TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (278)
ĐẢNG VIÊN KHẮP NƠI
NGÀY XƯA VÀ NGÀY NAY
Đảng viên chỉ một cá nhân
Nhập vào một đảng vạn phần thế thôi
Cổ kim bao đảng trên đời
Cốt tìm sức mạnh dựa vào số đông
Đảng xanh, đen, đỏ, tím hồng
Đủ toàn màu sắc quả không thiếu gì
Khắp nơi thế giới lạ chi
Đâu nào đặc biệt thảy khi bình thường
Nhưng Bôn sê vích mọi đường
Từ đầu chí cuối ai dường biết không
Đầu tiên phát xuất ở Nga
Diệt Mên sê vích Liên Xô lúc này
Trotsky phải chạy dài
Stalin sai đuổi tiện đà giết luôn
Tuy cùng chí hướng ngọn nguồn
Đều là cộng sản sau thành triệt nhau
Tức phe Đa số lạ nào
Diệt phe Thiểu số bắt đầu từ đây
Thành ra thế sự cũng hay
Cả hai vẫn thảy môn đồ Lênin
Nhờ đây sức mạnh liền lên
“Độc tài vô sản” nhân danh Mác toàn
Lan ra thế giới không oan
Tây làm Màn sắt Đông làm Màn tre
Việt Nam cũng khác đâu nè
Bác Hồ mang nó thảy về từ Nga
Chiến tranh Việt Pháp nổ ra
Trường Sơn cũng đốt vốn là vậy thôi
Cờ hồng giương đã cao rồi
Cờ vàng phải sụm sau hồi bảy lăm
Đường dài chính chiến căm căm
“Đấu tranh giai cấp” kiểu toàn vậy thôi
Nghệ An Xô Viết biết rồi
Chính là cộng sản của thời ba mươi
Bốn lăm tiếp tục khác sao
Chia phân đất nước vào hồi năm tư
Chiến tranh hai hiệp mệt nhừ
Hiệp đầu đánh Pháp Hoa kỳ hiệp sau
Hai phe khó có hiệp nhau
Bởi phe toàn đỏ phe thì toàn xanh
Sau Liên xô phải bung vành
Bà chè đã sụm trở thành nước Nga
Đông Âu cũng vậy đều là
Phải toàn sụp đổ nay toàn tự do
Chỉ còn bốn nước líu do
Cuba, Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam
Đảng đều cai trị thảy toàn
Dân bầu đảng cử rõ ràng vậy thôi
Tam quyền phân lập còn nào
Thành ra Đảng mới thuộc vào loại vua
Tức đều Đảng trưởng cầm đầu
Quyền hành nắm hết trước sau chưa từng
Xưa kia phong kiến lẫy lừng
Vua quyền vẫn chỉ triều đình vậy thôi
Độc tài cá thể dù tồi
Bì đâu đảng trị gom toàn thế gian
Bởi xưa “ý hệ” phi toàn
Còn nay “ý hệ” khiến càng rộng sâu
Người vô trong đảng khác đâu
Phải toàn nhuộm đỏ từ đầu tới đuôi
Nhưng đều vẫn chỉ lui cui
Bề trên nắm chóp mới toàn chỉ huy
Trung Ương mươi kẻ trị vì
Triều đình đảng trường thành vua đứng đầu
Dễ mà dưới được leo sao
Mút mùa lệ thủy đều hầu tuân theo
Chuyện nay đâu có gì lèo
Bác Hồ xưa một nhân đều cả ra
Bác về từ Mạc Tư Khoa
Xuyên qua Trung Quốc đặng vào Việt Nam
Trước tiên Pắc Bó ẩn tàng
Dịch đều lịch sử đảng đoàn Liên Xô
Truyền ra khắp nước lạ nào
Chinh, Đồng, Duẩn, Giáp đều vào đàn em
Kế rồi lực lượng lan thêm
Nhờ tuyên truyền mạnh vươn lên dần dần
Ngày nay bốn triệu mọi phần
Vẫn duy có “Bác” tiên phong ngày nào
Tuyên truyền luôn vẫn sóng trào
Câu người vào Đảng ào ào lạ chi
Tuy dù cũng có bớt đi
Bởi vì Đảng phải tùy nghi hiện giờ
Buổi đầu đánh Pháp thừa cơ
Tấm lòng yêu nước dân giờ bung mau
Dần dà cũng lộ trước sau
Khiến làm nhiều kẻ cùng nhau “dinh tề”
Từ Nam chí Bắc mọi bề
Việt Minh bỏ thảy để về Quốc gia
Chính quyền Bảo Đại lập ra
Khởi đầu Quốc, Cộng ta bà đánh nhau
Để sau Mỹ mới nhảy vào
Chiến tranh lan rộng Bắc Nam lạ kỳ
Ngày nay thôi có nói chi
Lớp toàn hậu thế còn gì biết đâu
Nhao nhao vào Đảng chỉ hầu
Nhắm vào quyền lợi hẳn nào lạ chi
Chẳng còn thuyết Mác mê ly
Kiểu như tiền bối khiến khi buồn cười
Bởi thời yêu nước xa rồi
Giờ nhằm yêu Đảng Bác Hồ vậy thôi
Tuyên truyền nhồi nhét đã lâu
Đánh đồng giữa Đảng cùng hầu nước non
Như câu nịnh bợ xanh rờn
Đánh đồng chủ nghĩa với toàn quốc gia
Danh từ đều thảy ba hoa
Có đâu hiểu biết phân ra ngọn ngành
Nên giờ chỉ kiểu loanh quanh
Ao tù nước đọng hóa thành thế thôi
Nhưng từ “đổi mới” có rồi
Bớt còn hà khắc như hồi ngày xưa
Bởi nay thế giới hiểu thừa
Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp cũng nào còn đâu
Duy còn hậu duệ mà thôi
Cố hoài “kiên định” có nào khác đi
Bởi toàn quyền lợi lạ gì
Nhưng về “lý tưởng” giờ thì còn sao
Bởi Liên Xô đã đổ nhào
Chứng minh thuyết Mác có nào đúng đâu
Khác gì cố đấm ăn xôi
Theo hoài đường cụt kể nào nước non
DẶM NGÀN
(26/02/20)
**
QUYỀN LỰC BẢN THÂN
HAY TINH THẦN VÀ MỤC
ĐÍCH PHỤC VỤ NHÂN DÂN
Đều do Các Mác mà ra
“Độc tài vô sản” gần xa thảy tè
Từ đây ngôn ngữ huê hòe
Cốt nhằm “quyền lực” ai dè vậy sao
“Cầm quyền” cốt ở trên cao
Đạp dân xuống dưới phải hầu mị dân
Miệng toàn cách mạng hà rầm
Giết dân 40 triệu lạ gì họ Mao
Stalin cũng vậy khác nào
Giết dân 10 triệu xiết bao hãi hùng
Siberia lạnh ngắt ngày đông
Biến thành Goulag kinh hoàng khắp nơi
Tinh thần “phục vụ” đâu rồi
Nói suông cả thảy ai người không hay
Trở thành mục đích “ta đây”
Toàn người “vĩ đại” quả thầy cũng thua
Diệt toàn dân chủ tự do
Dân bầu nào có để cho vì mình
Khi thành bất xứng thật tình
Cũng dùng lá phiếu hầu nhằm truất đi
Mới là nhân bản khác chi
Mới là ý nghĩa mọi khi con người
Mác thành “tội ác” ở đời
Một lần nói bậy đất trời buồn lây
Từ đây chính trị giả cầy
Mỹ từ bịp cả dân bầy cu li
Vậy mà ai dám nói chi
“Độc tài đảng trị” thảy vì Mác thôi
Lênin hẳn biết tỏng rồi
Nhưng đều cố đấm ăn xôi lạ gì
Độc tài khó có khác đi
Óc đầu lợi dụng khoái toàn nhào vô
TRĂNG NGÀN
(26/02/20)
**
THƠ TỐ HỮU
Thật từng chưa có trên đời
Nhà thơ Tố Hữu nịnh “Người” biết bao
“Bác” thành như một “vì sao”
“Hải đăng” chói lọi nền trời nước ta
Ngày nay thấy Hữu ba hoa
Chết rồi tiếng xấu vang xa muôn đời
Thi ca tưởng thảy tuyệt vời
Lại toàn “thơ nịnh” mọi người hóa kinh
TẾU NGÀN
(26/02/20)
**
NGHĨ THẢY DÂN NGU
Đọc bài trên báo Công An
Thấy liền phát chán bỏ ngang là vừa
Cái bài tác giả Đăng Trình
Giọng toàn nịnh nọt tanh rình khác chi
Toàn dùng tính tự lạ kỳ
Hỡ là "vĩ đại" lâm ly bạt ngàn
Nước Nga thảy hót vậy toàn
Dòng Volga kiểu điếm đàng ngợi khen
Bài về dựng tượng Lênin
Nghệ An mượn giọng "niềm tin" vào đời
Hót toàn "khoa học" trời ơi
Nhưng đều lừa mị gạt đời khác chi
Coi dân thảy chỉ cu li
Đăng Trình có biết tội gì hay không
Tội là phản nước hại dân
Xem dân đều cứt khỏi cần nói sao
Thành ra bài viết tào lao
Cốt nhằm mê hoặc lẽ nào không hay
Phỉnh dân theo cách cùi đày
Bao giờ nở mặt nở mày thế gian
Bài đây viết quả không oan
Viết chơi rồi bỏ dễ toàn đăng lên
Thế gian nay kiểu bùng rền
Thảy toàn lũ nịnh lềnh khênh ở đời
Biết chi dân nước thế nào
Hiểu gì nhận thức trong đời là sao
Làm cho xã hội tào lao
Nghĩ toàn xây dựng nháo nhào cũng vui
Thật ra đều phá hoại đời
Cách nhằm phản động tưởng mình tiến lên
Dập dìu khen tượng Lênin
Việt Nam giờ đã hóa thầy nước Nga
TẾU NGÀN
(26/02/20)
**
ĐỪNG NÊN KIỂU
TỰ XĂM MÌNH
Biết chi triết học ở đời
Mà xưng mình thảy là người “triết gia”
Chỉ vài câu đã lộ ra
Múa rìu mắt thợ gần xa phải cười
Biết chi Phật giáo đâu ngoài
Tưởng cái rốn ai người không kinh
Huênh hoang Thiền phải cứu tinh
Xưa Công Thiện Phạm quả tình kiểu ni
Làm thơ vỗ ngực lạ gì
“Triết gia số một” ai thì không không
Toàn ta đây kiểu lên đồng
“Thơ thiền” tưởng bở hóa ngông lạ kỳ
Hay Trần Đức Thảo khác chi
Cho “thâm mác xít” đã thì “triết gia”
Nhưng đều tính cách ta bà
Cóp theo thảy Mác “triết gia” nỗi gì
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VIẾT TRÊN FACEBOOK
Viết trên Facebook quả hay
Gõ sai một chữ nó thành trôi luôn
Dễ đâu tìm lại ngọn nguồn
Nên đành để vậy mới buồn lòng ai
Như thơ tôi viết thảy hài
Nhưng đều nghiêm túc chẳng sai điệu vần
Song đôi khi phải chết trân
Lơ là một chữ nó liền bay xa
Khiến câu thơ hết còn hay
Nhưng nào chữa được biết sao bây giờ
Thành ra từ trước tới giờ
Ở đâu thấy trật mọi người đính cho
Toàn thơ không nháp tò tò
Hễ tay gõ phiếm nó dò nó ra
Bây giờ số lượng bao la
Trên 12.000 bài đó bộ mà sửa sao
Gần 10.000 trang A4 khác nào
Ai tò mò thử gõ vào Google
Truy ngay tác giả Đại Ngàn
Hầu thơ châm biếm đâu toàn giống ai
Bởi giờ tháng rộng ngày dài
Tư duy đọc sách còn dùng làm thơ
Vì nay con đã hết khờ
Đâu còn bận bịu như hồi xa xưa
Làm thơ giờ cốt để chơi
Có đâu chủ kiến thành nào khác chi
Chỉ đều tùy hứng thảy khi
Thích thì bình luận có gì lạ sao
Nên thơ cứ viết ào ào
Viết toàn rơm rã khác nào chẽ tre
Vui mà ích lợi vậy hè
Đâu nhằm danh hão cần người khen chê
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VỀ CÂU CHUYỆN “THẰNG BỜM”
Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi chớ nào lấy không
Đổi chi Bờm chẳng vừa lòng
Chỉ duy đổi đến gói xôi Bờm cười
Đó toàn triết lý ở đời
Phải cần sòng phẳng mới người văn minh
Đâu nhằm đi cướp cho mình
Đâu toàn gian dối bất công được gì
Bởi vì Bờm hiểu một khi
Quạt mo sao đáng bao bè gỗ lim
Bò trâu cũng thế tự nhiên
Huống là quý báu như chim đồi mồi
Thành chờ đổi đến gói xôi
Hoàn toàn cân xứng khiến cho Bờm cười
Thông minh vậy mới tuyệt vời
Cũng là phẩm giá con người nhân văn
Bờm toàn hình ảnh nông dân
Còn ông phú hộ khác chi trong làng
“Đấu tranh giai cấp” đâu toàn
Mà cùng kết hợp mới càng văn minh
Người mình xưa quả nhân tình
Có đâu kiểu “Mác Lênin” sau này
Đè đầu tướt đoạt tận tay
Hô là “địa chủ” ai tày được không ?
Khác chi bà Nguyễn Thị Năm
Bao công cách mạng vẫn đem bắn liền
Tịch thu tài sản bạc tiền
“Trả thù giai cấp” nhãn tiền khác sao
Nhưng đâu có lý chút lý nào
Chỉ mê ông Mác đạp nhào kỷ cương
Mác thì lại phịa mọi đường
Vin vào “biện chứng” của thầy Hegel
Mặc dầu thầy thảy duy tâm
Trò toàn “duy vật” chẳng lầm lắm sao
Biến thành ý niệm tào lao
Đều không căn cứ dễ nào thông minh
Ngày nay nhìn lại sự tình
Thằng Bờm “bị gạt” giật mình làm sao
Hay vì ép buộc nghẹn ngào
Một thời giẫm đạp đồng bào lạ đâu
Chơi trò “tố khổ” lâu nhâu
Từ bên Trung Quốc nó tràn sang ta
Tạo nên sự kiện xót xa
“Long trời lở đất” điêu ngoa nói càn
Tuyên truyền bởi thảy bộn bàng
Lừa dân kiểu đó lỗi toàn do đâu
Chỉ vì tham vọng khác nào
Bản năng hoang đã toàn trồi lên
MÂY NGÀN
(25/02/20)
**
NHỮNG MÓC MÉO CỦA
LỊCH SỬ XƯA VÀ NAY
Thù nhà Nguyễn Ánh ra tay
Dẫu đi cầu viện chỗ nầy chỗ kia
Xiêm la lẫn Pháp lia chia
Quyết tâm diệt thảy Tập đoàn Tây Sơn
Dầu cho tính thiệt tính hơn
Cuối cùng chiến thắng vẽ vang ai ngờ
Nước non thống nhất đến giờ
Công đầu Tổ quốc phải cần ghi ơn
Từ Cà Mau đến Lạng Sơn
Nam Quan hải đảo đâu còn thua ai
Nước ta một dọc chạy dài
Như hình chữ S thảy nhờ Gia Long
Nhưng về Đại đế Quang Trung
Cũng đều vĩ đại anh hùng xưa nay
Quân Thanh đánh dẹp thẳng tay
Dẫu bao nhiêu vạn vài ngày quét xong
Thật đều cái thế nước Nam
Hai anh hùng đó quả toàn công lao
Gia Long Nguyễn Huệ khác sao
Kẻ hơn người kém có đâu lại bì
Nhưng ngày nay lại khác chi
Vấn đề ngoại viện cứ thì như xưa
Miền Nam Mỹ đã dự vào
Còn mà Miền Bắc Trung xô lạ gì
Bởi do ý hệ lạ thảy khi
Chính là yếu tố có gì ngày xưa
Khiến thành quốc cộng đánh bừa
Bị toàn chủ nghĩa mỹ từ chen vô
Người dân thảy phải nháo nhào
Không theo bên nọ cũng ào bên kia
Đánh nhau trăm trận đầm đìa
Ba mươi năm trọn chẳng dìa nơi mô
Chia rồi thống nhất cơ đồ
Cũng bàn tay cả của bao con người
Có gì đâu lạ trên đời
Bởi lòng yêu nước hay vì bản năng
Hoặc đều tham vọng cá nhân
Bởi do hoàn cảnh đã toàn đẩy đưa
Đến giờ thảy xác định chưa
Hay tương lai mới biết toàn đúng sai
Chẳng qua lịch sử chỉ hài
Hay vì thế sự không ngoài nhiễu nhương
Tuyên truyền dùng thảy mọi đường
Chỉ trăm năm nữa mới dường rõ ra
Thành nên trong cõi người ta
Cái sai cái đúng biết là nơi đâu
Cái tâm riêng mới thảy hầu
Chính điều thực chất khó ai bị lầm
NON NGÀN
(25/02/20)
**
TIẾN TRIỂN VĂN MINH
Văn minh giờ ở khắp nơi
Hang cùng ngõ hẽm dễ nào thiếu đâu
Iphôn ai cũng có hầu
Chuối chiên trang bị hẳn đều wây phây
Thành từ mở cửa tới nay
Cái thằng tư bản vào ngay trong nhà
Còn gì Các Mác ba hoa
Mong toàn vô sản dễ mà lại sao
Nhớ xưa bao cấp quả nào
Ăn gà đều sợ dám đâu khoe càn
Mẹ con mặc chỉ cái quần
Mâm cơm sao thấy chỉ toàn bo bo
Ngày nay hết cắt quần bò
Hết còn cấm cản tóc dài như xưa
Hết còn vung vít lạ chưa
Kiểu toàn khẩu hiệu đánh lừa người ta
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VĂN HẠNG VÀ THIẾU KHANH
Nhìn thì cũng giống đó thôi
Nhưng hơi buồn bã đâu nào tươi xinh
Làm cho thi sĩ Thiếu Khanh
Hóa thân ngẫu tượng có phần kém đi
Dầu sao cũng có lạ gì
Cái trong mới chính cần chi cái ngoài
Thấy đời thiểu não lạc loài
Khiến nhà điêu khắc dễ nào quên đâu
Phạm Văn Hạng danh tiếng lâu
Từ thời Pháp đến khi Cộng Hòa
Dưới sông trên núi gần xa
Rồng cầu Đà Nẵng cả là cao nguyên
Yersin Đà Lạt nhã tiền
Có nhiều đài tượng mọi miền núi sông
Vậy mà chỉ có một ông
Hình như tâm Hạng mãi còn đắn đo
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
THƠ VIRUT
Có con virut làm thơ
Dân toàn lác mắc có ngờ vậy sao
Khen chê tới tấp đều hầu
Quay ngay clip diễn trò ngâm nga
Thật là vinh dự nước ta
Dễ đâu virut lại là nhà thơ
Thần đồng như dạng Đăng Khoa
Trần lưng chống Mỹ chỉ là chuyện xưa
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
NHƯ DIỀU GẶP GIÓ
Ở đâu có gió diều bay
Còn nơi không gió tháng ngày nằm trơ
Khác chi Võ Tá Đức nào
Ở ta phải đạp xích lô mút mùa
Rồi qua bên Mỹ như vua
Học thành Tiến sĩ thật vừa lòng ai
Trở nên người Việt có tài
Tuy vào dân Mỹ có sao không mừng
Tuy Hòa đồi núi chập chùng
Nhờ qua bên Mỹ đất trời bao la
Mới toàn nuôi chí cao xa
Tiến vào nguyên tử quả là đáng khen
Đó nơi cấu tạo nhân gian
Đức nhào vào đó đều toàn thông minh
Khác hơn bao kẻ bên mình
Dẫu là hòn đá tưởng thành trời cao
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CÂY CẦU GIỮ LẠI
Hoan hô dân ở Long An
Cây cầu giữ lại quả toàn tinh anh
Cầu này anh Thiện làm thành
Hoàn toàn hợp lý dễ đành phá đi
Thành ra công luận lạ gì
Vẫn là sức mạnh thảy khi đáng gờm
Ngăn toàn những thói bơm chơm
Đụng gì cũng cấm oán hờn người dân
MÂY NGÀN
(25/02/20)
**
RỒNG KẼM
Miền Trung nay có con rồng
Thân toàn bằng kẽm hay đồng biết đâu
Lại còn rồng lộn hay bay
Trên cầu Đà Nẵng việc này nhờ ai
Nhờ nhà điêu khắc biệt tài
Phạm Văn tên Hạng đã hoài nổi danh
Đâu toàn chỉ Nguyễn Bá Thanh
Làm dân Đà Nẵng thảy thành khen chê
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
MẶN MÀ
Em đây thật quá mặn mà
Như rau cải muối như cà dầm tương
Anh nhìn thèm hết mọi đường
Đâu ngờ cái đẹp cái xinh kiểu vầy
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CHIA BUỒN
Lâu nay hầu khắp Saigon
Thường nghe nói đến tên Trà Phúc Long
Chưa hề có biết tỏng tong
Cái tên trà mới Kim Long khi nào
Hóa ra đây lại nhà thơ
Thoát ly qua Mỹ tới giờ ra đi
Tuy rằng chẳng biết quen chi
Cũng đành đưa tiển chút dòng thơ xa
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
KỶ NIỆM HỘI AN
Hội An nhớ mãi chuyện này
Lần ra tắm biển sóng đầy xa xa
Nhỏ còn đâu có biết bơi
Vậy là hụt cẳng trời ơi chìm liền
May mà trời đất cũng thiên
Liền ngay nhớ lại lời truyền ngày xưa
Co chân đạp mạnh để trồi
Vậy là hú vía thấy trời hiện ra
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CỔ HỌC TINH HOA
Kho tàng đạo đức bao la
Chứa trong Cổ Học Tinh Hoa lạ gì
Tuổi thơ đời đã mê ly
Gần non thế kỷ mới khi lạ lùng
Vậy mà sau đó lùng nhùng
Dạy toàn đạo đức Bác Hồ kỳ chưa
Hóa ra trách cũng đâu thừa
Người toàn phờ phạc gió mưa cuộc đời
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CHUYỆN VUI TRÊN MẠNG
Có người hóng chuyện thế này
Thông minh chắc chắn phải là đàn ông
Hai đầu quả có chi hơn
Trừ khi bị ngậm một thành ngu ngơ
Còn đàn bà vẫn tới giờ
Cứ hay lắm chuyện bởi hai cái mồm
Chỉ khi bị trám một trong
Cái còn ú ớ mới đành thở than
Chuyện sai hay đúng đâu oan
Có điều đọc chỉ thấy toàn tiếu lâm
Đàn bà quả khác đàn ông
Trời sinh như vậy nào cần nói chi
Kiểu phân công có khác gì
Dễ đâu bao cả mới khi buồn cười
Thành khi lưỡng hệ trên đời
Nửa dơi nữa chuột mới thời lạ kia
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VẬT ĐỔI SAO ĐỜI
Bông Quốc gia bị hóa thành Mỹ Ngụy
Phải đi tù cải tạo đến rục xương
Bổng thình lình chuyển sang thời đổi mới
Chẳng vượt biên cũng được đến Hoa Kỳ
Như Tam tài nhường cho Cờ vàng cũ
Rồi Đỏ Xanh hai nửa chẳng giống ai
Cuối cùng lại biến ra toàn Cờ đỏ
Khiến thế gian bao chuyện thảy đều hài
TẾU NGÀN
(24/02/20)
**
PHẬT GIÁO VÀ DÂN TỘC
Xuống đường nhốn nháo một thời
Bàn thờ Phật dựng khắp nơi quả cừ
Đó là thời Thích Trí Quang
Miền Nam sụp đổ mới toàn âm u
Phật bao tu sĩ đi tù
Ví như Quảng Độ lại cừ một phen
Ngày nay Phật giáo nhố nhăng
Chùa Vàng, Bái Đính càng thêm lần cừ
TIẾU NGÀN
(24/02/20)
**
PHIÊU LƯU MẠO HIỂM
Phiêu lưu mạo hiểm tột cùng
Ra ngồi mõm núi lạnh lùng thế kia
Gió lay thành lá bay vèo
Cao trên ngàn trượng có lèo hay không ?
Nhưng là thú của dân Tây
Người mình nhút nhát kiểu này đám đâu
Thói khôn hay dại tầm phào
Cũng cùng một duột có nào hay chi !
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
GIẢI MÃ ĐẠO PHẬT
VÀ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
Phật toàn lý tưởng từ bi
Nên yêu “xã hội” có gì lạ đâu
Tức nhằm bình đẳng thương người
Nhằm vào giải thoát cuộc đời đam mê
Khiến điều lầm lộn nặng nề
Vì từ “xã hội” trăm bề khác nhau
“Tự do xã hội” đã lâu
Còn mà “mác xít” mới hồi gần đây
Tức là tư sản từ ngày
Loài người có mặt trên hầu hành tinh
Chỉ ông Các Mác tài tình
Nghĩ ra “chủ nghĩa” mới thành lạ thay
“Độc tài vô sản” lồng ngay
Vào cho “xã hội” từ ngày Liên Xô
Tự do tư sản còn nào
Đàn bầy vô sản cơ hồ phát huy
Miền Nam khi trước lạ gì
Mê man “chủ nghĩa” cũng vì lý do
Thành bao Phật tử bày trò
Xuống đường rầm rộ chỉ do một điều
Theo vào thảy Thích Trí Quang
Y vàng lòng đỏ nào toàn có hay
Riêng thầy Trí Độ khác nào
Nghe như ngoài Bắc đưa vào trong Nam
Dường như qua ngã Cao Miên
Nhưng đều giấu tiếng như yên lặng lờ
Vậy nhưng sau quả bất ngờ
Thầy này phải bị ở tù mười năm
Nên đời nhiều cái oái oăm
Sinh thành trụ diệt Phật từng nói thôi
Không không sắc sắc khắp nơi
Cuộc đời còn vậy danh từ lạ chi
Nên giờ nhiều chuyện lạ gì
Chùa Vàng, Bái Đính nhiều khi buồn cười
Quốc doanh Phật đã nhiều rồi
Lại đầy bói toán còn nào Phật sao
Thành nên sự thật trước sau
Cả về chân lý biết đâu mà rờ
Thế gian luôn mãi dại khờ
Chỉ riêng Phật tổ mới lòng hư không
TẾU NGÀN
(24/02/20)
**
NGƯỜI YÊU
Em là phận gái thuyền quyên
Người yêu muốn có biết tìm nơi mô
Bộ vào inbox được sao
Biết đâu là thật còn đâu giả toàn
Treo dê bán chó mọi đàng
Vàng thau lẫn lộn khiến càng vô duyên
Nên thôi phận gái thuyền quyền
Chờ trời sắp đặt xe duyên khỏi tìm
TẾU NGÀN
(24/02/20)
**
TRÍ THỨC
Đầu tiên họ cũng con người
Nhưng nhờ có học có hành hơn ai
Giúp cho phát triển được tài
Phát huy năng lực nhằm ra giúp đời
Nhưng do hoàn cảnh trời ơi
Thảy toàn ức chế cũng thời ích chi
Cũng đành phận kiếp cu li
Nếu trong xã hội trị do độc tài
Khiến làm thực tế chỉ hài
Bởi toàn đảo lộn giai tầng giữa nhau
Chẳng còn trí thức hàng đầu
Mà toàn quan chức quả đâu ra gì
Nên đừng trách họ làm chi
Nếu trong thực chất chẳng gì bên trong
Mà đều thực tế rỗng không
Với toàn bằng cấp biểu dương bề ngoài
Chỉ vì trí thức hẳn hòi
Chính là năng lực đâu nào khoa danh
Còn thêm trí thức lưu manh
Gập mình luồn cúi đều thành bỏ đi
Thành ra trí thức là gì
Phải người hiểu biết các điều nhân gian
Nhất là khoa học đàng hoàng
Kèm theo đức hạnh mới càng xứng danh
Giúp làm năng lực tạo thành
Ích đời mà cũng xứng danh cho mình
Còn như chỉ kiểu bùn sình
Giả danh trí thức cũng đành thế thôi
Xưa Mao từng đã nói rồi
Kiểu này “trí thức hơn gì cục phân”
Nhưng nghe Mao nói càng lầm
Bởi vì Mao chỉ chủ tâm cho mình
Muốn toàn trí thức bùn sình
Đội mông Mao cốt để thành được khen
Khác gì xã hội nhố nhăng
“Độc tài vô sản” nào còn trí đâu
Nói chung độc lập tự do
Mới toàn trí thức ích cho mọi người
Độc tài toàn chỉ hổ ngươi
Khiến làm trí thức thảy đều dế giun
NGÀN PHƯƠNG
(24/02/20)
**
“TÔI” VÀ “CHÚNG TA”
“Tôi” riêng chỉ thảy một người
Tất toàn phân biệt với người thứ hai
Để thành duy nhất trên đời
Hoàn toàn bình đẳng mọi người với nhau
Trong khi ý niệm “chúng ta”
Đều nhằm gom lại chỉ là tự nhiên
Quơ quào cốt ý nhãn tiền
Hay nhằm “phân biệt” đều liền biết ngay
Nên nơi các nước tự do
“Chúng ta” hoặc chỉ riêng cho nhóm người
Hay là tất cả mọi người
Cùng chung trong nước chẳng nào khác chi
Chỉ riêng các nước độc tài
Giai tầng thống trị phải nào người dân
Gom chung gượng ép mọi phần
Nhưng đâu dám tách để thành “chúng tôi”
Thành luôn đầu giấu hở đuôi
Trần Đăng Khoa phải hàm hồ khác chi
Khoa nằm trong đảng lạ gì
Muốn đâu tách bạch rạch ròi được sao
Mà đều chỉ kiểu “ta đây”
Cho “ta” làm chủ nước này hẳn nhiên
Bác Hồ hóa lỗi đầu tiên
Từng phong là “đảng cầm quyền” mà ra
Nó từ xuất xứ ở Nga
Nhân danh “giai cấp” thảy là đầu tiên
Chủ quan hẳn thấy liền liền
Chỉ vì Các Mác Lênin sử đầu
Bởi vì khoa học gì đâu
Cũng không cơ sở chẳng gì khách quan
Đều do thị hiếu thảy toàn
Muốn làm cộng sản Mác bèn hô lên
Chẳng qua mê tín Hegel
Tin vào “biện chứng” kiểu lềnh ra thôi
Trăm năm qua đã tiêu rồi
Liên Xô đã mất nay nào còn đâu
Tại do mọi việc ở đời
Cái gì chân lý mới hoài khách quan
Còn mà thị hiếu thảy toàn
Một thời phải hết có oan nỗi gì
TẾU NGÀN
(24/02/20)
MỤC LỤC
12239.
ĐẢNG VIÊN KHẮP NƠI NGÀY XƯA VÀ NGÀY NAY (26/02/20)
12240.
QUYỀN LỰC BẢN THÂN HAY TINH THẦN VÀ MỤC ĐÍCH
PHỤC VỤ NHÂN DÂN (26/02/20)
12241.
THƠ TỐ HỮU (26/02/20)
12242.
NGHĨ THẢY DÂN NGU
(26/02/20)
12243.
ĐỪNG NÊN KIỂU TỰ XĂM MÌNH (25/02/20)
12244.
VIẾT TRÊN FACEBOOK (25/02/20)
12245.
VỀ CÂU CHUYỆN “THẰNG BỜM” (25/02/20)
12246.
NHỮNG MÓC MÉO CỦA LỊCH SỬ XƯA VÀ NAY (25/02/20)
12247.
TIẾN TRIỂN VĂN MINH (25/02/20)
12248.
VĂN HẠNG VÀ THIẾU KHANH (25/02/20)
12249.
THƠ VIRUT (25/02/20)
12250.
NHƯ DIỀU GẶP GIÓ (25/02/20)
12251.
CÂY CẦU GIỮ LẠI (25/02/20)
12252.
RỒNG KẼM (25/02/20)
12253.
MẶN MÀ (25/02/20)
12254.
CHIA BUỒN
(25/02/20)
12255.
KỶ NIỆM HỘI AN (25/02/20)
12256.
CỔ HỌC TINH HOA (25/02/20)
12257.
CHUYỆN VUI TRÊN MẠNG (25/02/20)
12258.
VẬT ĐỔI SAO ĐỜI (24/02/20)
12259.
PHẬT GIÁO VÀ DÂN TỘC (24/02/20)
12260.
PHIÊU LƯU MẠO HIỂM (23/02/20)
12261.
GIẢI MÃ ĐẠO PHẬT VÀ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” (24/02/20)
12262.
NGƯỜI YÊU (24/02/20)
12263.
TRÍ THỨC (24/02/20)
12264.
“TÔI” VÀ “CHÚNG TA” (24/02/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét