SỰ
NGU MUỘI CỦA CÁC MÁC
KHI
NÓI VỀ XÃ HỘI CỘNG SẢN
(I)
Mác
nghĩ tạo công bằng xã hội
Phải
xóa đi bóc lột con người
Bằng
phải đường đấu tranh giai cấp
Nhằm
làm cho Tư bản tự chôn
Để
qua đó chỉ còn Vô sản
Mau
đi lên hai đoạn tiếp nhau
Giai
đoạn đầu tên là Xã hội
Làm
chia nhau theo sức góp vào
Giai
đoạn sau gọi là Cộng sản
Sức
góp vào lại hưởng tùy cầu
Đó
giai đoạn tột cùng tất cả
Khi
Thời kỳ quá độ vượt qua
Bởi
khi ấy của ra như nước
Do
mọi người thiện chí tự do
Đều
tích cực tham gia sản xuất
Đâu
còn vì bóc lột đắn đo
Khiến
cũng lúc mất tiêu nhà nước
Khi
xóa xong kinh tế thị trường
Cũng
bởi vậy chẳng cần pháp luật
Nhờ
tinh thần tự giác lên chung
Chiều
câu cá sáng vô xưởng thợ
Toàn
tự do của cải vẫn nhiều
Hưởng
được thảy phần mình đủ thứ
Theo
nhu cầu mới đúng thần tiên
Nhưng
thử hỏi của đâu mà có
Bởi
còn tùy vào thảy tài nguyên
Vào
kỹ thuật đưa ra khai thác
Vẫn
toàn luôn hạn chế nhãn tiền
Rồi
hỏi nữa ai người hưởng trước
Đâu
phải đều cùng lúc như nhau
Vì
bản năng có đâu lường được
Khiến
bất công kẻ trước người sau
Chuyện
tắt tỵ phải thành tất yếu
Đời
thành ra dễ loạn cào cào
Mọi
trật tự liền nên hổn độn
Tạo
luật rừng tiềm ẩn dâng cao
Thành
Mác chỉ kiểu ngồi tưởng tượng
Bởi
đâu toàn hữu lý được nào
Người
đầu phải đều thành thần thánh
Việc
tranh giành luôn tất diễn ra
Mác
muốn thảy người thành thượng đế
Bởi
vì tin chủ nghĩa vô thần
Hóa
tự giác thấy mình vật chất
Đó
mới toàn giải phóng khác sao
Mác
cho đó mô hình Cộng sản
Con
người giờ giá trị đều cao
Sự
bình đẳng thảy là tuyệt đối
Mọi
người đều thượng đế lạ nào
Sự
thức tỉnh đó thành tột bực
Khiến
tư duy triết học triệt luôn
Đâu
cần có tinh thần chi nữa
Mà
về đều vật chất thảy toàn
Con
người sống giờ đều thực tế
Chẳng
mơ màng cao cả chút chi
Mọi
tôn giáo chỉ đều thuốc phiện
Nay
thủ tiêu tất cả còn gì
Đó
có nghĩa Hạ tầng cơ sở
Xóa
đều luôn Kiến trúc thượng tầng
Người
còn chỉ thiên nhiên tất cả
Diệt
đều toàn ý hệ nói chung
Mác
quả hóa điên khùng thấy rõ
Kiểu
chủ quan đầu óc của mình
Bất
chấp thảy mọi điều thực tế
Quay
lưng toàn mọi sự khách quan
Khiến
con người thành đều rỗng tuếch
Khác
chi là hình tượng trong mơ
Cả
xã hội biến ra cuồng tín
Cuối
cùng toàn thực tại hư không
Bởi
vì vậy trái đều nguyên lý
Khi
cuộc đời luôn thảy khách quan
Mỗi
cá nhân chỉ là tạo vật
Dễ
đâu thành Thượng đế được sao
Mác
lại sai căn cơ kinh tế
Quên
đi toàn kỹ thuật lạ nào
Như
lúc đầu phát minh ra lửa
Mới
đi lên đồ sắt đồ đồng
Nào
có phải đấu tranh giai cấp
Mác
chỉ toàn mê tín kiểu suông
Tin
biện chứng Hegel làm chuẩn
Nhưng
hiểu chi nó chỉ sai toàn
Nghĩ
đối kháng phải rồi giải quyết
Óc
đầu thành mụ mẩm khác chi
Bởi
đối kháng trên đời luôn có
Đâu
xóa đi sạch bách lạ gì
Cả
thời đại ngày nay cũng thế
Đều
khởi đầu kỹ nghệ mà lên
Nhờ
trước hết phát minh ra điện
Mới
giờ đây điện toán đưa vào
Tức
khoa học tự do phát triển
Khiến
tạo thành kỹ thuật đi theo
Công
nhân vốn có từ ngành dệt
Có
phải đâu trời rớt xuống nào
Mác
ngu tối cho nhờ biện chứng
Thảy
tầm ruồng mê tín lạ đâu
Kiểu
lý luận dựa vào tư biện
Tự
cho mình trí tuệ đỉnh cao
Làm
kinh tế trở thành lụn bại
Kiểu
cha chung ai dễ khóc sao
Tưởng
Cộng sản đời thành giải phóng
Thật
ra chôn nhân loại xuống mồ
Vì
bản năng ai đều không biết
Nơi
mỗi người tiềm ẩn đều cao
Khiến
độc tài dễ toàn lợi dụng
Càng
trở thành bóc lột lẫn nhau
Mác
ngu ngơ vin điều bóc lột
Nhằm
dẹp đi tư sản thảy đều
Để
không còn có hoài chủ thợ
Mà
muốn đều chỉ thợ cả luôn
Đó
quả thảy cách nhìn dốt nát
Bởi
thấy đâu mọi cái từ nền
Chỉ
hiểu kiểu nửa chừng lõng khõng
Giống
nhìn đời theo cách toàn ma
Vì
con người sinh ra bình đẳng
Nhưng
về sau dị biệt khác nào
Đó
chỉ thảy do đều hoàn cảnh
Cả
nhờ qua nội lực bên trong
Đời
sai biệt khiến cần hợp tác
Nơi
thị trường chủ thợ tự nhiên
Miễn
ngăn chặn được điều bót lột
Buộc
cần đưa pháp luật dự vào
Mác
lại muốn đời ra không tưởng
Kiểu
khác chi toán học đưa vào
Hóa
người mù sờ voi cả thảy
Sãi
sờ đầu phân oản chia xôi
(II)
Mác
bỏ qua mọi điều thực tế
Quên
căn cơ kỹ thuật thảy luôn
Chẳng
thấy cả tiên đề chất xám
Hóa
chỉ anh cả quỷnh nhụt cùn
Thành
không tưởng khác đâu là thế
Biến
chi đều lý thuyết tầm ruồng
Gây
ảo tưởng đến toàn nhân loại
Thế
kỷ đều tạo thảy đau thương
Đã
ảo tưởng còn toàn cưỡng chế
Nhắm
đề cao Vô sản độc tài
Làm
xuất hiện mọi điều nghịch lý
Kết
cuộc đều hóa thảy nhân danh
Trước
nhân danh lợi quyền giai cấp
Sau
nhân danh mọi cái liên quan
Nhưng
nhanh danh nào đâu đúng thật
Đều
bên trong lợi dụng riêng toàn
Vì
vô sản nào đâu tinh túy
Mà
thành phần phức tạp hẳn nhiên
Như
xưa Pháp Paris Công xã
Kết
cuộc đều thất bại triền miên
Do
chất xám ở đây ít có
Lại
thành phần thiểu số trong dân
Mác
thổi phồng kiểu đều thêu dệt
Cuối
cùng toàn cơ hội lẫn vào
Cũng
nhân danh cho đều vô sản
Nhưng
thảy toàn ma mãnh trộn vô
Cả
đến loại lưu manh thành thị
Chính
Lênin đã nói khác nào
Nên
thuyết Mác khiến làm hổn loạn
Gây
trước sau xã hội cuồng ngông
Khiến
phá hoại cả đều lịch sử
Như
con sông bị chảy ngược dòng
Do
độc tài phản toàn dân chủ
Hủy
hoại tràn nguyên lý tự do
Khiến
thiểu số trở thành lợi dụng
Cho
lợi quyền mình thảy khác đâu
Nhưng
nào có mấy ai chống lại
Bởi
nó luôn chằng chịt bạt ngàn
Như
rừng hoang kiểu đều dày đặc
Khó
vật nào khả thể xuyên qua
Dễ
tồn tại mút mùa lệ thủy
Biến
thành ra cơ chế ngặt nghèo
Sánh
nào khác xi măng cốt thép
Búa
sồi đâu dễ phá được sao
Đấy
tội Mác tạo thành như thế
Trăm
năm gây đau xót loài người
Mọi
ý nghĩa nhân quần đảo lộn
Đời
quàng xiên giá trị còn chi
Nếu
chân lý hi sinh cho mấy
Vẫn
yêu cầu chỉ thảy tự nhiên
Nhằm
hi vọng có ngày đến được
Còn
đây toàn mê muội phiêu lưu
Nên
thuyết Mác thật đều mị thuyết
Nói
đúng ra ngụy thuyết thảy đều
Tệ
hơn nữa khác nào tà thuyết
Có
bao giờ hiện thực được đâu
Lấy
tuyên truyền làm thành mộng ảo
Khác
chi đều lừa dối mịt mùng
Khiến
cả thảy hóa thành vong bản
Làm
mất đều cả thảy chì chài
Vì
ảo giác khi nào tới được
Ốc
đảo mờ sa mạc nhìn theo
Dẫu
có đến chỉ đều cay đắng
Cảnh
tượng toàn huyễn ảo khác nào
Quả
thuyết Mác kiểu đều như thế
Khác
chi nhằm đầy đọa con người
Khiến
xã hội như gà mắc tóc
Toàn
kéo trì mọi lối khó ra
Nên
thực tế Mác thành ngu muội
Chỉ
nhằm toàn gạt gẫm loài người
Để
thảy kiểu thả mồi bắt bóng
Làm
hại đời thế kỷ khác đâu
Bởi
cuộc đời cần luôn thực chất
Đâu
thể đem ảo tưởng nong vào
Phi
khoa học mất đều thực tế
Khiến
thụt lùi đều thảy trước sau
Nói
khác đi đời cần trật tự
Để
được toàn ổn định từ đầu
Lấy
đạo đức kết vào lý tính
Khiến
nhân văn mới thảy vươn cao
Mác
hoang tưởng biến toàn phi lý
Tin
vào đều ảo giác không đâu
Kiểu
khởi đầu đấu tranh giai cấp
Nhằm
tới nơi huyễn hoặc chỉ hầu
Cả
trong ngoài chỉ đều mộng ảo
Trước
và sau xa thảy nhân văn
Phiên
khúc giữa hóa toàn lừa dối
Thành
đều phi nhân bản trước sau
Phi
nhân bản còn nào đích thực
Đều
hỏa mù sau trước nhập nhằng
Biến
xã hội vong thân là chính
Vong
thân luôn toàn mọi cá nhân
Vì
con người sinh ra để sống
Để
phát huy nội lực cá nhân
Đó
luôn thảy cuộc đời chính đáng
Đâu
nhằm xây mô thức lạ nào
Bởi
mô thức chỉ đều hình thức
Dễ
phản toàn dân chủ tự do
Thảy
giả tạo có đâu nhân bản
Chận
cuộc đời phát triển tự nhiên
Điều
hữu lý vốn hoài sẳn có
Như
bông hoa tự nở trên cành
Phân
bón đúng phải nhờ khoa học
Trong
môi trường đều thảy văn minh
Loài
người đã ngàn xưa như vậy
Sự
tiến lên nhờ sức tự mình
Đâu
nhờ vả vào ai nào khác
Miễn
không đều phá hoại linh tinh
Đời
phát triển vẫn theo tuyến tính
Dầu
có khi trải bước thụt lùi
Nhưng
liên tục giống đều dòng chảy
Quành
lại rồi lại phải tiến lên
Chân
lý mãi khách quan là thế
Thành
văn minh đã thảy ngàn đời
Tiến
lên rồi tiến lên thêm nữa
Khó
khi nào quay lại mù khơi
Mác
vì sinh trước đều thế kỷ
Khiến
đã thành lạc hậu rụng rời
Như
hòn đá đứng hoài một chỗ
Khi
dòng sông chảy mãi khắp nơi
Nên
do vậy dễ thành đào thải
Vì
đã không tiến hóa kịp thời
Mà
lịch sử có đâu dừng lại
Bởi
luật đời luôn phải khách quan
NGÀN
SAO
(29/6/22)
**