TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 398
THỬ SUY NGHĨ NGHIÊM
TÚC VỀ
THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC
30/4/75
Ngày này “thống nhất” đúng rồi
Để nhằm hợp lại hai miền Bắc Nam
Loại đi một chế độ càng
Để còn chế độ muốn toàn thay vô
Từ đây cờ đỏ khắp nơi
Đã từ Miền Bắc tràn vào Miền Nam
Thay liền cho lá cờ vàng
Có ba sọc đỏ rõ ràng trước kia
Cờ này chế độ Cộng hòa
Trái toàn Miền Bắc hướng về Liên Xô
Nước non một buổi ba đào
Chia rồi hợp lại khác nào vậy đâu
Xưa kia thống nhất có rồi
Đã tử thuở ấy thời Trần Trọng Kim
Là người Thủ tướng đầu tiên
Nhật khi bại trận đành trao nước nhà
Nhằm cho Bảo Đại đứng ra
Lập thành Chính phủ Quốc gia bấy giờ
Cờ ba sọc đỏ nền vàng
Giữa là vạch đứt tên cờ Quẻ Ly
Ông Kim Nhà giáo thảy khi
Lại lòng yêu nước có chi nghi ngờ
Đứng ra quy tụ người tài
Hoàn thành đôi việc trong thời đầu tiên
Nhưng rồi ván tháo thuyền dìm
Việt Minh khởi nghĩa âm thầm diễn ra
Nhằm thay thể chế quốc gia
Để làm cách mạng từ Nga đưa về
Từ đây xuất hiện ông Hồ
Một người cộng sản Liên Xô đã về
Phái Bôn Sê Vích say mê
Hay là Quốc tế do toàn Lênin
Chính quyền “vô sản” lập nên
Nhưng đầu đoàn kết quốc gia tạm thời
Vẫn sau đấu đá tơi bời
Triệt phe đối lập ông Hồ mạnh tay
Một thời sắt máu đong đầy
Thôn quê thành thị thường đều xảy ra
Nay còn sử liệu ta bà
Ai cần tìm đọc vẫn là thấy ngay
Rồi khi thời cuộc loay hoay
Pháp bèn quay lại ngay sau lạ gì
Theo quân Anh tới Nam Kỳ
Chẻ ba thiên hạ cùng Tàu Việt Minh
Giữa khi phức tạp tình hình
Pháp vào Hà Nội sự tình nổ ra
Đánh nhau khởi sự la đà
Việt Minh đành rút lên đều chiến khu
Kế rồi Tàu Tưởng thua to
Lui quân bỏ chạy đảo ngoài Đài Loan
Trung Hoa lục đại thu toàn
Quân Mao cộng sản đang càng tiến lên
Từ đây hậu thuẩn Việt Minh
Chiến khu rời bỏ về ngay đồng bằng
Khởi đầu chiến dịch Thu đông
Tiếp liền Pháp bại nơi vùng Điện Biên
Chia đôi đất nước nhãn tiền
Trao toàn Miền Bắc lại cho ông Hồ
Từ đây cách mạng nháo nhào
Dựa theo sách lược kiểu đều Mác Lê
Miền Nam ngược lại mọi bề
Con đường Bảo Đại bây giờ đưa ra
Tuy nay không phải vị vua
Nhưng làm Quốc trường Miền Nam lạ gì
Lập nên thể chế Cộng hòa
Mời Ngô Đình Diệm trao quyền trước tiên
Ông thành Thủ tướng từ đây
Dốc toàn nổ lực Miền Nam xây nền
Chín năm tạo được phồn vinh
Rồi làm Tổng thống danh vang ngập tràn
Nhưng đời đâu dễ mơ màng
Cuối cùng đảo chánh phá càng tanh banh
Lấy điều “giải phóng Miền Nam”
Từ đây Miền Bắc lén đưa quân vào
Mỹ liền can thiệp ào ào
Đưa quân đổ bộ tràn vào Miền Nam
Càng ngày trận chiến leo thang
Mười năm sau đó ngập tràn máu xương
Đồng minh hai phía mọi đường
Cùng vào can dự chiến trường Việt Nam
Đều bằng súng đạn từ ngoài
Còn phần xương máu của người Việt Nam
Cuối cùng Hiệp nghị Paris
Mỹ nhằm trao đổi rút quân quay về
Chiến tranh bớt thảy não nề
Hai bên Nga Mỹ cũng rồi kết luôn
Liên Xô sụp đổ hoàn toàn
Miền Nam “giải phóng” vào ngày 30
Tháng 4 năm ấy khác nào
Miền Nam sụp đổ Tướng Minh đầu hàng
Từ đây lịch sử sang trang
Miền Nam “cải tạo” thảy càng te tua
“Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào”
Cờ vàng cuốn gói chạy đều ra khơi
Dân cùng “di tàn” khắp nơi
Gần trên ba triệu con người bỏ quê
Khác đâu thời buổi Năm tư
Cũng non hai triệu đồng bào vào Nam
Tức đều kết quả giống toàn
Tiến vô cộng sản dân càng đi ra
“Bác Hồ” kiên định từ đầu
Con đường nhất thiết đâu ngoài Mác Lê
Trường Sơn dẫu đốt ê hề
Vẫn giành chiến thắng phải về “Phe ta”
Làm cho Tư bản cút xa
Đó là tiêu chí đâu nào khác hơn
Thành nên “giải phóng Miền Nam”
Xong rồi mọi chuyện diễn ra ỳ xèo
Khác chi lịch sử đâu lèo
“Đầu xuôi đuôi lọt” mọi bề vậy thôi
Nên cờ xanh đỏ sao vàng
Cuối cùng biến hết chỉ còn đỏ thôi
Nên chi “giải phóng Miền Nam”
Nhiều người không biết nghĩ luôn sai lầm
Biết chi “cách mạng âm thầm”
Nhằm làm “cộng sản” từ mầm đầu tiên
Khởi từ Pắc Pó “Bác” về
Dần dần khai triển mọi bề từ đây
Suối Lê núi Mác bao ngày
Bao năm tháng ấy đến nay rõ ràng
Hy sinh máu xương máu dầu toàn
Để nhằm giải phóng ai lường được sao
Nhưng đâu giải phóng “Nước” nào
Mà nhằm giải phóng thảy đều “Nhân gian”
Tiến lên cộng sản phải toàn
Tức là “thế giới đại đồng” khác đâu
Như từng “Bác” đã nói câu
Ở Đền Kiếp Bạc nơi bài thơ xưa
Tự so mình Đức Thánh Trần
Với điều khác lạ mọi phần ở đây
Cũng đều “cùng nghiệp kiếm cung”
Nhưng tôi khác “bác” tiến lên Đại đồng
“Bác” cờ vàng tôi “Cờ hồng”
Thật là câu nói hoài toàn trứ danh
Ra đi từ lúc bình minh
Chiều tàn ngày đó Bác đâu lại về
Qua non thế kỷ ê hề
Nhằm vào “ý hệ” mọi bề khác sao
Là người Quốc tế từ lâu
Thành công giải phóng “Bác” vào Miền Nam
Đó đều sự thật thảy càng
Diệm Nhu Bảo Đại đều toàn phải thua
Dẫu cho cùng phận “làm vua”
Cuối cùng chỉ Bác mới đều vượt qua
Bác giờ Lăng tẩm nguy nga
Bù vào xưa ấy đi toàn dép râu
Là nhờ Lê Duẩn công đầu
Chép theo mô thức Lăng hầu Lênin
Dạy dân đều thảy “niềm tin”
Có đâu nhận định huyên thiên được nào
“Ngu dân” cũng được chứ sao
Miễn là “cứu cánh” khác nào cao xa
Sá chi thể chế “Cộng hòa”
Mà làm “Cộng sản” mới là tối ưu
Tiến nhanh mạnh vững khác sao
Ai hay “đổi mới” quay lùi về sau
Đó toàn mới lạ tình đời
Đâu cần “xét lại” như hồi khi xưa
Liên Xô xét lại phải thua
Riêng ta đổi mới cốt hoài còn nguyên
NON NGÀN
(29/4/21)
**
VIỆC ĐÁNH GIÁ VỀ MỘT
XÃ HỘI,
QUỐC GIA, DÂN TỘC,
ĐẤT NƯỚC,
GIAI ĐOẠN LỊCH SỬ,
HAY KỂ CẢ
ĐẾN VẤN ĐỀ THỂ CHẾ
CHÍNH TRỊ
(I)
Việc đánh giá luôn luôn cần thiết
Để từ đây kết luận rút ra
Vì quá khứ xây nền hiện tại
Cả góp phần quyết định tương lai
Kẻ đánh giá tất nhiên chủ thể
Phải cá nhân độc lập tự do
Nhìn bao quát cả toàn xã hội
Dù thông qua nhận thức đặc thù
Điều ấy tất tùy vào trình độ
Lẫn cả lòng chân chính công tâm
Nhằm phán xét xuyên qua lý trí
Đâu phải nào cảm tính bản năng
Có như vậy mới đều chính xác
Không mơ hồ mà thảy khách quan
Không thiên lệch, chẳng nhằm thị hiếu
Nhờ có luôn trách nhiệm, đàng hoàng
Bởi đánh giá định vào đối tượng
Bằng cân đo đong đếm mọi điều
Trong nhận thức thảy đều bao quát
Lại dựa vao chuẩn mực chiều sâu
Chuẩn mực đó số đông đồng ý
Hay kinh qua lịch sử đều toàn
Tức phán đoán từ nền xã hội
Chẳng riêng tư chẳng phải chủ quan
Mà xã hội xét toàn mới đúng
Bao gồm chung mọi dạng con người
Một tập thể người đều trọn vẹn
Gạch nối vào quá khứ tương lai
Xã hội đó cá nhân hợp lại
Đơn vị chung mãi vẫn mỗi người
Và mỗi người trong từng hoàn cảnh
Xã hội thành kiểu một cái khung
Chẳng một ai ra ngoài đó cả
Như cá bơi trong nước thảy đều
Dẫu ao lớn hay là ao nhỏ
Hoặc ruộng đồng biển cả mênh mông
Vì tất cả phải trong lịch sử
Trôi chảy luôn biến đổi không ngừng
Chuyển quá khứ sang thành hiện tại
Đến tương lai bằng mẫu số chung
Mọi quốc gia hay từng đất nước
Đều xuyên qua giai đoạn mà thôi
Kiểu dòng nước chảy hoài không dứt
Gồm bên trong dân tộc lạ nào
Dân tộc đó kinh qua lịch sử
Nhiều ngàn năm mới đến hôm nay
Tiềm lực thảy do từ quá khứ
Mới biến thành hiện tại tương lai
Nên xã hội nhiều người hợp lại
Từng cá nhân tạo lập ra hoài
Bằng thân xác lẫn bằng trí tuệ
Tình cảm cùng cảm xúc hòa trong
Mỗi người sống luôn cần làm việc
Tạo ra đều lao động cá nhân
Bằng thân thể nhờ qua sức lực
Còn kết thêm giá trị tinh thần
Tinh thần chính kỹ năng trình độ
Kết cùng vào ý chí mục tiêu
Sự đánh giá từ đây tất cả
Theo hai chiều cả ngược lẫn xuôi
Tức cụ thể qua từng giai đoạn
Xã hội đều tương tự cá nhân
Có hiệu quả mới ra phát triển
Còn đều không ngưng trệ thụt lùi
Nếu cá nhân thông qua thân thể
Mọi việc đều đầu óc chỉ huy
Mỗi đất nước cũng luôn như vậy
Thể chế và lãnh đạo khác gì
Bởi thể chế là mô hình tổ chức
Chế độ nào không lại trọng tâm
Mà lãnh đạo cầm đầu thể chế
Độc một người hay nhóm cá nhân
Chỉ có khác độc tài dân chủ
Độc tài thường mạnh mẽ hẳn nhiên
Nhưng sức mạnh phần nhiều mù quáng
Kiểu sánh như tảng đá khác nào
Dân thụ động hùa theo lãnh đạo
Đường lối sai tất phải đi đong
Tựa khối đá đem xô xuống vực
Dễ nào ai cản lại được toàn
Còn tự do cá nhân độc lập
Kết hợp nhau sức mạnh hòa chung
Lại mềm dẽo và luôn linh hoạt
Trường cửu đâu mù quáng nhất thời
Vả trách nhiệm chia nhau thảy cả
Mỗi người đem năng lực cộng vô
Dùng ý thức kết cùng nhận thức
Bảo đảm hoài dân chủ tự do
Nhờ nhận thức tạo nên sức mạnh
Vượt lên xa mù quáng rất nhiều
Bởi con người thông minh đẽo đá
Vẫn khác hơn lấy đá đập đầu
Đó thể chế tạo thành chính trị
Lại chính điều hiệu quả hay không
Lại xã hội cần đều kinh tế
Không thể dùng chính trị viễn vông
Mà chính trị khác nào cơ chế
Phải là điều đánh giá đầu tiên
Hai mô thức độc tài dân chủ
Mô thức nào phải đặt ưu tiên
Từ đó thấy độc tài vô lý
Dù nắm quyền tập thể cá nhân
Dẫu một kẻ hay là thiểu số
Đâu làm sao tiêu biểu triệu người
Bởi toàn thể mới đều rộng lớn
Tập hợp chung bao quát khắp nơi
Gồm sức mạnh tinh thần vật chất
Vượt đều lên từng thảy cá nhân
Nên độc tài chỉ đều ngụy biện
Do toàn sai nguyên lý từ đầu
Kẻ tung hô chỉ nhằm nịnh bợ
Hoặc bởi đều ép buộc mà thôi
Vì khi người tự do đều mất
Cũng tiêu luôn tất thảy nhân quyền
Đời sống chỉ còn đều động vật
Như chim lồng cá chậu khác chi
Nó làm thảy con người bế tắt
Xã hội đều hóa chỉ nhụt cùn
Đâu có khác cây khô cành gãy
Hoặc ao tù nước đọng thúi hôi
Tạo bế tắt thảy đều văn hóa
Cùng cả luôn kinh tế lạ gì
Đời sống bởi chỉ còn chiếc bóng
Ai vươn lên phấn đấu làm chi
Nên đánh giá chung về đất nước
Đều thông qua xã hội mà thôi
Bởi xã hội luôn là cụ thể
Người sống trong hiện tại khác nào
(II)
Cả đánh giá chung về dân tộc
Đều chẳng qua đánh giá con người
Nhìn hoa đẹp biết cây hoa tốt
Hoa héo tàn do bởi cành khô
Đều chính trị nền chung cả thảy
Nên phải dùng đánh giá mọi điều
Chính trị đẹp nhờ cơ chế tốt
Còn mà không ngược lại chỉ tồi
Vì quá khứ tạo nên hiện tại
Hiện tại làm ra thảy tương lai
Hiện tại mới là điều quyết định
Quá khứ đều mọi việc đã qua
Thành đánh giá quốc gia dân tộc
Có thể trên xã hội hiện tiền
Bởi quá khứ thảy đều qua mất
Còn tương lai chưa có tăm hơi
Mà đánh giá luôn qua dân trí
Bởi dân ngu có biết thế nào
Duy đều chỉ một chiều nói thụi
Có chi đâu hiểu biết khách quan
Điều đó quả Tây Hồ nói đúng
Phan Chu Trinh chính bậc vĩ nhân
Nâng dân trí cùng là dân khí
Để dân sinh phát triển mọi phần
Chính dân trí làm nền lượng giá
Hiểu đúng sai giá trị làm sao
Còn dân khí mới thành dám nói
Nếu đều không tất thảy u mê
Nên dân tộc luôn cần đánh giá
Cả quốc gia cũng vậy khác nào
Đánh giá đúng mới làm phát triển
Tự hào sai khiến chỉ tịt ngòi
Tô vẽ giả có đâu giá trị
Nếu không toàn thực chất bên trong
Khó một người tạo nên tất cả
Chất lượng đều phụ thuộc số đông
Khi đa số thành phần hiểu biết
Khiến hiển nhiên dân tộc tinh hoa
Cả đất nước cũng đầy triễn vọng
Không tương lai chỉ thảy mù lòa
Lại đánh giá thêm về quá khứ
Mọi điều về lịch sử đúng sai
Vì quá khứ làm nên hiện tại
Coi cái bàn hiểu kẻ đóng bàn
Cái bàn đóng nếu toàn xiêu vẹo
Nào có đâu người thợ mát tay
Mọi vật phải dựa vào kết quả
Để xem điều mang lại thế nào
Thời nhà Nguyễn nước ta thịnh đạt
Chính đó là sự nghiệp Gia Long
Cả văn hóa cũng như kinh tế
Xã hội đều phát triển rõ ràng
Nhưng khúc sau lại thành bạc nhược
Mạt Nguyễn làm xã hội tan hoang
Pháp sang chiếm biến ta thuộc địa
Vậy điều này mới phải trách ai ?
Thành đánh giá quốc gia xã hội
Phải dựa vào thành tựu tạo ra
Trước kinh tế sau là văn hóa
Hạnh phúc dân đều thày hài hòa
Một chế độ nếu làm dân sợ
Chính là điều chẳng phải nhân văn
Hay thêm nữa khiến dân giả dối
Đâu khác sao phản lại dân toàn
Nên đời tốt cá nhân mới tốt
Thảy cùng ý nghĩa nhân văn
Luôn tính cách không ngoài là vậy
Đủ thảy trong giai đoạn thế nào
Tục ngữ nói “có nơi” nhà dột
Còn mía sâu “có đót” khác sao
Quả chân lý luôn hoài như vậy
Nhìn biết tầm lãnh đạo mỗi khi
Bởi đất nước mãi luôn là một
Dầu khúc quanh lịch sử có đều
Tùy kết quả mà dân đánh giá
Thảy tùy vào dân trí khác đâu
Chính trị tốt hay không là đó
Nên ngu dân là tội ngàn đời
Tuyên truyền láo dầu ai cũng vậy
Gạt lừa dân đất nước cọc còi
Nên đánh giá luôn điều tiên quyết
Yếu tố làm lịch sử đi lên
Nhằm khắc phục điều sai quá khứ
Cải thiện luôn chính trị quốc gia
Còn dân sợ lấy đâu đánh giá
Sống chỉ đều như kiểu lâu la
Khiến thảy thảy quyền dân phải mất
Vậy dân sinh hạnh phúc thế nào ?
Nên chính trị luôn cần chuẩn mực
Nguyên lý hay mới thảy tốt đều
Mới ý nghĩa luôn là khoa học
Mới hợp vào nguyên tắc khách quan
Dân sợ hãi thảy đều chính trị
Điều thành ra tội lỗi ai gây
Để bàng quang không màng chính trị
Nào khác đâu xã hội giả cầy
Nên qua dân thảy đều bắt mạch
Mạch quốc gia dân tộc khác sao
Đó cũng chính mạch toàn đất nước
Xem xét đang yếu mạnh thế nào
Chính trị gắn vào dân là thế
Tức việc dân làm chủ có không
Còn ngôn ngữ bên ngoài lừa gạt
Xỏ mũi dân đâu khác tội đồ
Đó còn chính nhục vinh lịch sử
Phải đều qua thực tế rõ ràng
Lãnh đạo tốt dựng nên sự nghiệp
Cho chính mình và của toàn dân
Còn mà không thảy đều giả dối
Toàn bề ngoài thực chất có đâu
Chỉ danh từ gây toàn phỉnh gạt
Dễ còn sao giá trị chút nào
Mọi vĩ nhân khắp toàn lịch sử
Phải dựa vào đánh giá của dân
Với lòng thành và không siểm nịnh
Có phải đâu theo cách nông nô
Đó mía sâu hay là nhà dột
Cũng đều theo giai đoạn mà thôi
Dẫu ảnh hưởng tới toàn tổng thể
Tuy ngàn năm dân tộc còn hoài
Nên điều buồn nghĩ về giai đoạn
Cho lòng đau cũng có khác chi
Nhưng lịch sử dòng sông chảy mãi
Cuối cùng thì cũng đến biển khơi
Dầu có đoạn nước trong hay đục
Luôn tùy theo nhận thức mỗi người
Về đất nước và người cầm chính
Bằng tấm lòng thành thực hay không !
THƯỢNG NGÀN
(29/4/21)
**
VỀ TÍNH VÔ BỔ VÀ SỰ
NGUY HIỂM
CỦA HỌC THUYẾT CÁC
MÁC TRONG
LỊCH SỬ XÃ HỘI CỦA
LOÀI NGƯỜI
(I)
Mọi lý thuyết nhằm vì xã hội
Phải cần luôn hữu ích mới hay
Nếu không cũng chẳng hại nào
Còn mà “ngược lại” quả đều hiểm nguy
Hay vô bổ cũng chi có hại
Nếu như không “hệ lụy” buộc vào
Trừ khi bổ ích tuyệt vời
Khiến điều chắc chắn phải toàn thành công
Nhưng thuyết Mác trăm năm có lẻ
Kể đến nay đâu kết quả gì
Liên Xô đã sụp đổ rồi
Đông Âu cũng vậy nào còn nữa đâu
Bảy mươi năm biết bao phí phạm
Chỉ uổng đều công sức con người
Hy sinh quả thảy ngút trời
Ngày từ khởi sự đến hồi tiêu vong
Bởi nó thảy chứa chan nghịch lý
Hay đúng ra mâu thuẫn mọi điều
Tiền đề “vật chất” đặt rồi
Lấy đâu moi được “tinh thần” tương lai
Như “đống cát” ngàn năm vẫn cát
Hay “sạn dăm” đều vậy muôn đời
Kim cương lầu gác có nào
“Thiên đường cộng sản” chỉ thành hẩm hiu
Lại nguy hiểm “độc tài vô sản”
Nguyên lý này quả chỉ u mê
Trái toàn quy luật cuộc đời
Phi nhận lại thảy bao điều gây ra
Bởi hủy hết tự do dân chủ
Tướt đi điều bình đẳng giữa người
Dễ nào lại có nhân văn
Mà thành “lợi dụng” tối tăm thảy đều
Bởi độc tài tạo đời ép buộc
Mọi tài năng khó thể phát huy
Triệt đều sáng kiến cá nhân
Đời thành thụ động khiến toàn thụt lui
Gây tính cách “phi nhân” là thế
Bởi thành quên cả thảy “con người”
Vốn tinh thần chiếm hàng đầu
Đều “đàn bầy hóa” còn đâu nhân quyền
Khiến giả dối đi liền theo đó
Đặng cốt nhằm sống kiểu bản năng
Để mong tồn tại thảy hằng
Đạp đầu đồng loại chỉ thành tự nhiên
Vì con người căn cơ “sinh vật”
Đều xác thân chi phối nhiều phần
Nếu đều vô hiệu tinh thần
Người thành “giống vật” phải toàn vậy thôi
Làm văn minh quay về rừng rú
Đó chỉ đều quy luật khách quan
Tức toàn mạnh được yếu thua
Người thành “quỵ lụy” để nhằm thích nghi
Nó lại thảy biến thành “hệ thống”
Khác chi đâu “cổ máy” đều toàn
Răng cưa ăn khớp mọi đàng
Dễ đâu bứt được để thành tự do
Không tự do người thành loài vật
“Gà nhốt chuồng” kiểu có khác sao
Dẫu nuôi “công nghiệp” thế nào
Cho ăn từng bửa cũng người còn chi
Xem như vậy “thiên đường cộng sản”
Mác thành ra lầm lẫn càng to
Biến đều xã hội tò vò
Còn đâu phát triển mọi điều khách quan
Trong khi đó tinh thần vô hạn
Loài người luôn tiến mãi không cùng
Hành trình nhân loại đường trường
Mọi ngành khoa học luôn cùng đi lên
Chỉ do bởi tự do nhận thức
Để nâng cao ý thức mọi điều
Đắp bổi giá trị tinh thần
Giúp làm ý nghĩa con người nhân văn
Người nhân văn cũng đều tổ chức
Nhằm đạt thành xã hội tự do
Mọi người hợp tác đắn đó
Để sao quyết định lợi cho cộng đồng
Chẳng thảy bị một ai khống chế
Mỗi cá nhân hay nhóm cá nhân
Trong khi “độc đoán” mọi phần
Thảy đều “tùy tiện” vạn lần ai hay
Mà có hay buộc đành chịu phép
Bởi “phân quyền” nguyên tắc còn đâu
Mà toàn chuyên chính đều hầu
Cá nhân hoặc nhóm cầm đầu chóp bu
Thuyết Mác thảy sai đều là thế
Bởi quên đi hết thảy “con người”
Bản năng thay thế vào đều
Thành “giai cấp hóa” quả toàn ngu si
Bởi duyên cơ Mác đều mê tín
Tin lậm vào “biện chứng” Hegel
Tin theo kiểu cách phi nền
Tự mình sụp lỗ có nào đâu hay
Nghĩ nông cạn về điều “đối kháng”
Tin càn vào “phủ định liên tu”
Hai bên cho thảy “kẻ thù”
Phải nhằm tiêu diệt để rồi tiến lên
Mác cho đó “đấu tranh giai cấp”
Còn lại cho “qui luật khách quan”
Tin ngu tư bản mọi đàng
Đầu hàng “vô sản” hoặc toàn “tự chôn”
(II)
Mác coi đó “thời kỳ quá độ”
Hưởng đều theo lao động góp vào
Chờ khi “giai cấp” xóa rồi
Làm theo năng lực nhu cầu hưởng cao
Điều đó tỏ Mác “ngu” chẳng khác
Bởi do đâu sản phẩm làm ra
Toàn nào lao động tay chân
Mà nhờ kỹ thuật con người tạo nên
Nay máy móc đều dần thay thế
Mới càng thêm xã hội văn minh
Loài người giải phóng mọi phần
Đều nhờ “kỹ thuật” có cần nói sao
Đâu nào phải “đấu tranh giai cấp”
Như Mác toàn mê tín thời xưa
Bởi nhìn vào thỏi nam châm
Hai đầu “đối lập” chẳng thành khác đi
Hoặc trái đất cũng gồm hai cực
Qua triệu năm vẫn mãi địa cầu
Có chi thay đổi khác nào
Mác ngu bỏ mẹ khiến thành tiếu lâm
Hay cái cây gồm toàn cành nhánh
Đâu lá nào lại thảy giống nhau
Chúng toàn dị biệt chỉ hầu
Nhưng cùng thực thể khác nào bên trong
Đó đều thảy luật về cấu trúc
Đã thành ra nguyên tắc muôn đời
Cũng toàn quy định mọi loài
Từ con vi rút thiên hà khác đâu
Cấu trúc thảy làm nên mọi vật
Bởi nếu không tồn tại dễ nào
Cái bàn cái ghế thân người
Dễ đâu một cục mà đều phân chia
Đến nguyên tử bầu trời cũng vậy
Hay hạt nhân hoặc cả địa cầu
Giống như nơi hệ mặt trời
Nếu không cấu trúc bộ thời có sao
Nên khác biệt tạo đều đẳng cấp
Nhưng chẳng qua hiện tượng bên ngoài
Tùy theo tính cách mỗi loài
Miễn đều phải thảy hài hòa lẫn nhau
Thành xã hội loài người cũng vậy
Từ ngàn xưa vẫn mãi tiến lên
Phân chia vốn có tự nền
Nhưng cùng thống nhất đều trong lạ gì
Song Mác ngu tin điều “biện chứng”
Có khác chi kiểu thảy anh mù
Biết nhờ “cảm nhận” một điều
Còn bao điều khác tịt ngòi lạ sao ?
Mác biết một dốt mười là vậy
Lấy một điều “suy đoán” chủ quan
Hô lên “quy luật” thảy toàn
Gạt tràn nhân loại mọi đàng lạ chi
Cả khởi điểm tiền đề “vật chất”
Vậy còn đâu kết quả tinh thần
Khiến đều nghịch lý mọi phần
Như chân nam thảy đá vào chân xiu !
Mác chẳng khác kiểu anh say rượu
Chỉ toàn đều bá láp nói quàng
Có chi suy nghĩ đàng hoàng
Tư duy hữu lý giống bình thường sao
Vả “vật chất” dễ sao “biện chứng”
Nó giống như tảng đá sờ sờ
Ngàn năm mãi đến bây giờ
Dễ nào đá lại biến thành ra cây
Quả thuyết Mác giả cầy là thế
Quên mọi điều vũ trụ huyền vi
Loài người cần khám phá hoài
Có đâu “dừng lại” để thành u mê
Ngay kinh tế mọi bề cũng vậy
Phải cần luôn “xã hội” đi cùng
Trí năng góp lại toàn chung
Làm nên “kỹ thuật” loài người đi lên
Thành “tư bản” vốn hoài tự tại
Cả tự do luôn mãi khách quan
Tạo thành “guống máy” rõ ràng
Thảy đều tự động vốn từ ngàn xưa
Dùng tư hữu làm điều phương tiện
Khiến mục tiêu kích thích con người
Dẫu đều bao nếp vào xôi
Bao người hưởng lợi bởi cùng lối ra
Mác hiểu trật ta bà kinh tế
Bởi biết chi quy luật chập chùng
Cả như “tư bản” hợp cùng
Dễ đâu tách biệt ra từng cái riêng
Nhờ cung cầu “thị trường” phải có
Cũng “tái phân lợi tức” khác sao
Chan hòa điều thảy lạ nào
Lại còn bảo đảm được đều tự do
Tức kinh tế dựa vào tri thức
Nói đúng ra khoa học làm nền
Tức đều kỹ thuật phải cần
“Đầu tư phát triển” vạn lần thế thôi
Đâu có phải nhào vào “tập thể”
Làm ăn chung cày dắt con trâu
Cha chung ai có khóc nào
Khiến toàn “lợn cợn” dễ hầu tiến lên
Chỉ đều bởi Mác toàn mê tín
Thổi phồng lên “giai cấp công nhân”
Lại cho “sứ mệnh” mọi phần
Thật là u tối phải cần nói sao
(III)
Bởi ai cũng biết đều kỹ thuật
Phải kỹ sư mới thảy làm ra
Dựa vào khoa học bao la
Công nhân đều phải thực hành khác đâu
Mác ngụy biện phịa thành “lịch sử”
Cho thảy đều “sứ mệnh công nhân”
Đúng điều mê tín dị đoan
Hay toàn càn dở có càng khác chi
Trong khi đó đời cần học tập
Mới thành ra phát triển đi lên
Khiến toàn nội lực phát huy
Hóa đều “trí thức” khác chi nữa nào
Giới “công nhân” vậy cần nâng cấp
Để ra thành hiểu biết mới hay
Còn luôn chỉ mãi cùi đày
Đẩy lên “lãnh đạo” hẳn tày phá tiêu
Thành thuyết Mác khác sao liều lĩnh
Nói đúng ra mê tín dị đoan
Gạt đều xã hội quả toàn
Làm cho lịch sử “gãy càng sứt đai”
Kiểu xe vậy làm sao chạy được
Bởi chứa toàn nghịch lý bên trong
Hỏng điều kỹ thuật rõ ràng
Để thành lợi dụng kẻ càng mưu thâm
Thuyết Mác vậy trở thành “không tường”
Nên còn đâu bổ ích mọi điều
Người xưa từng đã biết rồi
Kiểu đều nghịch lý thuốc nhằm “trường sinh”
Thứ thuốc ấy dễ chi mà có
Bởi phản đều nguyên lý khách quan
“Động cơ vĩnh cừu” giống toàn
Đua nhau tìm kiếm chỉ càng loạn điên
Cũng giống “thuật giả kim” một thuở
Cuối cùng nào kết quả có đâu
Bởi vì phi lý thảy hầu
Làm đời phung phí khác sao dại khờ
Mác “phức tạp hóa” đời kiểu vậy
Đường thẳng chê đi chỉ đường cong
Cuối cùng đều chỉ lòng dòng
Rỏi vào đường cụt khó hòng lối ra
Nhưng khách quan đời toàn giản dị
Chỉ cần sao “luật pháp” điều hòa
Làm đời cân đối mặn mà
Mọi người hạnh phúc chỉ là thế thôi
Mác ngược ngạo “đấu tranh giai cấp”
Muốn đời thành “vô sản” đều toàn
Cái ngu quả thảy không oan
Biến đều thù oán rõ ràng mọi nơi
Bởi Mác hiểu bậy về “tư hữu”
Hiểu chi đâu phương tiện ở đời
Con người sống gởi thác về
Mà không công cụ mọi bề ra chi
Quả đâu khác Mác thành phản động
Hại tứ tung cả thảy loài người
Hại toàn nhân loại rụng rời
Trăm năm lịch sử hóa đời tiếu lâm
Bởi con người vong thân tất cả
Tẩy não toàn đâu có nhân văn
Đầu thành bã đậu chỉ hằng
Triệu người như một kiểu đều vật thôi
Đời người thảy đều thành “vật hóa”
Có còn đâu cuộc sống kiểu người
Bởi làm kinh tế nghèo hèn
Cả làm văn hóa thảy toàn chột đui
Đó thuyết Mác dẫn đều đến vậy
Bởi do theo nguyên lý bên trong
Cho dầu hào nhoáng bề ngoài
Kiểu như nấm độc ăn vào phải tiêu
Kiểu vì lầm hình dung lòe loẹt
Tưởng đều đâu tốt đẹp bên trong
Khác chi trái độc trong rừng
Tin vào dáng vẻ ăn đừng kêu ca
Câu người xưa vẫn từng đã nói
Áo ngoài nào làm được thầy tu
Mác thành ra thứ đặc thù
“Thiên đường cộng sản” kiểu đều gạt ai
Trong “không tưởng” nhưng ngoài lòe loẹt
Chỉ kẻ ngu mới thảy nhảy vào
Do đều ích kỷ trong ngoài
“Không làm vẫn hưởng” tính điều đơn sơ
Nên khái niệm Mác đều ngụy biện
“Bóc lột” cùng “giá trị thặng dư”
Thảy toàn ý tưởng lù mù
Giống như “biện chứng” quả đều khác đâu
Kiểu lừa dối bề ngoài là vậy
Dựa vào đều “ý niệm ảo” thôi
Người không nhận thức hiểu nào
Hóa ăn “bánh vẽ” tưởng nhiều bổ ngon
Khiến trăm năm mõi mòn là vậy
Nhưng đố ai dám nói một lời
Bởi vì miệng “khớp” cả rồi
“Độc tài vô sản” khó còn ngo ngoe
Kiểu “tấm đanh” khi đà đè xuống
Làm triệu ngàn ngọn cỏ bẹp luôn
Hại toàn nhân loại ngọn nguồn
Phản toàn lịch sử rõ ràng khác sao
Nên tóm lại ai nào chẳng biết
Việc chi sai nguyên lý từ đầu
Ngàn năm vẫn chỉ rạt rài
Có đâu kiệu quả để nào đi lên
(IV)
Đờì biến thảy chỉ còn “động vật”
Toàn kéo theo lịch sử giật lùi
Dẫu cho “ca ngợi” lu bù
“Sơn son phết bạc” cũng nào tới đâu
Trong khi đó đời cần thực tế
Mỗi con người thực chất mới hay
Nhân văn đều thảy trọn đầy
Để toàn nhân loại mới hoài đi lên
Đó tất phải trên nền đạo đức
Cả dựa vào khoa học khách quan
Có đâu “ý hệ hão” toàn
Kiểu “say ma túy” khiến càng hại sao
Mà ý thức phải đều lành mạnh
Để hoài luôn hữu lý con người
Tự do độc lập thảy toàn
Mới người nhân bản thế gian lạ nào
Còn nếu thảy “đàn bầy” một lũ
Còn đâu nào dân chủ tự do
Mất đều độc lập khách quan
Loài người “hóa vật” rõ toàn éo le
Lại hơn nữa nói về lịch sử
Điều gì qua khó trở lại nào
Kiểu cây mọc lớn khác sao
Dễ đâu quay lại hạt hồi khi xưa
Mác kiểu ngu càn bừa nói bậy
Cho đó là “cộng sản nguyên sơ”
Bây giờ “khoa học” thay vào
Nhờ điều “biện chứng” quả đều tiếu lâm
Bởi đó thảy kiểu toàn ngụy biện
Tại do tin quy luật mơ hồ
Chỉ vì “biện chứng” khác nào
Tín điều mê sảng hóa đều tầm vơ
Như tảng đã bao giờ “biện chứng”
Để hóa thành ra được cái cây
Mác toàn lý luận bầy hầy
Gạt tràn nhân loại làm thầy lại ngu
Bởi “cộng sản” nếu từng nguyên thủy
Đã chẳng qua trạng thái ban sơ
Về sau lịch sử tiến dài
Có nào “quay lại” được hồi đầu sao
Thành Mác hóa khác nào “tà thuyết”
Hay giống đều “ngụy thuyết” lạ sao
Hoặc đều “mị thuyết” khác nào
Gạt lừa nhân loại quả ngoài trăm năm
Bởi nó thảy sai toàn triết học
Lại thành sai khoa học khác đâu
Cả sai thực tế lạ sao
Bởi đều ngụy biện có nào khách quan
Trong khi đó đời cần hợp lý
Phải hoài theo lý trí con người
Có đâu cảm tính lạc loài
Mất điều chính xác để thành vu vơ
Hơn thế nữa đời cần hiệu nghiệm
Mọi điều sai phải sửa về sau
Còn luôn mù quáng lạ nào
Đẩy đều nhân loại khác đâu sụp hầm
Nhưng tự do mới trèo lên được
Còn cột nùi phải chết vậy thôi
Thằng trên thằng dưới đạp nhầu
Thà rằng cùng chịu khó nào ngóc lên
Cái nguy hiểm Mác thành là vậy
Bởi toàn sai nguyên tắc, thực hành
Tạo thành thực tế tanh bành
Hại toàn nhân loại mà thành giúp chi
Xưa Liên Xô đã thì thử nghiệm
Hay cằm đầu nhắm mắt làm càn
Lênin trách nhiệm hoàn toàn
Tự mình chuyên chế có nào hỏi dân
Vì thuyết Mác mọi phần là vậy
Chỉ bởi hô “vô sản độc tài”
Để thành mù quáng trong ngoài
Hóa đều mê tín hóa đều dị đoan
Khiến nguy hiểm do toàn là thế
Cả trước tiên phản lại chính mình
Gọi là “biện chứng” linh đình
Độc tài vô sản hóa làm triệt tiêu
Bởi biện chứng cần đều trao đổi
Cần có luôn “phản biện” tự nhiên
Mọi người dân chủ ngang hàng
Cùng nhau hội ý mới càng tiến lên
Mác lại bảo “độc tài vô sản”
Chi muốn sao độc đoán một chiều
Để “thần thánh hóa” một người
Tự cho “lãnh tụ” khác nào trớ trêu
Bởi vì thế Mác thành phản động
Lị tự cho “cách mạng” buồn cười
Kiểu nhằm đổi mới trên đời
Phải đều “chặt gốc” để chở rừng lên
Cái ngu đó Mác thành khó nói
Bởi rừng lên như cũ khác nào
Khách quan quy luật có hoài
Dễ đâu đi ngược lại điều tự nhiên
Thành tóm lại Mác toàn mê tín
Nhằm đưa ra học thuyết vu vơ
Cái ngu ai lại mong chờ
Mà điều sáng suốt khác nào tinh hoa
Nay trăm năm cần đều tỉnh lại
Viết đôi điều thiên hạ cùng xem
Dễ đâu toàn nín lặng thinh
Giống đều đồng lõa thông minh có nào
ĐỈNH NGÀN
(27/4/21)
MỤC LỤC
15144.
THỬ SUY NGHĨ NGHIÊM TÚC VỀ THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC 30/4/75
(29/4/21)
15145.
VIỆC ĐÁNH GIÁ VỀ MỘT XÃ HỘI, QUỐC GIA, DÂN TỘC, ĐẤT NƯỚC,
15146.
GIAI ĐOẠN LỊCH SỬ, HAY KỂ CẢ ĐẾN VẤN ĐỀ THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ
(29/4/21)
15147.
VỀ TÍNH VÔ BỔ VÀ SỰ NGUY HIỂM CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC TRONG
LỊCH SỬ XÃ HỘI CỦA LOÀI
NGƯỜI (27/4/21)