TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 388
THƠ CA TỐ HỮU
Cái đời Tố Hữu cũng vui
Thơ toàn huyễn tưởng thảy đều ra chi
“Chào Xuân 61” khác gì
Giọng thơ đĩ thỏa khiến khi buồn cười
Toàn đều hình ảnh dụ đời
Tự lừa mình trước rồi người khác sau
Kiểu hầu ngôn ngữ rêu rao
Tuyên truyền dối gạt tầm phào hơn ai
TẾU NGÀN
(31/12/20)
**
CÁI BÊN NGOÀI
CÁI BÊN TRONG
Áo quần giầy nón toàn ngoài
Cỡi ra vẫn lẹ mặc vào vẫn nhanh
Còn trong mới cái tinh anh
Khác nào thân thể ngọc ngà của em
Chính đây mới cái lâu bền
Tuy đầu mơn mỡn sau thành héo queo
Nhưng mà vẫn có đâu lèo
Ngọc ngà luôn đó chẳng sờn chút chi
TẾU NGÀN
(31/12/20)

**
HÌNH ẢNH DANH CA LỆ
THU
Đã từng vượt biển ra đi
Giữa thời khốn khó sợ gì nữa đâu
Bidong vẫn tới được hầu
Cuối cùng sang Mỹ thở phào đến nay
Giờ con Cô vít thày lay
Tìm vào xâm nhập để nhằm chọc quê
Nhưng rồi cũng sẽ não nề
Ra đi để lại cho đời Lệ Thu
Vốn xưa nàng ấy tên Oanh
Họ dòng Bùi Thị là dân Hải Phòng
Năm tư phải tếch vào Nam
Giọng ca nức tiếng Saigon vang danh
Lâu rồi sự nghiệp trưởng thành
Giọng ca lịch sử để đời tự nhiên
Nay con Cô vít dẫu ghiền
Lén vào thăm chút rồi liền bỏ đi
TIẾU NGÀN
(31/12/20)
**
KIỂU NÓI TÀM XÀM
Võ Tòng Xuân lại phản Xuân
Muốn chơi “cưỡng chế” dẹp toàn Tết đi
Nói xàm kiểu thế hay gì
“Xóa tan” Ngày Tết bộ thì dễ sao
Còn đưa “luận điệu mơ hồ
“Nước nghèo bởi Tết làm nghèo” đúng đâu
Khác nào Tiến sĩ cầu âu
Nói sau quên trước giấu đầu lòi đuôi
TẾU NGÀN
(31/12/20)
**
NGÀY ẤY BÂY GIỜ
Cảnh này sau buổi Bảy lăm
Xúm mua chất đốt cửa hàng cũng vui
Bây giờ nhớ lại bùi ngùi
“Tiến nhanh tiến mạnh” tiến rồi về đây
“Xếp hàng” cứ kiểu dài dài
Có khi xô đẩy thảy đều cũng vui
Cảnh này trước ở Liên Xô
Đến sau nhập cảnh đưa vào Việt Nam
TẾU NGÀN
(30/12/20)

**
MANG RỪNG VỀ THÀNH
Cái cây nó mọc trong rừng
To đùng đến thế cỡ nhiều người khiên
Đành lòng sai bứng nhãn tiền
Để trồng xôm tụ ở trong vườn lạ sao
Đại gia, đại cán khác nào
Bây giờ giống khỉ trong rừng sạch trơn
Nhớ rừng quay quắt sớm hôm
Mang cây về tạo cho mình niềm vui
TẾU NGÀN
(30/12/20)

**
KIỂU NGƯỜI LƯƠNG
TRI
Đời luôn có những con người
Lương tri dư giả mới đều nhân văn
Chẳng ưa sống kiểu cuội nhăng
Mà ưa sống đúng tinh thần mới hay
Bởi khi nhận thức tròn đầy
Thấy điều sai đúng đúng sai trên đời
Nói ra để giúp chỉnh người
Làm đời ngay ngắn mới thời vinh quang
Vượt lên tâm lý làng nhàng
Sống nhằm kiểu thảy chỉ quàng chỉ xiên
Cốt sao để có miếng ăn
Loại đời sinh vật nhân văn còn gì
Đó là Nguyễn Khải lạ chi
Nhà văn Đại tá quả thì toàn hay
Tách ra khỏi đám “đàn bầy”
Để mình nhận định việc đời tự nhiên
Dẫu từng Thư ký Hội Văn
Và từng Đại biểu ngang bằng như ai
Nhưng đời đâu phải chuyện đùa
Khiến cho Nguyễn Khải nói lời khách quan
Rút từ nhận xét bộn bàng
Khởi do kinh nghiệm mọi đàng vậy thôi
Bản thân mình đã trải rồi
Cũng như xã hội khiến đều thấy ra
TIẾU NGÀN
(30/12/20)

**
CÁI SAI Ở NGAY CÁC
MÁC,
KHÔNG PHẢI Ở T. Đ.
THẢO
Mác đâu phải một “triết gia”
Mà “nhà hoạt động” chỉ là thế thôi
Vậy nên lý luận “nửa vời”
Kiểu như “nửa chuột nửa dơi” lạ gì
Mác xem thường triết thảy khi
Còn đòi “bỏ hẳn” lạ gì nữa sao
Khác chi Mác chỉ tào lao
Thuyết mà không có hành nào ra chi
Bởi toàn “duy vật” thảy khi
Khiến làm giá trị cũng đi ra đường
“Đại đồng” bởi vậy tầm ruồng
Vì “hư vô hóa” còn gì nữa đâu
Lại thêm còn kiểu “ngu” hầu
“Vật mà biện chứng” lẽ nào không kinh
Cố đều “cưỡng lý” thật tình
“Độc tài vô sản” lại thêm nghĩ cùn
Nhân văn phá thảy ngọn nguồn
Còn nào “lý tưởng” để người phải theo
Khiến cho mục đích thành lèo
Toàn đều “ảo tưởng” eo sèo khác sao
Vậy mà Thảo lại “cầu âu”
Tin càn ở Mác còn nào thông minh
Có đâu tư tưởng của mình
Cóp toàn theo Mác linh tinh bỏ xừ
Trong khi triết học ở đời
Tư duy độc lập mới thành triết gia
Đằng này Thảo chỉ ba hoa
“Phê bình” người khác mượn đều Mác vô
Thành nên chỉ thảy buồn cười
Thảo anh “mác xít” trên đời lạ chi
“Phê bình Sartre” kiểu tù tì
Mượn toàn “ý Mác” ra chi trên đời
Husserl cũng muốn “tách rời”
Chỉ vì “mê Mác” có chi riêng mình
Thành nên Thảo chỉ thường tình
Cơi “nhà triết học” thảy đều nói phao
Nói chung đời phải tào lao
Chỉ do ông Mác có nào ai hơn
Khác chi Thảo chỉ “nạn nhân”
Huống nào dân tộc Việt Nam một thời
TIẾU NGÀN
(30/12/20)
**
NÓI VỀ TÍNH CÁCH
“TRIẾT GIA”
CỦA BẢN THÂN TRẦN ĐỨC
THẢO
Trước tiên Thào học Husserl
Ngành Hiện tượng luận bước chân khởi đầu
Tiếc đâu phát triển về sau
Dầu ai cũng thấy Thảo đầy thông minh
Tại vì “bước ngoặt” thật tình
Thảo khinh học thuyết Hiện sinh ai dè
Từ đây Thảo chỉ gầm ghè
Vứt ngang truyền thống, theo thuần Mác thôi
Bởi cho “duy vật” tuyệt vời
Đời toàn “vật chất” liệu còn gì sao
Khác nào Thảo chỉ tào lao
“Vật mà biện chứng” lấy đâu không cười
Thành nên Thảo chỉ hổ ngươi
Học hành chưa tới khác nào dở hơi
Hiểu sai Husserl cả rồi
Hiểu sai triết học thêm càng bá vơ
Vứt đi cả thảy “Con người”
Hiện sinh loại bỏ để còn “Vật” thôi
Hóa ra Thảo kiểu trời ơi
Loại toàn “không tưởng” cuộc đời ra chi
Về sau thực tế y sì
Thảo về Miền Bắc mới khi dại khờ
Cũng danh “Thạc sĩ” đâu ngờ
Lại ngành “triết học” bá vơ chưa từng
Chỉ vì quan điểm “nửa chừng”
Để thành ý thức “lừng khừng” vậy thôi
Tưởng đâu “giúp nước, giúp đời”
Ai ngờ lại hại bản thân chính mình
Bởi toàn “ảo ảnh” linh tinh
Có đâu sâu sắc kiểu người tư duy
Mà đều cảm tính lạ gì
Biết chi “thực tế” đến khi thành buồn
Khiến cho “tư tưởng” tầm ruồng
“Tư duy chó táp” ngọn nguồn là đây
Hiểu đâu “tâm lý” con người
Biết chi “vấn nạn cuộc đời” hay sao
Thành ra Thảo chỉ “tào lao”
Theo toàn ảo vọng gọi là “dấn thân”
Lòi ra “tâm thức cù lần”
Uổng đời triết học mọi phần vậy thôi
Căn cơ thảy đặt sai rồi
Còn đâu tính cách của người “triết gia”
Mà đều “cảm tính quỷ ma”
Ích nào xã hội mà là “tầm vơ”
Thử xem tư liệu đến giờ
Thảo từng “dạy dỗ” học trò những chỉ
Chỉ đều “mác xít” mê ly
Kiểu toàn “lý luận” có gì hay đâu
Tự kiêu tư tưởng “hàng đầu”
Ai dè “hạng bét” trước sau dại khờ
Phủi toàn khoa học ai ngờ
Phủi toàn triết học nghĩ mình là hay
Trước sau Thảo chỉ loay hoay
“Học theo người khác” triết gia nỗi gì
Chỉ đều thuyết Mác mê ly
Biết chi “đường cụt” mới thì nhào vô
TIẾU NGÀN
(30/12/20)
**
NGUYẾN TRUNG KIÊN
Nghe tên là “Nguyễn Trung Kiên”
Tưởng đâu “cộng sản” từ Miền Bắc vô
Bởi trong Nam dẫu thế nào
Có ai “kỳ lạ” đặt đều thế đâu
Trừ ra vào ở mật khu
Hay là “nhảy núi” ngày xưa tràn hề
Hoặc Nga, Đông Đức trở về
Tên toàn “Nga, Việt, Hoa” đều thế thôi
Để nay nhìn lại buồn cười
Một thời Miền Bắc quả đều lạ chi
Thảy toàn “sính” kiểu tên ni
Kiểu như “Quyết Thắng” hay là “Trung Kiên”
Cả xưa “Bác” cũng nhãn tiền
Đặt tên “cận vệ” của mình giống y
Kiểu đều “Chiến, Thắng, Thành, Công”
Hay là “Cương, Quyết” thảy không lạ gì
TẾU NGÀN
(29/12/20)
**
NGHỆ THUẬT CỦA THI
CA
VÀ GIÁ TRỊ CỦA ÂM NHẠC
Điều này phải nói cho vui
Bởi thơ và nhạc ai người không ham
Tuy đều vẫn dễ hiểu lầm
Thế nào thơ nhạc mới toàn là hay
Tất nhiên ngàn thuở xưa nay
Tùy người sáng tác lẫn đều người xem
Tức tùy trình độ hai bên
Vốn cao hay thấp vẫn thành tự nhiên
Gọi đều là “sến” hão huyền
Bởi người cho sến người thì cho không
Khác chi giá trị khách quan
Mới thành chuẩn mực cần toàn xét xem
Ngày xưa các ả “phông tên”
Các cô gánh nước hát nhiều bản hay
Có đâu gọi “sến” được nào
Bởi đều trình độ của người thích thôi
Thành nên thơ nhạc cần hay
Tức đều “chuẩn mực” khó nào chê đâu
Còn người “dưới chuẩn” đều hầu
Mới thành toàn “sến” có sao nói đều
Bolero lúc khởi đầu
Hóa thành nhạc điệu hút hầu “gái quê”
Nhiều cô gánh nước đê mê
Hát toàn nhạc ấy mọi bề vậy thôi
Nhưng đâu gọi “sến” được nào
Nếu mà giá trị thảy đều khách quan
Như Lam Phương hay Trúc Phương
Anh Việt Thu … nữa dễ nào “sến” chi
Nhạc vàng tiền chiến lạ gì
Thảy đều “chuẩn mực” yêu cầu toàn cao
Khác nhiều dòng nhạc Bolero
Chỉ thành “hóa sến” tùy người làm ra
Vậy nên nói kiểu xuề xòa
Nhạc, thơ giá trị đều hoài toàn hay
Dẫu ai, hay hát ở đâu
Dễ chi biến đổi mọi điều khách quan
Nói chung nghệ thuật mọi đàng
Mới làm thơ, nhạc vinh quang mãi hoài
Tùy theo “trình độ” không ngoài
Của bên sáng tác lẫn đàng tiếp thu
TIẾU NGÀN
(29/12/20)
**
CON NGƯỜI BÊN
TRONG,
VÀ NGOẠI DIỆN BỀ
NGOÀI
Leonard họa sĩ thiên tài
Để đời bức “Tiệc Cuối Cùng” đến nay
Vẽ về giờ cuối Giêsu
Chia ly cùng với Tông đồ ở đây
Với hai nhân vật trong này
Lại cùng “là một” mới đều cừ khôi
Vinci nào có hay đâu
Một người “làm mẫu” lúc đầu Giêsu
Bức tranh phải mất bảy năm
Để tìm nhân vật nữa là Giuđa
Tìm hoài song mãi chẳng ra
Một tay hung ác bộ mà dễ sao
Cuối cùng kết được đề tài
Nhờ tìm được kẻ trong tù lôi ra
Để làm “hình mẫu” Giuđa
Ai ngờ kẻ đó xưa là Giêsu
Vậy nên câu chuyện cũng vui
Ai ngờ lại chứa ngậm ngùi bên trong
Bởi sao cũng chỉ một người
Lại vai phản diện trên đời khác đâu
Nên thành ngó trước nhìn sau
Đều do hoàn cảnh có hầu lạ chi
Giêsu thánh thiện khác gì
Trong tù người đó biến thành Giuđa
TẾU NGÀN
(29/12/20)
**
DÂN NGA
Dân Nga sao thảy toàn “ngu”
Từng làm “cách mạng” tháng mười lạ chi
Bảy mươi năm đổ y sì
Giờ ra hoàng đế khác gì Putin
Ngai vàng cố giữ kìn kìn
Nhiệm kỳ bất tận như in trong đời
Khác chi Miền Bắc rã rời
Liên Xô “vĩ đại” một thời tung hô
TẾU NGÀN
(29/12/20)
**
PHỤ NỮ ANH HÙNG
Bây giờ phụ nữ anh hùng
Nếu cần cầm gậy phang đùng với nhau
Tức lên có kể gì sao
Giữa đường giữa sá ào ào cũng vui
Anh Tây thấy thế ngậm ngùi
Nhào vô can thiệp bể đầu như chơi
Đó đều truyền thống tự hào
Ngọn dừa đái xuống Mỹ nào chẳng kinh
TẾU NGÀN
(29/12/20)
**
LÊ DUẨN ĐI VỀ ĐÂU
Ngày xưa Lê Duẩn hanh hao
“Tiến nhanh tiến mạnh” tiến nào ra chi
Bây giờ lùi lại y sì
Thị trường chứng khoán đặng thì đi lên
Khác sao đất nước bồng bềnh
Như con thuyền mãi lênh đênh tới giờ
Bốn lăm “cách mạng” đâu ngờ
Để nay “hội nhập” toàn cầu cũng vui
TẾU NGÀN
(29/12/20)
**
HAI NHÀ TRIẾT HỌC
Phương Tây xưa có hai người
Hai nhà triết học để đời tới nay
Một Sokrat quá hay
Nói điều tôi biết là không biết gì
Còn Heraklit thảy khi
Bảo nào ai tắm hai lần dòng sông
Khiến so với thảy phương Đông
Phương Tây cụ thể quả không khác gì
Phương Đông trực giác mọi khi
Vô ngôn mà biết lại thì hay thôi
Ví như Phật chỉ đóa hoa
Một người môn đệ tự dưng mĩm cười
Hay là Trang, Lão khác nào
Hai nhà triết học đồng thời nhà thơ
Thi ca tư tưởng ai ngờ
Nhập hòa vào một mới đều trứ danh
NGÀN PHƯƠNG
(29/12/20)
**
DICH THƠ THÔI HỘ
Nhớ năm trước ngày này bên song cửa
Má hồng xinh ửng đỏ ánh đào tươi
Rèm buông xuống giờ đây người đã vắng
Cành hoa kia còn đó gió đông cười
**
Chốn đây năm trước ngày này
Hoa đào ửng đỏ làm hây má hồng
Bây giờ người đã sang sông
Cành hoa còn đó gió đông cợt đùa
NGÀN HOA
(1972)
**
“Ý THỨC” CÁ NHÂN NỘI
HÀM
TRONG LỊCH SỬ NHÂN
LOẠI,
VÀ LỊCH SỬ CẢ MỖI
DÂN TỘC
Cá nhân nếu chỉ bình thường
Kiểu đều “quần chúng” mọi đường nói chi
Sống đời đều thảy “cu li”
Hay toàn “sản phẩm” có gì lạ sao
Nhưng bao nhiêu bậc “anh hào”
Cũng nên “phân biệt” loại này loại kia
Phải nhìn rõ rệt trước sau
Tức cần xuyên suốt cả trong lẫn ngoài
Thành nên nếu chỉ “hồ đồ”
“Vẽ tranh, tạt tượng” bề ngoài khác đâu
Hay nhằm nịnh bợ chỉ hầu
Dễ chi hiểu đúng thảy nào tâm tư
Cả xưa đến tận bây chừ
Người đều lẫn lộn vàng thau trong đời
Khiến làm quần chúng dở hơi
Tung hô lãnh tụ vẫn thời có luôn
Song thời phong kiến không buồn
Bởi toàn lẻ tẻ ngọn nguồn khác đâu
Nhưng thời “cộng sản” lại hầu
Đó thành cái mốt dễ sao không cười
Thành ai cũng chỉ con người
Vấn đề “ý thức” có đàng hoàng không
Có là chân chính Tây Đông
Hay đều tà mị để thành ra chi
Xưa Aldoft Hitler có lạ gì
Một tay “sát thủ” tôn là hùng anh
Tần Thỉ Hoàng kiểu “thập thành”
Cũng thành bạo chúa dễ nào ai hơn
Thành nay tên Nguyễn Hữu Liêm
Nói về “Sử tính” như in bịp đời
Kiểu thằng “dại chữ, dở hơi”
“Ngu đần dân chúng” có Trời chứng minh
Để giở giọng linh tinh
Lưu manh ý thức thật không ra gì
Tung hô “thánh hóa” khác chi
Mao Trạch Đông đó lạ gì nữa sao
Trong khi lịch sử ba đào
“Vàng thau lẫn lộn” thời nào lại không
Một bên mèo mả gà đồng
Bên thì cái thế anh hùng đâu phân
Nếu không nhìn kỷ toàn sân
Dễ thành lẫn lộn khác đâu lẽ nào
Nguyễn Hữu Liêm lại tào lao
Như thằng “dại chữ” lẽ nào đâu hay
Giả đò nại cả Hegel
Nại luôn cả Mác như tên lên đồng
Một bên “biện chứng Tinh thần”
Bên kia “Vật chất” khác chi tầm phào
Đều toàn “huyễn tượng” ào ào
Nguyễn Liêm ngu dốt lại thành mê say
Đưa toàn “luận điểm” thày lay
Gạt đời trong kiểu nói mê nói cuồng
Khác chi trí thức đáng buồn
Nhằm đều lươn lẹo ngọn nguồn là đây
Tự cho hay chữ tột mây
Lại thành cóc nhái ngất ngây làm trò
Viết bài tâng bốc ông Hồ
Kiểu là “Thánh chúa” lẽ nào ai mong
Trong khi cộng sản thuần giòng
Mới đều lợi dụng hoặc trong hiểu lầm
Ông Hồ “cộng sản” hà rầm
Có đâu “ái quốc” kiểu người tự nhiên
Thành nên nếu Mác Lênin
Nếu đều “đúng cả” thánh nhân khác nào
Liên Xô nay lại đổ nhào
Đó là cơ sở lẽ nào không thông
Cần gì nói Bắc nói Đông
Mà điều thực tế mới không dại khờ
Nguyễn Hữu Liêm có ai ngờ
“Mác” mang Tiến sĩ cùng là Luật sư
Nhưng thành ngu xuẩn gần như
Gạt người theo kiểu cu li ai bằng
Xưa kia Khổng tử quả hằng
Đời phân “quân tử” với đều “tiểu nhân”
Đúng nhà tư tưởng vạn phần
Trong khi Mác lại khác đâu tầm ruồng
Ngu dân thành chỉ ngọn nguồn
“Độc tài vô sản” đáng buồn hay không
Làm Trần Đức Thảo nạ dòng
Một tay trí thức kiểu đều ruồi bu
Thành ra vẫn chỉ lù khù
Tin vào “biện chứng” Mác nào đâu buông
Thông minh kiểu dạng làm tuồng
Nguyễn Hữu Liêm ngu thảy chẳng buồn hay sao
Hóa ra xã hội khác nào
Trước sau đều bởi “con người” tạo nên
Con người “ý thức” cá nhân
Cao tay hay thấp mọi phần vậy thôi
Có chi “thần thánh” trên đời
Chỉ đều “huyễn tưởng” để nhằm ngu dân
Nguyễn Hữu Liêm một tên dần
Lại nhằm “thánh hóa” con người lạ sao
Khác nào chỉ dạng tào lao
Hay nhằm ăn có lạ sao không cười
Thảy đều biết một dốt mười
Lại khoe “Sử tính” bịp đời khác đâu
Kiểu Trần Đức Thảo vẫn hầu
“Học trò” giỏi chữ trước sau hay gì
Còn lâu mới đạt bực “thầy”
“Tư duy độc lập” bởi nào có đâu
TẾU NGÀN
(29/12/20)
**
CÁI GIAN TỘT CÙNG
Cái gian đến độ tột cùng
Leo lên chót đỉnh của Trường Đông Đô
Loại trường Đại học đào mồ
Cấp toàn “bằng giả” thời nào có đâu
Tạo loài trí thức con sâu
Lại rồi “nhân giống” quả hầu khác chi
Thành ra một đám “cu li”
Đặng hoài ghịt cổ li bì dân ta
TẾU NGÀN
(29/12/20)
**
RẢI ĐINH VÀ HÚT
ĐINH
Hút đinh thì cũng tốt thôi
Nhưng điều e chúng lại rồi vãi ra
Thành nên đầu óc gian tà
Dễ gì giải quyết qua loa bề ngoài
Dân ta giờ quả buồn cười
Làm nghề vá lốp nên nhằm rải đinh
Kẻ khôn nhìn thấy bực mình
Bèn đem xe hút hóa thành kiểu ngu
TIẾU NGÀN
(29/12/20)

**
QUẢ LÒI CÁI “MẶT MỐC”
CỦA
“TRIẾT GIA” TRẦN ĐỨC
THẢO
Thảo nay tuy chết lâu rồi
Nhưng riêng “mặt mốc” trên đời còn luôn
Bởi từng trên Báo “Nhân Nhân”
Đăng bài “Tự kiểm” liền luôn ba ngày
Nhân Văn “năm tám” lạ đời
Thảo làm “Kiểm điểm” tự mình phơi ra
Khác nào nhục nhã xót xa
Hệt như con cún quả là tệ thay
Thật là hèn hạ ai tày
Kẻ nào ép Thảo nhục hầu cũng nên
Nhục lây đất nước toàn dân
Bởi người “trí thức” hóa như con trừu
Ngày nay đọc lại mà rầu
Kiểu thằng con nít bứt đầu vò tai
Khiến làm “Thạc sĩ” hóa hài
Nổi danh bên Pháp để về bên ta
Thảo đều “Lê Mác” ba hoa
“Lập trường giai cấp” đúng là toàn kinh
Ngày nay nhớ lại giật mình
Thảo thành “đồ đệ” Mác lòi
ở đây
Khác chi não trạng giả cầy
Từng thời khét tiếng gọi là “triết gia”
Lại đều tâm thức quỷ ma
Tư duy “chó táp” có mà lạ sao
Bởi lòi “mặt mốc” khác nào
Con người nhu nhược bọ giòi phải thua
Giờ đây thử đọc mà coi
Những gì Thảo viết đã thòi hẳn ra
Khác chi Thảo thảy tà ma
Tụng hoài “biện chứng” có mà lạ sao
Từng “tranh biện” Sartre khác nào
Ai gây cho Thảo “ba đào” thế kia
Tạo ra nhục nhã đầm đìa
Chứng từ còn đó dễ đâu lại lầm
Ngàn năm tội nghiệp hà rầm
Một thời “trí thức” kiểu thành chó hoang
Thành ra tội nghiệp Thảo toàn
Còn gây tội cả cho người Việt Nam
Một thời luống những khúc oan
Bởi do chính Mác mở đàng khác đâu
TIẾU NGÀN
(28/12/20)

**
LẠI KIỂU MỘT KẺ DẠI
CHỮ
Nực cười tay Nguyễn Hữu Liêm
Cùng Nguyễn Gia Kiểng huyên thiên chích chòe
Vừa lên Facebook để khoe
Viết bài trớt hướt nhằm nhè gì sao
Đời cần vào đó để coi
Bởi vừa đăng tải cách đây hai ngày
Tưởng đâu “Tiến sĩ” cao tay
Tưởng đâu hiểu biết tràn đầy “Luật sư”
Để nhằm “góp ý” Chóp bu
Trong kỳ “Đại hội” lần này quả vui
Đưa toàn “luận điệu” ruồi bu
Óc đầu “ếch nhái” thiên thu dại khờ
Khác chi hai gã vật vờ
Kiểu toàn “dại chữ” ai ngờ vậy sao
Hiểu chi lịch sử thế nào
Cả toàn thế giới lẫn vào Việt Nam
Ngày nay đã khác thế gian
Lỗi vì “kỳ cượng” có còn lạ đâu
Nên chi cần có “cái đầu”
Còn hoài “mửng cũ” làm sao được gì
Nguyễn Hữu Liêm quả ra chi
Lại đi “tung hứng” mới khi buồn cười
Chẳng cần thấy chỗ “hổ ngươi”
Kiểu như “kiếm chác” con người ra sao
Thành nên “trí tuệ” tầm phào
Thảy nhằm “đú đỡn” lấy đâu ngon lành
Hoặc nhẳm kiểu chỉ đành hanh
Hay toàn mù quáng ngoài vành cố la
Khiến toàn miệng lưỡi ba hoa
Góp cho “Đại hội 13” ích gì
Sao không “im lặng” thảy đi
Sao không coi chỉ mình đều “bàng quang”
Lại nhằm khua dọc múa ngang
Nhưng đều “sến” cả mọi đàng được chi
Ngoài da “gãi ngứa” ích gì
Sao không can đảm đi vào “trung tâm”
Chỉ ngay điểm “Mác Lênin”
Nó thành “vật vướng” như in khác nào
Để nay cách mạng cao trào
Phải cần “gở bỏ” mới hầu tiến lên
Trở về Tổ quốc Việt Nam
Trở về Dân tộc rồng tiên lạ gì
Việc đời đơn giản khác chi
Gở xong “cái gốc” mọi điều sáng ra
Rồi thành kết quả chói lòa
Việt Nam dân tộc mình nào đâu ngu
Chẳng qua “phong tỏa” lu bù
Đã non thế kỳ mịt mù vậy thôi
Khi nào “gở bỏ” được rồi
Cái cây “tự lớn” trong trời tự do
Nguyễn Hữu Liêm lại “líu lo”
Như con “sáo sậu” khiến cho người cười
Lại khoe “Tiến sĩ” trên đời
Còn thêm “Triết học” lại đều toàn ngu
Khác chi não trạng “lù khù”
Nhìn gà hóa cút mịt mù khác sao
Căn cơ vẫn chỉ con người
“Khai thông” xã hội sẽ đều đi theo
Còn hoài quan điểm toàn nghèo
Lôm côm đủ thứ chỉ lèo vậy thôi
Nên cần “khai mở” khác đâu
Sông khai mở được mới hầu chảy đi
Chỉ lo “vớt rác” ích gì
Sông đều bế tắt khác chi buồn cười
Kiểu thành “cách mạng” nửa vời
Trăm năm mòn mõi lụy đều Liên Xô
Tự do độc lập có nào
Mà toàn “ý hệ Nga Tàu” phải theo
Phải chăng dân tộc ta “lèo”
Mới thành đất nước “eo sèo” vậy thôi
Bây giờ nhìn thử tới đâu
Cả như “cộng sản” đạt nào được chi
Chỉ do “thuyết Mác” trật chìa
Như con “đường cụt” sao hoài lại theo
Hay là lãnh đạo “tầm nghèo”
Làm sao “dẫn dắt” quốc dân đồng bào
Bây giờ lớp cũ còn nào
Nên cần “lớp mới” phải hầu tiến lên
Nếu không vẫn thảy “vô duyên”
Trăm năm chỉ kiểu “toàn điên” lạ gì
TẾU NGÀN
(28/12/20)
**
MỘT THỜI RỒI QUA
Một thời “cách mạng” rồi qua
Cuba cũng vậy bộ mà khác sao
Liên Xô xưa đó đổ rồi
Đã thành vở kịch buông màn từ lâu
Dễ làm “cộng sản” được nào
“Trên toàn thế giới” chỉ hầu tiếu lâm
Bởi xưa chính Mác cà lăm
Nói điều “ảo ảnh” hại nhân gian đều
Bây giờ đời đã bớt nghèo
Mộng làm “cộng sản” ít lèo hơn xưa
Thế nhưng đôi kẻ chẳng chừa
“Antifa ở Mỹ” hiện đâu lạ gì
Kết cùng “Dân chủ” y sì
Đời hoài vẫn vậy dễ chi không cười
Người đều “tham vọng” còn hoài
Dựa vào thuyết Mác “tìm đường” phất lên
Thói đời kiểu đó lềnh khênh
Trẻ đều chuộng “mốt” đã thèm vậy thôi
Chờ khi chững chạc lại rồi
Nhìn về “quá vãng” thấy đều bá vơ
Thành nên người mãi dại khờ
Kẻ ưa “làm loạn” hại đời có luôn
Biết chi mình chỉ tầm ruồng
Kiểu đều dạng “giặc” anh hùng được sao
TIẾU NGÀN
(27/12/20)
**
CÁ CẢNH
Mỗi con như một nàng tiên
Duy đều trong lọ triền miên nhốt vào
Khiến cho tiên cá trên đời
Thành điều uổng phí quả nào lạ đâu
TẾU NGÀN
(27/12/20)

**
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
HAY LÀ CHỂT
Ngu dân đến thế là cùng
Dạy đều khẩu hiệu mịt mùng cuồng điên
Đời thành chuồng củi mọi miền
Đặng vì “chủ nghĩa” sẳn sàng hi sinh
Thành dân ngu dại cùng mình
Cuba từng thuở quả tình giống ai
“Đàn bầy” điếu đóm thảy hài
Castro “lãnh đạo” cốt nhằm gạt dân
TẾU NGÀN
(27/12/20)
**
DỊ KỲ
Khác nào bọn chúng dị kỳ
Bởi thời “cộng sản” có chi không làm
Áo dài khăn đóng đàng hoàng
Thời xưa là thế nay thành tiếu lâm
Mặc vào chúng chạy ầm ầm
“Thần kinh” xứ Huế lẽ nào không đau
Nhìn vào thảy kiểu lau hau
Một chùm ở dưới thêm hầu đong đưa
Đàn ông sánh với đàn bà
Áo dài vụt chạy áo tà phất phơ
Sông Hương gió tạt ai ngờ
Lòi hai quả bưởi nhấp nhô buồn cười
Khiến thành thời đại con người
Làm điều kỳ dị vốn đều xưa nay
Phá rào xẻ rãnh đều hay
Dẫm lên tập quán ai dè vậy đâu
TẾU NGÀN
(27/12/20)
**
THẬT RA
Thật ra đều những vòng tròn
Sắp nhằm sai lệch để thành chênh nhau
Làm sao mà cắt được đâu
Nhìn theo ảo ảnh tưởng hầu xoắn chung
Khen thay ý tưởng lạ lùng
Tạo thành cảm giác chẳng cùng vậy thôi
Đều nhờ vào các hình vuông
Trắng đen tương phản làm ra vòng tròn
TIẾU NGÀN
(24/12/20)

MỤC LỤC
15005.
THƠ CA TỐ HỮU (31/12/20)
15006.
CÁI BÊN NGOÀI, CÁI BÊN TRONG (31/12/20)
15007.
HÌNH ẢNH DANH CA LỆ THU (31/12/20)
15008.
KIỂU NÓI TÀM XÀM (31/12/20)
15009.
NGÀY ẤY BÂY GIỜ (30/12/20)
15010.
MANG RỪNG VỀ THÀNH (30/12/20)
15011.
KIỂU NGƯỜI LƯƠNG TRI (30/12/20)
15012.
CÁI SAI Ở NGAY CÁC MÁC, KHÔNG PHẢI Ở T. Đ. THẢO (30/12/20)
15013.
NÓI VỀ TÍNH CÁCH “TRIẾT GIA” CỦA BẢN THÂN TRẦN ĐỨC THẢO
(30/12/20)
15014.
NGUYẾN TRUNG KIÊN (29/12/20)
15015.
NGHỆ THUẬT CỦA THI CA VÀ GIÁ TRỊ CỦA ÂM NHẠC (29/12/20)
15016.
CON NGƯỜI BÊN TRONG, VÀ NGOẠI DIỆN BỀ NGOÀI (29/12/20)
15017.
DÂN NGA (29/12/20)
15018.
PHỤ NỮ ANH HÙNG (29/12/20)
15019.
LÊ DUẨN ĐI VỀ ĐÂU (29/12/20)
15020.
HAI NHÀ TRIẾT HỌC (29/12/20)
15021.
DICH THƠ THÔI HỘ (1972)
15022.
“Ý THỨC” CÁ NHÂN NỘI HÀM TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI,
VÀ LỊCH SỬ CẢ MỖI DÂN TỘC (29/12/20)
15023.
CÁI GIAN TỘT CÙNG (29/12/20)
15024.
RẢI ĐINH VÀ HÚT ĐINH (29/12/20)
15025.
QUẢ LÒI CÁI “MẶT MỐC” CỦA “TRIẾT GIA” TRẦN ĐỨC THẢO
(28/12/20)
15026.
LẠI KIỂU MỘT KẺ DẠI CHỮ (28/12/20)
15027.
MỘT THỜI RỒI QUA (27/12/20)
15028.
CÁ CẢNH (27/12/20)
15029.
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” HAY LÀ CHỂT (27/12/20)
15030.
DỊ KỲ (27/12/20)
15031.
THẬT RA (24/12/20)