TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 376
VỀ VẤN ĐỀ CẢM TÍNH
VÀ LÝ TÍNH
TRONG ĐỜI SỐNG CỦA
NHÂN LOẠI
(I)
Nói xã hội là cá nhân hợp lại
Và đi theo với mọi dạng chủng loài
Cả cỏ cây, động vật, đến con người
Mà trong đó giống người đều cao nhất
Ngoài điều đó cá nhân hai phần chính
Phần xác thân phần ý thức tinh thần
Xác thân toàn sinh học kiểu muôn loài
Chỉ riêng mỗi tinh thần đều xã hội
Lại ý thức con người hai
phần nữa
Phẩn đầu tiền cảm tính chỉ tự nhiên
Phần thứ hai là trí tuệ loài người
Qua học tập phát huy đường tiến hóa
Nên cảm tính là nói về cảm thức
Đều dựa trên cảm giác với bản năng
Cảm giác đều điều mắt thấy tai nghe
Nói chung lại đường giác quan cả thảy
Riêng lý tính là thuộc về trí tuệ
Chỉ bởi do nhờ lý trí hàng đầu
Vượt lên trên thảy cảm tính về sau
Óc phân tích khách quan toàn nghiêm túc
Còn cảm tính dễ đưa về lầm lạc
Bởi giác quan luôn vẫn bị phỉnh lừa
Bởi cảm tình, cảm tính có chỉnh nào
Mà cảm nghĩ thảy chỉ đều tương đối
Nhìn dưới nước tưởng đâu cây gậy gãy
Rồi lấy ra nó vẫn cứ như thường
Đó bởi vì cảm tính của giác quan
Do hiện tượng gọi tên là khúc xạ
Hay nhìn ngắm mặt trời chiều và sáng
Vẫn to hơn ngay vào lúc ban trưa
Ý tưởng này Hạng Thác hỏi Khổng rồi
Khổng cuộc miệng rằng “hậu sinh khả úy”
Vậy khoa học phải nghiêng về lý tính
Tức là luôn phân tích đến tận cùng
Không bao giờ chịu ngừng lại giữa chừng
Để ảo tưởng tự khoe là “chân lý”
Trong khi đó Mác chỉ toàn “cảm tính”
Nhìn vật theo cảm thức bởi “giác quan”
Để biếng lười theo đó “luận” vội vàng
Cho chỉ thảy đời toàn là “vật chất”
Gọi trí tuệ cũng đều không gì khác
Hay tinh thần, vật chất giống như nhau
Khiến cái ngu thảy đến dạng “bậc thầy”
Cái cụ thể đánh đồng cùng trừu tượng
Nhưng khoa học tới giờ càng nhận rõ
“Vật chất” đều chỉ dạng “sóng hạt” thôi
Tức không ngoài nguyên lý của Schroedinger
Không xác định mà luôn là “bất định”
“Phản vật chất” nhận ra như biển cả
“Vật chất” đều là phần nổi tảng băng
Vũ trụ còn chứa thảy mọi huyền vi
Đó lãnh vực thuộc về phần triết học
Mác hợm hĩnh tự cho đều “duy vật”
Triết lý thành đâu khác kiểu con đòi
Mác còn cho “triết học phải triệt tiêu”
Để hiện thực cái gọi “đời vô sản”
Quả kẻ dỏm tự cho mình tuyệt đỉnh
Bọn a dua nịnh “trí tuệ loài người”
Hay “đỉnh cao” chói sáng cho muôn đời
Trong khi Mác khác nào anh cả quỷnh
Chỉ bởi Mác thảy đều toàn “cảm tính”
Cốt mơ màng trong cảm thức “chủ quan”
Tưởng ra điều phải xây dựng “Địa đàng”
Nhờ nguyên tắc là “Đấu tranh giai cấp”
Nhưng qua đó Mác ngu gồm ba cái :
“Vật chất” luôn toàn thuộc tính tầm thường
Đá sạn nào hóa nên được kim cương
Thành nhằm đến “Địa đàng” đều dỏm cả
Thứ hai nữa điều “Đấu tranh giai cấp”
Nó mãi luôn đâu có lúc nào dừng
Vậy làm sao mà “kết thúc” nửa chừng
Thành kiểu Mác “lý luận” toàn ba trợn
Mả “cái ác” khi đi vào thế giới
Dễ khi nào lại cái thiện xảy ra
Bởi nụ hoa mới nở được bông hoa
Còn bùn đất lấy đâu ra hoa được ?
Nên Mác nói thảy chỉ đều trớt hướt
Chẳng chứng minh mà cảm tính mịt mù
Mác chỉ thành một kẻ ngố thiên thu
Dùng “cảm tính” thảy thay đều lý tính
Bởi “giai cấp” có bao giờ lại hết
Vì chỉ đều loại hiện tượng bên ngoài
Như gió nhiều khiến sóng phải còn hoài
Trên biển cả trên sông dài đều thế
Cái ngu Mác quả trở thành vô kể
Như cái cây không cành nhánh được nào
Phân tầng cao tầng thấp dễ khác đâu
Nhưng luôn gốc ngọn thân đều làm một
Hay mặt đất cũng phải toàn cao thấp
Có làm sao tròn lẳn tựa hòn bi
Khiến môi trường, điều kiện có còn gì
Để phát triển thảy mọi loài sinh vật
Thành tóm Mác luận đều trật lất
Bởi chỉ vì “cảm tính” đặt hàng đầu
Có chút nào trí tuệ thảy chiều sâu
Mà chỉ kiểu “gột chân vừa giầy dép”
Gạt nhân loại cả trăm năm khủng khiếp
Nhằm biển đông ngồi “xe cát dã tràng”
Dẫu ngàn năm cũng chỉ thảy mơ màng
Mác lừa phỉnh bằng “Thời kỳ quá độ”
(II)
Để bạo ngược bằng “độc tài vô sản”
Mác thành ra tội ác với loài người
Kiểu ban đầu lừa dối khắp Liên Xô
Rồi Đông Âu, sau lan toàn thế giới
Bởi khái niệm mù mờ kêu “biện chứng”
Kết luận càn “Tư bản sẽ tự chôn”
Phản lại toàn lịch sử của loài người
Nhưng cây lớn làm sao “quay lại hạt”
Phản khoa học Mác đã thành tội ác
Làm bế quan tỏa cảng mọi lương tri
Chỉ còn đều mù quáng có lạ gì
Khiến nhân thế phải biến tràn xu nịnh
Mà hậu quả bởi “độc tài” là chính
“Vật hóa” toàn thảy đều hết con người
Biến thành luôn còn chỉ kiểu bọ giòi
Con người mất mọi Tự do Độc lập
Mọi Tinh thần bị biến thành vật chất
Khắp nhân quần nô lệ thiểu số thôi
Vài cá nhân nhờ lễu lự trên đời
Nhân danh thảy vào “độc tài vô sản”
Khiến nhân loại bị toàn đều lợi dụng
Phục vụ duy chỉ thiểu số lợi quyền
Chà đạp lên thảy khắp cả mọi miền
Đạp nhân loại xuống vũng sình vị kỷ
Mác ngu dốt quả làm đời khốn khổ
Vì số đông “cảm tính” thảy hùa vào
Còn biết gì nữa trời đất trăng sao
Mà ngụp lặn thảy đều trong quyền lợi
Đời biến thảy chỉ toàn thành nô lệ
Bởi hóa đều thuần “công cụ” vậy thôi
Vài cá nhân cốt chỉ lợi dụng vào
Cho xã hội chỉ thường ăn “bánh vẽ”
Sống ảo tưởng lại cho toàn “mới mẽ”
Nhưng nào xây nhân thế được “Địa đàng”
Đó chỉ điều thảy phỉnh gạt hoang tàn
Bởi “nguyên lý trật chìa” đâu đạt đến
Vì trần thế vẫn luôn đều sạn cát
Dễ nào xây ra thành quách kim cương
Mà chỉ đều ảo tưởng thảy mọi đường
Hi sinh mấy vẫn phí hoài nhân loại
Thành thuyết Mác khác nào đâu tội lỗi
Thật ra đều chỉ “ngụy thuyết” trên đời
“Ngụy biện” thành chỉ như thứ trò chơi
Trò chơi ác còn thêm toàn vô bổ
Lầm lịch sử thành “đấu tranh giai cấp”
Của loài người “ngay từ thuở ban đầu”
Nhưng thật ra Mác lại có biết đâu
Đời luôn vẫn đấu tranh vì chuyện khác
Tức tranh đấu giữa đúng hay lầm lạc
Tức giữa điều lý trí với bản năng
Hay thảy điều tệ hại với nhân văn
Hoặc nói khác giữa điều tiêu, tích cực
Kiểu đâu khác như con thuyền trên sóng
Đầu nhồi lên, nhồi xuống mãi nhịp nhàng
Nhưng dòng sông lịch sử cứ trôi hoài
Thuyền “nhồi mãi” vẫn luôn đều tiến tới
Khiến thuyết Mác chẳng khác nào phản động
Bởi nguồn cơn là yếu tố như vầy :
Từ khởi đầu “tiền đề” thảy đặt sai
Rồi “kết luận” cũng đều đầy ảo tưởng
Bởi “vật chất” lấy chi mà “biện chứng”
Thành bản năng sao xây được địa đàng
Còn “đấu tranh giai cấp” để cào bằng
Toàn nghịch lý làm sao thành công được
Cái dốt đó bởi do đều “cảm tính”
Bởi nhìn toàn chỉ hiện tượng bên ngoài
Cốt nhằm theo những mục đích lạc loài
Mà thực chất thảy xa rời lý tính
Phi khoa học Mác đã thành liều lĩnh
Lại thậm xưng “khoa học” cách gian tà
Bởi tin vào “biện chứng” của Hegel
Toàn ào tưởng tự cho là “khoa học”
Kiểu tin tưởng đó đều từ cảm giác
Có lấy nào “bằng cớ” để chứng minh
Mà chỉ nhằm ép uổng kiểu cố tình
Cộng thêm nữa cách “tuyên truyền” giả dối
Thành thế giới nay xem đều cỏ rác
Hay chỉ là “giẻ rách” thảy trăm năm
Khiến chỉ đều phí phạm mọi nhân quyền
Trăm năm ấy gây bao điều oan uổng
Nên nhận định Mác chung là như vậy
Cho ngàn năm thuyết đó vẫn lạc loài
Chỉ gây toàn phương hại thảy loài người
Làm lịch sử chỉ luôn đều khựng lại
Bởi sai trái đó thuộc về bản chất
Nên đâu nào mọi giá trị khách quan
Cũng có đâu mọi ý nghĩa nhân văn
Mà đi ngược thảy mọi điều nhân bản
Quan trọng nữa Mác phản toàn đạo đức
Dẫu ngàn xưa nhân loại đã dựng thành
Vì quy đều “tư sản” kiểu đoạn đành
Nhằm triệt hết để thay vào “vô sản”
Cái ngu Mác đã từ đầu lộ dạng
Bởi trước tiên “vô sản” chẳng có nhiều
Mà thật ra chỉ thiểu số ít đều
Khi kỹ nghệ mới bắt đầu khai mở
Mác lại lấy để đè đàu đa số
Mục đích nhằm “vô sản hóa” thế gian
Thật là điều dại dột chỉ thảy toàn
Vừa ngu xuẩn lại vừa càng phi lý
(III)
Kiểu vườn cây có vài cây sâu bám
Chẳng cốt nhằm tìm cách diệt thảy đi
Mác muốn đều đốn hạ cả rừng cây
Bởi tính thảy chẳng còn sâu nào nữa
Chuyện đó giống kiểu phá đồi phá núi
Để cào bằng cho mặt đất ngang nhau
Cái ngu này của Mác mãi ngàn đời
Vì đi ngược luật khách quan lịch sử
Đâu nào khác nó trở thành dại dôt
Nói khác đi kiểu “tà thuyết” lạ gì
Bởi giúp đời có đem lại chút chi
Mà chỉ thảy kiểu đều toàn phá hoại
Bởi thuyết Mác chứa toàn điều ngụy biện
Hay có đều nghịch lý ở bên trong
Nhưng trăm năm đời ít phát hiện ra
Chỉ do bởi non cơ về lý luận
Không thấy được nó chỉ toàn mâu thuẩn
Mà chỉ nhằm ngoại diện để tin suông
Khiến chi đều “cuồng tín” thảy rõ ràng
Bịp nhân loại đã thành nguyên tội Mác
Sai thực chất tất sai về chân lý
Bởi toàn điều cảm tính được lên chân
Hủy luôn đều lý tính thảy mọi phần
Thành mê muội diệt thảy tràn trí thức
Khiến xu mị trong đời nhằm được sống
Khó thể nào trí tuệ được đơm hoa
Mà thảy đều toàn mục rũn ta bà
“Phản nhân loại” khác nào đây tội Mác
Nhiều dân tộc đã bị chìm đâu khác
Khi sa vào thuyết Mác phải dậm chân
Như Liên Xô, Trung Hoa cả muôn phần
Một thời dài chẳng khác nào tự sát
Cả đất nước biến thành như bải rác
Bởi toàn nhằm cuồng tín hoặc hùa theo
Hay bị đều cưỡng chế trở nên lèo
Trừ thiểu số trăm ngàn đường lợi dụng
Vô nguyên tắc Mác còn phi đạo đức
Lại nhân danh “đạo đức” cả mọi điều
Đó chẳng qua nhằm cung cách nói liều
Hay lường gạt toàn bao nhiêu thế hệ
Nạn nhân Mác đã thành nhiều vô kể
Tạo ra đều hệ thống kiểu lớp lang
Ngay buổi đầu lớp “sơ cấp” hàng hàng
Để sau đó tạo thêm nhiều “thứ cấp”
Giống đâu khác như men hay bột nổi
Tuy lúc đầu một chút xíu bỏ vào
Bỏ vào lò cái bánh thảy phồng to
Nhưng thực chất bên trong đều lép xẹp
Nên chuyện Mác chẳng bao giờ nói hết
Bởi gạt tràn nhân loại đã trăm năm
Mà đến nay vẫn chưa chút muộn màng
Lại gạt tiếp biết bao người “khuynh tả”
Như Châu Âu nay vẫn còn ròng rã
Hay len vào cả nước Mỹ mới kinh
Thảy toàn đều bọn “khuynh tả” linh tinh
Nào có hiểu thảy chi về “mác xít”
Trở thành giống như lớp đầu lợi dụng
Để rồi sau xuyên suốt cả trăm năm
Dẫu đều đem mọi hệ quả oái oăm
Nay vẫn tiếp lại vòng quay nhân thế
Bởi ngu dại trên đời đều vô kể
Lớp cũ qua lớp mới chẳng ngại ngùng
Bởi vì đều toàn cảm tính tưng tưng
Còn thực chất có bao người lý tính
Kiểu “quần chúng” dễ dàng sa cuồng tín
Hoài tỏng tong bởi thiểu số đánh lừa
Trúng tim đen tức đều trúng bản năng
Gợi lên tính tham lam cùng bạc ác
Chất “tiêu cực” trên đời đâu có khác
Dầu ngàn năm cũng khó thể loại trừ
Bản năng sinh vật mãi còn hoài
Qua giáo dục người mới thành lý tính
Chính vì thế mà Tự do Dân chủ
Mới làm cho xã hội được quân bình
Mới tinh hoa được phát triển thật tình
Không bóp chẹt vì bản năng khống chế
Và như thế mới làm đời cao thượng
Từng cá nhân chẳng chút lụy người nào
Không trở thành nô lệ kiểu đàn bày
Mà tất cả đều Tự do Độc lập
Tức lý tính nâng cao toàn nhân loại
Ngàn đời qua lịch sử đã dựng lên
Bởi vì không nếu thuần chỉ bản năng
Bao giờ mới hóa loài người phát triển
Mà Lý tính cùng Tinh thần là một
Nó đều thành bản chất của Tinh hoa
Nó làm cho Nhân loại phát triển hoài
Hay nói khác làm nhân quần tiến hóa
Không tiến hóa loài người luôn chựng lại
Rồi quay về với thực tại bản năng
Đời chỉ còn tha hóa kiểu thảy hằng
“Độc tài” khiến bản năng thành chuẩn mực
Nên thuyết Mác chỉ đều trong quá khứ
Nhưng thật ra vẫn đeo đuổi tận giờ
Bởi vì do dốt nát thảy còn nhiều
Làm thành cả một môi trường phát triển
Khiến thuyết Mác cứ luôn hoài tái hiên
Mọi khi nào mê muội vẫn còn kia
Để làm cho lý tính mãi thụt lùi
Nhờ tiêu cực được nương vào cảm tính
THƯỢNG NGÀN
(16/11/20)
**
QUANG LÙN
Quang lùn thì thấy được gì
Bởi vì chỉ đứng ngang đì người ta
Khiến hoài “kiên định” bao la
Đến trời còn sợ huống là những ai
TIẾU NGÀN
(15/11/10)
**
DỊ KỲ
Trên đời lắm cái dị kỳ
Hay bao chuyện lạ lấy gì không vui
Ba mươi năm chẳn đúng rồi
Người đàn ông nọ rèn ngoài 400.000 con dao
Đều từ vỏ đạn pháo khác sao
Để nhằm lưu giữ điều về chiến tranh
Cốt vì viễn tượng hòa bình
Cho tương lai quả thật tình nên thơ
Thợ rèn đó Wu Tseng-dong
Nhìn tên biết thảy chính người Trung Hoa
Khác chi nhân loại vậy mà
Số đông mãi vẫn chuộng yêu hòa bình
Chỉ đều số ít linh tinh
Tham tàn nắm cáng tình hình mới căng
Biển Đông sấm dậy đất bằng
Sóng toàn trên biển có hằng khác sao
TẾU NGÀN
(15/11/20)
**
AI THẮNG AI ?
Chờ coi ai sẽ thắng ai
Cần gì đoán sớm để hài về sau
Trump vẫn thảy thượng cơ
Có đâu dễ bại trước Biden ngu đần
Ra đường “quỳ gối” chần dần
Nhục toàn dân Mỹ mơ màng được sao
Thành nên giữa buổi cào cào
Con công phải thắng mới hầu vinh quang
TẾU NGÀN
(15/11/20)
**
THẬT TỘI NGHIỆP DÂN
TÀU
Thật là tội nghiệp dân Tàu
Một lần “bỏ giỏ” đời nào có ra
Tỷ tư người chỉ xót xa
Ngày nay “sản phẩm” biến đều toàn gien
Đâu còn người kiểu tự nhiên
Mà thành “chế xuất” thảy từ của Mao
Đặng Tiểu Bình vẫn khác nào
Tập Cận Bình lại cũng đâu mới gì
Bây giờ còn muốn điều chi
Muốn toàn “xích hóa” Mỹ thì mới hâm
Biden mà thắng Trump
Mỹ thành thằng phỗng lạ sao của Tàu
TẾU NGÀN
(15/11/20)
**
ĐÍT CON CÀ CUỐNG
Cà cuống chết đít còn cay
Chuyện đời quả vậy mấy ai không tường
Thành nên nước Cộng mọi đường
Ngàn năm không bỏ lại toàn bênh nhau
Bởi vì cơ chế khác sao
Nó đà kết cấu khó nào đổi thay
Cuba cũng giống như Tàu
Kiểu con cà cuống đít cay còn hoài
Khó chi khác được dễ nào
Bởi vì lớp trước tạo đều lớp sau
Thành nên ông Mác cũng hay
“Độc tài vô sản” bao giờ thoát ra
Nó như trong ống vậy mà
Nước hoài cứ chảy khó mà đi đâu
Tự do đâu có con người
Mà đều sản phẩm mãi hầu vậy luôn
TẾU NGÀN
(14/11/20)
**
MỘT THUỞ HỌC TRÒ
Bây giờ nhớ lại cũng vui
Học trò Tiểu học sau ngày Năm tư
Từ trong Khu chiến quay về
Bắt đầu đi học ở vùng Quốc gia
Viết băng cây bút “lá tre”
Chấm vào bình mực ở nhà mang theo
Mực xanh mực tím đẹp đều
Óc đầu trong trắng thảy hoài tự nhiên
Đôi khi còn viết “bút rông”
Nhờ ngòi to bản viết thành chữ to
Bài toàn trong vở học trò
Thảy luôn đơn giản nhưng đều chiều sâu
Đến sau bình mực mới vô
Lật nghiêng “không đổ” thật là thần tiên
Lớn lên thêm viết “Pilot”
Gọi tên “bút máy” ngòi luôn màu vàng
Một thời niên thiếu đẹp toàn
Chẳng ca “lãnh tụ” chẳng màng điều chi
Thảy toàn nhân bản lạ gì
Học về lịch sử đều thì nhớ luôn
Về Gia Long, về Quang Trung
Về Trần Hưng Đạo với bao nhiêu người
Đều là những bậc anh hùng
Đưa vào sâu thẳm trong lòng tuổi thơ
SUỐI NGÀN
(14/11/20)
**
ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI
CÙNG
Đầu tiên ông Mác có rồi
Ông Lê có nữa vốn thời vậy thôi
Thành nên khúc giữa khúc đuôi
Chỉ đều uốn éo cho vui vậy mà
Dễ chi để mất cái đà
Bao người lớp trước cốt từng gà vô
Nên đều cứ vậy mà hô
“Lương tri nhân loại” quả nào khác đâu
“Đỉnh cao trí tuệ loài người”
Hay là “bách thắng” một thời xưa kia
Thành nên dẫu nói lia chia
Bây giờ tài liệu thảy đều còn ghi
Vũ Khoan nay hát những gì
Hay là Tố Hữu thảy đều ngâm thơ
Dễ đâu sự thật mà ngờ
Một đời “tung hứng” cũng rồi qua đi
Ngày nay còn lại những gì
Đều toàn “đổi mới” có chi không cười
Một thời từng nói “đổi đời”
Bây giờ ngược lại ai người không kinh
Thành nên đời chỉ linh tinh
Khác chi tuồng diễn thật tình thế thôi
Trăm năm sân khấu dẹp rồi
Mới thành lớp mới về nhà ngủ yên
TẾU NGÀN
(14/11/20)
**
MỘT CON NGƯỜI VĨ ĐẠI
Đúng Trump một con người vĩ đại
Rất xứng danh làm Tổng thống Hoa kỳ
Từ Washington đến nay có lạ chi
Chỉ Trump mới thành ra sáng chói
Bọn khuynh tả chúng thảy đều sợ hãi
Vì cả phe Dân chủ phải đảo diên
Chúng chỉ nhằm lừa đảo lẫn mị dân
Gian bầu cử nhưng Trump chẳng ngán
DẶM NGÀN
(14/11/20)
**
TỪ SỔ HỘ TỊCH ĐẾN SỔ
HỘ KHẨU
Sổ hộ tịch có từ thời Chiến quốc
Ở bên Tàu ai đâu có lạ sao
Cốt để nhằm bắt lính lẫn thuế thâu
Tạo nguồn lực của vương quyền phong kiến
Nhưng dân vẫn được tự do làm lụng
Đâu khi nào vào kinh tế tập trung
Cũng khi nào thêm còn kiểu đảng đoàn
Kiểu nước Tàu của thời kỳ cộng sản
Mao Trạch Đông lập ra điều “hộ khẩu”
Đích thật còn tàn ác hơn Thỉ Hoàng
Bởi mọi người nếu cần có miếng ăn
Phải xu nịnh và đội đầu “Lãnh tụ”
Cứ phong kiến cho độc tài độc đoán
Nhưng “độc tài vô sản” tệ hơn nhiều
Do một người tư tưởng kiểu phi nhân
Thành Các Mác đã hại tràn nhân loại
TIẾU NGÀN
(14/11/20)
**
DÂN TỘC, ĐẤT NƯỚC,
KHÁC KẺ CẦM QUYỀN
Chỉ khi dân chủ tự do
Cả ba luôn một khiến cho ngon lành
Bởi vì dân có phiếu bầu
Chọn người lãnh đạo để hầu thay dân
Còn mà những nước cù lần
Độc tài cả thảy dân thành đối nhau
Chỉ do vài kẻ cầm đầu
Tự biên tự diễn có nào phải dân
TẾU NGÀN
(14/11/20)
**
CUNG CÁCH QUỲ GỐI
Đem thân quỳ gối giữa được
Nếu không hèn hạ cũng thường lưu manh
Hay đều nhằm kiểu mị dân
Biden “khuynh tả” thôi còn nói chi
So Trump thảy gan lỳ
Biden chỉ kẻ khác chi yếu hèn
Tác phong cung cách lèn quèn
Ra đường quỳ gối chỉ thành tép riu
TIẾU NGÀN
(14/11/20)
**
CÁI ĐÚNG CÁI SAI
Ở TRONG CÕI ĐỜI
Việc đời phán đoán đúng sai
Đều theo cảm tính chỉ hoài đều ngu
Nhưng giờ “khuynh tả” lù đù
Biết chi cảm tính thảy hoàn toàn sai
Bởi vì đâu rõ một hai
Biết chi nguyên tắc mà hùa với nhau
Hiểu chi thuyết Mác thế nào
Thảy là ngụy thuyết hay đều chính danh
Thành nên khuynh tả một vành
Chỉ đều mù quáng kết thành vậy thôi
Có nào độc lập tự do
Kiểu đều quần chúng thảy do tuyên truyền
Dựa theo đầu độc huyên thiên
Cho mình chân lý kiểu toàn mánh mung
Kiểu giờ một bọn khật khùng
Dựa theo khuynh tả chống tràn Trump
Hở ra “dân chủ tập trung”
Hở ra “một đảng” não nùng ghê thay
Toàn sai nguyên tắc tự do
Toàn sai dân chủ còn đâu con người
Chỉ còn một đám tôi đòi
Suốt đời đều kiểu bọ giòi thế thôi
Đội đầu một kẻ nào lên
Tại mình ngu tối cho là vinh quang
TẾU NGÀN
(14/11/20)
**
VỤ ÁN HỒ DUY HẢI
Nếu Hồ Duy Hải là oan
Sao không thả mẹ để toàn nhân văn
Mười năm lại cố nhì nhằng
Còn như có tội phải cần chứng minh
Nếu không rõ rệt thật tình
Thà đành bỏ sót hơn là giết oan
Còn vô trách nhiệm thảy toàn
Người coi cóc nhái quả càng đáng thương
TẾU NGÀN
(14/11/20)
**
TỔ QUỐC, TỔ CÒ
Nói chi “Tổ quốc tổ cò”
Sặc mùi “chính trị” líu lo lâu rồi
Sao không đơn giản trên đời
Quốc gia, đất nước, thảy đều giản đơn
Danh từ chẳng có gì hơn
Chỉ đều rỗng tuếch nguồn cơn khác nào
Giống toàn “quần chúng” ào ào
Nói hoài “Tổ quốc” nhưng nào hiểu chi
TẾU NGÀN
(14/11/20)
**
QUYỀN TỰ QUYẾT
CỦA MỘT DÂN TỘC ?
Mọi điều đều phải rõ ràng
Nói cần cho đúng mới toàn phân minh
Lấy ta tư tưởng bùn sình
Trùm cho thiên hạ quả tình ra chi
Mà cần phải có tấc ni
Đúng theo tiêu chuẩn mới thì khách quan
Còn đều ăn nói giữa đàng
Hoặc thành ngu dốt hay nhằm mánh mung
Khác chi kiểu nói lùng nhùng
Như “quyền tự quyết” não nùng lắm thay
Nếu không bầu cử tự do
Thì quyền tự quyết chỉ do nói càng
Biết bao thiểu số hoang đàng
“Độc tài ép uổng” cần màng chi ai
Thành “quyền tự quyết” chỉ hài
Nói lời vô nghĩa mấy ai không cười
TẾU NGÀN
(14/11/20)
MỤC LỤC
14725.
VỀ VẤN ĐỀ CẢM TÍNH VÀ LÝ TÍNH TRONG ĐỜI SỐNG CỦA
NHÂN LOẠI (16/11/20)
14726.
QUANG LÙN (15/11/10)
14727.
DỊ KỲ (15/11/20)
14728.
AI THẮNG AI ? (15/11/20)
14729.
THẬT TỘI NGHIỆP DÂN TÀU (15/11/20)
14730.
ĐÍT CON CÀ CUỐNG (14/11/20)
14731.
MỘT THUỞ HỌC TRÒ (14/11/20)
14732.
ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG (14/11/20)
14733.
MỘT CON NGƯỜI VĨ ĐẠI (14/11/20)
14734.
TỪ SỔ HỘ TỊCH ĐẾN SỔ HỘ KHẨU (14/11/20)
14735.
DÂN TỘC, ĐẤT NƯỚC, KHÁC KẺ CẦM QUYỀN (14/11/20)
14736.
CUNG CÁCH QUỲ GỐI (14/11/20)
14737.
CÁI ĐÚNG CÁI SAI Ở TRONG CÕI ĐỜI (14/11/20)
14738.
VỤ ÁN HỒ DUY HẢI (14/11/20)
14739.
TỔ QUỐC, TỔ CÒ (14/11/20)
14740.
QUYỀN TỰ QUYẾT CỦA MỘT DÂN TỘC ? (14/11/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét