TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (281)
QUÀ TẶNG CỦA TP. HẢI PHÒNG
Nhìn kìa cái ấm
to đùng
Tách đều nhỏ
xíu có khùng không ai
Khiến cho câu
chuyện hóa hài
Gần 300 tỷ đội
lên giá thành
Khác gì sáng
kiến mông mênh
Quà cho mỗi hộ
người dân Phố này
600.000 hộ chưa
đầy
Tốn chừng 100
tỷ dễ nào đâu hơn
TIẾU NGÀN
(03/3/20)
**
CHẤT GIỌNG QUẢNG NAM
Quảng Nam chất
giọng đâu hay
Nhưng về nhân
vật đâu tày hơn sao
Bởi xưa có một
Tây Hồ
Phan Chu Trinh
đó ai nào vượt qua
Chỉ đem sánh cả
nước ta
Sào Nam ngang
ngữa quê là Nghệ An
Họ Phan tên vốn
Bội Châu
Hai ông Phan
đó quả nào ai hơn
Nghệ An giọng
trọ trẹ toàn
Quảng Nam dầu
vậy mọi đàng như nhau
Song anh hùng cả
hai nơi
Lại còn vang
tiếng nhà thơ lạ gì
Bội Châu giương
ngọn Đông Du
Tây Hồ phất ngọn
Duy Tân thêm tài
Khuếch trương
dân trí hòa hài
Chấn hưng dân
khí dễ sao ai bì
Thế nhưng còn
có chuyện ni
Quảng Nam
nguyên vốn gốc từ Nghệ An
Theo chân chúa
Nguyễn vô Nam
Mang luôn hùng
khí quê hương của mình
Chỉ sau mới có
Chí Minh
Ông Hồ vẫn gốc
Nghệ An khác gì
Có đều phải tiếng
thị phi
Kẻ thương người
ghét khiến thì lạ hơn
Do Bôn Sê Vích
thảy toàn
Nương theo Xô
Viết theo đường Lênin
Quậy luồng
cách mạng khó tin
Khiến làm phân
rẽ con thuyền quốc gia
Tây Hồ từng phải
rầy la
“Ngựa non háu
đá” lời ra tiếng vào
Nhưng giờ đâu
dám nói nào
Chuyện đời luôn
vậy có đâu lạ gì
Thêm nay “thánh
hóa” khác chi
Ai mà động đến
mấy khi yên lành
Dẫu cho sự thật
rành rành
Pháp thua về
nước ta nào tự do
Có điều đừng
trách “Bác Hồ”
Trách vì “Bác”
có đường nào khác đâu
Mác Lê chủ nghĩa
sấn vào
“Độc tài vô sản”
nên thôi còn gì
Khác chi nói lại
nói đi
Nói lui nói tới
cũng thì vậy thôi
Chỉ vì lịch sử
nổi trôi
Giang sơn dời
đổi dễ sao định mà
Nhưng tin lới
nói ông bà
“Hết cơn bĩ cực
đến kỳ thái lai”
Tiền nhân hễ
nói đâu sai
Rồng vàng hẳn
cũng có ngày bay lên
TIẾU NGÀN
(03/3/20)
**
NGHĨ VỀ QUẢNG TRỊ
Quảng Nam ra
Huế trước tiên
Kế rồi Quảng
Trị thành đường còn xa
Làm ta nay vẫn
xót xa
Tuổi thơ qua
thảy có mà tới sao
Quảng Nam lắm đụn
cát đầy
Nhưng nghe Quảng
Trị cũng vầy đâu hơn
Đó là tất cả
nguồn cơn
Ta yêu cát trắng
đến luôn bây giờ
Cứ xem ta cũng
nhà thơ
Nhưng đều thơ giỡn
ai ngờ thế đâu
Còn như Quảng
trị đã lâu
Hai người danh
tiếng ta hầu đam mê
Hoàng Thi Thơ
với Hoàng Nguyên
Cả hai nhạc sĩ
mọi miền ngợi ca
Nhưng ta thì lại
khác xa
Coi như tên tuổi
tài hoa ai bằng
Nhạc sao thảy tựa
ánh trăng
Khiến ta ham
thích bởi mình nhà thơ
Vô cùng lãng mạn
khó ngờ
Theo ta chẳng
kém chút nào Lam Phương
Quảng Nam âm
nhạc vẫn thường
Ngày xưa Hoàng
Trọng ta từng hay nghe
Hoặc Lưu Trọng
Nguyễn sau này
Thảy đều chứa đựng
nét thơ trong toàn
TẾU NGÀN
(03/3/20)
**
THÓI TIÊU XÀI
Sẳn tiền cứ
thói tiêu xài
Tiền trong
ngân sách chớ nào mình đâu
Tiền toàn dân
đóng thuế vào
Dựa quyền
“lãnh đạo” tiêu đều thỏa thuê
Xây đài dựng
tượng ê hề
Nghĩ trò quà tặng
lê thê đủ chiều
Quan trên quan
dưới đều liều
Dân nghèo mặc xác
miễn mình leo lên
MÂY NGÀN
(03/3/20)
**
DIỆU KỲ
Thiên nhiên lắm
cái diệu kỳ
Nào nhìn xem thử
có gì giống đây
Hệt như cái ấy
quá hay
Thảy toàn hấp
dẫn ai tày được không ?
Các cô còn chữa
có chồng
Đừng nhìn lâu
quá phập phồng lạ chi
Mà nên quay mặt
nhanh đi
Chờ cho qua tuổi
dậy thì hẳn hay
TIẾU NGÀN
(03/3/20)
**
SỰ TIẾU LÂM
CỦA XÃ HỘI
Khẩu trang giờ
thấy to đùng
Nặng ngang cả
tấn đọ cùng thái sơn
Giá 3 ngàn cái
đâu hơn
Lời chưa chi
phí 8 ngàn vậy thôi
Giáo viên bị buộc
tội rồi
Phê bình kiểm
điểm đến mồm méo luôn
Nhưng đem so
sánh ngọn nguồn
Quan to biệt
điện hỏi tiền đâu ra ?
TẾU NGÀN
(03/3/20)
**
KIỂM ĐIỂM, PHÊ BÌNH
RỒI ĐẾN TỰ PHÊ BÌNH
Cái trò này thảy
đâu ra
Có chăng nó đã
từ Nga Tàu về
Gần non thế kỷ
mọi bề
Đâu nào có đổi
lề mề xiết bao
Kể từ chóp đỉnh
trên cao
Đến anh cá chốt
dưới nào khác đâu
Nhưng rồi kết
quả chỉ hầu
Kiểu toàn nước
đổ trên đầu lá môn
Dẫu cho biểu diễn
bằng mồm
Hay dùng giấy bút
cũng toàn vậy thôi
Đều luôn đóng
kịch khác đâu
Cấp trên vẫn
đúng khó nào mà sai
Phê bình chủ yếu
răn chơi
Nhưng dùng răn
dưới khó đè lên trên
Cấp trên đừng
dại đập nền
Chớ đùa bát gạo
nồi cơm còn gì
Nếu cần phớt thảy
tí ti
Giả đò chê một
còn khen vạn mười
Phải đều khôn
lõi hơn người
Bởi không khen
lõi khỏi cần nói chi
Trước sau tất
phải ra đi
Hay là sau trước
bị đì dã man
Thành nên khôn
chớ liệu hồn
Phê bình lãnh
đạo mà ôm cái đầu
Trong khi kiểu
tự phê bình
Có ai toàn dại
chê mình dễ sao
Giả đò chê chút
ít hầu
Điều ai cũng rõ
cho nhiều người tin
Còn bao chuyện
xấu im lìm
Giấu sâu trong
bụng ai vin được vào
Tự phê quả thật
tầm phào
Toàn hoài diễn
kịch khác nào nữa đâu
Thành nên chiến
thắng rào rào
Một dòng nhờ vậy
ào ào tiến lên
Khác chi như kiểu
ao phèn
Quậy càng vẩn
đục có trong bao giờ
Làm cho lịch sử
phải khờ
Gần trăm chỉ
diễn trò lạ chi
Đầu đuôi vẫn
có khác gì
Bình chân như
vại giống ngày nhập vô
Có người cho bởi
Bác Hồ
Tiền phong
gương mẫu cần hoài phải theo
Khác đâu Lê Duẩn,
Trường Chinh
Ông Đồng, ông
Giáp đều thành thế thôi
Bao nhiêu thế
hệ qua rồi
Cũng đều một mửng
có nào khác chi
Quyết luôn ưu
điểm lạ gì
Còn đều khuyết
điểm phải khi giấu toàn
Khiến đường Lê
Mác hiên ngang
Được toàn giữ
vững đâu nào đổi thay
Liên Xô dẫu sụm
từ lâu
Đông Âu cũng vậy
mới ta còn hoài
Thành đồng giữ
mãi không ngoài
Chỉ nhờ cách đó
kiên trì muôn năm
Phê bình và tự
phê bình
Bác từng đã
nói phải thành con người
Con ngươi khác
với con người
Con ngươi chỉ
thấy một chiều đi lên
Con người toàn
dại mông mênh
Tự do dân chủ phải
cần loại đi
TẾU NGÀN
(03/3/20)
**
ĐỪNG TRÁCH
Sinh con gái lỗ
tự nhiên
Trời cho như vậy
trách phiền làm chi
Bởi mình cũng
có khác gì
Mẹ con đều lỗ
ai thì đâu chê
TẾU NGÀN
(02/3/20)
**
MỘT HIỆN TƯỢNG LẠ
Thuở nay có
chuyện lạ lùng
Cởi truồng nhồng
giữa đường nằm phơi
Tô hô yên lặng
nhìn trời
Gối tay sau ót
coi đời như pha
Làm dân Đà Nẵng
gần xa
Tạt ngang qua
đó đều là dừng xem
Đàn bà cho đến
trẻ em
Giật mình kinh
ngạc khó tin mắt mình
TẾU NGÀN
(02/3/20)
**
CÁI SỰ TRIẾT LÝ
Ở đời triết lý
tuy cao
Nhưng tùy
trình độ đâu nào giống nhau
Kiểu như thấp
kém Năm Cam
Luận tiền mới
quý mới toàn cần thôi
Còn anh chính
trị khác đâu
Thường đều triết
lý cốt nhằm mị dân
Nói câu chỉ thảy
cù lần
Đều toàn vô
nghĩa để dân tưởng lầm
Cho là cao vợi
viễn thâm
Nhưng trong thực
chất giống toàn củ khoai
Bởi ai trố mắt
nhìn vào
Củ khoai phải ắt
củ khoai lạ gì
Nên thành nói
lại nói đi
Có tư duy đúng
mới thì triết gia
Còn không chỉ
thảy tà ma
Nhằm đều ngụy
biện bộ mà khác sao
TIẾU NGÀN
(02/3/20)
**
HỌC HÀNH VÀ CHÍNH TRỊ
THUỞ XƯA VÀ NGÀY NAY
Trừ vua tất hẳn
đều quan
Chỉ là quy luật
cả ngàn năm nay
Ngoài ra dân thảy
tràn đầy
Tạo thành xã hội
đến nay vậy toàn
Dân làm đóng
thuế nuôi quan
Quan nhờ vua
trị giúp toàn lại dân
Dân thì đủ mọi
thành phần
Nhưng người có
học mới đều cao hơn
Học hành chính
đó nguồn cơn
Tạo nên tri thức
giúp đời phát huy
Ví như khoa học
lạ gì
Hay là văn hóa
mỗi khi đều cần
Cả như kỹ thuật
vạn lần
Mọi ngành nghề
hẳn đều cần có luôn
Vậy mà Các Mác
tầm ruồng
“Đấu tranh
giai cấp” có đời thế không ?
Bởi toàn mê
tín viễn vông
Gạt đời một bận
khiến toàn tênh hênh
Hô to “vô sản”
tiến lên
“Cầm đầu thiên
hạ” ối mèn đéc ơi
Địa hào trí
phú đồng thời
Diệt nhằm “sứ
mệnh” của người “công nhân”
Khiến làm xã hội
chết trân
Chủ toàn “lý lịch”
vạn phần éo le
Bất công đó
chính vậy hè
Nhân tình cũng
hết chẽ hoe cuộc đời
Chỉ còn lợi dụng
mọi nơi
Chỉ còn lạm dụng
đời mình lên hương
Học hành cả chỉ
gạt lường
Cốt nhằm khoe
mẽ còn toàn u mê
Tin vào “giai
cấp” nặng nề
Kiểu đều cuồng
tín lê thê một thời
Ngày nay tuy “đổi
mới” rồi
Nhưng còn vẫn
học kiểu hồi như xưa
Học toàn “chính
trị” biết thừa
Học toàn “Lê
Mác” quả chưa khi từng
Mặc dầu thực
chất dững dưng
Múa rìu mắt thợ
ai từng không hay
Cốt lên quan chỉ
khác đâu
Còn về thực chất
có nào hiểu chi
Thành nên kết cuộc
lạ gì
Học toàn trả nợ
quỷ thần mà thôi
Thế nên càng học
càng tồi
Bởi đều mù
quáng óc nào có đâu
Vậy nhằm phát
triển trước sau
Phải quay lại
cách học hồi khi xưa
Tức là khoa học
làm đầu
Nhất là thực tế
cần sâu sắc hoài
Còn đều “ý hệ”
bề ngoài
Ngày nay khôn tất
phải cần vứt đi
Bởi toàn hình
thức lạ gì
Cả đều lạc hậu
khiến khi buồn cười
Học cần thực
chất đúng rồi
Nâng cao nhận
thức mới đời càng hay
Tư duy độc lập
trước sau
Có đâu nhắm mắt
để ngồi tụng ca
Đây điều sự thật
nói ra
Bởi ai cũng biết
dễ mà dối sao
Như nay hiện đại
thế nào
Còn ôm chân
mãi “Bác Hồ” tếu ơi
Bác đi theo
Mác Lê rồi
Hiện thời nghỉ
dưới tuyền đài lạ chi
Vậy mà con
cháu ngu si
Muốn hoài theo
Bác còn gì nhân gian
Coi dân thảy
chỉ “ngụy” toàn
Hay đều “phản
động” mình càng leo lên
Lâu đài biệt
điện mông mênh
Còn dân vất vả
hoặc toàn đói meo
Khác đâu thực
chất kiểu lèo
Bởi dân trong
nước đều nghèo tư duy
Tự do tự chủ hiểu
gì
Óc toàn bã đậu
cứ thì rêu rao
Hở ra là “lính
cụ Hồ”
“Liên Xô vĩ đại”
từng khoe một thời
Nên giờ Miền Bắc
hỡi ơi
Dân vô giáo dục
bao người đã than
Mất đều văn
hóa xưa toàn
Mất hầu truyền
thống cả ngàn đời xưa
Trở thành thực
tế lạ chưa
Chỉ vì giáo dục
đầu tàu có đâu
Mà đều “chính
trị” thế vào
Còn đâu sản phẩm
của đời văn minh
Con người hạ
xuống bùn sình
Lại cho “thống
soái” hợm mình biết bao
Độc tài tưởng
thảy toàn cao
Nhưng thành
quá thấp có nào biết đâu
Kiểu xưa Mao biểu
hiện rồi
Coi toàn trí
thức “chẳng bằng cục phân”
Khiến cho xu nịnh
mọi phần
“Bác Hồ ta đó
chính là Bác Mao”
Của lời Xuân
Diệu ngày nào
Hóa phường xu
nịnh tào lao lạ gì
Nay cần quá khứ
quên đi
Để nhằm hòa hợp
còn gì nữa sao
Nhưng toàn thực
chất khác nào
Kiểu đâu dụ khị
như hồi năm xưa
Đời đừng đá cá
lăn dưa
Dễ đâu văn hóa
dễ nào văn minh
Nhưng cần sở học
thật tình
Mới đều nhân
cách ích cho mọi người
NON NGÀN
(02/3/20)
**
CHIM TRẮNG
Một đàn chim
trắng vây quanh
Bồ câu hay ó
ai rành đoán xem
Nhớ xưa còn
thuở trẻ em
Con bồ câu trắng
ta thường vẽ luôn
Chim câu biểu
tượng hòa bình
Giữa thời khói
lửa quê mình khắp nơi
Đến khi lớn vẫn
nghe hoài
Hòa bình Thế
giới họp đều Liên hoan
Cả nghe điệu
hát vang vang
Vỗ tay rầm rập
gởi toàn năm châu
Nhất là các nước
Á Phi
Hàng năm Đại hội
có gì lạ sao
Thời gian đó thảy
qua rồi
Liên Xô đã hết
còn đâu ngày nào
Bồ câu cánh trắng
đậu vào
Địa cầu nét vẽ
ngòng ngoèo cũng vui
TẾU NGÀN
(02/3/20)
**
BẾP CỦI
Thưở ta còn bé
thơ xưa
Mẹ ta nấu bếp
chụm hoài bằng tre
Lửa non cháy lẹ
vậy hè
Phải toàn liên
tiếp đút tre vào lò
Đôi khi cũng nấu
bằng rơm
Lửa cao nghi
ngút còn hơn vậy nhiều
Có điều nhanh rụi
thành tro
Lắm khi sắp tắt
thổi phò cũng vui
Sau này kế trấu
đến than
Cuối rồi củi
khúc mới càng đở hơn
Mẹ ta ngồi đó
nấu cơm
Chính là hình ảnh
mãi còn nhớ luôn
Thương con
lòng mẹ suối nguồn
Giữa thời lửa đạn
vẫn luôn vậy hoài
Ngày nay ta đã
già rồi
Đâu còn có mẹ
như hồi xa xưa
ÁNH NGÀN
(02/3/20)
**
ĐÀN BÀ CŨ VÀ MỚI
Đàn bà cũ mới
đâu sao
Miễn là cứ đẹp
ai nào chẳng ham
Ở đây cái cổ
trắng ngần
Lưng xăm hồng
cúc càng trông mặn mà
Tóc mai trên
gáy lòa xòa
Hai làn má trắng
nhìn xa đã thèm
Huống chi được
xáp lại gần
Vấn đề mới cũ
đâu cần đặt ra
TIẾU NGÀN
(02/3/20)
**
CÂY LẠ
Cây này chưa
thấy bao giờ
Giống cây thốt
nốt có thường bên Miên
Hoặc là cây cọ
trung du
Nhiều nơi miền
Bắc ta nào thấy đâu
Cũng nên cây
đó chà là
Ở ta không có
mà đều Phi châu
Nó đều trái lớn
màu nâu
Còn ta trái nhỏ
lại hoài màu đen
Tới nay nhắc đến
còn thèm
Vị mùi ngọt lịm
ăn thêm mặn mà
Trong rừng hay
chợ bán ra
Đong từng lon
nhỏ thật là xinh xinh
Về sau vào đến
Saigon
Đầu tiên liền thích
chà là Phi châu
Khoảng năm sáu
mấy đã lâu
Màu vàng mùi vị
ngon nào kém ta
HOA NGÀN
(02/3/20)
**
CÁ LIA THIA
Ngày xưa vừa mới
lên năm
Lia thia ham lắm
ta còn nhớ luôn
Lần đầu nhìn
thấy mê hồn
Bởi vì nó đẹp
lạ lùng làm sao
Đựng bình hay
chậu đều hay
Nó toàn đẹp đẽ
ngồi lâu ngắm nhìn
Đủ màu xanh đỏ
hồng vàng
Lội mương để bắt
sau toàn chưa quên
NGÀN HOA
(02/3/20)
**
TUYẾT RƠI
Xưa nay thấy
tuyết trong hình
Kỳ rồi qua Đức
cũng vào đầu thu
Thành ra chưa
thấy tuyết rơi
Cũng may chưa
thấy khỏi toàn rạnh run
TẾU NGÀN
(01/3/20)
**
TỘI THAY
Dân mình xưa
thảy tội thay
Khom lưng uốn
gối biết ngay học gì
Chữ Nho học
mãi ra chi
Đến khi Pháp tới
phải thì chịu thua
Ngày nay cũng
kiểu như đùa
Học trò thấy học
chỉ toàn Mác Lê
Mai kia giặc đến
mọi bề
Có đem lê mác
chống toàn được không ?
TẾU NGÀN
(01/3/20)
**
NGU VÀ KHÔN
Sợ chim sóc cướp
đi toàn
Mới đem trái
mít thòng vô miệng ghè
Bây giờ nó
chín đây nè
Nó to quá khổ
đập ghè lấy ra
Đúng là khôn
cũng không qua
Chứa trong cái
dại lu loa cười khì
Khôn này hóa dại
lạ chi
Được ăn trái
mít mất đi cái ghè
TẾU NGÀN
(01/3/20)
**
CÁCH NHÌN TỪ TRONG
VÀ NGOÀI THỰC TẾ VN
THỜI CẬN VÀ HIỆN ĐẠI
Bốn lăm lật đổ
Quốc gia
Những người Cộng
sản nghĩ là tinh anh
Bởi tin thuyết
Mác Lênin
Tưởng rằng mình
dựng được ngay địa đàng
Ngờ đâu quân
Pháp lại sang
Nổ ra cuộc chiến
khiến càng đau thương
Bác tuyên dẫu đốt
Trường Sơn
Phải giành chiến
thắng chẳng sờn chút nao
Năm tư lãnh thổ
chia đôi
Bởi vì cường
quốc ra tay nhúng vào
Di cư hai triệu
đồng bào
Bắc Nam chia cắt
cơ hồ từ đây
Miền Nam nhờ Mỹ
giúp tay
Tạo nền tư bản
ban đầu trẻ trung
Nhưng riêng Miền
Bắc anh hùng
Đi vào tập thể
với cùng Trung Xô
Quyết tâm ý hệ
khác nào
Để nhằm chuẩn
bị chiếm hầu Miền Nam
Những người “khuynh
tả” đồng lòng
Saigon hồ hỡi kéo
nhau biểu tình
Làm cho “Nhu
Diệm” rung rinh
Nửa chừng ngã
ngựa phải đành xuội lơ
Con đường phát
triển tới giờ
Đành ngưng lại
hẳn bơ vơ giữa dòng
Từ đây lửa dậy
Miền Nam
Ra đời “Mặt Trận”
Thọ toàn đứng tên
Lá cờ nửa đỏ nữa
xanh
Sao vàng ở giữa
vốn thành tự nhiên
Bao năm khói lửa
triền miên
Miền Nam phải
đổ nhãn tiền vậy thôi
Bắc quân khi tiến
vào rồi
Saigon chiếm
lĩnh cờ thành đỏ tươi
Bây giờ sững sốt
mọi người
Bắt đầu “cải tạo”
tiêu điều hơn xưa
Nào còn kinh tế
tự do
Chỉ còn “tập
thể” khiến cho toàn nghèo
Liên Xô bổng sụp
cái vèo
Đông Âu cũng vậy
ai đều ngờ đâu
Việt Nam “đổi
mới” phải hầu
Từ đây tư bản
nước ngoài rót vô
Khiến thành
phát triển ào ào
Đó nhờ “tư bản”
hay nhờ “phe ta”
Đó nhờ tài Đảng
bao la
Hay nhờ “dân”
của nước ta làm giàu
Giống gà trong
bội khác nào
Lúc xưa phải ở
trong lồng cu ki
Bây giờ lồng mở
lạ gì
Con bay con nhảy
đều thì khách quan
Ví xưa chẳng “cách
mạng” toàn
Trần Trọng Kim
bộ chỉ hèn hay sao
Để không vực dậy
lẽ nào
Làm cho đất nước
như ngày hôm nay
Hoặc như Miền
Bắc năm tư
Nếu từng tranh
với Miền Nam làm giàu
Rồi thành thống
nhất hài hòa
Có đâu chiến
trận sa đà bao năm
Cả như ngay
lúc bảy lăm
Nếu không “cải
tạo” vẫn đều còn nguyên
Cũng mau phát
triển ngay liền
Có đâu chờ đợi
hơn mười năm sau
Nên giờ mọi sự
thấy hầu
Đâu “công” đâu
“lỗi” dễ nào không phân
Chỉ tuyên truyền
cố gài dân
Biết chi giả tạo
mọi phần khác sao
Thành ra dân dẫu
nghẹn ngào
Khó đều sự thật
bao giờ khui ra
Con dân đều thảy
một nhà
Sao toàn giấu
diếm bởi là vì đâu
Chỉ vì “cơ chế”
thảy hầu
“Độc tài” ông
Mác cái vào ngày xưa
Lênin từ đó kế
thừa
Đến Liên Xô đổ
tành bành mới thôi
Thành ra
nguyên lý ở đời
Chỉ đều khoa học
mới thời khách quan
Mới đều hiệu
quả thảy toàn
Còn duy cảm
tính có sang nỗi gì
Vậy mà bao kẻ
mê ly
Bởi vì hiểu
Mác chút gì nào đâu
Mà do áp lực
Trung Xô
Con đường đã vạch
khó nào bương ra
Tuyên truyền thảy
chỉ ta bà
Nhưng so sự thật
toàn là khác nhau
Giờ đây thực tế
rõ hầu
Cũng nhờ nắm bắt
chút điều khách quan
Nhưng đều chưa
phải vẹn toàn
Bởi phần giả tạo
còn trong ghim vào
Chẳng qua để
thấy bề ngoài
Nên dù phát
triển vẫn còn tơ mơ
Khác chi chín
đời mười chờ
Gần non thế kỳ
mới giờ là đây
Bao nhiêu khổ ải
vơi đầy
Giờ đây phát
triển vẫn trật trầy vẫn hơn
Có ai biết hết
nguồn cơn
Vẫn hàng khiêm
tốn ở vùng Đông Nam
So toàn thế giới
kém hơn
Chỉ trung bình
yếu vinh quang nỗi gì
Nên người mình
thật khác chi
Thường đều giả
tạo mấy khi thật tình
Thành ra tội bấy
dân mình
Kiểu như bèo
giạt biết còn tin ai
TRĂNG NGÀN
(01/3/20)
**
TRẦN ĐỨC ANH SƠN
VÀ ANH SƠN TRẦN ĐỨC
Xưa kia Trần Đức
Anh Sơn
Đảng viên cợm
cán tủi hờn phải ra
Để nay tự chủ
ta bà
Anh Sơn Trần Đức
đổi là thế thôi
Cũng thân xác ấy
khác đâu
Chẳng qua có đổi
bề ngoài cái tên
Màu cờ sắc áo
đâu bền
Chỉ cần bản
ngã bên trong mới cừ
TIẾU NGÀN
(01/3/20)
**
NGUYÊN LÝ MÁC XÍT
Ngày xưa Mác
đã định rồi
“Độc tài vô sản”
dễ nào buông đâu
Thành ra Bác dẫu
bao hay
Dễ chi đi ngược
chuyện này được sao
Bởi vì nguyên
lý tối cao
Mác Lê phải vậy
không nào còn đâu
Cả giờ hậu duệ
giống nhau
Cần luôn “định
hướng” Bác nào có la
TẾU NGÀN
(01/3/20)
**
NIỀM TIN CỦA D. TRUMP
Trump thật thảy
khôn ngoan
Tin vào phép lạ
có toàn ngu đâu
Cho rằng phải
có một ngày
Coronavirus biến
ngay ắt là
Đừng cho mê tín
kêu la
Mà đây chân lý
vốn là khách quan
Bởi không nhân
loại diệt toàn
Còn chi mục
đích thế gian là gì
Niềm tin siêu lý
khác chi
Niềm tin tôn
giáo cũng thì vậy thôi
Tất nhiên chẳng
phải thả trôi
Vắc-xin khoa học
hẳn rồi tìm ra
Dễ chi mù
quáng sa đà
Kiểu như Các
Mác xưa đầy bá vơ
Cứ đem “biện
chứng” ra thờ
Ghép càn “duy
vật” ai ngờ thế sao
TIẾU NGÀN
(01/3/20)
**
HỒNG KÔNG
Hồng Kông là
nước Tàu ra
Người Anh đô hộ
đã là trăm năm
Thực dân chẳng
thấy xấu toàn
Nay về lục địa
sao càng chống hung
Thành nên đừng
có ngại ngùng
Vấn đề phải
xét kỳ cùng mới hay
Tự do khác ý hệ
đây
Tự do chính
đáng khiến hoài đấu tranh
MÂY NGÀN
(01/3/20)
**
DÂN TA
Dân ta thụ động
phần nhiều
Nên thường co
cụm ít khi anh hùng
Chỉ ngon nếu bị
chọc khùng
Mới chơi xả
láng não nùng làm sao
Như Tàu ỷ lớn
vênh vao
Qua ta xâm lước
dễ nào thắng đâu
Bởi khi đối đế
thảy rồi
Sức bung mới
thấy của người Việt Nam
TIẾU NGÀN
(01/3/20)
**
NHÀ THƠ
Nhà thơ chán vạn
“nhà thơ”
Đừng nên vơ
đũa lập lờ thế gian
Có “nhà thơ” thảy
nịnh toàn
Có nhà chân
chính buộc càng kính yêu
Như xưa Tố Hữu
nịnh nhiều
Hoặc là Xuân
Diệu ai đều cũng hay
Khác xa cung
cách Tây Hồ
Phan Khôi cũng
thế lẽ nào không khen
MÂY NGÀN
(01/3/20)
MỤC LỤC
12324.
QUÀ TẶNG CỦA
TP. HẢI PHÒNG (03/3/20)
12325.
CHẤT GIỌNG QUẢNG
NAM (03/3/20)
12326.
NGHĨ VỀ QUẢNG
TRỊ (03/3/20)
12327.
THÓI TIÊU XÀI
(03/3/20)
12328.
DIỆU KỲ
(03/3/20)
12329.
SỰ TIẾU LÂM CỦA
XÃ HỘI (03/3/20)
12330.
KIỂM ĐIỂM, PHÊ
BÌNH RỒI ĐẾN TỰ PHÊ BÌNH (03/3/20)
12331.
ĐỪNG TRÁCH
(02/3/20)
12332.
MỘT HIỆN TƯỢNG
LẠ (02/3/20)
12333.
CÁI SỰ TRIẾT
LÝ (02/3/20)
12334.
HỌC HÀNH VÀ
CHÍNH TRỊ THUỞ XƯA VÀ NGÀY NAY
(02/3/20)
12335.
CHIM TRẮNG
(02/3/20)
12336.
BẾP CỦI
(02/3/20)
12337.
ĐÀN BÀ CŨ VÀ MỚI
(02/3/20)
12338.
CÂY LẠ
(02/3/20)
12339.
CÁ LIA THIA
(02/3/20)
12340.
TUYẾT RƠI (01/3/20)
12341.
TỘI THAY
(01/3/20)
12342.
NGU VÀ KHÔN
(01/3/20)
12343.
CÁCH NHÌN TỪ
TRONG VÀ NGOÀI THỰC TẾ VN
THỜI CẬN VÀ HIỆN ĐẠI (01/3/20)
12344.
TRẦN ĐỨC ANH
SƠN VÀ ANH SƠN TRẦN ĐỨC (01/3/20)
12345.
NGUYÊN LÝ MÁC
XÍT (01/3/20)
12346.
NIỀM TIN CỦA
D. TRUMP (01/3/20)
12347.
HỒNG KÔNG
(01/3/20)
12348.
DÂN TA
(01/3/20)
12349.
NHÀ THƠ
(01/3/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét