Thứ Năm, 25 tháng 2, 2021

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 392

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 392

 

––

 

CON NGƯỜI SỐNG Ở ĐỜI

CỐT NHẰM ĐỂ LÀM GÌ ?

 

                    (I)

 

Đời người sống để làm gì

Phải chăng “tồn tại” chỉ thì vậy thôi ?

Ngàn xưa câu hỏi có rồi

Bao nhiêu “học thuyết” đã thời tuôn ra !

 

Nhưng đời luôn mãi “can qua”

Bao nhiêu “sự kiện” thụt ra thụt vào

Làm cho thế giới ba đào

Với toàn “sự cố” thụt vào thụt ra !

 

Nhưng rồi Vũ trụ bao la

Bao gồm tất cả vượt xa con người

Mới là Chân lý tuyệt vời

Dễ ai hiểu tới trong đời nhân văn ?

 

Khác chi trên dãi đất bằng

Triệu cây cỏ mọc với vài cây cao

Kiểu như hình thể núi đồi

Sông dài biển rộng nào dò cho ra !

 

Thành nên đời mãi xót xa

“Đấu tranh” luôn có giữa tà và ngay

Cái sai cái đúng hàng ngày

Cái hay cái dở ai nào chẳng qua

 

Chỉ do trời đất bao la

Thiên nhiên vũ trụ hiện ra con người

“Tinh thần” tồn tại giữa đời

Như điều nhất thiết phải hoài “ưu tiên”

 

Ngàn năm phát triển mọi miền

Làm cho nhân loại triền miên tiến hoài

“Tư duy” mở rộng không ngoài

Cũng như “khoa học” được đều phát huy

 

Đó nguồn “kỹ thuật” lạ gì

Xong thời “đồ đá” đã thì đi lên

Tiếp theo có “lửa” phát minh

Thời kỳ kim khí khởi qua “đồ đồng”

 

Cuối cùng “đồ sắt” vẹn toàn

Một nền “công nghệ” vượt càng lên cao

Ngày nay nhân loại khác nào

Bay ra vũ trụ tiến vào trung tâm

 

Chính là thời đại “hạt nhân”

Vào sâu nguyên tử, hạt nhân lõi đời

Nghĩ ra “điện toán” tuyệt vời

Biến toàn “tự động” ai thời không hay

 

“Di truyền” cơ chế tìm sau

Bản đồ “gien” đó ngày nay biết toàn

Vậy nên khoa học mọi đàng

Tạo nền kỹ thuật vững vàng đi lên

 

“Tư duy” luôn mãi làm nền

Từ thời cổ dại tiến lên hiện giờ

Vậy nên đừng có dại khờ

Coi đời “vật chất” ỡm ờ ngu si

 

Để nhằm “duy vật” khác gì

Chỉ đều “trích đoạn” khiến khi lạc loài

Từng cho đời đến từ “giòi”

Hay từ “con khỉ” trên rừng quả vui !

 

Kiểu toàn ngu dốt bùi nhùi

Đã làm nhân loại “giật lùi” trăm năm

Khác gì Các Mác, Ănghen

Đôi tay “Cực tả” vang rền từ lâu

 

Nhảm tin “biện chứng” khác nào

Chỉ vì cuồng tín thảy vào Hegel

Hiểu đâu vật chất, tinh thần

Để toàn “đồng hóa” mọi phần ngu ngơ

 

Bẻ cong lịch sử ai ngờ

Ngàn xưa nhân loại đã từng hiểu ra

Ví như Ấn Độ, Trung Hoa

Hay như Hy Lạp lưu hoài đến nay

 

Hoặc như Khổng tử trọn đầy

Lão Trang cũng vậy mấy ai không tường

Thích Ca tư tưởng mọi đường

Với Socrate vẫn thường đỉnh cao

 

Thành nên ngu dốt tầm phào

Thảy đều phá hoại cuộc đời khác đâu

“Đỉnh cao” trí tuệ rêu rao

Nhưng toàn “đáy giếng” lạ sao con người

 

Ngày nay mọi sự sáng rồi

Thiên hà hàng tỷ đâu nào ít chi

Ngân hà đâu có nghĩa gì

Giống như “hạt cát” thảy khi buồn cười

 

Bên trong là “hệ mặt trời”

Chỉ như “hạt bụi” lại càng nhỏ nhoi

Quay trong vũ trụ lạc lòi

Loài người như một “điểm” ngoài không gian

 

Giữa nơi “vô hạn” muôn vàn

Con người “hữu hạn” hóa càng tiếu lâm

“Không gian” bàng bạc cao thâm

Có đâu đơn giản không gian “ba chiều”

 

Thật ra “siêu lớp” vẫn nhiều

Hay “chiều vô hạn” vạn điều nhiêu khê

Albert Einstein thấy ê hề

Mới thành “Tương đối thuyết” từng đưa ra

 

Giúp cho khoa học tiến xa

Không còn “quanh quẩn” chỉ là Newton

Niel Bohr nhờ đó âm thầm

Thấy ra “điện tử” hạt nhân quay vòng !

 

Rồi thì “vi hạt” đến toàn

Kể nay số lượng lên hàng trên trăm

Khiến làm “vật chất” oái oăm

Còn đâu như kiểu “khoai hay sắn” nào

 

Mà toàn “trừu tượng” không ngoài

Thêm còn “bất định” dựa vào Shroedinger

Hóa ra khoa học mới tài

“Đôi hia ngàn dặm” loài người đã đi !

 

                       (II)

 

Thế nay “vật chất” lạ gì

Đều trong vũ trụ thảy thì thế thôi

Nhưng đâu xuất hiện “Con người”

Nhất là “Sự sống” khởi đầu làm sao ?

 

Thành nên Mác quả tào lao

Quy đều “vật chất” lẽ nào không ngu

Khác chi quan điểm ruồi bu

Biết thuần một mặt mà đâu biết mười !

 

Xướng ra “học thuyết” rụng rời

“Đấu tranh giai cấp” làm đời buồn hiu

Hại toàn nhân loại mọi điều

Khiến “trên trăm triệu” chết oan loài người

 

Đẻ nay nhìn lại phải cười

Bởi vì thực chât “thiên đường” có đâu

Chỉ nhằm võ đoán cầu âu

Nói điều vớ vẩn “gạt” hầu người tin

 

Thật ra lợi dụng kìn kìn

Lòng tham không đáy dậy lên bạt ngàn

Mượn điều “giai cấp” mọi đàng

Để nhằm “lợi dụng” mình càng ngoi lên

 

Cuối cùng “tiếm thế” làm nên

“Độc tài vô sản” mình thành toàn vua

Triệt tiêu nhân cách mọi người

Kéo về “hoang dã” làm đời trớ trêu

 

Khiến cho xã hội đều nghèo

Tinh thần vật chất thảy lèo lạ sao

Khác đâu phản lại loài người

Chỉ vì nguyên lý cuộc đời phá tiêu

 

“Tinh thần” tiêu diệt mọi chiều

Chỉ đem “vật chất” nói toàn vu vơ

Khác gì Mác đã dại khờ

Hóa thành tội lỗi, tội đồ khác đâu

 

Tư duy tưởng thảy “cao sâu”

Ai dè “cạn xợt” khiến đời đều kinh

Chỉ toàn “ngụy biện” tận tình

Để nhằm lừa dối linh tinh người đời

 

Vì khi khoa học sai rồi

Cũng làm triết học phải đều chột thui

Tư duy còn chỉ bùi ngùi

“Bầy đàn” cả thảy lui cui thảy toàn

 

Còn chi trí tuệ mở mang

Mà đều mù quáng chỉ càng vậy thôi

Trăm năm nay đã qua rồi

Lỗi này bởi Mác hay vì Lênin ?

 

Chuyện đời đơn giản khả tin

Nếu không “có lửa” khói nào có đâu

Bởi như Mác thảy “đúng” hầu

Lênin đâu dễ thế nào lại sai ?

 

Cũng như nếu quả có tài

Liên Xô sao lại chổng càng về sau ?

Thành nên suy xét đầu đuôi

Lỗi này chỉ tại Mác đều khác sao

 

Vì khi “nguyên lý” sai rồi

Cho dầu “thực hiện” muôn đời đều sai

Kiểu xưa nhân loại thấy ngay

Một thời mê tín của trò “giả kim”

 

Hay là ai lại mà tin

“Động cơ vĩnh cửu” nêu lên hàng đầu

Bởi sai nguyên tắc rõ hầu

Dễ chi kết quả thực hành được sao !

 

Thành nên Mác thảy tào lao

Bởi vì bản chất tầm phào sau đây :

Một là “duy vật” mê say

Nhưng trong nguyên tắc có nào căn cơ

 

Bởi vì cho đến bây giờ

Nhièu điều thế giới hãy còn huyền vi

Biết như không biết lạ gì

Câu Socrate đã từng nói xưa !

 

Lại thêm Mác thảy tin bừa

Vào điều “biện chứng” chẳng cần chứng minh

Để nhằm “ngụy biện” linh đình

Kiểu như anh dốt “gột chân theo giầy” !

 

Làm bao kết luận chỉ hài

Phỉnh toàn nhân loại thảy điều vu vơ

“Địa đàng’ quả thật có đâu

Chẳng qua một kiểu nhảy vào “hư không”

 

Lại nhằm phản cả nhân văn

“Tự do dân chủ” hòng lo diệt toàn

Cho là “tư sản” mọi đàng

“Độc tài vô sản” cố càng đưa lên !

 

Khiến đều kết quả tênh hênh

Trăm năm nhân loại biến thành thụt lui

Hóa thành hạ cấp đàn bầy

Phản toàn tiến hóa rõ ràng khác sao !

 

Trừ ra thiểu số “mê say”

Trong tay khống chế xót xa nhân quần

Tinh thần “thui chột” tưng bừng

Tội này của Mác xưa từng có đâu !

 

Tuy rằng cũng có “độc tài”

Nhưng đều tham vọng chỉ về cá nhân

Tự do xã hội mọi phần

Vẫn luôn có mặt vạn lần lạ đâu

 

Trong khi thuyết Mác lại tồi

Diệt tràn văn hóa loài người quả ghê

Chỉ còn “toàn trị” mọi bề

Một chiều “duy vật” ê hề khác chi !

 

Vậy nên “nói lại nói đi”

Mác thành “tội ác” mới khi buồn cười

Hô lên “giải phóng” loài người

Lại làm nô lệ cuộc đời quả nhiên

 

                     (III)

 

Gây toàn ảo tưởng nhãn tiền

Diệt đi “thực tại” ai nào không ghê

Thay vào “dư ảnh” mọi bề

Bởi vì thực chất đều thành “hư không” !

 

Chỉ do lý thuyết “viễn vông”

Nhằm “hư vô hóa” cuộc trần khác sao

Cốt nhằm “tẩy não” khác nào

Khiến đều rỗng tuếch bào hao tan tành

 

Chỉ còn “chiếc bóng” đã đành

“Đội mông lãnh tụ” biến thành tối cao

“Vong thân” cả thảy ào ào

Đó là “tội ác” ngàn năm chưa từng

 

Dễ đâu “thế giới đại đồng”

Chỉ toàn “bánh vẽ” âm thầm phải ăn

Bởi do lý thuyết cuội nhăng

Vốn đều “không tưởng” phải hằng thế thôi

 

Vậy nay “làm lại” cuộc đời

Phải cần “thoát Mác” để thời đi lên

Con người buộc phải “sổ lồng”

“Tự do dân chủ” luôn cần phát huy

 

“Độc tài” tạo thảy cu li

Mác thành “phản động” quả khi buồn cười

Lênin cũng vậy khác nào

Hoặc nhằm “lợi dụng” đặng hầu danh riêng

 

Hi sinh nhân loại mọi miền

Khác nào “tội ác” triền miên dại khờ

Trong khi ai cũng con người

Được toàn bình đẳng và toàn tự do !

 

Độc tài buộc phải co ro

Tạo ra sợ hãi thảy cho nhân tình

Áp theo “não trạng” riêng mình

Quả vô nhân đạo biến thành phi nhân

 

Vừa đi ngược lại bản thân

Vừa đi ngược lại cộng đồng khác đâu

Làm bao sáng kiến tiêu hầu

Cả toàn nhân loại còn nào tinh hoa !

 

Chỉ đều “cá chốt” ta bà

“Cá mè một lứa” xót xa vô ngần

Triệt đi thế giới tinh thần

Ngàn năm tiêu tán Mác càng tội to

 

Biến thành xã hội “giả đò”

“Vong thân cả đám líu lo” trong đời

Có đâu còn nữa Con người

Mà đều “vật hóa” thảy hoài oái oăm !

 

Cả như kinh tế “triệt đường”

Hay như văn hóa cũng thường vậy thôi

Công nông một thuở “lên ngôi”

Văn minh xuống hồ bởi đời vu vơ

 

Bởi ai chẳng biết con người

Ở trong tâm khảm đều hoài “bản năng”

Tạo cho sấm dậy đất bằng

“Mở tung lồng nhốt” khác nào toàn ngu

 

Trong khi văn hóa đặc thù

Mới làm đức tính con người vươn lên

Cao hơn loài vật thảy trên

Tạo thành “khoa học” xây nền tiến xa

 

Đến như “triết học” bao la

Văn minh nhân loại toát ra mọi chiều

Mác làm lịch sử tiêu điều

“Thủ tiêu triết học” quả đều toàn ngu

 

Rơi vào “cảm tính” mịt mù

Chỉ nhằm “vật chất” hay nhằm “cái ăn”

Thật điều nhầm lẫn lố nhăng

Bởi hai đối cực đó toàn khác nhau

 

“Tinh thần” phải có trước sau

Mới làm vật chất hóa nhau “thành người”

Trong khi Mác kiểu đười ươi

Khiến người “hóa vật” tạo đời lộn thin !

 

Triệt đi cả thảy văn minh

Cấp toàn “vật chất” nhân văn còn nào

Tinh thần bị thảy lộn nhào

Người toàn “hóa vật” còn sao nói gì

 

Đó đều sự thật lạ chi

Kẻ nào mù quáng khó thì thấy ra

Làm cho xã hội xót xa

Triệt đều nhân bản lấy đâu tinh thần

 

Trong khi đời thảy mọi phần

Tinh thần “yếu tính” có cần nói sao

“Xác thân” sinh học khác nào

Con heo con chó vẫn đều xác thân !

 

Còn người “nhân cách” mọi phần

Tinh thần “cốt lõi” bên trong lạ gì

Cây đời bởi vậy thảy khi

Sinh sôi hoa trái do vì kết tinh

 

Đó đều kết quả “tinh thần”

Khiến làm nhân loại hóa thành “nhân văn”

Cá nhân “khởi sự” đều bằng

Nhờ vào “giáo dục” mới thành “người” thôi

 

Trong khi “giai cấp” đều ngoài

Chỉ là “cơ chế đời” hầu tự nhiên

Như cây cành nhánh huyên thiên

Dễ chi “một khối” rễ sần sù sao !

 

Hay như nguyên tử khác nào

Vòng ngoài điện tử trong đều hạt nhân

Phân chia thành lớp toàn cần

Làm thành “cấu trúc” vật trong muôn đời

 

Đến như cái ghế, cái bàn

Gỗ toàn nguyên khối có toàn được sao

Mà đều “phân cấp” mọi nơi

Cả “hoa văn” nữa thảy đều chức năng !

                    

                     (IV) 

 

Ngay trong thế giới “tinh thần”

“Con người ý thức” vẫn toàn tự nhiên

Thảy đều “cấu trúc” mọi miền

Từ vùng “óc não” đến vùng “tư duy”

 

Thành nên Mác giống ngu si

Chủ trương “phi cấu” chỉ thành hư vô

Khác nào học thuyết “tào lao”

Chỉ đưa kết quả “tầm phào” khác chi

 

Bởi sai “nguyên lý” lạ gì

Mà phi nguyên tắc thực thi được nào

Cái xe “lắp trật” ào ào

Có đâu chạy được mà đều đứng yên !

 

Dầu cho “cố đẩy” triền miên

Vẫn toàn “vô bổ” hay đều ruồi bu

“Trật chìa” bởi vậy thiên thu

Chỉ làm “tiêu thảy tán đường” lạ đâu

 

Liên Xô thất bại quả hầu

Cả như Trung Quốc về sau trở cờ

Quay về “tư bản” ai ngờ

Khiến làm “thuyết Mác” chỉ hầu trớ trêu !

 

Một thời nhân loại hóa lèo

“Vong thân” tận mạng ngặt nghèo biết bao

Bởi do hủy hoại “con người”

Biến thành “vật hóa” còn nào khác chi

 

Nhất là “trí thức” thảy khi

Đều toàn “bị diệt” lạ gì nữa sao

Lấy đâu trí tuệ loài người

Như Mao đã nói chẳng bằng “cục phân”

 

Đưa toàn giai cấp “công nông”

Nhằm vào một thuở “mị dân” khác nào

Tạo đều thế giới “cào cào”

“Nhảy cao đá lẹ” phản đều nhân văn

 

Trong khi sự thật đằn thằn

Con người chủ yếu vẫn trong “tinh thần”

Tức nhờ “hiểu biết” mọi phần

Cộng thêm đạo đức mới thành văn minh

 

Để nhằm vươn tới vô biên

Vẫn điều hạnh phúc đầu tiên khác nào

Vừa mang hữu ích cho đời

Cũng vừa cho thảy “bản thân” chính mình

 

Có đâu “bầy nhóm” linh tinh

Tinh thần thoái hóa cốt nhằm “kiếm ăn”

Khác chi “cóc nhái” không bằng

Sống kêu “oằm oặp” chết thành xong xuôi

 

Hòa vào đất cát bụi bờ

Dẫu nơi ao cạn hay vùng bùn sâu

Cuộc đời nhỏ hẹp đều hầu

Tầm thường thấp kém khó nào nhân văn

 

Vậy nên để nói công bằng

Con người “ý thức” đều nằm bên trong

Làm thành cuộc sống “nội tâm”

Cũng là giá trị “tinh thần” lạ đâu

 

“Xác thân” chỉ ở bề ngoài

Đều như “cây có” có nào đâu hơn

Chỉ là “sinh học” nguồn cơn

Hay so “loài vật” vẫn toàn khác chi

 

Còn tư duy có lạ gì

Đều nhờ giáo dục mới nên “tinh thần”

“Tinh hoa phát tiết” mọi phần

Tài năng mọi loại mới đều phát huy

 

Vậy nên sống để làm gì

Rừng cây “một cội” có chi khác nào

“Tinh hoa” nhân loại hòa vào

Làm thành “bản thể” cuộc đời văn minh !

 

Triệu năm giờ “hiện diện” mình

Có nào Trời đất thật tình phí sao

Mới thành “trí tuệ” tầm cao

Đều nhờ Lịch sử góp vào thế thôi

 

Vậy mà Các Mác “dở hơi”

Cho toàn “vật chất” tạo đời buồn tuênh

Do vài câu nói “hớ hênh”

“Gạt tràn” lịch sử ai quên bao giờ

 

Trong khi dẫu tỷ con người

Vẫn đều “riêng biệt” trong ngoài khác nhau

Mỗi người tố chất lạ đâu

Sống cho mình trước sau hầu vợ con

 

Ích chung cho thảy Cộng đồng

Đến như Đất nước Non sông còn gì

Liệu cơm gắp mắm mọi khi

Tùy tài tùy sức thực thi cho đời !

 

Cần chi “ham hố” tột trời

Chỉ thành “ích kỷ” để người toàn khinh

Mà lòng “nhân ái” thực tình

Sống sao “hòa hợp” giữa mình tha nhân

 

Nhờ đều “cộng lực” tinh thần

Tạo ra nguồn gốc mọi phần về sau

Đó là “xã hội” khác sao

Có đâu “xã hội” kiểu theo “bầy đàn” !

 

Nên thành “thuyết Mác” phũ phàng

Con người “nhân bản” thảy toàn triệt tiêu

Tự do độc lập diệt đều

Người thành “vật hóa” kiểu lèo vong thân

 

Tinh thần đánh phải chết trân

Bị toàn “tẩy não” mọi phần khác đâu

Triệt toàn độc lập tự do

Khiến đều mất hút ở trong “đàn bầy” !

 

Chỉ còn “xã hội” giả cầy

Gọi là “cộng sản” sau này thế sao ?

Khác chi Mác chỉ tào lao

“Thiên đàng” ảo ảnh gạt đời vong thân

 

                      (V)

 

Trong khi “Chân lý” mọi phần

Huyền vi Vũ trụ có cần nói sao

Khác chi ếch nhảy bờ ao

Chỉ kêu oằm oặp khó nào tới đây

 

Thành nên Vũ trụ - Con người

Vạn điều kỳ diệu bao giờ thấy ra

Cả hai sâu thẳm bao la

Có đâu “vật chất” duy là vậy thôi

 

Mà bao huyền bí trên đời

Con người khám phá đã hoài từ lâu

Đường dài bất tận lạ sao

Con đường “thiên lý” dễ dâu tới cùng

 

Thành nên ý nghĩa “tinh thần”

Con người tiêu biểu trung tâm ở đời

Cho dầu “vi hạt” khắp nơi

Đến “thiên hà” thảy cõi trời bao la

 

Có đâu sống chỉ “sa đà”

Cùng nhau giành giật lợi quyền “sắn khoai”

Thành nên Mác hại đời to

Bởi tầm thường hóa khác đâu con người

 

“Đấu tranh giai cấp” phao rồi

Còn nhằm “cướp đoạt” giữa người với nhau

Phi nhân dễ thấy trước sau

Cho là “chân lý” khác đâu bần cùng

 

Đều gây thù ghét não nùng

Nay rồi quay lại “lối mòn” như xưa

Chỉ vì chân lý đâu thừa

Nó hoài “duy nhất” mọi thời vậy thôi

 

Triệu người ngu dốt khác đâu

Đâu bì người biết ở trong cõi đời

Thành nên “tri thức” rạng ngời

Mới đều bó đuốt soi đường nhân gian

 

Còn hoài ngu tối bẽ bàng

“Bản năng loài vật” khác sao nữa kìa

Một thời dốt nát đầm đìa

Hại toàn nhân loại hẳn đều thế thôi

 

Bây giờ mọi chuyện đã rồi

Có đâu “lấy lại” những gì trôi qua

Cả non thế kỷ ta bà

Chôn vùi nhân loại chính là tội to

 

Khác nào đục thủng con đò

Dìm thuyền tiến hóa khiến cho người cười

Khiến thành Các Mác hổ ngươi

Một tay “phản động” tạo đời oái oăm

 

Cá nhân vẫn vốn hạt nhân

Hiểu thành “giai cấp” vạn lần trớ trêu

“Đấu tranh” theo kiểu cách lèo

Thảy vô nhân đạo eo sèo lạ sao

 

Phi nhân dễ nói hết nào

“Nhân quần giải phóng” chỉ đều phao vu

Tha nhân đều biến “kẻ thù”

Phi nhân đến độ mịt mù trăm năm

 

Giờ đây đã thảy tõ tường

Trăm năm uổng phí có lường hết đâu

Biết bao lớp chết đi rồi

Chết cho “ảo tưởng” quả đều phi nhân

 

Nên giờ phải nói cân phân

Cần sao xác định “bản thân” con người

“Tinh thần” hẳn thảy đúng rồi

Nhưng còn “thân phận” biết từ đâu ra ?

 

Từ nơi “tiến hóa” sâu xa

Gốc nguồn Vũ trụ biết là ở đâu

“Big Bang” dẫu thảy biết rồi

Nhưng về “khởi điểm” đã toàn rõ sao ?

 

Hay do chỉ sự “Tình cờ”

Nghĩa là “tồn tại” thảy từ Ngẫu nhiên

Vẫn đều vô lý nhẫn tiền

Bởi vì “xác suất” rất toàn nhỏ nhoi !

 

Vậy nên người phải “tìm tòi”

Hiểu về “Chân lý” dẫu hàng triệu năm

Mới điều cao quý hoàn toàn

Dẫu nhà khoa học hay người triết gia

 

Vượt lên vạn nỗi “ta bà”

Kiểu đều thấp kém sa đà thế nhân

Tranh nhau “tư lợi” mọi phần

Hô là “giải phóng” loài người” thành ngu

 

Bởi đời luôn vẫn đặc thù

Cả như “định mệnh” mỗi người khác chi

Chỉ qua mỗi đoạn đường đi

Cốt rồi mới biết những gì đã qua

 

Còn trong mê tín sa đà

Ốc nằm đáy giếng bao la hãi hùng

Cái ngu giống thảy cái khùng

Có đâu tiêu biểu loại người thông minh

 

Mà như cóc nhái bùn sình

Dễ chi sánh được phượng hoàng mây cao

Đại bàng cũng vậy khác sao

Hay Chim Bằng lớn Trang xưa ví rồi

 

Đó đều một cõi “siêu hình”

Con người “lý tính” phải tìm cho ra

Quý chi hạnh phúc ta bà

Kiểu nhằm “vật chất” bao la không cùng

 

Khiến cho nhân loại toàn khùng

Hóa đều “cóc nhái” não nùng khác đâu

Lấy chi giá trị con người

“Linh ư vạn vật” nói rồi người xưa

 

Bài thơ vậy có đâu thừa

Giúp đời sáng tỏ cũng vừa đến đây

Ngàn năm vẫn có đâu sai

Những ai “cảm khoái” thảy đều thấy ra !

 

                      (VI)

 

Tuy rằng mới chỉ là “Thơ”

Dùng cho triết học “trò chơi” ban đầu

Còn riêng lãnh vực chuyên sâu

“Chính danh” đích thực vội đâu trình làng

 

Bởi đều “khoa học” mọi đàng

Vượt xa “cảm tính” kiểu toàn “Thi ca”

Vẫn đều “tình cảm” sa đà

Dễ chi triết học sâu xa rạch ròi

 

Bởi đều nghệ thuật khác nào

Cho dầu có chỡ triết đều bên trong

Vẫn luôn như thể “bông hoa”

Vốn nhằm màu sắc phô ra phía ngoài

 

Nhưng tư duy mới cao vòi

Bởi đều “tư tưởng” thảy hoài lắn sâu

Vì toàn “lý tính” trước sau

Hay nhằm “thuần lý ” vốn hầu vậy thôi

 

Khiến thành triết học văn xuôi

Khó đem diễn tả ra thơ được toàn

Cho dầu nghệ thuật chứa chan

Cái hay ngôn ngữ chứa toàn ở đây

 

Tức thơ cần ý với từ

Cộng vào vần điệu mới đều thi ca

Còn thơ kiểu chỉ lòa xòa

Cốt nhằm “hiếu hỉ”, quỷ ma quý gì

 

Triệu bài nào có ra chi

Nhưng thơ “chắt lọc” mới thì là thơ

Tức toàn “tinh túy” ai ngờ

Khác chi “mật ngọt” hoa đều có trong

 

Bởi đầy cảm tính điệu đàng

Mọi ngành “nghệ thuật” vẫn toàn là đây

Nhưng luôn cũng chỉ bề ngoài

Còn riêng “triết học” mới hoài bên trong

 

Chỉ do triết học “rõ ràng”

Vì ngành “khoa học” về toàn tư duy

Vốn dùng “lý tính” thảy khi

Có đâu “cảm tính” đều thì vu vơ

 

Nên khoa “lô-gích” chẳng ngờ

Giúp nền triết học mãi giờ còn cao

Nếu không chỉ thảy tào lao

Dễ toàn “quỷ biện” nói sao cho vừa

 

Vạn trang cũng trở nên thừa

Nội dung “rỗn rảng” khó nào gạt ai

Khiến làm nhận thức đều sai

Thảy toàn mờ tối lấy đâu tinh thần

 

Nên người tóm lại mọi phần

“Tinh thần” là chính đâu cần nói chi

Tinh thần “bản thể” lạ gì

Còn là “năng lực” nhiều khi vô vàn

 

Khả năng “khai phá” mọi đàng

Tiềm năng “sáng tạo” thêm càng tinh vi

Công năng “nhận thức” lạ gì

Tiếp thu “nghĩa lý” mới thì cao xa

 

Thành nên triết học “bao la”

Dùng đều “tư tưởng” chính là bản thân

Khác xa khoa học mọi phần

Mặc dầu “tính chất” vạn lần giống nhau

 

Tức tìm “Chân lý” khác đâu

Dầu bên “cốt lõi” còn bên “phía ngoài”

Khiến cho khoa học miệt mài

Vẫn đều “phân tích bề ngoài” vậy thôi

 

Nên trong tư tưởng loài người

Chính về triết học mới đều cao xa

Còn toàn thường nghiệm ta bà

Chỉ thuần “cảm tính” la đà khác đâu

 

Thế nên khoa học tưởng sâu

Vẫn đều “cạn xợt” không đâu bên ngoài

Thế nhưng khoa học rạch ròi

Vẫn là “dữ liệu” triết cần luôn luôn

 

Khiến cho “triết” chỉ tầm ruồng

Nếu nhằm “nói dóc” buông tuồng tào lao

Kiểu như Các Mác khác nào

Giống như “ngụy thuyết” xôn xao một thời

 

Nhưng đâu khoa học hẳn hòi

Tức toàn chính xác hay đều khách quan

Mà đầy cảm tính rộn ràng

Gạt đời một bận chói chang ai ngờ

 

Thành đây dẫu chỉ “bài thơ”

Nhưng đều xác đáng nơi phần tư duy

Tạo nên giá trị khác chi

Gia phần “nghệ thuật” bởi vì “Thi ca”

 

Dẫu sao tuy nói “ta bà”

Nhưng điều “chốt lại” chính là nội dung

Thảy đều “cô đọng” hoàn toàn

Tư duy triết học mới càng sâu xa

 

Đặt ra câu hỏi bao la

Vốn là vấn nạn loài người từ lâu

Qua từng thế hệ khác nhau

Nhưng điều khám phá vẫn chưa tận cùng

 

Tại vì “Chân lý” mịt mùng

Đường trường khai phá khác nào đi đêm

Trước mờ mịt sau rõ thêm

Ngàn đời “góp lại” mới nên sáng lòa

 

Thành nên đâu phải “ba hoa”

Mà điều “tâm huyết” chính là ở đây

Nếu ai cảm thấy là “hay”

Nên cần “nghiền ngẩm” tới lui nhiều lần

 

Đó là trí tuệ mọi phần

Con người sống ở trên đời làm chi ?

Nếu nhằm “tồn tại” lạ gì

Nhưng tìm “Chân lý” mới thì đỉnh cao !

 

                        (VII)

 

Nhưng mà “Chân lý” lạ sao

Nó toàn đa dạng khác đâu buồn cười

Có khi “sự thật” trong đời

Bình thường cuộc sống xảy đều chung quanh

 

Tò mò trí óc giúp thành

Cả điều “Công lý” phải cần tìm ra

Đó toàn “thực tế” bao la

Biết điều gì “đúng” chính là “khách quan”

 

Đến trong Tôn giáo mọi đàng

“Niềm tin” là chính cũng toàn ở đây

Đó thành là “hệ tín điều”

Trong từng tôn giáo vẫn đều có trong

 

Tức là hệ thống “đức tin”

Ai người “thừa nhận” khỏi công tìm tòi

Tin Trời, tin Phật không ngoài

Tin nơi Thiên Chúa chỉ hoài vậy thôi

 

Cả như “chính trị” khác sao

Dựng thành “tôn giáo” để nhằm “niềm tin”

Nhập nhằng thấy rõ như in

Cho dầu chính trị chỉ đều thế gian

 

Khác chi phức tạp hóa càng

Con người trên khắp thế gian mọi bề

Khiến cho “cuồng tín” nặng nề

Còn đâu sáng suốt óc đầu tự do

 

Nhưng qua sông phải lụy đò

Đời thường vẫn vậy líu lo được gì

Thành nên nhận thức khác chi

Con đường triết học mới thì cao xa

 

Tư duy cần phải khai ra

Cho dầu đôi lúc “niềm tin” vẫn cần

Không tin hóa thảy “vô thần”

Kiểu đều “duy vật” liệu cần nói sao

 

Mặc dầu đó chỉ tào lao

Tại vì “vật chất” có nào nội dung

Chỉ đều “trì lực” khôn cùng

Có đâu “thuộc tính” nằm trong chút nào

 

Niềm tin đặt đó đâu cao

Khiến đều “rỗng tuếch” khác nào tiếu lâm

Hữu thần trái lại âm thầm

Tin điều “sắp đặt” cõi trần trên cao

 

Tức tin “định mệnh” khác đâu

Kiểu trong quan điểm “điều hành” từ xa

Hoặc là “tiền định” bao la

Cũng đều “phong phú” ai mà chẳng hay

 

Tạo nên bao lớp cao dày

Lớp sâu lớp cạn đâu nào giống nhau

Có người nhìn thảy cao xa

Có người chỉ thảy không ngoài “miếng ăn”

 

Nên chi người dẫu “tinh thần”

Song khi “xuống cấp” vẫn thành bá vơ

Khác chi chỉ thảy dại khờ

“Con người” muôn thuở dễ nào còn đâu ?

 

Thành nên “nhân bản” mới sâu

Còn phần “chính trị” chỉ hầu tầm vơ

Tranh danh đoạt lợi ai ngờ

Bên ngoài “giả dạng” nhằm vì thế gian

 

Khác chi “xạo xự” thảy toàn

Thành nên “chính trị” dễ càng “bịp dân”

Mở mang trí tuệ đâu cần

Mà cần quyền lực “ngu dân” lạ gì

 

Nên cần phân biệt thảy khi

Lúc nào “vương đạo” mới thì thanh cao

Còn đều “bá đạo” ồn ào

“Mục tiêu phường tiện” khác nào lừa dân

 

Nói xa đều chỉ nói gần

Ngay thời Cổ đại vạn phần vậy thôi

Bởi trong thế giới con người

Đều hoài ô trọc đâu toàn thanh cao

 

Thường đều cóc nhái bờ ao

Hay như sạn cát vồn đều lắn sâu

Khác chi bản chất mọi loài

Vẫn toàn “trì lực” chứa đều bên trong

 

Trừ khi vươn tới “nhân văn”

Mới thành “nhân bản” hướng lên trong đời

Mới ham trí tuệ tuyệt vời

Mới ham “nhận thức’ nâng người cao xa

 

Mới làm đời giống “bông hoa”

Để nhằm “thưởng thức” có mà lạ đâu

Tinh thần triết học đó hầu

Tinh thần khoa học vẫn đâu dư thừa

 

Tinh thần nghệ thuật chẳng ngoài

Tinh thần “sáng tạo” vốn là thú vui

Văn minh đó mới loài người

Đâu toàn “sinh vật” chỉ nhằm kiếm ăn

 

Mới lên thế giới nhân văn

Cả dùng “chính trị” mục tiêu cuối cùng

Nâng cao văn hóa tận cùng

Không nhằm “danh lợi” kiểu hoài “đấu tranh”

 

Cũng là đức tính “chí thành”

Mới đều phẩm chất con người thanh cao

Còn mà sống chỉ tầm phào

“Gạt lường lừa bịp” đời nào quý chi

 

Cho nên mọi cái “phải thì”

Mới thành “ý nghĩa” cuộc đời tinh hoa

Còn luôn loạng choạng ta bà

Không ngoài thấp kém hóa ra tầm thường

 

Đến đây đã tõ mọi đường

“Bài thơ” kết lại được toàn 175 câu

Để nhằm “mượn ý” Nguyễn Du

“Mua vui cũng được một hồi trống canh”

 

THƯỢNG NGÀN

(25/02/21)

 

**

 

MỘT KỶ NIỆM XƯA

 

Bổng nhiên nhìn thấy hình mình

Của thời dạy triết ở trường Cần Thơ

Vốn từ niên khóa bảy mươi

Nay gần thế kỷ cũng lâu lắm rồi

 

Lúc còn xanh mượt mái đầu

Bây giờ tóc trắng cũng hầu tự nhiên

Nước non biến động triền miên

Ai còn ai mất sau ngày bảy lăm ?

 

 Để khi quay lại Saigon

 Quả nay mới thấy ngôi trường ngày xưa

 Lại còn thành một nhà thơ

 Do đời tếu táo nghĩ đều cũng vui

 

 Vào Google gõ mà coi

Gặp ngay tác giả Nhà thơ Đại Ngàn

Số thơ có đến mười ngàn

Nói cho chính xác 15.000 vượt hơn

 

Thơ toàn viết kiểu ba lơn

Chỉ vì bản chất vẫn nhà tư duy

Thành nay ngẫu nhĩ cười khì

Viết lên vài chữ có khi cũng cần

 

Học trò từng học xa gần

Ngày nay trôi nổi khắp miền thế gian

Năm châu bốn biển thảy toàn

Qua đây gặp lại thầy xưa của mình

 

Dẫu nay tóc bạc linh đình

Nhớ về thầy cũ của mình cũng vui

Chuyện dầu thật lại như đùa

Bởi đời ngẫu nhĩ có chừa ai đâu

 

Đều toàn bất chợt trước sau

Chẳng chi quan trọng mà hầu tiếu lâm

Gặp nhau dầu chỉ một lần

Vẫn thành quen biết bộ cần nói sao

 

TIẾU NGÀN

(20/02/21)

 

**

 

KỶ NIỆM TUỔI THƠ

 

Nhớ hoài kỷ niệm bé thơ

Vẫn ăn “kẹo ú” trong thời chiến tranh

Kẹo này toàn cứng đã đành

Dễ chi cắn bể ngậm mồm mút thôi

 

Mút lâu cũng đến phần cùi

Tức là cái lõi cứng đờ bên trong

Nhai càng dòn rụm càng ngon

Bởi ngoài bột sắn còn trong nước đường

 

Đường đen nguyên liệu vẫn thường

Tên là “đường bát” ở vùng Quảng Nam

Đường đen còn loại nâu vàng

Cho là “cao cấp” hay sang trên đời

 

Ngày nay nghĩ lại buồn cười

Cái “sang” lúc đó của đời nhà quê

Đêm nào có cuộc hội hè

Chỉ ăn “kẹo ú” cũng thành niềm vui

 

TẾU NGÀN

(13/02/21)

 

 

**

 

THƠ

 

Thơ dầu hay mấy cũng thường

Bởi không vần điệu tầm ruồng khác sao

Kiểu như đú đỡn chỉ hầu

Chế Lan Viên đó ai nào khen chi

 

Cũng may trước có Điêu Tàn

Vào thời Tiền chiến còn vang chút tình

Dẫu chi cũng mượn của Chàm

Để ta giả dạng làm người nhân văn

 

Về sau chắc bị đói ăn

Thi ca trây trét có bằng được ai

Khác chi cũng uổng nhân tài

Hay là thảy loại toàn hài vậy thôi

 

Kiểu như Tố Hữu lạ đâu

Lúc trên Việt Bắc ào ào gió lay

Nhưng sau lại chỉ cùi đày

Thơ toàn thời vụ mặt mày lọ lem

 

TẾU NGÀN

(06/02/21)

 

**

 

ĐỔI ĐỜI

 

Đổi đời như vậy tốt rồi

Lớp lên lớp xuống chỉ hầu tự nhiên

Lớp xưa hoang hóa nhãn tiền

Nhằm nay lớp mới được liền đi lên

 

Mộ đây là Nguyễn Bá Thanh

Toàn dân Đà Nẳng ai tranh được nào

Bởi xưa cán bộ cấp cao

Bí thư Thành Ủy ai vào chẳng kinh

 

MÂY NGÀN

(06/02/21)

 

––

 

MỤC LỤC


 

15090.     CON NGƯỜI SỐNG Ở ĐỜI CỐT NHẰM ĐỂ LÀM GÌ ? (25/02/21)

15091.     MỘT KỶ NIỆM XƯA (20/02/21)

15092.     KỶ NIỆM TUỔI THƠ (13/02/21)

15093.     THƠ (06/02/21)

15094.     ĐỔI ĐỜI (06/02/21)

 

 

––