TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 394
VIỆC DẠY MÔN “VĂN HỌC”
VÀ
CẢ NHÂN CÁCH CỦA HỌC
SINH
Dạy môn toán chỉ giúp nhằm tính toán
Hay cao hơn rèn luyện cả tư duy
Môn tự nhiên nhằm thế giới bên ngoài
Như lý hóa sinh cùng là địa chất
Đến môn sử cũng như môn địa lý
Dính phần nào với khoa học nhân văn
Nên cần đều phải thật sự khách quan
Bởi chân lý vốn luôn hoài chính xác
Môn ngoại ngữ thật ra đều công cụ
Kiểu hoa tiêu chỉ cốt để đưa đường
Đâu tham gia chủ yếu nội dung nào
Song “văn học” lại điều hoàn toàn khác
Nó rèn luyện “tâm hồn” ngay từ bé
Hình thành ra “nhân cách” mãi sau này
Bởi là môn chứa mọi cái trên đời
Nó chia sẻ cả bao ngành khoa học
Nhưng quan trọng lại chính là “đạo đức”
Và “công dân giáo dục” hóa ưu tiên
Cả “tinh thần” hay “năng khiếu” về sau
Văn đào tạo quả tinh hoa toàn diện
Làm văn học trở thành môn cơ bản
Dạy “làm người” và thẩm mỹ cuộc đời
Cốt cùng nhằm thẩm định cả thế gian
Mọi ngóc ngách trong thảy toàn thế giới
Nên ý thức, tinh thần luôn chính yếu
Cả tâm hồn “nhân bản”, lẫn tự do
Bởi nhân văn khi độc lập riêng mình
Mới thật sự mang về đều ích lợi
Vậy văn vậy trước tiên cần nghệ thuật
Bởi văn chương mời rèn luyện tâm hồn
Nhằm phát huy vun xới mọi tiềm năng
Để sáng tạo sau này là chủ yếu
Khiến “ý thức tự do” là cứu cánh
Miễn không xa mọi giá trị con người
Tức không xa mọi ý nghĩa tinh thần
Đâu nhất thiết phải gò chung “công thức”
Người kiểu vậy thảy trở thành “công cụ”
Để “công dân” cũng chẳng nghĩa lý gì
Biến đời ra “sa mạc” thảy không người
Bởi trong ấy chỉ có toàn “cát sỏi”
Trong khi đó “tâm hồn” cần mở rộng
Phải đào sâu vun xới cả từ đầu
Để đơm hoa kết trái mãi về sau
Vì xã hội cuộc đời cùng đất nước
Chính bởi thế văn chương luôn nghệ thuật
Cẩ “nhân văn” trong phải có đủ đều
Mục đích cho xã hội lẫn nhân quần
Không nhất thiết phải thuần toàn “chính trị”
Khiến “giả dối” trở thành đều kỳ dị
Bởi dễ đâu “chính trị” thảy tinh hoa
Mà thường khi dễ lẫn lộn tà ma
Để dụ dỗ những thành phần mù quáng
Dễ “nhất thời” nên khó nào chính đáng
Đặc biệt khi “xu nịnh” được đưa vô
Mà cổ xưa đâu khác “chính trị” nào
Thường “man trá” để đè đầu quần chúng
Nên văn học tránh xa đường lối đó
Kiểu tuyên truyền chỉ ăn xổi ở thời
Biến con người thành “công cụ” mọi nơi
Hay nói đúng kiểu “cu li” sai bảo
Khiến đất nước còn gì đâu để nói
Hay toàn dân nào cũng giá trị gì
Làm tương lai cả dân tộc suy vi
“Trọng tội” đó hỏi ai người trách nhiệm ?
Bởi giáo dục người thầy luôn thể hiện
Lẫn chương trình đào tạo nấp đàng sau
Kém nhân văn vì “chính trị” đưa vào
Đều trái khoáy khác nào “phi giáo dục”
Nên thực chất vẫn luôn điều đơn giản
Nhìn “môn văn” biết giáo dục là sao
Nhìn học đường rõ xã hội thế nào
Nhìn xã hội biết nghĩa nào “chính trị”
Đó lý do phải “tách rời chính trị”
Về “môn văn” ngay từ lúc buổi đầu
Để dành riêng chính trị thảy về sau
Khi cháu bé đã “trưởng thành khôn lớn”
Bởi lúc ấy mới “con người” hoàn chỉnh
Mới nhận ra “nền tảng” của cuộc đời
Mới hiểu sâu xã hội lẫn nhân quần
Không não trạng kiểu “cu li” nhồi nhét
Trách nhiệm ấy ngàn năm đâu cạn kiệt
Mới chung luôn trách nhiệm của toàn dân
Không phải đều chỉ “thiếu số” cầm quyền
Cả tính chất chỉ say toàn “ý hệ”
Không phân biệt cái nào là “tạm bợ”
Cái gì luôn chân lý của muôn đời
Cái gì hoài ý nghĩa của con người
Hay giá trị toàn nhân quần xã hội
Chính cái đó cho non sông đất nước
Mới vượt lên mọi “hiện tượng” cuộc đời
Mới thành ra mãi giá trị lâu dài
Đâu riêng phải nhất thời trong ngắn hạn
Đời “máy cái” tạo máy con là vậy
Huống chi đây đào tạo chính “con người”
Đào tạo luôn “nhân cách” để sống đời
Đâu Mục đích chỉ tạo ra “công cụ”
Không hiểu vậy chỉ hóa thành tội lỗi
Kể cả khi “tội ác” đến muôn đời
Bởi làm sai “thầy thuốc” giết một người
Còn “giáo dục” giết cả muôn thế hệ
NON NGÀN
(15/3/21)
**
VIỆT NAM CÓ NÊN KIỆN
VỀ
VỤ TRUNG QUỐC CÒN
ĐANG
CHIẾM GIỮ TRÁI PHÉP
ĐẢO
HOÀNG SA CỦA TA
KHÔNG ?
Chủ quyền biển đảo của ta
Đã từ Triều Nguyễn ai mà không hay
Đều toàn quản lý xưa nay
Đến năm 1974 Việt Nam Cộng Hòa
Vậy mà sự cố xảy ra
Trong năm 1974 nước Tàu xua quân
Đùng đùng chiếm đóng Hoàng Sa
Miền Nam bởi yếu phải đành để thua
Thế nhưng việc đó đến chừ
Hai bên tranh chấp vẫn hoài còn dây
Việt Nam “thống nhất” tới nay
Bao lần “phản đối” Tàu nào trả đâu !
Cái tham trong máu hẳn rồi
Nhưng mà “cái lý” trên đời có không ?
“Xâm lăng” chỉ thói cuồng ngông
Kiểu nhằm “lấy thịt đè người” tưởng hay !
Nhưng trong thế giới ngày nay
Cốt nhằm trật tự “kiện” nhau mới cừ
Philipin kiện thắng rồi
Tại sao không kiện về phần của ta ?
Ích gì lý luận ba hoa
Philipin kiện “thắng” để mà làm chi
Kiểu này chính nghĩa còn gì
Bởi “phi đạo lý” quý chi con người
Vậy nên phải kiện đúng rồi
Thắng thua chờ đó sẽ còn tính sau
Mà ta chính nghĩa Hoàng Sa
Lý chi thua được “quỷ ma” dễ gì
Lại là “động tác” khác chi
“Nói cùng thế giới” thảy khi đang cần
Là ta chính nghĩa mọi phần
Mốc son lịch sử lưu toàn về sau !
Còn như cứ mãi loay hoay
Hoặc là “im tiếng” đời sau phải cười
Còn chi “chính đáng” con người
Còn chi “ý thức” phụng thờ nước non
Thành nên đời dẫu đa đoan
Vẫn nên “quyết đoán” mới toàn hùng anh
Còn không nhục nhã đã đành
Lại còn “mất đảo” hóa thành tội to !
Tiền nhân vững giữ cơ đồ
Ngàn năm để lại lẽ nào lại quên
Giờ sao con cháu “lèn quèn”
Kẻ thù phải “nhượng” còn nên nỗi gì !
Vậy cần phải tính mau đi
Một nhanh “lấy lại” hai là kiện thôi
Đánh nhau xương máu tơi bời
Vậy thì “khởi kiện” mới thành thượng phương
Còn mà quan điểm “chán chường”
Sợ điều “thua kiện” còn hòng nói chi
“Cái ngu” như thế ra gì
Biết chi lịch sử khiến khi buồn cười
Là còn thế giới con người
Thì ta chính nghĩa dễ nào mà thua
Thành ra không thể bông thùa
Trong khi biển đảo đó toàn của ta !
Lý chi phải sợ “quỷ ma”
“Nhất thời” rồi chúng cũng là phải thua
Phật cao bách trượng khác sao
Ma cao nhất xích dễ đâu địch bằng !
BIỂN NGÀN
(15/3/21)
**
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
SO
VỚI “XÃ HỘI CHỦ
NGHĨA”
(I)
Gợi lên ai cũng buồn cười
Bởi vì hai cách nói đều như nhau
Chẳng qua đổi ngược đổi xuôi
Để thành chơi chữ giữa đời khác đâu
Trong khi “xã hội” thế nào
Cả từ “chủ nghĩa” mới là đáng xem
Thành ra rõ rệt, nhập nhèm
Chính là nghĩa lý ém toàn vào đây
Dù thời Cổ đại đến nay
“Khách quan xã hội” luôn đều tự nhiên
Còn mà “Chủ nghĩa” huyên thiên
Chỉ là “khái niệm” khác nào mới thôi
Tại do chủ yếu Con người
Tạo nên “xã hội” chỉ đều khách quan
Người mà “chất lượng” cao toàn
Mới làm xã hội mọi đường càng cao
Còn như kiểu cách “đàn bày”
Độc tài thống trị “bầy hầy” khác sao
Bởi người mất hết tự do
Làm sao phát triển giúp cho cuộc đời
Chẳng qua buộc chỉ co vòi
Như bầy “sâu róm” hẳn ngoài thế đâu
Vậy mà “chủ nghĩa” cầu âu
Chỉ đều “quan điểm” đôi người đưa ra
Đúng sai vẫn chỉ ta bà
Nên cần “phân tích” mới là khôn ngoan
Còn như thảy chỉ “tin càn”
Kiểu nhằm mù quáng thật toàn éo le
Thành nên trình độ vậy hè
Tùy theo năng lực đâu nào giống nhau
Học nhiều hiểu biết thêm cao
Còn như học ít thảy đều bình dân
Khác đâu “quần chúng” mọi phần
Thường thường “mù quáng” khó thành tinh hoa
Thế nên ông Mác “ba hoa”
“Độc tài vô sản” thảy là bá vơ
Gây ra lịch sử ai ngờ
Trở thành đình lửng lơ vơ lạc lòi
Bởi làm bế tắt con người
Thảy thành “vật hóa” còn nào tự do
Đó điều thật sự nguy to
Cho là “giải phóng” khác đâu buộc ràng
Con người vật hóa “làng nhàng”
Hết còn phát triển mà toàn “cu li”
Bởi vì “nguyên tắc” lạ chi
Nếu sai thực chất đều thì tầm vơ
Trong khoa học đến giờ
Cả trong cuộc sống vẫn cần thế thôi
Mỗi người phải có tự do
Phải đều “độc lập” mới ra nhân quần
Vì người ý nghĩa “tinh thần”
Hóa đồng vật chất thành toàn ngu ngơ
Mà tinh thần phải tự do
Phải cần “chủ động” mới ra con người
Phải đầy sáng tạo ở đời
Đâu như “đá sõi” chỉ hoài nằm yên
Thành xưa Các Mác “huyên thiên”
“Thiên đường ảo ảnh” khác nào lơ mơ
Làm đời chỉ có bơ phờ
Thiên đường ảo giác dễ nào xây nên
Mà đời toàn chỉ “vong thân”
Mác thành “phản dộng” quả không ai bằng
Muốn đều “công thức” lăng nhăng
Thành ngu bỏ mẹ quả hằng thế thôi
Hủy toàn độc lập tự do
Ép vào “công thức” tự cho vẹn toàn
Tiền đề đặt kiểu làng nhàng
Để thành kết quả rút toàn số không
Ví như “duy vật” nói nhông
Hủy đều giá trị con người lạ đâu
Để thay vào thảy độc tài
Công bằng nào có mà toàn bất công
Khiến đời sợ hãi phập phòng
Con người “vật hóa” chậu lồng nhốt vô
Còn sao ý nghĩa đời người
Hủy toàn xã hội quả nào khác chi
Trong khi độc lập thảy khi
Từng người phát triển mới lo cho đời
Ví như bó đuốt sáng ngời
Triệu người chia sẻ được cùng nhân ra
Đằng này đêm tối nhạt nhòa
Đều thành hũ nút chan hòa mọi nơi
Dẫu cho nói dóc tận trời
Cũng toàn “bốc phét” đâu nào hơn chi
Thành nên “xã hội” là gì
Chỉ là thực tể mấy khi ai lầm
Đó đều giá trị “tinh thần”
Mọi người “chia sẻ” vạn phần với nhau
Giúp cùng phát triển đồng đều
Đâu cần phải kiểu “đếm đầu chia xôi”
Thành ra thuyết Mác chỉ ngu
Vì sai khoa học gạt đời éo le
Để thành lợi dụng ai dè
Hầu đều thiểu số bâu vào tranh nhau
Đè đầu nhân loại trước sau
Đã thành hiện tượng mấy ai đâu ngờ
Vậy mà vì ý nghĩa cuộc đời
Phải cần “kinh tế” mọi điều ưu tiên
Phải cần “văn hóa” nhãn tiền
Gãy hai chân đứng mọi miền còn đâu
(II)
Thế nhưng thuyết Mác trước sau
Thảy làm bế tắt hai đầu còn chi
Tự do không có lạ gì
Lấy đâu phát triển để thành đi lên
Cả thời “bao cấp” lềnh bềnh
Mẹ con cùng mặc chỉ duy chiếc quần
Lại toàn văn hóa cù lần
“Đội mông lãnh tụ” vạn phần lạ sao
Nói chung phá hỏng con người
Tinh thần vật chất thảy đều còn đâu
Bởi do guồng máy “độc tài”
Mọi người phải ép thảy vào trong “khuôn”
Tới sau cũng phải “bung niềng”
Khó khi trở lại “kiểu điên” đã từng
Liên Xô sụp đổ “tưng bừng”
Đông Âu cũng vậy ai từng không hay
Khác chi giá trị hàng đầu
Cần luôn “nguyên lý” phải hầu khách quan
Phải đều đúng đắn thảy toàn
Còn nhằm “ngụy biện” chỉ càng vu vơ
Vậy nhưng Các Mác dại khờ
Chỉ nhằm “quỷ biện” gạt đời lạ chi
Dẫu ai tinh túy thảy khi
Ngay từ khởi điểm đã thì thấy ngay
Còn như mù quáng mê say
Hay nhằm “lợi dụng” nói sao được nào
Đều nhằm ích kỷ hại đời
Nhân danh “xã hội” vạn lần trớ trêu
Cho nên “phân tích” đồng đều
Mác sai khoa học làm lèo thế gian
Bởi đều ngoan cố chủ quan
“Độc tài vô sản” quả càng khác đâu
Bởi do “mê tín” chỉ hầu
Tin xằng “biện chứng” nhảm từ Hegel
Thảy đều quan điểm hớ hênh
Bởi nào khoa học chứng minh bao giờ
Khác chi Mác chỉ dại khờ
Tưởng đều “phủ định” thiên đường tạo ra
Dựa vào “giai cấp đấu tranh”
Giúp làm nhân loại dựng xây “địa đường”
Thật toàn ngu dốt chán chường
Hoa thì cho trái dễ hòn cuội sao
Kiểu hai hòn đá đập vào
Cuối cùng sạn cát chỉ hầu lòi ra
Thành nên thế kỷ xót xa
Chỉ vì thuyết Mác đời thành te tua
Giật lùi lịch sử có thừa
Ngược dòng phát triển quả chưa ai từng
Mác thành “phản động” lẫy lừng
Hóa đều xã hội “con lừa” tiến lên
Trước đầu cà rốt treo nghiêng
Còn đằng sau đít toàn roi quất vào
Ngàn năm đâu khác vậy hoài
Mác thành “dại dột” để lòi cái đuôi
Bởi tiền đề đặt sai rồi
Dễ chi kết quả đẹp nào cho ra
Chỉ đều miệng lưỡi ba hoa
Gạt toàn nhân loại “sa đà” quả kinh
Phí công uổng sức thật tình
Cuối cùng “trớt hướt” quả nay buồn cười
Khác nào gạt thảy cuộc đời
Mác nhằm “vật hóa” con người khác chi
Tinh hoa nhân loại còn gì
Hóa đều hạ đẳng thảy khi hãi hùng
Biến thành xã hội điên khùng
Có đâu xã hội còn toàn khách quan
Đề cao ý nghĩa nhân văn
Người đều nhân bản tình thương làm đầu
Tinh hoa xã hội mới hầu
Chan hòa chủ động để cùng văn minh
Mỗi người năng lực riêng mình
Cùng nhau tương trợ góp vào thế gian
Đâu cần phải kiểu “bầy đàn”
“Công bằng xã hội” Mác toàn hiểu sai
Cái ngu bởi vậy dài dài
“Phản toàn xã hội” quả nào khác chi
Bởi người giá trị còn gì
Cấp đều “vật chất” thảy khi buồn cười
Mác thành “biết một ngu mười”
Đời “công thức hóa” quả đều bá vơ
Khác chi Mác chỉ dại khờ
Hại đời thế kỷ hóa thành tội to
Tự cho “trí tuệ đỉnh cao”
Lạ thay đạp thảy loài người “xuống mương”
Dẫu cho “ca ngợi” mọi đường
Kiểu thành “đánh bẫy” ai thương được nào
Lại toàn “đánh bẫy ngọn tre”
Thiên đường “ảo mộng” đem khoe tội đồ
Thành nên biết nói thế nào
Chỉ đều “miệng lưỡi con người” khác đâu
Bản năng ích kỷ vốn hầu
Gạt đời thậm tệ ai nào không hay
Khác chi “xã hội” tới nay
Kiểu cây hoa lá lại còn có gai
Dễ đâu cây lại “hoa” toàn
Thành nên Các Mác quả càng thậm ngu
Phỉnh đời toàn kẻ lù đù
Để thành tin nhảm khật khù lạ sao
Trong khi đời chỉ bông hoa
Mới toàn cho trái tiếp hoài ngàn sau
ĐẠI NGÀN
(13/3/21)
**
NGÀY
VIỆT NAM TUYÊN BỐ ĐỘC LẬP
Đến nay lịch sử đã qua
Chẳng còn quay lại hẳn là thế thôi
Nhưng bao việc xảy ra rồi
Phải ghi sự thật mới đều khách quan
Bởi vì chân lý vốn toàn
Chỉ hoài duy nhất có càng khác đâu
Để cho con cháu mai sau
Biết điều sự thật mới hầu công minh
Đó đều cũng lẽ công bình
Sử toàn khác chính trị đều ở đây
Việt Nam độc lập từ ngày
Đó ngày Bảo Đại vốn còn là vua
Nhân sau Thế chiến thứ hai
Nhật thành bại trận phải ra đầu hang
Thật là cơ hội tốt toàn
Ta tuyên "độc lập" mọi đàng khỏe re
Vào ngày 11 tháng 3
Nhưng sau sửa lại khác xa ngày này
Bởi do Cách mạng lên rồi
Đổi thành 2 tháng 9 chỉ đều tự nhiên
Dẹp toàn Chính phủ Trần Trọng Kim
Giờ qua Chính phủ Hồ Chí Minh đứng đầu
Nhưng dân phải nhớ hai ngày
Cái nào có trước có sau rõ rang
NON NGÀN
(13/3/21)
**
NỖI BUỒN CHIẾN
TRANH
Chiến tranh chủ yếu “làm gì”
Đó điều “phải xét” thường khi rất cần
Đừng nên nói kiểu lừng khừng
Cốt nhằm “lên án” bên này bên kia
Đã từ Thượng cổ lia chia
Có khi chính nghĩa có khi gian tà
Chỉ nhằm bảo vệ quê nhà
Mới điều chân chính luôn đều phải nên
Còn mà “tranh bá đồ vương”
“Công danh địa vị” ai thương được nào
Dẫu khi sa chiến trận rồi
Hai bên binh sĩ thảy đều “thiêu thân”
Giết nhau “ngàn cách vạn phần”
Bản năng “sống sót” chỉ đều tự nhiên
“Công thành nhất tướng” đi liền
Khác đâu với thảy “vạn bồ cốt khô”
Thành nên lịch sử lạ nào
Chiến tranh dễ vẫn chuyện thường xảy ra
Nhưng rồi ngẫm nghĩ sâu xa
Mục tiêu “chính đáng” hay là không thôi
Chiến tranh “ý hệ” luôn tồi
Bởi vì não trạng thảy đều cạn nông
Chiều sâu trúng trật chẳng cần
Dễ đều “cuồng tín” tin nơi bên ngoài
Chiến tranh “xâm lược” chỉ hoài
Óc đầu gian ác nước người xâm lăng
Thành nên phải nói đằn thằn
Chiến tranh phải xét “nguyên nhân” thảy đều
Nhưng “tuyên truyền” lại hiểm nghèo
Khiến làm “nhiễu loạn” tâm can lạ lùng
Dễ đâu còn thấy tõ tường
Biến đều “mù quáng” mọi đường thảy khi
“Ngu dân” bởi vậy khác chi
Cũng là “cái ác” vẫn hoài lòi ra
Đều điều tồi tệ xót xa
Chẳng thua chém giết ở nơi chiến trường
Tạo nên lịch sử chán chường
Trăm năm mới thấy dễ nào thấy ngay
Cả khi phải trải nhiều đời
Ngàn sau minh bạch mới toàn nhận ra
Thế nên xem xét sâu xa
“Đầu vào” kết với “đầu ra” luôn cần
Đầu vào mà chỉ loạn cuồng
Đầu ra “hệ lụy” vẫn nào tránh đâu
Bởi đời luôn mãi trước sau
“Con người” xét thảy đều về nội dung
Để suy ra đến việc làm
Tâm hoài thành thật hay đều dối dang
Đó luôn chân lý vẹn toàn
Đó đều “sự thật” chẳng oan chút nào
Trăm năm dẫu cuộc ba đào
Ngàn năm chân lý vẫn đều sáng ra
Chiến tranh đâu chỉ “can qua”
Mà còn lưu lại biết bao thảm sầu
Chiều dài lịch sử vẫn hầu
Nhân tình thế thái mọi điều suy vi
“Tôn vinh”, “tung hứng” để chi
Nếu đều “tà ý” lắm khi buồn cười
Bởi do “bản chất” con người
Nhẹ phần lý trí nặng về bản năng
NON NGÀN
(12/3/21)
**
BỨC ẢNH 10 CÔ GÁI BỊ BOM
VÙI Ở ĐỒNG LỘC NĂM XƯA
Nhân
tình chính ở chỗ này
Một
người tập chạy cả bầy hộ theo
Toàn
đều con gái choi choi
Chiến
tranh lửa đạn đều tươi mặt mày
Bởi
do cuộc chiến trên trời
Thế
nhưng dưới đất lòng người khác đâu
Thảy
do hoàn cảnh đưa vô
Rồi
cùng chết thảm chỉ vì loạt bom
Họ
luôn vô tội thảy toàn
Nào
đâu mà chọn bên này bên kia
Thảy
do định mệnh đẩy đưa
Mãi
còn hình ảnh lưu hoài nơi đây
Thành
nên Đồng Lộc đến nay
Nổi
danh tấm ảnh mười người hi sinh
Nằm
trong độ tuổi thanh xuân
Chiến
tranh cướp sạch có đâu trả về
GIÓ
NGÀN
(10/3/21)

**
CẢNH QUÊ
Quê mình cảnh đẹp đơn sơ
Nhưng
đâu cũng thảy nên thơ vậy mà
Đường
vào làng có hàng dừa
Hay đường vào ngõ có hàng chim chim
Hàng cau xanh ngắt im lìm
Điện Bàn cũng vậy Quế Sơn khác nào
Mây trời
tạo dáng trên cao
Còn đồng ruộng khắp rạt rào lúa xanh
Quảng Nam cảnh đó thanh bình
Trăm năm xưa đã ai từng biết không
Thời kỳ chưa có chiến tranh
Hàng chè tàu vẫn vây quanh mỗi nhà
Lũy tre thường vẫn la đà
Từ ngoài nhìn thấy thảy đều xanh um
Cảnh quê bởi vậy thiệt tình
Chứa bao kỷ niệm khó nào đâu quên
NẮNG NGÀN
(07/3/21)

**
CON SÔNG RÙ RÌ
Nhà ta ở dưới Rù Rì
Từ đây đi xuống khác gì Hà Lam
Nó ngang ga ở Phú Cang
Con sông đầy đá lại càng nên thơ
Trên sông vắt vẽo chiếc cầu
Gọi Cầu xe lửa hay cầu Phú Cang
Chiến tranh thuở ấy lan tràn
Chỉ còn trơ lại hai bên đầu cầu
Tuy giờ lịch sử qua mau
Nhưng hoài kỷ niệm xưa hầu đâu quên
Những ngày trời đẹp êm đềm
Bạn bè rũ tắm nói dòng Ly Ly
Tuy sông đầy đá lạ kỳ
Nhưng vì nước cạn chẳng chi ngại ngùng
Để vui đùa thảy quanh quần
Thiên nhiên cảnh đẹp hào hùng biết bao
Nghe sông tâm sự khác nào
Qua dòng nước chảy âm vang rù rì
Khiến thành tên gọi khác gì
Dầu sông trên đất Thanh Ly chảy toàn
Nay dù đi cũng bạt ngàn
Dễ sao quên được cảnh làng ngày xưa
Nhất là tiếng suối Ly Ly
Nước hoài cứ chảy “rù rì” quanh năm
SẮC NGÀN
(07/3/21)
**
KỶ NIỆM BÉ THƠ
Nhớ xưa còn bé tí teo
Mẹ trồng hàng tỏi lèo tèo cũng vui
Đó là thời buổi tản cư
Ăn cùng nước mắm quả như sang rồi
Mùi thơm ấy thật nhớ hoài
Bởi nhờ đói bụng có ngoài vậy đâu
Bây giờ mới biết xa sâu
Tỏi là thuốc quý của hầu thế gian
TẾU NGÀN
(07/3/21)
**
TAM GIÁO ĐỒNG HÀNH
Việt Nam Tam giáo đồng hành
Khổng, Trang, Lão, Phật hình thành từ xưa
Cái đầu vốn gốc Trung Hoa
Cái sau Ấn Độ truyền qua nước mình
Tinh hoa nhân loại thật tình
Ngàn năm hòa nhập bóng hình với ta
Tư duy suy nghĩ sâu xa
Giúp con người Việt thăng hoa thêm nhiều
NGÀN TRĂNG
(07/3/21)
**
HÒN KẺM ĐÁ DỪNG
Cảnh này Hòn Kẽm Đá Dừng
Ta chưa từng đến như thường ước mơ
Vậy nên nhìn ảnh bây giờ
Ít ra cũng thỏa chút phần khát khao
Thành ra Facebook cũng hay
Giúp bao người thấy cảnh nơi quê mình
Quảng Nam nổi tiếng xa gần
Suối Tiên, Hòn Kẻm Đá Dừng là đây
TRĂNG NGÀN
(07/3/21)

**
CẢNH ĐẸP QUẢNG NAM
·
o Ai hay Hòn Kẽm tuyệt
vời
o Hai bên đá dựng giữa
là dòng sông
o Nhìn lên chót núi cao
thâm
o Khác chi trời đất tách
đều làm đôi
o
o Giữa thành xanh ngắt
sông trời
o Lững lờ mây trắng kiểu
đò trôi ngang
o Khác gì kỳ vĩ Quảng
Nam
o Giống như hùng vĩ khác
đâu lòng người
o
o Xưa thời Ngũ phụng qua
rồi
o Tương lai chắc sẽ lại còn
tề phi
o Thiên nhiên hình ảnh khác
gì
o Bởi từng hun đúc qua
đều ngàn năm
Hải Vân đệ nhất Hùng Quan
Địa đầu Ải bắc núi bao chập chùng
Nam thì Hòn Kẽm Đá Dừng
Sông Tranh đẹp đẽ lẫy lừng địa danh
SUỐI NGÀN
(07/3/21)
MỤC LỤC
15109.
VIỆC DẠY MÔN “VĂN HỌC” VÀ CẢ NHÂN CÁCH CỦA HỌC SINH
(15/3/21)
15110.
VIỆT NAM CÓ NÊN KIỆN VỀ VỤ TRUNG QUỐC CÒN ĐANG
15111.
CHIẾM GIỮ TRÁI PHÉP ĐẢO HOÀNG SA CỦA TA KHÔNG ?
(15/3/21)
15112.
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” SO VỚI “XÃ HỘI CHỦ NGHĨA” (13/3/21)
15113.
NGÀY VIỆT NAM TUYÊN BỐ ĐỘC LẬP (13/3/21)
15114.
NỖI BUỒN CHIẾN TRANH (12/3/21)
15115.
BỨC ẢNH 10 CÔ GÁI BỊ
BOM VÙI Ở ĐỒNG LỘC NĂM XƯA
(10/3/21)
15116.
CẢNH QUÊ (07/3/21)
15117.
CON SÔNG RÙ RÌ (07/3/21)
15118.
KỶ NIỆM BÉ THƠ (07/3/21)
15119.
TAM GIÁO ĐỒNG HÀNH (07/3/21)
15120.
HÒN KẺM ĐÁ DỪNG (07/3/21)
15121.
CẢNH ĐẸP QUẢNG NAM (07/3/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét