NÓI
VỀ Ý NGHĨA VÀ VAI TRÒ CỦA CÁ NHÂN
TRONG SỰ PHÁT TRIỂN CỦA XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
Cá nhân mỗi người,
hay từng cá thể trong xã hội, vốn vẫn luôn là yếu tố nền tảng hay cơ bản phải có cho mọi sự phát triển của lịch sử xã hội
khách quan tự nhiên, không ai có thể phủ nhận được. Coi tập thể mới là nền tảng
chỉ là sự lệch lạc, sai nguyên lý khách quan, vi tập thể lấy đâu mà ra nếu
không có những thành tố cá thể được tập hợp lại. Đây là nguyên lý chung của mọi
sự vật và tất nhiên xã hội của loài người cũng vậy. Chất lượng của tập thể là
do chất lượng từng cá thể quyết định, đây là quy luật của số đông mà không phải
chỉ số đông mang mang tính định lượng thuần túy. Coi nhẹ hay quên vai trò của
cá thể tức cũng là coi nhẹ con người, coi nhẹ mục tiêu nhân bản, coi nhẹ cá
nhân như là mục đích của chính nó, trở thành sai ý nghĩa và sai cả nguyên lý.
Bởi thật ra mỗi cá
nhân là gì, không phải chỉ thuần túy thân xác mà thật ra là đầu óc hay ý thức nằm
trong nó. Mỗi cá nhân con người đều cao hơn mọi cá thể loài vật chính là mang ý
nghĩa ở đó. Thân xác tự nó không suy nghĩ được nhưng chính là đầu óc hay não bộ
suy nghĩ, nhận thức cho nó. Xác thân chỉ là cơ cấu vật chất hay sinh học, ai
cũng như ai, mọi sinh vật đều tương đối giống nhau như thế cả, nhưng sự khác
nhau là ở nhận thức, ở ý thức, ở hoạt động óc não mà mới phân biệt được người
này và người khác, không phải ai cũng giống ai là hoàn toàn như thế. Con người
có hiểu biết học thức, con người có lương hảo đạo đức, con người có ý chí thăng
tiến hay hướng thượng, con người có trí thông minh và sáng suốt, nói chung con
người hay dở hoặc tốt xấu, đều thuộc về năng lực hay cả tiềm lực của người đó,
đây là ý nghĩa nhân bản của con người và xã hội mà không ai có thể vượt qua hay
xem thường được.
Nên sự đào tạo hay
giáo dục mỗi cá nhân ngay từ đầu là một việc làm luôn luôn cần thiết. Mỗi cá
nhân đều phụ thuộc vào nền giáo dục hay kết quả giáo dục mà nó được hưởng. Sự
tương tác giữa hai bên hay hai phía ở đây luôn luôn là điều khách quan tự nhiên
không thể tránh được. Không bao giờ là sự kết quả xa cạ mà luôn có sự phân biệt
tùy theo ý nghĩa cá thể mỗi người. Chính tài năng riêng của mỗi cá nhân sẽ góp
phần vào kết quả chung của toàn xã hội mà không gì khác. Ở đây cũng nói lên ý
nghĩa về thành phần tinh hoa của xã hội, như là kết quả cuối cùng chọn lọc,
tinh luyện nhất mà số cá nhân nào đó có thể mang lại cho xã hội vào những thời
điểm, những giai đoạn nào đó mà không phải tất cả mọi cá nhân khác đều có thể
làm được. Tính số lượng hay chất lượng của đám đông chính là sự dị biệt ở đây
mà không phải số lượng tạo nên chất lượng mà có thể có một số người mù quáng nhầm
lẫn. Lượng biến ra chất chỉ là cách nói, cách nhận thức mơ hồ mà trước đây có một
số người thiển cận vẫn nhận thức một cách càn dở.
Thế cho nên nơi
con người chính ý thức, nhận thức, hay nói chung hoạt động tinh thần là điều
quan trọng nhất. Cây cỏ không biết nhận thức hay chỉ nhận thức mơ hồ, loài vật
có nhận thức nhưng chỉ thấp kém không vượt lên được bản năng, nên chỉ có nơi
con người, sự nhận thức, ý thức mang tầm cao hơn, khả năng chọn lọc mang ý
nghĩa, giá trị và nội dung tinh thần cao hơn, đó mới chính là điều đáng nói nhất.
Con người có văn hóa, có văn minh, có nhân cách, nhân phẩm, có tôn giáo, triết
học, nghệ thuật và khoa học, đó chính là đặc trưng nổi bật nhất của nhân loại,
đó chính là điều phải cần luôn xem xét và không khi nào coi thường hay chối bỏ
phủ nhận được. Tính cách duy tâm hay duy vật về con người và xã hội chính là điều
thực tế và thiết thực nhất cần nêu ra ở đây mà không thể chỉ mông lung, nông cạn
hoặc hời hợt. Đây cũng chính là cách phân biệt về hiện tượng và nội dung mà thế
giới loài người bắt buộc phải có và cần có trong đời sống thực tế cũng như lịch
sử xã hội.
Thân xác hay vật
chất không thể có chiều sâu, nhưng tinh thần con người có chiều sâu vô hạn, đó
là điều nhất thiết cần phải phân biệt. Thân xác nói cho cùng chỉ đi đến các tế
bào, vật chất nói cho cùng chỉ đi đến các phương diện lượng tử, nhưng tinh thần
con người thì đi đến mọi phạm vi lý trí, trí tuệ, và vô vàn khả năng hay năng lực
nhận thức khác nhau, đó mới chính là điều đặc biệt đáng nói đến nhất. Chính ở
đây mà tinh thần hoàn toàn khác vật chất. Vật chất luôn luôn chỉ là thứ chất liệu
khách quan nào đó, trong dạng thể nào đó, không bao giờ có tính ý thức, không tự
nhận thức về nó cũng như không thể nhận thức được về mọi cái khác với nó, nhưng
tinh thần con người thì hoàn toàn ngược lại, nó luôn luôn có nhận thức tính, có
chủ thể tính, có ý thức tính, có ý hướng tính, hoàn toàn trừu tượng không thể
nhìn thấy ra được, còn vật chất luôn hoàn toàn cụ thể, dầu dưới dạng nào cũng bắt
buộc có thể được nhận biết hoặc tực tiếp hay gián tiếp. Vật chất không bao giờ
có chủ thể tính, đó là điều khác biệt lớn nhất so với tinh thần, cho dầu đôi
khi tính chất của vật chất cũng có thể là trừu tượng.
Nên mọi cá nhân
luôn luôn tự nhận biết, nhận thức về mình, về người khác, cũng như về xã hội.
Đây là tính nhân văn trong cuộc đời hoàn toàn không thể thiếu vắng. Khơi dậy, mở
rộng vô hạn về khả năng này đó là ý nghĩa, vai trò, mục đích và giá trị thiết yếu
của tự do dân chủ hay nhân bản căn cơ nhất, còn ngược lại chế độ độc tài mọi loại
thực chất chỉ tầm thường, hạ giá, thấp kém, và mang đầy tính chất tiêu cực nhất.
Nên con người trân quý con người là trân quý sự tự do bình đẳng và tình thương
yêu thông cảm lẫn nhau, còn ngược lại mọi sự độc tài đều bất công, trịch thượng,
phi lý, tiêu cực, đầy tính chủ quan cũng như dốt nát. Nhiều người thấp kém tưởng
độc tài làm nên sức mạnh, thật ra đó chỉ là sức mạnh kiểu mù quáng, kiểu bản
năng mà không bao giờ kiểu tinh thần tự chủ, sáng suốt và đầy tính nhân văn,
văn hóa. Sức mạnh của vật chất, của đàn bầy chỉ là sức mạnh của điều vô ý thức,
máy móc, không phải sức mạnh của sự tự chủ, của ý thức tự do và độc lập. Vật chất
chỉ là hạ thấp và phi nhân hóa con người cho dầu vật chất là điều kiện sống còn
để làm cá nhân con người và xã hội con người tồn tại. Sự phân biệt điều gì cần
và đủ hay cần nhưng chưa đủ chính là ở đây.
Thành ra tinh thần
con người là một thể thống nhất từ đầu đến cuối. Nó được đặt nền trên vật chất nhưng
bản thân nó không phải thuần túy là vật chất. Bởi bản thân của tinh thần ngoài
chủ thể tính còn là tình cảm, cảm xúc, ý chí, nhận thức và hiểu biết, là những
điều mà vật chất luôn luôn hay không bao giờ có thể có được hay đạt tới được.
Trình độ nhận thức hay hiểu biết chính là ý nghĩa hay giá trị sâu xa nhất của
tinh thần nơi mỗi cá nhân. Nó tạo thành ý nghĩa hay giá trị bao quát nhất của
toàn xã hội hay khu vực xã hội, như dân tộc hay đất nước chẳng hạn, nhưng đây
không phải chỉ bài toán cộng, mà còn là bài toán nhân, hay sự tích hợp của mọi
nguồn tinh hoa tiêu biểu. Xã hội cũng như một cái cây, chỉ từ một hạt giống duy
nhất ban đầu tạo nên, nhưng về sau cành lá càng rườm ra nhưng cùng gắn kết với
nhau, nhưng qua từng thế hệ, các nhánh nhóc cành lá có thể thay đổi khác nhau,
nhưng ra hoa kết trái đều chỉ mang một ý nghĩa, một giá trị, hay lẫn cả một mục
đích chung thế thôi. Ở đây chính bản chất của sự sống là thế cũng như tinh hoa
của mọi bộ phận kết lại cũng đều như thế.
Nên giáo dục và
văn hóa luôn chính là hai yêu cầu hay hai kết quả chính yếu nhất cho toàn xã hội,
Nó tạo nên ý nghĩa, giá trị riêng cho mỗi cá nhân, cũng như cho tính cách hay bản
thân xã hội nói chung. Văn hóa là ý nghĩa nhận thức tinh hoa nhất, đều do giáo
dục mang lại, văn hóa và giáo dục tương tác nhau, hỗ trợ cho nhau, mục đích cho
nhau cũng như là yêu cầu cần thiết lẫn thiết yếu cho nhau. Một nền giáo dục tốt
luôn mang lại một nền văn hóa tốt cũng như ngược lại. Mục đích cuối cùng của cá
nhân và xã hội đều luôn như thế. Sống không phải chỉ để xây dựng một cái gì giả
tạo hay hoang tưởng ngoài mình, mà sống là để nhằm phát huy nội lực đã sẳn có
nơi chính mình, do đích thân nội lực mình triển khai ra và nhờ sự giáo dục bên
ngoài mang lại, tính khai phóng, tính nhân văn, tính hiệu quả thiết thực của mọi
nền giáo dục chân chính cũng như khách quan tự nhiên luôn luôn phải đều như vậy.
Giáo dục nhằm luôn
tạo lập và xây dựng giá trị thiết yếu của mỗi cá nhân con người, của số đông,
và của toàn xã hội chính là như thế. Xây dựng nhận thức, ý thức, giá trị, và
nhân phẩm, nhân cách cá nhân đều là như thế, bởi từng đơn vị mới tạo nên cái tổng
hợp chung là điều hoàn toàn khách quan, tự nhiên, thiết yếu và chính đáng. Mọi
cái khác như là giai tầng, giai cấp xã hội chỉ là cái bì phu, cái ngoại diện mà
không bao giờ là cái bản chất sâu xa hay quyết định nào cả. Các Mác có sự nhầm
lẫn giữa cái thiết yếu và cái không thiết yếu, giữa cái bản chất và cái hiện tượng
của xã hội, và lấy cái hiện tượng làm cái thiết yếu, đó là điều gây nên sự tai
hại và nguy hiểm sâu xa của xã hội. Như giai cấp hay giai tầng xã hội chỉ như một
cấu trúc tổ chức qua hình thức hiện tượng biểu thị bề ngoài là điều luôn có, bắt
buộc phải có, không bao giờ có thể làm mất đi hay xóa bỏ nhất thiết tuyệt đối
được. Nên dấu tranh khách quan tự nhiên giữa bản thân con người là điều vẫn có
tự nhiên không thể tránh được, nhưng đấu tranh giai cấp chỉ là sự dựng chuyện
tưởng tượng mơ hồ của Mác là điều đã được nhiều lần phân tích qua nhiều bài viết
mà tôi đã thực hiện. Lấy cái không làm cái có một cách giả tạo, gây bao phiền
phức, tai hại cho xã hội là điều chính Mác đã mắc phải.
Mọi sự thực hành
hay thực hiện tốt đẹp nhất cho xã hội đều không ngoài thông qua chính giải pháp
kỹ thuật, không phải chỉ nơi con người có mà cả nơi loài vật cũng có. Loài vật
như hải ly, chúng biết đắp đập tạo hang đầy kỹ thuật, các loại chim biết dệt tổ
hết sức tinh vi khôn khéo cũng dạng như vậy. Thật ra chúng chỉ do bản năng sẳn
có, tuy hết sức thông minh nhưng không hề học tập từ đầu. Con người ngược lại đều
do lý trí, trí tuệ, qua đào tạo, giáo dục, cả đúc kết kinh nghiệm quá khứ mà
làm nên. Kiểu như phát triển sản trong kinh tế tư bản chủ nghĩa, đó là sự diễn
tiến lịch sử tự nhiên, khách quan, do hình thành bằng quá trình lịch sử mang lại,
không cần cá nhân nào tạo ra cả. Mọi lý thuyết chỉ được bổ sung, củng cố thêm
sau. Nên tiền tệ và thị trường chính là công cụ hiệu quả, thiết yếu, khách quan
và tự nhiên đã được lần lượt phát minh ra như thế. Đó đều là những kỹ thuật xã
hội vô cùng hiệu quả do yêu cầu lịch sử khách quan mang lại. Đó là con đường đi
hoàn toàn chính đáng, bó buộc, đơn giản mà không thể nào khác. Chỉ có thể cải
thiện, hoàn chỉnh thêm mà không cần làm khác đi, lý trí mọi cá nhân đều thật sự
đã có góp phần vào trong đó, cho nhu cầu chung nhất và hoàn toàn tự nhiên của
xã hội.
Trong khi đó Mác chỉ do nhận xét và quan điểm
riêng cá nhân mình, tạo thành ý thức hệ cộng sản thật sự chỉ giả tạo, khiên cưỡng,
áp đặt, chủ quan, và dùng bạo lực bó buộc chi phối. Mác chỉ nhìn phiến diện, đặc
thù về tính bóc lột, để kết án định chế tư hữu là tính chất hoàn toàn khách
quan của muôn loài như điều kiện sống tự nhiên, giản tiện nhất của mình, rồi
lên án, bài xích quá khích về giai cấp, nhằm đi đến một xã hội tuyệt đối vô sản,
chỉ làm ăn theo kiểu tập thể, bất chấp mọi kỹ thuật thiết yếu hiệu quả của xã hội,
cốt xây dựng một xã hội không tưởng tự nhận là khoa học trong thực chất giả tạo
và trong tâm thức hoàn toàn tưởng tượng, bịa đặt. Chính kỹ thuật tuyên truyền bằng
ngôn ngữ giả tạo ở đây là chủ yếu. Nếu các lý luận của Mác phần lớn chứa đầy
tính ngụy biện, thì nguyên lý chuyên chính vô sản đã tạo nên cuộc cách mạng bôn
sê vít ở Nga dễ tập trung nhiều thành phần thời cơ, cơ hội, tạo nên cả một hệ
thống ý thức hệ về sau nhiều phần giả tạo mà không ai dám nói hay đi ngược lại
được. Con đường đầy tính giả tạo và đầy bạo lực giả dối cho nhân loại ở nhiều
nơi về sau thực chất đã bắt đầu và hình thành từ Nga chính vì như thế.
Học thuyết Mác là
học thuyết duy vật tuyệt đối, nhưng ý niệm này thực chất chỉ mới mang tính ức
đoán một chiều mà chẳng có gì là tính lô-gích hoàn toàn tự thân và đẩy đủ cả.
Thêm vật chất được cho là tự biện chứng để làm nền cho xã hội đấu tranh giai cấp
lẫn làm nền cho xã hội cộng sản hoang tưởng trong tương lai đều là những mảng tối
huyền hoặc và mê tín trong hệ thống tư duy của Mác. Thành nói chung học thuyết
Mác thực chất chỉ là học thuyết kiểu hư vô chủ nghĩa vì đồng hóa tất cả vào vật
chất như một thực tại duy nhất, kiểu đầy chất niềm tinh tư biện, lẫn cả học
thuyết kiểu vô chính phủ một cách quá khích, bởi chủ trương loại bỏ pháp luật,
loại bỏ nhà nước trong cơ chế xã hội con người tương lai chỉ còn đầy tính chất
trừu tượng và hoàn toàn không thực tế. Đây là hai tính chất hay đặc điểm hoàn
toàn tiêu cực mà bất kỳ ai không nghiên cứu và hiểu biết quan điểm học thuyết
Mác thật sự nghiêm túc và thật sự sâu xa đều hoàn toàn không thể thấy. Toàn thể
mọi ý nghĩa cùng giá trị của xã hội trong suốt lịch sử nhân loại hay từng dân tộc,
đất nước đều bị thay thế duy nhất bằng chính các lãnh tụ cộng sản như biểu
trưng tối cao vậy thôi.
Đó cũng là tính chất
mà học thuyết Mác hoàn toàn phủ nhận vai trò và ý nghĩa của cá nhân con người
trong mọi yếu tố tiên quyết nhất để nhằm làm phát triển lịch sử xã hội. Khi Mác
quy tất cả vào bản thân vật chất thì đồng thời vô hình chung Mác cũng phủ nhận
mọi ý nghĩa và giá trị tinh thần như trên đã nói. Mác chỉ còn thừa nhận duy yếu
tố giai cấp như là đặc điểm từ đầu đến cuối của toàn xã hội. Đây là tính phi
lý, tính nghịch lý, tính mù mờ nhất trong toàn bộ nhận thức và tư tưởng của
Mác. Đây cũng là yếu tố phản khoa học khách quan sâu xa nhất mà Mác biểu hiện.
Mác như vậy cũng không còn nhìn nhận yếu tố tinh thần nhân văn hay nói cụ thể
là yếu tố lý trí và trí tuệ của loài người. Bời khi tất cả chỉ thuần là bản
thân vật chất thì tất cả mọi điều trên cũng hoàn toàn bị triệt tiêu và tự tiêu
hủy. Quan điểm chính trị xã hội của Mác chỉ còn là quan điểm đàn bầy kiểu mê
tín, cuồng tín một cách tối tăm mà không là gì khác. Bởi vậy trong mọi xã hội cộng
sản nền giáo dục trở nên hoàn toàn bế tắt và tiêu cực, chỉ còn kiểu áp đặt, nhồi
nhét hoang tưởng, đặc biệt hoang tưởng vào lãnh tụ, mà không còn cho phép bất kỳ
kiểu lý trí tự chủ, lẫn cả ý thức tự do dân chủ một chút nào cả. Chỉ còn là một
xã hội bị nô lệ mọi mặt thay thế vào cho một xã hội tự do nhân bản khách quan. Mọi
cá nhân con người đều bị vong thân, xã hội con người bị vong thân, vì chỉ còn
là một thứ mô hình vật chất ở trong tất cả mọi loại dạng, chỉ có thế thôi, mà
ngoài ra không còn điều gì khác nữa.
THƯỢNG NGÀN
(07/5/2024)
**
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét