TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 335
“CHỮ HÁN” VÀ NƯỚC
TA
Thời xưa chưa biết Âu Châu
Dân ta chữ Hán vẫn ngồi mà trâm
Cả thời phong kiến đều câm
Viết toàn chữ ấy nói nào gì đâu
Đến sau mới vỡ ra hầu
Tại sao vay mượn chữ Tàu cho ta
Mới liền tạo dựng chữ Nôm
Dẫu còn mượn nét vẫn hơn mượn toàn
Sau Tây phương đến hàng hàng
Ta bèn nhanh nhẫu xâu vào La tinh
Tạo ra Quốc ngữ chữ mình
Vượt Tàu cả dặm toàn thành tự do
Thế nhưng quá khứ quanh co
Ta cần trân quý mọi điều đã qua
Vẫn xem chữ Hán nguyên là
Kho tàng quý giá ông cha ta dùng
Tàng thư đó thảy đầy tràn
Đình chùa miếu mạo vẫn đều có luôn
Nên giờ phải học từ nguồn
Học nhằm mở mặt mở mày cho ta
Biết đều trí tuệ ông cha
Tầm cap văn hóa bao la ngàn trùng
Tức kho Hán Việt cùng Nôm
Biết rành mới khỏi lụy theo người Tàu
Vì ta trí tuệ đều hay
Ngàn năm đồng hóa theo Tàu dễ đâu
Mà luôn độc lập trước sau
Để hoài giữ vững thế nào là ta
Hoàng Sa nay với Trường Sa
Tuy rằng Tàu chiếm nhưng ta phải đòi
Chỉ trừ những kẻ lạc loài
Nói điều tiêu cực khó nào làm thinh
Dẫu xưa có Phan Chu Trinh
Nói điều tích cực tận tình tới nay
Nguyên văn chữ Hán thế này
“Bất phế Hán tự làm sao cứu mình”
Đó điều chí thiết thật tình
Giúp nay ta đã tự mình vươn lên
Tạo ra Quốc ngữ quang vinh
Tài năng thực chất của người nước ta
SÓNG NGÀN
(26/7/20)
**
NGẠO NGHỄ VIỆT NAM
Ừ thì ngạo nghễ Việt Nam
Lái xe xông thẳng vào vùng trung tâm
Vượt qua chóp đỉnh Hải Vân
Quả người nước Huệ mười phân ai bằng
Cô Vi đang độ hung hăng
Nơi thành Đà Nẵng dân Tàu đem vô
Anh Sơn Trần Đức anh hào
Xứng danh ngạo nghễ kiểu người Việt Nam
TẾU NGÀN
(26/7/20)
**
CÔ GÁI VIỆT
Em đi rợp dưới bóng dừa
Qua vành nón lá biết người Việt Nam
Áo dài hiền dịu lưng thon
Nắng chiều nhuộm mái tóc thề vàng tươi
NẮNG NGÀN
(26/7/20)
**
DÁNG XƯA
Đây là kiểu đẹp dáng xưa
Em ngồi lặng lẽ thẩn thờ mong ai
Trắng tinh yếm lấp ngực đầy
Cặp chân trắng nuốt váy toàn thò ra
Ai nhìn lại chẳng thiết tha
Nét xưa gợi cảm có mà lạ chi
Một thời non nước khác gì
Toàn trong cổ kính ai thì không hay
HOA NGÀN
(26/7/20)
**
NỮ VĂN SĨ CŨ
Một bầy văn sĩ Miền Nam
Họ đều phụ nữ thật càng đáng kinh
Bảy lăm qua Mỹ ngon lành
Nhưng hoài ngọn bút giữ gìn tinh hoa
Túy Hồng cùng với Nhã Ca
Cộng thêm Thụy Vũ văn đều dáng duyên
Nguyễn Thị Hoàng càng nhãn tiền
Văn chương tình ái đảo điên một thời
MÂY NGÀN
(26/7/20)
**
TRONG VÀ NGOÀI
Ở ngoài em mặc đàng hoàng
Dù ai cũng biết trong toàn sexy
Chuyện này có nói làm gì
Bởi đàng hoàng mới ra người văn minh
Nhất khi em khoác nâu sồng
Cửa chùa quét lá đa càng nên thơ
Làn da trắng nuốt ai ngờ
Đem dâng cửa Phật thẩn thờ tim anh
TIẾU NGÀN
(26/7/20)
**
NÓN CỐI
Gọi nón cối hay cũng là mũ cối
Nó thật ra đều bản chất như nhau
Thuở trong khu ta từng có đội rồi
Hồi tiểu học ở trong thời đánh Pháp
Mũ màu xanh dạng nó toàn cứng cáp
Cũng có khi thay chất vải màu nâu
Bọc nang tre điền điển độn thêm vào
Còn có lưới lại thành anh bộ đội
Nói chung lại mũ dành cho “cộng sản”
Suốt Bắc Nam trong thế kỷ vừa qua
Sau Năm tư quay lại với “quốc gia”
Ta từ giả nó đã hoài vĩnh viễn
Vì đi học chỉ đội toàn đều nón lá
Đến sau này mới mũ vải thường xuyên
Rồi đến khi đã vào thảy sinh viên
“Đầu trần” quả trở thành luôn cái “mốt”
Nay nhìn lại cả trong Nam ngoài Bắc
Hễ thấy ai đội “nón cối” đều cười
Nó lạ lùng kiểu “bộ đội cụ Hồ”
Điều trước đó Miền Nam đâu có thấy
Nên lịch sử vốn đã thành như vậy
Chắc dần dà rồi cũng sẽ qua đi
Trong quân trường thôi chẳng nói làm gì
Ngoài dân dã sao thấy đều dị hợm
TẾU NGÀN
(26/7/20)
**
CÕI VÔ HÌNH VÀ CÕI HỮU
HÌNH
Mọi điều thấy chỉ hữu hình
Còn như không thấy thật tình có không
Tức toàn che khuất bên trong
Mọi nơi đều có dễ mong chối nào
Thành ra bao kẻ tào lao
Chối điều huyền bí khác nào toàn ngu
Đó nào mê tín dị đoan
Bởi đâu thảy chuyện tin càn được sao
Khác chi sóng biển lô xô
Riêng phần đáy biển ai nào thấy đâu
Thành xưa ông Mác ồn ào
Chỉ tin “vật chất” khác nào tầm vơ
Cái bao quát mới vô bờ
Cái sâu thẩm nữa có dò hết chưa
Vậy nên triết học biết thừa
Mọi điều khoa học vẫn đều trẻ thơ
TẾU NGÀN
(26/7/20)
**
BỌN “BLACK LIVES
MATTER”
NGÀY NAY VÀ BỌN “KHUYNH
TẢ MIỀN NAM” TRƯỚC
KIA
Con người trí tuệ mới hay
Con đều “thị hiếu” chỉ tày xạc xon
Khiến cho “khuynh tả” luôn toàn
Một loài “cạn não” quả càng thảm thương
Nên nay nước Mỹ mọi đường
Điên đầu với bọn “Black Lives Matter”
Thảy đều não trạng lạc loài
“Ăn không nói có” vốn hoài lạ chi
Ngô Bảo Châu cũng khác gì
Tuy nhà toán học cũng thì hùa theo
Khác đâu xưa ở Miền Nam
Bọn toàn “khuynh tả” đều thường lưu manh
Hoặc cùng ngu dốt mọi phần
Ngày nay hỏi chúng có còn ra chi
Lý Quý Chung đó lạ gì
Cả Ngô Công Đức vẫn thì vậy thôi
Đều toàn một bọn cò mồi
Nguyễn Ngọc Lan linh mục cũng nhào a dua
Hoặc thêm một dạng thầy chùa
Huỳnh Liên cũng hệt như đồ Trí Quang
Một thời chúng chỉ rộn rang
Bây giờ ngó lại chúng càng về đâu
Một phường điếu đóm chỉ hầu
Một thời rồi hết quả âu bọt bèo
Bởi người giả dối đều lèo
Chúng toàn lường gạt eo sèo vậy thôi
Có nào thành thật với đời
Có nào lợi ích cho người chút chi
Cả như trí thức ra gì
Lý Chánh Trung Thích Nhất Hạnh cũng thì khác đâu
Cũng đều ngôn ngữ bôi vôi
Gạt tràn quần chúng một thời rồi qua
TẾU NGÀN
(26/7/20)
**
MẶT NẠ VÀ GIAI NHÂN
Giờ đây chỉ thấy thân hình
Dễ còn thấy mặt của mình nữa đâu
Bởi đều mặt nạ che rồi
Đời thua Cô Vít vẫn hầu tự nhiên
TẾU NGÀN
(26/7/20)
**
SỰ ĐĨ THỎA TRONG
TÂM HỒN
CỦA NHIỀU NGƯỜI VIỆT
NAM
Chỉ vì đĩ thỏa trong hồn
Người mình hay muốn cái gì cũng to
Nhưng đều não trạng tò vò
Có đâu vĩ đại bằng người được sao
Bởi do mặc cảm tào lao
Tự cho to lớn lại nào thực đâu
Kiểu bò từ ếch quả hầu
Ráng phình cái bụng rồi âu xẹp dần
TẾU NGÀN
(26/7/20)
**
LÒNG ÁI QUỐC CỦA
CỤ PHAN CHU TRINH
Phan Chu Trinh sáng ngàn đời
Nghĩ về dân nước ai thời dễ hơn
Cho rằng nước t ất diệt vong
Thảy do bốn tội ở trong nhân tình
Trước tiên vua dốt quan hèn
Tự tư tự lợi thôi còn nói chi
Thứ hai dân trí lâm nguy
Trở thành cùn nhụt còn gì nữa đâu
Thứ ba hủ bại mọi nơi
Nào còn phong cách của đời văn minh
Lợi riêng nhằm đoạt cho mình
Ích chung mặc kệ bùn sình khác sao
Thứ tư giao tiếp hẹp hòi
Chẳng chi tự chủ mà đều lo toan
Hết còn đứng đắn đàng hoàng
Khiến người khinh bỉ thế gian chê cười
Cụ Phan thật đúng con người
Giàu lòng ái quốc óc đầu nhìn xa
Khác hơn mọi kẻ ba hoa
Để rồi rước giặc vào nhà như chơi
Tây Hồ cao cả tuyệt vời
Con người dễ có trên đời này sao
Trăm năm đất nước ba đào
Chỉ toàn não hẹp đâu bằng cụ Phan
MÂY NGÀN
(26/7/20)
**
H ÓA ĐÁ
Khen ai khéo cột vậy cà
Để người hóa đá mới ra kiểu này
Tự do dân chủ loại rồi
Người thành khối đá bởi đều sợi dây
TẾU NGÀN
(25/7/20)
**
HẾT TIN CON NGƯỜI
Bây giờ ta hết tin người
Bởi non thế kỷ chuyện đời vậy thôi
Tuyên truyền xạo xự mọi nơi
Lời như cỏ rác còn nào tin chi
Thành ai gây lỗi lạ gì
Mục tiêu cách mạng nhiều khi buồn cười
Mục tiêu trên hết phải rồi
Chẳng cần phương tiện chỉ cần mục tiêu
TẾU NGÀN
(25/7/20)
**
NỤ CƯỜI SƠN CƯỚC
Như hoa cúi xuống ruộng đồng
Bàn tay em cấy quả trông tuyệt vời
Nụ cười sơn cước đây rồi
Nhưng em che giấu ai nào nhìn ra
HOA NG ÀN
(25/7/20)
**
BIỂN VÀ NGƯỜI
Biển xa ngọc bích một màu
Áo em xanh đỏ chỉ hầu tự nhiên
Hỏi ai nhìn biển trước tiên
Hay nhìn màu áo thử liền nói đi
SÓNG NGÀN
(25/7/20)
**
Ý THƠ BÙI GIÁNG
Lần đầu mới thấy câu này
Nhưng thơ Bùi Giáng biết ngay vậy mà
Bởi người đều nói văn hoa
Nhưng còn Bùi Giáng cứ thà tả chân
Cái lờ cứ nói cái lờ
Sợ ai để cản lời thơ của mình
Thành nên có lá hoa cồn
Đọc như ẩn khuất cái l… b ên trong
TIẾU NGÀN
(25/7/20)
**
THƠ LỤC BÁT BÙI
GIÁNG
Hơi thơ là biết Giáng liền
Cách làm lục bát mọi miền có đâu
Chân phương kiểu thước mực tàu
Hồn nhiên tươi tắn dễ ai sao bằng
Tiếng điên thơ lại chẳng điên
Chỉ hơi “khùng” ch út khắp miền đều hay
Vĩnh Trinh khi đã vào đây
Saigon thành chốn rong chơi m ọi ngày
Dùng thơ nói chuyện đất trời
M ọi ai ưa “Trẫm” cứ vào mà xem
Đ ể c ùng c ư ời c ợt ngữa nghiêng
Nhưng hồn chính đốn m ới thiêng trần đời
Thơ làm đ ều kiểu dạo chơi
Ai hơn được Giáng c ả đời hay sao
Nguyễn Du xưa v ốn thi hào
Còn th ơ B ùi Giáng nay đều bông hoa
SUỐI NGÀN
(25/7/20)
**
“XÃ HỘI CỘNG SẢN” KHÔNG THỂ
NÀO CÓ ĐƯỢC Ở TRÊN THẾ GIAN
Thảy do Các Mác mơ màng
Một lần nói bậy chỉ toàn vậy thôi
Để sai nguyên lý cả rồi
Dễ nào thực hiện trên đời được sao
Thành ra mộng quả tào lao
Toàn điều hư ảo lao xao một thời
Tự cho đó mới tuyệt vời
Lại đầy tiêu cực có ngoài vậy đâu
Bởi xưa Mác đã tự cao
Cho rằng mình mới “anh hào” thế gian
“Cứu nguy nhân loại” thảy toàn
Tạo thành đủ thứ trái ngang lặt lìa
Mác dầu nhận xét lia chia
Cho đều “không tưởng” thuyết hầu trước kia
Nhưng mê “biện chứng Hegel”
Lại thành mê tín dị đoan khác nào
Đúng là chê thảy của người
Song mình lại vẫn rơi vào u mê
Khác chi kết quả não nề
“Thời kỳ quá độ” mọi bề vậy thôi
Đồ chơi đứa bé cầm rồi
Dễ nào lấy lại dẫu ngoài ngàn năm
“Độc tài vô sản” khiểu khăm
Mác thành “tự hại” bản thân thuyết mình
Khác đâu biến nó bùn sình
Hóa toàn mộng hão để đều tan hoang
Bởi đâu dựng được “thiên đàng”
Chỉ bằng đá sõi ngổn ngang trên đời
Mác tin “biện chứng” tuyệt vời
Lại thành mê tín làm đời hại to
Cốt xây cái tổ tò vò
Để toàn nhân loại ép đều chui vô
Nhưng đời phát triển lạ nào
Luôn hoài tiến tới đâu nhằm thụt lui
Hạt cây khi mọc mầm rồi
Lớn lên mãi mãi có nào ngừng đâu
Khó quay lại “hạt” ban đầu
Mác thành ngớ ngẩn khác nào toàn ngu
“Thời kỳ nguyên thủy” lùi xa
Đâu còn trở lại có ngồi mà mơ
Thành nên Mác chỉ vật vờ
Kiểu anh ngớ ngẩn khù khờ khác đâu
Con người mục đích đều hầu
Tiến lên phát triển cần nào giống nhau
Rừng cây bởi vậy muôn màu
Cần chi “so dũa” hệt nhau trồng vào
Khác đâu Mác chỉ tào lao
Bênh đều “hình thức” lẽ nào không thương
Hại đời khiến thảy bao đường
Trăm năm đờ đẩn hẳn thường vậy thôi
Bởi khi nguyên lý trật rồi
Máy nào chạy được cho ngồi mà than
Thành ra Mác chỉ làng nhàng
Tư duy triết học quả càng có đâu
Tư duy khoa học toàn rầu
Chẳng qua “thị hiếu” một màu bao la
Chung qui bịnh của loài người
Toàn mơ chuyện hão ngàn đời đến nay
Ai không từng biết rõ tày
“Động cơ vĩnh cửu” nói ngay chỉ khùng
“Thuốc tiên” cải lão hoàn đồng”
“Đời không giai cấp” quả toàn tiếu lâm
Khi tế bào đến hạt nhân
Nếu không “cấu trúc” còn mong nỗi gì
Thành ra chưởi Mác nhiều khi
Thêm càng tội nghiệp khác chi nữa nào
Nhưng vì cái tội tầm phào
Hại toàn lịch sử lẽ nào lại tha
Bởi vì đưa thuyết ba hoa
Hại đều nhân loại xót xa não nùng
Khác gì Mác chỉ khật khùng
Mơ trăng chú cuội kiểu toàn bá vơ
Qua trăm năm đến tận giờ
Liên Xô phải đổ quả còn chi mô
Từng gây thế giới ba đào
Một thời rồi hết làm sao không buồn
Chỉ do chính Mác ngọn nguồn
Xây lầu trên cát nào còn ra chi
“Con người” đâu có cứ gì
Bản năng cả thảy mấy khi thánh thần
THƯỢNG NGÀN
(25/7/20)
NÀO CÓ ĐƯỢC Ở TRÊN THẾ GIAN
Thảy do Các Mác mơ màng
Một lần nói bậy chỉ toàn vậy thôi
Để sai nguyên lý cả rồi
Dễ nào thực hiện trên đời được sao
Thành ra mộng quả tào lao
Toàn điều hư ảo lao xao một thời
Tự cho đó mới tuyệt vời
Lại đầy tiêu cực có ngoài vậy đâu
Bởi xưa Mác đã tự cao
Cho rằng mình mới “anh hào” thế gian
“Cứu nguy nhân loại” thảy toàn
Tạo thành đủ thứ trái ngang lặt lìa
Mác dầu nhận xét lia chia
Cho đều “không tưởng” thuyết hầu trước kia
Nhưng mê “biện chứng Hegel”
Lại thành mê tín dị đoan khác nào
Đúng là chê thảy của người
Song mình lại vẫn rơi vào u mê
Khác chi kết quả não nề
“Thời kỳ quá độ” mọi bề vậy thôi
Đồ chơi đứa bé cầm rồi
Dễ nào lấy lại dẫu ngoài ngàn năm
“Độc tài vô sản” khiểu khăm
Mác thành “tự hại” bản thân thuyết mình
Khác đâu biến nó bùn sình
Hóa toàn mộng hão để đều tan hoang
Bởi đâu dựng được “thiên đàng”
Chỉ bằng đá sõi ngổn ngang trên đời
Mác tin “biện chứng” tuyệt vời
Lại thành mê tín làm đời hại to
Cốt xây cái tổ tò vò
Để toàn nhân loại ép đều chui vô
Nhưng đời phát triển lạ nào
Luôn hoài tiến tới đâu nhằm thụt lui
Hạt cây khi mọc mầm rồi
Lớn lên mãi mãi có nào ngừng đâu
Khó quay lại “hạt” ban đầu
Mác thành ngớ ngẩn khác nào toàn ngu
“Thời kỳ nguyên thủy” lùi xa
Đâu còn trở lại có ngồi mà mơ
Thành nên Mác chỉ vật vờ
Kiểu anh ngớ ngẩn khù khờ khác đâu
Con người mục đích đều hầu
Tiến lên phát triển cần nào giống nhau
Rừng cây bởi vậy muôn màu
Cần chi “so dũa” hệt nhau trồng vào
Khác đâu Mác chỉ tào lao
Bênh đều “hình thức” lẽ nào không thương
Hại đời khiến thảy bao đường
Trăm năm đờ đẩn hẳn thường vậy thôi
Bởi khi nguyên lý trật rồi
Máy nào chạy được cho ngồi mà than
Thành ra Mác chỉ làng nhàng
Tư duy triết học quả càng có đâu
Tư duy khoa học toàn rầu
Chẳng qua “thị hiếu” một màu bao la
Chung qui bịnh của loài người
Toàn mơ chuyện hão ngàn đời đến nay
Ai không từng biết rõ tày
“Động cơ vĩnh cửu” nói ngay chỉ khùng
“Thuốc tiên” cải lão hoàn đồng”
“Đời không giai cấp” quả toàn tiếu lâm
Khi tế bào đến hạt nhân
Nếu không “cấu trúc” còn mong nỗi gì
Thành ra chưởi Mác nhiều khi
Thêm càng tội nghiệp khác chi nữa nào
Nhưng vì cái tội tầm phào
Hại toàn lịch sử lẽ nào lại tha
Bởi vì đưa thuyết ba hoa
Hại đều nhân loại xót xa não nùng
Khác gì Mác chỉ khật khùng
Mơ trăng chú cuội kiểu toàn bá vơ
Qua trăm năm đến tận giờ
Liên Xô phải đổ quả còn chi mô
Từng gây thế giới ba đào
Một thời rồi hết làm sao không buồn
Chỉ do chính Mác ngọn nguồn
Xây lầu trên cát nào còn ra chi
“Con người” đâu có cứ gì
Bản năng cả thảy mấy khi thánh thần
THƯỢNG NGÀN
(25/7/20)
**
XÓM ĐÊM
Xóm Đêm bài hát luôn
hay
Bao nhiêu ca sĩ diễn
đều tuyệt luân
Thanh Lan lẫn cả Ngọc
Lan
Diễm Thùy cũng vậy quả
toàn dễ thương
Nốt ruồi duyên lại đôi
đường
Cùng nhau đối xứng
miệng cười xinh thay
Phạm Đình Chương bậc
tài hoa
Đều dân Miền Bắc vào
hồi Năm tư
TIẾU
NGÀN
(25/7/20)
**
MIỀN THƯỢNG QUẢNG NAM
Dùi
Chiêng, Tí, Sé đều nghe nói
Nhưng
chữa bao giờ được tới đây
Miền
thượng Quảng Nam đều nổi tiếng
Bởi
nhiều người Thượng sống lâu năm
Sông
Tiên vẫn chỉ trong mường tượng
Hòn
Kẽm Đá Dừng cũng vậy thôi
Bao
giờ ta được lên thăm đó
Chắc
hẳn có đầy những túi thơ
NGÀN
TRĂNG
(25/7/20)
**
BỆNH LỘNG NGÔN LỘNG NGỮ
Lắm
người mắc bệnh lộng ngôn
Đã
non thế kỷ thôi còn nói sao
Dân
ta ai chẳng biết nào
Nhiều
tay xem đó như hoài trò chơi
Dùng
đều lộng ngữ vẽ vời
Giả
đò “khiêm tốn” cốt đầy mị dân
Coi
đời như thảy cục phân
Coi
người như cứt mọi phần lạ thay
Đó
toàn thứ loạn “ta đây”
Càng
lòi cái dốt khiến ai không cười
Lê
Thẩm Dương rõ cả rồi
Một
tay múa mỏ khua môi ì sèo
Đúng
ra thật hắn chỉ lèo
Nhằm
lên Youtube phỉnh đều sinh viên
Không
ngoài miệng lưỡi huyên thiên
Còn
đầy tục tỉu mọi miền đều khinh
TẾU
NGÀN
(25/7/20)
**
THẬT RA
Thật ra em ngồi trồng rau
Hay làm gì đó đâu ai biết nào
Chỉ nghe nước chảy ào ào
Nước mương hay nước thảy trào từ em
TIẾU NGÀN
(24/7/20)
**
TRÁCH AI BÂY GIỜ ?
Bây giờ còn biết trách ai
Một thời đất nước thương đau ngậm ngùi
Bao người chết bụi chết bờ
Khối người trận mạc nay nằm nơi đâu
Cả Nam chí Bắc đều nhau
Trường Sơn trải dọc tháng ngày âm u
Mọi người cùng đánh quân thù
Quân thù tứ phía dễ nào phân ra
Danh từ thảy cứ xót xa
Đầu tiên Đế quốc thực dân khác nào
Rồi thì Giai cấp thêm vào
Đời xưa Phong kiến vẫn còn nêu ra
Học đường bởi vậy ta bà
Đấu tranh giai cấp chen vô Truyện Kiều
Làm toàn xã hội tiêu điều
Tai bay vạ gió sợ đều như nhau
Chiến tranh hai bận u sầu
Ban đầu đánh Pháp rồi còn tiếp theo
Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào
Miền Nam giải phóng mới thành yên thân
Máu xương ngập trắng Trường Sơn
Miền Nam rộng mởi Nghĩa trang Biên Hòa
Giờ thì mọi sự thấy ra
Vẫn về khởi điểm ta bà như xưa
Tức đều qui luật biết thừa
Vì hoài xã hội vẫn toàn như nhau
Chiến tranh Cách mạng tưởng hay
Chẳng qua mục đích từ Liên Xô về
Cả sau sách lược của Tàu
Bao vây thành thị Mao từng đặt ra
Nhân dân hết thảy mọi nhà
Cùng cài răng lược thật là cao siêu
“Nhân dân” kế sách mọi điều
Chiến tranh giải phóng đâu cần nói sao
Chỉ khi Mỹ cút Ngụy nhào
Mọi người vỡ lẽ mới ào vượt biên
Bo bo ăn độn liền liền
Cả thời đốt sách chôn luôn học trò
Chỉ vì “lý lịch” phải dò
Ba đời “phản động” dễ nào cho lên
Tới Liên Xô đã đổ kềnh
Phải đành “đổi mới” trở nên lạ kỳ
Giờ thì tư bản khác gì
Cho dầu luận điểm phải toàn phe ta
Khác chi lịch sử xót xa
Bốn lăm kéo mãi tới hồi Năm tư
Rồi thì đất nước chia đôi
Miền Nam thành lập một thời chín năm
Thời gian cũng lại chín năm
Tới khi “Diệm đổ” cũng xong một đời
Khác nào chống Pháp qua rồi
Chính năm kháng chiến trường kỳ cũng qua
Danh từ đều thảy bao la
Trừ ai mách lẽo “ba hoa” chê tràn
Bảy Lăm chiến thắng bộn bàng
Từ đây Miền Bắc thảy tràn vào Nam
Trong Nam tất tả chạy đi
Luôn văn nghệ sĩ còn chi nói nói
Tạo cho thay đổi ào ào
Kéo văn nghệ sĩ Bắc vào nhìn chơi
Dân Nam lại mới rụng rời
Nghe toàn rao giảng trời ơi thế nào
Những người xưa được tự hào
Giờ đây ngao ngán thảy đều lòi ra
Chỉ trừ những kẻ “quỷ ma”
Nhân Văn Giai Pháp thiết tha đón vào
Hữu Loan giữ nét thanh tao
Còn đều xập xệ có đâu không buồn
Ngày nay xét lại ngọn nguồn
Một thời “chính trị” buông tuồng cũng vui
Toàn thơ Tố Hữu cầm đầu
Còn bao người khác chỉ hầu dế giun
Thành nên nghĩ lại cũng buồn
Các ông Chinh Duẩn dựng tuồng vậy thôi
Hai ông Đồng Giáp chẳng tồi
Làm thành “tứ trụ Triều đình” uy nghi
Cuối cùng vẫn có được gì
Tiến nhanh tiến mạnh tiến thì về đâu
Nay toàn quay ngược lại rồi
Sau hồi Đổi mới Toàn cầu nhập vô
Sau đàn anh sụm Liên Xô
Ta thành chiếc bách lô xô giữa dòng
Đều do ông Mác sử càn
Đưa ra học thuyết ai toàn “kiểm” đâu
“Độc tài” buộc phải cúi đầu
Chỉ còn “vô sản” được hầu đi lên
Đời thành lạm dụng tênh hênh
Bởi người ích kỷ đã thành bản năng
Thành ra lịch sử đóng băng
Ngàn năm bị cú phải điên cái đầu
Lỗi đều ông Mác toàn hầu
Bởi người “cộng sản” quả nào biết chi
Thế nhưng nghĩ lại nhiều khi
Chuyện đầu tiên thảy chỉ vì ông Lê
Nước Nga từng phải não nề
Dắt theo thế giới mọi bề thành ra
“Độc tài” tại Mác ba hoa
Nhưng không căn cứ cũng là về đâu
Song vì “lợi dụng” khác nào
Khiến làm nhân loại thảy ra eo sèo
NGÀN MÂY
(24/7/20)
**
NHÂN DÂN
Nhân dân là ý vô hình
Ai đều thảy mượn thật tình vậy thôi
Nó thành đã thói quen rồi
Nhưng từ ông Mác là người đầu tiên
TẾU NGÀN
(24/7/20)
**
Ở HAI THẾ HỆ
Một già một trẻ bên nhau
Ông già Chợ Được viết Rừng Xà Nu
Còn anh nước Huệ bây chừ
Đà đều bỏ đảng ra ngoài cùng chơi
TẾU NGÀN
(24/7/20)
**
KỶ NIỆM TUỔI THƠ
Dẫu đâu nghèo rớt mồng tơi
Nhưng hồi bé nhỏ mang tơi rõ ràng
Tơi đểu kiểu áo lá chằm
Mang vào che nước ra ngoài trời mưa
Nông dân mặc để cày bừa
Trẻ con đi học mang thường áo tơi
Dạng cao hay thấp tùy người
Mặc vào đội nón nước nào vào trong
Tất nhiên áo vốn nặng còng
Còn thêm mưa ướt càng thêm nặng nhiều
Trẻ con mặc chạy lêu têu
Khi mưa gần tạnh đặng mau về nhà
Vào xong liền áo cỡi ra
Nhiều khi ướt nhẹp thảy đà bên trong
Mãi sau mới có ni lông
Vải dầu một tấm hết dùng áo mưa
Ni lông che kín lạ chưa
Trùm đầu xuống cổ ngăn mưa chẳng vào
Chỉ trừ trên mặt hở ra
Rồi sau tay có mới là tiện nghi
Ngày nay thì hẳn nói gì
Áo mưa đủ loại quả khi tuyệt vời
Nhưng già thường chỉ ở nhà
Trẻ con chúng mặc mình cần đi đâu
TẾU NGÀN
(24/7/20)
MỤC LỤC
13579.
“CHỮ HÁN” VÀ NƯỚC TA (26/7/20)
13580.
NGẠO NGHỄ VIỆT NAM (26/7/20)
13581.
CÔ GÁI VIỆT (26/7/20)
13582.
DÁNG XƯA (26/7/20)
13583.
NỮ VĂN SĨ CŨ (26/7/20)
13584.
TRONG VÀ NGOÀI (26/7/20)
13585.
NÓN CỐI (26/7/20)
13586.
CÕI VÔ HÌNH VÀ CÕI HỮU HÌNH (26/7/20)
13587.
BỌN “BLACK LIVES MATTER” NGÀY NAY VÀ BỌN “KHUYNH
TẢ MIỀN NAM” TRƯỚC
KIA (26/7/20)
13588.
MẶT NẠ VÀ GIAI NHÂN (26/7/20)
13589.
SỰ ĐĨ THỎA TRONG TÂM HỒN CỦA NHIỀU NGƯỜI VIỆT NAM
(26/7/20)
13590.
LÒNG ÁI QUỐC CỦA CỤ PHAN CHU TRINH (26/7/20)
13591.
H ÓA ĐÁ (25/7/20)
13592.
HẾT TIN CON NGƯỜI (25/7/20)
13593.
NỤ CƯỜI SƠN CƯỚC (25/7/20)
13594.
BIỂN VÀ NGƯỜI (25/7/20)
13595.
Ý THƠ BÙI GIÁNG (25/7/20)
13596.
THƠ LỤC BÁT BÙI GIÁNG (25/7/20)
13597.
“XÃ HỘI CỘNG SẢN”
KHÔNG THỂ NÀO CÓ ĐƯỢC Ở TRÊN THẾ
GIAN (25/7/20
13598.
XÓM ĐÊM (25/7/20)
13599.
MIỀN THƯỢNG QUẢNG NAM
(25/7/20)
13600.
BỆNH LỘNG NGÔN LỘNG
NGỮ (25/7/20)
13601.
THẬT RA (24/7/20)
13602.
TRÁCH AI BÂY GIỜ ? (24/7/20)
13603.
NHÂN DÂN (24/7/20)
13604.
Ở HAI THẾ HỆ (24/7/20)
13605.
KỶ NIỆM TUỔI THƠ (24/7/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét