TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 334 (a)
TINH THẦN VÀ LÝ TƯỞNG
PHAN CHU TRINH BẤT
DIỆT
Pháp qua đô hộ trăm năm
Dân ta yếu thế phải đành vậy thôi
Nhưng người yêu nước chẳng tồi
Tính sao đánh đổ được loài ngoại xâm
Dễ đâu gậy gộc tầm vông
Mà đem địch được đạn đồng máy bay
Phải cần tính kế lâu dài
Tạm thời “thỏa hiệp” để chờ mai sau
Dân sinh bởi vậy phải lo
Phải cần tính trước để cho ngon lành
Trước tiên dân trí đi đầu
Làm sao phát triển bằng người mới hay
Đồng thời dân khí tiếp sau
Phát huy dân khí đặng ngày đứng lên
Đấu tranh cho chính dân quyền
Bởi dân quyền cũng nhân quyền khác đâu
Tự do dân chủ vững rồi
Chặt xiềng dứt xích giặc đành thua ta
Bởi đều nhân bản hài hòa
Pháp là một nước văn minh lo gì
Nao cần “bạo động” làm chi
Vì dùng bạo lực ắt thì phải thua
Đánh nhau đâu phải chuyện đùa
Chẳng đem xương máu dân mình phí đi
Thành nên sáng suốt khác gì
Chu Trinh đúng bậc anh hùng chiều sâu
Nhắm vì dân tộc chỉ hầu
Không vì quyền lợi riêng tư của mình
Đâu coi dân chúng “bùn sình”
Để nhằm “dẫn dắt” theo mình mà thôi
Mà cần dân chủ khắp nơi
Toàn dân giải quyết việc chung nước nhà
Thật là cao cả bao la
Dân quyền hợp với dân tình chính đây
Người đều bình đẳng như nhau
Không ai lấn lướt lợi riêng cho mình
Mà toàn dân thảy đồng tình
Cùng chung kết hợp giữa mình mới nhau
Làm sao xã hội đều giàu
Vững vàng kinh tế nước nhà đi lên
Quả đều kế sách lâu bền
Dựng xây xã hội mọi thời hiệu năng
Chẳng cần nhí nhố lăng nhăng
Chạy theo đây đó muợn quân nước người
Đều điều rước cọp vào nhà
Đuổi beo ngõ trước chỉ là thế thôi
Cũng không tư tưởng theo đuôi
Mượn danh “Chủ nghĩa” dễ sao lâu bền
Mà mình làm chủ chính mình
Tư duy yêu nước tự mình vạch ra
Dân cùng trí tuệ chan hòa
Tự mình định hướng để mà đi lên
Cốt sao phúc lợi lâu bền
Nhằm luôn nền tảng phải lo cho mình
Dân cần giải phóng hòa bình
Bằng đường văn hóa thật tình mới hay
Nước ta trí tuệ xưa nay
Ngàn năm văn hiến loay hoay ích gì
Chỉ cần phát triển một khi
Mọi điều giải quyết còn chi nữa nào
Đó là mục đích Tây Hồ
Con đường dân tộc có nào ai hơn
Mục tiêu dân chủ tự do
Nước nhà giải phóng đâu cần máu xương
NON NGÀN
(23/7/20)
**
CHỢ ĐO ĐO
Ta từng chưa tới Đo Đo
Bây giờ nhìn chợ nó to thế nào
Khác chi một cái lồng gà
Nhưng mà chẳng biết nó làm hồi mô
TẾU NGÀN
(23/7/20
**
NHỚ CHUYỆN XƯA
Trần Đức Anh Sơn nhớ chuyện xưa
Kiểu người đọc sử quả chưa ai từng
Nói ra chẳng chút ngập ngừng
Bởi toàn sự thực vang lừng trước đây
Thành ra nhắc lại luôn hay
Gừng già mới thật gừng cay hẳn là
Bây giờ lớp trẻ ba hoa
Nhưng nào có biết chuyện đà mốc meo
TẾU NGÀN
(23/7/20)
**
ĐỪNG BÉ CÁI LẦM
Viết tên không dấu dễ trùng
Thành ra đừng có khật khùng tin ngay
Tên kia đâu phải ta đây
Nhìn gà hóa cút nói ngay chỉ lèo
TẾU NGÀN
(23/7/20)
**
MỘT HÌNH ẢNH
TRONG CUỘC ĐỜI
Nhìn qua tưởng chiếc lá
Hóa ra lại miệng cười
Chỉ tùy vào ấn tượng
Khiến đời nhiều chuyện vui
Thế mới có nhà thơ
Thế mới có nhạc sĩ
Làm thi vị cuộc đời
Sáng tác ra đủ thứ
TẾU NGÀN
(23/7/20)
**
TỪ CÙ HUY HÀ VŨ ĐẾN
TRẦN HUỲNH DUY THỨC
Vũ từng đã hét một câu
Làm đời ngơ ngẩn từ đầu tới đuôi
Nếu như tôi bị giết rồi
Phải toàn dân tộc trả thù ngại chi
Nay thì Vũ đã ra đi
Bên trời nước Mỹ có gì nhớ không
Có còn vẽ những bức tranh
Bác và ông Giáp ở ngay trong tù
Nhưng Huỳnh Duy Thức mịt mù
“Quyết lòng ở lại” chỉ vì toàn dân
Đặng nhằm cống hiến non sông
“Ra đi xong hết” thì mong được gì
Dân mình chí lớn khác chi
“Trò chơi chính trị” quả thì đều vui
Trong tù coi vẫn như đùa
Anh hùng hảo hán có ngoài vậy đâu
TẾU NGÀN
(23/7/20)
**
SỰ NGƯỢC NGẠO
Đời toàn ngược khiến phải làm bia ngược
Nhìn rõ hay mà đọc được cũng hay
Nhưng do đâu mà tạo cảnh dãi dầu
Bởi không ngược sẽ hóa thành “phản động”
TẾU NGÀN
(23/7/20)
**
XÓA BỎ MỘT DI TÍCH
Tại sao triệt phá Nhà thờ
Để nhằm xây lại hay chờ làm chi
Bùi Chu ai có lạ gì
Đây là Di tích đã ngoài trăm năm
Toát lên vẻ đẹp thảy toàn
Hệt như viên ngọc gần ngay Xuân Trường
Nhưng nay phá bỏ mọi đường
Đáng ra tu sửa mới dường văn minh
TẾU NGÀN
(23/7/20)
**
ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI
CÙNG
Đầu tiên ông Mác nói tràn
“Triệt tiêu giai cấp thiên đàng rồi xây”
“Làm theo sức hưởng theo cầu”
“Tiền toàn dẹp bỏ vật hầu đổi trao”
Vậy là chiến thắng bảy lăm
“Tiến nhanh tiến mạnh tiến lên địa đường
Lời ông Duẩn đâu tầm thường
Cần ba thập kỷ Nhật thành thua ta
Cuối cùng hóa thảy “bông hoa”
Những tay tiêu cực “ba hoa” nhạo toàn
“Hòa Lạc thung lũng Silicon”
Lời ông Kiệt phán 1995 lạ gì
Bây giờ cũng lại khác chi
Thay vào Đà Nẵng với thì Bến Tre
Đừng chê sao mãi “hoa hòe”
“Lạc quan Cộng sản” ai nghe không cười
TẾU NGÀN
(23/7/20)
**
SỰ THÀNH CÔNG VÀ THẤT
BẠI
CỦA NHỮNG NHÂN VẬT
LỊCH SỬ
Thành công nào phải nắm quyền
Mà đưa dân tộc nhãn tiền tới đâu
Khiến bao thế hệ mai sau
Phải hoài nhắc mãi mới điều tự nhiên
Vậy nên tâm huyết trước tiên
Chỉ vì đất nước hay riêng vì mình
Cầm quyền nếu lại linh tinh
Khác nào thất bại thật tình quý chi
Bởi do chính trị lạ gì
Một là cao cả hai thì tầm vơ
Mị dân đều chỉ dại khờ
Yêu dân thực chất được thờ về sau
Thế nên Khanh tướng Công hầu
Nếu vì mình cả toàn đâu hay gì
Nhưng vì đất nước lạ chi
Dẫu là thất bại vẫn thì thành công
Phan Chu Trinh đâu viễn vông
Mà ra tiêu chí để trông vào đời
Cốt sao đất nước sáng ngời
Dẫu mình thất bại muôn người thành công
Đó là chí khí vô song
Chẳng vì quyền lợi cá nhân riêng mình
Khiến cho so với cụ Huỳnh
Cụ Phan sáng suốt quả tình vậy thôi
MÂY NGÀN
(23/7/20)
**
ĐẢNG VÀ QUỐC HỘI
THEO LỜI TBTĐCTN
NGUYỄN PHÚ TRỌNG
Thật ra “Đảng” vẫn là ai
Đảng viên cố cựu lâu ngày đôn lên
Cầm quyền chóp đỉnh lâu bền
Vượt lên “Quốc hội” chỉ đều vậy thôi
Thế thì “Quốc hội” đâu cao
Khiến cho hai phía ào ào trái nhau
Chân nào bước trước bước sau
Buộc đều “Chân trái” khác đâu lò cò
Khiến thành ông Trọng hay ho
Nói câu ai cũng lần dò không ra
Phán đều cao nhất “Đảng ta”
Còn cho “Quốc hội” cũng là như nhau
Lại thêm Đảng mới “vai trò”
Toàn quyền “lãnh đạo” khiến cho người cười
Hai chân hẳn đá nhau rồi
Liên Xô vốn học từ hồi xa xưa
TẾU NGÀN
(20/7/20)
**
TRẦN HUỲNH DUY THỨC
Trần Huỳnh Duy Thức hiểu nhiều
Nhưng còn tản mạc chưa vào ngô khoai
Đấu tranh kiểu ấy chỉ hoài
Mà cần chắt lọc mới ra công thành
Việc đời chẳng nói loanh quanh
Mà luôn thiết yếu trọng tâm con đường
Tư duy không để tầm thường
Vượt toàn cảm tính mới dường vinh quang
TIẾU NGÀN
(20/7/20)
**
MẸ VIỆT NAM
VÀ MẸ DŨNG SĨ
Mẹ Việt Nam mới muôn đời
Mẹ nhằm Dũng sĩ một thời rồi qua
Bởi đều “chính trị” bao la
Dựng thời buổi ấy rõ là Bảy lăm
Thảy do ông Giáp ông Đồng
Ông Chinh ông Duẩn mà thành ra thôi
Trường Sơn Xẻ Dọc mọi nơi
Lời thơ Tố Hữu còn hoài âm vang
Khiến cho Đà Nẵng điệu đàng
Đường vào thành phố phải toàn qua đây
Tượng này “Mẹ Thứ” cũng hay
Con toàn liệt sĩ đứng ngay lạ gì
Nhưng rồi mãi đến hôm ni
Mới hay do chính Hạng thì mà ra
Họ cùng Thủ tướng sâu xa
Đồng toàn rắn chắc thiết tha ai ngờ
TẾU NGÀN
(22/7/20)
**
NHỚ XƯA
Nhớ hồi hồi lúc Bảy lăm
“Tàn dư Mỹ Ngụy” nói toàn rùm beng
Bây giờ mọi sự lại hằng
Quay về như cũ có bằng được ai
Khiến cho Đà Nẵng lại hài
“Phố Đèn Đỏ” nữa ai người đặt ra
Đã quên thời buổi ba hoa
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến đà về đâu
Tiến lên vững chắc qua cầu
Ai dè cầu sụp Liên Xô tanh bành
Quay về “đổi mới” phải đành
Giờ thêm “đổi cũ” lại thành tiếu lâm
Tạo cho dân chưởi âm thầm
Cớ chi Đà Nẵng lại thành bình khang
Khác gì dị hợm thảy toàn
Ngày xưa Hoàng Diệu giữ Thành còn đâu
TẾU NGÀN
(22/7/20)
**
CON NGƯỜI
VÀ TỒN TẠI VŨ TRỤ
Hai ngày qua tại Genève
“Bản đồ vũ trụ” phơi bày đầu tiên
Lần đầu theo dạng 3D
Gồm chung 4 triệu galaxy thiên hà
Cộng thêm là những quasars
Hay tên gọi khác chính là “siêu tinh”
Đúng là kết quả linh đình
Lần đầu công bố sự tình lạ đâu
Trên trăm khoa học toàn cầu
Từ lâu nghiên cứu đến hầu 30 cơ quan
Bao hàm “vũ trụ” trong toàn
Dạng đều “vật chất” nhìn càng thấy ngay
Còn “siêu vật chất” thì sao
Tức là “chất tối” gọi là “Dark Matter”
Vô hình vô ảnh nào ai
Đã nhìn thấy được lại đều lớn hơn
Thành ra việc vẫn ba lơn
“Vật” đều chuyện nhỏ bên trong cõi đời
“Siêu hình” mới cái tuyệt vời
Bao trùm “vật chất” thảy đều cả trong
Tức đừng cứ tưởng “hư không”
Đúng ra bao thảy thế gian tột cùng
Thành xưa Mác chỉ tay khùng
Dốt mười biết một não nùng hơn ai
Quy toàn “vật chất” quả tài
“Siêu hình” phủi sạch có ai đâu bằng
Để nhằm lập luận cuội nhăng
“Vật” thành “biện chứng” quả hằng tiếu lâm
Tạo cho đời bé cái lầm
Tưởng đâu “hòn đá biến thành ra cây”
Gạt đời nhiều kẻ mê say
Ngu mười biết một để tày hại nhau
Trong khi đời vẫn trước sau
Hễ điều Chân lý thảy đều vô biên
Nhìn ngoài “vật” thấy nhãn tiền
Nhưng điều che khuất đâu liền hiện ra
Đó hoài mới cái cao xa
Muôn đời khám phá bao la không cùng
Loài người “trí tuệ” lẫy lừng
Bên ngoài khoa học, triết thành tự nhiên
Thế mà Mác chỉ toàn điên
“Nhìn gà hóa cút” hại miền trần gian
“Đấu tranh giai cấp” phịa càn
Một thời ngây dại thế gian tiêu điều
Diễn ra đều cảnh chợ chiều
Bởi câu “độc đoán” phán vào nhân gian
“Độc tài vô sản” phải toàn
Ai ngờ Mác thảy mới càng khùng điên
Chỉ đều mê tín huyên thiên
Làm đời phải thảy đảo điên một thời
Ngày nay sáng tõ lại rồi
Cơ hồ nhân loại mới rồi đi lên
Bởi trong Vũ trụ mông mênh
Địa cầu “hạt cát” thế gian lạ gì
Mọi điều phán đoán ngu si
Ếch ngồi đáy giếng quả thì toàn ngây
TRĂNG NGÀN
(22/7/20)
**
CÂU CHUYỆN THẦN KỲ
Chuyện này đã xảy nhiều nơi
Từ hồi xa lắc đến đời hôm nay
Khắp cùng thế giới đều hay
Nhất là nước Mỹ ai không biết từng
Việt Nam vẫn chẳng lạ lùng
Chuyện “người trúng số” khó nào ai tin
Lại là sự thật như in
Nên Trần Văn Trạch ngày xưa “hát” rồi
Thời nay “Vietlott” ra đời
Ánh Đào là chị trúng lần đầu tiên
Mua ba tấm vé liền liền
Một trong số trúng 92 tỷ đồng
Tháng 10 năm 2016 lần đầu
Chị ôm “độc đắc” trước người lạ chưa
Trà Vinh chị bán thịt heo
Thêm nghề nem nướng tự nhiên đổi đời
Xong rồi ai cũng lại ngờ
Tiếp anh Minh Dũng là người thứ hai
Lần này trúng 71 tỷ đồng
Thợ hàn Tỷ phú hóa trong một ngày
Vẫn vào năm ấy không sai
Song chênh một tháng chị Đào nói trên
Quận 5 mua mỗi tờ thôi
Số hênh vẫn tới quả đâu ai ngờ
Kế theo lại một thợ hồ
Quê vùng Quảng Trạch trời cho 44 tỷ đồng
Xảy ra sau đúng hai năm
Thần tài gõ cửa cần chi đợi chờ
Cuối cùng anh Hiếu Khánh Hòa
Ẳm 23 tỷ lại làm nghề dựng xây
Xảy ra cách đó một năm
Khác nào tỷ phú dắt dây dọc liền
Thế nhưng kết quả nhãn tiền
Vẫn theo nghề cũ chẳng phiền chi ai
Đổi đời dẫu bước một hai
Nhưng đều nghề nghiệp theo hoài như xưa
Duy điều đời vẫn lạ chưa
Hễ ai trúng số khối người xúm vô
Xin ngay xin đểu mọi trò
Chuyện đời là vậy vốn điều tự nhiên
Vậy nên khỏi nói huyên thiên
“Giàu nghèo có số” mọi miền nhân gian
Trời thương thì gọi đến toàn
Còn như trời ghét lang bang suốt đời
Vì ai thảy cũng con người
Dễ nào qua mặt được “Trời” hay sao
Thế thì đừng nói tào lao
“Đấu tranh giai cấp” dễ nào tới đâu
Chỉ nhằm ganh ghét kẻ giàu
Kiểu không lương thiện có nào ai yêu
Chẳng qua bởi Mác nói liều
Một lần cương đại hại nhiều nhân gian
Khiến bao người nhẹ dạ toàn
Cả tin xủm xọe khiến càng tiếu lâm
Làm đời đau khổ âm thầm
Một thời rồi hết lại thành như xưa
TẾU NGÀN
(22/7/20)
**
ĐẤU TRANH VÌ CHÍNH
NGHĨA, KHÁC
ĐẤU TRANH VÌ QUYỀN
LỢI RIÊNG TƯ
Từ thời cổ đại đến nay
Vẫn đều hai thứ trước sau rõ ràng
Kẻ ngu đâu thảy biết toàn
Chỉ người sáng suốt mới càng nhận ra
Nên dầu “tranh đấu” sa đà
Vẫn cần phân biệt “ta bà” trước sau
Bởi vì “tà đạo” khác đâu
Một thời qua hết cũng đều lòi ra
Khiến cho ý nghĩa cao xa
Mới đều lý tưởng ở trong cõi đời
Đấu tranh nhằm bởi “con người”
Chẳng nhắm lợi quyền riêng tư của mình
Lạ gì ngôn ngữ linh tinh
Nào cùng giá trị tâm hồn gì đâu
Thẳng ngay hay chỉ cong queo
Thảy đều ai thấy nếu ngoài nhìn vô
Thành ra kết quả tầm phào
Vẫn đều quyết định bởi nơi con người
Người không hiểu biết ở đời
Dẫu cầm quyền chính vẫn thời như không
Chỉ làm xã hội lông bông
Cho dầu từng đã “đấu tranh” mút mùa
Thế nên chuyện thắng hay thua
Vẫn đều do bởi vì người đó thôi
Thắng nhưng lòng vẫn chỉ tồi
Đâu bằng thua lại thiết tha vì đời
Nên cần phải nói rạch ròi
Chỉ đều “cái lý” chẳng ngoài xưa nay
Lý vì xã hội khắp nơi
Đâu nhằm tiêu chí chỉ cho riêng mình
Thành nên đời vẫn bùn sình
Nếu như chính nghĩa thật tình đều thua
Kiểu như bức họa thêu thùa
Nếu toàn hư hỏng có người nào ham
Khác chi nó chỉ tàm xàm
Đâu còn “văn hóa” của người đấu tranh
Nên đều nếu dạng lưu manh
Một thời qua hết thảy thành trớt huơ
Đời luôn chỉ vẫn dại khờ
Mọi người ngu dốt khiến hoài nạn nhân
Chỉ làm xã hội tồi tàn
Đấu tranh “lũng đoạn” có toàn khác đâu
Đời luôn vẫn cảnh bể dâu
Dễ chi hạnh phúc trên đời được luôn
Do người sinh thảy tầm ruồng
Chỉ vì miệng lưỡi óc đầu khác nhau
Nên cần chân lý trước sau
Đầu toàn nghĩ tốt miệng hầu đi theo
Còn đều ngược lại thảy lèo
Toàn phi chính nghĩa eo sèo vậy thôi
Thành luôn dân chủ tự do
Mới hoài giá trị thảy cho mọi người
Còn nhằm lợi dụng không ngoài
Biến thành ma giáo cuộc đời lạ chi
Làm cho “tranh đấu” tốt gì
Nếu toàn gian dối thảy nơi mỗi người
Bức tranh đời phải thêu thùa
Bằng lòng cao cả mới toàn điều hay
Còn như chỉ có cùi đày
Cốt nhằm giành giật dư đồ vậy thôi
Nên người hiểu biết khác sao
Cốt nhằm cái đúng đâu nhằm cái sai
Mới thành mục đích hẳn hòi
Dẫu cho muôn dạng đâu đều giống nhau
NGÀN SAO
(21/7/20)
**
PHAN CHU TRINH VÀ
HUỲNH THÚC KHÁNG
Quảng Nam nổi tiếng hai người
Cụ Phan số một cụ Huỳnh số hai
Tuy rằng làng ở gần nhau
Huyện cùng Tiên Phước trước sau vậy mà
Nhưng toàn nổi tiếng anh hào
Người người đều nhớ không ngoài Chu Trinh
Còn riêng Thúc Kháng lình xình
Bị chê “ba phải” quả tình vậy thôi
TẾU NGÀN
(20/7/20)
**
HIẾN PHÁP VÀ “CƯƠNG
LĨNH ĐẢNG”
Đúng là “Ý hệ” tuyệt vời
Nâng toàn Cương Lĩnh lên trời khác chi
Còn như Hiến Pháp lạ gì
Trở thành thứ yếu quả thì vậy thôi
Lưu đời ai nói câu này
Ngàn năm bia miệng bào mòn được sao
Rồng vàng bởi vậy lộn nhào
Chỉ còn Sao đỏ nền trời thu sang
TẾU NGÀN
(20/7/20)
**
CHÍNH TRỊ NGOÀI MÔI
KHÁC
VỚI CHÍNH TRỊ TRONG
LÒNG
Mọi thằng “chính trị” ngoài môi
Chỉ đều lường gạt cuộc đời khác chi
Chúng toàn khoác lác thường khi
Còn trong đầu óc chút gì có đâu
Trump mới thật xưa nay
Toàn đều tâm huyết ở trong lòng mình
Khiến bầy “khuynh tả” linh tinh
Chúng hè nhau rủa quả tình vậy thôi
TẾU NGÀN
(20/7/20)
**
TỪ THIÊN ĐƯỜNG
ĐẾN GẦM GIƯỜNG
Đầu tiên tưởng thảy “thiên đường”
Cuối cùng lại hóa gầm giường chui vô
Những tên “khuynh tả” cào cào
Bây giờ chúng hiểu thế nào là đây
Cái nghèo đều thảy có đầy
Khiến vào bệnh viện mặt mày héo hon
Dẫu ngoài biệt phủ xây tràn
Nhưng trong bệnh viện mới toàn dân đen
TẾU NGÀN
(20/7/20)
MỤC LỤC
13532.
TINH THẦN VÀ LÝ TƯỞNG PHAN CHU TRINH BẤT DIỆT
(23/7/20)
13533.
CHỢ ĐO ĐO (23/7/20
13534.
NHỚ CHUYỆN XƯA (23/7/20)
13535.
ĐỪNG BÉ CÁI LẦM (23/7/20)
13536.
MỘT HÌNH ẢNH TRONG CUỘC ĐỜI (23/7/20)
13537.
TỪ CÙ HUY HÀ VŨ ĐẾN TRẦN HUỲNH DUY THỨC (23/7/20)
13538.
SỰ NGƯỢC NGẠO (23/7/20)
13539.
XÓA BỎ MỘT DI TÍCH (23/7/20)
13540.
ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG (23/7/20)
13541.
SỰ THÀNH CÔNG VÀ THẤT BẠI CỦA NHỮNG NHÂN VẬT LỊCH SỬ
(23/7/20)
13542.
ĐẢNG VÀ QUỐC HỘI THEO LỜI TBTĐCTN NGUYỄN PHÚ TRỌNG
(20/7/20)
13543.
TRẦN HUỲNH DUY THỨC (20/7/20)
13544.
MẸ VIỆT NAM VÀ MẸ DŨNG SĨ (22/7/20)
13545.
NHỚ XƯA (22/7/20)
13546.
CON NGƯỜI VÀ TỒN TẠI VŨ TRỤ (22/7/20)
13547.
CÂU CHUYỆN THẦN KỲ (22/7/20)
13548.
ĐẤU TRANH VÌ CHÍNH NGHĨA KHÁC ĐẤU TRANH VÌ QUYỀN LỢI
RIÊNG TƯ (21/7/20)
13549.
PHAN CHU TRINH VÀ HUỲNH THÚC KHÁNG (20/7/20)
13550.
HIẾN PHÁP VÀ “CƯƠNG LĨNH ĐẢNG” (20/7/20)
13551.
CHÍNH TRỊ NGOÀI MÔI KHÁC VỚI CHÍNH TRỊ TRONG LÒNG
(20/7/20)
13552.
TỪ THIÊN ĐƯỜNG ĐẾN GẦM GIƯỜNG (20/7/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét