VỀ SỰ CÔNG BẰNG VÀ BẤT CÔNG
LUÔN
CÓ NƠI XÃ HỘI CON NGƯỜI
(I)
Đây
chính điều được lưu tâm nhất
Trong
cổ kim xã hội loài người
Bởi
vốn thảy liên quan tất cả
Từ
cộng đồng đến mỗi cá nhân
Vì
mỗi người có đều lý trí
Cũng có đều tình cảm đi theo
Sự
công bằng được đều ưa chuộng
Còn
bất công ai cũng ghét đều
Dù
đó thảy hai điều trái ngược
Nhưng
có điều gắn bó với nhau
Cái
này có cái kia phải mất
Bởi
nếu không mâu thuẫn rõ ràng
Tuy
cả hai thuộc về thực tế
Nhưng
còn đều nhận thức chủ quan
Khiến
chủ quan dễ làm sai lạc
Ý
nghĩa chung của việc khách quan
Điều
đó dễ khiến càng lầm lẫn
Cái
bất công lại tưởng công bằng
Hoặc
ngược lại cũng nào đâu khác
Khiến
mất đều giá trị nói chung
Vậy
công bằng phải cần xác định
Là
điều gì được thảy cân phân
Còn
bất công khiến thành chênh lệch
Bởi
hóa đều vô lý bên trong
Tức
nguyên tắc do từ nội tại
Không
chủ quan mang áp đặt vào
Công
bằng phải tự thân của nó
Làm
trệch đi liền xảy bất công
Công
bằng cần vô tư phán đoán
Không
nhằm cho tình cảm xen vào
Bởi
cảm tính dễ đều nghiêng lệch
Tưởng
công bằng lại thảy bất công
Chỉ
trừ ra thảy toàn cao thượng
Điều
bất công thành chính công bằng
Đấy
gọi được công bằng tình huống
Tuy
bề ngoài nhìn tưởng bất công
Khiến
công bằng đi theo tình cảm
Tốt
đẹp cùng kết với lương tâm
Tình
cảm xấu dễ bất công luôn có
Không
lương tâm cũng khó công bằng
Thành
cao quý khác xa hạ tiện
Cao
quý đều công chính đi theo
Hạ
tiện chỉ dễ thành thấp kém
Có
làm sao mục đích công bằng
Nên
công bằng có hai phương diện
Một
cá nhân và một cộng đồng
Cá
nhân kiểu một người riêng lẻ
Hay
có khi một nhóm người chung
Còn
cộng đồng phạm vi mở rộng
Như
quốc gia, xã hội thảy đều
Hoặc
rộng ra bao hàm thế giới
Cả
nhiều khi bao quát giống loài
Nói
cụ thể công bằng vô hạn
Làm
phạm vi hóa thảy vô vàn
Cả
tinh thần cũng như vật chất
Thiếu
công bằng đều thảy bất công
Công
bằng vậy đều do phán đoán
Đánh
giá theo công việc mình làm
Qua
thực hành lẫn đều lý thuyết
Phải
do toàn nhận thức tạo ra
Nhận
thức kém dễ thành yếu kém
Dầu
lương tâm nào muốn điều sai
Không
ác ý nhưng vì dốt nát
Làm
bất công lại ngỡ công bằng
Nhưng
nhận thức có hai phương diện
Việc
mình làm hay xã hội làm
Việc
mình làm bởi mình quyết định
Người
khác làm mình phán đoán thôi
Nên
công bằng cũng hai mục đích
Tự
mình làm do thảy lương tâm
Cả
không muốn bất công người khác
Nhờ
lương tri theo kiểu cộng đồng
Người
cao quý công bằng thường có
Kẻ
tầm thướng khuynh hướng bất công
Bởi
ích kỷ và nhằm tư lợi
Có
nghĩ gì đâu tới tha nhân
Nên
công bằng có nhiều loại dạng
Kiểu
đầu tiên phân phối khác dâu
Phân
phối nhắm để nhằm chia đúng
Mỗi
người sao phải được đồng đều
Loại
thứ hai công bằng đánh gia
Cần
làm sao nhận thức công bằng
Để
không phạm vấn đề công lý
Đó
cũng là chân lý khách quan
Nói
khác đi công bằng hai mặt
Mặt
bên trong và mặt bên ngoài
Hoặc
có khi trong ngoài tương thích
Hay
cũng khi trái ngược lẫn nhau
Vì
bề ngoài dễ thường biểu diễn
Cả
có khi lừa dối người đời
Nhưng
bề trong ai nào biết được
Chỉ
có mình tự biết lấy thôi
Thành
về mặt quốc gia mà nói
Kiểu
công bằng làm luật lạ dâu
Đó
nhiệm vụ của đều Lập pháp
Tạo
mục tiêu Hành pháp công bằng
Thêm
cuối cùng lại là Tư pháp
Mục
đích nhằm xét xử công minh
Công
bằng đây là cần minh bạch
Nhờ
Tam quyền phân lập lạ chi
(II)
Cuối
cùng dến thẩm quyền Tòa án
Sự
công bằng xét xử ở đây
Nó
thể hiện nơi từng bản án
Để
công bằng xã hội trọn đầy
Thành
công bằng gút thành hai thứ
Trong
đó chia nhiều loại khác nhau
Như
có loại công bằng xét xử
Và
công bằng phân phối lạ đâu
Nhưng
trước hết phải trong nhận thức
Để
tránh toàn phạm phải bất công
Kiểu
phán đoán điều gì không đúng
Hoặc
sâu hơn nhận thức về người
Luôn
cần đủ thông tin chính xác
Tránh
kiểu đều cảm tính chủ quan
Hay
ý thức xấu xa lươn lẹo
Dễ
bất công với thảy cuộc đời
Việc
tích cực hiểu thành tiêu cực
Kẻ
xấu thành kẻ tốt lạ sao
Khiến
đánh giá hóa toàn tròng tréo
Khó
còn sao chân lý phân minh
Khiến
bất công tạo thành tội ác
Nặng
nhẹ cùng nhiều ít thấp cao
Đâu
tránh được luật về nhân quả
Bởi
lưới trời lồng lộng khác sao
Cả
công bằng tạo thành hai loại
Công
bằng về xã hội đứng đầu
Ở
trong đó bao gồm đủ thứ
Như
công bằng chính trị khác đâu
Tuy
cũng thuộc phạm trù xã hội
Nhưng
ở đây quyền lực lồng vào
Lấy
xã hội dùng làm nền tảng
Nhưng
mạnh nhờ quyền lực đi theo
Nó
khả dĩ nhân danh đủ thứ
Khiến
mục tiêu mờ ảo thảy đều
Không
chân chính hóa toàn lươn lẹo
Dễ
hại dân hại nước lạ sao
Kiểu
nhân danh công bằng xã hội
Lại
thật ra tạo thảy bất công
Nên
chính trị hóa thành hai mặt
Nhằm
mị dân thật rất dễ dàng
Nhờ
ngôn ngữ con người quả vậy
Tuyên
truyền cùng cưỡng bức đi theo
Khiến
nhận thức bị đều nhiễu loạn
Làm
khách qua đều bị bẻ cong
Lưỡi
không xương lắm đường lắt léo
Vốn
đi theo bản chất con người
Thành
chính trị khó tin thảy được
Dễ
bẫy ngầm mắc phải bất công
Nên
chính danh Khổng xưa đã nói
Nó
thành ra ý nghĩa ngàn đời
Trái
bầu chẳng nói thành bình rượu
Mới
thảy toàn giá trị nơi nơi
Tức
tên gọi phải cần đúng đắn
Có
chính danh mới được thuận lời
Còn
ngụy danh khiến đều xuyên tạc
Làm
bất công lan tỏa mọi nơi
Vì
chính trị gắn vào xã hội
Chính
trị sai xã hội lãnh đều
Dù
xã hội bao gồm tất cả
Còn
cầm quyền thiểu số nào thôi
Bởi
do vậy phải cần dân chủ
Cần
tự do mới được đồng đều
Để
quyền hạn chan hòa tất cả
Không
dễ ai thảy lợi dụng đều
Bởi
lợi dụng nhân danh toàn dỏm
Mượn
danh từ nhằm gạt lòng tin
Khiến
thực chất hóa đều giả dối
Mất
công bằng còn chỉ bất công
Mọi
học thuyết khác chi ngôn ngữ
Dễ
biến toàn hình thức bề ngoài
Như
lá khô gom thành đống lại
Trận
cuồng phong gió thảy cuốn đi
Nên
lịch sử thảy khi diễn tiến
Có
dễ nào dừng lại nơi đâu
Bởi
nó giống như dòng nước chảy
Sắp
bằng đầu bằng đít được sao
Thế
mới rõ công bằng xã hội
Phải
công bằng một cách tự nhiên
Còn
chỉ kiểu cào bằng giả tạo
Làm
bất công luôn phải nhãn tiền
Công
bằng khác bất công là thế
Nội
dung đâu hình thức bề ngoài
Nên
chủ yếu phải đều thực chất
Luôn
phải cần tâm thức bên trong
Thiếu
thật tâm lòng người giả dối
Hoa
hòe đều đâu dễ tin vào
Cả
lý thuyết thực hành đều thế
Chỉ
đưa toàn kết quả tào lao
Nên
công bằng trước trong ý thức
Cần
công tâm mới được công bằng
Mọi
gian dối bất công phát xuất
Tạo
thành đều kết quả bất công
Nên
mọi sự công bằng đều vậy
Trước
tiên cần phải có chính danh
Lời
nói phải đúng đều sự thật
Không
thành ra xuyên tạc tuyên truyền
Khiến
rốt lại công bằng xã hội
Phải
tự do không thể độc quyền
Bởi
tự do mới đều sáng suốt
Độc
quyền toàn lợi dụng huyên thiên
(III)
Nên
ý hệ độc quyền độc đảng
Tỏ
ra đều chỉ thảy bất công
Toàn
quyền lực tự mình thâu tóm
Đối
với dân nào có công bằng
Bởi
công bằng phải luôn thực chất
Không
thể đều ngôn ngữ bề ngoài
Kiểu
ngôn ngữ tuyên truyền dối gạt
Bất
công toàn ngự trị vậy thôi
Quyền
con người vốn quyền phổ quát
Quyền
công dân thiết yếu quyền dân
Khiến
dân quyền nhân quyền kết hợp
Chẳng
lý do nào được độc tài
Mọi
học thuyết chỉ toàn cỏ úa
Đều
lâu năm tươi mãi được sao
Biết
cỏ độc hay là cỏ tốt
Sao
bắt ai buộc phải ăn vào
Muốn
bắt ăn tất cần dân ý
Phải
trưng cầu ý kiến toàn dân
Đâu
phải nào được quyền tùy tiện
Dầu
cá nhân hay chỉ nhóm người
Bởi
mọi cái thuộc về xã hội
Hay
thuộc về lịch sử đều cao
Không
thể khép chỉ vào ý hệ
Do
vài người phịa kiểu tào lao
Vì
công bằng nói chung rộng khắp
Bao
quát đều toàn thảy chủng loài
Tức
công bằng phủ trùm nhân loại
Mới
trở thành chân lý nhân văn
Từng
khu vực chia ra dạng loại
Không
ngược đều công lý thảy chung
Nên
công bằng đi cùng đạo đức
Cả
có khi khoa học kết cùng
Nên
công bằng kiểu theo cảm tính
Hay
nhằm theo thị hiếu bên ngoài
Công
bằng đó dễ thành giả tạo
Dễ
tạo ra đều thảy bất công
Kiểu
công bằng nhân danh giả dối
Đâu
công bằng vốn thảy thật tâm
Công
bằng thật mới toàn bền vững
Vượt
không gian lẫn cả thời gian
Đó
giá trị mới thành vĩnh cửu
Như
ánh dương chiếu khắp mọi miền
Hợp
lý tính hợp đều công lý
Mới
công bằng bao quát toàn chung
Điều
đó khiến công bằng chỉ một
Trái
lại là mọi thứ bất công
Bởi
bất công luôn đều cỏ dại
Còn
công bằng như kiểu cây cao
Cây
công bằng đời toàn cao nhất
Còn
bất công cỏ dại dưới chân
Khiến
công bằng rừng cây lên thẳng
Mỗi
cá nhân độc lập tự do
Nên
mọi cái độc tài đều xấu
Cốt
chỉ nhằm áp chế con người
Nấp
trong đó thảy toàn lợi dụng
Công
bằng nào còn có được sao
Đem
rừng cây chặt ngang tất cả
Đều
bất công đâu phải công bằng
Bởi
mỗi cây khác toàn chủng loại
Như
chanh chua còn bười ngọt thanh
Kiểu
công bằng cào bằng tất cả
Muốn
toàn đều giai cấp công nhân
Thuyết
Mác thảy khác đâu ngụy thuyết
Gây
bất công ngu tưởng công bằng
Khiến
đến đây cũng cần mở rộng
Nguyên
do nào gây thảy bất công
Chỉ
cả nhân từng người cụ thể
Hay
có khi những nhóm nói chung
Cả
hai mặt đều toàn như vậy
Dầu
tác nhân hay thảy nạn nhân
Do
nhận thức từ trong tâm thức
Biết
bất công hay biết công bằng
Tiềm
năng đó đều do cái ác
Của
kẻ nào chủ động làm ra
Tức
cái ác cũng như cái xấu
Đều
nói chung toàn kiểu gian tà
Chúng
từ thảy bản năng mà đến
Ác
xấu đều tiềm ẩn bên trong
Khi
không có lương tri ngăn cản
Hay
được nhờ giáo dục can vào
Riêng
công bằng tự nhiên mà có
Đều
công bằng hoang dã thiên nhiên
Toàn
cơ chế thảy đều tự động
Tức
công bằng theo kiểu vô tri
Khi
cái mạnh hiếp đều cái yếu
Kiểu
đều trong man dã cạnh tranh
Chuỗi
thức ăn xảy ra tự phát
Trái
ngược toàn theo cách nhân văn
Đây
công bằng dựa trên lý trí
Cả
có khi tình cảm xen vào
Tình
cảm dây là tình cao thượng
Tình
thương người toàn thảy vô tư
Nên
xã hội loài người luôn khác
Công
bằng toàn đối lại bất công
Bởi
công bằng đều hoài tich cực
Còn
bất công tiêu cực khác nào
Công
bằng giúp làm đời tươi đẹp
Bất
công toàn phá hoại thay vào
Tính
nhân văn hai bên đều khác
Công
bằng đưa nhân loại lên cao
Hễ
công bằng bất công loại bỏ
Dù
là trong trường hợp thế nào
Tích
cực được thay vào tiêu cực
Dầu
bất kỳ hoàn cảnh ra sao
Vì
nhìn thảy con người phổ quát
Nhằm
sống trong thế giới hòa đồng
Không
phân biệt hoặc không kỳ thị
Nền
tảng đều công lý thảy chung
Thành
tóm lại ở trong xã hội
Công
bằng luôn buộc phải nêu cao
Để
con người mới thành nhân bản
Trục
xuất điều hạ tiện bản năng
Người
xưa dạy công bằng cảm thức
Tránh
người điều mình chẳng muốn làm
Mình
không muốn thì đâu người muốn
Khiến
công bằng hóa lẽ tự nhiên
Nhưng
trực giác hay dùng lý trí
Công
bẳng nhìn xã hội từ trong
Đỉnh
cao khiến hoàn thành nhân cách
Bởi
công bằng bản chất nhân văn
THƯỢNG
NGÀN
(01/7/22)
**