Thứ Tư, 8 tháng 11, 2023

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 511

TẠI SAO KHỔNG TỬ SAU NGÀN NĂM

VẪN ĐƯỢC NHÂN LOẠI TÔN TRỌNG ?

 

                            (I)

 

Từ lâu vẫn có hiểu lầm

Khổng toàn phong kiến phải cần loại đi

Do nhìn thiên lệch lạ gì

Cả vì hiểu cạn càng thêm buồn cười

 

Trong khi thiết yếu con người

Có đâu thời đại phải nhằm gắn vô

Khổng Khâu dẫu đã xa xưa

Vào thời quân chủ đã nhiều nghìn năm

 

Nhưng con người rất nhân văn

Vạn thời tốt đẹp quả hằng đáng tôn

Chính vì triết thuyết đạo Nhân

Mái hoài thiết yếu ở trong cuộc đời

 

Nhân là yêu quý con người

Đề cao giá trị nhân quyền lạ đâu

Cốt nhằm đạo lý nâng cao

Hàu nhằm ý nghĩa loài người phát huy

 

Thiết tha với lẽ công bằng

Trọng đều bình đẳng tránh điều bất công

Lòng ngay dạ thẳng tức nhân

Thương người như thể thương thân lạ nào

 

Đức nhân mới trọng con người

Mới toàn dân chủ mới toàn tự do

Phi nhân đạo lý còn đâu

Đời toàn tàn ác trước sau mọi đàng

 

Khiến nhân quy luật ngàn vàng

Làm đời nhân bản rõ ràng lạ sao

Để thành đức tính tự hào

Của người quân tử ngàn đời xưa nay

 

Nhân nhằm ý nghĩa con người

Bởi vì loài vật nào cần có đâu

Chỉ đều mạnh được yếu thua

Thiên nhiên hoang dã thảy đều khách quan

 

Nhưng người cần có lòng nhân

Để cho xã hội mới thành nhân văn

Còn không xuống cấp thảy hằng

Quay về loài vật tự nhiên trong đời

 

Chữ Nhân do vậy tuyệt vời

Lòng Nhân đạo lý từ đều Khổng Khâu

Nhân, Lễ, Nghĩa, Tín khác đâu

Đó nhờ cái Trí tạo nên Ngũ thường

 

Nhân là giềng mối mọi đường

Kiểu như nguồn suối tưới thuần mọi nơi

Luân thường đạo nghĩa lập thành

Nhờ đều xuất phát bởi từ đạo Nhân

 

Đó thành tình cảm tinh thần

Cũng như lý tính mọi phần khác sao

Giúp người vượt thoát bản năng

Thiên nhiên hoang dã mới thành lòng nhân

 

Trở nên sức mạnh cân bằng

Linh ư vạn vật chẳng ngoài từ đây

Con người nào phải cỏ cây

Chẳng là loài vật đều nhờ điều Nhân

 

Giúp nhằm xa lãnh bản năng

Lên miền lý tính nhân văn tạo thành

Có Nhân Lễ mới có đều

Quý người mới biết trọng người khác đâu

 

Còn mà thiếu vắng tình thương


Lễ nào cần đến, Nghĩa càng có sao

Mà thành phi nghĩa trước sau

Cần chi tin cậy giữa nhau loài người

 

Không tin đều thảy nghi ngờ

Tín mà không có cuộc đời ra chi

Chỉ còn trí kiểu hạ lưu

Mất toàn phẩm chất con người Trí khôn

 

Khiến đời nguy hiểm vạn lần

Gây thành lừa lọc mọi phần khác đâu

Đời thành địa ngục trước sau

Bởi Nhân không có còn nào nhân văn

 

Nên đời đạo nghĩa đều hằng

Chỉ khi nào có chữ Nhân làm đầu

Tạo thành lý tính khác đâu

Vượt lên cảm tính của hầu tự nhiên

 

Chính nhờ Lý Trí sau cùng

Lập thành nền tảng của đều Lòng nhân

Tránh đi mù quáng mọi phần

Nhân ngu nào khác do đều trí ngu

 

Nên toàn ý nghĩa con người

Có gì ngoài thảy Trí cùng với Nhân

Trí làm khoa học mọi phần

Tìm ra nguyên lý cân phân cuộc đời

 

Nhân toàn phẩm chất con người

Tạo thành giá trị thảy đều nhân văn

Khiến đời đạo lý đều hằng

Vì đời phi đạo tính người còn đâu

 

Vậy nên tư tưởng Khổng cao

Nhắm đều nguyên lý sít sao con người

Không hề sai chạy chút nào

Mà thành khoa học thảy đều chiều sâu

 

Vượt lên hiện tượng bề ngoài

Để vào nguyên lý thảy đều căn cơ

Chỉ cần nguyên lý đúng thôi

Mới thành chân lý khác đâu cuộc đời

 

Vậy nên “Trung Thứ” sáng ngời

Đã thành nguyên lý kể đều đầu tiên

Tức cần trung chính trong lòng

Mới làm giá trị điều Nhân bên ngoài

 

Còn lòng giả dối thảy đều

Nhân toàn giả tạo bề ngoài hay chi

Khiến làm Khổng quả toàn sâu

Khi nêu lên thuyết gọi là Chính Danh

 

Tức trong ngoài phải thuần thành

Nhất là phải đúng với điều khách quan

Trái bầu thì gọi trái bầu

Gọi thành bình rượu đâu nào ra chi

 

Chính danh bởi vậy còn gì

Mà toàn ngôn ngữ kiểu đều lưu manh

Treo dê bán chó đành rành

Còn nào đâu chút Lòng Nhân trong ngoài

 

                         (II)

 

Khổng thành khoa học rạch ròi

Nào đâu phong kiến tiếng người gieo oan

Kiểu do nhận thức làng nhàng

Gáo dừa khó múc được toàn biển khơi

 

Mà cần hiểu biết trong đời

Mới đều toàn Trí lẽ nào khác đâu

Bởi khi cái Trí không sâu

Thảy vì ít học nói sao cạn nguồn

 

Mà thường chỉ có buông tuồng

Hại đời kiểu vậy tầm ruồng lạ sao

Để nhằm phê phán Khổng Khâu

“Tam cương” bậy bạ, “Ngũ thường” tầm vơ

 

Toàn thành sai bét ai ngờ

Bởi “Tam cương” vẫn mọi thời có luôn

Như cha con nghĩa gia đình

Đời nào chẳng có chuyện toàn khách quan

 

Hay như đạo lý thầy trò

Muôn đời vẫn vậy dễ nào khác đâu

Cả về ý nghĩa vua tôi

Hiểu thành xã hội chẳng hề nào sai

 

Chỉ thời quân chủ ngu si

Vua nhằm thảy hiểu riêng vì cá nhân

Tống Nho xuẩn động mọi phần

Trở thành đầu độc người dân lạ gì

 

Ngu trung kiểu ấy khác chi

Đều toàn mù quáng còn gì Chữ Nhân

Trong khi Đất nước mọi phần

Lẫn đều Dân tộc mới hoài cần trung

 

Còn mà thảy loại hôn quân

Chúng đều là giặc thì trung nỗi nào

Khiến thành ngu dốt khác sao

Hiểu toàn nông cạn tầm phào trước sau

 

Trong khi Khổng tử triết gia

Dễ chi ngu muội kiểu âu người thường

Mà toàn minh triết mọi đường

Tùy vào thời đại để thường thích nghi

 

Dưới thời phong kiến khác đâu

Nói ngông để chúng chém đầu hay chi

Đó toàn xã hội bề ngoài

Kiểu đều hiện tượng phải nào bên trong

 

Bên trong luôn mãi con người

Kết thành xã hội cần đều nhân văn

Nên luôn thiết yếu Lòng Nhân

Mới hoài nguyên lý tạo nên Nhân quyền

 

Còn mà hiểu chỉ huyên thiên

Thảy toàn ngu dốt nhãn tiền khác đâu

Như thời Dân chủ Tự do

Phải cần Bình đẳng trước sau mọi người

 

Độc tài chỉ thảy lạc loài

Toàn thành mọi rợ kiểu đều phi nhân

Khi Tam cương lẫn Ngũ thường

Vẫn đều phải có dễ toàn khác đi

 

Như nay Khoa học là Thầy

Còn Cha hay Mẹ chính là Nước non

Phải đâu thờ phụng cá nhân

Kiểu Vua ám khói phải cần bỏ đi

 

U mê cuồng tín lạ gì

Phản đều xã hội bởi do tuyên truyền

Của đều bọn thảy tầm ruồng

Ngu dân tội ác thành đều phản dân

 

Làm hư xã hội mọi phần

Hư dân hư nước vạn lần lạ chi

Trong khi Khổng giáo nhân văn

Bám vào Nhân bản đã hằng ngàn năm

 

Trái đều Đạo Phật thoát ly

Nhằm vào giải thoát thường khi ở đời

Cả như Đạo Chúa khác nào

Hướng toàn Thiên Chúa trên trời lạ đâu

 

Cả hai tuy thảy nhân văn

Nhưng nào cốt yếu Chữ Nhân con người

Lại như Các Mác rạch ròi

Đấu tranh giai cấp khác nào bá vơ

 

Bởi mà đúng nghĩa chẳng sao

Lại toàn tưởng tượng mới đều lầm to

Bởi vì tranh đấu ở đời

Đều luôn cụ thể con người cá nhân

 

Còn mà giai cấp mọi phần

Khác nào ý niệm phạm trù phân ra

Mác do mê tín Hegel

Tìn điều biện chứng khác nào tào lao

 

Bởi vì biện chứng mơ hồ

Thảy đều tư biện kiểu toàn duy tâm

Bản thân thần bí mọi phần

Phản toàn nhân bản đâu nào căn cơ

 

Trong khi chỉ có Lòng Nhân

Mới làm xã hội tiến vào nhân văn

Vượt lên thảy được bản năng

Trở thành khoa học trước sau rõ ràng

 

Đấu tranh giai cấp ngược toàn

Chỉ gây thù hận đời càng tối tăm

Phản toàn Dân chủ Tự do

Dễ đâu cuộc sống trở nên thanh bình

 

Trong khi khoa học trở thành

Ngày nay nguyên lý đã toàn khách quan

Có đâu mù quáng mọi đàng

Chỉ thành cuồng tín hại đời lạ sao

 

Vả chăng nguyên lý Nhân quyền

Gắn vào sau trước của đều Tự do

Khác nào Khổng tử Lòng Nhân

Phải thành cốt lõi trước sau loài người

 

Ngàn năm ý nghĩa chẳng mờ

Bởi hoài giá trị thảy đều nhân văn

Xóa tan xã hội hận thù

Mới làm hạnh phúc cuộc đời có luôn

 

Chỉ vì đời vẫn ngọn nguồn

Dựa theo nguyên lý mới đều chỉnh chu

Đầu tiên nguyên lý Tự do

Sau là nguyên lý Nhân văn phải cần

 

THƯỢNG NGÀN

(08/11/23)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét