TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 391
CHỦ
NGHĨA “CỘNG SẢN” CỦA
CÁC
MÁC VÀ SỰ HIỆN THỰC
TRÊN
ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM
(I)
Qua thế kỷ đến nay nhìn lại
“Thuyết Mác” từng đem lại những gì
Liên Xô quả đã sụp rồi
Và toàn thế giới nay đều đổi thay
Bởi thực chất nó đâu thực tế
Thảy “hoang đường” bởi Mác tưởng ra
Chỉ đều “mê tín” ta bà
“Đấu tranh giai cấp” bao là mịt mùng
Bởi nghĩ phải “đại đồng” thế giới
Dùng làm nền để nhắm để tiến lên
Do vì mê muội Hegel
Tin điều “biện chứng” đã thèm làm sao
Nhưng thực sự chỉ đầy hoang tưởng
Khiến thành ra “chống lại loài người”
Chối điều thực tế ở đời
Cá nhân phát triển mới đều căn cơ
Tuy thực chất đời hoài “tranh đấu”
Đó chẳng qua thực tế khách quan
Đấu tranh để tiến lên toàn
Vượt bao trở lực vốn càng tự nhiên
Các trở lực thiên nhiên, xã hội
Mác bịa thành “giai cấp đấu tranh”
“Độc tài” gán ghép lại đành
“Thời kỳ quá độ” hiểu thành bá vơ
Chỉ bởi lẽ người sinh để sống
Cốt mưu cầu hạnh phúc cá nhân
Cần sao xã hội công bằng
Mọi người phát triển mới đều tốt chung
Lợi khí ở Tự do kinh tế
Thị trường nhờ “luật pháp” làm nền
Dựa trên năng lực cá nhân
Đi lên phát triển mới thành tự nhiên
Đâu cần kiểu “mô hình” xã hội
Mác ngu gàn mới đặt bày ra
Nó toàn tưởng tượng ba hoa
Phỉnh đều nhân loại xót xa lạ nào
Toàn không tưởng nên đều ảo tưởng
Có bao giờ “thực hiện” được sao
Hi sinh hoang phí thế nào
“Độc tài vô sản” chỉ lòi cái ngu
Ai chẳng biết đời nhờ trí tuệ
Đã làm cho lịch sử tiến lên
Tinh hoa trí thức sâu bền
Vượt ngoài giai cấp nhãn tiền lạ chi
Thành “thuyết Mác” thảy đều ngu tối
Chẳng dựa theo “bản chất” con người
Hiểu đâu thực tế ở đời
Tin điều huyễn hoặc khiến đều hại
chung
Gần thế kỷ điên khùng là thế
Chỉ kẻ ngu mới thảy đều tin
Hay vì cưỡng chế trước tiên
Vừa sai khoa học vừa thành phi nhân
Bởi bao kẻ lòng tham không đáy
Vì “bản năng” thúc đẩy lạ sao
Dựa vào thuyết Mác hanh hao
Tuyên truyền lừa dối đặng rồi làm vua
Dầu thuyết Mác sai toàn khoa học
Khiến hiển nhiên phản lại loài người
Chỉ dùng lừa mị gạt đời
Lừa người ngu dốt quả thời vậy thôi
Trải thế kỷ lắm điều đã rõ
Như Đông Âu nay có còn nào
Bao nhiêu cưỡng bức nháo nhào
Toàn thành phung phí hại đời bao nhiêu
Hi sinh thảy bao điều hạnh phúc
Hại nhân quần kinh tế cùi đày
Cả về văn hóa lắc lay
Đều thành bế tắt trước sau ngậm ngùi
Bởi chính trị chỉ toàn áp bức
Khiến thành ra phản mọi tinh hoa
Gây đều xã hội lạc loài
Thảy toàn “xuống cấp” nịnh tràn như
nhau
Mọi khẩu hiệu đều nhằm giả dối
Làm đàng đông lại bảo đàng tây
Tạo nên thế giới giả cầy
Hay đều lịch sử bầy hầy lạ sao
Lênin hóa trước tiên tội lỗi
Buộc nước Nga theo Mác nghẹn ngào
Khiến làm dân tộc tào lao
Thảy trong tâm thức đâu nào lạ chi
Để từ đó lan đi thế giới
Làm vong thân cả thảy mọi đàng
Việt Nam, Trung Quốc rộn ràng
Đi vào “ngõ cụt” vẫn càng khác đâu
Ở Trung Quốc “thừa cơ” kháng Nhật
Cuối cùng ra Mao lại lên ngôi
Dựng thành thể chế độc tài
Toàn phi nhân bản có ngoài thế sao
Hay Việt Nam dựa vào “kháng Pháp”
Để tạo ra danh tiếng “Bác Hồ”
Non sông “Mác hóa” cơ đồ
Từ Nam chí Bắc suốt hoài trăm năm
Chiến tranh “nóng” phải toàn khủng khiếp
Ba mươi năm đất nước tương tàn
Chiến lạnh “lạnh” cũng mọi đàng
Con người “tẩy não” thảy càng đảo điên
Rốt cuộc lại phải làm “đổi mới”
Bởi Liên Xô trước đó sụp rồi
Cần nay Trung Quốc dựa vào
Nhằm cùng đồng hội đồng thuyền khác
đâu
(II)
Nên khó có “tự do độc lập”
Bởi vì đây đều chuyện đã rồi
Đánh Tây “giải phóng” thuở đầu
Cốt làm “cộng sản” ai hầu không hay
Nhưng bộc bạch ai nào dám hé
Bởi vì do “chuyên chính” áp vào
Lỗi đây từ Mác khác nào
“Độc tài vô sản” vốn gào từ xưa
Thành tóm lại lỗi đều do Mác
Đưa ra toàn lý thuyết bá vơ
Đúng ra “ngụy thuyết” nào ngờ
Hay thành “tà thuyết” vật vờ trước sau
Bởi khởi điểm đều sai khoa học
Cả thêm sai triết học thảy càng
Chỉ thành “mê tín” rõ ràng
Lấy điều “không tưởng” buộc toàn thế
nhân
Thủ tiêu mọi Tự do Dân chủ
Quyền vào tay “số ít lạc lòi”
Cốt nhằm lợi dụng không ngoài
Lòng tham không đáy có nào ngưng đâu
Thành nước Nga ban đầu trách nhiệm
Cả thời dài bưng bít tuyên truyền
Tạo thành gian dối mọi miền
Hại tràn thế giới nỗi niềm là đây
Cả Lênin cũng như Các Mác
Được tưng hô “trí tuệ loài người”
“Đỉnh cao” tỏa sáng muôn đời
“Hải đăng vô sản” lừa người khác sao
Thành nghĩ lại lửa làm nên khói
“Thuyết Mác” thôi đã hại muôn đời
Bởi khi sa bước lậm vào
Nó hoài buộc chặt khó nào mà ra
Cả đến việc ông Hồ đã chết
Đã từ lâu “thánh hóa” cả rồi
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp chỉ tồi
Giống đều “tà lọt” có nào khác đâu
Tảng bê tông đã rồi đông cứng
Dẫu búa sổi cũng khó đập ra
Lại còn Trung Quốc đâu xa
Luôn toàn “giám sát” thoát ra dễ gì
Thành tóm lại sai lầm lịch sử
Chỉ phút giây “nhầm lẫn” ban đầu
Rời vào “xã hội độc tài”
Lại toàn “không tưởng” lẽ nào tới đâu
Kiểu ông Hồ tính sai con toán
Để thành ra phải bán con trâu
Con trâu đất nước khác nào
Còn riêng lợi lộc đều hầu cá nhân
Tạo một đám sau đều điếu đóm
Cốt nhắm đều quyền lợi nhóm phe
Nhớ thời “bao cấp” chẽ hoe
Vẫn toàn ca ngợi thảy đều “vinh quang”
Tuyên truyền dối hại toàn như thế
Khác gì đâu gạt gẫm loài người
Từ trong “mầm mống” có rồi
Bởi đều “lý luận Mác” nào khác đâu
Thành nay muốn thảy nhằm “thoát Mác”
Đã trở thành bài toán nhiêu khê
Bởi vì “não trạng” mọi bề
Quện qua thế kỷ dễ gì buông ra
Vả Trung Quốc còn luôn giám sát
Muốn thoát ra buộc phải “thoát Tàu”
Quả thành nan giải hai đầu
Khác chi lịch sử hóa hầu tiếu lâm
Nhưng lịch sử vẫn toàn lặp lại
Hoặc nơi này nơi khác lạ nào
Như giờ nước Mỹ chìm vào
Bởi dòng “khuynh tả” đã đều quậy nên
Dẫu thuyết Mác “sai mềm” là thế
Vẫn tự cho “xã hội” phải cần
Bởi đều khoái kiểu “bầy đàn”
Hiểu chi xã hội có toàn thế sao ?
Mà “xã hội” phải từ tâm thức
Tình “thương người” bởi tại lòng thành
Không ngoài “hiểu biết” đã đành
Lại lòng cao quý phải toàn nhân văn
Có điều đó phải nhờ giáo dục
Dễ kiểu đâu mù quáng đàn bày
Chỉ đều “trình diễn” bề ngoài
Trong toàn “giả dối” đâu nào khách
quan
Nên thuyết Mác sai toàn là thế
Nó chỉ nhằm gạt gẫm con người
Trước sau phản lại cuộc đời
Chỉ thành “hư ảo” khó nào tới đâu
Mác “tội lỗi” chính hầu như vậy
Gây nên bao sai trái ở đời
Hy sinh bao lớp con người
Thảy thành hoang hóa tưởng lầm “đấu
tranh”
Bởi “tẩy não” khiến thành kiểu thế
Ngược lại đều nghĩa ly khách quan
Thành vô nhân thảy đời toàn
Đời hoài “thù địch” chỉ càng thế thôi
Bởi ảo ảnh thích làm “cộng sản”
Tưởng luôn hầu đó mới “nhân văn”
Nhưng toàn ảo ảnh đều hằng
Khác chi ra sức nhảy vào lỗ không
Cả xã hội hóa đều chi khác
Chỉ chìm trong nguyên tắc “bầy đàn”
Khiến làm hại thảy đời toàn
Mác thành “phản động” quả càng khác
đâu
ĐẠI NGÀN
(05/02/21)
**
MỐI
QUAN HỆ PHÁP VIỆT
DƯỚI
THỜI KỲ THỰC DÂN
Đúng ra Pháp đánh nước ta
Chỉ do ta yếu vốn là vậy thôi
Đó toàn là chuyện đã rồi
Vả luôn cũng chuyện trên đời khách
quan
Lúc đầu họ đến đàng hoàng
Thuyết ta không được mới toàn đánh
nhau
Trào lưu thuộc địa Châu Âu
Nước nào cũng vậy chuyện âu thường
tình
Đến khi thất bại tại mình
Ta thành “thuộc địa” phải đành thế
thôi
Nếu ta lúc đó không tồi
Biết “canh tân” sớm dễ nào vậy đâu
Dù sao nước Pháp nghĩ sâu
Giúp ta “cải cách” về sau mọi đường
Làm xe lửa, cảng thông thương
Nhà thương, trường học, tận tường lập
nên
Khiến nay từ Bắc chí Nam
Pháp còn “dấu vết” rõ ràng lạ sao
Kiến trúc Pháp quả khác nào
Ta đều lạc hậu làm sao sánh bằng
Tất nhiên họ vốn Thực dân
Tài nguyên vơ vét ta đành chịu thua
Bởi ta yếu quá nên tồi
Không “tương tựu kế” để rồi yếu thêm
Vậy nên chỉ có Chu Trinh
Óc đầu sáng suốt cao hơn nhiều người
“Đề huề Pháp Việt” tạm thời
Chờ sau ta mạnh hẳn rồi đứng lên
Trước cần Dân trí tạo nên
Sau nhằm Dân khí đưa lên hàng đầu
Dân ta trí tuệ thua nào
Chỉ cần hun đúc sẽ thành ngang cơ
Ngày nay nghĩ lại thẩn thờ
Buổi đầu “kiêu hãnh” vật vờ khác ai
Để sau Pháp chiếm nước rồi
Phải làm “nô lệ” gần hầu trăm năm
Khác gì lịch sử oái oăm
Sau còn tái diễn một lần tiếp theo
“Chín năm” đánh Pháp đâu lèo
Cốt làm “cộng sản” ngặt nghèo như xưa
ÁNH NGÀN
(04/02/21)
**
NGƯỜI
VIỆT HIỀN LÀNH
Thật ra người Việt hiền lành
Giàu lòng yêu nước nên thành vậy thôi
Chiến tranh “ai bận” tơi bời
“Ba mươi năm’ suốt ai ngờ được không ?
Đầu tiên “đánh Pháp” hào hùng
Nhằm làm “cộng sản” nói chung ly kỳ
Tưởng đâu “cứu nước” ra gì
Tuyên truyền “lạc nẽo” khiến quả thì lạ
đâu
Cả sau “đánh Mỹ” thế nào
Mỹ vào “can thiệp” đánh đều càng hăng
Cũng nhằm “vì nước” như trên
Để làm cộng sản “tiến lên” đồng bào
Đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào”
“Bắc Nam sum hợp” còn nào hay hơn
Cuối cùng “sáng tỏ” nguồn cơn
Kéo nhau “bỏ chạy” bong lơn quả nào
Vượt biên, vượt biển ào ào
Kẻ thì chết cạn, người toàn chìm nghe
Ra đi “ba triệu” con người
Cuối cùng đến bến chỉ chừng phần hai
Giờ đây thực tế không sai
“Việt kiều” có khắp mọi nơi toàn cầu
Y người Do Thái khác nào
Sau cơn “Hồng Thủy” tấp vào mọi nơi
Thành nên “yêu nước” tuyệt vời
Cuối cùng “vùi dập” tơi bời lá hoa
“Tuyên truyền” quả đến xót xa
Dân nghe “mùi mẫn” mắt lòa súng gươm
Hy sinh anh dũng mọi đường
Nhằm làm “thuyết Mác” chán chường thế
thôi
Nó hay thì đã tốt rồi
Đằng này nó trật khiến đời ra chi
Vậy nên sự thế khác gì
Điều không xác đáng thảy khi buồn cười
Hoan hô người Việt trên đời
Tuyên truyền “thấm đượm” đã thành chiến
binh
Ngày nay ngoái lại lạnh mình
“Ba mươi năm ấy” linh tinh lạ gì
Để giờ “đổi mới” khác chi
Liên Xô đã sụp khó bì phần ta
SẮC NGÀN
(04/02/21)
**
TỪ
DARWIN TỚI HITLER,
VÀ
TỚI CẢ KARL MARX
Darwin đưa thuyết “cạnh tranh”
Ở nơi loài vật đành rành khách quan
Cho nhằm tính cách “sinh tồn”
Cả làm “tiến hóa” mọi đàng đến nay
Nhưng thiên nhiên quả cũng hay
Tiến hoài tới lúc sinh ra “loài người”
Từ đây khác biệt rạch ròi
Vật luôn vẫn vật còn người tiến lên
Khiến thành hai phía rõ ràng
Vật đều “thể lý” người nên “tinh thần”
Trở nên “văn hóa” mọi phần
Vật thì luôn mãi chỉ đều “bản năng”
Vậy nhưng hai gã cuội nhăng
Darwin “bám” mãi lại đều bám đuôi
Hitler khinh thảy loài người
Muốn dân tộc Đức “thượng tầng” ngồi
trên
Phát huy tham vọng chiến tranh
Tiến hành học thuyết “Ưu sinh” khác
nào
Dẫu đều lý thuyết tầm phào
Diệt đều Do Thái để còn Đức thôi
Bên kia Các Mác cũng tồi
“Đấu tranh giai cấp” tưởng điều thần
tiên
Thật ra đều thảy huyên thiên
Lùi về quá khứ vô duyên thấy mồ
Darwin quả có trật nào
Tuy dầu nói đúng ai đều toàn nghe
Hiểu thành “trái khoáy” chẽ hoe
Darwin “miêu tả” hiểu vào “trọng tâm”
Thành ra cái dốt âm thầm
“Nghe đàng hiểu ngã” mới dâm khật khù
Bởi vì “mô tả” bề ngoài
Darwin đâu có phán vào bên trong
Người sau sai thảy tỏng tong
Đầu đuôi chẳng thấu trở thành bá vơ
Hitler cà Mác đâu ngờ
Loài người bị hạ xuống hàng “súc sinh”
Tưởng rằng đó mới “tinh anh”
Tự cho lếu láo “dựa vào” Darwin
Khác chi bởi dốt hiểu lầm
Darwin “nói ngã suy đàng” hóa vui
TẾU NGÀN
(02/02/21)
**
MỘT
CUỘC CHIẾN ĐẦY PHỨC TẠP
NÊN
ĐÃ KHIẾN PHẢI DÀI NGOẰNG
Đúng là cuộc chiến dài ngoằng
Ba mươi năm ấy chẳng bằng được ai
Xuất đi từ thuở Bốn lăm
Bảy lăm xa tít mới xong được toàn
Chỉ vì tưởng tượng mơ màng
Nhằm làm “cộng sản” mới càng thế thôi
Nhưng bao “công sức” qua rồi
Ngày nay vẫn lại giống hồi như xưa
Tức về “tư bản” lạ chưa
Dầu “tư bản đỏ” mới vừa lòng ai
“Tuyên truyền” dầu nói dông dài
“Thiên đường Cộng sản” quả nào có đâu
Nên ngay từ buổi ban đầu
Trần Trọng Kim “giật sập” cũng hầu tự
nhiên
“Việt Minh” lên nắm chính quyền
Pháp bèn “quay lại” đời thành nhá nhem
Nếu Kim cứ mãi rộng thênh
Đi lên phát triển hẳn giờ thua ai
Chung quanh các nước thảy tài
Sao mình lại hóa ra hài lạ sao
Chẳng qua đời kiểu bể dâu
“Ông Trời” muốn vậy làm sao bây giờ
Chín năm khói lửa mịt mờ
Cuối cùng “thắng Pháp” cõi bờ chia đôi
Cựu Hoàng hạ bệ ngày nào
Giờ thành “Quốc trưởng” việc nào có
hay
Miền Nam phát triển sau này
Do nhờ ông Diệm chọn đường quốc gia
Trong khi miền Bắc sa đà
Gắn vào chỉ có Tàu Nga lạ gì
Liên Xô lại sụm còn chi
Cả Tàu giở quẻ khiến khi buồn cười
Thành nên nói mấy vẫn thừa
Tuyên truyền “đánh Pháp” có chừa gì đâu
Để nhằm theo hướng Nga Tàu
Bây giờ rã đám toàn hầu tiếu lâm
Nhưng đời ai mấy không lầm
Nên giờ chuyện cũ thôi đánh bỏ qua
Chỉ hiềm bao nỗi can qua
Hi sinh bao nã chỉ là vậy thôi
Ví như chẳng có “Cụ Hồ”
Dễ đâu Bảo Đại ngày nào “thoái ngôi”
Mà làm Đại Nghị Cộng hòa
Hoặc lên Dân chủ theo đà như ai
Dễ đâu ngã phía Liên Xô
“Độc Tài Vô Sản” có đâu tới giờ
Thành nên mọi chuyện ai ngờ
Nói đàng đi ngõ thẩn thờ bao năm
Dân tình buộc phải cà lăm
Nói sao hay vậy nào toàn biết chi
Trường Sơn xương máu khác gì
Vào Nam “đánh Mỹ” dễ khi dám từ
Vậy nhưng cho đến bây chừ
Biết bao “sự thật” đâu nào nói ra
“Tuyên truyền” luôn mãi sa đà
Che đều trách nhiệm lỗi này về ai
Phải chờ lịch sử về sau
Trăm năm “viết lại” mới rồi chỉnh chu
Bảy lăm kiểu trận lu bù
Sau này nhớ lại thiên thu còn hằn
Cả nay ai cũng hiểu rằng
Bao điều khuất tất chưa hằng lòi ra
Đến giờ dẫu hết can qua
Còn bao u uẩn dễ mà kết xong
TIẾNG NGÀN
(02/02/21)
**
HAI
NHÂN VẬT “ĐÌNH ĐÁM”
CỦA
NƯỚC ĐỨC NGÀY XƯA
Đều do nước khác nhập vào
Hitler từ Áo quả nào khác đâu
Mác thì Do Thái đi qua
Để sau cùng nhận Đức làm quê hương
Trở thành “khét tiếng” mọi đường
Mang danh “người Đức” đó thường lạ chi
Có điều tiếng kiểu thị phi
Bởi nghe nhắc đến thảy khi thở dài
Ai gây Thế chiến thứ hai
Âu Châu chìm ngập trong lò chiến tranh
?
Sáu năm mọi xứ tan tành
Chỉ vì “Quốc xã” vang danh một thời
Giết Do Thái ba triệu người
“Gốc xưa” của Mác sáng ngời hờn căm
Cuối cùng Đức phải trận vong
“Chia đôi” đất nước khiến càng đau
thương
Phía Đông đành thuộc Liên Xô
Còn Tây thuộc Mỹ lẽ nào chẳng kinh
Hitler tưởng thảy “anh minh”
Lại làm nước Đức rúng mình một phen
Khởi từ một kẻ thường dân
“Gặp thời gặp vận” mọi phần phất lên
Trước vốn chỉ “họa viên”
Nhưng sau “gây họa” khắp miền nhân
gian
Mác thì trái ngược hoàn toàn
Xuất thân tiến sĩ ai toàn không kinh
Lại ngành triết học tinh anh
Đâu ngờ sau chỉ “linh tinh” lạ thường
Nghĩ mê tạo dựng “địa đường”
Khiến gây “sợ hãi chán chường” mọi nơi
Bởi làm nhân loại tơi bời
Suýt gây “Thế chiến” đến lần thứ ba
Giờ đây quá khứ lùi xa
Đức đều trở lại tinh hoa của mình
Bởi ai chẳng biết Einstein
Hay là không biết đến Kant được nào
Cả như Goethe đáng tự hào
Hegel cũng khiến lẽ nào ai quên
Làm tư duy Đức vang rền
Chỉ trừ có Mác dập dềnh éo le
NGÀN PHƯƠNG
(30/01/21)
**
“CAO
VỜI” HAY “BE BÉT”
Cao vời quả chẳng cao vời
Mà thành “be bét” mới thời tự nhiên
Bởi vì Mác chỉ “huyên thiên”
“Mười voi bát xáo” nhãn tiền khác đâu
Bởi không căn cứ “con người”
Mà căn cứ thảy mọi điều vu vơ
Tự cho học thuyết “như mơ”
Lại thành ra thuyết vật vờ lạ sao
Khiến làm thế giới bể dâu
Gần non thế kỷ một màu tan thương
“Liên Xô” phải sụp mọi đường
Do Lênin thảy tin lầm Mác thôi
Hay nhằm “lợi dụng” tuyệt vời
Để làm “Hoàng đế” trên đầu nước Nga
Hóa thành hai trự “ba hoa”
Đến “Mao Xếnh Xáng” vẫn là thế thôi
Triệt đều Dân chủ Tự do
Thành ra nhân loại chẳng ra con người
Bầy đàn hò hét vung trời
Đội “mông lãnh tụ” tuyệt vời khác sao
Đâu còn sáng kiến dễ nào
Bởi đều “ống sắt” một chiều chun vô
Bởi do Mác thảy hồ đồ
“Độc tài vô sản” quả nào khác đâu
Hiểu chi “nguyên lý” con người
Thảy đều “trong ruột” chỉ toàn bản
năng
Làm cho ích kỷ đều hằng
Dụng danh “xã hội” quả bằng như không
Thành nên Mác chỉ viễn vông
“Xây lầu bằng cát” quả không khác gì
Gặp mưa gió lớn lạ chi
Sập nhào vì móng bởi nào có đâu
Thành Liên Xô đổ sập khác nào
Cứu toàn thế giới đã khi thăng trầm
Đông Âu giải thoát hà rầm
Cũng nhờ vào đó được thành bung ra
Bởi đều đường hướng ta bà
Mác từng “gầy dựng” có mà khác sao
Chút chi “xã hội” dễ nào
Mà “đàn bầy” hóa khiến đều ngụy danh
Bởi vì “xã hội” đành rành
Cần lòng “nhân bản” mới thành căn cơ
“Yêu thương” đều thảy mọi người
Hướng về “cái thiện” giúp cùng vươn
lên
Mục tiêu “điều đúng” vững bền
Còn đầy “cảm tính” có mà ra chi
Lại toàn “cưỡng chế” lạ gì
Khiến đều “sợ hãi” còn chi con người
Thành luôn kết quả lạ đời
Chỉ làm “ngược lại” mọi điều nói ra
Tạo nên lịch sử xót xa
Tội này của Mác còn mà bởi ai
Khác chi thuyết Mác chỉ hài
Cái “phi thực chất” thảy đều cài vô
Dễ đâu kết quả thế nào
Mà toàn “ảo ảnh” ào ào vậy thôi
Từng khi người của Quảng Nam
Bởi vì “ngay thẳng” mới nên hiểu lầm
Tưởng đâu “cách mạng” rầm rầm
Đâu dè “cách mạng” chỉ thành vòng quay
Quay đều do chỉ một tay
Hoặc nhanh hay chậm cũng tày khác đâu
Liên Xô “sản phẩm” toàn hầu
Có nào đâu giống Tây Hồ ngày xưa
Bởi vì “dân trí” thành thưa
Khiến làm “dân khí” phải đều lụi đi
“Dân sinh” vì vậy có gì
Nước thành nghèo xác lấy đâu bằng người
Bây giờ mọi sự đã rồi
Trăm năm thành những “bồi hồi” còn đâu
Chỉ đều một mớ “danh từ”
Có đâu “thực chất” quả đều lạ sao
Tiếc thay chỉ bởi ông Hồ
Nếu không “cộng sản” lẽ nào thế chăng
Bởi toàn độc lập tự do
Tài năng nếu có tốt cho mọi người
Đằng này “cán bộ” rõ rồi
“Đệ Tam Quốc Tế” quả nào khác sao
Được “nâng bi” kiểu thần sầu
“Cha già dân tộc” dân nào chẳng tin
TIẾU NGÀN
(30/01/21)
**
HOA
XƯƠNG RỒNG
Hoa xương rồng không trồng vẫn mọc
Đất khô cằn sa mạc khác chi
Ra hoa cũng để làm gì
Ít tai tới ngắm quả thì cũng vui
Có chi trang trí cuộc đời
Bởi toàn gai góc chỉ thời thế thôi
Khác gì những thứ độc tài
Một mình một chợ lấy đều làm vui
TẾU NGÀN
(30/01/21)

**
HUYỀN
TRÂN CÔNG CHÚA
Lấy chồng đâu nhắm tìm chồng
Mà vì đất nước mới lòng thanh cao
Hai Châu Ô, Rí sáp vào
Về cho dân tộc nay thành Thừa Thiên
Nên cây hoa đẹp Huyền Trân
Huế cùng Quảng Trị lấy tên cho nàng
Cành hoa e ấp mọi đàng
Khác chi tâm sự lòng vàng ngày xưa
Khiến nay thương mấy cho vừa
Tấm lòng yêu nước đó chưa phai mờ
Trần Nhân Tông quả ai ngờ
Phật Hoàng tâm lại tràn đầy nước non
Phải đem Công chúa Huyền Trân
Trao cho Chiêm Quốc lấy hai Châu về
Từ đây đất nước mọi bề
Về sau mở rộng tận vùng Cà Mau
Vậy nhưng nào có ngờ đâu
Ai nay để mất Hoàng Sa sao đành
Trường Sa cũng phải tanh bành
Nam Quan ngày trước lại còn chi đâu
Trách ai ai trách vậy nào
Non sông lịch sử giờ đành hẩm hiu
Để cho nhìn lại mọi chiều
Nhà Trần mới thật vun nền Quốc gia
ÁNH NGÀN
(30/01/21)

**
THƠ
VIỆT HÔM NAY
Ngàn năm nước Việt đầy thơ
Nhưng nay sao lại ai ngờ thế ni
Thơ không vần điệu ra gì
Gọi là thơ mới nhiều khi buồn cười
Ai yêu thơ hãi trên đời
Thơ dài ngoằng thảy chẳng cần phân câu
Đọc vào như thể rừng sâu
Bốn bề hun hút khó hầu lối ra
Nên chơi nhưng phải kiêu sa
Phải đầy nghệ thuật mới là thơ hay
Nguyễn Du từng dạy bao ngày
Mua vui cũng được một vài trống canh
Ca dao xưa đó rành rành
Nếu không vần điệu đâu thành ca dao
Nên ca dao quả đều thơ
Và thơ hay cũng phải giàu ca dao
TIẾU NGÀN
(29/01/21)
**
ĐÁNH
NHAU
Đánh nhau luôn chỉ buồn cười
Giống hai ống đạn đôi đầu ép vô
Phía sau thúc ép ào ào
Xông nên tự giác quả nào nhiều đâu
Nên thành ai cũng bồi hồi
Mỗi khi ra trận chỉ hầu tự nhiên
Còn phần lý tưởng huyên thiên
Nếu khi sai trật gan liền hay sao
TIẾU NGÀN
(28/01/21)
**
BA
ÔNG “TAM TRỤ”
Một ông xa tít bên Nga
Ông kia tận Đức còn ta ông Nào
Bên ta quả có ông Hồ
Dân hoài kêu “Bác” nháo nhào trước sau
Bác cùng với “Cụ” xưa nay
Dân đều “con nít” lắt lay nỗi niềm
Thành toàn “chựng lại” như in
Gần qua thế kỷ lớn lên được nào
Ba ông “Tam trụ” vốn hầu
Như ba “cột mốc” trên đầu dân ta
Đi vào hay cả đi ra
Đều nhìn thấy rõ bao la chập chùng
Chiến tranh đầu buổi não nùng
Ba ông có mặt thảy đều khác sao
Xưa kia còn cả ông Mao
Ông Ma Len Kốp … ai nào quên đâu
Ngày nay chinh chiến qua rồi
Hòa bình trở lại vẫn nào khác xưa
Đều hoài “Tam trụ” lạ chưa
Dưới thì “Tứ trụ” có nơi đâu từng
Nhân dân đành phải ngập ngừng
Kiểu hoài “trẻ nhỏ” lẫy lừng làm sao
Được toàn “bảo hộ” trước sau
Như thời “Pháp thuộc” lẽ nào không vui
TẾU NGÀN
(27/01/21)
**
LAO
ĐỘNG VÀ SỰ TỰ DO
Con người nếu phải tự làm
Càng nhiều bao việc mới càng tự do
Bởi nào có phải lụy ai
Chẳng đi cầu cạnh chẳng sai ý mình
Nhưng đời đâu thể linh tinh
Phân chia lao động thật tình mới hay
Kẻ việc nọ người việc kia
Tùy vào điều kiện phân chia đồng đều
Nhưng xưa Các Mác thảy lèo
Hô toàn “bóc lột” tạo nghèo thế gian
Dẹp đi “giai cấp” hô toàn
Nhưng đều ảo tưởng hóa càng ngu ngơ
Khác đâu xã hội “ao bèo”
Vạch ra rồi vẫn “liền vào” như chơi
Bởi vì nguyên lý trên đời
Đi theo “quy luật” chỉ đều khách quan
Sinh ra lao động phải toàn
Tùy theo công việc đâu oan chút nào
Trừ khi “ở nễ ngồi rồi”
Nghèo xong “đánh cướp” của đều người
ta
Khiến đời luôn thảy xót xa
Đó đều “thực tế” bao la khôn cùng
Mác cho “giai cấp đấu tranh”
Một thời “cướp đoạt” đã thành ác ôn
Nguyễn Thị Năm, Trịnh Văn Bô
Nạn nhân của biết bao nhiêu ngặt nghèo
Từ Liên Xô rước thuyết về
Rồi qua Tàu học mọi bề “đấu tranh”
Làm cho đất nước tanh bành
Một thời gian khó chiến tranh điêu tàn
Lại cho thời đại “son vàng”
Bây giờ “nhìn lại” quả càng tiếu lâm
Tưởng đâu “cách mạng” hà rầm
Ngày nay trớt hướt mới đâm thẹn thùng
Thế gian kiểu thảy điên khùng
Một lần lừa dối tưng bừng lẫn nhau
Phải chờ thế hệ mai sau
Biết bao sự việc mới đều sáng ra
Còn trong quá khứ ta bà
Một thời “cháo lú” hít hà cùng ăn
Đội mông chỉ thảy “Mác Lê”
Còn đều Dân tộc, Tổ tiên đâu cần
Ngày nay nước Mỹ mọi phần
Toàn phường “khuynh tả” rần rần như
xưa
Thảy toàn đá cá lăn dưa
Thấy người “giàu có” chực nhằm cướp
ngay
Kiểu đều ráo máng cạn tàu
Khác đâu kiểu bọn điếm đàng Black
Lives Matter
Rồi coi thực tế nay mai
Mỹ lên “Xã Nghĩa” mới đều lòi đuôi
“Bầy đàn” cả đám đâu chừa
Hẳn thành công cụ cho Tàu Bắc Kinh
Ô hô thành thử điêu linh
Mỹ nay quả dại thế gian đâu ngờ
Như xưa có Mác ra đời
Mới thành “Cách mạng tháng Mười” tưng
tưng
Để rồi Nga phải mịt mùng
Cuối cùng sụp đổ não nùng nát tan
Thoát ra được khối Đông Âu
Ai dè nay Mỹ lại đâm chui vô
Bởi đều chỉ bọn hồ đồ
Óc đầu “thổ tả” ai nào chẳng kinh
Kiểu Miền Nam trước Bảy Lăm
Hay đâu nước Mỹ tái hồi ngày nay
TẾU NGÀN
(27/01/21)
**
CHỦ
NGHĨA CỘNG SẢN :
“LÀM
THEO NĂNG LỰC,
HƯỞNG
THEO NHU CẦU”
Thế kỷ qua bây giờ nhìn lại
Đúng một điều chỉ thảy tiếu lâm
Khác gì ông Mác sử lầm
Gạt tràn nhân loại một lần cũng ghê
Nay ai cũng hiểu về xã hội
Tổng lượng người “biến số thường xuyên”
Nhu cầu lại thảy “vô biên”
Dễ đâu “cân đối” huyên thiên thấy mồ
Thành phỉnh gạt cuộc đời là vậy
Để tin điều nhảm nhí khác đâu
Có chi thực tế chút nào
Chỉ là bánh vẽ tầm phào cho vui
Thời bốn lăm nước ta nông nghiệp
Chuyện giàu nghèo vẫn có thường xuyên
Đó là quy luật khách quan
Tạo cho thuyết Mác dễ toàn “gây mê”
Nên “đánh Pháp” mọi bề là vậy
Đâu nhìn xa vì nước vì dân
Mà vì “quyền lợi” mọi phần
Nhằm vào “lợi ích cá nhân” của mình
Bởi thực chất đâu nào “vì nước”
Mà chỉ vì “chủ nghĩa vinh quang”
Trong khi “huyễn tưởng” lại toàn
Ngày nay nhìn lại quả càng “hẩm hiu”
Chính “ảo tưởng” mọi điều là vậy
Đi hướng Đông lại nghĩ hướng Tây
Khiến cho thực chất bầy hầy
Trở thành mục “cứu cánh” trước sau lộn
toàn
Bởi đánh Pháp để làm “cộng sản”
Đó là điều thực chất bên trong
Dẫu cho ngôn ngữ bề ngoài
Tuyên truyền dân chúng “chỉ vì nước
non”
Nên “thuyết Mác” nếu như toàn đúng
“Liên Xô” đâu lại phải đổ nhào
70 năm sôi sục ồn ào
Cuối cùng “tan rã” lại hầu như không
Vì đó chỉ “cái lò” ảo tưởng
Mà nước ta “được ấp” một thời
Với bao “mộng tưởng” vẽ vời
Gây nên bao chuyện tiêu điều núi sông
Nay đúng đắn phải cần nghĩ lại
Phải tìm ra thực chất mới hay
Dẫu trong quá khứ đường dài
Dẫu cho “huyền thoại” chỉ thành mộng
mơ
Vậy trách nhiệm những ai một thuở
Để về sau lịch sử soi ra
Còn nay nếu vẫn “ta bà”
Khác gì dân tộc ta hoài tiếu lâm
TIẾU NGÀN
(23/01/21)
MỤC LỤC
15076.
CHỦ NGHĨA “CỘNG SẢN” CỦA CÁC MÁC VÀ SỰ HIỆN THỰC
TRÊN ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM (05/02/21)
15077.
MỐI QUAN HỆ PHÁP VIỆT DƯỚI THỜI KỲ THỰC DÂN (04/02/21)
15078.
NGƯỜI VIỆT HIỀN LÀNH (04/02/21)
15079.
TỪ DARWIN TỚI HITLER, VÀ TỚI CẢ KARL MARX (02/02/21)
15080.
MỘT CUỘC CHIẾN ĐẦY PHỨC TẠP NÊN ĐÃ KHIẾN PHẢI DÀI
NGOẰNG (02/02/21)
15081.
HAI NHÂN VẬT “ĐÌNH ĐÁM” CỦA NƯỚC ĐỨC NGÀY XƯA (30/01/21)
15082.
“CAO VỜI” HAY “BE BÉT” (30/01/21)
15083.
HOA XƯƠNG RỒNG (30/01/21)
15084.
HUYỀN TRÂN CÔNG CHÚA (30/01/21)
15085.
THƠ VIỆT HÔM NAY (29/01/21)
15086.
ĐÁNH NHAU (28/01/21)
15087.
BA ÔNG “TAM TRỤ” (27/01/21)
15088.
LAO ĐỘNG VÀ SỰ TỰ DO (27/01/21)
15089.
CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN : “LÀM THEO NĂNG LỰC, HƯỞNG THEO
NHU CẦU” (23/01/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét