Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 290

THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (290)

––

LÃNH TỤ VÀ DÂN BẦU
CÙNG VĨ ĐẠI VÀ TỆ HẠI

Tự do cần phải dân bầu
Mới cầm quyền chính ai nào không hay
Còn mà lãnh tụ thì sao
Độc tài độc đoán dân đâu bầu nào

Thành ra đừng nói tào lao
Cái điều vĩ đại chính là tự do
Bởi đều không phải ai lo
Độc tài người khác hại cho chính mình

Ngày nay đúng Mỹ thật tình
Đáng cho cô ả Như Quỳnh kêu rêu
Bởi vì y tế còn lèo
Duy điều vĩ đại ra ngoài không gian

Thế nên chớ có cầu toàn
Chọn điều mất được để càng thông minh
Tiếc thay cô bé Như Quỳnh
Lại nhìn một phía theo mình muốn thôi !

TẾU NGÀN
(23/3/20)

**

TƯ BẢN VÀ LỢI NHUẬN

Đời tự do luôn phải đời tư bản
Tư bản thì lợi nhuận ắt đi theo
Không lợi nhuận tư bản đều giẫy chết
Thành Mác xưa đã nói có đâu lèo

Riêng Cộng sản phải độc tài vô sản
Làm ăn chung tư bản đếch cần gì
Chỉ chiếc gậy cắm ở đầu cà rốt
Ai không làm đét đít phải làm thôi

Thực tế vậy biết đâu sai và đúng
Nhưng đến nay Tư bản lại còn hoài
Cộng sản chỉ bảy thập niên sập tiệm
Khóc rùm trời cũng dựng lại được sao

Nga ngày nay lại toàn xanh um lại cả
Chỉ có Tàu ruột đỏ vỏ đà xanh
Vài nước khác thảy trở thành ba rọi
Do ngày xưa Các Mác chỉ thong manh

TẾU NGÀN
(23/3/20)

**

VÔ TÌNH HAY HỮU Ý

Tiếp khách vô tình lòi cái vớ
Còn nhiều cái khác có lòi sao
Văn minh dưới đất trời thu sạch
Dịch bệnh làm ta nhớ Bác Hồ

Trọng nhân trọng nghĩa trọng cơ đồ
Trọng chế độ ta đâu khác nào
Chỉ có người ngoài là đếch trọng
Tha hồ để nó chứ nhìn vô

TẾU NGÀN
(23/3/20)

**

CƠ KHỔ CHO Ý THỨC
CỦA MỘT CHÁU BÉ 9 TUỔI

Một mình nằm giữa mộ bia
Chung quanh lặng lẽ tứ bề hoang vu
Căn nhà trống hoác cửa vào
Tối thui như mực lẽ nào không ghê

Bởi thân côi cút ê chề
Sống nơi nghĩa địa ai ngờ thế đâu
Bảy trăm đêm suốt canh thâu
Bé vừa chín tuổi luôn hầu sợ ma

Bóng đen quạnh quẽ bao la
Côn trùng rên rỉ thật là thê lương
Trùm mềm cố ngủ trên giường
Tưởng nghe ai đó dưới chân sờ vào

Khác đâu khốn nạn con người
Rợn trong ý thức lẫn ngoài không gian
Bản năng sợ tối vây toàn
Ngàn năm nhân loại mãi càng tới nay

Sinh tồn cố sống ở đây
Bởi không cũng có nơi nào khác đâu
Chung quanh người chết dưới mồ
Chỉ mình còn sống nghẹn ngào bao nhiêu

Những đêm mưa gió phủ đầy
Lên căn nhà nhỏ tiêu điều xót xa
Bé vì như kiếp mồ côi
Bởi thân trơ trọi tháng ngày bi thương

Bé đây quê xã Gio Châu
Học đang lớp bốn tận ngoài miền Trung
Thật là hoàn cảnh khốn cùng
Ai thương giúp bé với lòng nhân văn

Tình đời luôn mới vĩnh hằng
Của tiền vạn kiếp chỉ rằng như không
Thù đồ chín bậc nào mong
Đâu bằng làm phước cứu cho một người

SAO NGÀN
(23/3/20)

**

ĐẦU ÓC LƯU MANH

Con người đầu óc lưu manh
Ở đâu cũng có đã thành tự nhiên
Như nay tại Ấp Thảo Điền
Quán Bar được đặt tên là Buddha !

Một trò thật sự quỷ ma
Của tên thất học có mà nói sao
Đây đâu phải chuyện tào lao
Mà là trây cứt lên đầu văn minh !

GIÓ NGÀN
(23/3/20)

**

“ĐÔNG TAY VỖ NÊN BỢP”

Việt Nam xưa đã biết rồi
“Đông tay nên bợp” ai người không hay
Nhưng Cộng hòa Czech lại ngày nay
Nảy ra sáng kiến giống ai có ngờ

“Vỗ tay đồng loạt theo giờ”
Biểu dương ý nghĩa chính lời hoan hô
Hoan hô gởi đến nơi nào
Mọi người “nhiệt huyết tiến vào diệt Corona”

Thật là cảm động bao la
Cách người dân Czech quả là thông minh
Kết nhau bằng một nghĩa tình
Qua bàn tay vỗ đồng tình khác đâu

Mỗi người đều vỗ tại nhà
Nhưng cùng lan rộng thảy ra toàn vùng
Rồi lan khắp mặt địa cầu
Ai ngờ việc nhỏ chuyển thành nghĩa to !

Ý NGÀN
(23/3/20)

**

DICH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

撥悶
十載塵埃暗玉除
百年城府半荒墟
么麼䖝 鳥高飛盡
滓濊乾坤血戰餘
桑梓兵前千里淚
親朋燈下數行書
魚龍冷落閒秋夜
百種幽懷未一攄
阮悠(清軒詩集)

BÁT MUỘN

Thập tải trần ai ám ngọc trừ,
Bách niên thành phủ bán hoang khư.
Yêu ma trùng điểu cao phi tận,
Chỉ uế càn khôn huyết chiến dư.
Tang tử binh tiền thiên lý lệ,
Thân bằng đăng hạ sổ hàng thư.
Ngư long lãnh lạc nhàn thu dạ,
Bách chủng u hoài vị nhất sư.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

**

XUA TAN NỖI BUỒN

Thềm ngọc mười năm bụi phủ mờ
Thành xưa một kỷ hóa gò hoang
Côn trùng chim chóc nay đi hết
Chiến trận còn hoen vết máu toàn
Ngàn dặm xót thương quê hương cũ
Bạn bè thư chỉ dưới đèn chong
Cá rồng đã biến đêm thu tĩnh
Trăm mối sầu buông không dễ ngoa

NGUYỄN DU
(Ánh Ngàn dịch 23/3/20)

**

XUA ĐI NỖI BUỒN

Mười năm thềm ngọc bụi mờ
Trăm năm thành cũ nửa đà gò hoang
Côn trùng chim chóc đi toàn
Chiến tranh vết máu còn loang đất trời
Quê hương tràn lệ xa vời
Bạn bè xưa cũ hàng thư dưới đèn
Cá rồng đã tiệt đêm thu
Nỗi buồn trăm thứ đâu nào nguôi ngoa

NGUYỄN DU
(Hoa Ngàn dịch 23/3/20)

**

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

雜吟
踏遍天涯又海涯
乾坤隨在即為家
平生不起蒼蠅念
今古誰同白蟻窩
廖落壯心虛短劍
蕭條旅悶對時歌
閉門不識春深淺
但見棠藜落盡花
阮悠 (清軒詩集)

TẠP NGÂM

Đạp biến thiên nha hựu hải nhai,
Càn khôn tùy tại tức vi gia.
Bình sinh bất khởi thương dăng niệm,
Kim cổ thùy đồng bạch nghĩ oa.
Liêu lạc tráng tâm hư đoản kiếm,
Tiêu điều lữ muộn đối thời ca.
Bế môn bất thức xuân thâm thiển,
Đãn kiến đường lê lạc tận hoa.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

**

NGẪU NGÂM

Khắp nơi chân đã thảy đi qua
Giữa chốn càn khôn đâu vẫn nhà
Óc chẳng nghĩ chi loài sâu bọ
Xưa nay kiến mối cũng buông xa
Lưu lạc tâm hùng hoi kiếm ngắn
Tha phương sầu não chí trai tà
Đóng cửa biết nào xuân sớm muốn
Cành lê bổng thấy rụng toàn hoa

NGUYỄN DU
(Ánh Ngàn dịch 23/3/20)

**

NGẪU CẢM

Từng đi khắp chốn phương trời
Mênh mông vũ trụ mọi nơi đều nhà
Kiến ong chẳng nghĩ ta bà
Xưa nay ruồi nhặng tránh xa thảy đều
Tâm hùng kiếm ngắn eo sèo
Tha phương lưu lạc chí nhiều tàn phai
Cửa luôn đóng kín then cài
Biết chi xuân sớm muộn rồi hoa rơi

NGUYỄN DU
(Hương Ngàn dịch 23/3/20)

**

THI THƠ VÀ CON NGƯỜI

Con người lòng phải thanh tao
Thi thơ mới thảy dạt dào ý hay
Còn thơ mà chỉ cùi đày
Con người đều kiểu bá vơ lạ gì

Trần Thoại Nguyên suy nghĩ đi
Đã vào nơi mạng còn gì giấu sao
Thơ đăng toàn kiểu tào lao
Đụng vào căm giận nói sao bây chừ

Ta thường chẳng thích làm thơ
Thành nơi “Tư Tưởng” cũng nào đâu xem
Tự cho là Chiếu vênh lên
Giờ đây Chiếu rách cũng hoàn vậy thôi

Phạm Công Thiện, Phạm Thiên Thư …
Trần Thoại Nguyên nữa bây chừ về đâu
Chỉ Còn Bùi Giáng đến nay
Thời gian trụ lại thơ hay mới hầu

Lại “thơ” theo kiểu đàn bầy
Ta nào để mắt trước sau chút nào
Nên đừng “thách” kiểu tầm phào
Trang ta sẽ cấm phá rào chui vô

Nên thơ tóm lại là người
Đời xưa đã nói quả nào sai đâu
Thơ dầu tiêu khiển phải hay  
Thơ đâu thảy kiểu cứt khô danh quèn

NGÀN THƠ
(23/3/20)

**

MỒ HÔI CỦA
ĐKG PHẠN VĂN HẠNG

Mồ hôi đổ xuống sông Hàn
Cho rồng phun lửa Hạng còn chưa sao
Huống hồ Virut Corona
Hạng còn chưa gắng thành ra nỗi gì

Nhìn con Hạng tạc lạ chi
Lưỡi thè đỏ ửng giống khi Lưỡi bò
Nhưng nom vẫn chút hiền từ
Đâu bằng Vũ Hán cuộn tròn Biển Đông

TẾU NGÀN
(23/3/20)
    
**

THƠ KIỂU LÓC CÓC

Nhiều tay lóc cóc làm thơ
Tưởng rằng qua mặt phỉnh phờ được ai
Thật ra chỉ tự phỉnh mình
Qua ngôn ngữ cuội linh tinh xà ngầu

Đọc lên tự sướng để hầu
Xếp mình vào hạng đi đầu trong thơ
Kiểu Phạm Công Thiện xưa vẩn vơ
Hù toàn từ dỏm lơ mơ rõ ràng

Vậy nên nói cũng đâu oan
Kiểu thơ tự sướng thảy toàn vậy thôi
Khác nào rác rến nổi trôi
Dễ đâu ích lợi cho đời chút chi

Thảy vì chẳng có thực tài
Lại ham vác xuổng khoai mài chạy rông
Thơ thành chỉ kiểu lông nhông
Cho là nghệ thuật sao không buồn cười

TIẾU NGÀN
(23/3/20)

**

CHUYỆN KỲ KỲ

Chuyện này quả thật kỳ kỳ
Đã non thế kỷ có gì khác đâu
Lại còn dám mãi dài lâu
Mút mùa lệ thủy nếu hầu dân ngu

Vậy thì Cách mạng Mùa thu
Bác từ Pắc Pó đem gì tốt sao
Mà đều bộ sậu tạo hầu
Truyền nhau mãi tận tới ngày hôm nay

Cùng toàn mâm bát loay hoay
Chuyển qua dịch lại cũng hầu thế thôi
Dân đâu có chút quyền nào
Giống như bị trị cứ hoài như xưa

Nên thành đánh Pháp lạ chưa
Cốt giành quyền lực cốt duy về mình
Đâu nhằm giành để cho dân
Thành ra hóa chuyện tiếu lâm khác gi

Ngày xưa tưởng Mác uy nghi
Ngỡ là học thuyết khác gì thuốc tiên
Bây giờ mọi chuyện nhãn tiền
Mà không thay đổi quả càng lạ sao

Thành ra lỗi ở “Bác Hồ”
Hay là lỗi của hậu đồ đến nay
Làm toàn đất nước loay hoay
Như đò mắc cạn chuyện này quả vui !

SẮC NGÀN
(22/3/20)

**

TƯỢNG CON VIRUT CORONA
CỦA ĐKG PHẠM VĂN HẠNG

Nó chưa dữ dội bao nhiêu
Phạm Văn Hạng phải thêm nhiều gia công
Làm sao cho thật não nùng
Xứng tầm quốc tế mọi người đang lo !

TIẾU NGÀN
(22/3/20)

**

ĂN HẠI ĐÁI NÁT

Giống như một đám dị thường
Mệnh danh “khoa học” mọi đường khác chi
“Hàn Lâm” thảy nhục nhiều khi
Lạm toàn tên gọi có gì lạ đâu

Bởi do yếu tố đầu vào
Hẳn đều quyết định cho toàn đầu ra
Đầu vào mà chỉ “quỷ ma”
Đầu ra cũng thứ “lâu la” lạ nào

Tạo đều “Tiến sĩ” ào ào
Cốt nhằm khoe mẽ ối dào là vui
Nhưng đâu ý nghĩa có sao
Hay thành giá trị tào lao vậy hoài

Một ngày “Tiến sĩ” phải lòi
Giống như chất nhão bóp vào nặn ra
Đề tài lẩm cẩm ba hoa
Kiểu đều ăn hại liệu mà lạ chi

Thành đâu giá trị chút gì
Vàng thau lẫn lộn quả thì quá vui
Khiến cho xã hội bùi ngùi
Toàn đều “Tiến sĩ” trong lò lượm ra

Bởi vì nguyên tắc đầu ra
Ngợi ca ý hệ phải là đưa vô
Phải nhằm suy tụng ào ào
Mác Lê với Đảng Bác Hồ lạ chi

Còn mà khoa học có gì
Còn mà chân lý hẳn thì giấu ngay
Nên đều “Tiến sĩ” tới nay
Thảy cùng não trạng múa may quay cuồng

Khác chi văn hóa thành buồn
Khác nào đất nước thảy hầu rác rêu
Làm cho dân tộc thêm nghèo
Dễ chi phát triển kịp bằng được ai

Nói chung đào tạo toàn hài
Kiểu đều “bị thịt” trong ngoài khác đâu
Gọi là “xã hội” lại hầu
Treo dê bán chó lỗi này tại ai

Làm cho đêm chỉ thêm dài
Có nào sáng sủa nước nhà được sao
Bởi vì dạng đó về sau
Trở thành quan lớn tiếp ngồi đầu dân

ÁNH NGÀN
(22/3/20)

**

HÀNG HIỆU TRUNG QUỐC

Hàng Vũ Hán quả đầy chất lượng
Ai dám chê Trung Quốc nữa đâu
Trở thành nhãn hiệu hàng đầu
Bán tràn thế giới nước nào chẳng mua

TẾU NGÀN
(22/3/20)

**

CÁI NGU CỦA CON NGƯỜI

Người ưa tứ khoái làm đầu
Thú chơi là chính khiến hầu vậy thôi
Trả lương cầu thủ triệu đô
Còn nhà sinh học tháng non hai ngàn !

Giờ đây Covid 9 quậy tràn
Hỏi đem cầu thủ ra dàn trận không
Hay là chui tọt vào phòng
Nhờ nhà sinh học chế đều vắc xim ?

TẾU NGÀN
(22/3/20)

**

HÒA GIẢI DÂN TỘC

“Bác Hồ” chết đã lâu rồi
Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp cũng nào còn sao
Các ông đều đã chầu trời
Còn chưa hòa giải liệu thời tới đâu

Giờ đây toàn lớp sinh sau
Gắn chi quá khứ nữa hầu mãi bênh
Làm cho đất nước bồng bềnh
Sau này lịch sử sẽ toàn xét ra

Vì người hay thảy vì ta
Bởi nay Quốc tế cũng mà còn đâu
Lại thêm thuyết Mác chỉ hầu
Thảy đều không tưởng dễ sao ích gì

Vậy nên hòa giải mới khi
Để cho đất nước được thi đi lên
Lấy điều dân chủ làm nền
Tự do đa đảng mới nên cơ đồ

Người dân mới thảy trông vào
Mới thành trách nhiệm dạt dào về sau
Mới xem luật pháp làm đầu
Mới đều dân tộc bền lâu muôn đời

Còn không chỉ kiểu à ơi
Mỗi người mỗi phách có nào ra chi
Dân ta đâu có ngu si
Chẳng qua độc đoán mới thì éo le

NON NGÀN
(22/3/20)

**

THƠ CA LÃNG NHÁCH

Thơ ca lãng nhách ích gì
Lạt như nước ốc vẫn thì thế thôi
Thành đời nghĩ cũng bẽ bai
Kiểu thơ con cóc có hoài ngàn năm

TẾU NGÀN
(22/3/20)

**

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

乞食
嶒崚長劍倚青天
輾轉泥塗三十年
文字何曾為我用
饑寒不覺受人憐。
阮悠(清軒詩集)

**

ĂN XIN

Kiếm dài ngạo nghễ chống trời xanh
Bùn đất lội tràn ba chục năm
Văn chương chữ nghĩa đều vô ích
Đói rách người cho tủi phận mình

NGUYỄN DU
(Phương Ngàn dịch 22/3/20)

**

ĂN XIN

Trời xanh ngạo nghễ kiếm dài
Bùn tanh lặn lội đâu ngoài bao năm
Văn chương còn có ích chăng
Thân vì đói rách mũi lòng của cho

NGUYỄN DU
(Ngàn Phương dịch 22/3/20)

**

THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT

Dân mình hay thích làm thơ
Nhưng đều ít ổn ai ngờ vậy sao
Điệu vần thường rất tào lao
Chưa qua nước cản khó nào mà hay

Nói chung thơ kiểu cùi đày
Gặp hầu trên mạng ai người tiếc không
Khác chi cát sạn mênh mông
Dễ đâu tìm được chút vàng ở trong

TẾU NGÀN
(22/3/20)

**

TRÍ THỨC

Xưng là trí thức phải tinh
Hiểu sâu mọi chuyện thật tình mới khôn
Còn mà lỗ hổng có toàn
Vẫn thành ba rọi mơ màng ích chi

Hồi thời chống Pháp lạ gì
Vì lòng yêu nước mấy khi Cộng nào
Hiểu đâu thuyết Mác là sao
Bởi tin yêu nước “Bác Hồ” vậy thôi

Nhưng thời chống Mỹ thì sao
Thật ra đều thảy chỉ do tuyên truyền
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp nhãn tiền
“Bốn ông cộng sản” thảy liền lộ ra

Bây giờ thời thế khác xa
Lớp xưa đã chết nay mà còn đâu
Khiến thành lớp mới tự do
Nếu còn mù quáng tránh đâu tội nào

DẶM NGÀN
(22/3/20)

**

CÓ HỌC VÀ VÔ HỌC

Học nhằm hiểu biết ở đời
Nhất là nghĩa lý mới thời cao hon
Nếu đều học kiểu bông lơn
Nhại từ nhá chữ có còn ra chi

Đều thành não trạng cu li
Giống như vô học lấy gì mà cao
Trong khi độc lập tự do
Sống cho công lý mới đo giá mình

Còn mà nhằm kiểu xập xình
Giá cơm túi áo thảy thành bộc nô
Chỉ toàn mạt hạng lạ nào
Bằng này cấp nọ cốt hầu để chơi

Thế nên tính cách con người
Phải vì đồng loại mới thời tốt hơn
Nhưng đều kiểu cá thờn bơn
Sống toàn vớ vẩn lơn tơn quý gì

NGÀN SAO
(22/3/20)

**

BÍ MẬT CỦA CON
CORONAVIRUS ?

Con này “vật chất” sinh ra
Hay là “ai đó” từ xa thảy vào
Hỏi thăm ông Mác chút nào
Phải chăng “biện chứng” khiến ào nó lên ?

Đời đều toàn chuyện cũ mềm
Nói sai hay đúng dễ người biết sao
Nói sai dốt vẫn tưởng ngầu
Còn như nói đúng dốt nào hiểu chi

Nên đừng não trạng cu li
Mà cần tự chủ mới thì nhân văn
Biết sai hay đứng mọi đằng
Nhờ nơi lý trí của mình phăng ra

Thành đời hóa thảy xót xa
Ngu dân quả đúng chính là tội cao
Dân Tàu hơn tỷ lạ nào
Giờ đều răm rắp nói theo Tập Bình

Tạo thành đất nước xập xình
Mặc dầu Trung Quốc cổ từng tinh hoa
Bao điều phát kiến nghĩ ra
Đi đầu nhân loại khá xa một thời

Từ Mao ngu hóa đến giờ
Thảy toàn biết có gục đầu chổng mông
Tụng ca lãnh tụ một dòng
Dân thành chỉ đám giọt sành khác đâu

MÂY NGÀN
(22/3/20)

**

TRUMP VÀ DỊCH CÚM VŨ HÁN

Đã làm Tổng thống sợ gì
Nên Trump chẳng ngán Cô Vi chút nào
Bắt tay tiếp khách ào ào
Biết chi virut có vào hay không

Nhưng như nếu tránh ai làm
Hóa thành đứng mũi chịu sào mới vui
Chuyện vừa có chút bùi ngùi
Lại vừa chứa chút hùng anh mới kỳ

TẾU NGÀN
(22/3/20)

**

SEX VÀ CON NGƯỜI

Sex đều chung hết mọi loài
Con người trong đó có nào riêng đâu
Thành cho tốt xấu được sao
Bởi toàn cần thiết khác nào món ăn

Không ăn chết đói mõm mèm
Còn mà không sex lấy chi nối dòng
Vậy nên đừng kiểu mơ mòng
Phê sao cho đúng mới hòng tinh anh

TIẾU NGÀN
(22/3/20)

**

NGƯỜI VÀ CHÓ

Con người chỉ có hai chân
Dễ sao bì chó bốn chân chuyện thường
Chó loài trọng nghĩa mọi đường
Người hay phản phúc vẫn dường vậy thôi

TẾU NGÀN
(22/3/20)

**

KHÓC NGUYỄN DU

Ba trăm năm đến một ngày
Có người cũng khóc thiên tài Nguyễn Du
Hay dầu ngàn vạn thiên thu
Tài hoa chẳng khứng mệnh trời thương thay

TRĂNG NGÀN
(22/3/20)

**

ĐÁNG THƯƠNG

Cảnh này đúng cảnh đáng thương
Người cầm quyền chính có lường được không
Đây là “giai cấp công nhân”
Vẫn trong thực tế bộ cần nói chăng ?

Dáng hình tiều tụy nhọc nhằn
Lưng khuân chồng gạch nặng hơn thân mình
Nhìn đây mới hiểu thật tình
Thuyết ông Các Mác linh tinh ngày nào

Ba hoa thảy nói tầm phào
Nội dung rỗng tuếch ai nào đâu hay
Khiến cho xã hội cùi đày
Số nhằm lợi dụng xưa nay khôn lường

Công nhân vẫn khổ mọi đường
Vai mang gạch nặng thảm thương xuống thuyền
Nước sông sóng đánh tròng trành
Dám nào nghĩ đến “thiên đường” đang lên

TẾU NGÀN
(22/3/20)

––

MỤC LỤC

12546.            LÃNH TỤ VÀ DÂN BẦU CÙNG VĨ ĐẠI VÀ TỆ HẠI (23/3/20)
12547.            TƯ BẢN VÀ LỢI NHUẬN (23/3/20)
12548.            VÔ TÌNH HAY HỮU Ý (23/3/20)
12549.            CƠ KHỔ CHO Ý THỨC CỦA MỘT CHÁU BÉ 9 TUỔI (23/3/20)
12550.            ĐẦU ÓC LƯU MANH (23/3/20)
12551.            “ĐÔNG TAY VỖ NÊN BỢP” (23/3/20)
12552.            DICH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
XUA TAN NỖI BUỒN (23/3/20)
12553.            DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
NGẪU NGÂM (23/3/20)
12554.            THI THƠ VÀ CON NGƯỜI (23/3/20)
12555.            MỒ HÔI CỦA ĐKG PHẠM VĂN HẠNG (23/3/20)
12556.            THƠ KIỂU LÓC CÓC (23/3/20)
12557.            CHUYỆN KỲ KỲ (22/3/20)
12558.            TƯỢNG CON VIRUT CORONA CỦA ĐKG PHẠM VĂN HẠNG
(22/3/20)
12559.            ĂN HẠI ĐÁI NÁT (22/3/20)
12560.            HÀNG HIỆU TRUNG QUỐC (22/3/20)
12561.            CÁI NGU CỦA CON NGƯỜI (22/3/20)
12562.            HÒA GIẢI DÂN TỘC (22/3/20)
12563.            THƠ CA LÃNG NHÁCH (22/3/20)
12564.            DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
ĂN XIN (22/3/20)
12565.            THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT (22/3/20)
12566.            TRÍ THỨC (22/3/20)
12567.            CÓ HỌC VÀ VÔ HỌC (22/3/20)
12568.            BÍ MẬT CỦA CON CORONAVIRUS ? (22/3/20)
12569.            TRUMP VÀ DỊCH CÚM VŨ HÁN (22/3/20)
12570.            SEX VÀ CON NGƯỜI (22/3/20)
12571.            NGƯỜI VÀ CHÓ (22/3/20)
12572.            KHÓC NGUYỄN DU (22/3/20)
12573.            ĐÁNG THƯƠNG (22/3/20)


                                                                 ––