VỀ NGUYÊN LÝ TỰ DO DÂN CHỦ VÀ
ĐỘC
TÀI TRONG XÃ HỘI CON NGƯỜI
(I)
Hãy ví dụ trước tiên về trái đất
Điều
rõ ràng sức hút mãi còn luôn
Trọng
lực đó vật hút toàn đi xuống
Hút
cả luôn không khí thảy chung quanh
Thế
nhưng vẫn còn có điều thú vị
Cái
nhẹ hơn không khí đẩy lên đều
Đó
nguyên lý tên là Archimède
Áp
dụng luôn cả nước trên địa cầu
Mỗi
cá nhân con người đâu khác vậy
Bản
năng hoài tồn tại thảy bên trong
Phần
tồn tại có cho ngoài nhận thức
Khả
năng này khiến phân biệt đúng sai
Nhưng
con người sống cùng nhau chung đụng
Khiến
làm cho xã hội vạch thành hai
Phần
bản năng cũng như phần nhận thức
Làm
khác nhau tự do với độc tài
Tự
do gốc bắt nguồn từ nhận thức
Giúp
phân ra điều đúng với điều sai
Hướng
thiện phải nhằm hướng theo điều đúng
Còn
bản năng luôn hướng tới độc tài
Nhưng
xã hội tuy cá nhân chủ thể
Sống
phải đều cùng liên đới với nhau
Luôn
cơ chế tổ chức nên xã hội
Phân
tự do đối lập lại độc tài
Tự
do tức mọi người đều bình đẳng
Cùng
ngang hàng nhằm củ soát giữa nhau
Tạo
cơ chế đó luôn toàn linh hoạt
Quyền
con người khiến dân chủ thường xuyên
Độc
tài chỉ mọi điều luôn trái lại
Lệ
thuộc vào luôn thảy chỉ bản năng
Một
số ít lên nắm toàn quyền lực
Cưỡng
chế luôn đều xã hội con người
Khiến
bất công từ đây đều xuất hiện
Nhưng
cá nhân đâu cưỡng lại được sao
Thành
cơ chế giống thảy đời nô lệ
Đều
bẻ cong cả nhân cách con người
Sự
hiểu biết trong chiều sâu là thế
Bởi
chiều sâu đầy lý tính khách quan
Riêng
nông cạn chỉ thiên về cảm tính
Thị
hiếu luôn hoài sở thích bề ngoài
Quần
chúng thường nói chung đâu chọn lọc
Bởi
nào luôn đâu thiểu số tinh hoa
Với
học vấn và khả năng nhận thức
Trình
độ đâu biết sai đúng hài bà
Nên
số đông thảy thường luôn ô tạp
Dễ
tuân theo cảm tính của cường quyền
Tính
ích kỷ do bản năng lộ rõ
Khiến
thành luôn phủ phục trước độc tài
Đó
bi kịch của loài người là vậy
Điều
đó luôn vốn có tự ngàn xưa
Con
người bị gạt lừa qua ngôn ngữ
Hoặc
phải tuân theo sức mạnh đè đầu
Hay
nói khác đời phải luôn tranh đấu
Nơi
ngã ba điều đúng với điều sai
Giữa
tự do cùng độc tài áp chế
Giữa
nhân văn và điều phản nhân văn
Nhận
thức đúng mới giúp đều khoa học
Làm
phát huy tiến tới của nhân quần
Còn
mù quáng bản năng toàn lạc hậu
Phản
động luôn đời buộc mãi dậm chân
Nên
lịch sử vẫn luôn đều kết qua
Giữa
đấu tranh của điều đúng điều sai
Điều
phát triển và điều đi ngược lại
Phản
nhân quyền và xã hội nhân văn
Nên
chính xác đời cần luôn nguyên lý
Khiến
khác xa thảy ý thức mù mờ
Chỉ
chập choạng dựa vào đều cảm tính
Càng
tinh hoa khoa học mới tiến lên
Tiếc
ngày xưa Mác toàn tay cảm tính
U
mê tin vào giai cấp đấu tranh
Phi
khoa học kiểu chỉ toàn huyền bí
Bởi
lậm sâu theo biện chứng Hegel
Để
mị dân huênh hoang điều kinh tế
Thảy
phịa ra kiểu cơ cấu hạ tầng
Nghĩ
tranh chấp con người vì quyền lợi
Mới
làm cho lịch sử mãi tiến lên
Nên
phớt lờ mọi điều về khoa học
Hay
mọi điều về kỹ thuật khách quan
Lại
căn cứ chỉ bản năng mù quáng
Mác
khác đâu thảy phản động mù lòa
Khi
tri thức luôn dựa vào khoa học
Mới
làm cho kỹ thuật mãi ra đời
Nhờ
kỹ thuật mà loài người phát triển
Để
làm cho kinh tế phải tiến lên
Mác
mù quáng toàn Đấu tranh giai cấp
Và
Độc tài vô sản quả toàn điên
Đi
ngược lại mọi điều về xã hội
Khiến
thành ra phá hoại thảy nhân văn
Bởi
thị hiếu nhằm muốn lên Cộng sản
Đâu
biết nào lịch sử đã qua đi
Mà
cái qua có khi nào quay lại
Thành
hóa ra Các Mác giống kiểu ngu si
Bảo
Cộng sản thị trường toàn dẹp bỏ
Triệt
tiêu luôn tiền tệ mẫu số chung
Biến
xã hội hóa công nhân tất cả
Lao
động chung và sản phẩm được chia phần
Mác
cho đó là Thiên đàng hạ giới
Để
xóa toàn giai cấp ở loài người
Đầy
tưởng tượng mỗi cá nhân chiếc bóng
Cốt
bằng nhau y hệt những số không
(II)
Mác
tin đó nhờ Thời kỳ quá độ
Sau
Độc tài vô sản sẽ đi lên
Nhưng
ý tưởng khác nào đâu ngu ngốc
Bởi
độc tài rồi khó tự triệt tiêu
Dầu
Cộng sản bản năng hoài còn đó
Có
làm sao xóa được sạch thảy đâu
Mác
nghịch lý rõ ràng là kiểu vậy
Gạt
những ai nhận thức cứ còn ngu
Mác
không thấy khách quan đều nguyên lý
Buộc
tuân theo lịch sử của loài người
Lại
mù quáng tự cho mình chân lý
Do
mù lòa vào biện chứng Hegel
Thật
mù quáng có khác đâu cuồng tín
Mác
đâm ra như một kẻ dại khờ
Lấy
độc tài để làm điều áp đặt
Nhằm
chạy theo kiểu lý tưởng vu vơ
Phi
nhân bản Mác quả thành như vậy
Dẫm
lên trên đều bản chất con người
Lên
giá trị khắp nơi toàn xã hội
Dùng
chủ quan thay thế mọi khách quan
Mác
tội ác của loài người là thế
Khiến
suốt trong một thế kỷ quay cuồng
Cốt
dại dột làm Độc tài vô sản
Xã
hội toàn biến thảy phải nịnh suông
Người
không có nào lấy gì xã hội
Bởi
biến toàn những chiếc bóng vong thân
Khiến
nghèo khó như trở thành phổ biến
Nghèo
khó trong vật chất lẫn tinh thần
Do
kinh tế có đâu nào phát triển
Và
tinh thần cũng đâu được phát huy
Bởi
xã hội chỉ còn toàn nô lệ
Dưới
gót giầy của số ít làm vua
Tội
lỗi Mác xuyên suốt toàn thế kỷ
Từ
Stalin qua Mao thảy rõ ràng
Khiến
con người đều phải toàn câm miệng
Trăm
triệu hơn mạng sống phải đi đoang
Kết
quả đó phải chạy đua vũ lực
Để
đối đầu hai cực của thế gian
Bên
tự do hướng theo đường Tư bản
Bên
độc tài dùng Vô sản làm đầu
Mỹ,
Liên Xô thành có bom nguyên tử
Suýt
đâm vào để hủy hoại thế gian
Khiến
thời may nhờ vào tay Krutchov
Lẫn
Kennedy thế giới mới thoát toàn
Song
điều đó ngày nay còn hệ lụy
Như
hiện thời Nga Tổng thống Putin
Vốn
gốc gác trùm KGB thuở trước
Có
tránh sao tư tưởng vẫn đỏ lòm
Mới
xâm lấn Ukraina tàn nhẫn
Cốt
ý nhằm ngăn chặn sự tự do
Dân
Nga mãi vẫn còn trong sợ hãi
Do
thói quen áp chế bởi độc tài
Dẫu
nay Nga chẳng còn là cộng sản
Nhưng
vẫn còn tâm thức kiểu bên trong
Nó
lặn thảy vô sâu thành hệ lụy
Ít
còn đâu bản chất đúng con người
Độc
tài kiểu như tấm đanh nặng trĩu
Chụp
lên đầu của thảy hết nhân dân
Khiến
hệt đám cỏ xanh thành héo úa
Bảy
thập niên dân Nga quả rõ ràng
Hay
Trung Quốc giờ dân toàn tỷ rười
Nhưng
con người đâu được thảy khách quan
Đều
sản phẩm tư duy Mao lẫn Mác
Khác
đâu đều kiểu tư tưởng oán than
Nên
tóm lại giữa độc tài, dân chủ
Thế
giới nay đã nhìn thấy mọi đàng
Học
thuyết Mác bị ném vào sọt rác
Kiểu
bởi đều tà thuyết quả đâu oan
Bởi
cốt lõi trái thảy đều khoa học
Vì
chủ quan thay cho mọi khách quan
Toàn
thị hiếu khác nào đâu phản động
Đẩy
lùi luôn lịch sử đã rõ càng
Nên
thế giới nay đã đều giũ bỏ
Nhưng
nặng nề còn hệ lụy trái ngang
Bởi
tuyên truyền đã ngấm sâu xương tủy
Đê
thành ra đục khoét cả trăm năm
Chỉ
do thuyết bên ngoài hào nhoáng
Khiến
cho đều nhân thế phải lầm to
Tưởng
cứu đời nhưng hóa thành ngược lại
Giải
phóng đâu mà nô lệ chỉ hoài
Vì
thuyết Mác trước sau đều ngụy biện
Cả
tiền đề khởi thủy đã đặt sai
Toàn
duy vật lại tin điều biện chứng
Có
khác đâu nghịch lý khiến thành hài
Như
tảng đá ngàn năm dù có đó
Có
bao giờ lại tự biến thành cây
Toàn
vật chất lại mệnh danh biện chứng
Khác
chi đâu kiểu tư tưởng giả cầy
Để
từ đó suy Đấu tranh giai cấp
Mác
chỉ nhằm huyễn hoặc thảy loài người
Xuyên
tạc cả mọi điều trong lịch sử
Ngụy
biện toàn đâu nào chút khách quan
Chẳng
những vậy còn Độc tài vô sản
Sai
căn cơ lại hủy thảy tự do
Dùng
tuyên truyền biến đời thành nhiễu loạn
Cả
con người ngậm miệng để vong thân
Tức
đánh mất bản thân mình tất cả
Bởi
đâu còn dân chủ với tự do
Người
với người biến thành như cái bóng
Chỉ
huênh hoang rặt một chuyện căm thù
(III)
Cả
bây giờ dọa đều bom nguyên tử
Hay
đúng ra là vũ khí hạt nhân
Putin
đó vẫn cứ hoài hệ lụy
Từ
Liên Xô thế kỷ trước vẫn còn
Thành
chung lại chỉ đều do thuyết Mác
Thế
kỷ rồi mà đâu dễ phôi pha
Bởi
đều kiểu ác tăng trùm áo đạo
Của
thầy tu làm nhân thế mù lòa
Nên
nguy hiểm nhất vẫn ngoài hình thức
Khiến
dễ đều lừa dối kiểu ba hoa
Kiểu
nấm độc nhìn qua đều lòe loẹt
Khác
chi con vật độc mình toàn hoa
Nhưng
nguy hiểm lại còn trong ý thức
Tức
chứa đều tà ý kiểu sâu xa
Dẫu
bên ngoài toàn mỹ từ diêm đúa
Đó
thảy luôn chứng bệnh của loài người
Dễ
nhu nhược và dễ thành toa rập
Dễ
dối lừa khiến đều thảy phi nhân
Do
áp lực xuất đi từ bản chất
Tri
thức mù trấn át bởi bản năng
Hai
điều ấy chỉ biến thành ra một
Hay
toàn đều thúc đẩy thảy cùng nhau
Càng
ngu dốt khiến bản năng phát triển
Càng
làm cho nhận thức phải bẽ bàng
Sự
tuyên truyền cũng không xa điều đó
Càng
dốt ngu càng ưa thảy tuyên truyền
Như
vũ khí để đốn người cùng ngã
Nhằm
cá mè một lứa khiến toàn vui
Vì
hiểu biết mới thích điều hiểu biết
Muốn
mọi người được đồng điệu với mình
Muốn
nhân bản dựng lên cùng xã hội
Còn
độc tài muốn đời thảy vùi chôn
Mác
kiểu vậy có còn đâu trí thức
Nói
đúng ra kiểu trí thức nửa mùa
Chưa
vượt thoát thảy tầm nhìn ích kỷ
Nhằm
gạt đời để ta được làm vua
Kiểu
bản năng muốn thành người nổi tiếng
Đó
vẫn luôn tật xấu của con người
Mà
bản năng vốn chỉ toàn hoang dã
Kiểu
trọng trường kéo vật xuống mà thôi
Khiến
thuyết Mác bị toàn luôn lợi dụng
Hấp
dẫn đầu bởi Giai cấp đấu tranh
Hấp
dẫn kế bởi muốn làm Cộng sản
Tướt
đoạt người để mình hưởng lợi riêng
Tâm
lý ấy khiến Mác thành cuốn hút
Gạt
nhiều người ngay từ buổi ban đầu
Lấy
ảo tưởng kiểu Thiên đường hạ giới
Lao
đầu vào đâu khác giống thiêu thân
Nhưng
kết quả đều gió vào lỗ trống
Dẫu
thiên thu vẫn cứ thảy số không
Không
dừng lại và chẳng gì có được
Bởi
thời gian mọi sự chỉ buông theo
Nhưng
chắc chắn lại gây đều hệ lụy
Gió
càng to càng kéo thảy sập nhà
Đời
vô sản khiến quả thành kiểu vậy
Khác
nào đâu tư tưởng Mác tiếu lâm
Các
hệ lụy cứ mãi hoài da diết
Dẫu
trăm năm cũng đâu dễ phai mờ
Bởi
tuyên truyền vẫn dày bền tiếp tục
Nó
đã thành quán tính kiểu vô biên
Khiến
lớp sau vẫn thay đều lớp trước
Vì
kẻ ngu vốn tiếp tục sinh ra
Thế
hệ sau được tiếp theo đào tạo
Nối
dài thêm nền giáo dục mù lòa
Kiểu
độc tài nó luôn là thế đó
Bởi
từ đầu nó nuôi lấy mình thôi
Như
ống cống mãi lắp vào ống cống
Cứ
dọc dài tiếp mãi thảy đầu đuôi
Đâu
điều chỉnh như tự do dân chủ
Nhờ
thấy sai luôn chuyển hướng được rồi
Nhìn
chung quanh hiểu ra điều khác lạ
Tự
thân mình thích ứng khó chi đâu
Nhưng
độc tài xa xưa đều có khác
Bởi
độc tài luôn chỉ kiểu cá nhân
Nó
tồn tại chỉ trong đều giòng tộc
Hay
chẳng qua cũng một thuở triều đình
Qua
thời đại cũng phải đều trôi hết
Bao
lớp người mới độc lập tiến lên
Còn
xã hội vẫn tự mình phát triển
Hay
thảy đều được độc lập tự do
Nhưng
thuyết Mác thật ra toàn lại khác
Nó
trở thành như ý hệ hoàn toàn
Mọi
sai quấy bị tuyên truyền phủ lấp
Để
cốt nhằm vào thảy máu tim gang
Đó
cốt lõi của Độc tài vô sản
Nhiều
thành phần không chọn lọc phất lên
Khiến
tri thức còn chỉ đều mù quáng
Mao
dại hơi coi trí thức cục phân
Tội
của Mác trước sau là như vậy
Nó
thủ tiêu điều phát triển con người
Cả
thủ tiêu mọi nhãn quan xã hội
Chỉ
làm cho lịch sử phải giật lùi
Mác
trăm năm kiểu lội dòng nước ngược
Buộc
thế gian cùng phải chịu theo mình
Thành
tội lỗi cũng khác nào tội ác
Chỉ
làm cho nhân loại thảy điêu linh
Bởi
bịt mắt khiến đời toàn mù quáng
Chỉ
làm theo ích kỷ của bản năng
Kiểu
mọi vật nặng hơn đều không khí
Tất
phải theo toàn định luật trọng trường
(IV)
Thành
cho nên nguyên lý của đời thường
Phải
mãi mãi tự do và dân chủ
Nhằm
giúp thảy mọi cá nhân phát triển
Cùng
mọi người dễ kiểm soát lẫn nhau
Còn
độc tài kiểu như tổ tò vò
Toàn
bít kín bốn bề chừa một lối
Đó
chỉ lối được ra vào duy nhất
Để
dễ nhằm kiểm soát cả đầu đuôi
Khác
nào đâu xã hội giống nhà tù
Thua
con vật vẫn tự do đồng nội
Chỉ
điều đó Mác đã thành tội ác
Diệt loài người dài đều cả trăm năm
Khiến
tinh thần vật chất thảy bào mòn
Chẳng
phát triển lại còn thành tiêu tóp
Khiến
xã hội toàn tiêu điều đâu khác
Mọi
người đều sợ hãi phải nịnh suông
Đó
khác nào chính cái ác ngọn nguồn
Gọi
giải phóng nhưng thảy làm ngược lại
Đấu
giai cấp vật vờ là thế đó
Nó
thảy đều giả tạo kiểu gian toàn
Hay
chỉ thành công cốc kiểu dã tràng
Chỉ
phí phạm trăm năm toàn thất bại
Liên
Xô đổ mọi phần ai cũng thấy
Kéo
dọc dài ra toàn cõi Đông Âu
Dẫu
giết trên cả trăm triệu con người
Khắp
thế giới vì đấu tranh giai cấp
Chiến
tranh lạnh lẫn cả đều kiểu nóng
Cả
trăm năm cái ác thảy hoành hành
Bởi
bản năng được lợi dụng thảy toàn
Kẻ
cơ hội đều mở cờ gióng trống
Thừa
nước đục thả câu toàn hổn loạn
Tội
này đều do Mác có nào sai
Bởi
đời luôn kẻ trục lợi có hoài
Khi
đời hủy thảy tự do dân chủ
Ngàn
năm trước cũng đâu đều kiểu đó
Đâu
đạp đầu thiên hạ để ngoi lên
Bất
chấp đều tính nhân bản nhãn tiền
Cả
đạo đức ngàn năm toàn xóa bỏ
Đến
truyền thống dẹp toàn ai cũng rõ
Mác
toàn hô tư sản phải loại đi
Có
khác chi Mác quậy thảy ao bùn
Đã
lắn đọng ngàn năm nay quật dậy
Tư
duy Mác khác nào thành phản động
Tạo
thế gian bèo bọt thảy một phen
Hại
lịch sử cùng hại toàn xã hội
Hại
thảy luôn mọi mặt mỗi con người
Đời
chỉ còn hóa thảy kiểu đười ươi
Đàn
bầy cả đám ai nào phản đối
Nên
chỉ Mác làm tội tình xã hội
Đưa
thuyết ra như cái bẫy lạ lùng
Gạt
thảy người ngu dốt kiểu không cùng
Chỉ
có lợi mưu gian đều thiểu số
Nhằm
lợi dụng chữ Độc tài vô sản
Chữ
Đấu tranh giai cấp để làm vua
Leo
tót lên tột định của ngai vàng
Nhân
danh thảy đều chỉ toàn giai cấp
Còn
giai cấp thật nào đâu có khác
Cũng
trọn đời lao động kiểu bò trâu
Cũng
thảy đều bị bóc lột khác đâu
Hô
đổi đời chỉ đều toàn phỉnh gạt
Khiến
thuyết Mác kiểu hài là toàn vậy
Đều
rỗng không kết quả thảy nội dung
Bởi
trước sau chỉ từ ngữ bông lông
Đâu
gắn chút giá trị nào hiện thực
Bởi
thực tế có đâu toàn kiểu vậy
Xã
hội ca đều ích kỷ cá nhân
Khiến
đời đều thành giả dối mọi phần
Mượn
giai cấp để đều nhằm tướt đoạt
Nên
Quốc Xã trước kia toàn hại một
Đến
Mác thôi cái hại hóa thành mười
Hitler
quyền chỉ trong sáu năm trời
Giết
người thảy cũng toàn năm bảy triệu
Rồi
kết quả cũng phải toàn thất bại
Cũng
đâu còn hệ lụy để dài lâu
Trong
khi như thuyết Mác lại quả hầu
Trăm
năm quả vẫn treo hoài dai dẳng
Chỉ
bởi kiểu độc tài làm bế tắt
Khiến
hóa đều dạng sắt thép đúc khuôn
Hay
bê tông cốt thép dẫu tầm ruồng
Đều
nhốt thảy cả được toàn nhân loại
Thành thuyết Mác hiểm nguy là vậy
Bởi
diệt toàn cả nền tảng con người
Ngoài
giả danh điều nhân bản kiểu đều
Lại
hủy hết toàn tự do dân chủ
Con
người thảy chỉ còn đều hóa vật
Xã
hội còn chỉ dạng kiểu đàn bầy
Cốt
làm theo công thức mãi rã rời
Gà
tồ quẩn cối xay đâu nào khác
Nói
tóm lại Mác sai toàn nguyên lý
Sai
chính điều cốt lõi thảy đầu tiên
Có
khác nào tư tưởng kiểu ma lanh
Dùng
ngụy biện để gạt đời sau trước
Khiến
tất cả phải trở thành mắc mướu
Vì
mắc ngàm rồi đâu dễ thoát ra
Khiến
càng sai càng chỉ mãi sa đà
Loay
hoay mãi kiểu như gà mắc tóc
Thành
Mác vốn ngụy ngôn là như thế
Hoặc
vô tình hoặc chỉ có hớ hênh
Hay
cố tình dại dột để xây nền
Nhằm
nhốt thảy trăm năm toàn nhân loại
BIỂN
NGÀN