TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 393
THI SĨ BÙI GIÁNG
Hỏi rằng Bùi Giáng có điên ?
Phải thưa ông chỉ “huyên thiên” vậy mà
Điên xong liền lại tỉnh ra
Tỉnh rồi xong lại sa vào toàn điên
Nên thơ kiểu viết ra liền
Cần nào suy nghĩ quả “điên” còn gì
Nhưng khi “tỉnh” lại khác chi
Làm nhiều điều quả “ly kỳ” hơn ai
Tạo bao “giai thoại” đâu sai
Cả khi “ý nghĩa” rất hay trên đời
Khiến thơ đôi lúc “tuyệt vời”
Bởi thơ lục bát “dễ” làm khác sao
Dễ làm nhưng “khó” hay nào
Thành nên Bùi Giáng nói ngay cũng “cừ”
Thơ đều tránh được kiểu “vè”
Nhưng thường “lộn xộn” bởi vì “thơ điên”
TẾU NGÀN
(04/3/21)
**
HỌC THUYẾT CÁC MÁC
VÀ CÔNG BẰNG XÃ HỘI
Ngay từ đầu dẫn vào lý tưởng
Thuyết Mác toàn định hướng mọi người
“Đấu tranh giai cấp” rạch ròi
Để “phi giai cấp” cho đời tương lai
Nhưng thực tế đâu nào giống thế
Càng “phân chia giai cấp” nặng nề
Ưu tiên “lãnh đạo” mọi bề
Còn dân coi thảy “nhẹ hều” ai hay
Thời đánh Pháp liền ngay đã thấy
Cán bộ cao đều quả “sâm nhung”
Cóp theo Trung Quốc hãi hùng
“Đại trung tiểu táo” bếp nhằm phân chia
Tuyên truyền bảo “để nhằm đánh Pháp”
“Ưu tiên” cho lãnh đạo hàng đầu
Bởi vì chiến đấu dài lâu
Phải cần “sức khỏe” mới hầu thành công
Thành tất cả phải cần “bồi bổ”
Ăn toàn sang “hộ lý” khác nào
Còn dân xem chỉ cào cào
Sống đều kham khổ quả toàn thế thôi
Thành hóa chuyện “thâm cung bí sử”
Thời gian dài giấu kín hậu cung
Bên ngoài cách mạng “đùng đùng”
Quả toàn phi lý khó cùng nói ra
Khiến xã hội ta bà như vậy
Đều khắp nơi đâu chỉ nước mình
Vốn toàn hình thức thật tình
Còn trong “thực chất” thảy đều giả điêu
Chuyện kiểu ấy ít nhiều đã thấy
Dễ nào đâu “tự giác” con người
Diễn đều “cách mạng” bề ngoài
Còn trong hám lợi rạch ròi phân chia
Thành thuyết Mác “đấu tranh giai cấp”
Ngay từ đầu đã lộ hẳn ra
Hằn sâu bản chất con người
Bất công tỏ rõ thảy đều bản năng
Mà tiên khởi đã thành như vậy
Dễ làm sao đạt đến tương lai
Khác chi thuyết Mác chỉ hài
Nói điều “trái ngược” ai còn mà tin
Kiểu “nghịch lý” chứa toàn như thế
Như “độc tài” để tới “tự do”
“Phân chia giai cấp” ra trò
Để nhằm “tiêu hủy” nó đều tương lai
Thành như bởi đâu sai đúng
Do Mác đều hay bởi “thực hành”
Nó “phi lô-gích” rành rành
Dễ đâu thực hiện lại thành công sao ?
Bởi căn bản đã “phi khoa học”
“Phi căn cơ, nguyên lý” thảy đều
Bỏ quên bản chất con người
Trở thành “ảo tưởng” khó nào thành công
Nay trách Mác quả không sai mấy
Còn về sau đều “kẻ thực hành”
Dẫu khi guồng máy đã thành
Vẫn đều “quán tính” mọi phần vậy thôi
Dầu “máy hóc” vẫn nào dám chửa
Chửa được sao nguyên lý sai rồi
Lấy chi mà chửa được nào
Phải “guồng máy đúng” thế vào mới nên
Tức toàn phải khách quan khoa học
Không thể nào “thiên lệch” theo mình
Tự do dân chủ bất cần
“Độc tài vô sản” vạn phần bá vơ
Chuyện toàn vậy bây giờ chẳng nói
Bởi vì đều “ngọng miệng” thầy chùa
“Oản” nhảm đã trám miệng rồi
Thành toàn “cố đấm ăn xôi” lạ gì
Đó nguyên cớ Liên Xô phải rã
Kéo theo luôn thảy cả Đông Âu
Bảy mươi năm dân thảy đều rầu
Cuối cùng mới phải “bung niềng” cả ra
Còn “chút đỉnh” xót xa là vậy
Dẫu thật ra “trái cựa” chỉ hoài
Khiến cho xã hội lạc loài
Bởi vì thuyết Mác “hủy toàn tự do”
ÁNH NGÀN
(04/3/21)
**
THƠ CA VÀ NHÀ THƠ
Nhà thơ ẽo lã khôn cùng
Có ai khoái trá hay buồn nhà thơ
Lắm khi thơ nói vật vờ
Lạt hơn nước ốc ai chờ đọc sao
Nhiều khi thơ viết tầm phào
Quanh đi quẩn lại khác nào “yêu em”
Khác chi thơ thẩn đã thèm
Trời mây trăng nước chẳng thêm chút nào
Lại thơ kiểu thảy nghẹn ngào
Như thơ “yểu mệnh” có nào khác đâu
Ngàn xưa vốn đã thấy rồi
Toàn thơ đoản mệnh sống lâu khó hòng
Lạ chi như Nguyễn Tất Nhiên
Lấy toàn bút hiệu huyên thiên một thời
Cuối cùng được chắp từ ngoài
Do người khác đặt nay lòi cả ra
Quả Nhiên yểu mệnh lạ sao
Bởi thơ báo trước khác nào Tất Nhiên
Trong thơ chứa thảy buồn phiền
Làm cho đoản mệnh đều liền đi theo
Đúng ra thơ nhạc cùng “đèo”
Dẫu trên “xe đạp” thơ nghèo hóa hay
Tất Nhiên nhờ có Phạm Duy
Giúp làm “cất cánh” mới khi rộn ràng
Còn không chắc mãi làng nhàng
Thơ chưa “hoàn chỉnh” chỉ càng vậy thôi
Bởi đem để thảy cân đo
Vào thơ lục bát khiến cho đúng toàn
Hoặc thơ “bảy chữ” vẫn sang
Nhưng chưa chuẩn mực vẫn toàn đâu hay
Ngũ ngôn song thất khác sao
Cần đều vần điệu nói ngay phải cừ
Cả thơ “tám chữ” đến chừ
Cũng hoài mẫu mực để thành thơ hay
Vậy mà bao kẻ thày lay
Tưởng thơ muốn viết múa may kiểu toàn
Thế nhưng thơ thật đàng hoàng
Phải thơ chu chỉnh mới toàn thơ hay
Đọc lên luôn thấy hài hòa
Bởi đều nghệ thuật ý lời khác đâu
Khó sai khó sửa mỗi câu
Cả lời lẫn ý đều toàn chỉnh chu
Như thơ lục bát Nguyễn Du
Quả đều tề chình thiên thu lạ nào
Hay Đoàn Thị Điểm tuyệt vời
Có vần lục bát thảy đều ở trong
Dẫu ngoài bảy chữ vô song
Làm cho song thất vẫn luôn mượt mà
Khác nào thơ của nước ta
Đều thơ lục bát mới là căn cơ
Dẫu cho “thơ mới” bây giờ
Nếu “thua” lục bát vật vờ hỏng thôi
Khác chi thơ kiểu tào lao
Bởi vì vần điệu có đâu ngon lành
Trong khi thơ nhạc phải thành
Một đôi tri kỷ tròn vành khác sao
Tiếng ta ngôn ngữ dồi dào
Khiến thơ khó thể tào lao dại khờ
Mà thơ hoàn chỉnh tới giờ
Ca dao cốt lõi ai ngờ được sao
Nên thơ “nghệ thuật” khác nào
Còn phi nghệ thuật khó thành ra “thơ”
Mà thành ngôn ngữ dại khờ
Mượn màu son phấn vật vờ khác đâu
Dẫu chi thơ để vui chơi
Nhưng nhằm ý nghĩa cuộc đời mới hay
Còn thơ chỉ kiểu vẻ vời
Đánh lừa thiên hạ nào thời ra chi
Trừ khi những kẻ vân vi
Chơi ngông kiểu rỗi mới thì tưởng “thơ”
Đó thơ đều kiểu dại khờ
Hay là chỉ kiểu vật vờ khác sao
Thơ Đường nay quả còn nào
Bởi vì ý tưởng thảy đều nghèo xơ
Trong khi lục bát chẳng ngờ
Dẫu là “thơ mới” cũng bao la đều
Cả thơ “bảy chữ” không lèo
Phải thành lục bát yêu cầu cách tân
Thoát ra lục bát vài phần
Nhưng hồn lục bát vẫn cần bên trong
Cả nay thơ kiểu “tự do”
Vượt lên khuôn khổ phải luôn điệu vần
Còn thơ “nhếch nhác” mọi phần
Đó đâu “thơ” nữa mà thành phản thơ
Tiếng ta quả thật ai ngờ
Lời toàn tiết điệu đã thơ trong rồi
Khiến thơ lục bát không ngoài
“Ca dao” chứng tỏ có đều bên trong
Thơ hay quả đúng tỏng tong
Xưa nay vẫn vậy đều toàn ý vần
Ngôn từ mỹ cảm mọi phần
Chính là cốt lõi đâu cần nói ra
Nên thơ nếu chỉ ta bà
Dẫu nhằm diêm dúa vẫn nào là thơ
Mà thơ nghệ thuật như mơ
Nhưng đều nghiêm chỉnh mới hoài thơ hay
Thành nên nghệ thuật xưa nay
Tài năng vẫn một học hành chỉ hai
Trời sinh tài thảy không ngoài
Nhưng còn học vấn phải cùng phụ thêm
NGÀN THƠ
(04/3/21)
**
TẠI SAO LẠI PHẢI
TỰ DO DÂN CHỦ ?
Con người bình đẳng với nhau
Bởi vì tất cả đều trời sinh ra
Dẫu là vẫn có mẹ cha
Nhưng ngang tầm cả vốn là tự nhiên
Thành nên đừng nói huyên thiên
Cho ta “hơn thảy” để thành tiếu lâm
“Độc tài” ưa thích hà rầm
Buộc người mọi cách phải cần “theo ta”
Khác đâu bụng dạ “tà ma”
“Nhân danh” đủ thứ cũng là vậy thôi
Bởi vì nguyên lý sai rồi
Không ngoài “cái xấu” để lòi cái đuôi
Kiểu xưa Các Mác “tối thui”
“Độc tài vô sản” ruồi bu ai ngờ
Còn nay Miến Điện dại khờ
Độc tài “quân phiệt” vẫn nào ra chi
Thành nên nói lại nói đi
Con người “xấu nết” khác gì quỷ ma
Tính theo mọi cách “gian tà”
Nhưng đâu cái áo biến thành thầy tu
Mà hoài Chân lý thiên thu
Phải đều “ngay thật” giữa người với nhau
Đó là Dân chủ Tự do
Mọi người “bình đẳng” cùng lo cho đời
Trong khi mọi mửng “độc tài”
Tự mình thành “giặc” quả nào khác đâu
Khiến đời đều “cá cắn câu”
Mình cầm “cần giật” dễ nào không kinh
Rốt rồi “nói khoác” linh đình
“Nhân danh” đủ thứ thật tình vậy thôi
Nhưng đều “trống rỗng” mọi nơi
Dân toàn thành cá “toác mồm” thảy ra
TIẾU NGÀN
(04/3/21)
**
THỜI THẾ VỚI ANH
HÙNG
Đời luôn xuất hiện anh hùng
Bởi khi thời thế tạo thành vậy thôi
Dưới thời Trịnh Nguyễn khác đâu
Trăm năm chia cắt vẫn rồi lạ chi
Tây Sơn xuất hiện thảy khi
Nhằm cho Tam kiệt bảo toàn nước non
Kết liền hai cõi Bắc Nam
Làm thành thống nhất nước nhà tự nhiên
Quang Trung là bậc hiền chí hiền
Thắng quân Xiêm trước sau rồi làm vua
Dồn quân ra Bắc chẳng thừa
Diệt quân Thanh thảy có ai đâu bằng
Nhưng sau thời buổi lăng nhăng
Bởi vua Quang Toản quá còn trẻ thơ
Khiến cho Nguyễn Ánh bấy giờ
Thời cơ quật khởi cơ đồ gồm vô
Tuy từng “cầu viện” nước ngoài
Pháp Xiêm đều đủ chẳng ngoài chí trai
Đến khi sự nghiệp thành rồi
Gia Long biểu hiện vua tôi một lòng
Lần đầu thống nhất Việt Nam
Để thành Quốc hiệu về sau mãi còn
Tạo nên Đế quốc hùng cường
Khắp vùng Nam Á ai nào chẳng khen
Thành nên đánh giá công bằng
Quang Trung, Nguyễn Ánh đều tầm ngang nhau
Mỗi người có thảy công đầu
Người nhằm cứu nước người đều dựng xây
Khác đâu phê phán sau này
Phải luôn nhìn thấy đầu vào đầu ra
Quang Trung hùng dũng kiêu sa
Đánh tan xâm lược sáng lòa non sông
Gia Long vẫn lại dày công
Nước nhà thống nhất huy hoàng dựng xây
Ải Nam Quan mũi Cà Mau
Qua công Nguyễn Ánh ai nào sánh hơn
Lưỡng tài một bậc xanh rờn
Kiêu hùng đất nước ai người qua đâu
Tạo nên Triều Nguyễn dài lâu
Ba trăm năm ấy dễ sao ai từng
Tiếc điều lịch sử phũ phàng
Pháp qua xâm lấn ta toàn phải thua
Tạo bao hệ lụy biết thừa
Từng là Đế quốc trở thành tép riu
Vậy nên phải xét nhiều chiều
Phải nhìn xuyên suốt “đầu vào đầu ra”
Hai đầu luôn chẳng cách xa
Bởi thường bổ túc giao hòa cùng nhau
Gia Long tuy lụy nước ngoài
Nhưng thành công lại đâu ngoài hùng anh
Tự cường xây lại quê hương
Không suy tất đất vẽ vang thảy đều
Thế nên đâu phải đều “lèo”
“Đầu đuôi” thất bại thôi còn nói chi
Mà cần ý chí con người
“Nhân văn biểu hiện” anh hùng là đây
Có đâu chỉ nói đông tây
Lại trong thực chất hóa ra có gì
Thảy đều vọng ngoại mê ly
Nếu toàn như thế lấy gì ích dân
Thành nên kết luận cân phân
Gia Long, Nguyễn Huệ hùng anh nước nhà
“Kỳ phùng địch thủ” tỏ ra
Nhưng đều “ngang ngữa” xứng là quân vương
Khác chi thời buổi nhiễu nhương
Anh hùng xuất hiện chỉ thường vậy thôi
Đó nhằm sứ mạng trên đời
Hay là “thiên mệnh” như lời người xưa
Giống như như cây phải ra hoa
Khi nào hoàn cảnh “thuận hòa” tạo nên
Từ trong “phát tiết” ra ngoài
Dẫu cho “điều kiện” khác nào thêm vô
Trong khi duy vật lạ sao
Cố nhằm “phủ định” ào ào sạch trơn
Nêu thuần “giai cấp đấu tranh”
Thảy đều phi lý bởi toàn đúng đâu
Riêng duy tâm mới thấy hầu
“Anh hùng sự nghiệp” phải đều tinh hoa
Ngản năm hun đúc tạo ra
Cứu nguy xã hội vốn là tự nhiên
NON NGÀN
(04/03/21)
**
MỘT THỜI CỦA LỊCH SỬ
Một thời lịch sử qua rồi
Bây giờ nhắc lại còn hoài tiếu lâm
Khác chi “Giai Phẩm Nhân Văn”
Phe ta “tù” thảy “mọt gông” phe mình
Đó đều những cựu chiến binh
Bao năm chống Pháp nhiệt tình lạ đâu
Cuối cùng như “cá mắc câu”
Cắn vào “Giai Phẩm” ai nào đâu tha
Dẫu nhằm mục đích Tự do
Dẫu nhằm tranh đấu để cho dân mình
Vẫn đều phải bị “tội tình”
“Thân tàn ma dại” não nùng xiết bao
Từ Hữu Loan đến Trần Dần …
Mạnh Tường, Đức Thảo … phải cần nói sao
Nạn nhân lòng dạ khác nào
Thảy đều bần tiện trái toàn nhân văn
Kiểu “gà mắc tóc” nhì nhằng
Bao người “biết chuyện” vốn đều làm thinh
Chỉ vì lợi ích riêng mình
Khác chi “cách mạng” thật tình éo le
Truyên truyền ngoài miệng “huê hòe”
Mà trong thực chất chẽ hoe chi bằng
Khiến nhiều uổng phí lỡ làng
Tài năng thế kỷ giống toàn quăng đi
Gây bao thiệt hại khác gì
“Kéo lùi lịch sử” quả thì trăm năm
Đâu nào chỉ có “văn chương”
Mà đều thật sự “mọi đường” khác đâu
“Công nông vô sản” ca hầu
Kiểu đều “dựng dậy” để làm bình phong
Bên trong núp thảy “nhong nhong”
Bao người “đố kỵ” tài năng lạ nào
Thành ra “yêu nước, yêu đời”
“Yêu vì xã hội” dễ nào có đâu
Mà đều “đố kỵ” thấp cao
Hay là thực chất bởi toàn “bản năng”
Nên nay nói thảy đằn thằn
“Anh hùng hảo hán” khó tìm đâu ra
“Đấu tranh giai cấp” ta bà
Khác gì “thực chất” chỉ là là tầm vơ
SẮC NGÀN
(03/02/21)
**
HÌNH TƯỢNG NGUYỄN
DU
Làm trai phải xứng nên trai
Xuống đông đông tĩnh lên đoài đoài tan
Nguyễn Du bởi vậy đã toàn
Nhà Tây Sơn đổ kiếm đàng vào Nam
Gia Long vào buổi đang lên
Chí trai giúp nước nợ đền non sông
Trời cao nào có phụ lòng
Bởi do Nguyễn Ánh một trang anh hùng
Rồng mây gặp hội tương phùng
Tiền Điền tài bộ thảy toàn đem ra
Tiến vào Cần Điện cao xa
Rồi làm Chánh sứ sang nhà Mãn Thanh
Tố Như tài cán lừng danh
Ngoài bao tuyệt tác Truyện Kiều thêm vô
Quả sau ai có ngỡ nào
Thiên tài qua đó lưu hoài ngàn năm
BÚT NGÀN
(02/3/21)
**
ĐỊNH MỆNH
VÀ ĐỜI NGƯỜI
Xác thân toàn bộ máy
Do sinh học tạo thành
Căn cơ là vật lý
Có hóa học dự phần
Nên khi người bệnh tật
Thầy thuốc phải cân phân
Tìm “lối ra” khoa học
Qua dược liệu vạn lần
Nhưng sao lại tật bệnh
Vì tác nhân vô ngần
Cả bên ngoài mang lại
Cả bên trong tinh thần
Đều do “Trời” cả thảy
Có chi mà phân vân
Ai lạ nào “số mệnh”
Qua rồi mới thấy dần
Có người đều chết yểu
Có người sống lâu trân
Dễ đâu mà nói trước
Buộc ai cũng tần ngần
Sinh, lão còn bệnh, tử
Phật xưa đúng vạn phần
Chân lý đời giản dị
Có chi đâu cười rần
Thành ra “số mệnh” cả
Sống chết thảy có phần
Giống con đường thiên lý
Chia từng đoạn cân phân
Có người đi tới đích
Còn người phải dừng chân
Đời đều guồng hoạt động
Từ ngàn xưa triệu lần
Chẳng có gì “thần thánh”
Mà “bình đẳng” y trân
Đâu có gì “công đức”
Mà “trách nhiệm” phải cần
Nên điều sai hay đúng
Phải đặt lên bàn cân
Hành ác đều tội lỗi
Hành thiện mới ân nhân
TIẾU NGÀN
(01/3/21)
**
THỜI GIAN QUA TƯỞNG
KIỂU NHƯ GIÓ THOẢNG
Hai thế kỷ trôi qua đều gió thoảng
Ta tuy già nhưng chưa đến 80
Đời vẫn đẹp và tình yêu vẫn nở
Nhưng như hoa ẩn giấu giữa rừng già
Hà Kiều đó vẫn đẹp hoài hình ảnh
Ai vừa qua lại đã có đăng lên
Ta cảm khái liền làm thơ mô tả
Ghi ngày xưa bao kỷ niệm êm dềm
Bởi Hà Lam vô Saigon mất dạng
Bởi quê mình hai bận trải chiến chinh
Với năm tháng bao kẻ còn kẻ mất
Như bạn xưa còn đó Nguyễn Công Vinh
Nhiều bạn hữu hiện giờ đây ở Mỹ
Thật ra toàn đã có thảy năm châu
Giờ vẫn dễ gặp dễ thấy nhau từng bửa
Qua Google hay Facebook lạ nào
Ông Già xưa viết thơ như đùa bỡn
Khác gì khăn trong túi chỉ móc ra
Nhiều bài hay vốn làm nên tên tuổi
Song tiếc thay bị thất lạc cũng nhiều
Mười phần thảy còn chẳng đầy ba bốn
Kể ít ra chỉ vài chục bài thơ
Thơ quá hay ta thành như cá chốt
Có làm sao đâu sánh kịp được nào
Song chỉ điều ta làm thơ cũng dễ
Cũng khác chi khăn trong túi móc ra
“Gien” di truyền quả nhiên toàn đúng thế
Trong gia đình ai cũng giỏi làm thơ
Thơ ta dở nhưng 15.000 bài cũng đỡ
Có khác chi nhằm “lấy lượng” dựng hình
Vào Google nào ai tò mò gõ
Xuất hiện ngay Nhà “Thơ Tếu Đại Ngàn”
Nhưng mục tiêu ta làm thơ để giỡn
Mục đích xa vẫn triết học khác chi
Muốn hợm hĩnh sánh vai cùng thế giới
Chỉ cầu mong mộng ước cũng đâu lèo
Nay ta già toàn làm thơ giải trí
Dành tư duy triết học lại chiều sâu
Đây là điều Ông Già đâu tưởng tượng
Cả Hà Lam cũng đều thảy bất ngờ
Đời cuộc chơi nên phải chơi cho đẹp
Có cần chi đâu thúc thủ tầm thường
Người xưa bảo “Trời sinh voi sinh cỏ”
Ta đến giờ cũng quả có “Trời nuôi”
Nay cảm hứng bởi bạn bè nhắc tới
Cũng hồn nhiên phóng bút viết đôi lời
Thơ kiểu giỡn vốn xưa nay vẫn vậy
Ai thích thì đọc giải trí cho vui
TẾU NGÀN
(28/02/21)
**
HỘI
AN
Hội An ở đó ta từng
Thời kỳ đi học đã gần trăm năm
Trãi hai thế kỷ dài ngoằng
Bây giờ nhớ lại vẫn còn niềm vui
Mỗi tuần
qua lại Chùa Cầu
Vào ngày chủ nhật để về thăm quê
Những đêm trăng sáng mọi bề
Sông
Hoài hóng mát khó chê được nào
Có khi Cửa Đại xuống sâu
Cốt nhằm tắm biển nước xanh diệu kỳ
Đôi lần thưởng thức tô mì
Hay tô hoành thánh luôn dều thấy ngon
Sau này vô mãi Saigon
Hội An vẫn
đọng lại hình ảnh xưa
Trường Trần Quý Cáp lạ chưa
Ba năm ở
đó như vừa thoáng qua
Thật thì cũng có bao xa
Ta rời trường cũ 63 đúng rồi.
Kể nay đã sáu mươi năm tròn
Dọc hai thế kỳ mỏi mòn ngày xanh
TẾU NGÀN
(27/02/21)
**
TRƯỜNG
GIANG
Trường Giang nghĩ thảy sông dài
Ai dè chỉ khúc giữa lòng Quảng Nam
Tam Kỳ nối với Hội An
Hà Lam đi xuống Trường Giang thấy rồi
Ngày xưa mẹ đón ghe bầu
Về thăm bà ngoại ta hầu chưa sinh
Nên đều tình cảm tận tình
Mỗi lần nhắc đến sông dài Trường Giang
(27/02/21)
**
HÀ
KIỀU
Mỗi lần nhìn lại Hà Kiều
Dù qua hình ảnh vẫn đều mến thương
Chỉ do ta gốc Hà Lam
Hà Kiều lắn đọng trong tâm khảm mình
Thi ca cũng vậy chí tình
“Hà Kiểu Chín Khúc” cha từng vịnh thơ
Để hơn thế kỷ tới giờ
Hà Kiều thay đổi giữ nguyên chiếc cầu
TRĂNG NGÀN
(27/02/21)
**
TRIẾT
HỌC LÀ GÌ ?
Triết như lầu gác đa tầng
Vào đâu cũng thấy mình nằm ở trong
Thượng tầng gió mát trăng trong
Hạ tầng mọi loại bướm ong chuyện trò
Nam Sơn đủ dạng đề tài
Cứ mua về đọc họ Bùi giảng thêm.
TẾU NGÀN
(27/2/21)
**
PHAN THANH GIẢN
Phan
Thanh Giản bậc tài danh
Là
người Tiến sĩ Nam Kỳ đầu tiên
Phải
thời vận nước truân chuyên
Pháp
qua xâm lược buộc đành buông tay
Phải
đền nợ nước tròn đầy
Bằng
bầy thuốc độc ai hay nỗi niềm
Lại
do thời thế nổi chìm
Tượng
đều bị đập sau ngày Bảy lăm
Sân
Trường Phan Thanh Giản Cần Thơ
Quả
thời hổn loạn ai ngờ vậy sao
Khác
đâu vận nước ba đào
Trăm
năm nghiêng ngã quả nào lạ chi
Mà thôi hãy tạm quên đi
Chuyện xưa tích cũ cũng thì rồi qua
Người đời vẫn mãi ta bà
Vào thời tao loạn quả là khác đâu
MÂY NGÀN
(27/02/21)
MỤC LỤC
15095.
THI SĨ BÙI GIÁNG (04/3/21)
15096.
HỌC THUYẾT CÁC MÁC VÀ CÔNG BẰNG XÃ HỘI (04/3/21)
15097.
THƠ CA VÀ NHÀ THƠ (04/3/21)
15098.
TẠI SAO LẠI PHẢI TỰ DO DÂN CHỦ ? (04/3/21)
15099.
THỜI THẾ VỚI ANH HÙNG (04/03/21)
15100.
MỘT THỜI CỦA LỊCH SỬ (03/02/21)
15101.
HÌNH TƯỢNG NGUYỄN DU (02/3/21)
15102.
ĐỊNH MỆNH VÀ ĐỜI NGƯỜI (01/3/21)
15103.
THỜI GIAN QUA TƯỞNG KIỂU NHƯ GIÓ THOẢNG (28/02/21)
15104.
HỘI AN (27/02/21)
15105.
TRƯỜNG GIANG (27/02/21)
15106.
HÀ KIỀU (27/02/21)
15107.
TRIẾT HỌC LÀ GÌ ? (27/2/21)
15108.
PHAN
THANH GIẢN (27/02/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét