TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 378
TRUNG HOA VÀ MỸ QUỐC
Trung Hoa vốn hỏng lâu rồi
Từ năm Bốn chín Mao vừa đi lên
Biến thành “Mao Tuyển” lềnh khênh
Khiến nền văn hóa cũ toàn tiêu đi
Đến đây Trung Quốc còn gì
Chỉ đều “người máy” có thì lạ sao
Được lên “dây cốt” ào ào
Miệng hô khẩu hiệu cắm đầu hi sinh
“Biển người” dầu ngã ình ình
Cuối cùng vẫn thắng dầu vài mống thôi
Vì còn đâu nữa con người
Thảy thành công cụ cho đều chỉ huy
May nhờ còn có Hoa Kỳ
Trăm năm trụ lại khác gì còn đây
Liên Xô hiện đã khóa tay
Bởi vì vốn sụm bà chè từ lâu
Đông Âu cũng vậy khác sao
Chỉ còn Tàu, Mỹ đương đầu cũng vui
Nhưng nay Mỹ lại bùi ngùi
Bởi phe “Dân chủ” đã hầu xuội lơ
Chỉ vì tâm lý ai ngờ
Thói quen Tư bản đồng tiền trước tiên
Đến nay hóa thảy thành điên
Chờ Tàu cướp sạch mới liền ngẩn ngơ
Biden đầu óc dại khờ
Dân còn chút xíu trông vào Trump
Lần này nếu bị bại toàn
Hoa Kỳ “hóa đỏ” hết còn đâu xanh
Thành ra thế giới loanh quanh
Chạy đâu cho khỏi đã thành vấn vương
Bọn nhằm “khuynh tả” mọi đường
Cuối cùng “thổ tả” chỉ thưởng vậy thôi
TIẾU NGÀN
(23/11/20)
**
SÁNG KIẾN MỸ NHÂN
Đây là sáng kiến mỹ nhân
Ngon hơn sáng kiến “công nhân” rất nhiều
Tuy cùng che đậy thảy đều
Nhưng đây che đậy hóa toàn có duyên
Nhìn vô thấy “khóm, dưa” liền
Nhưng bên sau lại đào tiên mỹ miều
Lấy đi ai cũng muốn đều
Hết còn “dưa, khóm” mà thành đào tơ
TIẾU NGÀN
(23/11/20)

**
TRẦN QUỐC THUẬN “QUY
ẨN”
Thuận nay quy ẩn tốt thôi
Thảy “nhàm” thế sự cả rồi lạ chi
Nào làm “cộng sản” được gì
Liên Xô đã sụm chỉ thì toi cơm
Dẫu thời “thế sự” xanh rờn
Tẩm xăng “Hòa thượng” danh đều trước sau
Diệm Nhu phải đổ khác đâu
Cũng phần nhờ Thuận với Thầy Trí Quang
Cả đời “cách mạng” rộn ràng
Theo chân ông Mác thảy toàn vinh danh
Tưởng đâu mọi sự đạt thành
Nhưng rồi “đổi mới” phải đành trớt huơ
Bao nhiêu tháng đợi ngày chờ
Giờ toàn tóc bạc da mồi lạ đâu
Thành nên nghĩ lại trước sau
Thuận nay “quy ẩn” quả hầu cũng vui
Thế gian đều vậy khác nào
Công danh phú quý một thời rồi qua
Duẩn, Đông, Chinh, Giáp sa đà
Bốn ông “tứ trụ” thảy rồi cũng đi
Đi theo “Bác” vẫn lạ gì
Trước sau rồi Thuận vẫn thì thế thôi
Đồng bào, đồng chí có hầu
Khi xong “đồng chí”, đồng bào còn nguyên
TẾU NGÀN
(23/11/20)
**
ĐẤT NƯỚC LÀ “CỦA
CHUNG”
Luôn luôn đất nước “của chung”
Họp thành “xã hội” để cùng sống nhau
Tinh hoa chọn thảy người tài
Vận hành đất nước mọi điều tất hay
Nhiệt tình nhiệt huyết xưa nay
Công bằng bác ái vẫn đều tự nhiên
Tùy theo hoàn cảnh nhãn tiền
Óc toàn thực tế mới liền phát huy
Nhưng rồi Các Mác ngu si
Nói toàn ảo tưởng lạ gì nữa sao
Thảy nhằm ngụy biện bịp đời
Hô “không giai cấp”quả thời quá ngu
Ví như cây mọc thiên thu
Luôn cần cành nhánh chia đều trước sau
Có nhánh thấp có nhánh cao
Nhánh bung tứ phía khác nào vậy đâu
Bởi khi hạt nẩy mầm rồi
Cây hoài lớn mãi dễ nào quay lui
Quay về quá khứ chỉ cùi
Quay về “cộng sản” quả hầu đảo điên
Thành nên Mác dại triền miên
Cây “quay về hạt” huyên thiên gạt đời
Cái thời “cộng sản” xa rồi
Kiểu nhằm “hái lượm” khó nào quay lui
“Độc tài” thêm lại bùi ngùi
“Độc tài vô sản” dùi cui không bằng
Kiểu đều “dùi đục mắm nêm”
Còn đâu thế giới tiến về văn minh
Thành nên “tội Mác” thật tình
Trăm năm làm thảy tiêu tùng nhân gian
Cốt nhằm ngụy biện đều toàn
Có chi khoa học khiến càng ngu si
Bất công tạo thảy khác gì
“Độc quyền cai trị” thành khi buồn cười
Gây toàn trái cựa trên đời
Ngàn xưa nhân loại vốn thời thế đâu
Mác thành mê tín quả hầu
Tự nhiên “dựng chuyện” bảo đều “công nhân”
Đảm đương “sứ mạng” mọi phần
“Thay trời trị nước” quả khùng quả điên
Khiến bao lợi dụng nhãn tiền
Kẻ toàn “cơ hội” hẳn liền nhảy vô
Nhân danh “giai cấp” hồ đồ
Ghịt đầu xã hội ai thời không hay
“Độc tài” còn nói được đâu
Phải đành cúi mặt hóa hầu cu li
Phá tan nhân loại lạ gì
Đã thành “tội Mác” muôn đời không phai
NGÀN DẶM
(23/11/20)
**
TỪ “DUY VẬT” ĐẾN
“TÂM LINH”
Một thời “duy vật” linh đình
Tuyên truyền đến độ tội tình người dân
Đập dến phá miếu rần rần
Bao nhà Văn Thánh trở thành sân phơi
“Mác Lê” tụng niệm ơi hời
Dưới thời Lê Duẩn ai người chẳng kinh
Nói toàn một giọng thật tình
Nhưng đều miệng lưỡi về từ Tàu, Nga
Tạo bao hệ lụy xót xa
Nước nhà rách nát một thời lạ đâu
Tới khi “đổi mới” lên rồi
Nhờ Liên Xô đổ mới thành hết ca
Giờ đây gió đổi chiều ra
Hùa cùng luận điệu hô đều “tâm linh”
Dựng chùa xây miếu linh đình
Hết còn “duy vật” quả tình cũng vui
TẾU NGÀN
(23/11/20)
**
NGƯỜI TÀI TRÊN THẾ
GIAN
Thế gian chẳng hết người tài
Tùy vào hoàn cảnh mà Trời sinh ra
Qua thời đầy quỷ đầy ma
Đến thời thế giới đơm hoa người tài
HOA NGÀN
(23/11/20)
**
CÔN SƠN
Côn Sơn đỉnh phủ mây trời
Là nơi đất nước sinh người hùng anh
Ngàn năm Nguyễn Trãi vang danh
Thế cờ lựa đánh quân Minh diệt toàn
NON NGÀN
(23/11/20)
**
CÂY HOA SỬA
Một thời hoa sữa “thơm tho”
Ngợi ca Hà Nội ai bằng Hải Như
“Nhà thơ” ca ngợi “Bác Hồ”
Coi mình “số một” dễ nào ai hơn
Cấp thơ Tố Hữu lơn tơn
Kiểu đều “tục hóa” nguồn cơn vậy mà
Bác toàn biển cả bao la
Hải Như “thánh hóa” mới là thần tiên
TẾU NGÀN
(23/11/20)
**
MỘT THỜI
Một thời “Đế quốc” chưởi vung
Bây giờ lau mặt ngồi chung Hoa Kỳ
Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp lạ gì
Khác nào lừa dối thảy toàn dân ta
Máu xương vô kể đổ ra
Đổi danh từ hão có mà khác đâu
Hoàng Sa nay đã mất rồi
Trường Sa cũng vậy dân ngồi mà than
Thành nên lịch sử muộn màng
Mất toi “thế kỷ” quả càng đau thương
Khiến giờ lạc hậu mọi đường
Dễ nào theo được phố phường chung quanh
Đó đều sự thật rành rành
Tung hô cho mấy chỉ thành tiếu lâm
Uổng cho đất nước Lạc Hồng
Tàu, Nga nó dụ mọi phần biết chi
SÓNG NGÀN
(23/11/20)
**
MẶC CHÚNG HỌP BÀN
Để cho chúng nó họp bàn
Mỹ mà không có vẫn toàn vô duyên
Trump nghĩ vậy chơi Gold
Để coi tụi nó có bàn được chi
G.20 đó lạ gì
Đem so với thảy Hoa kỳ đều thua
Vậy mà còn xúm a dua
Ngo ngoe chúc sớm đặng hùa Biden
TẾU NGÀN
(23/11/20)
**
ẢNH ẢO HAY ẢO ẢNH
Đều toàn ảnh ảo cả mà
Có đâu ảnh thật để nhằm cười chê
Bởi đầy quần áo mọi bề
Có nào bày biện ê hề ra sao
Điều này ai cũng thấy rồi
Có đâu con nít hay thời thiếu niên
Khác điều chỉ thấy bên trong
Bây giờ nó lại lộ nguyên ra ngoài
Vô tình hay thảy cố tình
Nào ai biết được ngoài mình nàng thôi
Cả khi do gã thợ may
May đều kín đáo lại nay phơi toàn
Trớ trêu nhưng đã muộn màng
Mặc như không mặc khiến càng tiếu lâm
Người xem dẫu vậy hà rầm
Tuy đều kín mít khỏa thân đâu nào
TIẾU NGÀN
(22/11/20)

**
CÁI NGU CỦA NGƯỜI
TÀU
Tàu ngu lại tưởng mình khôn
Thành ngu dồn lại khiến càng thêm ngu
Biết chi cây cối bông hoa
Loại nào thứ ấy đều là tự nhiên
Cây hồng phải tất hoa hồng
Dễ cây thúi địt nở thành cúc sao
Thành ra luôn chỉ tào lao
“Bỏ đi chữ Hán” xôn xao một thời
Bao người ngu chỉ vẽ vời
Muốn “la tinh hóa” đều toàn vô duyên
Thành chôn chữ Hán nhãn tiền
Khác nào chôn thảy tổ tiên của mình
Nên Tàu tâm lý bùn sình
Khi xưa “ngoại tộc” vào toàn làm vua
Sau “La tinh hóa” hồ đồ
Rồi thời “Mác hóa” điên rồ của Mao
TẾU NGÀN
(22/11/20)
**
ÔNG CHA TA KHÔNG
NGU
Tàu văn minh quả trước ta
Nếu không “bắt chước” có mà ngu sao
Vả chăng nằm sát hàng rào
“Một công hai việc” lẽ nào không thông
Lại thêm “chữ Hán” đẹp toàn
Mang nhiều ý nghĩa phải càng nên theo
Nhưng đâu theo kiểu chỉ lèo
Tạo âm “Hán Việt” để thành của ta
Cần gì khó nhọc tạo ra
Nó đà có sẳn dễ mà phí đi
Thành nên tạo mới làm gì
Xe người đã có ta thì ngồi lên
Đường dài đi tới mông mênh
Trước tiên “mượn tạm” sau thành chữ Nôm
Nhưng chưa hả dạ thỏa lòng
Tiến sang “Quốc ngữ” mới toàn thông minh
Hán đâu bì kịp La tinh
Cái sau khoa học thì mình phải theo
Đi lên phát triển được đều
Bởi vì chữ Hán nặng nề khó chơi
Thành ta xuất sắc hơn người
Vượt Tàu một bậc khiến càng hay ho
Tàu sau cũng muốn lò dò
Thích “La tinh hóa” có nào được đâu
TẾU NGÀN
(22/11/20)
**
SỰ THÔNG MINH CỦA
CHA ÔNG CHÚNG TA
Ngàn năm sát nách nước Tàu
Không hề đồng hóa chính nhờ tài hoa
Thông minh bao lớp ông cha
Tránh Tàu đồng hóa nhờ đường đi riêng
Thành công ngôn ngữ trước tiên
Trở nên trụ cột mọi miền non sông
Ngữ ngôn “Hán Việt” tạo toàn
Đã làm lợi khí cho đều dân ta
Từ đây dựng thảy tinh hoa
Tạo nên trí thức nước nhà Việt Nam
Ta riêng một cõi “chữ Nho”
Nó như ngôn ngữ dành cho nước mình
Mọi điều từ buổi bình minh
Mà Tàu đã có trở thành của ta
Từ kinh truyện đến việc nhà
Những gì thực tế ta đều toàn quen
Đến nay trải mấy ngàn năm
Đã toàn máu huyết của ta mất rồi
Giúp làm phong phú tiếng mình
Nhưng đâu mất gốc thật tình thế thôi
Tiếng ta được thảy văn hoa
Nhờ từ gốc Hán đều đà kết tinh
Hóa toàn từ ngữ của mình
Bảy phần mười đó quả tình vẽ vang
Chỉ nay kẻ dốt nói càn
Hiểu chi văn hóa mọi đàng chiều sâu
Cho rằng ta lệ thuộc Tàu
Để toàn “Việt hóa” khác đâu chỉ lèo
Như ta vẫn nói con “mèo”
Nhưng cần vẫn thể bảo thành con “miêu”
“Chó” thì gọi chó vẫn đều
Có khi “cẩu, khuyển” muốn nhằm thêm vô
Nên chi quan điểm hồ đồ
Muốn đều “tục hóa” còn nào văn chương
Nói thành “xưởng đẻ” chán chường
Hay là “giặc lái” làm sao không cười
Trong khi “không tặc” có rồi
Hoặc từ “tên lửa” chỉ thành ngô nghê
Thay cho “hỏa tiễn phòng không”
Khiến đều lợm cợm quả trông ra gì
Thành nên cái dốt khác chi
Ngỡ là “tiến bộ” thật thì u mê
Tiếng ta phong phú mọi bề
Làm thành nghèo xát não nề than ôi
Tinh hoa ngôn ngữ còn đâu
Tài năng văn học thảy đều mất tiêu
Chỉ còn khái niệm nói liều
Kiểu “quần chúng hóa”rõ ràng dốt đui
Khác đâu thời đại bùi ngùi
Hiểu lầm lẫn thảy mọi điều ông cha
Phủi toàn quá khứ tinh hoa
Trở thành mách qué chưởi cha không bằng
Trong khi Cổ điển văn chương
Bỏ từ “Hán việt” hóa thành ra chi
Tinh hoa dân tộc còn gì
Nếu không hiểu thấu dễ nào tinh anh
TIẾU NGÀN
(22/11/20)
**
WINTER STARS
I went out at
night alone;
The young
blood flowing beyond the sea
Seemed to have
drenched my spirit’s wings –
I bore my
sorrow heavily.
But when I
lifted up my head
From shadows
shaken on the snow,
I saw Orion in
the east
Burn steadily
as long ago.
From windows
in my father’s house,
Dreaming my
dreams on winter nights,
I watched
Orion as a girl
Above another
city’s lights.
Years go,
dreams go, and youth goes too,
The world’s
heart breaks beneath its wars,
All things are
changed, save in the east
The faithful
beauty of the stars.
Sara Teasdale (1884-1933)
**
SAO TRỜI MÙA ĐÔNG
(Dịch thơ Mỹ)
Cô đơn dạo bước trong đêm
Với bầu máu nóng vượt ngoài biển khơi
Tinh thần đôi cánh ướt rồi
Khiến lòng cảm thấy buồn ôi nặng nề
Tự dưng giữa lúc ngẫng đầu
Nơi vùng tuyết trắng bóng hình lung lay
Phương Đông mờ tõ chòm sao
Ngay thời xa lắc mấy ai không nhìn
Từ nhà cửa sổ cha mình
Vẫn thường mơ mộng theo nền trời đông
Nhìn về chòm sáng Orion
Ngỡ người con gái của thành phố xa
Nay đều mọi sự đi qua
Thế gian trong buổi can qua lạ gì
Con tim toàn thảy sầu bi
Bao điều thay đổi ngoại trừ ánh sao
NGÀN SAO
(21/11/20)
**
CHỈ DO THUYẾT MÁC
Chỉ do thuyết Mác mà thôi
Kiểu như nấm độc mọc ngoài đồng hoang
Bên ngoài lòe loẹt đều toàn
Dụ người “cộng sản” hái về để ăn
Khác chi họ chỉ nạn nhân
Hoặc nhằm lợi dụng mọi phần thế thôi
Chẳng ăn mà lại bán rao
Khiến làm hệ lụy biết bao nhiêu người
TẾU NGÀN
(21/11/20)
**
BỌN TRUYỀN THÔNG THỔ
TẢ
Bây giờ lòi mặt chúng ra
Truyền thông thổ tả có mà lạ sao
Tả khuynh kiểu chỉ bọ giòi
Có đâu đứng đắn con người thế gian
Nhưng nhằm tư lợi thảy toàn
Chẳng bằng cái móng chân nào Trump
Khiến nay chúng chẳng ngại ngùng
Dùng nhiều thủ đoạn hại Trump tơi bời
TIẾU NGÀN
(21/11/20)
**
“THÉP ĐÃ TÔI THẾ
ĐÓ”
Bao nhiêu thế hệ người Nga
Đều thành “của dỏm” có mà khác đâu
Bị toàn những kẻ hoạt đầu
Lên ngôi “vô sản” lừa nhau rộn ràng
Tuyên truyền giả dối khua vang
“Thép Tôi Thế Đó” nhằm toàn gạt ai
Liên Xô sau sụp thảy hài
Có điều hệ lụy chuyển vào Việt Nam
TẾU NGÀN
(21/11/20)
**
CON SÁO SANG SÔNG
Một thời con sáo sang sông
Bị nhốt vào lồng con sáo nó bay
Nó bay cũng chỉ loay hoay
Bay lên bay xuống vẫn ngay trong lồng
TẾU NGÀN
(21/11/20)
**
PHÒ THỊNH HAY PHÓ
SUY ?
Thịnh phò chỉ kẻ tiểu nhân
Suy phò quân tử nếu toàn thấy hay
Thành nên kẻ xấu xưa nay
Thịnh phò dẫu biết nó đều là sai
Như nay nhiều kẻ trở cờ
Thấy Trump bị mệt quay phò Biden
Đều là một lũ lềnh bềnh
Kiểu như rác rưởi trôi lềnh dưới sông
TẾU NGÀN
(21/11/20)
**
TÍNH ĐẶC SẮC CỦA “CHỮ
VIỆT”
Chữ phiên tiếng nói mà ra
Khác chi Chữ Việt toàn là thanh âm
Bởi đều nguyên tắc cấu thành
Nhờ “vần” ghép lại tạo âm hơn người
Chữ “hai” chẳng hạn hai vần
Tức là lưỡng tố cấu thành lại chi
Thành tố “ha” cộng thành tố “i”
Hòa âm chung lại tạo thành chữ “hai”
Thành nên chữ vốn theo vần
Tuy “hai mà một” khiến thành độc chiêu
Đó là đặc điểm khác đều
Trên trên thế giới quả lèo hơn ta
Ví trong tiếng Pháp chữ “comme”
Dẫu là ghép lại nhưng đâu có vần
Cũng như tiếng Đức “Vater”
Chỉ là “ghép đại” có vần gì sao
Chữ Anh cũng vậy chỉ hầu
Từ “land” đất nước lấy đâu ra vần
Hay là chữ uống “drink”
Chữ ăn là “eat: cũng đều thế thôi
Trong khi ta lại dồi dào
Đó là lợi điểm sít sao hơn người
Kiểu như đơn giản chữ “đời”
Vốn nhớ ghép lại âm “đờ” và “i”
Thành nên khiến phải cười phì
Chữ ta thảy chữ chứa đầy văn chương
Tức đều nhạc tính có thường
Giúp “La tinh hóa” mọi đường thành công
Khác hơn tiếng Hán nói chung
Chữ nào nghĩa ấy khó toàn biểu âm
Mà đều biểu ý hà rầm
Như “định đóng cột” khó nào lắc lay
Thành nên âm sắc chẳng hay
Khiến cho âm ngữ cũng lèo hơn ta
Khó bì chữ Việt bao la
Biểu âm là chính thành ra ngon lành
Âm toàn ghép lại mà thành
Lấy âm tải ý ngọn ngành là đây
Tiếng ta phong phú xưa nay
Dùng âm biểu ý khác đâu diệu kỳ
Ngũ thanh kết hợp lạ gì
Khiến toàn âm nhạc quả thì hay ho
Chữ “cha” thêm dấu ra trò
Cha, chà, chạ, chả … dễ sao ai bằng
Thành đều bản sắc tự nhiên
Phát âm, chữ viết, theo người mà ra
Dễ chi mà đánh tráo vào
Hán đem La tinh hóa khác nào tiếu lâm
TIẾU NGÀN
(21/11/20)
**
ĐÓNG VAI
Kể ra Trần Lực cũng hay
Cuộc đời chỉ để đóng vai của người
Hết “Bác Hồ” đến Trịnh Công Sơn
Toàn đều vai thế có đâu là mình
Khác chi cũng uổng sự tình
Giả đò bắt chước linh tinh rạ gì
Gạt người đây thảy “Bác Hồ”
Xạo người ta cũng chính là Công Sơn
Nhưng toàn vai giả xanh rờn
Tuyên truyền quần chúng lơn tơn kiểu hoài
Mua vui chốc lát cũng tài
Đều trên sân khấu ở ngoài có đâu
Áo quần phấn sáp tô màu
Giả làm như thật có nào đâu hay
Chỉ đều hình nộm lâu nay
Cũng ăn cũng nói cũng tay diễn tuồng
TẾU NGÀN
(21/11/20)
**
CON ĐƯỜNG TRÍ THỨC
CỦA
GSTS. NGUYỄN DUY
XUÂN
Chỉ từ học vấn mà nên
Đến làm Bộ trưởng VNCH
Giáo sư Xuân người Cần Thơ
Học sinh Collège tại Trường ở đây
Tới khi đậu được Diploma
Qua Tây qua Mỹ học nhằm tiếp lên
Đạt bằng Tiến sĩ công thành
Về ngành Kinh tế rạng danh một thời
Rồi quay về nước 1963
Tham gia chế độ Miền Nam bấy giờ
Dạy Trường Hành Chánh thêm vào
Sau lên Bộ trưởng chỉ đều tự nhiên
Bảy lăm biến cố tới liền
Khi đang Viện trưởng của Trường Cần Thơ
Vô tư “ở lại” ai ngờ
Phải đi “cải tạo” mút mùa quả vui
Cuối cùng “học tập” xa xôi
Trại Ba Sao miền Bắc tận Hà Nam Ninh
Khác đâu thân phận tội tình
Chết vào 1986 đang còn trẻ trung
Tuổi đời sáu mốt não nùng
Kiểu người trí thức vận cùng thế thôi
Bạn tù chôn lấp tạm thời
Sườn đồi lãnh lẽo bên rừng hoang sơ
Mười một năm quả ai ngờ
Tù đày khổ ải rồi thành bỏ thây
Thật là thời buổi đắng cay
Sau này lịch sử ai người biết ra
Đúng đều tình cảnh xót xa
30 năm sau hài cốt đưa về trong Nam
Bằng đường xe lửa Saigon
Bởi người con gái nhằm rồi hỏa thiêu
Cốt tro ký gởi vào Chùa
Một ngôi Chùa nhỏ ở ngay Saigon
Thành nên định mệnh đa đoan
Con người bạc phận thảy toàn thế thôi
Chỉ đều trong số bao người
Con dân nước Việt một thời đảo điên
Kẻ chết trận người vượt biên
Vào lòng biển cả hoặc thành cốt tro
NGÀN MÂY
(20/11/20)
**
THẮNG THUA Ở ĐỜI
Thắng thua chưa chắc ai hơn
Thắng mà phi nghĩa nào còn nói chi
Kiểu chơi gian phiếu lạ gì
“Bảy Đần” có thắng cũng thì thế thôi
Nhưng Trump đã thua đâu
Đừng mà tưởng bở cứ chờ mà xem
Trời luôn lựa thảy Người hiền
Cuối cùng thắng lợi mới liền vinh quang
TẾU NGÀN
(20/11/20)
**
SỰ ĐẶC SẮC CỦA “CHỮ
NHO”
Chữ Tàu vốn loại tượng hình
Kiểu chơi “chụp ảnh” thật tình rất hay
Để rồi “cách điệu” về sau
Trở thành “chữ nét” nói ngay đẹp toàn
Như “Nhân” hai nét chỉ người
Vẽ hai chân đứng trên đời lạ chi
Nhưng “Trời” trên cả mọi khi
Thêm hai gạch nữa biến thành chữ “Thiên”
Sau càng “hội ý” nhãn tiền
Trộn đi trộn lại vạn ngàn chữ ra
Để thành nó thảy bao la
Đủ ghi sự việc ta bà khác đâu
Ông cha ta đã thấy hầu
Nên thành “mượn chữ” người Tàu một khi
Biến âm ra Việt lạ gì
Thật là lưỡng lợi gọi bằng “Chữ Nho”
Khác gì điều đó hay ho
Ta nhằm chỉ “mượn” đâu nào chạy theo
Nhưng sau thấy vẫn còn lèo
Vậy nên áy náy biến thành “Chữ Nôm”
Nhưng chưa độc lập hoàn toàn
Sau dùng Quốc ngữ để thành riêng ta
“La tinh hóa” Tàu thua xa
Cuối cùng ta lại hóa ra hơn Tàu
Dầu sao Tàu quả cũng hay
Thời xưa Ai Cập cũng chơi “tượng hình”
Nhưng sau còn chỉ linh tinh
Trong khi Tàu vẫn giữ hoài ngàn năm
Tiếc sau lại dại dột toàn
Chuyển sang “giản ngữ” ý càng mất đi
Thật là uổng thảy lạ gì
Ngàn năm bổng chốc khác chi buồn cười
TẾU NGÀN
(20/11/20)
**
ĐÓA HOA TRUMP
Trump như một đóa hoa
Nở trên đá sỏi bao la tình người
Tuy rằng mưa dập gió vùi
Nhưng rồi chiến thắng mới đời vinh quang
Thế gian chưa có thảy toàn
Đặc thù trường hợp mới càng khác ai
Xứng danh nước Mỹ chân tài
Trăm năm quả thật ít người xưa nay
MÂY NGÀN
(20/11/20)
**
HAI MẸ CON CÔ GIÁO
Đàn bà hiền dịu thảy toàn
Nên làm cô giáo chỉ càng hiển nhiên
Có khi cả mẹ cùng con
Trường thành hạnh phúc cho bao học trò
NGÀN PHƯƠNG
(19/11/20)

**
TỪ NGUYỄN VĂN
CHƯƠNG
ĐẾN “NGUYỄN TRI
PHƯƠNG”
Thời xưa nhiều chuyện cũng hay
Thay tên đổi họ vẫn đều tự Vua
Thành nên ông Nguyễn Văn Chương
Đã thành ông “Nguyễn Tri Phương” sau này
Chính Vua Thiệu Trị đổi đây
Giúp ông thành một nhân tài Việt Nam
Tài kiêm văn võ song toàn
Anh hùng kiệt xuất chính là “Tri Phương”
Cần chi kiểu chỉ “Văn Chương”
Có gì đáng nói tầm thường vậy thôi
Mà Tri hiểu biết ở đời
Phương là thơm ngát mới càng nổi danh
Vậy nên chỉ một cái tên
Lại toàn biểu hiện thành nên con người
Miễn sao tên đó rạch ròi
Không hề giả tạo kiểu nhiều người “khoe”
PHƯƠNG NGÀN
(19/11/20)
**
TẬP TÍNH VÀ SINH
THÁI
NƠI CÁC LOÀI ĐỘNG VẬT
Hai điều này vốn khác nhau
Thành đem ghép lại chỉ hầu tiếu lâm
Trừ ra loài vật kiểu lưỡng mang
Sống trên dưới nước vẫn toàn được thôi
Nhưng con nòng nọc có đuôi
Khi lên trên cạn dễ đuôi còn nào
Thành nên đừng nói tầm phào
Kiểu sai tập tính làm sao đúng đều
Khác đâu nói riết hóa lèo
Hai điều mâu thuẫn ghép vào dễ chi
Chẳng qua cốt nói làm vui
Kiểu luôn tiếc nuối vì ăn gân gà
Nên chi “kinh tế thị trường”
Phải cần “đa đảng” đều thường vậy thôi
Bởi vì toàn phải tự do
Mới làm “sáng kiến cá nhân” vô bờ
“Tam quyền phân lập” thêm vào
Còn không “nạc mỡ” thảy đều nhập vô
Khiến thành “ba rọi” khác nào
Thị trường “định hướng” làm sao không cười
Vậy nên nói một hiểu mười
Mới thành định chuẩn của người thông minh
Nếu không kiểu chỉ lình xình
Nói mười hiểu một thật tình ra chi
TẾU NGÀN
(19/11/20)
**
XẠO KE
Biden toàn chỉ xạo ke
Giả hù Trung Quốc để nhè “tự phong”
Ai dè thiên hạ biết tong
Ước sao lên Tổng để mong được quỳ
TẾU NGÀN
(19/11/20)
**
PHONG TRÀO “TẢ
KHUYNH”
Ngày xưa Chị Dậu Tắt Đèn
Ai từng mò mẩm để thành Nam Cao
Chỉ toàn một kiểu phong trào
Tả khuynh dựng chuyện nhằm hầu thủ dâm
Bây giờ chúng nó hà rầm
Giang hồ tái xuất ở bên Hoa kỳ
“Black Lives Matter” dó lạ gì
Đặt điều bêu rếu bán người da đen
TIẾU NGÀN
(19/11/20)
**
CON NGƯỜI VÀ CÁI
TÂM
Con người không có cái tâm
Thảy đều gian dối ai lầm được sao
Giờ đây cán ngắn cán dài
Tìm đâu cho thấy bao người có tâm
Nhưng đều nói khoác hà rầm
Giáo khoa gạt trẻ bay trên Cánh diều
Hà Nội nay lát vĩa hè
70 năm xạo xự vỡ toàn ba năm
TẾU NGÀN
(19/11/20)
**
TỰ DO VÀ SỰ GIAN DỐI
Tự do thật sự có tệ đâu
Bởi do gian dối mới ra hầu
“Dân Chủ” đúng phe đồ đều cáng
Phiếu bầu chúng đổi suốt đêm thâu
Nên đừng nói thảy kiểu bầu nhầu
Lưỡng đảng đều hay có xấu nào
Cái xấu là do phường gian dối
“Độc tài” chúng nhằm sẽ thay ngôi
TIẾU NGÀN
(19/11/20)
**
NÓI VỀ HAI SỰ THẤT
BẠI LỚN
CỦA ĐẤT NƯỚC TRUNG QUỐC
Thấy Phương Tây tiến quá nhanh
Nước Tàu bổng chốc trở nên giật mình
Quyết tâm áp dụng La tinh
Vào cho Hán tự để mình mau lên
Ai hay thất bại lềnh khênh
Vì La tinh hóa Hán đâu được nào
Đúng là mơ hão tào lao
Vượt ngoài bản chất nháo nhào tầm vơ
Thành nên cho mãi tới giờ
Hán văn phải giữ chỉ điều tự nhiên
Dễ chi làm chuyện huyên thiên
Vác mai chạy quấy kiểu điên khoai mài
Ngoài ra chuyện nữa cũng hài
Quyết làm “cộng sản” theo thầy Mác Lê
Cũng rồi thất bại ê chề
Trạch Đông đã phải giết bao nhiêu người
Oán than dậy đất vang trời
Diễn bao nhiều chuyện rã rời non sông
Cách mạng đỏ Vệ binh hồng
Thảy đều thất bại Trạch Đông chầu trời
Đặng Tiểu Bình đổi kiểu chơi
“Mèo đen mèo trắng” nay đều được thôi
Miễn là bắt chuộc cho hay
Chẳng làm “Cộng” nữa mà quay trở về
Biến thành “kinh tế thị trường”
“Bán buôn chụp giựt” hoảng hồn người dân
Toàn đi “bắt chước” mọi phần
Để nhằm phát triển lại toàn đi theo
Phải chăng Tàu chỉ đều lèo ?
Thoát Thanh mừng húm lại đèo Mác Lê
Biết chi học thuyết trật chìa
Cuối cùng lãnh đủ quả đều tiếu lâm
TẾU NGÀN
(19/11/20)
**
CÁI GIAN XẢO CỦA
CON NGƯỜI
Con người có lắm cái gian
Nhưng gian tệ nhất là toàn nhân danh
Nhân danh toàn cái bụng mình
Để nhằm áp đặt lên đều người ta
Độc tài theo kiểu thối tha
Bụng mình lấy đó suy ra bụng người
Thành nên xã hội hổ ngươi
Nhân danh hết thảy việc đời còn chi
TẾU NGÀN
(19/11/20)
**
NƯỚC MỸ SUY ĐỒI
Ngày nay nước Mỹ suy đồi
Bởi phe Dân chủ toàn tồi bung ra
Chúng thành một bọn xấu xa
Gian tham cực tả kiểu đà tất nhiên
Đàng sau Trung Quốc làm niềng
Biến đều nước Mỹ sẽ thành tay sai
Trump nếu bại khác đâu
Mỹ giao khuynh tả chúng vầy cho xem
TẾU NGÀN
(19/11/20)
**
KINH TẾ THỊ TRƯỜNG
KHÔNG THỂ “CÓ ĐUÔI”
“Thị trường” nguyên lý tự nhiên
Bởi vì nhân loại vẫn hoài khách quan
Mỗi người riêng lẻ vẹn toàn
Cùng nhau liên kết tạo thành nhân văn
Xưa kia Các Mác cuội nhăng
“Độc tài vô sản” chỉ là thằng ngu
Hại toàn nhân loại lu bù
Bởi sai nguyên lý đã gần trăm năm
Dân Nga suy sụp oái oăm
Liên Xô xưa đó nay thành nhà ma
Bảy mươi năm chỉ ba hoa
Ngu nhằm nói láo ai mà còn tin
Thật ra bởi Mác nỗi niềm
Đưa ra “ngụy thuyết” gạt tràn nhân gian
Khiến thành lợi dụng đều toàn
Thành phần tiêu cực đạp tràn lên lên
Văn minh xuống dốc lềnh khênh
Đời thành lạc hậu mông mênh mọi miền
Giờ đây “khuynh tả” nhãn tiền
Vẫn còn gượng gạo thật đều quỷ yêu
Thị trường tất yếu “không đuôi”
Bởi cần độc lập tự do thảy toàn
Nhân văn luật pháp đàng hoàng
Gắn đuôi “định hướng” vào càng rừng sâu
TẾU NGÀN
(19/11/20)
**
LƯU MANH VÀ ĐÀNG
HOÀNG
Trump là kẻ đàng hoàng
Mấy thằng ba đá mới càng chống Trump
Chúng đều một bọn lưu manh
Toàn dân thổ tả còn cần nói sao
Chờ xem kết quả thế nào
Trump mà thắng cào cào rụng râu
Còn như kết cục Trump thua
Coi như Trung cộng thành vua trên đời
TẾU NGÀN
(19/11/20)
MỤC LỤC
14760.
TRUNG HOA VÀ MỸ QUỐC (23/11/20)
14761.
SÁNG KIẾN MỸ NHÂN (23/11/20)
14762.
TRẦN QUỐC THUẬN “QUY ẨN” (23/11/20)
14763.
ĐẤT NƯỚC LÀ “CỦA CHUNG” (23/11/20)
14764.
TỪ “DUY VẬT” ĐẾN “TÂM LINH” (23/11/20)
14765.
NGƯỜI TÀI TRÊN THẾ GIAN (23/11/20)
14766.
CÔN SƠN (23/11/20)
14767.
CÂY HOA SỬA (23/11/20)
14768.
MỘT THỜI (23/11/20)
14769.
MẶC CHÚNG HỌP BÀN (23/11/20)
14770.
ẢNH ẢO HAY ẢO ẢNH (22/11/20)
14771.
CÁI NGU CỦA NGƯỜI TÀU (22/11/20)
14772.
ÔNG CHA TA KHÔNG NGU (22/11/20)
14773.
SỰ THÔNG MINH CỦA CHA ÔNG CHÚNG TA (22/11/20)
14774.
SAO TRỜI MÙA ĐÔNG (Dịch thơ Mỹ, 21/11/20)
14775.
CHỈ DO THUYẾT MÁC (21/11/20)
14776.
BỌN TRUYỀN THÔNG THỔ TẢ (21/11/20)
14777.
“THÉP ĐÃ TÔI THẾ ĐÓ” (21/11/20)
14778.
CON SÁO SANG SÔNG (21/11/20)
14779.
PHÒ THỊNH HAY PHÓ SUY ? (21/11/20)
14780.
TÍNH ĐẶC SẮC CỦA “CHỮ VIỆT” (21/11/20)
14781.
ĐÓNG VAI (21/11/20)
14782.
CON ĐƯỜNG TRÍ THỨC CỦA GSTS. NGUYỄN DUY XUÂN
(20/11/20)
14783.
THẮNG THUA Ở ĐỜI (20/11/20)
14784.
SỰ ĐẶC SẮC CỦA “CHỮ NHO” (20/11/20)
14785.
ĐÓA HOA TRUMP (20/11/20)
14786.
HAI MẸ CON CÔ GIÁO (19/11/20)
14787.
TỪ NGUYỄN VĂN CHƯƠNG ĐẾN “NGUYỄN TRI PHƯƠNG” (19/11/20)
14788.
TẬP TÍNH VÀ SINH THÁI NƠI CÁC LOÀI ĐỘNG VẬT (19/11/20)
14789.
XẠO KE (19/11/20)
14790.
PHONG TRÀO “TẢ KHUYNH” (19/11/20)
14791.
CON NGƯỜI VÀ CÁI TÂM (19/11/20)
14792.
TỰ DO VÀ SỰ GIAN DỐI (19/11/20)
14793.
NÓI VỀ HAI SỰ THẤT BẠI LỚN CỦA ĐẤT NƯỚC TRUNG QUỐC
(19/11/20)
14794.
CÁI GIAN XẢO CỦA CON NGƯỜI (19/11/20)
14795.
NƯỚC MỸ SUY ĐỒI (19/11/20)
14796.
KINH TẾ THỊ TRƯỜNG KHÔNG THỂ “CÓ ĐUÔI” (19/11/20)
14797.
LƯU MANH VÀ ĐÀNG HOÀNG (19/11/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét