NÓI VỀ TRIẾT HỌC VÀ KHOA HỌC
(I)
Nói triết học là nói về tư tưởng
Hay tư duy của cả thảy loài người
Bằng trí tuệ mà tìm ra ý nghĩa
Của mọi điều trong đời sống nói chung
Bất cứ ai cũng thành nhà triết học
Nếu thật tình đầu óc có tư duy
Có suy nghĩ muốn tìm ra chân lý
Qua học hành đào tạo kiểu chính quy
Trong khi ấy khi nói về khoa học
Là nói về nhận thức đúng mọi điều
Thật chính xác hoặc ít ra chuẩn xác
Trên căn cơ điều thực tế khách quan
Tức khoa học luôn vượt lên cảm tính
Vượt lên trên cả thị hiếu bộn bàng
Với lý trí làm thước đo tiêu chuẩn
Lý tính thành là nền tảng tự nhiên
Vậy khoa học tìm mọi điều cụ thể
Luôn giấu trong các hiện tượng bề ngoài
Đi vào đó để tìm ra chân lý
Điều ẩn tàng nơi sự vật khách quan
Càng vào sâu càng tìm ra chính xác
Đến điều gì còn che giấu tột cùng
Kiểu đâu khác lấy củ hành lột vỏ
Lột càng sâu càng thấy rõ bên trong
Khiến khoa học luôn luôn đều cụ thể
Chẳng ra ngoài mặt nhận thức cảm quan
Đó những điều giác quan cần tiếp nhận
Gom thành đều những nguyên lý rõ ràng
Cả toán học cũng đâu nào chi khác
Nhằm tin ra những nguyên tắc tinh vi
Cho dẫu chúng vốn luôn toàn trừu tượng
Nhưng thật ra đều cụ thể lạ gì
Vật lý học cũng luôn hoài như vậy
Càng vào sâu hiện tượng mãi đẩy lùi
Bị tách ra từng thành phần cấu tạo
Dẫu vô hoài toàn cụ thể bày ra
Đó thực chất khoa học đều là vậy
Tìm chiều sâu nhằm khám phá tự nhiên
Đến hóa học cũng như khoa sinh học
Bao quát hơn khoa vũ trụ trên cùng
Đều kết lại phải tìm ra nguyên lý
Chi phối toàn mọi sự vật bên trong
Bởi nguyên lý mới là chùm chìa khóa
Giúp mở ra mọi cánh cửa liền kề
Nên khoa học cần nhờ qua công cụ
Chúng kiểu như những cặp mắt nối dài
Dụng cụ tốt giúp thêm nhiều sắc bén
Đưa con người mãi tiến tới xa hơn
Ví như thể kính hiển vi điện tử
Vượt lên toàn các thấu kính cảm quan
Hay viễn vọng kính nay càng hiện đại
Phóng lên xa mãi tận tít không gian
Thành khoa học có ba điều hợp lại
Đầu tiên chinh chính là óc tò mò
Cái thứ hai phải dựa vào công cụ
Và chót là các nguyên lý tìm ra
Giả dụ cứ đem củ hành bóc mãi
Phải tìm ra mọi ẩn giấu sau cùng
Chúng vô hạn chẳng bao giờ dừng lại
Qua thời gian lẫn kể cả không gian
Đó chưa nói về nhân văn khoa học
Nhằm tìm ra ý nghĩa chính con người
Cả cá nhân cũng như về xã hội
Luôn đều gồm các nguyên lý bên trong
Kiểu tâm lý cùng khả năng nhận thức
Mà tìm sâu cứ càng mãi sâu hoài
Tinh thần chính có bản thân là vậy
Chưa nói điều sự hiểu biết vô biên
Thành khoa học nói chung là thống nhất
Mặc dầu chia ra thành mọi chuyên ngành
Cả tự nhiên đến cả đều xã hội
Tiến mãi hoài điểm dừng dễ có đâu
Bởi dầu sao căn cơ từ nhận thức
Có suối nguồn nơi trí tuệ loài người
Tiến lên mãi qua mỗi từng thời đại
Như cây đời lớn mãi với thời gian
Vả khoa học luôn đi cùng kỹ thuật
Hai điều này tự tạo dựng lẫn nhau
Không khoa học nào lấy đâu kỹ thuật
Kỹ thuật hoài giúp khoa học tiến lên
Dẫu khoa học gồm tự nhiên xã hội
Kỹ thuật đều luôn cần có lạ gì
Trong xã hội nhiều phạm vi tương tác
Đều chứa toàn mọi kỹ thuật nhân văn
Để tổ chức hiệu năng và hiệu quả
Mối tương quan vẫn có giữa con người
Như kinh tế cũng như về chính trị
Mà nhìn chung đều nền tảng khác đâu
Bởi kỹ thuật nâng hiệu năng đời sống
Giúp tăng thêm mọi kết quả rõ ràng
Mọi liên kết luôn phải cần kỹ thuật
Tạo con người tốt đẹp mối tương quan
Khiến khoa học nhân văn hay xã hội
Không tách rời mọi khoa học tự nhiên
Chúng giống kiểu bình thông nhau chẳng
khác
Sự xuống lên tương ứng dĩ nhiên rồi
Tựu trung lại con người cần nhận thức
Khiến thành ra trí thức vẫn hàng đầu
Là giai tầng kết từ nhiều đẳng cấp
Nguồn khác nhau nhưng kết quả đều chung
(II)
Bởi giai cấp chỉ phạm trù xã hội
Phân chia ra như ý niệm lạ gì
Nhằm nhận thức mọi điều nào dị biệt
Chúng bao gồm qua những nét đặc thù
Nên giai cấp đâu phải là thực thể
Chỉ phạm trù ý niệm đặc trưng thôi
Nói cách khác đó luôn điều trừu tượng
Chỉ con người cụ thể ở mọi nơi
Vì con người mới luôn là thực thể
Bởi mỗi người đều chủ thể cá nhân
Mọi sự vật phải hợp từ đơn vị
Xã hội người cũng đâu thể khác nào
Thành con người mới đấu tranh cụ thể
Mỗi khi nào bị mâu thuẫn lợi quyền
Dầu tinh thần hay là dù vật chất
Cốt làm sao đạt ý nghĩa công tâm
Tuy công bằng chỉ là đều tương đối
Nhưng thật ra ý nghĩa mới là cao
Nó gắn liền với cả đều nhân phẩm
Giá trị riêng hay nhân cách khác nào
Sự bất công luôn tạo ra đổ vỡ
Làm xấu đều mọi ý nghĩa nhân văn
Khiến đánh hỏng thảy mọi điều giá trị
Vì công bằng luôn có tính chân phương
Nên công bằng cũng còn là công lý
Khi nhìn trên chính giá trị cộng đồng
Như mặt phẳng không thể nào lồi lõm
Hay lại nằm toàn theo kiểu chênh vênh
Khiến bất công khi một người phải chịu
Cũng thành ra mất giá trị cộng đồng
Như cái gai đâm vào sườn xã hội
Dẫu không hay đều vẫn nhức nhối ngầm
Nên khi Mác nói đấu tranh giai cấp
Kiểu như điều làm nền tảng cuộc đời
Kiểu như điều thành tối cao nguyên lý
Mác thật ra kiểu não trạng trời ơi
Đều thị hiếu được xen cùng cảm tính
Hay tột cùng kiểu mê tín Hegel
Lấy biện chứng tự cho là cơ sở
Trong khi đây chỉ ý niệm mơ hồ
Khiến trăm năm tạo đời bao tai họa
Chỉ do vì thảy giai cấp đấu tranh
Làm cái ác cùng bản năng vùng dậy
Tạo đảo điên cho thảy chính con người
Vì đánh trúng vào tim đen thấp kém
Nơi loài người thường vị kỷ tham lam
Muốn tướt đoạt những gì nơi người khác
Chỉ do đều bởi bản chất ghét ghen
Làm đảo lộn và thụt lùi xã hội
Mác thành ra tội ác của loài người
Suốt thế kỷ 20 đều đen tối
Vãn ca lên toàn thánh thiện mọi nơi
Khiến vong thân chụp lên toàn xã hội
Làm từng người bị đánh mất bản thân
Sống lừa dối lại nghĩ mình chính đáng
Đâu khác nào kiểu hoang dã đười ươi
Mọi nhận thức không còn đều trong sáng
Không còn đều từ nguyên gốc khách quan
Mà tẩy não bị biến đều tiêu cực
Hóa vong thân vì méo mó thảy toàn
Không còn thấy ra tình yêu đồng loại
Mà thay vào kiểu căm ghét hận thù
Lấy giai cấp làm mục tiêu cảm hứng
Người xuống còn toàn thấp kém bản năng
Lại ngụy biện tự cho mình cao cả
Vì mục tiêu nhằm giai phóng loài người
Mà trước tiên giải phóng đều giai cấp
Có ngờ đâu Mác thật chỉ nói điêu
Vì giải phóng phải đúng theo nguyên lý
Còn tréo ngoe liệu giải phóng được gì
Tạo hệ lụy đều toàn thành ngược lại
Giải phóng làm xã hội hóa cu li
Bởi thuyết Mác thảy sai về chân lý
Do tin càn vào biện chứng Hegel
Toàn mê tín và đều sai nguyên tắc
Duy vật sao dùng nguồn gốc duy tâm
Nên tà thuyết lại tự cho chân thuyết
Còn tự cho khoa học để gạt đời
Sai lịch sử lẫn sai về xã hội
Kinh tế sai làm văn hóa cũng sai
Chỉ còn thảy mê lầm cùng cuồng tín
Phi khách quan với bạo lực thay vào
Thành sắt máu và đều thành mù quáng
Chỉ huyên thiên cùng bạo động khác sao
Tại bởi Mác xướng Độc tài vô sản
Thành toàn phi khoa học thảy từ đâu
Kiểu bất chấp khách quan về chân lý
Kiểu chỉ nhằm cả vú lấp miệng em
Vì vô sản đâu thành phần chọn lọc
Đâu thành phần toàn bản chất tinh hoa
Để cơ hội xen vào toàn quá dễ
Mác ngu ngơ tôn lên thảy độc tài
Khi lịch sử đi lên bằng kỹ thuật
Mác thế vào đều chỉ kiểu niềm tin
Tạo mù quáng và tạo đều cuồng tín
Có khác chi phỉnh trẻ xực cứt gà
Bằng ngụy biện hỏa mù điều bóc lột
Mác hiểu chi về kinh tế sâu xa
Còn hiểu sai nguyên nhân về giai cấp
Mác thảy thành toàn miệng lưỡi ba hoa
(III)
Bởi kinh tế luôn phải nhìn đại thể
Phải nhằm vào kết quả chót làm đầu
Cần vĩ mô tạo thành đều nguyên tắc
Đâu cùn mằn đắm đuối kiểu vi mô
Nên nguyên lý luôn cái gì tổng quát
Chân lý thành cốt lõi của đều chung
Cái đặc thù chỉ luôn đều hiện tượng
Cốt tạm thời rồi thảy chỉ toàn qua
Mác lộn lèo nguyên nhân cùng hậu quả
Thành trật chìa và đều thảy huyên thiên
Lấy hư tưởng thế vào cho tất cả
Tạo cuộc đời toàn uổng phí triền miên
Nhưng dụ khị lớp đều toàn quần chúng
Còn không nghe thì cưỡng chế độc tài
Nhưng nghe thảy thì biến thành công cụ
Dùng tuyên truyền cưỡng chế buộc toàn theo
Dầu huyễn tưởng kiểu thiên đường cộng sản
Làm tùy năng còn hưởng thảy tùy cầu
Một câu nói biểu lộ toàn dốt nát
Nhằm câu người lười biếng lại tham sâu
Nó phản lại thảy đều về tâm lý
Bởi con người vốn trì lực sâu xa
Còn lòng tham lại luôn đều vô hạn
Lấy tài nguyên đâu đáp ứng nhu cầu
Mác lễu lự phản lại toàn lịch sử
Ngụy biện đều năm hình thái đưa ra
Bởi bao giờ hạt mầm về nguyên gốc
Nếu xa xưa từng cộng sản khởi đầu
Bao ngàn năm xã hội toàn tiến hóa
Mãi đi lên đâu lịch sử thụt lùi
Như cái cây nay đã toàn phát triển
Đâu quay về nguyên thủy hạt mầm xưa
Nên lý luận Mác thảy toàn ngụy tạo
Lồng vào trong kiểu mê tín dị đoan
Đều ngụy biện và kiểu toàn lễu lự
Nhằm hô lên điều Tư bản tự chôn
Nại nguyên lý với hai đầu đối lập
Làm một đầu tất phải bị triệt tiêu
Nhưng nam châm có đâu nào như vậy
Hay địa cầu vẫn hai cực Bắc Nam
Thành Mác kiểu chỉ thảy toàn ngụy lý
Có chút nào là chân lý khách quan
Khiến trái trớt thảy toàn đều khoa học
Làm đời sau đều gian dối chỉ toàn
Có đâu khác Mác chỉ toàn lễu lự
Thảy xa rời mọi thực tế khách quan
Toàn thị hiếu cộng thêm vào cảm tính
Khiến làm cho nhân loại đã lạc đàng
Dẫu tất nhiên không phải toàn đều vậy
Nhưng ít ra cũng đến một phần hai
Do vài nhóm khác đâu là thiểu số
Dắt loài người toàn thế kỷ hai mươi
Khiến xã hội rớt xuống đều bệ rạc
Nhưng bề ngoài toàn thần thánh dựng lên
Kiểu mị dân và ngu dân là vậy
Lừa phỉnh đời đều tội ác khác sao
Bởi con người đâu còn toàn độc lập
Mất tự do đều phải nói một chiều
Đều vong thân biến thảy toàn nô lệ
Do độc tài vô sản Mác đưa ra
Nhưng ai dám lấy một điều phản kháng
Bởi tự do dân chủ thủ tiêu rồi
Mọi phản biện đều bị toàn khép chặt
Thành đời đâu khác nô lệ loài người
Nền giáo dục cũng trở nên thậm tệ
Chỉ toàn đều nhằm công cụ ngu dân
Xóa toàn thảy nhân quyền trong ý thức
Thay vào toàn mọi nhận thức vong thân
Lớp sau trước trở thành đều lính thú
Phần chia ra hai tầng lớp công dân
Lớp cầm quyền dĩ nhiên toàn số ít
Còn ngoài ra nô lệ thảy số đông
Thật phản động và kéo dài vô kể
Kiểu trầm luân toàn thân phận con người
Mác trở thành kẻ đầu tiên đại ác
Sau ngàn năm lịch sử chẳng tiền đề
Kiểu vật hóa con người là như thế
Mục đích đều vì giai cấp đấu tranh
Cốt nhằm diệt khác nhau nhiều tầng lớp
Để duy còn vô sản một thành phần
Mác cho vậy là đời không giai cấp
Chỉ gạt lừa đều thảy dạng ngu dân
Đâu biết chi giai cấp toàn cấu trúc
Chỉ tạm thời rồi xã hội chuyển mình
Đó quy luật thảy đều toàn mọi vật
Bởi giản đơn phi cấu trúc được sao
Từ đơn giản như cái bàn chiếc ghế
Tới cao xa toàn vũ trụ tinh cầu
Nga huấn luyện con người theo Paplov
Hễ rung chuông là nước miếng chảy ra
Hủy tất cả đa chiều trong nhận thức
Để óc đầu thành nô lệ tối đa
Mác cho đó mới thảy đều ý hệ
Cần cho toàn lớp vô sản công nhân
Thay thế thảy cho bản nhiên nhân loại
Mới đi lên được cộng sản thiên đường
Mác kêu đó là mục tiêu cách mạng
Phải dùng toàn đều giai cấp đấu tranh
Để trải qua xong thời kỳ quá độ
Mới thiên đường cộng sản được hình thành
(IV)
Nên tóm lại con người và nhận thức
Cần đều luôn là tiêu chí thật tình
Bởi con người mà sai toàn nhận thức
Nào khác đâu loài vật hóa ra đều
Toàn cảm tính hay chỉ còn thị hiếu
Hướng vào đều sự ham thích ngu ngơ
Kém trí năng và hiểu toàn khờ dại
Biết đâu nào là chân lý khách quan
Bởi sự thật cần phải luôn tìm mãi
Có khi nào mà đến được chỗ dừng
Phải vượt cao trên thảy đều cảm tính
Nhằm vươn lên vùng lý tính mênh mang
Nền giáo dục nhân văn toàn đều thế
Như cây tre vươn thẳng miết bầu trời
Ngọn luôn nhọn dầu xum xuê cành lá
Thân trụ đều trong độc lập tự do
Đâu kiểu Mác hô độc tài vô sản
Chỉ làm cho nhân loại phải cùn mằn
Thay vào đó toàn giả nhân giả nghĩa
Dối gạt hô thành giải phóng đuềnh đoàng
Bởi độc tài trái tinh thần triết học
Vì phạm vi triết học thảy vô biên
Có làm sao vài cá nhân độc đoán
Không chuyên môn lại làm chuyện độc tài
Với khoa học cũng hóa toàn trái lẽ
Bởi đời luôn hoài tiến tới không ngừng
Ai làm sao mà tự mình cản bước
Thành tư duy Mác phản động đều toàn
Mác mê tín vì óc đầu thêu dệt
Thành phịa ra điều giai cấp đấu tranh
Nó đâu phải có chút nào thực chất
Huyễn hoặc toàn vì bản chất sai lầm
Sai đối tượng và sai từ nguồn gốc
Bản thân sai cùng mục đích thảy sai
Tưởng tượng chỉ điều tự chôn tư bản
Nền tảng nào và phi thảy căn cơ
Vì tư bản chỉ luôn toàn phát triển
Cùng trước sau tự điều tiết chính mình
Nó khách quan và có toàn nguyên lý
Mác chỉ nhằm chụp mũ bứa bừa lên
Nó hoạt động mục tiêu vì xã hội
Trong khách quan đem lợi ích cho đời
Khiến lợi nhuận cũng chỉ đều phương tiện
Góp thảy vào đời sống được nâng lên
Mọi cái khác đều thuộc vào luật pháp
Cần làm sao cho nền tảng công bằng
Giúp mọi người được luôn toàn phát triển
Cái riêng toàn phù hợp mục đích chung
Mác trái lại chỉ nhìn toàn cảm tính
Mục đích luôn chỉ thị hiếu đưa vào
Dều chủ quan và nhằm toàn mê hoặc
Chưởi bới đều tư sản kiều rêu rao
Chẳng khách quan và cốt toàn cưỡng chế
Nhằm đưa vào kiểu cộng sản tầm vơ
Tưởng tượng ra đời không cần pháp luật
Cả đến như nhà nước cũng triệt luôn
Để từ đó nhằm thảy vào đảng trị
Xã hội còn chỉ thảy kiểu bầy đàn
Nhưng con người thảy luôn toàn yếu đuối
Mác làm đời thành phá sản đâu oan
Lại bịa đặt ra thời kỳ quá độ
Toàn vu vơ nhằm mê hoặc con người
Chỉ dựa vào thảy đấu tranh giai cấp
Đâu khác nào toàn mê tín dị đoan
Thành ra Mác sai thảy đều nền tảng
Toàn vu vơ hư tưởng lẫn vật vờ
Cái hư không làm sao thành mục đích
Hoang phí toàn phỉnh nhân loại dại khờ
Khiến thuyết Mác đã sai từ bản chất
Sai mục tiêu còn cưỡng bức con người
Chỉ hoang phí chẳng chi là thực chất
Khoa học sai và triết học cũng sai
Đầy dối trá lại chỉ toàn trịch thượng
Hại loài người bất chấp cả lương tri
Đều sau trước mị dân điều ảo tưởng
Như hô lên mục đích thảy biện minh
Khiến bất chấp cả mọi điều truyền thống
Quy kết chung vào giai cấp kiểu toàn
Phản đạo đức nhằm cho là tư sản
Cốt làm sao chỉ vô sản bảo lưu
Nên nói chung Mác sai từ nền tảng
Đạo đức sai vì triết học thảy sai
Cả khoa học cũng sai toàn tuốt luốt
Chính trị luôn cũng lệch lạc mọi điều
Khiến lịch sử loài người toàn bế tắt
Như con sông bị chặn thảy tận nguồn
Kiểu còn chỉ như ao tù nước đọng
Lại tự cho là giải phóng loài người
Cả thế kỷ đưa con người lạc hướng
Nền văn minh bị xáo trộn kỳ cùng
Nhằm đâu khác kiểu nhốt lồng nhân loại
Còn rêu rao nhắm hướng tới đại đồng
Đời vong thân và hóa thành nghèo khổ
Làm con người chịu hệ lụy đủ điều
Toàn hi sinh chẳng tới đâu tất cả
Mác khác nào tội ác tưởng quang vinh
Để kết quả Liên Xô toàn sụp đổ
Cả Đông Âu theo gót cũng tiêu tùng
Tàu quay xe và trở cờ cái rụp
Sau bao điều oan khúc đã gây ra
ĐẠI NGÀN
(21/9/23)
**
CUỘC SỐNG VÀ Ý NGHĨA ĐỜI SỐNG
MỖI CÁ NHÂN NƠI BẢN THÂN MÌNH
(
HAY NÓI VỚI LỚP TRẺ NGÀY NAY )
(I)
Cả thế giới hiện nay bảy tỷ
Toàn loài người trên khắp hành tinh
Thực thể đó gọi là nhân loại
Phân chia ra khắp mặt địa cầu
Đâu phải đến hiện nay mới có
Mà đã từ xuyên suốt vạn năm
Nhờ lúc đầu hình thành trái đất
Rồi tiếp theo sự sống đưa vào
Tất cả đó đều trong tổng thể
Hệ mặt trời giữa hệ ngân hà
Nơi vô số thiên hà hiện hữu
Tạo thành toàn vũ trụ chung quanh
Thời gian tỷ tỷ năm mới có
Trong không gian vô tận vô cùng
Nên loài người có trên trái đất
Chưa hẳn là duy nhất thủy chung
Biết đâu có bạn bè nơi khác
Hay biết đâu đó chỉ kẻ thù
Tuy vạn năm vẫn chưa xuất hiện
Khó hình dung cụ thể ra sao
Đất nước ta Hùng Vương lập quốc
Dân tộc ta tự thuở Hồng Bàng
Lịch sử trải 4000 năm văn hiến
Phát triển hoài đưa tới hôm nay
Từng đã bị ngàn năm đô hộ
Thuở khi xưa bởi ách giặc Tàu
Sức quật khởi tiềm tàng luôn có
Cuối cùng rồi độc lập tự do
Thời cận đại trăm năm đô hộ
Bởi Thực dân Pháp ở Âu châu
Sau Nhật đến đá văng người Pháp
Kế Nhật thua ta độc lập hầu
Nhưng thế cuộc phải đâu đơn giản
Bởi sau này hệ lụy do Nga
Trong Ý hệ mang tầm Quốc tế
Từ khởi đầu được Mác đưa ra
Bàn cờ đó đưa vào thế giới
Chia hai phe bởi Mỹ và Nga
Dân tộc ta rơi hai dòng nước
Chiến tranh qua hai lượt ta bà
Cuối cùng lại những người bônsêvich
Giành chính quyền được khắp nước ta
Từ 45 Trần Trọng Kim lật đổ
Đánh nhau hoài đến mãi 75
30 năm ấy toàn dân đau khổ
Cả Bắc Nam lửa đạn ngút trời
Học thuyết Mác được coi lý tưởng
Cốt tiến lên thế giới Đại đồng
Nhằm thế giới toàn người vô sản
Qua thực hành giai cấp đấu tranh
Để tiêu diệt hết đều giai cấp
Chỉ còn duy vô sản toàn cầu
Dẹp thị trường hủy đều tiền tệ
Chỉ công nhân lao động cùng chung
Qua trực tiếp tự mình sản xuất
Rồi cuối cùng sản phẩm chia nhau
Mác cho đó Thiên đường nhân loại
Hết còn đều người bóc lột người
Nhờ tư sản dẹp đi tất cả
Vô sản cùng đâu bóc lột ai
Hủy nhà nước bỏ luôn pháp luật
Hết còn đều công cụ trợ hình
Người tự do toàn đều thoải mái
Cũng triệt luôn giai cấp đấu tranh
Cuộc đời đều mọi người tự giác
Không một ai tham túi riêng mình
Sáng vào xưởng chiều về câu cá
Toàn thiên đường cuộc sống thần tiên
Nhưng thuyết Mác kiểu đều huyễn tượng
Vì bỏ qua tâm lý con người
Với bản năng sinh có sẳn
Ai cũng đều ích kỷ tự nhiên
Tục ngữ nói cha chung đâu khóc
Nên dễ gì cát tận sở nhu
Khi năng suất làm ra hụt hẫng
Chỉ bởi do lười biếng chai ỳ
Còn thêm nữa Mác quên kỹ thuật
Mới giúp luôn phát triển loài người
Qua đồ đá, đồ đồng, đồ sắt
Đưa con người thoát khỏi tự nhiên
Để dòng điện sau cùng xuất hiện
Khiến thời nay điện tự đưa vào
Hầu sản xuất chuyển qua tự động
Đâu phải nào giai cấp đấu tranh
Mác một thuở phỉnh tràn nhân loại
Khiến làm cho sắt máu đưa vào
Tạo con người đều thành công cụ
Mất thảy hầu bản sắc nhân văn
Dùng tuyên truyền kết cùng bạo lực
Cốt làm sao cưỡng ép con người
Trong thể chế độc tài vô sản
Cố tiến lên mục đích Đại đồng
Nhưng đó kiểu thả mồi bắt bóng
Hi sinh đều uổng phí nhân công
Vẫn trăm năm Đại đồng đâu thấy
Chỉ gánh vàng đem đổ sông Ngô
Thành chính Mác khác nào tội ác
Bởi đều gây nhân loại nghẹn ngào
Gạt con người hiểu lầm lý tưởng
Cả trăm năm thế giới lao đao
(II)
Biến cuộc đời sống toàn ảo ảnh
Chạy hoài theo hư tưởng viễn mơ
Phi thực chất lại đều tưởng thật
Nào khác đâu lý tưởng vật vờ
Vì chính Mác ngay từ khởi điểm
Đều đã sai lý luận từ đầu
Phi nguyên lý, trật phương pháp luận
Lẫn mục tiêu ảo tưởng khác đâu
Xã hội sai, sai về kinh tế
Tất làm cho lịch sử phải sai
Sai thực tại, con người, vũ trụ
Khác nào đâu toàn thể đều sai
Mác rốt chỉ kiểu anh gàn bướng
Mê tín vào biện chứng Hegel
Cốt lấy đó làm thành nền tảng
Nhằm chủ trương hết thảy mọi điều
Nhưng Hegel duy tâm tuyệt đối
Biện chứng nào duy vật được sao
Mác như kiểu nhìn gà hóa cuốc
Rốt cuộc thành chỉ nói tào lao
Bởi duy tâm nhiều điều hàm chưa
Còn biến ra duy vật cạn phào
Do vật chất chỉ đều quán tính
Lấy gì hô biện chứng đúng đâu
Mác dựa đó phiên ra giai cấp
Nhằm bảo rằng Tư bản tự chôn
Đời phải đến hoàn thành Vô sản
Mác khác sao mê tín hồ đồ
Bởi lịch sử cần đều cụ thể
Đâu thể nào thần bí mơ hồ
Mà tất cả nhờ vào kỹ thuật
Mới mọi bề kinh tế đi lên
Vả đấu tranh nhằm vào quyền lợi
Của cá nhân vật chất, tinh thần
Tức ý thức con người cụ thể
Đâu phải nào giai cấp mông lung
Bởi giai cấp mơ hồ, trừu tượng
Toàn chẳng qua ý niệm bề ngoài
Kiểu phạm trù phân chia sự vật
Chủ thể sao mà có đấu tranh
Mác mê tín cách toàn thần bí
Do cuồng si biện chứng Hegel
Vì tin nhảm hai đầu đối lập
Phải tất nhiên loại bớt một đầu
Nhưng lấy thỏi nam châm ví dụ
Hay cả như trường hợp địa cầu
Cũng hai đầu mãi luôn đối cực
Đâu bao giờ tiêu diệt lẫn nhau
Nên Mác kiểu trẻ người non dạ
Khiến mịt mù biện chứng Hegel
Kiểu biết một dốt mười là vậy
Hại loài người một thuở mông mênh
Suốt trăm năm tức tròn thế kỷ
Giết hại trên trăm triệu con người
Thật tàn nhẫn và toàn phi lý
Bởi nại vào Giai cấp đấu tranh
Đầy hư tưởng và phi nhân bản
Chỉ thành ra cưỡng chế một chiều
Do cuồng tín chằng cần phản biện
Đời lui về hoang dã sơ khai
Chỉ nhìn thấy một chiều tăm tối
Hạ con người xuống chỉ bản năng
Hóa máu lạnh hóa đều hạ đẳng
Khiến đời nào còn có nhân văn
Kiểu như thời Đấu tranh ruộng đất
Gây căm thù địa chủ đều hằng
Quy nghiệt ngã thành phần giả tạo
Nô lệ Tàu nhắm lấy chỉ tiêu
Cái sai đó chỉ đều bởi Mác
Khiến toàn sai lý thuyết thực hành
Đẩy con người xuống đều hạ cấp
Duy vật toàn mất hết nhân văn
Khiến lý tưởng chỉ đều ngụy tạo
Bởi sai lầm trong thảy mục tiêu
Phi thực chất biến toàn mờ ảo
Gạt con người huyễn tưởng chạy theo
Làm thực tế đổ bao xương máu
Lại cuồng tin giải phóng loài người
Cả giải phóng thảy đều dân tộc
Nhưng đều đưa vào chỗ mê cung
Bởi thực tế quậy lên cái ác
Vốn tiềm tàng trong mỗi bản năng
Gây mù quáng căm thù giai cấp
Dựa thảy trên giả tạo tuyên truyền
Lôi kéo cả một nền giáo dục
Nhằm chỉ đều nhồi nhét từ đầu
Làm cái ác trở nên giải phóng
Thấp kém càng phát triển chứ sao
Khiến xã hội thụt lùi tất cả
Bởi chỉ đều tiêu cực chen vào
Mác đâu khác trở nên phản động
Toàn khiến làm lịch sử quay lui
Thành học thuyết sai từ bản chất
Đến cả sai phương pháp luận thực hành
Hóa ý nghĩa khác nào ngụy thuyết
Hay cả đều tà thuyết cũng nên
Nhằm kiểu cách xóa bài làm lại
Hay đốt rừng trồng lại nhập nhằng
Rồi kết quả vẫn thành như cũ
Bởi ngược đều nguyên lý khách quan
(III)
Vì cuộc đời như dòng sông chảy
Qua thời gian xa tắp cội nguồn
Đâu thể lại quay về điểm cũ
Mác chỉ thành quan niệm toàn điên
Bởi vì Mác kiểu toàn cảm tính
Nhằm trước sau thị hiếu đưa vào
Dùng ngụy biện cốt đều lừa phỉnh
Mọi lớp người nhẹ dạ non cơ
Khi cuộc sống con người là chính
Lại cố đem tưởng tượng thay vô
Để biến đổi thảy đều quan niệm
Nhắm lồng vào giai cấp đấu tranh
Cốt tẩy não hay nhằm cải tạo
Bằng thảy qua giáo dục tuyên truyền
Theo nguyên tắc lặp đi lặp lại
Để sau thành quán tính tự nhiên
Bất chấp thảy mọi điều thực tại
Đạp lên toàn nguyên lý khách quan
Của cá nhân lẫn đều xã hôi
Áp đặt toàn Tư bản tự chôn
Trong khi đó cuộc đời phát triển
Đều cần qua nguyên lý khách quan
Qua tích lũy dựa vào kỹ thuật
Lẫn thông qua tài chánh hình thành
Sự phát triển nhờ vào khoa học
Lẫn cả toàn đầu óc kinh doanh
Toàn nền móng dựa vào trí tuệ
Đâu phải nào giai cấp đấu tranh
Mác vì vậy phản toàn khoa học
Ngược lại toàn nguyên lý khách quan
Làm xã hội trở thành đầy đọa
Làm con người cùn nhụt kiểu toàn
Để chẳng qua đánh vào thị hiếu
Của lớp người nghèo muốn ngoi lên
Mà bất chấp mọi điều công lý
Cốt làm sao tướt đoạt về mình
Bằng bạo lực lẫn bằng chính trị
Chẳng cần gì mọi cái đúng sai
Nhằm mục đích biện minh phương tiên
Câu đầu lòng Mác nói từ xưa
Mác quy tất lỗi vào Tư sản
Đến cả như đạo đức cội nguồn
Nhằm gộp chung thảy đều tội ác
Gán toàn từ phản động đâu hơn
Nhưng cá nhân cũng như xã hội
Sự giàu nghèo bởi vạn nguyên nhân
Đâu duy nhất bởi đều bóc lột
Mác kiểu anh lý thuyết điên khùng
Để mị dân kiểu thành quá quắt
Cốt nhằm vào khai thác bản năng
Từ lòng tham và từ cái ác
Lại hô lên cách mạng thảy đều
Nhưng kết quả chỉ toàn ảo tưởng
Lại tiêu tùng thế giới nhân văn
Như dòng sông mãi hoài trôi chảy
Nước dễ đâu đứng lại xếp hàng
Phản lịch sử Mác toàn như vậy
Phản thảy đều quy luật tự nhiên
Phản tất cả khách quan nguyên lý
Kết quả làm bầm dập loài người
Để chỉ kiểu thả mồi bắt bóng
Hoặc kiểu nhằm đánh bẫy ngọn tre
Phung phí hết căn cơ nhân loại
Làm khác chi cuộc sống cùi đày
Thảy hoang phí bao nhiêu xương máu
Đốt vào trong lò lửa chiến tranh
Cả mồ hôi nước mắt thế nhân
Kiểu con ngựa roi và cà rốt
Do cài độ Độc tài vô sản
Mác kiểu làm nhân loại trói gô
Bởi đâu toàn vô sản tinh hoa
Lại thêm bọn thời cơ lợi dụng
Thành Mác thảy hai đường lầm lỗi
Cả về đều phương tiện mục tiêu
Do cả hai bản chất đều sai
Toàn ảo tưởng lại vừa manh động
Toàn phỉnh được lớp người ít học
Kiểu dân ta dốt nát lúc đầu
Sau trăm năm đô hộ Thực dân
Chưa hiểu biết thảy về khoa học
Đó chưa nói cả về triết học
Thành khác nào giữa cõi mù khơi
Bị tuyên truyền dụ khị từ Nga
Vốn là nước nhiều phần lạc hậu
Khiến giáo dục cùng theo mô thức
Kiểu tuyên truyền tẩy não một chiều
Hết lớp này lớp khác tiếp theo
Chỉ chìm đắm trong vòng luẩn quẩn
Cả tổ chức nhắm toàn bạo động
Đâu tự do dân chủ chút nào
Mà cùng đều cuồng tín trước sau
Kiểu như thể bầy gà mắc tóc
Đó đâu khác trở nên uổng phí
Của thảy đều lịch sử trăm năm
Chạy theo thuần ảo tưởng oái oăm
Tuyên truyền cốt cho đều lý tưởng
Dẫu khoa học phải cần nguyên lý
Đâu thể nào chỉ cảm tính suông
Hay cốt nhằm thị hiếu tầm ruồng
Kiểu thuyết Mác chỉ đều nông cạn
(IV)
Nên cuộc sống cá nhân tự quyết
Mới thành ra ý nghĩa con người
Có toàn đều độc lập tự do
Đâu thể kiểu bầy đàn mù quáng
Sống thân xác chỉ là sinh học
Toàn tầm thường vật chất vậy thôi
Mới thảy đều trạng thái tự nhiên
Chưa tới được tinh thần tự giác
Nhưng người phải tinh thần làm chính
Mới thành ra tính cách nhân văn
Hướng thảy vào nhận thức chiều cao
Qua hiểu biết bởi đều học hỏi
Mới cao cả tự mình độc lập
Mới nhân văn chẳng lệ thuộc người
Mới cuộc đời tự chủ hoàn toàn
Không nô lệ chỉ vào người khác
Đời dân chủ tự do phải vậy
Không trở thành công cụ cho ai
Vì mọi người bình đẳng giữa nhau
Cùng đóng góp cộng đồng tiến tới
Vì mục đích cuộc đời để sống
Nhằm làm sao thể hiện chính mình
Để góp vào mục đích nhân sinh
Mà tiềm năng mỗi người đều có
Đời lý tưởng chỉ toàn là thế
Không kiểu đều hời hợt bên ngoài
Cốt chạy theo thị hiếu chủ quan
Hay giả dối do người đưa tới
Mà sự thật chỉ toàn cảm tính
Đâu chút nào ý nghĩa sâu xa
Đâu chút nào giá trị tầm cao
Mà cốt lõi không ngoài hiểu biết
Bởi vật chất hay vòng danh lợi
Thật sự luôn hiện tượng bề ngoài
Chỉ phù du tạm bợ rồi qua
Chẳng bền vững hay đều sâu sắc
Nên cá nhân tương quan xã hội
Phải trong đều thiện chí nhân văn
Không tương quan nô dịch kiểu hằng
Mà tương quan do đều nhận thức
Bởi đời phải mỗi người tự giác
Mới nhân văn hoàn thiện tự nhiên
Tránh toàn đều dụ dỗ tuyên truyền
Chỉ làm thảy loại người hạ đẳng
Cuộc đời vậy biến đều giả tạo
Hóa thành toàn vở kịch vui chơi
Phi nhân văn giá trị con người
Làm xã hội thảy hoài nô dịch
Bởi cuộc sống phải cần đạo đức
Qua tâm thành yếu tố trước tiên
Kế tiếp nhằm chân lý khách quan
Trong ý nghĩa phải toàn khoa học
Vì khoa học mới đều hiệu quả
Giúp thành công mọi sự ở đời
Do khách quan nguyên lý có hoài
Không cảm tính rơi vào giả tạo
Nên bình đẳng cuộc đời thiết yếu
Kế tiếp theo là sự công bằng
Không được ai lấn lướt kiểu toàn
Khiến độc tài trở thành vô lối
Nó phi lý và thành tội lỗi
Bởi làm cho nô lệ con người
Khiến dễ dàng chà đạp nhân văn
Làm thực tế đời toàn sợ hãi
Dẫu ngôn ngữ bề ngoài diễm lệ
Nhưng còn trong ai biết được lòng
Bởi con người nào phải thần tiên
Hay thánh thiện đều toàn cả thảy
Nên tệ trạng tôn thờ lãnh tụ
Chỉ làm đời đều thảy vong
Đó khác nào tội ác tột cùng
Bởi giả dối hay toàn lợi dụng
Biến tâm thức đàn bầy ngụy tạo
Toàn cuộc đời phản lại nhân văn
Cốt nhằm vào danh lợi cá nhân
Đạp đầu thảy lên trên đồng loại
Đó tệ nạn đã gần thế kỷ
Chỉ bởi đều do Mác gây ra
Qua chủ trương Vô sản độc tài
Kiểu quái đản phi nhân mọi lẽ
Khi con người cũng như mọi vật
Thảy đều cần vật hữu riêng tư
Mới dễ dàng độc lập tự do
Theo mục đích thảy cho cuộc sống
Mác vớ vẩn trở nên phản động
Muốn mọi người vô sản như nhau
Cho Thiên đường cộng sản tối cao
Không giai cấp thật toàn dại dột
Hiểu giai cấp kiểu toàn ốt dột
Thành sai lầm phiến diện mọi bề
Biết chi nào cấu trúc cuộc đời
Luôn biến chuyển bên ngoài cả thảy
Diệt giai cấp Mác thành tội ác
Gây thảy bao hệ lụy oan khiên
Hại loài người thế kỷ hai mươi
Gây gấu ó thảy toàn nhân loại
Nên thuyết Mác chứa toàn nghịch lý
Kiểu chỉ đều rỗng tuếch bên trong
Ngoài tuyên truyền lý tưởng hoang đường
Lại đã khiến bao người nhầm lẫn
(V)
Trong khi đó cá nhân đơn vị
Của cuộc đời, xã hội nói chung
Dẫu mấy ai sống quá trăm năm
Nên ý nghĩa đời toàn tương đối
Vì con người nhìn đều ngoài cả
Từ y trang đến thảy xác thân
Khó có ai được tận bên trong
Để xác định thảy đều trong đó
Biết tình cảm có chăng cao quý
Hay tinh thần đều thảy vị tha
Hoặc óc đầu có phải toàn cao
Cả hiểu biết vốn hoài đầy đủ
Đến cảm xúc bề ngoài thể hiện
Có phải toàn đích thực hay không
Hoặc kiểu như đóng kịch gạt đời
Thành mọi sự đâu toàn khả tín
Vậy con người nói chung chủ thể
Mới luôn điều xác đáng bên trong
Bởi bao gồm như bản thể chung
Nơi chủng loại luôn hoài phát triển
Chính bởi vậy phải cần khoa học
Để tạo đều kỹ thuật đi theo
Chúng làm nền cơ bản khả năng
Nhằm khai phá đời cùng vũ trụ
Luật khách quan biết càng đầy đủ
Mới nhằm đưa cuộc sống đi lên
Mới tạo thành hạnh phúc cá nhân
Lẫn xã hội với cùng lịch sử
Mọi giả dối đều thành phản bội
Kéo con người về thuở hoang sơ
Về thời kỳ kinh tế sơ khai
Nơi xã hội vẫn còn tăm tối
Nên hiểu biết luôn đều tối thượng
Đưa con người tìm đến khách quan
Mới làm đời nâng mãi hiệu năng
Trong ý nghĩa nhân văn là vậy
Cái đeo đuổi phải là sự thật
Không mơ màng nhằm kiểu khoa trương
Biến hư vô hóa thảy mọi đường
Không thực chất phi đều giá trị
Như nhiều người nghe từ “xã hội”
Tưởng lầm đều ý nghĩa nhân văn
Khiến nghĩ rằng mục đích nào hơn
Thảy tôn Mác lên toàn thần thánh
Nhưng đâu biết kiểu đều công thức
Theo Mác toàn cấp thấp mà thôi
Giai đoạn sau cộng sản mới cao
Mác cho đó mới đời lý tưởng
Nhưng thực chất chỉ toàn ảo ảnh
Bởi nào đâu có được trong đời
Hay chỉ đều quan điểm hư vô
Khi biến thảy đời thành vô sản
Lầm lẫn đó bao người hô hoán
Sánh Mác như Chúa, Phật, thần tiên
Nhưng chỉ toàn đều bé cái lầm
Bởi hoán chuyển giữa hiền và ác
Vì đời xét phải nhằm kết quả
Đâu phải nhằm phán định lung tung
Để mơ hồ đều thảy kiểu toàn
Lấy tưởng tượng thay vào thực tế
Khiến ngụy biện kiểu thành là thế
Nhìn nhập nhòa kết quả thảy đều
Cách đem cày đặt trước con trâu
Mà thực tế nó làm sao kéo
Đàn bầy hóa mất đều nhân cách
Cá nhân toàn biến thảy hư vô
Có còn đâu ý nghĩa con người
Nhằm chỉ biết nịnh hô khẩu hiệu
Mất cả thảy nội tâm giá trị
Tâm hồn đều chỉ có rỗng không
Biến thành toàn công cụ vong thân
Còn ý nghĩa gì cho xã hội
Hóa chỉ có cầu an ích kỷ
Thà mình hơn đẩy thiệt cho người
Lợi ích gì cho cả nước non
Miệng vẫn cố bô bô Tổ quốc
Đều ngôn ngữ bề ngoài giả tạo
Dối thảy đời từ ở bên trong
Chẳng ai còn tích cực tự mình
Mà tất cả đều thành tiêu cực
Phản giá trị mình cùng xã hôi
Chỉ còn toàn hư ảo thay vào
Thuyết Mác thành chủ nghĩa hư vô
Làm lịch sử vong thân đâu khác
Biến con người chỉ thành cỏ rác
Bởi còn đâu giá trị tự thân
Sống cuộc đời đều chỉ hư vô
Lại ngụy trang kiểu toàn thánh thiện
Khiến nước Nga tiền đề tội ác
Từng một thời kiểu cách Liên Xô
Lan tràn ra thế giới sau này
Biến thuyết Mác hóa toàn nghịch lý
Làm xã hội như cây trốc gốc
Rễ phơi lên ngọn chúc xuống đều
Biến đổi toàn trí thức thành phân
Triệt tiêu thảy tinh hoa nhân loại
Khiến thuyết Mác khác nào phá hoại
Suốt dọc dài thế kỷ hai mươi
Để bao người tưởng thảy vàng ròng
Rốt cuộc lại cùng tiêu tiền giả
NON NGÀN
(02/9/2023)
**
LÀM THẾ NÀO NÔ LỆ MỘT DÂN TỘC,
MỘT ĐẤT NƯỚC, TOÀN NHÂN LOẠI ?
(I)
Dẫu nhân loại vạn năm tiến hóa
Đâu tách rời hiện hữu nói chung
Vốn gồm cả tinh thần vật chất
Một nhất nguyên viên mãn vô cùng
Cả duy tâm cũng như duy vật
Đều cái nhìn phiến diện mà thôi
Không có tâm dễ đâu có vật
Ngược lại càng phi lý khác nào
Sự tiến hóa trên nền vũ trụ
Điều vô hình giấu thảy bên trong
Vô hình tức siêu hình đồng nghĩa
Hay vượt lên nhận thức cảm quan
Cái không thấy đâu không hiện hữu
Cả cái không nhận thức được gì
Vô nhận thức hay siêu nhận thức
Vẫn tùy vào năng lực con người
Vì nhận thức chỉ đều tương đối
Do con người hữu hạn tự nhiên
Giữa thời gian không gian vô tận
Khó làm sao biết hết mọi điều
Sự phát triển nương theo tiến hóa
Ngay từ đầu nào có khác chi
Từ cái không ra thành cái có
Như cái thang leo mãi không dừng
Đời bởi vậy chia thành cung bậc
Đó vẫn hoài chân lý tự nhiên
Sự khách quan bản thân là thế
Nên con người đâu dễ chủ quan
Sự tiến hóa tạo ra vũ trụ
Đó khởi nguyên cái Lý ban đầu
Đâu phi lý tạo nên tất cả
Có khác nào sự thật đơn sơ
Từ cái không diễn ra cái có
Đó chính là nguồn cội siêu hình
Cái thấy được chắc đâu là đúng
Mà còn nhiều ẩn giấu bên trong
Chính triết học khởi đầu là vậy
Vì bản thân khoa học không ngoài
Đi hai chân có khi chẳng đủ
Mà óc đầu nhận thức cần hơn
Chân bước trên cái toàn cụ thể
Nên đi đâu phải có cái đầu
Dù óc não nhìn qua đôi mắt
Nhưng thân hình chuyển vận qua chân
Khiến khoa học lẫn cùng triết học
Như đầu chân luôn tiến cùng đều
Với óc não vẫn hoài chỉ đạo
Khoa học cần phải có tư duy
Khoa học mãi đào sâu cụ thể
Để giúp làm khách thể phơi ra
Nhưng cụ thể mãi luôn cụ thể
Có bao giờ vượt cấp được sao
Thành triết học cái nhìn bao quát
Vượt lên trên cụ thể mọi điều
Ôm trọn gói nơi mình khoa học
Đó bản thân siêu hình học khác đâu
Khiến triết học theo cùng khoa học
Như đôi chân tới mọi nẽo đường
Không bước tới khi nào đứng lại
Lúc chân dừng đầu cũng dừng theo
Cần đôi chân mang giầy mang ủng
Cả khi hia ngàn dặm cũng nên
Hay khoa học luôn cần dụng cụ
Còn óc đầu năng lực trời sinh
Chính bẩm sinh tài năng cần thế
Mà dĩ nhiên phải có học hành
Như cây hoa luôn cần phân nước
Mới khỏi thành thân trọc cành khô
Để nghiên cứu tạo nên khoa học
Cần nhân văn giáo dục làm đầu
Không giáo hóa biết gì mọi sự
Như không thầy mầy đố làm nên
Thành phát triển qua nhiều thế hệ
Đó đã thành nguyên lý loài người
Vì cá nhân trăm năm hữu hạn
Nhưng loài người hiện diện triền miên
Khiến chân lý giống như chiếc bánh
Mỗi người ăn một chút mà thôi
Chỉ có điều bánh càng to mãi
Qua thời gian bồi đắp lên cho
Bởi con người sống nhằm hoạt động
Đều yêu cầu cần mãi thế gian
Để phát triển và nhằm sáng tạo
Từ bản thân cơi mãi thành dòng
Đời hoạt động cá nhân là thế
Phân chia đều ra khắp phạm vi
Khiến kết quả luôn thành tổng gộp
Tổ hợp qua tích lũy lạ gì
Nó đúng thảy tinh thần vật chất
Cả đúng trong sáng tạo khơi nguồn
Thành phẩm vật cho đời mọi loại
Đưa con người hoài mãi tới luôn
Đời hưởng thụ thành đời đơn giản
Như cỏ cây muông thú khác nào
Chỉ hữu ích cho điều cảm nhận
Hay nhu cầu thân xác lạ đâu
Nhưng tinh thần lại điều khác hẳn
Bởi mông lung trừu tượng vô hình
Đặc biệt nhất bản thân chủ thể
Nhận thức nhằm mọi vật khách quan
(II)
Vậy tinh thần cao hơn vật chất
Vốn mãi là giá trị tự nhiên
Vì vật chất chỉ hoài trì lực
Còn tinh thần chủ thể vươn lên
Mà trước hết khả năng nhận thức
Vật có qua hiểu biết tinh thần
Song ngược lại chẳng khi nào có
Đó chỉ luôn sự thật khách quan
Óc não người làm ra mọi việc
Thuở ban sơ tới tận ngày nay
Không óc não có nào thực tại
Cả tạo bao kỹ thuật hàng ngày
Thành khoa học đi liền óc não
Cũng làm cho kỹ thuật tiến theo
Như hái lượm chuyển sang đồ đá
Qua đồ đồng đồ sắt đi lên
Nhờ óc não tạo ra công cụ
Từ đơn sơ phức tạp lên dần
Cũng chính nó tạo thành khoa học
Vốn cả ba gắn bó vào nhau
Thêm khoa học rút ra nguyên lý
Rút ra từ bản chất cuộc đời
Gồm vật chất tinh thần hiện hữu
Gồm cá nhân xã hội hòa vô
Bởi nguyên lý làm cho tiết kiệm
Đưa lại đều kết quả hiệu năng
Không nguyên lý đời thành trôi dạt
Như con sông với đám lục bình
Khiến nguyên lý mục tiêu khoa học
Mà đỉnh cao triết học khác sao
Bởi nếu không rơi vào cảm tính
Hay vu vơ thị hiếu dại khờ
Vật chất có bao giờ nhận thức
Nếu tinh thần không có trên đời
Cái cụ thể không thành trừu tượng
Đó chỉ đều chân lý đơn sơ
Nên vật chất không thành chủ thể
Từ ngàn xưa đến tận ngày nay
Vật chất mãi triệu năm vật chất
Không bao giờ đá tảng thành cây
Lại vật chất từ đâu mà có
Đó vẫn luôn câu hỏi siêu hình
Khiến ngược lại thành điều khẳng định
Phải tinh thần thực tế ưu tiên
Đó triết học tư duy nền tảng
Đã làm nên tư tưởng loài người
Cần trong có nội dung khoa học
Cả lẫn điều tôn giáo xen vô
Vả thế gian luôn là hệ thống
Đó vẫn đều thực chất khách quan
Nhờ từ đó tạo ra nguyên lý
Như cây sinh cành lá vô vàn
Kiểu con người xác thân hệ thống
Vật lý cùng hóa học tiếp vô
Trên đó nữa tạo ra sinh học
Rồi cuối cùng nguyên lý tinh thần
Nên tinh thần cao hơn vật chất
Vượt lên trên mọi vật thế gian
Như đất đá cỏ cây sinh vật
Nhân linh ư vạn vật quả toàn
Người xưa nói thảy đều sâu sắc
Nhờ tư duy qua suốt vạn năm
Đó thực tế tạo nên chân lý
Bằng đỉnh cao trí tuệ loài người
Cũng nhân tố ở trong vũ trụ
Bao triệu năm vốn dĩ trôi qua
Giúp triết học hình thành phần lớn
Vẫn còn luôn khoa học mày mò
Qua kỹ thuật mãi đều phát triển
Làm loài người tiến tới bao la
Nay phát triển vào thời điện tử
Cuộc điện đà tự động sâu xa
Nhưng đời người trăm năm vẫn vậy
Nào thấm chi vũ trụ hàng hà
Tỷ tỷ năm gấp thêm lên nữa
Về không gian lẫn cả thời gian
Khiến thách thức loài người là thế
Bởi khác chi hạt cát đáy sông
Đáy đại dương mênh mông cũng vậy
Hay tựa nơi sa mạc càng hài
Cái nhỏ nhất lại thành to nhất
Vì óc đầu rộng rãi vô biên
Trong hộp sọ nào đâu biên giới
Chính là điều kỳ thú nhãn tiền
Nhìn ra khắp thảy đều vũ trụ
Lại vốn toàn cơ chế thần kinh
Tế bào nhỏ hợp thành cấu trúc
Hoạt động do điện tử tạo thành
Từ thiết kế hạt nhân nguyên tử
Do bởi đều hạt cơ bản mà ra
Trong thực chất lại toàn sóng hạt
Đến ngày nay thêm lý thuyết dây
Chân lý quả tuyệt vời là thế
Kiểu dòng sông mãi chảy không ngừng
Từ vô tận đến càng vô tận
Khác nào thành triết học nói chung
(III)
Chân lý mở tất nhiên luôn vậy
Có bao giờ đóng được dễ sao
Óc con người hạt nhân vô hạn
Thế giới đều vũ trụ vây quanh
Đời mở rộng tự do là thế
Đâu thể nào buộc phải đóng khung
Phản con người phản đều lịch sử
Trở thành nên xã hội điên khùng
Mác do bởi óc đầu hạn hẹp
Kiểu ngày xưa nhận thức nông choèn
Đầy cảm tính và đầy thị hiếu
Đưa ra đều học thuyết lăng nhăng
Nhằm chủ yếu đấu tranh giai cấp
Mà thật ra thảy thiếu căn cơ
Chỉ tưởng tượng kiểu đều phiến diện
Đầy chủ quan theo cách gà mờ
Bởi nô lệ Hegel rõ rệt
Hiểu thảy về biện chứng lơ mơ
Khiến do đó phi toàn nền tảng
Lẫn lộn vào ý niệm duy tâm
Khiến thực chất sai lầm căn bản
Kiểu thành ra đít vịt đầu gà
Sai nguyên tắc trở thành quái đản
Đem râu ông nhằm cắm bà kia
Bởi Hegel duy tâm tuyệt đối
Tinh thần là bản chất cội nguồn
Hiểu biện chứng trên nền suy lý
Dẫu kiểu toàn tư biện chẳng sao
Trong khi Mác hoàn toàn duy vật
Đem móc vào biện chứng vô duyên
Không nền tảng trở nên phi lý
Thành khác đâu nói bướng nói mò
Vì vật chất chỉ toàn trương độ
Hay thảy đều quán tính kiểu ỳ
Chẳng bất cứ nội dung thuộc tính
Hoài chỉ đều chất thể vô tri
Mà thế đó lấy gì biện chứng
Trái lại toàn thực chất khách quan
Như tảng đá triệu năm đều thế
Đâu thể nào biến hóa thành cây
Bởi cái cây chính là sự sống
Đó thảy đều bản chất vô hình
Mặt khác nữa có thêm ý thức
Dẫu tiềm tàng hay đã triển khai
Khác nào Mác sai về nguyên lý
Biến thành ra kiểu lý sự cùn
Phản lô-gích thảy đều nghịch lý
Kiểu nói càn nói bướng mông lung
Để từ đó phịa ra đủ thứ
Kiểu như là giai cấp đấu tranh
Nhằm kết luận qua năm hình thái
Để tiến lên thế giới đại đồng
Tức xã hội không còn giai cấp
Hay chỉ còn giai cấp công nhân
Các giai cấp khác toàn hủy bỏ
Để nhằm còn vô sản thuần thành
Không tài sản lấy đâu sai biệt
Chẳng giàu nghèo bóc lột cũng không
Toàn trần trụi như đều đá sỏi
Cũng hết còn giai cấp đấu tranh
Như số không giống đều tất cả
Bởi có đâu đơn vị nữa nào
Kiểu lý thuyết nhằm hư vô hóa
Khác gì nhằm tiêu cực cả sao
Khởi sự Mác ghim vào bóc lột
Hiểu thành ra thực tế hàng đầu
Cho tư hữu nguyên nhân là chính
Thành tạo ra giai cấp về sau
Hiểu trái trớt thảy đều giai cấp
Giống chi nào thực tế khách quan
Bởi giai cấp dạng toàn cấu trúc
Gắn vào đều sự vật thế gian
Vật tồn tại phải đều cấu trúc
Đó trở nên nguyên lý hàng đầu
Từ cái hạt đến cây cũng vậy
Cả địa cầu nguyên tử hạt nhân
Thái dương hệ ngân hà đâu khác
Nhìn rộng ra mọi loại thiên hà
Kết chung lại cả toàn vũ trụ
Đâu vật nào cấu trúc thoát ra
Thành giai cấp cũng là hiện tượng
Tạo ra trong xã hội cuộc đời
Từng nhiệm vụ chức năng đều có
Dễ đâu nào thực tế khác hầu
Lại giàu nghèo nguyên nhân phức tạp
Vẫn đi cùng xã hội xưa nay
Bởi theo đó nguyên do kinh tế
Từ vĩ mô cho tới vi mô
Đều kết hợp trong ngoài cộng lại
Tiềm lực nơi từ mỗi cá nhân
Tương tác với môi trường hoàn cảnh
Có khi còn số mệnh siêu hình
Mác lại muốn thị trường dẹp hết
Loại bỏ luôn tiền tệ thảy đều
Chỉ vô sản làm chia trực tiếp
Mác cho đời vậy mới thần tiên
Nhưng Mác quên đời nhằm kết quả
Cả nhằm vào tiện ích hiệu năng
Mới thuận lợi mới đều lý tưởng
Mới căn cơ kinh tế loài người
(IV)
Mới buộc phải phân công lao động
Nơi con người theo luật khách quan
Mọi giọt nước chảy vào sông cả
Mới thành ra nguyên lý cộng đồng
Nền kinh tế luôn cần kết hợp
Từ nhiều người theo mục đích chung
Cơ chế nhỏ cùng cơ chế lớn
Khiến thị trường tiền tệ cần luôn
Vậy mà Mác kiểu tầm ruồng thảy
Chủ trương làm tập thể chia nhau
Chẳng hiểu đâu chút nào kỹ thuật
Về đầu tư và tái đầu tư
Để nhờ đó thị trường mở rộng
Đem đến dều hàng hóa khắp nơi
Người tiêu thụ hưởng càng giá rẻ
Nâng cao đều phúc lợi mọi người
Mác lại muốn độc tài vô sản
Càng làm cho lịch sử thụt lùi
Cạn kiệt hết tinh hoa xã hội
Để bọn toàn cơ hội nhảy vào
Cuộc đời phải co vòi là thế
Bởi đóng khuôn kinh tế mọi nơi
Kiểu quyền lợi trong tay thiểu số
Biến thảy đều tha hóa cuộc đời
Dân thành hóa thảy cu li cả thảy
Chỉ một chiều ca ngợi huyên thiên
Mác cho đó là đời giải phóng
Thật ra làm nô lệ mọi miền
Khiến nô lệ cuộc đời cả thảy
Đều khác nào thực tế trước sau
Cả dân tộc phải thành kiểu vậy
Đất nước hay đến cả toàn cầu
Nếu xưa Liên Xô toàn thắng
Mỹ thua đều cũng phải thế thôi
Gom lại một hết còn phân cực
Thế giới đành nô lệ trước sau
Đời còn chỉ cu ly tất cả
Dưới ách đều nô lệ độc tài
Hóa chính Mác tội đồ là vậy
Hại loài người thế kỷ hai mươi
Làm cho đời vong than tút tuột
Kể nửa đều nhân loại lạ đâu
Chỉ may nhờ Liên Xô sập tiệm
Kéo đều toàn cả thảy Đông Âu
Điều đó thảy sau này phán xét
Trong tương lai lịch sử loài người
Bởi độc tài nhỏ nhoi một nhóm
Sắt máu làm nhân loại thối lui
Nhờ trong tay nắm đều xiềng xích
Biến thành toàn tiêu cực cuộc đời
Cốt để sống đầu hàng tất cả
Đó trở thành quy luật mọi nơi
Thủ tiêu thảy nhân quyền là thế
Bởi người đâu còn có tự do
Khiến vong thân thảy đều ý thức
Cả tiếp theo nhận thức đi kèm
Thành nô lệ từ đầu chí cuối
Nhưng bao giờ có thể nhận ra
Kiểu như đều nhốt vào hang kín
Ý hệ như lớp cửa khóa ngoài
Mác tự dưng trở thành thần thánh
Thành đỉnh cao trí tuệ loài người
Cả nhân loại đều thành nô lệ
Từ mỗi nơi đất nước khác đâu
Cu li thảy tuyệt vời đến thế
Bởi tiêu tùng đầu óc tự do
Hại nhân bản Mác thành tội ác
Bởi dại ngây xướng xuất độc tài
Nhưng hư thuyết chỉ toàn tuyệt đối
Vẫn dễ ai dám nói lời nào
Bởi sợ phải quy vào phản động
Kiểu đều toàn lấp vú miệng em
Sai nguyên lý đã thèm là thế
Hại loài người cả suốt trăm năm
Toàn câm lặng hay nhằm lợi dụng
Khiến con người còn chỉ xác thân
Nhằm tồn tại kiểu đều sinh vật
Mất toàn đi nhận thức mọi phần
Cả ý thức toàn đều o ép
Khác chi nào cả thảy bị chôn
Chỉ một loạt cá mè một lứa
Cốt tung hô lãnh tụ mọi phần
Hệ lụy đó khắp toàn thế giới
Cải tạo đều đầu óc ngay trân
Rập khuôn theo tuyên truyền cả thày
Hiểu cuộc đời theo cách độc chiêu
Khó ánh sáng đường hầm vào lọt
Hóa đều toàn thực tế tự nhiên
Bởi trước sau kèm toàn bạo lực
Khiến thành đều thúc thủ con người
Chỉ nạn nhân theo cùng một dọc
Đục đánh dùi dùi lại đánh săng
Biến đời thảy bầy cừu đâu khác
Làm vong thân xã hội đều toàn
Mác thành hóa tội đồ lịch sử
Ít ra hầu thế kỷ hai mươi
Bởi do Mác thảy đều cớ sự
Còn ngoài ra đâu khác nạn nhân
Lớp sơ cấp kế rồi thứ cấp
Khiến thành ra thực tế oái oăm
(V)
Bởi nói chung nhân quần là vậy
Kiểu chỉ đều ích kỷ thường tình
Chứa hèn nhát thảy đều trong đó
Thành khiến cho nắm thóp dễ dàng
Dùng ngôn ngữ điệu đàng một chút
Lại kèm theo bạo lực ẩn trong
Để ngoài xoa còn trong đều bóp
Mềm càng sấn tới rắn thì buông
Đặc biệt nhất cần dùng tổ chức
Chặt chẽ càng tăng bội hiệu năng
Giống mắt lưới giăng toàn rộng khắp
Khó thoát ra mọi cỡ con mồi
Ngoài ra nữa cần thêm huấn luyện
Đào tạo đều từ buổi sơ khai
Để quán tính gieo mầm sâu sắc
Khai thác toàn thế hệ tiếp nhau
Khiến tuyên truyền phải thành kỹ thuật
Cả cao hơn nghệ thuật phải dều
Càng lặp lại nhiều lần bất tận
Mới hóa toàn tẩy não thành công
Làm con người trống trơn đầu óc
Chỉ biết đều suy nghĩ một chiều
Trước sau toàn rập khuôn sâu sắc
Tạo đều ra công cụ vững vàng
Người mất thảy tự do độc lập
Còn khác chi chỉ kiểu bầy đàn
Mất ý nghĩa tinh thần cao quý
Hạ xuống toàn sinh học loanh quanh
Như thí nghiệm của ông Pavlov
Xưa giáo sư tâm lý của Nga
Dùng thủ thuật kiểu tâm cử học
Chó rung chuông nước miếng chảy ra
Đấy phản ứng tự nhiên là thế
Điều khiển toàn ý chí con người
Dễ dàng hóa thảy đều nô lệ
Cá nhân cùng xã hội khác chi
Để gắn thảy niềm tin tuyệt đối
Nghĩ Mác đều chân lý hiển nhiên
Biến thành ra nhãn tiền lý tưởng
Hi sinh vô điều kiện lạ đâu
Chẳng biết chút chi phản biện
Khiến một chiều cuồng tín lạ thường
Chẳng cần biết chút gì sai đúng
Chỉ cần toàn não trạng cu li
Tin giải phóng nhằm vào giai cấp
Để kèm theo giải phóng loài người
Trang bị đó tuyệt vời lý tưởng
Không ngại ngùng thảy mọi hi sinh
Thậm chí cả Trường Sơn cũng đốt
Nên tiếc đâu sinh Bắc tử Nam
Lại phủ dụ quê hương giải phóng
Còn hiểu nào mọi sự khách quan
Cờ Quốc tế giương trên thế giới
Cốt tiến lên xã hội đại đồng
Nếu dẫu cần dùng bom nguyên tử
Thật lạ lùng chưa thấy trần gian
Khiến thuyết Mác giữa hai dòng nước
Một ăn toàn một ngã về không
Dầu Mác chỉ cá nhân mọi lẽ
Lại đương đầu với thảy loài người
Việc hữu lý hay toàn phi lý
Sau trăm năm nhân loại hiểu đều
Có còn chi mù mờ cả thảy
Mà trăm năm mọi việc rõ ràng
Một bài toán đã toàn vỡ lẽ
Nghiệm sai chăng hay thảy đúng toàn
Hoặc từ đầu đã thành vô nghiệm
Bởi đều do dữ liệu mơ hồ
Kiểu hệ thống phương trình vô định
Đâu dễ nào kết quả chân phương
Mác hóa ra mọi đường nhầm lẫn
Cố chấp vì cuồng tín đương nhiên
Lấy cá nhân mình nhằm đánh đố
Bất chấp luôn lịch sử loài người
Chẳng cần xem tư duy ý nghĩa
Dầu phản toàn lô-gích khác sao
Bởi nghịch lý thảy càng dễ thấy
Vì khác đâu thần bí đưa vào
Tin vô sản tiền phong giai cấp
Sẽ làm đều tư bản tự chôn
Nhưng cuộc đời luôn cần cụ thể
Mọi hành vi xác đáng lạ gì
Phải khách quan mới toàn kiểm chứng
Còn kiểu đều ức đoán ích chi
Chỉ khoa học làm nền tất cả
Không thể đưa ngụy biện thay vào
Kiểu niềm tin mơ hồ biện chứng
Đâu khác nào chú cuội mơ trăng
Khi thực chất trong toàn lịch sử
Thảy luôn đều phát triển khách quan
Không thảy ai hoàn toàn can thiệp
Kiểu Mác nhằm ý hệ nặn ra
Bởi mỗi người tư duy hạn hẹp
Đâu thể nào vượt thảy chủng loài
Kiểu ngồi thuyền nâng thuyền đâu được
Mác khác nào kiểu chỉ tiếu lâm
Tưởng giải phóng biến đời nô lệ
Có khác chi tội ác tày trời
Bắt lịch sử quay lui mọi cách
Mác khác đâu phản động tuyệt vời
THƯỢNG NGÀN
(16/8/23)
**
TỪ CÁC MÁC ĐẾN
LÊNIN
VÀ TIẾP THEO SAU NỮA
(I)
Nếu thuyết Mác đều
hoàn toàn đúng
Chẳng có chi nhằm
nói trên đời
Cả như nó thảy tuyệt
vời
Cứu nguy nhân loại
còn điều gì hơn
Nhưng đâu phải nguồn
cơn vốn thế
Mà thật ra sai lại
quá nhiều
Nhất là gài bậy độc
tài
Đã làm nhân loại
trải đầy đắng cay
Chỉ bởi chữ độc
tài vô sản
Khiến để lòi mặt
trái cả ra
Tạo bao hệ quả xấu
xa
Phải hô buông bỏ
nhưng rồi có đâu
Bởi nó đã chuyển
thành quán tính
Trên trăm năm kể
cũng lâu rồi
Lại thêm thiết kế
từ đầu
Lợi quyền liên kết
dễ nào khác chi
Dẫu tuyên bố lợi
quyền vô sản
Nhưng thật ra chủ
yếu số người
Lồng vào giai cấp
hẳn hòi
Lấy đâu tính chất
kiểu đều khách quan
Vả vô sản nhìn
theo thực tế
Cũng đâu đều thiết
yếu tinh hoa
Mà toàn phức tạp
ta bà
Thành phần cơ hội
khác nào nhào vô
Nhưng bởi Mác tỏ
ra mê tín
Tin bừa càng biện
chứng Hegel
Khiến toàn mê tín
dị đoan
Đưa vào giai cấp đấu
tranh lạ gì
Nên nếu đúng có
chi để nói
Nhưng thật ra kiểu
chỉ trật chìa
Đấu tranh chỉ ở từng
người
Hay là chủ thể của
đều cá nhân
Còn giai cấp chẳng
qua trừu tượng
Khác chi đâu ý niệm
phạm trù
Phân theo hiện tượng
bề ngoài
Nhằm cho nhận thức
ngôn từ nói ra
Đó không phải chút
chi chủ thể
Mà chỉ theo ý
nghĩa gộp vào
Chỉ chung mỗi lớp
phạm trù
Phân chia sự vật vốn
đều thế thôi
Chỉ cá nhân đấu
tranh thực tế
Mỗi khi nào quyền
lợi xảy ra
Để nhằm lợi ích chủ
quan
Tinh thần vật chất
đều toàn thế thôi
Cách giải quyết đó
luôn đơn lẻ
Bởi cá nhân dị biệt
thảy đều
Tùy trong tính
cách đặc thù
Chẳng chi tổng
quát khiến thành nhiêu khê
Mác khởi xướng đấu
tranh giai cấp
Chỉ do vì mê tín
Hegel
Lấy điều biện chứng
làm nền
Nhìn gà hóa cuốc
kiểu toàn oái oăm
Bởi tin chắc hai đầu
đối lập
Hẳn một đầu diệt bỏ
đầu kia
Khiến làm tư bản tự
chôn
Nhằm cho vô sản vượt
lên cầm quyền
Mới thực hiện đời
đều vô sản
Để diệt toàn tư sản
hẳn nhiên
Cốt không ai có của
riêng
Xóa đều bóc lột
trước tiên giữa người
Mác cho đó đời
không giai cấp
Hết còn người bóc
lột lẫn nhau
Mà ai cũng thảy đồng
đều
Bởi toàn vô sản
giàu nghèo có đâu
Mác nhận thức kiểu
toàn toán học
Thành quên đi thực
tế con người
Cá nhân tiềm lực
khác đều
Tùy theo hoàn cảnh
vẫn nhằm phát huy
Lại mỗi người bản
năng đều có
Đâu thể nào thần
thánh cả sao
Khác nào Mác chỉ
tào lao
Luận về xã hội kiểu
đều chủ quan
Lại biện chứng
Hegel vốn khác
Nó khởi từ bản chất
duy tâm
Mác đem duy vật thế
vào
Kiểu toàn phi lý
thảy đều ngu ngơ
Để hô lên đấu
tranh giai cấp
Nhằm râu ông đem cắm
cằm bà
Gạt người non nớt
sa đà
Lòng tham không
đáy bắt đầu từ đây
Dầu biện chứng duy
tâm cơ sở
Được xây trên nền
tảng siêu hình
Tức do nguyên lý
tiềm tàng
Khiến làm vạn vật
thảy toàn xảy ra
Trong khi đó Mác
thuần duy vật
Chỉ tin đều vật chất
tự nhiên
Vẫn toàn thực thể
mơ hồ
Có đâu thuộc tính
gì ngoài thể trương
Mác lý luận thảy
dùng ngụy biện
Cho Hegel lật ngược
mới hay
Phải đưa vật chất
lên đầu
Mới thành điều khiển
trước sau vẹn toàn
Nhưng thử hỏi cứ
đem bình rượu
Lật ngược đều hóa
nước được sao
Mác toàn ngụy biện
tào lao
Phỉnh người ấu trĩ
trí đều non cơ
Hay cứ nhìn ngoài
kia tảng đá
Dầu triệu năm khó
hóa được cây
Mác thành lý thuyết
giả cầy
Mượn màu diêm dúa
gạt đều con đen
(II)
Khác nào Mác sai về
thực chất
Có chi nào chân lý
khách quan
Chẳng qua nói bướng
thảy càng
Khiến toàn phi lý
đâu oan chút nào
Hiểu sai thảy con
người, xã hội
Bởi đều sai bản chất
tự nhiên
Sai đều lịch sử
nói chung
Thuyết năm hình
thái chỉ thành bá vơ
Nghĩ xã hội đấu
tranh giai cấp
Mới hình thành
phát triển đi lên
Ngay từ giây phút
đầu tiên
Để nhằm tiến tới
thần tiên cuộc đời
Vì nguyên thủy là
thời cộng sản
Bởi đều chưa giai
cấp phân ra
Chưa hề tư hữu sa
đà
Chưa đều bóc lột
sâu xa mọi điều
Chung quy bởi do từ
bóc lột
Mác phiên thành
giai cấp đấu tranh
Mục tiêu tiến tới
đại đồng
Không còn giai cấp
không còn tư riêng
Nhưng bóc lột kiểu
đều cá thể
Tùy theo từng bản
chất mỗi người
Phải đâu nguyên tắc
đại trà
Mác thành hư tưởng
khác nào tầm vơ
Lại tư hữu kết vào
một thể
Mác quy thành đều
thảy nguyên nhân
Gắn vào giai cấp đấu
tranh
Kiểu toàn gàn bướng
đến thành cực đoan
Trong khi đó người
cần tài sản
Luôn để nhằm bảo đảm
cuộc đời
Bởi đều công cụ
tuyệt vời
Giúp làm tự chủ
giúp làm tự do
Mác lại muốn bỏ đi
tư hữu
Làm con người dễ
hóa cu li
Bởi đều lệ thuộc
khác gì
Đâu còn sống được
kiểu đời tự do
Mác ảo tưởng gắn
vào cộng sản
Chỉ làm đời đều thảy
rối tinh
Hóa thành ảo tưởng
thật tình
Thả mồi bắt bóng linh
tinh lạ gì
Vì thực tế cha
chung ai khóc
Trái lại đều bản
chất tự nhiên
Người cần tư hữu
khách quan
Của mình khiến mới
chăm lo đủ điều
Mác cực đoan kiểu
toàn gàn bướng
Chỉ gạt người nông
cạn cả tin
Chạy theo ảo tưởng
hoa hòe
Ngàn đời dễ có dẫn
nào tới đâu
Vả cộng sản có thời
khởi thủy
Chỉ vì nơi xã hội
sơ khai
Thiên nhiên hái lượm
đều cùng
Đất trời cho sẳn vật
toàn tự nhiên
Nhưng con sông tất
nhiên phải chảy
Chảy qua rồi quay
lại được sao
Sông nào quay trở
lại nguồn
Khi mà lịch sử qua
nhiều ngàn năm
Tư duy Mác kiểu
toàn lộn xôn
Khác nào anh say xỉn
nói liều
Bi bô thảy chỉ một
chiều
Kiểu mình một chợ
nói điêu gạt đời
Như cái cây khi
toàn đã lớn
Đã to đùng qua thảy
ngàn năm
Làm sao quay lại hạt
mầm
Kiểu đều nguyên thủy
đơn thuần ngày xưa
Vả nhân loại nay
toàn phát triển
Đều nhờ từ kỹ thuật
mà ra
Dựa vào khoa học
bao la
Hình thành từng bước
để mà đi lên
Từ đồ đá qua thời
đồng sắt
Để đến đời điện
khí thay vào
Chuyển qua điện tử
bước dài
Giờ gần tự động sức
người thoát ra
Trải khám phá sâu xa
nguyên lý
Của đất trời vốn
thảy khách quan
Đưa vào ứng dụng mọi
đàng
Đấu tranh giai cấp
nào toàn có đâu
Nên Mác thảy chỉ đều
huyền hoặc
Đâu khác nào mê
tín dị đoan
Ngược đều khoa học
thảy toàn
Trái đều thực tế
khách quan khác nào
Thành chỉ kiểu thả
mồi bắt bóng
Đưa đời vào toàn
cách thù hắn
Tạo thành thực tế
phi nhân
Dễ đâu kết quả
nhân văn ở đời
Bởi bản chất trái
đều nguyên lý
Trong cuộc đời thực
tế khách quan
Biến thành ảo thuyết
rõ ràng
Bởi đều ngụy thuyết
đâu oan chút nào
Cả thậm chí trở
thành tà thuyết
Khiến loài người bế
tắt trăm năm
Thay vì tiến tới mọi
phần
Biến đều tiêu cực
trở thành thụt lui
Do chỉ bởi đấu
tranh giai cấp
Tạo loài người gấu
ó lẫn nhau
Khiến cho thế giới
thù hằn
Con người cừu hận
chống toàn lại nhau
Bởi ích kỷ bản
năng sẳn có
Ngược lại đều đạo
lý nhân văn
Độc tài vô sản cưỡng
hành
Ép người kiểu thảy
tanh bành mọi nơi
(III)
Dùng ngôn ngữ bề
ngoài dối trá
Thủ thuật luôn lừa
gạt tuyên truyền
Bất cần sự thật
nhãn tiền
Để nhắm bóp méo
huyên thiên mọi điều
Cả phương cách
không ngoài tẩy não
Loại bỏ đều đầu óc
tự do
Thủ tiêu dân chủ
trước sau
Cốt nhằm nô lệ đàn
bầy tự nhiên
Khiến mất tính
nhân văn là thế
Làm con người vật
hóa chỉ đều
Ngang hàng vật chất
vô cơ
Đời toàn cơ giới
tinh thần còn đâu
Mác cho đó loài
người giải phóng
Lại dồn vào kiểu
chỉ bản năng
Cúc cu nô lệ đều hằng
Đâu nào phát triển
con người tự do
Cả thế kỷ co ro là
vậy
Vong thân từng một
nửa loài người
Sống trong nô lệ
rã rời
Dưới quyền một
nhóm khác nào cu li
Bởi kinh tế thảy đều
trật khớp
Mất tiêu toàn tính
cách cạnh tranh
Nhạt nhòa sáng kiến
phải đành
Đâu nào phát triển
cuộc đời đi lên
Hại cá nhân hại đều
xã hội
Cuộc đời thành
lũng đoạn trước sau
Làm người sống kiểu
hai mang
Mặt trong quèo quặt
mặt ngoài giả danh
Tạo xã hội thảy
thành đóng kịch
Bởi mọi người toàn
mất tự do
Mất đi kiểu cách
con người
Sống cần chân thật
sống cần tự nhiên
Chỉ theo luật
khách quan nguyên lý
Vốn do đều khoa học
tìm ra
Cả thêm triết học
cộng vào
Với cùng đạo đức
ngàn đời tạo nên
Bởi con người tinh
thần là chính
Buộc cần luôn bản
chất nhân văn
Tự do dân chủ làm
nền
Công bằng xã hội
trọng toàn lẫn nhau
Đó ý nghĩa mọi người
bình đẳng
Không cho ai lấn
lướt với ai
Tức đều tôn trọng
nhân quyền
Để cùng giúp đỡ mỗi
người thăng hoa
Đó thực chất mới
là chân lý
Phù hợp theo mọi
thuyết nhân văn
Khách quan cùng lẽ
công bằng
Phát huy nhân loại
làm thành mục tiêu
Bằng nền tảng văn
minh văn hóa
Kinh tế và xã hội
hài hòa
Tình người nhắm thảy
cao xa
Mục tiêu chân lý
luôn là trước tiên
Không ai được độc
tài độc đoán
Dầu cá nhân hay dẫu
nhóm người
Kiểu như Các Mác vẽ
vời
Tiên phong lãnh đạo
kiểu đều mông lung
Bởi giai cấp chẳng
qua cấu trúc
Từng thời kỳ xã hội
tạo nên
Làm thành cơ cấu
khách quan
Qua từng thời đoạn
rồi toàn đổi thay
Người xưa nói ai
giàu ba họ
Cũng nào ai khó thảy
ba đời
Chỉ đều hiện tượng
bề ngoài
Đâu nào quyết định
con người bên trong
Cả mọi vật của
toàn hiện hữu
Vẫn phải đều cấu
trúc có luôn
Đơn sơ cái ghế cái
bàn
Hay là cây cối lẫn
về xác thân
Đến thiên hà, hạt
nhân nguyên tử
Đâu phải nào một
khối thảy đều
Mà luôn cấu trúc tạo
thành
Có đều nhiệm vụ lẫn
cùng chức năng
Đời cũng vậy chia
thành nghề nghiệp
Cả ngàn năm truyền
mãi tới nay
Tùy thời dạng loại
đổi thay
Mọi nơi đều vậy mỗi
người cần luôn
Việc giàu nghèo
cũng tùy theo đó
Phù hợp theo hoàn
cảnh mỗi người
Hay theo số mạng nếu
tin
Hoặc tùy xã hội
nhìn vào tổng quan
Thành thuyết Mác
thảy đều vớ vẩn
Chỉ nhìn vào giai
cấp đấu tranh
Thấy nào kinh tế
vĩ mô
Bởi toàn đeo bám
vi mô lạc loài
Người lao động nào
thuần cơ bắp
Mà cần đều trí óc
cộng thêm
Phân công xã hội
ưu tiên
Vận hành guồng máy
kiểu đều tổng quan
Mà khoa học phải
luôn căn bản
Cốt tìm ra nguyên
lý ưu tiên
Sao càng hợp lý
nhãn tiền
Có nhiều kết quả với
cùng hiệu năng
Nhà khoa học lẫn
nhà kỹ thuật
Thường phải luôn nghiên
cứu tìm tòi
Góp cho xã hội tiến
hoài
Cuộc đời phát triển
đâu nào đứng yên
Đến thị trường
cũng điều khám phá
Từ ngàn xưa nhân
loại tới nay
Biến thành kết quả
thông minh
Giúp đều hiệu lực
cuộc đời khác sao
(IV)
Giúp tiết kiệm được
hầu mọi mặt
Cả công bằng lẫn
thảy tiện nghi
Mọi người đều được
góp vào
Cả về hưởng dụng tạo
thành đầu ra
Khiến đồng tiền
luôn thành công cụ
Luôn xoay tròn hướng
tới mọi nơi
Đầu ra tăng tốc đi
lên
Đó nguồn tài chánh
muôn đời khách quan
Giúp thuận lợi cho
đời mọi mặt
Góp phần cho dịch
vụ mọi người
Đồng tiền luôn mãi
quay vòng
Tăng phần kết quả
lẫn đều hiệu năng
Nên thực chất đã
thành nhân bản
Lợi ích đều cho thảy
số đông
Tạo thành hữu dụng
tổng quan
Thị trường cũng vậy
có toàn khác đâu
Mác ngớ ngẩn thị
trường loại bỏ
Thủ tiêu luôn đến
cả đồng tiên
Quay về nguyên thủy
nhãn tiền
Trở thành phản động
có nào lạ chi
Để nhắm kiểu hư vô
lịch sử
Tưởng lầm là giải
phóng con người
Chỉ khi giai cấp
không còn
Thảy đều huyễn hoặc
khác nào trước sau
Kiểu ngu dốt phá rừng
trồng lại
Để nhằm cây so đũa
bằng đều
Kiểu toàn ngạo mạn
trên đời
Cách đều dại dột
chưa từng xảy ra
Bởi tất yếu khách
quan quy luật
Đâu xóa bài làm lại
được nào
Cỏ cây mỗi loại
khác nhau
Rừng hoài cộng hợp
môi trường tự nhiên
Thành Mác kiểu
nhìn đời phiến diện
Nhìn thảy đều theo
cách chủ quan
Thấy đều chỉ một dốt
mười
Hại toàn nhân loại
cả đều trăm năm
Đạt đỉnh cao giết
trên trăm triệu
Làm con người xách
bách mọi nơi
Oan khiên kêu thấu
tận trời
Chưa hề tiền lệ cuộc
đời đến nay
Đâu đem lại lợi gì
xã hội
Lại tạo toàn tiêu
cực tanh bành
Khiến đời giả dối
tạo thành
Hành vi ngôn ngữ
cưỡng hành lạ chi
Ai cũng thảy phải
đều sợ hãi
Bởi độc tài vô sản
tràn hề
Đấu tranh giai cấp
mọi bề
Người thành công cụ
nặng nề vậy thôi
Nên bởi Mác sai đều
lý thuyết
Khiến dễ đâu thực
hiện Lênin
Dọc dài sau đó tiếp
theo
Trên toàn thế giới
kiểu cùng như nhau
Thế vào đó đều
toàn ngôn ngữ
Nhằm tuyên truyền
hào nhoáng bề ngoài
Nhưng nào thực chất
bên trong
Thêm điều bạo lực
cưỡng hành đi đôi
Lan khắp cả ra
toàn thế giới
Từng bao trùm một
nửa toàn cầu
Cuối cùng kết quả
có đâu
Liên Xô sụp đổ
thiên đường phải tiêu
Kéo cả loạt Đông
Âu kiểu vậy
Bởi chỉ đều hệ lụy
một lèo
Trước sau nhân loại
ngặt nghèo
May toàn chưa hủy
bởi đều hạt nhân
Bởi mù quáng đấu
tranh giai cấp
Nhưng thảy đều ảo
tưởng quơ vào
Có đâu thực chất
chút nào
Mà toàn óc não Mác
từng nặn ra
Không thực chất
làm sao kết quả
Kiểu khác nào đánh
bẩy ngọn tre
Nhìn cây để thảy
che rừng
Gạt người non dạ lẫy
lừng một phen
Muốn không làm lại
toàn hưởng thụ
Thiếu lòng nhân
còn chỉ bản năng
Kiểu thành lòng dạ
tham tàn
Cốt nhằm tướt đoạt
của người vô lương
Nhưng ngoài mặt
nhân danh đủ thứ
Khiến trong lòng
giả dối mọi điều
Biến thành hạ cấp
con người
Kiểu nhằm trấn lột
một lần cho xong
Đó mặt trái của đều
lý thuyết
Đâu thương yêu gì
thảy loài người
Bởi nhìn vật hóa cả
rồi
Cấp thuần vật chất
tinh thần còn đâu
Nên thuyết Mác kể
đều không hết
Toàn hư trương
ngôn ngữ bề ngoài
Nhưng trong thực
chất có nào
Chỉ đều ngụy biện
từ đầu chí đuôi
Kẻ ít hiểu cho đều
thần thánh
Kẻ hiểu toàn ngao
ngán tận cùng
Bởi từ lý thuyết
thực thành
Tinh thần đâu phải
toát đều nhân văn
Thành thuyết Mác
đã toàn thất bại
Ngụy tín đều đâu dễ
thành công
Khiến thành giả tạo
một dòng
Chỉ mang bánh vẽ dụ
đời khác đâu
Thành thực chất những
ai theo Mác
Bởi chỉ đều hiểu cạn
bề ngoài
Hoặc nhằm lợi dụng
thời cơ
Ghịt đầu nhân loại
đặng mình làm vua
ĐẠI NGÀN
(13/8/23)
**