TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 378
KIỆT XUẤT,
HAY KHÔNG KIỆT XUẤT
?
Cái gì độc nhất trên đời
Tức là vô nhị do người tạo ra
Gọi thành kiệt xuất chẳng sai
Chữ Nôm ta đó ngày xưa vậy toàn
Mượn đều nét Hán chuyển sang
Làm sao đầy đủ mới càng nhiêu khê
Tài năng như vậy mọi bề
Chê ông cha thảy chỉ đều vong ân
Tạo nên chữ Việt vạn lần
Không còn âm Hán mà thành toàn ta
Dần dà phong phú hẳn ra
Đó là vốn liếng sau này tự nhiên
Thành nên Quốc ngữ nói riêng
La tinh chuyển nét nhưng đều nền xưa
Chỉ quân dốt nát nói bừa
Cho toàn “bạc nhạc” kiểu thừa lưu manh
TIẾU NGÀN
(25/11/20)
**
NHÂN CÁCH Ở ĐỜI
Luôn điều nhân cách ở đời
Là theo cái đúng đâu nào cái sai
Đúng cần tiêu chuẩn hẳn hòi
Sai đều bậy bạ mới toàn vô biên
Chống Trump giờ nhãn tiền
Tụi đều “khuynh tả” sợ phiền chi ai
A dua lợi dụng vốn hoài
Lòng thường bẩn thỉu chằng ngoài mị dân
TIẾU NGÀN
(25/11/20)
**
TỪ RỪNG VỀ XUÔI
Cái cây nó mọc trong rừng
Nhiều thằng rững mỡ mang làm đồ chơi
Bỏ tiền bứng gốc chặt cành
Thuê đoàn xe tải chở về trồng ngang
Bon sai sân hóa thảy toàn
Còn rừng trụi lủi đâu cần nói sao
Mưa tuôn xối nước ào ào
Đồng bẳng ngập lụt chúng nào cần chi
TẾU NGÀN
(25/11/20)
**
ĐẠI HỘI NHÀ VĂN
Nhà văn từ trước đến nay
Viết gì chẳng thấy chỉ lo họp hành
Hay là viết kiểu loanh quanh
Kiến bò miệng chén đã thành tự nhiên
Còn thơ đều thảy nhãn tiền
Ái tình luẩn quẩn làm điên cái đầu
Tưởng là nghệ thuật chi cao
Lại thơ con cóc nhảy vào nhảy ra
TIẾU NGÀN
(25/11/20)
**
VÌ ĐẤU TRANH “Ý HỆ”
Ai coi trên mạng đều vui
Chuyện về án mạng bùi ngùi quả kinh
Đăng trên Facebook chình ình
Hai thằng đập lộn một thằng chết tiêu
Cãi nhau về chuyện con bò
Trên lon Bò Húc giống gì cho phân
Tức là cái đực mọi phần
Chẳng phân thắng bại thành ra đánh liều
Chuyện toàn bé chỉ có nhiêu
Nhưng suy chuyện lớn lại điều tệ hơn
Chiến tranh “Ý hệ” nguồn cơn
Ba mươi năm ấy Bắc Nam khác gì
Năm tư cho đến Bảy lăm
Khác chi như chuyện cãi nhau về bò
Chết trên năm triệu con người
Lại làm đất nước một thời tan hoang
Chỉ vì “quan điểm” thảy toàn
Đổi nhau xương máu quyết càng vậy thôi
Dẫu đều nguồn gốc nước ngoài
Như lon Bò Húc đâu nào của ta
Bởi do nước khác làm ra
Nhưng ta cãi lộn đánh tiêu mạng đều
Tranh điều “ý hệ” quả lèo
Ngày nay ngã ngũ khác đâu buồn cười
TẾU NGÀN
(25/11/20)
**
CON NGƯỜI VÀ BỆNH TẬT
Hễ sinh vật thì đều có bệnh
Từ cỏ cây chim chóc khác sao
Ở trong đó con người cũng vậy
Máy dùng lâu sao chẳng mòn nào
Xưa Phật bảo bênh, sinh, lão, tử
Chỉ thảy đều quy luật tự nhiên
Bệnh đều thảy từ ngoài xâm nhập
Hoặc từ trong mới lộ ra liền
Người cũng kiểu như xe gắn máy
Thành có khi nhẹ nhất ngộp xăng
Cũng có khi bu gi tắt tị
Anh thợ xe chỉ phải lau chùi
Trường hợp nặng là xe hỏng hóc
Phải tìm ra bộ phận để thay
Người bác sĩ mày mò định bệnh
Giải phẩu xong là lại bình thường
Nhưng điều lạ nhiều khi bệnh tưởng
Bởi tự mình huyễn hoặc mà ra
Hay do bởi kẻ nào phán bậy
Thành đều tin mới thảy dại khờ
Đã bênh tưởng làm sao chữa trị
Bởi có nào đối tượng chi mô
Thuốc chỉ thảy rơi vào lỗ trống
Uổng tiền thôi kỷ thảy thấy mồ
Nhưng thuốc lại con dao hai lưỡi
Chữa không xong hậu quả thêm vào
Đó nghề nghiệp gọi là phản thuốc
Hay thuốc lờn cũng kiểu khác sao
Nên có điều bệnh hai loại chính
Bệnh xác thân hoặc bệnh tinh thần
Quá lo lắng cũng thành sinh bệnh
Sống vô tư bệnh lại tránh ta
Nói cho vui bệnh đời cũng thế
Tức đó đều bệnh của thế gian
Lấy chính trị làm đều thuốc chữa
Lại nhiều khi cũng thảy chữa lầm
Định bệnh sai khác chi luẩn quẩn
Bệnh hướng nam chữa bắc sao đành
Lầm phép tiên hay là thuốc thánh
Chữa riết rồi lợn lại què chân
Kiểu Liên Xô xài toàn thuốc Mác
Bảy mươi năm bệnh vẫn đâu lành
Càng trầm trọng cuối cùng phải bỏ
Trở về đều khởi sự mới toanh
Hay nước Tàu với Mao cũng thế
Thuốc Mác Lê chữa thảy rành rành
Cuối cùng lại kiểu toàn diệt sẻ
Hay xây lò đất sét luyện gang
Hồng Vệ Binh dậy rần khắp chốn
Bởi bốn tên bè lũ hiên ngang
Cuối cùng lại Mao đành ngã ngựa
Đặng được lên thay đổi thảy toàn
Bây giờ thuyết mèo đen mèo trắng
Thế hẳn vào thuyết cũ của Mao
Lấy nông thôn bao vây thành thị
Năm mươi năm Trung Quốc nghẹn ngào
Đặng quay lại hoang sơ tư bản
Nhằm vựt dần Trung Quốc đi lên
Dân Tàu động thị trường bỏ ngõ
Tư bản ngoài mặc sức tràn vô
Kết quả thấy thảy đều ngoạn mục
Tàu cộng nay lại tiến ào ào
Trở thành nước thứ hai thế giới
Cạnh tranh toàn với Mỹ khác sao
Thành bệnh cũ đã hầu chấm dứt
Bệnh đỏ da đã chuyển sang xanh
Tập Cận Bình đang cơn phấn chấn
Dùng lưỡi bò nhằm táp biển Đông
Coi như thảy Hoàng Sa ta mất
Bệnh hồn nhiên của Phạm Văn Đồng
Mới vung vít Công hàm 58
Làm trật chìa nay nước khóc rưng
Cả Trường Sa cũng thành ra hỏng
Bởi Domino ập thảy một lèo
Chưa tìm cách gỡ toàn ra được
Khác gì đâu đất nước gặp eo
Thành nói vậy ai cười cũng được
Ai khóc thầm cũng cứ tự nhiên
Con người thảy khác gì đất nước
Đừng kiểu toàn định bệnh huyên thiên
Bệnh một đường chữa thành một nẽo
Khác gì đâu kiểu chữa bệnh điên
Để cuối cùng tẩu hoa nhập mã
Làm thảy cho đất nước ưu phiền
Thành công khác so toàn với tội
Anh sửa xe lại khiến hư xe
Phải từ từ cảm ơn chi vội
Đã tốn tiền còn lại tật mang
Toa thuốc Mác có chi đâu khỏi
Thành bây giờ thế giới bỏ đi
Chỉ Lênin một thời tưởng bở
Đè nước Nga ra chữa lạ gì
Toàn ca ngợi khiến càng lan rộng
Làm tứ phương đều thảy tìm về
Đông Nam Á đến vùng Bắc Mỹ
Cả Phi châu đến vịnh Con heo
Nhưng kết quả đều lèo ai biết
Cuối cùng đành bỏ thuốc bỏ thầy
Tìm lại thảy kiểu phương truyền thống
Chữa bệnh theo tự tại ngày xưa
TIẾU NGÀN
(25/11/20)
**
ĐỪNG GIẬN CHIẾN ƠI
Thôi mà đừng giận Chiến ơi
Người ta góp ý chỉ đều tự nhiên
Giờ sao Chiến lại huyên thiên
Dịch toàn bài báo chống hầu Trump
Thành người đúng đắn đàng hoàng
Mình nhằm đi chống lại càng nói sao
Việc này cho bọn tào lao
Cớ sao Chiến lại nhào vào làm chi !
TIẾU NGÀN
(25/11/20)
**
TRUNG THỰC VÀ NGÂY
THƠ
Con người trung thực rất hay
Nguyễn Long Chiến nói có đâu nghi ngờ
Bởi xưa vốn học Miền Nam
Tuyên truyền đâu có kiểu Miền Bắc kia
Nhưng giờ sao lại ngây thơ
Tin phe Dân chủ vật vờ khác sao
Chúng đều giả dối ào ào
Nhằm toàn “khuynh tả” kiểu hầu “BLM” !
TIẾU NGÀN
(25/11/20)
**
ĐẠP CỨT BIDEN
Thằng này ăn cứt Biden
Hay là “đạp cứt” cũng bằng thế thôi
Chưởi Trump thảy tơi bời
Lưu manh có hạng kiểu nòi khác đâu
Biết nào sự thật trước sau
Bởi phe Dân chủ toàn hầu gian manh
Phá cho nước Mỹ tanh bành
Bằng trò gian phiếu đã thành tụi heo
TẾU NGÀN
(25/11/20)
**
THƠ CÓC TÀO LAO
Óc đầu đầy sạn kiểu mày
Biết chi văn hóa cao dày non sông
Biết chi nghệ thuật ngàn năm
Để lòi cái dốt lũ toàn dân ngu
TIẾU NGÀN
(25/11/20)
**
BỌN PHẢN QUỐC KIỂU
TÁN TẬN LƯƠNG TÂM
Trường Đông Đô mang danh “Đại Học”
Lại cấp đều “bằng giả” thảy toàn
Mà trong đó 55 trường hợp
Dùng giả bằng học “Nghiên cứu sinh”
Ra “Thạc sĩ” hay ra “Tiến sĩ”
Chỉ nhằm đều phỉnh gạt dân mình
Chúng khốn nạn bởi đầu đầy sạn
Hiểu gì sao văn hóa, văn minh
Tội “phản dân” trở thành phản quốc
Vì tạo ra “trí thức” bùn sình
Nhằm giả dối “ngồi đầu ngồi cổ”
Thảy khiến cho xã hội tanh rình
Thật hậu quả bao đời “Giáo dục”
Tạo bọn toàn tán tận lương tâm
Chúng chẳng khác dày vò đất nước
Làm đảo điên thảy kiểu lưu manh
TẾU NGÀN
(25/11/20)
**
CHUNG QUANH VẤN ĐỀ
“HÁN NÔM” XƯA CỦA
TA
Ừ dẫu sao tôi người ngoại đạo
Tức chẳng chuyên điều thảy đi sâu
Nhìn Hán Nôm chi như di sản
Của cha ông để lại khác nào
Từng Hán Nôm một thời đã thịnh
Trong cuộc đời ngôn ngữ của ta
Tuy vay mượn nguồn từ tiếng Hán
Nhưng công lao của thảy ông cha
Nhà ta cạnh một tay đại hãn
Cần làm sao gìn giữ sống còn
Hòa bình sống mà không đồng hóa
Đó nhu cầu sáng tạo Hán Nôm
Dùng chữ Hán đọc âm thuần Việt
Biến chúng thành công cụ cho ta
Kiểu sáng tạo tuy là thứ cấp
Đó chẳng qua hoàn cảnh nhất thời
Nhằm giao dịch cũng nhằm tồn tại
Bởi ngữ ngôn công cụ sống còn
Vừa hiểu người vừa ta phát triển
Đó chẳng qua phương tiện giao lưu
Ta biến chúng trở thành tài sản
Cho riêng ta trong cả ngàn năm
Nay kết quả vẫn nhiều tõ rạng
Qua nhiều đời kho liệu Hán Nôm
Đó tài sản cũng là máu huyết
Thấm sâu vào ngôn ngữ của ta
Nó bản chất đã thành tiếng Việt
Nhờ phát âm chữ viết riêng mình
Để rồi sau chuyển thành Nôm hẳn
Mượn nét Tàu mà chữ của ta
Tàu nhìn đến thảy đều ngọng nghịu
Nhưng với ta ngữ nghĩa vô vàn
Kho chữ Nôm hình thành là vậy
Đó nhờ do thành tựu ông bà
Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Du xuất hiện
Và nhất là Nguyễn Trãi đâu xa
Thơ Nôm đó đã thành đặc phầm
Tuy dẫu dùng nét Hán sâu xa
Chờ một ngày La tinh kia đến
Ta trở nên độc lập tự do
Chữ “Quốc ngữ” ra đời là vậy
Kể từ đây mẫu tự La tinh
Nét chữ Hán đã thành quá khứ
Cả chữ Nôm được vào hẳn bảo tàng
Đều công khó ông cha tất cả
Bởi dựa vào đầu óc dồi dào
Từ chữ Nôm chuyển qua Quốc ngữ
Dễ do người cả thảy hay sao
Nay đáng tiếc vài tay ngoắc nghéo
Tự cho mình thuộc Viện Hán Nôm
Để mạo nhận mình người yêu nước
Cho người Tàu dạy thảy cho ta
Cho đời Đường chúng từ ngoài đến
Dạy dân ta âm nghĩa Hán Nho
Để từ đó tạo ra Hán Việt
Thật khác chi kiểu bọn giả đò
Họ đâu hiểu chỉ là nghịch lý
Sao người Tàu dạy được cho ta
Khi âm phát toàn là giọng Việt
Quả trớ trêu quan điểm ta bà
Đó chẳng qua chỉ là ẩn ý
Của óc đầu nô lệ vào Tàu
Kiểu thảy hô anh Hai, anh Cả
Lại tự xưng “yêu nước” ba hoa
Còn tự xưng ta là “khoa học”
Nhưng biết nào chân lý khách quan
Cái chủ quan mà cho khoa học
Thật quả đều ngu dốt thảy toàn
Vài lời vậy bàng dân thiên hạ
Thử nhìn vào ngẫm nghĩ xem sao
Cái gì đúng hay sai là vậy
Tôi hoan hô anh Nguyễn Hải Hoành
Lòng quả cảm, tinh thần dân tộc
Quyết chủ trương “Hán Việt” của mình
Chỉ do bởi ông cha sáng tạo
Đâu phải Tàu kiểu nghĩ linh tinh
Khiến Hán Việt đã thành nhịp đập
Trong con tim ngôn ngữ của ta
Bảy phần mười gốc đều Hán Việt
Có làm sao mà thảy loại ra
Nên tiếng Việt đã toàn phong phú
Chỉ nhờ do Hán Việt làm nòng
Thành căn bản kiểu hòn đá tảng
Loại bỏ ra tiếng Việt cũng đi đoang
Nên “Việt hóa” nếu toàn ngu ngốc
Chỉ trở nên mách qué lạ gì
Tiếng ta thảy còn đâu quý tộc
Tuy bình dân nhưng chất tinh hoa
Khiến hiện nay tiếng ta cao quý
Vừa lâu đời, hiện đại khác nào
Cái ngàn năm hóa thành cốt lõi
Hiện đại dùng mẫu tự La tinh
Kẻ ngu dốt đâu nào nhìn thấy
Nét đặc trưng trong thảy cả hai
Muốn quay lại “Hán Tàu” nô lệ
Nhằm bỏ đi “Hán Việt” của ta
Hoặc phủ nhận việc La tinh hóa
Bởi cho là di sản “thực dân”
Quả ngu ngốc kiểu đồ chó má
Chúng hiểu đâu tinh chất nước mình
SẮC NGÀN
(25/11/20)
**
TỰ DO VÀ THẦN TƯỢNG
Chẳng ai “thần tượng” Trump
Nhưng lời nói đúng buộc cần phải theo
Trong khi “khuynh tả” toàn lèo
Cốt nhằm dối gạt thảy đều đáng nghi
Hiểu chi sự thật là gì
Mà đầy cảm tính thảy khi buồn cười
Nên kêu “thổ tả” phải rồi
Chúng thường bán chó lại nhằm treo dê
TẾU NGÀN
(24/11/20)
**
ĐỪNG MONG NỀN VĂN
MINH
NHÂN LOẠI LẠI PHẢI
SỤP ĐỔ
Văn minh Hy Lạp đến giờ
Thảy đều tồn tại có nào khác đâu
Phương Tây sau chỉ thêm vào
Xuyên qua La mã mới thành hôm nay
Giờ đây gồm cả Đông Tây
Bởi vì nhân loại luôn đều một thôi
Chỉ duy “Mác xít” một thời
Cuối cùng rồi hết ngược đời khác đâu
Vậy nên khoa học đứng đầu
Cộng vào văn hóa mới đều bền luôn
Nhất là đạo đức mọi nguồn
Mác đem “sổ toẹt” chẳng buồn hay sao
Để thay “Giai cấp đấu tranh”
Thảy toàn cảm tính khiến đều chủ quan
Ba hoa huyễn hoặc mơ màng
Cuối cùng tan biến lẹ làng hiển nhiên
Vậy nên quan điểm huyên thiên
Sính đều “Mác xít” ai liền không hay
Chỉ nhằm não trạng loay hoay
Cũng mang “hội thảo” thày lay buồn cười
Khác chi nhằm chỉ gạt người
Có nào nhân bản gọi là “văn minh”
Mà cần sự thật nhiệt tình
Con đường chân lý mới thành nhân văn
TẾU NGÀN
(24/11/20)
**
HÌNH ẢNH NGÀY XƯA
Xe đò giống kiểu đồ chơi
Bắc Ninh – Hà Nội một thời cũng vui
Giờ nhìn lại quả lạ ôi
Bảo tàng ảnh cũ thảy hầu quý thay
Thời này sau Cách mạng Nga
Lênin 1917 đã ra nắm quyền
Xứ ta vẫn thảy thần tiên
Khách bu đông nghẹt triền miên xe đò
Đàng xa lại chiếc xe tay
Áo dài khăn đóng một thầy ngồi trên
Phu xe kéo kiểu lềnh kềnh
Hiền hòa mặt lộ rộng thênh ai ngờ
Thời xưa khác với bây giờ
Trăm năm thế kỷ đã toàn trôi qua
Nên giờ khó thảy nhận ra
Khi nhìn ảnh cũ quả là hồn nhiên
TIẾU NGÀN
(24/11/20)

**
NGUYỄN LONG CHIẾN
Nguyễn Long Chiến khoái Biden
Đó điều ai dễ có khen được nào
Hóng tin “khuynh tả” tào lao
Cốt nhằm triệt hạ thảy đều Trump
Nhiều khi xem quả bực mình
Ai ngờ Long Chiến đổi hình thế sao
Trước đây bài viết thế nào
Giờ đây bài viết tầm phào khác chi
TẾU NGÀN
(24/11/20)
**
CHỮ HÁN VÀ TRUNG QUỐC
Nói con người chính nói về não trạng
Hệ thần kinh bởi tiến hóa làm thành
Qua di truyền và hoàn cảnh chung quanh
Mỗi dân tộc mới thành đều mỗi khác
Người Tàu lại tự coi mình cỏ rác
Chạy theo người chữ Hán bị khinh khi
Thế thành ra tồi bại có lạ gì
Bởi chữ Hán nhiều ngàn năm đã có
Không đánh giá về chính mình đúng mức
Khác chi sao dân Tàu thảy tầm thường
Muốn thế vào Hán ngữ thảy La tinh
Kiểu đâu khác vác mai nhằm chạy quấy
Trong khi đó Hán văn đều tự nó
Là tinh hoa dân tộc cả ngàn năm
Có dễ đâu trời rơi xuống được sao
Hay rác rến tứ phương toàn trôi lại
Nhưng não trạng của thảy đều dân tộc
Từ ngàn xưa đã hun đúc mà thành
Nó kết tinh đều tinh túy tinh thần
Mà khoa học vẫn gọi là chất xám
Thành lịch sử đâu thể nào giản lược
Mà biến thiên theo quy luật khách quan
Mọi điều gì tồn tại cả ngàn năm
Đâu thể dễ phút giây thành đột biến
Vậy Trung Quốc xưa ít đều phát triển
Bởi vì do não trạng của con người
Đâu phải vì “ngôn ngữ” chỉ đổ thừa
Kiểu vụng múa mới thành chê đất lệch
Vì tiếng Hán vốn không giàu âm tiết
Đành chịu thôi bởi bản chất khác nào
Sao muốn đều thay đổi kiểu bề ngoài
Thật dại dột cả toàn dân Trung Quốc
Có gì khác kiểu vơ vào Mác xít
Nhưng hiểu chi đầu đít cả ngọn ngành
Tại vì Mao vốn chỉ gã nông dân
Lấy tham vọng cá nhân làm cứu cánh
Bao thập kỷ khiến nước Tàu trì trệ
Giết cả trên mấy chục triệu mạng người
Vẫn chỉ đều kiểu lạc hậu không ngoài
Khiến phải Đặng Tiểu Bình thay thế
Thuyết “Mèo trắng mèo đen” đều đáng kể
Mới thoát ly được não trạng của Mao
Nhằm trở về kiểu “tư bản” xé rào
Phủ nhận Mác tuy giả đò theo Mác
Giờ “phát triển” quả thảy đâu nào khác
Chỉ nhờ sang chốn “kinh tế thị trường”
Dầu gắn đuôi “xã hội” kiểu chán chường
Cốt thảy chỉ bảo lưu quyền “giai cấp”
Tức giai cấp cầm quyền hay thống trị
Dẫu nhân danh là giai cấp “công nhân”
Kiểu treo dê bán chó thảy mọi phần
Mà cơ bản thuyết Mác toàn xạo xự
Thành đời sống phải luôn cần khoa học
Bởi đó đều mới nguồn mạch khách quan
Còn bày ra “ý hệ” chỉ xạo toàn
Đó có khác chi bản thân thuyết Mác
Khiến “giai cấp” hiểu theo điều cỏ rac
Hở la toàn “phong kiến thống trị” đều
Hở kêu đều “chữ Hán phải thủ tiêu”
Bởi quy chụp phong kiến dùng công cụ
Thành lệch lạc quan điểm toàn mông muội
Bởi nào đâu não trạng được tự do
Mà tuyên truyền đều thảy bị cột vào
Kiểu “Ý hệ” phiên diễn toàn sai trái
Vẫn thực chất nay Tàu đều bắt chước
Đâu dễ chi sáng tạo được chút nào
Mà hầu đều ăn cắp của phương xa
Để lấy đó cho Tàu làm hãnh diện
Nên tóm lại mọi điều do bản chất
Hay nói chung là não trạng người Tàu
Cả ngàn năm vẫn lạc hậu hơn người
Để quay lại lấy mình làm chê trách
Đâu biết thảy “chữ Hán” đều vô tội
Nó thuần toàn chỉ công cụ ngữ ngôn
Nhưng người dùng vì não trạng tệ toàn
Sao bì được bằng người đều phát triển
Hay tóm lại tinh thần luôn vẫn chính
Chân biếng đi lại chê trách bởi giầy
Cốt ham đều hoạnh họe của người ta
Miệng luôn thảy hô “đại đồng vô sản”
Kiểu Biển Đông làm ai không cháng váng
Định chiếm nguyên bằng học thuyết Lưỡi bò
Gồm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam
Ỷ sức mạnh chỉ dựa vào bắt chước
Nên nhìn lại ngày nay như ngày trước
Vẫn kiểu đều não trạng của người Tàu
Như xưa chê “phong kiến” có lạ đâu
Nay “xã hội” cũng đâu nào có khác
Thành ví thử nếu không dung chữ Hán
Tàu vẫn Tàu ngàn thuở bộ khác sao
Chỉ tội tình dầu chữ Hán tinh hoa
Lại ngậm đắng nuốt cay vì oan uổng
Bởi não trạng khi thảy đều mục ruỗng
Thay ngữ ngôn cũng nhằm giúp được gì
Mà phải thay bản chất mới khả khi
Bởi mọi cái tinh thần điều khiển cả
Nước Tàu xưa tinh hoa ai không lạ
Đã kết thành văn hóa thảy ngàn đời
Sau chỉ vì “chính trị” hại con người
Nhằm “tranh bá đồ vương” phi văn hóa
BIỂN NGÀN
(24/11/20)
**
CON NGƯỜI VÀ NGÔN
NGỮ
Vì ngôn ngữ là nhu cầu đời sống
Nên mỗi loài sinh vật cũng khác nhau
Và dĩ nhiên cao nhất vẫn con người
Nhưng tuy vậy mỗi sắc dân mỗi khác
Kiểu cây cỏ bông hoa đều dị biệt
Khó làm sao đồng hóa được như nhau
Thành tiếng Tàu cũng khác với tiếng ta
Dẫu thời cổ ta vẫn cần vay mượn
Tiếng “Hán Việt” tự ta là nguồn gốc
Đâu phải Tàu mang tới dạy dân ta
Thế mà nay lại lắm kẻ ba hoa
Bảo đời Đường Tàu đem qua quả dại
Thật ốt dột óc chỉ đều nham nhở
Hở một điều là ỷ lại nước ngoài
Chê chữ ta vì khoái chỉ chữ Tàu
Nhằm giấu mặt ẩn tàng điều “Ý hệ”
Để chê Pháp đều “thực dân” cả thảy
Quý Nga, Tàu đều anh cả, anh hai
Nên ngấm ngầm cùng rủa chữ La tinh
Gian dối bảo không phải là “dân tộc”
Cái ngu đó đến độ thành tàn khốc
Biết chi Anh, Pháp, Đức thảy thế nào
Mọi chuyên từ đều căn bản La, Hy
Vậy ngôn ngữ của ta cùng giống thế
Nhưng “âm Việt” bởi ông cha sáng tạo
Để làm nên đặc sắc chữ riêng ta
Đọc thơ Đường, Luận ngữ, hoặc Kinh Thi
Ta đều đọc qua tiếng ta cả thảy
Đó ưu điểm thảy của đều chữ Việt
Ông cha ta đều rất đỗi thông minh
Không theo Tàu lại mượn thảy tinh hoa
Ta vẫn giữ nét riêng không đồng hóa
Nhưng nay bọn “Việt gian” đều lộ cả
Chúng đều nhằm “chê thảy” chữ của ta
Tức hùa nhau chê “Quốc ngữ” kiểu gian tà
Nhằm cố ý quay trở về “Hán hóa”
Chúng phịa đặt ra “Việt Nam chữ mới”
Chữ “4.0” hay kiểu chữ cua đồng
Thảy ngô nghê cho “dấu giọng” chẳng cần
Kiểu rừng rú lại cho toàn “sáng tạo”
Cốt phá đám hay chỉ đều ba xạo
Cả tên đường De Rhodes lẫn Pini
Chúng đều hùa la lối quả lạ gì
Toàn giọng lưỡi kiểu “Việt gian” phản quốc
Bởi tâm lý theo Tàu nên hậm hực
Muốn diệt toàn chữ Quốc ngữ của ta
Khác chi đều bọn “giặc cỏ” ta bà
Chúng muốn biến nước ta thành lệ thuộc
Ngàn năm trước nước Tàu qua xâm lược
Nhưng chúng nào đồng hóa được ta đâu
Sao bây giờ bọn hậu thế hồ đồ
Phản dân tộc nhằm diệt toàn Ngôn ngữ
Chúng đâu biết tinh hoa ta vạn thứ
Từ ngàn xưa đã sánh với ngang Tàu
Lại còn nay vượt hẳn một cái đầu
Mà Quốc Ngữ bằng La tinh là bằng chứng
NON NGÀN
(24/11/20)
**
VỀ NGUYÊN LÝ NHÂN
QUẢ
Điều luôn dễ thấy ở đời
Đó là “nhân quả” vốn hoài vậy thôi
Cái gì tự nó “nguyên nhân”
Tạo ra “hậu quả” thảy đều kèm theo
Thành nên thực tế đâu lèo
“Nhân” mà không tốt “quả” thì tốt sao
Nguyên nhân càng vậy nếu tồi
Tất nhiên hậu quả vạn ngàn tệ hơn
Khác gì chỉ kiểu nguồn cơn
Làm cho “thuyết Mác” xanh rờn một khi
Tiền đề đặt trật lạ gì
Dễ đâu kết quả tốt toàn rút ra
Nên thành hóa chỉ ba hoa
Trăm năm nhân loại khiến đà trớ trêu
Bao nhiều phung phí ngặt nghèo
Cuối cùng trớt hướt khác sao buồn cười
Bởi đều phỉnh gạt con người
Lao vào “lỗ hổng” khó nào trồi lên
Khác chi vũ trụ “lỗ đen”
Tựa hồ thuyết Mác cũng bằng vậy thôi
Hai bên đều quả giống nhau
Thảy toàn “tiêu cực” khác đâu vậy nào
Bao nhiêu sự vật “rơi vào”
Bị “hư vô hóa” cuối cùng như không
TẾU NGÀN
(24/11/20)
MỤC LỤC
14798.
KIỆT XUẤT, HAY KHÔNG KIỆT XUẤT ? (25/11/20)
14799.
NHÂN CÁCH Ở ĐỜI (25/11/20)
14800.
TỪ RỪNG VỀ XUÔI (25/11/20)
14801.
ĐẠI HỘI NHÀ VĂN (25/11/20)
14802.
VÌ ĐẤU TRANH “Ý HỆ” (25/11/20)
14803.
CON NGƯỜI VÀ BỆNH TẬT (25/11/20)
14804.
ĐỪNG GIẬN CHIẾN ƠI (25/11/20)
14805.
TRUNG THỰC VÀ NGÂY THƠ (25/11/20)
14806.
ĐẠP CỨT BIDEN (25/11/20)
14807.
THƠ CÓC TÀO LAO (25/11/20)
14808.
BỌN PHẢN QUỐC KIỂU TÁN TẬN LƯƠNG TÂM (25/11/20)
14809.
CHUNG QUANH VẤN ĐỀ “HÁN NÔM” XƯA CỦA TA (25/11/20)
14810.
TỰ DO VÀ THẦN TƯỢNG (24/11/20)
14811.
ĐỪNG MONG NỀN VĂN MINH NHÂN LOẠI LẠI PHẢI SỤP ĐỔ
(24/11/20)
14812.
HÌNH ẢNH NGÀY XƯA (24/11/20)
14813.
NGUYỄN LONG CHIẾN (24/11/20)
14814.
CHỮ HÁN VÀ TRUNG QUỐC (24/11/20)
14815.
CON NGƯỜI VÀ NGÔN NGỮ (24/11/20)
14816.
VỀ NGUYÊN LÝ NHÂN QUẢ (24/11/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét