vợ chồng của “Dũng lò vôi”
Trở nên “nổi trội” dễ đâu ai bằng
Cuối cùng vẫn hóa nhì nhằng
Để thành “tin nhảm” vào toàn Hoàng Yên
Quả tay “đại bịp” nhãn tiền
Mượn màu “chữa bệnh” trước tiên gạt đời
Đánh vào “câm, điếc” hàng đầu
Nhưng mà chữa khỏi, không nào ai hay
Bịp trò “kéo lưỡi, bấm tay”
Nạn nhân “chết thảm” nói ngay lạ lùng
Tạo nên “mê tín” điên khùng
Gạt người chẳng dưới tỷ đồng đến trăm
Nhưng vì “mê tín dị đoan”
Dân ta “kém trí” mới toàn lậm vô
Giờ đây mọi việc “banh” rồi
Võ Hoàng Yên quả dạng người “gian manh”
Ngộ thay lại Nguyễn Phương Hằng
Nạn nhân nay mới cành hông “phản thùng”
“Bị lừa” nhiều mặt tiền vàng
Quá hơn “trăm tỷ” mới càng thảm thương
Khiến nay dùng hết mọi đường
Tung ra dư luận cũng thường vậy thôi
Vạch trần cớ sự ngược xuôi
Ý nhờ pháp luật phải nên can vào
Dẫu điều hài hước khác nào
Nạn nhân sau trước vẫn đều người dân
Tin toàn lừa dối rần rần
Mất bao tiền của hại thân lạ thường
Thành nên kết luận mọi đường
“Bán buôn thần thánh” quả làm dân ngu
Tập doàn cấu kết lù lù
Mười năm “thế lực” vẫn nào ai hay
Khác chi cả Dũng lò vôi
Cũng từ trong ấy mà ra lạ nào
“Đại Nam Văn Hiến” rõ rồi
Cái tên đã để bao điều lòi ra
Cuối cùng gặp Võ Hoàng Yên
Khác nào “bốn chín gặp đều năm mươi”
Hay là “kẻ cướp bà già”
Kiểu “mê hồn trận” bao la khôn cùng
Quả thương cho thảy dân mình
Bởi nhiều “ngu muội” mới thành nạn nhân
Vì do “dân trí” mọi phần
“Cửa Chùa” tưởng bở sụp hầm lạ chi
Dụ đều “từ thiện” khác gì
Để bày gian trá thảy khi buồn cười
Bởi nay Phật đã “nát” rồi
Chỉ còn “chùa miểu” chứa đầy quỷ ma
TẾU NGÀN
(17/3/21)
MỤC LỤC
15122.
VẤN ĐỀ “GIAI CẤP” XÃ HỘI VÀ SỰ PHÁT TRIỂN THỰC
CỦA
LỊCH SỬ LOÀI NGƯỜI (25/3/21)
15123.
PHÊ PHÁN TƯ DUY KHOA HỌC VÀ THỰC TIỂN CỦA NHÀ HỌC GIẢ
YÊU
NƯỚC, CỤ TRẦN TRỌNG KIM (20/3/21)
15124.
BÁC HỒ (19/3/21)
15125.
HAI BÀ TRƯNG (18/3/21)
15126.
ĐỊNH MỆNH VÀ CON NGƯỜI (18/3/21)
15127.
CHUYỆN NGUYỄN PHƯƠNG HẰNG, DŨNG LÒ VÔI, VÀ VÕ
HOÀNG YÊN
(17/3/21)