TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 389
CÁI “LỠM” CỦA CÁC
MÁC
Mác xưa kẻ “lỡm” nhất đời
Cho rằng “giai cấp phải thời đấu tranh”
Bởi tin “biện chứng” Hegel
Dùng điều “phủ định” làm nền quả hay
Để cho “vô sản” chậm mau
Diệt toàn “tư sản” trước sau thế vào
Tạo thành thế giới đồng đều
Toàn “vô sản” cả thảy nên thanh bình
Mệnh danh “Thế giới Đại đồng”
“Không phân giai cấp” mà cùng “ngang nhau”
“Làm theo sức, hưởng theo cầu”
Căng vào “sản phẩm” chia sao “công bằng”
Triệt đi “Kinh tế thị trường”
“Bỏ toàn Tiền tệ” vì còn cần chi
Chỉ cần “Kế hoạch” khác gì
Công nhân “định đoạt” mấy khi sai nào
Thật là quan điểm tầm phào
Thảy “phi lịch sử” lẽ nào không ngu
Thành đều ảo tưởng ruồi bu
Phản toàn khoa học thiên thu dại khờ
Bởi cây khi đã “lớn” rồi
Dễ nào “quay lại” kiểu toàn hạt xưa
Mác thành “phản động” có thừa
“Gạt” toàn nhân loại nhưng ai thấy nào
Thích diều “cộng sản” tào lao
Thảy nhằm “cảm tính” lẽ nào không chê
Kiểu đều não trạng “nhà quê”
Cũng danh “trí thức” mọi bề ngu ngơ
Đời không “đẳng cấp” bao giờ
Trong khi mọi vật thảy đều “phân chia”
Gắn theo “cấu trúc” đâu lìa
Cái bàn, cái ghế, đến đều “hạt nhân”
Có chi “đồng đẳng” mọi phần
Giống con sâu róm “cuộn tròn” được sao
Thân sâu vẫn có “tế bào”
Tức đều “hệ thống” mọi điều khác đâu
Thành nên Các Mác giống ngu
Chỉ do “mê tín” thiên thu khật khờ
Làm cho nhân loại vật vờ
Trăm năm “ảo tưởng” ai ngờ thế kia
Theo toàn “ảo ảnh” lia chia
“Thả mồi bắt bóng” lấy đâu không cười
Dùng từ “xã hội” dụ đời
Ai dè biến thảy “đàn bầy” tệ hơn
Khác đâu phản thảy nhân văn
Người thành mất gốc vong thân chưa từng
Liên Xô xưa đó lẫy lừng
Một thời “sắt máu” phải rồi sụm đi
Quay về “Tư bản” lạ gì
Bởi vì “Cơ chế” đó đều khách quan
Thảy do lịch sử tạo toàn
Kiểu cây “mọc lớn” lá cành chen nhau
“Có sâu” thì phải “bắt sâu”
Lý đâu “đốn gốc” để hầu ích chi
Mác thành hóa gã ngu si
Gạt lừa nhân loại đến khi buồn cười
Trăm năm hại thảy loài người
“Độc tài vô sản” chính là nguyên nhân
Con người “tâm lý” chẳng cần
Chỉ nhằm “thị hiếu” mọi phần vậy thôi
Thành ra học thuyết thảy tồi
Khác nào “ngụy thuyết” ai ngờ vậy sao
Nhưng khi đã mắc cả vào
Trăm năm chưa hẳn dễ nào “gỡ ra”
Bởi đều Các Mác “ba hoa”
Phản đều khoa học đúng là hại sao
Chỉ vì “cuồng tín” lạ nào
Dẹp điều lý trí thay vào “bản năng”
Mác thành “phản động” ai bằng
“Ngược dòng lịch sử” rõ ràng vậy thôi
Hướng về “ảo ảnh” khác đâu
“Lội dòng nước ngược” khiến sao chẳng cười
Trước sau Mác kiểu hổ người
Óc đầu lãng đãng tưởng đều thông minh
Đưa ra học thuyết “linh tinh”
Nói toàn “vô bổ” lạnh mình lạ đâu
Kiểu thành “tà thuyết” khác nào
Bởi ngàn năm cũng dễ nào được chi
Biến thành nhân loại cu li
Để cho thiểu số thảy khi ghịt đầu
Nhưng ai “dám chống” lại nào
Bởi vì “chuyên chính” đã cài chốt vô
Biến cho Các Mác tội đồ
Hại tràn nhân loại lẽ nào không ghê
“Thiên đương” dụ thảy đều mê
Thiên đàng “ảo ảnh” lại hề được chi
Thành nên “ào tưởng” li bì
Toàn “phi thực tế” ích chi trong đời
Lại toàn “cưỡng chế” đầy trời
Người đành “xu nịnh” đời đều vong thân
Khác đâu thực tế “phi nhân”
Tự cho “đạo đức” chỉ thành bá vơ
Bởi đều “đặt trật” tiền đề
Quy “toàn vật chất” thiên đường lấy đâu
Mác nhằm lại nói cầu âu
Phủi toàn “truyền thống” khác nào bá vơ
Quy cho “tư sản” ai ngờ
Hóa thành đạo đức “ngu ngơ” một thời
Nhằm đem “vô sản” thế vào
Mệnh danh “đạo đức” quả hầu tiếu lâm
TẾU NGÀN
(05/01/21)
**
VỀ KHÁI NIỆM “NHÂN
DÂN”
Ngày xưa Các Mác lạ kỳ
“Nhân dân” được hiểu có gì khác đâu
Phải là “vô sản” một màu
Còn thành phần khác đều hầu u ơ
Để rồi từ đó đến giờ
Biết bao “vật đổi sao dời” thế gian
“Liên Xô” đã sụp thảy toàn
Bảy mươi năm “cách mạng” chỉ càng vô duyên
“Nước Nga” quay lại nhãn tiền
Đâu còn Mác với Lênin ngày nào
Khiến nay “giai cấp” đổi rồi
Thành phần “đủ thứ” đâu thuần “công nhân”
Thành ra lịch sử oái oăm
Loài người “tùy hứng” mỗi thời vậy thôi
Nhất là giai đoạn “độc tài”
Triệu người như một bị đều vong thân
Nước ta nói đến “nhân dân”
Nhớ hồi Cách mạng bốn lăm mới thành
Lúc này “Tòa án” đều toàn
Thành phần “quần chúng” cần nào chuyên môn
Khiến cho xã hội nỗi oan
Kiểu thời “Ruộng Đất” tan hoang lạ gì
“Nhân Văn Giai Phẩm” khác chi
Tiêu bao “sinh mạng” lẽ vì thế thôi
Khiến cho trăm triệu con
người
Trên toàn thế giới đã thành tiêu ma
Chỉ vì “công lý” ta bà
Chỉ vì “chân lý” thay bằng “nhân dân”
Chỉ do tại Mác mọi phần
Tự mình “cường điệu” tưởng thành “triết gia”
Thật đều tư tưởng “ba hoa”
“Tư duy tự phát” kiểu mà tới đâu
TẾU NGÀN
(05/01/21)
**
SỰ THẬT KHÁCH QUAN
Nhật thời quân phiệt muội mê
Chỉ do cuồng tín mọi bề vậy thôi
Nhằm tin vào thảy Nhật hoàng
Cốt sao đất nước Phù tang chiếm đời
Để hầu thống trị mọi nơi
Hi sinh tuyệt đối cũng nào ngại chi
Khiến cho Mỹ tính kế gì
Ném bom nguyên tử mới thì phải thôi
Thấy hai thành phố triệt rồi
Quả nhiên Nhật bản giơ tay đầu hàng
Khác nào cọp dữ phá hang
Mới thành cứu vớt thế gian nhiều người
Số tay não trạng hẹp hòi
Chưởi đều “Mỹ đế” lẽ nào muốn đâu
Kết nên một duột đều hầu
Như nay “khuynh tả” chống toàn Trump
TẾU NGÀN
(05/01/21)
**
NÔNG DÂN NƯỚC VIỆT
Nông dân nước Việt thật thà
Tính tình ngay thẳng ai mà chẳng hay
Nên thời “đánh Pháp” mê say
Chỉ vì “đất nước” có nào vì ai
Đến thời “đánh Mỹ” chẳng sai
Chỉ vì đất nước đâu vì “Mác Lê”
Cuối cùng vỡ lẽ ê chề
Đánh cho Lê Mác cũng như Bác Hồ
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp khác nào
Bốn ông “dụ khị” ào ào dân ta
Ca lòng “yêu nước” ba hoa
Để làm “cộng sản” ai mà đâu hay
Bây giờ mọi sự rõ rồi
“Gân gà” đã ngậm khó nào nhả đi
Nuốt vô vẫn chẳng được gì
Nhả đi thì tiếc bộn bề “huân chương”
TẾU NGÀN
(05/01/21)

**
CHỈ CHỌC DÂN CƯỜI
Đúng là chỉ chọc dân cười
“Mùa xuân có Đảng mọi người an vui”
Đúng là kiểu nói tột trời
Vậy bao nước khác đời buồn sạch trơn ?
Khác nào thời buổi ba lơn
“Vua quan” cứ nói mặc dân ngậm ngùi
Hoan nghênh ngày trước “Bác Hồ”
Đã đưa “Lê Mác” nhập vào nước ta
Quả người từng học ở Nga
“Đảng” Nga nghiên cứu thảy đà mê say
Đã gần thế kỷ chẳng hay
“Liên Xô” đã đổ Nga nay đổi đời
Vậy mà chẳng chút thức thời
Khác chi “đĩa bễ” quay hoài vòng tua
Mỗi câu “lặp mãi” chẳng chừa
Chết đi vẫn nhớ tung mồ dậy ca
TẾU NGÀN
(05/01/21)
**
SÔNG HÀN
Sông Hàn rồng lộn dài ngoằng
Phì phì phun nước mọi đằng cũng vui
Hỏi Phạm Văn Hạng điêu khắc sư
Rồng nằm, rồng lộn, rồng nào thích hơn ?
TIẾU NGÀN
(04/01/21)

**
VỐN TỪ DÂN MÀ RA
Cũng từ dân thảy mà ra
Cấp trên “cơ cấu” có mà khác chi
Đảng viên mới được lạ gì
Bây giờ giở thói ly bì “bốc thơm”
Viết bài “Sống Giữa Lòng Dân”
Đúng là “não trạng” khác đâu tôi đòi
Quảng Nam lại dạng cò mồi
Sụp đầu “vái lạy” toàn đều “Bá Thanh”
TẾU NGÀN
(04/01/21)
**
NGƯỜI TÌNH
Ai từng xem đến “Người tình”
Cuốn phim từng chiếu mà mình rất ưa
Đều toàn bối cảnh Miền Tây
Sao đây lại thấy Chùa Cầu Hội An ?
Hay là mình lộn mọi đàng
Cảnh quay có cả Hội An lạ gì
Dù sao xem thảy mê ly
“Người Tình” đích thực “làm tình” ai hơn
TIẾU NGÀN
(04/01/21)

**
KÝ ÂM VÀ NGÔN NGỮ
Ngữ ngôn tùy mỗi tộc người
Óc nguồn phát xuất khiến lời nói ra
Âm đơn hay dạng âm đa
Đều từ lịch sử khó nào đổi thay
Phương Tây đều thảy đa âm
Tức nhiều âm ghép đã thành tự nhiên
Ít khi trùng lặp quả toàn
Bởi vì cơ số vẫn càng khác nhau
Trong khi Đông Á lạ đâu
Việt Nam so với dân Tàu y chang
Đều đơn âm cả một đàng
Chỉ duy âm tiết mới càng khác nhau
Tiếng ta phong phú thế nào
Tiếng Tàu quả lại nghèo nàn nhiều hơn
Thống kê chứng tỏ nguồn cơn
Việt gồm 17.974 âm tiết vượt hơn Tàu nhiều
Bởi Tàu 1.324 âm tiết eo sèo
Khiến cho Tàu thảy thật nghèo hơn ta
Tạo nên “âm lặp” ta bà
Tính trên 100.000 chữ lặp đà 100
Tính riêng 415 âm tiết nhìn chung
Có 22 trong đó đều cùng lặp nhau
Tức “đồng âm” thảy lạ nào
Đễ đâu phân biệt lúc cùng nói nghe
Trong khi ta chỉ khỏe re
Với năm “dấu giọng” tùy mà “cơi” thêm
Thành ra thật chẳng bõ bèn
Ta “la tinh hóa” được còn Tàu lại không
Khiến nay hiện đại một dòng
So người Âu Mỹ có nào thua đâu
Trong khi Tàu viết “chữ Nho”
Đều toàn phức tạp vần nào thay vô
Thế nên đừng có hồ đồ
Chỉ do “óc não” quả nào khác đâu
Tiếng đều “từ đó” căn cơ
Đổ thừa “Kinh Dịch” khác sao nói mò
Tiếng Tàu kiểu chỉ “con cò”
Sắc màu đơn điệu so ta đâu bằng
Còn ta đúng thật “con công”
Cái đuôi khó đếm mỗi lông sắc màu
Vậy nên ta phải tự hào
Nguyễn Du lục bát quả nào ai hơn
Trong khi Tàu chỉ “Thơ Đường”
Nghèo nàn “bảy chữ” vốn thường vậy thôi
Dẫu sao khen Nguyễn Hải Hoành
Công phu nghiên cứu góp phần quý thôi
Hôm nay bài viết đăng rồi
Khiến ta cảm hứng cũng đùa bài thơ
TIẾU NGÀN
(04/01/21)
**
ANH HÙNG VÀ KHÙNG
ĐIÊN
Trump mới thật anh hùng
Biden chỉ kiểu anh khùng anh điên
Chuyện này đã rõ nhãn tiền
Cớ chi lì lợm binh hoài Biden
Như Nguyễn Long Chiến đã thèm
Quảng Nam “ngoan cố” ai nào không hay
Tưởng đều ra kiểu “ngoan cường”
Núi Thành Mẹ Thứ mọi đường là đây
TIẾU NGÀN
(04/01/21)
**
TẦNG TRÊN TẦNG DƯỚI
Tầng trên đều nắm “toàn quyền”
Mới thành sung sướng ai liền không hay
Cỏn như tầng dưới khác sao
Chỉ đều “nô bộc” khó nào tranh đua
Chỉ hoài “cá cặn canh thừa”
Muốn cùng “sung sướng” quả chưa hề từng
Trừ khi trên dưới “một tầng”
“Tự do dân chủ” mới thành thế thôi
TẾU NGÀN
(04/01/21)
**
VAY TRẢ
Có vay có trả chuyện đời
Đó đều “quy luật” thôi thời trách ai
Bởi đều cũng chỉ “con người”
Tưởng làm việc “đúng” hóa thành việc “sai”
TẾU NGÀN
(04/01/21)
**
MỘT VỢ MỘT CHỒNG
Đạo người một vợ một chồng
Đó là “nguyên lý” để thành lứa đôi
Adam chỉ lấy Eva
Theo điều Kinh Thánh chỉ ra khác nào
Tuy nhiên lạ thảy Đạo Hồi
Đàn ông “nhiều vợ” trên đời mới ngon
Miễn sao lo được vun tròn
Đâu bà nào phải “ở không” một mình
Nên đời vẫn cứ linh tinh
Chúa dầu bảo vậy nhưng mình đâu theo
Một chồng một vợ chê “lèo”
“Năm thê bảy thiếp” mới điều ước mong
Nhưng rồi thành khiến đa đoan
Mỗi lần vẫn chỉ dùng riêng một bà
Khác chi để thảy phí ra
Phí còn đủ thứ bộ mà sướng sao
TIẾU NGÀN
(04/01/21)
**
TỪ NHÀ THƠ CHẾ LAN
VIÊN
ĐẾN NHÀ THƠ TÔ THÙY
YÊN
Người xưa vốn đã nói rồi
Bao ngàn năm trước phải nào mới đây
Một điều chân lý cũng hay
“Thơ văn là chính con người” khác sao
Người mà “tâm thức” tầm phào
Thơ văn cũng chỉ “tào lao” lạ gì
Như thơ của Chế Lan Viên
Thảy nhằm “đĩ chữ” quả nào lạ đâu
“Điêu Tàn” kiểu “hát” cầu âu
Đều toàn “tưởng tượng” tào lao lạ gì
Hệt như “con két” khác chi
Nơi rừng hoang vắng thỏa điều líu lo
Sau ngày “Cách mạng” ra trò
Biến thành tên nịnh lỗi này tại ai
Nói ra cho thật rạch ròi
“Tội” này đâu khác Duẩn, Đồng, Giáp, Chinh
Làm cho xã hội lạnh mình
Phải thành xu nịnh đảo điên linh hồn
Thơ Văn miền Bắc đâu còn
Nhốt vào “lò luyện” tan tành hỡi ơi
Mảnh sành đều kiểu vụn rời
Tinh thần dân tộc thảy đều còn đâu
Chế Lan Viên hóa con sâu
Khác chi Xuân Diệu một thời thảm thương
Như bài thơ ”Hỡi Sông Hồng”
Cương thành “Tiếng Hát bốn ngàn năm” ư
Kiểu đều con cóc “thiềm thừ”
Giọng toàn xu nịnh ai người không hay
Thành đời như giấc chiêm bao
Hóa đều “ác mộng” dễ nào chẳng kinh
30 năm thảy “trường chinh”
Chế Lan Viên chỉ “bộ xương” lưu tồn
Bảy lăm xuất hiện Tô Thùy Yên
Miền Nam “ngược lại” ai đều chẳng hay
Văn chương dạng kiểu cùi đày
“Than thân trách phận” mặt mày héo hon
Bây giờ lại kẻ “luồn trôn”
Nguyễn Hữu Liêm đó ai nào thấy không
Khuyên “cần” đọc Chế Lan Viên
Còn hơn đọc lại Tô Thùy Yên ngậm ngùi
Liêm nào đâu khác con ruồi
Vo ve trên xác mục rồi Chế xưa
Kiểu đều người Việt biết thừa
Có chi “sĩ khí” giữa miền nhân gian
Thành ra đời quả chẳng oan
Hại toàn xã hội do người làm ra
Biến thành xã hội “gian tà”
Con người lại thảy gian tà còn hơn
TIẾU NGÀN
(04/01/21)
**
SỰ PHÁT TRIỂN CỦA
LOÀI NGƯỜI
Con người phát triển từ trong
Dù cần điều kiện phải đong từ ngoài
Tùy theo chủng tộc khác nào
Tùy theo tinh chất bởi từng cá nhân
Thành nên Các Mác cù lần
Đấu tranh giai cấp chỉ thành bá vơ
Tinh hoa nhân loại vật vờ
Chỉ do Các Mác dại khờ ai hay
Ví như nhìn mọi bông hoa
Đều tùy theo mỗi loại cây lạ gì
Hoa đều phát triển từ trong
Từ hoa đến trái phải hoài vậy thôi
Nên người Do Thái khác đâu
Vừa là chủng tộc vừa là cá nhân
Bởi vì dân tộc tinh hoa
Cá nhân chịu khổ mới ra công thành
Khiến làm vượt hẳn mọi lần
So nhiều dân tộc bởi toàn thế thôi
Việt Nam nhìn lại hỡi ơi
Thích toàn khoe mẽ có nào thực đâu
TIẾU NGÀN
(03/01/21)
**
HỌC HÀNH VÀ HỌC HẠNH
Ông bà ta rất thông minh
Nói chung tiếng Việt của mình rất hay
Bởi đều ngữ nghĩa theo nhau
Thường là hai chữ dễ đâu lạc loài
Ví như “học hạnh”,” học hành”
Hai trong một ý khiến thành liền nhau
Học mà vô hạnh ích đâu
Học không hành được cũng nào hay chi
Thành ra kết quả lạ gì
Ông bà ta bảo “nhất thì nghệ tinh”
Đó là yếu tố tinh anh
Tức nhằm sở học phải thành ích chung
Thành nên hiểu chỉ “thân vinh”
Khác chi cách hiểu trở nên tầm thường
Vậy nên sự học từ đầu
Có nhiều “mục đích” khác nhau lạ lùng
Người thông minh kẻ khật khùng
Tùy theo “năng lực” học hành mới hay
Dở mà lại muốn cầu cao
Nhằm mua bằng cấp ai nào chẳng khinh
Trong khi thực tế sự tình
Nghề nào cũng tốt lẫn vinh trên đời
Dẫu cho sự học ít nhiều
Phân công xã hội phải đều thế thôi
Dốt mà ham muốn làm “vua”
Đem so với “giặc” có thua chút nào
Khác nào học kiểu tào lao
Hại chung xã hội chẳng đâu riêng mình
Bởi vì khó thể “thực hành”
Vì toàn “lõng bong” để thành bông lông
Vậy nên chí hướng phải thông
“Liệu cơm gắp mắm” tính ngay từ đầu
Nghèo mà học cốt làm giàu
Chỉ là cái học tầm thường lạc xôn
Tại sao thực tế chọn nghề
Nó thành hữu ích ai chê được nào
Còn hơn trí thức tào lao
Hoc nhiều chỉ để “làm hầu” người ta
Bởi vì đâu có thực tài
Thành phường xu nịnh a đua khác nào
Vậy nên cái học ở đời
Càng cao càng tốt đâu nào khác chi
Nhưng còn điều kiện thảy khi
Đừng nên con ếch muốn to bằng bò
Trong khi đời phải so đo
Tùy tài tùy trí “hát hò” mà chi
Nên cần “thực học” lạ gì
Học đều “hành được” mới thì thành công
Dẫu cho học để làm nông
Hay làm bác sĩ cũng toàn thế thôi
Cả làm máy móc giúp đời
Hoặc làm khoa học đều thời vinh quang
Bởi toàn ích lợi mọi đàng
Trừ phi học cốt “làm quan” hay gì
Kiểu đều não trạng cu li
Cốt nhằm khoe mẽ cuộc đời lạ đâu
TẾU NGÀN
(03/01/21)
**
TÂN THỜI
Hội An em mặc tân thời
Nhìn vào phố cổ hỏi Trời thấy không
Thấy rồi Trời mới vùng vằng
Bỏ đi nơi khác em còn lại đây
TẾU NGÀN
(02/01/21)

**
DẦU
Dầu Trump thắng hay thua
Nhưng nay nước Mỹ còn nào ra chi
Gian trong bầu cử lạ gì
Kiểu phường khuynh tà vậy thì ai nghe
Đã thành xảo trá không dè
Sẽ thành áp bức threo ngoe trên đời
Mong Trump thắng được rồi
Dẹp ngay tức khắc mọi loài lưu manh
Ý NGÀN
(02/01/21)
**
THÁP CHÀM
Tháp Chàm đứng đó cheo leo
Giữa vùng đồi núi dõi theo tháng ngày
Như đang luyến tiếc dân Hời
Ngày nay đã trở thành người Việt Nam
Gió sương phơi đó không sờn
Năng mưa dầu dãi chi hơn được nào
Tượng Hời nay cũng lạc loài
Quy về Đà Nẵng đâu còn nơi đây
NẮNG NGÀN
(02/01/21)

**
KHÓA NHẠC
Ớt cay nhạc lại dịu dàng
Trái làm “khóa nhạc” mọi đàng đều hay
Rõ ràng là ớt chín cây
Nồng nàn đỏ chót tựa đây nhạc vàng
TIẾU NGÀN
(02/01/21)

**
NHẠC LAM PHƯƠNG
Ta yêu nhạc Lam Phương từ nhỏ
Thuở học trò rồi đến sinh viên
Bây giờ tuổi đã già rồi
Nhưng nghe vẫn cảm tâm hồn như xưa
Chắc chỉ tại chất thơ trong đó
Nhạc rộn ràng tình tự dịu dàng
Khác đâu nghe nhạc bằng hồn
Chất thơ quến quyện theo dòng nhạc tuôn
PHƯƠNG NGÀN
(02/01/21)
**
ĐỐI CHIẾU VÀ SO
SÁNH
So không gian thời gian vũ trụ
Không thời gian người có đáng là bao
Chỉ toàn tích tắc thế nào
Tính bằng giây phút đồng hồ thế gian
Trăm năm đó ai toàn chẳng rõ
Mới bình minh liền thấy xế chiều
Loay hoay đâu kịp thời giờ
Cười lên một tiếng đã rồi mây bay
TẾU NGÀN
(02/01/21)

**
SAI ĐÚNG TRÊN ĐỜI
Thấy sai thấy đúng trên đời
Đều tùy trình độ có nào khác chi
Lại thêm tâm lý thị phi
Của mình thấy đúng của người cho sai
TẾU NGÀN
(01/01/21)
**
CHUYỆN ĐỜI ĐỀU
THẢY KHÁCH QUAN
Chuyện đời đều thảy khách quan
Xấu hay là tốt vẫn toàn thế thôi
Biết hay không biết khác nào
Trước sau sẽ rõ cũng đều lạ chi
Thế nên “cất giấu” làm gì
Để ra “ngoài sáng” cũng thì có sao
Trăm năm giấu mãi được đâu
Ngàn năm còn đó ai rồi chẳng quên
TẾU NGÀN
(01/01/21)
**
CHÍN NGƯỜI MƯỜI Ý
Người đều tâm lý khôn cùng
Khiến nhìn mọi việc nhập nhùng khác đâu
Kẻ mê “cộng sản” tột trời
Người thì “chê tệ” kiểu hầu vứt đi
Ta thì chẳng có thị phi
Thấy toàn ông Mác có gì hay đâu
Chẳng qua kiểu nói trỗ trời
Mười voi bát xáo chuyện đời dễ chi
TẾU NGÀN
(01/01/21)
**
CÔNG KHAI NÓI CHUYỆN
ĐỜI
Công khai mà nói chuyện đời
Sợ chi ai phải giấu đầu che đuôi
Chống Trump chỉ hạng ruồi
Binh Trump mới đáng con người tầm cao
Bởi nhìn nhân cách thế nào
Bởi nhìn hành động có sao ai bằng
Trừ đồ “khuynh tả” cuội nhăng
Chống Trump nhằm để hung hăng đầu Tàu
TẾU NGÀN
(01/01/20)
**
BẢN CHẤT CON NGƯỜI
Con người tính xấu tự nhiên
Lòng tham không đáy sợ phiền chi ai
Xưa nay vẫn thế vậy hoài
Tùy theo xã hội ít nhiều khác thôi
Tức trong cơ chế tự do
Quyền toàn dân nắm dễ đâu hoành hành
Độc tài trái lại đành rành
Quyền toàn bưng bít nào cần sợ ai
TIẾU NGÀN
(01/01/21)
**
ÔN CỐ TRI TÂN
Chuyện này ai nói khó tin
Nhưng dân Bắc viết cần tìm để xem
Đó là anh Mạnh Trí Dương
Kể đời “ngoài ấy” thảm thương thế nào
Khác chi bao chuyện “tào lao”
Cuộc đời “bát đảo xang bang” thật buồn
Giờ tìm ôn cố ngọn nguồn
Tri tân mới biết “nỗi buồn” xưa kia
TIẾU NGÀN
(01/01/21)
**
Ý THỨC THÍCH THỜI
Bây giờ năm tý qua rồi
Chuyển thành năm sửu con trâu to đùng
Tượng quan chớ có ngại ngừng
Bạc vàng đúc phải to bằng con trâu
Vui lên đừng có mà rầu
Thích thời như vậy mới giàu lạ chi
Thói đời đừng có cu ky
Kiểu toàn tính trội lấy gì làm ăn
TIẾU NGÀN
(01/01/21)
**
MÌNH THÌ SAO CŨNG
ĐƯỢC
Minh sao cũng được cần chi
Tùy nơi bản chất có gì lạ đâu
Gạt dân chuyện ấy mới rầu
Miệng đều “chống Mỹ” con sang Hoa kỳ
Sao không “nói thật” ra đi
Để dân khởi phí nghĩ suy lâu ngày
“Mác Lê” ai cũng biết tày
Trên toàn thế giới nay nào lạ đâu
TẾU NGÀN
(01/01/21)
MỤC LỤC
15032.
CÁI “LỠM” CỦA CÁC MÁC (05/01/21)
15033.
VỀ KHÁI NIỆM “NHÂN DÂN” (05/01/21)
15034.
SỰ THẬT KHÁCH QUAN (05/01/21)
15035.
NÔNG DÂN NƯỚC VIỆT (05/01/21)
15036.
CHỈ CHỌC DÂN CƯỜI (05/01/21)
15037.
SÔNG HÀN (04/01/21)
15038.
VỐN TỪ DÂN MÀ RA (04/01/21)
15039.
NGƯỜI TÌNH (04/01/21)
15040.
KÝ ÂM VÀ NGÔN NGỮ (04/01/21)
15041.
ANH HÙNG VÀ KHÙNG ĐIÊN (04/01/21)
15042.
TẦNG TRÊN TẦNG DƯỚI (04/01/21)
15043.
VAY TRẢ (04/01/21)
15044.
MỘT VỢ MỘT CHỒNG (04/01/21)
15045.
TỪ NHÀ THƠ CHẾ LAN VIÊN ĐẾN NHÀ THƠ TÔ THÙY YÊN
(04/01/21)
15046.
SỰ PHÁT TRIỂN CỦA LOÀI NGƯỜI (03/01/21)
15047.
HỌC HÀNH VÀ HỌC HẠNH (03/01/21)
15048.
TÂN THỜI (02/01/21)
15049.
DẦU (02/01/21)
15050.
THÁP CHÀM (02/01/21)
15051.
KHÓA NHẠC (02/01/21)
15052.
NHẠC LAM PHƯƠNG (02/01/21)
15053.
ĐỐI CHIẾU VÀ SO SÁNH (02/01/21)
15054.
SAI ĐÚNG TRÊN ĐỜI (01/01/21)
15055.
CHUYỆN ĐỜI ĐỀU THẢY KHÁCH QUAN (01/01/21)
15056.
CHÍN NGƯỜI MƯỜI Ý (01/01/21)
15057.
CÔNG KHAI NÓI CHUYỆN ĐỜI (01/01/20)
15058.
BẢN CHẤT CON NGƯỜI (01/01/21)
15059.
ÔN CỐ TRI TÂN (01/01/21)
15060.
Ý THỨC THÍCH THỜI (01/01/21)
15061.
MÌNH THÌ SAO CŨNG ĐƯỢC (01/01/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét