Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 288


THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (288)


NHÀ ĐẦU TƯ VÀ CƠ CHẾ,
HAY THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ

Muốn gì cũng phải đầu tư
Bỏ tiền ra cả có nào lạ đâu
Nước nghèo vì vậy ước ao
Người giàu ngoại quốc đầu tư vào nhiều

Nhưng tiền dẫu bỏ bao nhiêu
Bỏ vào thua lỗ ai thèm được sao
Hoặc đều vốn phải lao đao
Từ đầu vật vả có đâu ham gì

Nên thành cơ chế lạ chi
Độc tài hay thảy có toàn tự do
Độc tài buộc thảy co ro
Như gà mắc tóc chạy đâu được nào

Thành ra phải hỏi tại sao
Độc tài hiện diện cớ nào biết không
Nó đâu vô lý hoặc ngông
Mà vì “ý hệ” choàng vào đó thôi

Tề thiên đội mũ kim cô
Một lần bị chụp dễ nào liệng ra
Cho dầu Tam Tạng thiết tha
Cũng nào giải phóng khỉ già được sao

Thành nên kinh tế lao đao
Chỉ vì quyền lực trở nên khoanh vùng
Từ trên chí dưới lùng nhùng
Nói theo một sách chơi cùng trò chơi

Trò chơi xưa Mác đặt rồi
Bác Hồ thiết kế dám nào bỏ đi
Làm cho đất nước suy vi
Vậy nay muốn tiến phải thì tránh xa

Phải cần độc lập tự do
Mọi người bình đẳng hết lo lộng quyền
Quyền dân mới được ưu tiên
Còn bao quyền dỏm phải liền bỏ đi

Phải dân làm chủ mọi khi
Khó ai lợi dụng dễ chi giả đò
Nhân danh yêu nước làm trò
Khién thành đất nước lở đò sang sông

Người đều đi hết Tây Đông
Mình còn còn đó để mong chuyến đò
Nhưng đò của Mác thủng to
Đã thành rách nát chèo nào tới đâu

NON NGÀN
(19/3/20)

**

XƯA KIA VÀ BÂY GIỜ

Bây giờ chẳng tách Bắc Nam
Cộng hay không cộng đều oan cả mà
Ngày nay chỉ có dân ta
Phân ra tốt xấu đều là vậy thôi

Hai phần đó có riêng sao
Thế gian hoài vậy đâu nào khác chi
Nên điều ý hệ bỏ đi
Nó rồi phai nhạt có gì mà lo

Miễn đừng quá khứ khắc sâu
Thảy càng nhảm nhí lại hầu cực đoan
Tuyên truyền đã tạo con đàng
Những ai làm thế nay toàn chết queo

Nên nay muốn nước không lèo
Phải quên quá khứ thành người tự do
Ăn mày quá khứ dẫu sao
Chỉ làm thiên hạ cười ồ khác chi

VIỄN NGÀN
(19/3/20)

**

NGÔN NGỮ TIẾNG VIỆT

Ngôn ngữ ta gồm hai yếu tố
Hán Nôm và thuần Việt khác nhau
Hán Nôm do gốc tiếng Tàu
Còn thuần Việt thảy của ta hoàn toàn

Nên kết hợp phải theo nguyên tắc
Không thể nào loạn xị xà ngầu
Phải cần phân loại trước sau
Kết vào mới thảy cùng nhau hài hóa

Tránh lởm chởm kiểu toàn đường đá
Thảy mấp mô quái lạ còn chi
Còn đâu vẻ đẹp là gì
Mà toàn nét xấu chỉ thì lòi ra

Làm ngôn ngữ của ta lộn xộn
Chỉ thành như tiếng nói dã man
Lai căng điếu đóm thảy toàn
Chẳng còn chững chạc để ta tự hào

Vậy nguyên lý kết sao cho đúng
Giữa hai đường cần phải vạch ra
Để thành chuẩn mực mới là
Làm cho ngôn ngữ thăng hoa lạ gì

Hai khía cạnh cần nên chú ý
Đó cũng là ý nghĩa nội dung
Tức hình thức với nội hàm
Phải cần thống nhất đi cùng với nhau

Nói dễ hiểu không gian mỗi chữ
Hay cụm từ rành rọt trước sau
Ở đâu ngăn nắp phải đều
Không nên lộn xộn như mèo quấn dây

Tức Hán phải đi theo cùng Hán
Nôm phải Nôm phân việt rõ ràng
Kết như độc lập thảy toàn
Không thành hổ lốn để càng thấy ghê

Ghép theo chữ thảy điều quá dễ
Theo cụm từ cũng vậy khác đâu
Nghĩa là tổ hợp cùng nhau
Chẳng thành đít vịt đầu gà khiến ngu

Nhưng có điểm cũng đều lưu ý
Có những từ Hán Việt đã quen
Đã thành nghĩa Việt hoàn toàn
Ai nghe cũng hiểu khiến càng tự nhiên

Những chữ ấy cũng theo nguyên tắc
Tức đã thành thuần Việt thảy rồi
Coi như chỉ Việt trong ngoài
Cùng theo nguyên tắc rõ đều như trên

Nên tóm lại chỉ hai yếu tố
Là Việt thuần hay kiểu Hán Nôm
Tức là Hán Việt chẳng hơn
Gốc do chữ Hán bên Tàu mà ra

Còn điều nữa phải là cần biết
Phân biệt ra chủng loại của từ
Động từ khác với danh từ
Dùng chung lẫn lộn khác nào toàn ngu

Bởi ngữ pháp đâu nào cho phép
Giống thành ra nói thảy hoang đường
Lung tung lộn lạo xã ngầu
Làm sao biết được nghĩa nào chính đây

Kiểu như vậy đến thầy cũng chạy
Khác gì đâu mách qué lon ton
Còn đâu ngôn ngữ đàng hoàng
Của người hiểu biết phải càng tỏ ra

Vì ngôn ngữ cũng là văn hóa
Nói mà sai chỉ thảy nói càn
Người nghe hoặc bị hoang mang
Cũng khi hiểu được nhờ toàn thói quen

Nhưng ngôn ngữ phải cần chuẩn mực
Như thước đo mồm miệng con người
Chân phương lời nói mới cừ
Đụng đâu nói đó chỉ người vô duyên

Vài dòng vậy mọi miền thảo luận
Toàn giản đơn phức tạp gì sao
Phải toàn khoa học thế nào
Mới là dân tộc có nền văn minh

Còn không thảy lình bình kiểu rác
Dễ có đâu sánh với người ta
Mọi nơi ngôn ngữ hài hòa
Sao mình ngôn ngữ như ma kiểu này

Thành lịch sử là thầy tất cả
Bởi vì luôn gạn đục khơi trong
Cái gì vô lý thảy toàn
Tất rồi đào thải vẫn càng tự nhiên

Nhưng lo nỗi chỉ điều biến thái
Chẳng quan tâm sở học của mình
Khiến toàn chỉ nói linh tinh
Kiểu toàn già họng thật tình quỷ yêu

Thành nước người Hàn Lâm thực chất
Chính Viện này chuẩn hóa ngôn từ
Làm cho thống nhất từ đầu
Còn ta chẳng có nên hầu lung tung

Cả ông Hồ xưa còn có lỗi
Huống gì là đám nhoc hậu sinh
Qua Nga Tàu học xập xình
Về nhà mất gốc tưởng mình là ngon

Đem chữ Tàu về nhằm khoe mẽ
Cùng tiếng ta ghép thảy lung tung
Ai nghe mà chẳng phát khùng
Vì toàn đảo chữ tưng bừng giống đâu

Kiểu bảo đảm nói thành đảm bảo
Hay anh hùng chế lại hùng anh
Chẳng cần phân biệt ngọn ngành
Tiện đâu nói đó khiến thành hổn mang

Bởi thi ca mới toàn ngoại lệ
Còn ngữ ngôn thực tế lạ gì
Phải đều cần đúng mọi khi
Mới là ngôn ngữ của đời tự nhiên

Đó quy luật khách quan là vậy
Đâu thể nào biến thành chủ quan
Để làm hóa thảy tùng xòe
Thảy ngu mà tưởng hoa hòe mới hay

Nên nước ta xưa nay văn hiến
Nhiều ngàn năm mới được bây giờ
Sao nay lại thảy hóa khờ
Đến như ngôn ngữ vật vờ lạ chi

Như ông Hồ đã từng nổi hứng
Đã dùng từ “bộ đội gái” lạ sao
Trở thành tiền lệ khác nào
Khiến nay muốn sửa làm sao bây giờ

Phần “bộ đội” cụm từ gốc Hán
Còn “gái” là thuần thảy tiếng ta
Đem mà kết lại hóa ra
Khác gì sông núi “chúng ta” liền kề

Nên lịch sử dẫu hề kiểu vậy
Nay phải cùng chỉnh đốn mới hay
Làm sao trật tự thẳng ngay
Mới làm dân tộc có nền văn minh

Bởi văn minh dựa trên khoa học
Cũng dựa vào văn hóa khác chi
Đều cần trí tuệ lạ gì
Đâu thuần kinh tế khiến khi buồn cười

Nên tiếng nói chính là cái gốc
Tiếng ta còn đất nước ta còn
Tiếng còn dân tộc mới còn
Khác gì ngôn ngữ móng nền đầu tiên

Thời chinh chiến lênh đênh có khác
Bởi bao điều hổn độn xảy ra
Hậu sinh nay khác ông cha
Phải nhà có phước mới hoài khách quan

NON NGÀN
(19/3/20)

**

SỰ CHÍNH XÁC CỦA
VẦN ĐIỆU TRONG THI CA

Thơ đâu phải nhằm phóng bừa chữ nghĩa
Mà cần luôn vần điệu phải phân minh
Đặt đúng chỗ để không hề dẫm đạp
Dù thể thơ thỏa thích chọn do mình

Tức bài thơ cũng khác nào bản nhạc
Phải hài âm từng nốt mới tạo thành
Sai một vận tức sai đi một nốt
Khiến làm thơ theo kiểu chỉ loanh quanh

Thơ là ý cũng như về tư tưởng
Đâu giống như đi nhặt giỏ mảnh sành
Mà thơ đẹp như vần trăng vời vợi
Giữa không gian ánh sáng tỏa long lanh

Dầu trò chơi nhưng cách chơi tinh tế
Ich cho đời mà giải tỏa được mình
Đâu thể cách như hiện giờ trên mạng
Triệu bài thơ đều thảy kiểu linh tinh

NGÀN THƠ
(19/3/20)

**

ÁN TỬ HÌNH VÀ CÔNG LÝ

Giết người đền tội
Từ ngàn xưa nhân loại biết rồi
Nhưng mà công lý ở đâu
Điều cần phải xét đâu hầu đong đưa

Bởi giết người luôn tùy trường hợp
Là bất công hay tạo công bằng
Là do tự vệ chính mình
Hay do lòng ác mà mình gây ra

Việc tự vệ luôn luôn chính đáng
Bởi nếu không áp bức thảy tràn
Bất công đều kiểu luật rừng
Công bằng mới luật nhân văn con người

Nông dân hẳn luôn cần có đất
Đâu đụng vào theo cách bất công
Đặng Văn Hiến ở Đắc Nông
Phải xem lỗi phải ai làm trước tiên

Không có lửa làm sao có khói
Nên mọi điều phải xét nguyên nhân
Nếu không chính đáng mọi phần
Người gây phản ứng phải cần xét ra

Người ở đời ai không bức xúc
Nếu bổng nhiên kẻ khác hại mình
Từ vật chất đến tinh thần
Hay từ lời nói đến toàn hành vi

Nên nếu thảy Công ty tham lấn
Gây trớ trêu đến các người dân
Khuyển ưng sai đến rần rần
Người dân tự vệ phải cần hiểu ra

Luật pháp dẫu bao la là vậy
Nhưng phải cần chính xác mới ngoan
Còn mà chỉ kiểu làng nhàng
Nặng phần trấn áp hỏi còn ra chi

Khía cạnh nữa phải phi chính trị
Đừng có toàn quan điểm vào đây
Làm thành luật pháp giả cầy
Treo dê bán chó đến thầy cũng kinh

Mà luật pháp phải toàn độc lập
Thẩm phán luôn xét xử theo mình
Tức theo điều luật định hình
Không ai sai bảo khiến mình khác đi

Bởi xét xử thuần về kỹ thuật
Không thể theo quan niệm mù mờ
Định danh buộc phải ngay chò
Không hề thun dãn theo trò ma lanh

Xét xử phải đúng theo tố tụng
Không thể nào dời đổi một ly
Phải cần nhận thức tinh vi
Luật sư Thẩm Phán dễ gì khác sao

Luôn minh xét phải vào loại giỏi
Tức không hề để sót điều gì
Cân vàng phải dụng tiểu ly
Mỗ trâu kia mới dùng dao mỗ bò

Nên câu chuyện Đắc Nông đã rõ
Tử tù cần được xét lại xem
Đặng Văn Hiến đã hối toàn
Sao không nới lõng mà toàn siết vô ?

Luật đâu phải trả thù cá thể
Mà là đem công lý cho đời
Công bằng giữa thảy mọi người
Mới là luật pháp trong thời văn minh

TRĂNG NGÀN
(19/3/20)

**

NHÀ THƠ HỮU LOAN

Một con người kiên cường
Lại trái ngang thời vận
Chín năm theo kháng chiến
Hóa thành thân lận đận

Ba mươi năm thồ đá
Để nuôi sống vợ con
Đêm đêm lén cất rớ
Kiếm cá từng bửa cơm

Sống cảnh toàn giam lõng
Thành phải sợ công an
Chỉ vì do hậu quả
Của Giai Phẩm Nhân Văn

Vợ vốn con địa chủ
Nhà đấu tố tan hoang
Thời Cải Cách Ruộng Đất
Sống sót phải lang thang

Nhà thơ múi lòng lắm
Sau mới thành vợ chàng
Cưu mang nàng còn bé
Đến khi đã lớn khôn

Hữu Loan là thi sĩ
Nhưng cuộc đời trái ngang
Qua bài Màu Sim Tím
Được nổi tiếng chói chang

Nhưng nào hay thời cuộc
Làm phận hóa lỡ làng
Sống lên bờ xuống ruộng
Thân lại thành khóc than

Cuối cùng cũng xong hết
Rác mục bọn bạo tàn
Hữu Loan lại bất tử
Qua Màu Tím Hoa Sim

MÂY NGÀN
(18/3/20)

**

TỘI ÁC CỦA SỰ
TUYÊN TRUYỀN

Con người có óc có tim
Tự mình suy nghĩ mới đều nhân văn
Tuyên truyền nhằm thảy nhập nhằng
Khác nào tội ác ngàn năm để đời

Bởi người đâu nữa còn người
Mà thành cái máy để người khác sai
Thật phi nhân cách đến hài
Tội này truy thử ai từng tạo ra ?

MÂY NGÀN
(18/3/20)

**

NGU DÂN VÀ MỊ DÂN

Ngu dân đến thế là cùng
Mị dân đến độ thảy toàn lòi ra
Giờ đây virut Corona
Xài toàn rô bốt có mà tiêu nhanh

Người còn chưa chắc lòng thành
Lạ chi rô bốt đều toàn vô tri
Mặc ai sống chết biết gì
Thành ngu tới mức đến khi buồn cười

DẶM NGÀN
(18/3/20)

**

NHỚ TỚI PHAN CHU TRINH

Nhìn vào tấm ảnh loại này
Dân ta lạc hậu thời Tây lạ gì
Toàn đều chỉ kiểu ngu si
Nam Triều là lỗi hay vì do Tây ?

Phải đưa Dân trí lên ngay
Chấn hưng Dân khí mới ngày thoát ra
Chính là mục đích Tây Hồ
Con người sáng suốt dễ nào ai qua !

NON NGÀN
(18/3/20)

**

ÔNG NHÂN

Ông Nhân nay đã già rồi
Tóc đều đã bạc còn nào trẻ đâu
Sao mà bựa thảy một câu
Giống như con nít có nào hay chăng

Ông ta mở miệng nói rằng
Lúc này khó cực nghĩ về “Bác” thôi
Bí thư Thành ủy than ôi
Nước ta quả thật đến hồi bó tay

TIẾU NGÀN
(18/3/20)

**

NGÀY XƯA HOÀNG THỊ

Ngày xưa Hoàng Thị cũng vui
Nghe hoài như thấy niềm vui vẫn còn
Thái Thanh hát giọng vút toàn
Tựa như nước đổ trên ngàn xuống khe

Là thời nhạc của Phạm Duy
Đều đang trai trẻ ai thì không qua
Giờ đây tất cả đã già
Ngày Xưa Hoàng Thị bộ mà còn sao ?

TẾU NGÀN
(18/3/20)

**

CU BA

Cu Ba nay đã tiêu rồi
Fidel đã chết còn nào nữa đâu
Đường trường cách mạng dài lâu
Rồi toàn lác đác rụng nào ai hay

May thì nhớ tới bộ râu
Trước là của Mác sau là Castro
Một thời thiên hạ xôn xao
Cu Ba nay thảy cạo rồi còn chi

TẾU NGÀN
(18/3/20)

**

LỜI CHÚC

Chúc là mong ước vậy thôi
Còn không hay được tùy người đó lo
Dẫu sao lời chúc đâu thừa
Chỉ là tình cảm giữa người với nhau

Văn minh muốn thế từ lâu
Bởi đâu người chúc hóa ra ông Trời
Để sai khiến được việc đời
Thành ra chúc tụng chỉ lời gởi đi

Nhất là Tết nhất lạ gì
Đến đâu cũng chúc mới thì hay ho
Chúc nào có phải giả đò
Mà là muốn thật để rồi tính sau

Thành ra chúc tới chúc lui
Để nhằm xôm tụ con người mới hay
Kiểu hoa miệng nở giữa ngày
Mới thành phong thái tuyệt vời khác sao

TIẾU NGÀN
(18/3/20)

**

THI SĨ HỮU LOAN VÀ
ĐKG PHẠM VĂN HẠNG

Hữu Loan Màu Tím Hoa Sim
Cái màu kỷ niệm có tìm đâu xa
Xứ Thanh màu ấy chan hòa
Quảng Nam màu ấy cũng mà thiếu đâu

Khiến thành hai kẻ gặp nhau
Đã khi tóc bạc da mồi tự nhiên
Hạng đem Màu Tím Hoa Sim
Tạc vào các tượng thảy đều toàn hay

HOA NGÀN
(18/3/20)

**

GIẢNG LỜI PHẬT DẠY

Thật là thâm thúy bao nhiêu
Bốn điều Phật dạy chỉ đều giản đơn
Trước tiên “nhân quả” đâu hơn
Có gieo thì gặt dễ còn nói sao

Chẳng chi can thiệp được vào
Ai làm nấy chịu toàn khi trong đời
Hết còn thay đổi nữa rồi
Vòng quay khởi động phải thời luôn quay

Thứ hai “trí tuệ” khó xin
Tự mình kiếm lấy chẳng vin ai nào
Não đều riêng biệt khác sao
Mỗi người đâu thể cái đầu giống nhau

Thứ ba “diệu pháp” cao sâu
Phải cần trải nghiệm mới hầu thấy ngay
Dễ đâu giải thích mặt ngoài
Dẫu bao ngôn ngữ khó nào mà vô

Cuối cùng “duyên” mới là cao
Có duyên mới thảy mọi điều gặp nhau
Dễ chi chủ động được sao
Mà duyên sắp xếp luôn hoài khách quan

Bốn điều Phật dạy sâu toàn
Nhưng cùng một nghĩa phải càng nhận ra
Tức đều nhân quả bao la
Để thành trách nhiệm có mà lạ chi

Ngoài ra đừng nghĩ vân vi
Cho mình chúa tể lạ gì thế gian
Quên điều cá chậu chim lồng
Ở trong vũ trụ có toàn khác đâu

Bởi vì Chân lý cao xa
Bao trùm mọi vật khó mà tách ly
Nên đường độc đạo lạ gì
Mỗi người tìm đến mới thì tự nhiên

TRĂNG NGÀN
(18/3/20)

**

QUẢNG HAY QUẬY ?

Quảng Nam thích quậy lung tung
Nhưng bằng chữ nghĩa với cùng thi thơ
Đâu bằng Quảng Ngãi hay co
Mới điều đáng sợ hơn nhiều Quảng Nam

TIẾU NGÀN
(18/3/20)

**

KHOE THƠ

Thơ làm chỉ “khỏe” mà thôi
Tràng giang đại hải đâu nào dám “khoe”
Hỏi ai khoe khỏe khác sao
Chỉ là dấu hỏi thêm vào vậy thôi

Lại nay thời điểm Cô Vi
Khoe đâu hữu ích bằng cần khỏe thôi
Hỏi ai có đúng không nào
Khoe mà chẳng khỏe thảy đều tiếu lâm

TẾU NGÀN
(18/3/20)

**

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

秋至
四時好景無多日
拋擲如梭喚不回
千里赤身為客久
一庭黃葉送秋來
簾垂小閣西風動
雪暗窮村曉角哀
惆悵流光催白髪
一生幽思未曾開。
阮悠 (清軒詩集)

THU CHÍ
Tứ thời hảo cảnh vô đa nhật,
Phao trịch như thoa hoán bất hồi.
Thiên lý xích thân vi khách cửu,
Nhất đình hoàng diệp tống thu lai.
Liêm thùy tiểu các tây phong động,
Tuyết ám cùng thôn hiểu giác ai.
Trù trướng lưu quang thôi bạch phát,
Nhất sinh u tứ vị tằng khai.

NGUYỄN DU ( Thanh Hiên Thi Tập)

**

THU SANG

Bốn mùa cảnh đẹp mấy ngày đâu
Năm tháng thoi đưa lại mãi hầu
Cô quạnh dặm ngàn thân đất khách
Lá vàng sân ngập biết thu rơi
Gió tây lay động màn gác trọ
Sương phủ u sầu xóm quạnh hiu
Ngày tháng qua mau đầu thêm bạc
Tâm tư u uẩn đến bao giờ

 NGUYỄN DU
(Suối Ngàn dịch 18/3/20)

**

THU SANG

Bốn mùa cảnh đẹp rồi qua chóng
Năm tháng thoi đưa khó lại về
Ngàn dặm phiêu bồng thân đất khách
Lá vàng sân ngập biết thu sang
Màn cửa gió tây lay gác nhỏ
U sầu sương xuống xóm quạnh hiu
Thời khắc trôi nhanh đầu chóng bạc
Tâm tư u uất đến bao giờ

NGUYỄN DU
(Thông Ngàn dịch 18/3/20)

**

THU SANG

Bốn mùa cảnh đẹp đều chóng qua
Ngày tháng thoi đưa đâu khác a
Vạn dặm cô thân nơi đất khách
Lá vàng sân ngập biết thu mà
Màn cửa gió tây lây gác nhỏ
Cô thôn heo hắt lúc sương sa
Thời khắc trôi nhanh đầu sớm bạc
Tâm tư u uẩn đến khi nào

NGUYỄN DU
Mây Ngàn dịch 18/3/20

**

THU SANG

Bốn mùa cảnh đẹp mấy ngày
Thoi đưa năm tháng có hoàn lại đâu
Cô thân viễn khách xa xôi
Lá vàng sân ngập biết thu lại về
Gác rèm lay nhẹ gió tây
Cô thôn hiu hắt còn rơi sương chiều
Thời gian luôn mãi trôi hoài
Tâm tư u uẩn biết đời nào xong

NGUYỄN DU
(Ngàn Trăng dịch 18/3/20)

**

BUT YOU DIDN’T
Remember the day I borrowed your brand
new car and dented it?
I thought you'd kill me, but you didn't.
And remember the time I dragged you to the beach,
and you said it would rain, and it did?
I thought you'd say, "I told you so.” But you didn't.
Do you remember the time I flirted with all
the guys to make you jealous, and you were?
I thought you'd leave, but you didn't.
Do you remember the time I spilled strawberry pie
all over your car rug?
I thought you'd hit me, but you didn't.
And remember the time I forgot to tell you the dance
was formal and you showed up in jeans?
I thought you'd drop me, but you didn't.
Yes, there were lots of things you didn't do
But you put up with me, and loved me, and protected me
There were lots of things I wanted to make up to you
when you returned from Vietnam.
But you didn't.

NHƯNG ANH ĐÃ KHÔNG

Nhớ lần nọ em mượn anh xe mới
Xe mới toanh em làm móp méo toàn
Em đoán sẽ khiến làm anh tức tối
Nhưng rồi không anh vẫn lại coi không

Hay lần đó em nài anh ra biển
Anh bảo mưa rồi mưa thật khác nào
Em nghĩ chắc phải chờ anh trách móc
Nhưng rồi không anh vẫn lại như không

Lần khác nữa em nghịch đùa trên biển
Với đàn ông xa lạ để anh ghen
Anh ghen thật em ngờ anh sẽ bỏ
Nhưng rồi không anh vẫn lại chỉ không

Cả lần khác chiếc bánh dâu đổ ập
Lỗi vì em làm bẩn cả sàn xe
Em chờ đợi thế nào anh cũng đánh
Nhưng rồi không anh vẫn lại thảy không

Hoặc lần ấy quên nhắc anh buổi vũ
Phải mặc đồ trang trọng kẽo không quê
Khiến anh đến trong quần bò nhếch nhác
Nhưng anh đâu giận dỗi bỏ ra về

Rất nhiều điều anh không làm như thế
Chỉ vì anh muốn luôn mãi chìu em
Chỉ vì anh rất tha thiết yêu em
Thành chẳng có khi nào làm như thế

Anh mãi muốn vì em mà bảo vệ
Em tự lòng nhủ mãi sẽ yêu anh
Nhưng cuộc chiến Việt Nam anh tử trận
Thành ra anh cũng đâu thể quay về

(Bài thơ này của một người vợ quân nhân Mỹ
Trong chiến tranh Việt Nam, Trăng Ngàn dịch
(17/3/20)


MỤC LỤC

12504.            NHÀ ĐẦU TƯ VÀ CƠ CHẾ, HAY THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ (19/3/20)
12505.            XƯA KIA VÀ BÂY GIỜ (19/3/20)
12506.            NGÔN NGỮ TIẾNG VIỆT (19/3/20)
12507.            SỰ CHÍNH XÁC CỦA VẦN ĐIỆU TRONG THI CA (19/3/20)
12508.            ÁN TỬ HÌNH VÀ CÔNG LÝ (19/3/20)
12509.            NHÀ THƠ HỮU LOAN (18/3/20)
12510.            TỘI ÁC CỦA SỰ TUYÊN TRUYỀN (18/3/20)
12511.            NGU DÂN VÀ MỊ DÂN (18/3/20)
12512.            NHỚ TỚI PHAN CHU TRINH (18/3/20)
12513.            ÔNG NHÂN (18/3/20)
12514.            NGÀY XƯA HOÀNG THỊ (18/3/20)
12515.            CU BA (18/3/20)
12516.            LỜI CHÚC (18/3/20)
12517.            THI SĨ HỮU LOAN VÀ ĐKG PHẠM VĂN HẠNG (18/3/20)
12518.            GIẢNG LỜI PHẬT DẠY (18/3/20)
12519.            QUẢNG HAY QUẬY ? (18/3/20)
12520.            KHOE THƠ (18/3/20)
12521.            DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
THU CHÍ (18/3/20)
12522.            NHƯNG ANH ĐÃ KHÔNG (17/3/20)




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét