Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 397

 TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 397

 

––

 

VỀ NGUYÊN LÝ XÃ HỘI HỌC

VÀ “CHỦ NGHĨA” CHÍNH TRỊ

 

                         (I)

 

Mọi cá nhân đều trong xã hội

Cũng thảy qua lịch sử đi lên

Thảy cùng tâm lý làm nên

Còn về thân xác chỉ thành tự nhiên

 

Nhưng tâm lý lại thuần ý thức

Vốn khả năng tiếp nhận bên ngoài

Thu điều dữ liệu phải đều

Tạo toàn cơ bản định hình cá nhân

 

Ngoài tính khí trời sinh tự có

Cũng còn do giáo dục hợp vào

Tạo nên tư cách con người

Nhưng hoài không mất vẫn phần bản năng

 

Nên lịch sử nếu toàn theo dõi

Có từ đầu khởi thủy cội nguồn

Tranh nhau quyền lợi vẫn càng

Nhưng phần ý thức đều cùng góp vô

 

Tức con người sống bằng lý trí

Đó căn cơ đều thảy không ngoài

Vượt lên sinh vật mọi loài

Giúp thành nhân bản loài người đến nay

 

Đường phát triển dựa trên khoa học

Còn song song kỹ thuật hình thành

Tạo nên sáng tạo mọi ngành

Con đường kinh tế đều toàn căn cơ

 

Và kinh tế cũng làm văn hóa

Khiến thành ra nâng cấp con người

Phải đâu chỉ kiếm ăn đều

Người ngang loài vật có còn chi đâu

 

Hay kinh tế gắn vào xã hội

Vẫn tạo thành cơ sở tự nhiên

Nhờ vào tư hữu làm nền

Kết cùng tư bản tiến lên chỉ thường

 

Vì tư bản chính là phương tiện

Gồm tiền tài, vật chất, tinh thần

Đầu tư cho thảy mọi phần

Mới làm đời sống thảy càng tăng lên

 

Nói cách khác mọi điều sản xuất

Đều nhờ vào xã hội đổi trao

Có phần tư bản dự vào

Thị trường xã hội mới đều tạo nên

 

Thành tư sản luôn là nền móng

Còn mặt kia tư bản phải cần

Đó đều phương tiện mọi phần

Làm cho guồng máy tự mình phải quay

 

Nguyên lý đó chính là xã hội

Như cơn mưa trút xuống đồng đều

Mọi cây rễ thảy hút vào

Miễn không khô cạn hay đều ngập sâu

 

Tức pháp luật con người phải có

Bởi tinh hoa xã hội làm ra

Tạo thành nguyên lý điều hóa

Giúp điều hiệu quả chung đều tự nhiên

 

Thảy nguyên lý khách quan là thế

Kể từ khi xã hội hình thành

Tạo nên lịch sử muôn phần

Đâu nào huyền bí mơ màng được sao

 

Đời bởi vậy Tự do Dân chủ

Mới mỗi người được thảy phát huy

Còn mà chỉ kiểu Độc tài

Khác nào đống cát pha vào xi măng

 

Chúng lập tức đều toàn kết dính

Chẳng hạt nào lại được tự do

Biến thành toàn kiểu đàn bầy

Bê tông cốt sắt quả đều phi nhân

 

Bởi con người hoàn toàn bình đẳng

Chẳng có ai vượt thảy mọi người

Lý sao chọn cách độc tài

Đạp đầu đồng loại kiểu đều dã man

 

Làm đời sống hóa toàn bế tắt

Từ cá nhân xã hội nặng nề

Đẩy vào ngõ cụt ê chề

Kiểu thành lấy giỏ nhốt đều bầy cua

 

Chúng chỉ thảy càn đùa trong đó

Dẫm lên đầu lên cổ lẫn nhau

Gọi là tập thể được sao

Thật đều phiến diện khác nào ngu si

 

Vì mọi người nói theo nguyên tắc

Đều nhu cầu phát triển cá nhân

Dẫu cho trước hết gia đình

Vẫn cùng mục đích thảy đều toàn chung

 

Vì gia đình vốn là nền tảng

Rồi qua đây mới có cộng đồng

Rộng ra đất nước non sông

Hay toàn thế giới cũng dòng vậy thôi

 

Vậy nhưng Mác một thời ngu dại

Nhằm hô lên “giai cấp đấu tranh”

“Độc tài vô sản” làm nền

Khác nào học thuyết kiểu toàn u mê

 

Nhằm nhân danh đó là “chủ nghĩa”

Lại đặt trên “vật chất” đều toàn

Ngược nhân văn thảy lại càng

Cấp người thành “vật” tưởng đều thỏa thuê

 

Bởi tin thảy vào điều “biện chứng”

Làm cái khung đời phải tiến lên

Dựa là “đối lập” cực đoan

Hai đàng “phủ định” hầu toàn thoát ra

 

Cho “vô sản” đối đầu “tư bản”

Tất làm cho “vô sản tiến lên”

Khiến thành “tư bản tự chôn”

Để nhằm “giải phóng” loài người khác sao

 

Đó cốt lõi “đấu tranh giai cấp”

Từng một thời thuyết Mác đưa ra

Dựa theo “biện chứng Hegel”

Kiểu “râu ông nọ cắm cằm bà kia”

 

Vì Hegel duy tâm cả thảy

Mác thì đều “duy vật” thảy toàn

Cho nhằm “lật ngược” lại thầy

Tiền đề “vật chất” đặt thành đầu tiên

 

Cái ngu đó Mác càng hiếm thấy

Bởi vật nào “biện chứng” được sao

Cứ xem tảng đá khác nào

Triệu năm chưa dễ biến thành cái cây

 

Nên Mác thảy đặt điều lếu láo

Ngụy biện ra kinh tế làm nền

“Đấu tranh giai cấp” vững bền

Giành nhau “quyền lợi” đưa đời đi lên

 

Mác quên khuấy chính nhờ khoa học

Tạo lập nên kỹ thuật loài người

Khiến bao sản phẩm ra đời

Phát huy kinh tế giúp thời tiến xa

 

Đằng này lại “u mê ám chướng”

Sử giành nhau quyền lợi thảy đều

Làm cho xã hội thành nghèo

Điều toàn nghịch lý quả lèo bao nhiêu

 

Kiểu hai kẻ tranh nhau con thỏ

Xé thành ra từng mảnh phân chia

Đâu cần săn thỏ kết vào

Mỗi người công việc cả phần làm cung

 

Nên Mác thảy khác nào ngu dốt

Nói thật đều “mê tín dị đoan”

Nhìn đời “méo mó” kiểu toàn

Như anh khờ dại khiến càng ngu ngơ

 

Sai nguyên lý lẫn sai thực tế

Mác thành ra phản lại loài người

Phản toàn lịch sử tơi bởi

Đời đâu phát triển mà hoài thụt lui

 

Chính vì vậy Liên Xô phải đổ

Kéo theo đều cả mảng Đông Âu

Bảy mươi năm “xã hội” toàn rầu

“Dã tràng xe cát” chỉ ngoài biển đông !

 

                             (II)    

 

Nên “chính trị” phải trong khoa học

Còn ra ngoài thảy chỉ tầm vơ

Tạo nên “ý hệ” dại khờ

Một người phịa đặt khác nào chủ quan

 

“Hệ tư tưởng Mác” toàn là thế

Giống như anh nằm ngủ cùng mơ

Tưởng ra “cái lẫu” vật vờ

Tự cho “trí tuệ loài người đỉnh cao”

 

Rút Hegel ra điều “biện chứng”

Kết cùng vào “vật chất” trái ngang

Cộng thêm “không tưởng” thảy toàn

Gọi là “xã hội” quả càng vu vơ

 

Nồi lẫu ấy đun sao mà chín

Đốt bao nhiêu củi lửa phí toàn

Gây thành “con dại cái mang”

Hại toàn nhân loại quả càng đau thương

 

“Chiến tranh nóng” bao đường xảy đến

Cả “chiến lạnh lạnh” cũng lạc loài

Thảy đều hài hước chỉ hoài

“Độc tài vô sản” luôn lòi cái đuôi

 

Bởi thực chất đâu nào “giai cấp”

Mà toàn đều hoang tưởng Mác thôi

“Công Nông” Chỉ đứng bên ngoài

Kẻ toàn “lợi dụng” mới đều leo lên

 

Vì đẳng cấp vốn hoài tự có

Đó chỉ đều thực tại khách quan

Phân công lao động vạn nghề

Mác đầy mê tín nghĩ đều công nông

 

Khiến giả tạo mọi phần là thế

Chỉ thành đều tưởng tượng khác chi

Thành ra Mác giống ngu si

Lại lừa nhân loại quả ngoài trăm năm

 

Tạo “cái khớp” độc tài khó gở

Bởi con người ai nấy bản năng

Đều toàn vị kỷ thảy hằng

Miễn mình được lợi đâu cần chi ai

 

Đó hậu quả độc tài là thế

Nó làm đời “liệt kháng” thảy càng

Một khi cơ chế kiện toàn

Khác gì cốt thép đúc ngoài xi măng

 

Dẫu búa sồi dễ toàn đập phá

Khiến thành ra nhân loại ngất ngư

Chỉ còn con cóc lừ nhừ

Tấm đanh đè bẹp lạ chi nữa kìa

 

Nên đó thảy phản đều xã hội

Càng phản luôn lịch sử loài người

Làm cho nhân loai thụt lùi

Đời toàn bế tắt ngậm ngùi lắm thay

 

Nhưng thực tế khó nào chuyển đổi

Bởi phân chia hai lớp đấu tranh

“Lớp trên” toàn trị nhân danh

Còn đều “lớp dưới” chỉ thành cu li

  

Nên đâu thể sáng chiều đổi được

Trừ khi nào dân trí nâng cao

Mà đều toàn khó khác sao

Bởi “ngu dân” vẫn có đều thường xuyên

 

Nên may chỉ trông chờ “sáng suốt”

Bởi chính người “cộng sản” đề ra

Hiểu đều học thuyết quỷ ma

Mà mình quả thảy chỉ là nạn nhân

 

Do trước hết chỉ đều mù quáng

Bởi tuyên truyền khiến thảy tin càng

Hóa thành “điếu đóm” một đàng

Hại toàn xã hội mà càng biết đâu

 

Tưởng là kẻ đi đầu “giải phóng”

Lại làm cho lịch sử thụt lùi

Hại đều cả thảy loài người

Bởi vì thuyết Mác chỉ toàn tầm vơ

 

Thành chẳng khác “nhìn gà hóa cút”

Tưởng hột xoàn lại thảy ve chai

Mác nhờ ngụy biện quá tài

Làm người “cộng sản” hóa đều nạn nhân

 

Vì lý thuyết phản đều khoa học

Đâu có nào nền móng khác quan

Cả sai thực tế thảy càng

Mị toàn cảm tính mơ màng tin suông

 

Mác phản động đáng buồn là thế

Lại tự cho “cách mạng” gạt đời

Khác kiểu chuột kiểu dơi

Tự cho “giải phóng loài người” oái oăm

 

Bởi hiểu trật mọi phần “chính trị”

Càng hiểu sai “xã hội” đủ điều

Hiểu thành chính trị cái niềng

Hiểu ra xã hội đàn bày lạ chi

 

Trong khi đó nói về nguyên ủy

Chính trị nhằm “quản lý” vậy thôi

Con người, xã hội tự do

Mới thành giải phóng thảy cho chính mình

 

Còn ngược lại “tập quyền” thiểu số

Làm “vong thân” cả thảy loài người

Mác thành ra kẻ “tội đồ”

Gạt lừa nhân loại khiến toàn éo le

 

Làm bế tắt thảy đều ý thức

Xã hội thành chỉ kiểu “vật người”

Hóa đều “chất thể” lạc loài

Tinh thần mất hết nào còn nghĩa chi

 

Đó thực chất quả y như vậy

Lại hè nhau đều thảy tung hô

Đàn bầy còn chỉ nháo nhào

Ngàn năm lịch sử quả nào đến đâu

 

Kiểu “thiên đường” chỉ toàn ảo tưởng

Đều dã tràng xe cát biển đông

Ngàn năm thật sự bông lông

Ngàn đời cũng chẳng nên công cán gì

 

Bởi đó kiểu “lâu dài trên cát”

Có chi nào kết dính được đâu

Bởi sai nguyên lý từ đầu

Chỉ cần gió táp mưa sa sập toàn

 

Sai nguyên tắc quả càng là thế

Kiểu khác nào xưa “thuật giả kim”

Hay nhằm tìm “thuốc trường sinh”

“Động cơ vĩnh cửu” đều thành tiếu lâm

 

Bởi đời người mọi phần thực tế

Ai cũng toàn “sống gởi thác về”

Miễn sao hạnh phúc mọi bề

Miễn đều xã hội “công bằng khách quan”

 

Mác lại nghĩ kiểu toàn quái gở

Bởi chỉ vì mê tín dị đoan

Kiểu đều “đồng bóng” thảy toàn

Còn chi khoa học mọi đàng trớ trêu

 

Làm xã hội hóa nghèo là thế

Bởi thảy thành bế tắt mọi đường

Cả như văn hóa chán chường

Bởi người “động vật” hiểu thành thế thôi

 

Đâu còn thấy con người nhân bản

Từ ngàn xưa vốn được ưu tiên

Còn nay Các Mác triền miên

Cấp toàn “vật chất” mọi miền hư vô

 

Thành “chính trị” tào lao là vậy

Bởi đâu còn nhìn thấy con người

Mà thành kiểu vật “đàn bầy”

Con đầu đàn khiến cả bầy đi theo

 

Tinh thần của loài người mất cả

Chỉ còn đều “điếu đóm” dưới trên

Văn minh bị thảy sụp nền

Thành nên lịch sử tênh hênh lạ gì

 

Đất nước ta cũng lèo kiểu vậy

Văn hiến xưa thành thảy cùn mằn

Tưởng rằng đánh Pháp đi lên

Ai ngờ đi xuống quả buồn lắm thay

 

THƯỢNG NGÀN

(18/4/21)

 

**

 

BỐN SỰ KIỆN TRỌNG ĐẠI NHẤT

CỦA CẢ LỊCH SỬ ĐẤT NƯỚC TA

 

Gia Long nhất thống sơn hà

Chính đây sự kiện xem là đầu tiên

Từ Nam Quan đến Cà Mau

Nước non trọn vẹn Hoàng Sa bao gồm

 

Thứ nhì Quốc hiệu Việt Nam

Trở nên chính thức từ triều Gia Long

Tuy dầu trước đó dân gian

Đã từng dùng đến chưa toàn hiển nhiên

 

Thứ ba tạo dựng Chữ Nôm

Dùng từ tiếng Hán biến toàn của ta

Vượt xa hơn loại Chữ Nho

Kiểu xưa tiếng Hán đọc theo giọng mình

 

Thứ tư mẫu tự La tinh

Làm ra Quốc ngữ của mình từ đây

Nước nhà độc lập hẳn hòi

Cả phần Quốc thổ đến phần Ngữ ngôn

 

Nhìn chung đó quả nguồn cơn

Đi từ khởi thủy ngàn năm sau này

Buổi đầu dùng chữ Hán Nho

Để rồi gầy dựng con đường về sau

 

Ngày nay nghĩ lại cũng hay

Con đường thiên lý mình từng đi qua

Hùng Vương trời mọc sáng lòa

Đỉnh trưa đầy đủ chính là Gia Long

 

Việt Nam tên tuổi một dòng

Sơn hà Quốc hiệu kết cùng ngữ ngôn

Đã thành thống nhất vàng son

Nay đều thế giới rõ càng Việt Nam

 

Kết thành lãnh thổ vẹn toàn

Từ Nam chí Bắc rõ ràng chính đây

Lại thêm Quốc hiệu cộng vào

Nhất là chữ viết đều toàn La tinh

 

NON NGÀN

(15/4/21)

 

**

 

CON ĐƯỜNG PHÁT TRIỂN

“CHỮ VIẾT” CỦA NƯỚC TA

 

Buổi đầu phải mượn tiếng Tàu

Bởi vì chữ Hán có nào của ta

Khiến cho phụ thuộc ta bà

Nên điều có chữ riêng ta rất cần

 

Vậy là sáng tạo chữ Nôm

Tuy dùng nét Hán viết toàn riêng ta

Vượt lên Hán Việt rất xa

Bởi nay giúp mọi nhu cầu bình dân

 

Khiến thành tiện lợi ngàn lần

Trở nên chữ viết vạn phần của ta

Mọi điều sinh hoạt gần xa

Tạo cho văn học thêm đà phát huy

 

Truyện Kiều đó có lạ gì

Hay Đoàn Thị Điểm đã thì Khúc ngâm

Còn thêm Cung oán Như Hầu

Với bao người nữa đều hầu rạng danh

 

Rồi sau lịch sử kết thành

Ngàn năm cơ hội với vần La tinh

Từ đây phát triển thật tình

Chữ ta hiện đại hóa đều tự nhiên

 

Vần La tinh vốn đơn thuần

Sang ta nét mới được toàn thêm vô

Kết cùng dấu giọng khác nào

Ư, ơ, ă, â, ê … đều mới tinh

 

Dấu gia sắc, nặng thật tình

Cộng thêm hỏi, ngã quả sao không cừ

Khiến cho chữ Việt bây chừ

Đã toàn vượt hẳn gốc từ La tinh

 

Để nay chữ Việt của ta

Trăm năm Quốc ngữ đã hoài tiến lên

Nét riêng dùng thảy làm nền

Ghi âm tiếng nói toàn đều của ta

 

Ngày nay trăm triệu con người

Tương lai tiếng Việt vẫn còn phát huy

Bởi đây sinh ngữ lạ gì

“Tiếng còn thì nước ta còn” hẳn nhiên

 

Thế nhưng bao kẻ huyên thiên

Muốn nhằm “xóa dấu” hại toàn chữ ta

Kiểu đều biết một ngu mười

Nhân danh “tiện lợi” lại càng dốt đui

 

TIẾNG NGÀN

(14/4/21)

 

**

 

LỊCH SỬ TỚI NAY NHÌN LẠI

 

Bốn lăm cách mạng nổi lên

Tưởng đâu đánh Pháp cốt giành tự do

Ai dè hậu duệ tháng Mười

Bởi vì nguồn gốc về từ Liên Xô

 

Đã do ai đó mang vào

Một hay nhiều kẻ khó mà nêu tên

Nhân danh đánh Pháp tiến lên

Khác đâu tháng Tám tháng Mười là đây

 

Trần Trọng Kim bị khóa tay

Thật ra đó chỉ bước đầu mà thôi

Để vào quỹ đạo Liên Xô

Tân Trào là bước khởi đầu tự nhiên

 

Đều do thuyết Mác nhãn tiền

“Đấu tranh giai cấp” làm niềng lạ đâu

“Độc tài vô sản” đến sau

Đó đều thuyết Mác chủ trương khác nào

 

Đến khi sự việc xày rồi

Rõ ràng “nối tiếp liên hoàn” càng sâu

Chín năm đánh Pháp khác sao

Cốt làm “cộng sản” có nào đâu hơn

 

Đấu tranh “ruộng đất” nguồn cơn

Ngay chưa thắng Pháp đã toàn lộ ra

Nguyễn Thị Năm, Trịnh Văn Bô

Con mồi béo bỡ nướng than lần đầu

 

Cần chi muôn vạn lượng vàng

Góp vào kháng chiến coi toàn như không

Đem ra “tổ khổ” giữa đồng

Triệt tiêu “địa chủ” hướng trong buổi đầu

 

Chết trên cả thảy 200 ngàn

Đó là ước lượng đâu toàn thống kê

Cuối cùng kết cuộc não nề

Năm tư đình chiến nước nhà chia đôi

 

Di cư hai triệu đồng bào

Nhưng sao khỏi nắng cho dầu chạy đâu

Chiến tranh vẫn cứ tràn lan

Bởi nhằm “giải phóng Miền Nam” sau này

 

Bảy lăm “bổn cũ” lại bày

Đánh tiêu “tư sản” như hồi Năm ba

Giờ thì người mới Đỗ Mười

Cho dầu Thủ tướng ông Đồng còn nguyên

 

Vẫn màn “giai cấp đấu tranh”

“Gia đình tố giác” đã rành khi xưa

Nay thành chiến dịch “X-3”

Miền Nam “bóp nát” liệng ra ngoài đường

 

Nhưng càng tàn bạo mọi phần

Điển hình “Lý Mỹ” tố rần mẹ cha

Dẫu 17 tuổi quỷ ma

“Tuyên truyền” nhồi nhét phải là thế thôi

 

Tịch thâu 4 tấn vàng ròng

Mỹ kim một triệu 200 ngàn đô la

Kể thêm hàng hóa ta bà

Miền Nam “vô sản hóa” đà từ đây

 

Dẫu xưa “Hòn ngọc Viễn đông”

Nay thành “tan nát” ăn đều bo bo

Triệu quân cán chính đi tù

Đày ra Miền Bắc bao người rục xương

 

Đặng làm “cách mạng” mọi đường

“Công nông vô sản” phải càng đi lên

Rập theo khuôn mẫu Liên Xô

Dễ đâu độc lập hay nào tự do

 

Rồi Liên Xô đổ ra trò

Phải đành “đổi mới” nghẹn ngào tới nay

Hóa ra thuyết Mác cũng hay

Gạt tràn nhân loại một thời đắm mê

 

Nước ta cũng bị nặng nề

30 năm chinh chiến mọi bề khác đâu

Khởi từ cách mạng Mùa thu

Bốn lăm nổi dậy hận thù xây nên

 

Say mê “ý hệ” bồng bềnh

Để thành “giải phóng” nhắm vào Miền Nam

Công khai “Mặt Trận” dựng tràn

Kiểu “quân bài” cũ Bảy lăm lộ đều

 

Khác chi thuyết Mác ngặt nghèo

Dân ta “mê đắm” kiểu lèo lạ đâu

Cuối cùng “vô sản” có sao

Mà “tư sản đỏ” khiến hầu tiếu lâm

 

“Ba đời lý lịch” nhằm găm

Bởi do thuyết Mác “đấu tranh” mất còn

Ai ngờ dân chết quả càng

Nhân danh “vô sản” mới toàn oái oăm

 

Nên giờ nghĩ lại cà lăm

Nhóm ông Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh lạ gì

Đều từ “tư sản” khác chi

Đâu toàn “bần cố” để bì cùng ai

 

Nếu xem lý lịch rạch ròi

Có ai trong đó “dân nghèo” mà lên

Lại làm “vô sản” toàn dân

Chỉ thành cái mốt “nhân danh” rõ càng

 

Tạo cho lịch sử hoang đàng

Ngày nay nghĩ lại quả càng đau thương

Kéo lùi xã hội mọi đường

Gần non thế kỷ tõ tường lạ đâu

 

Mất bao nhiêu dịp trôi qua

Nước nhà bỏ lở quả mà khác sao

Bốn lăm như chuyện đã rồi

Năm tư bỏ tiếp ai người không kinh

 

Cuối cùng cả đến Bảy lăm

Hòa bình thống nhất vẫn nào chi hơn

Miền Nam “phá sản” khác gì

Đầy trên ba triệu ra đi đồng bào

 

Bây giơ nghĩ lại lạ gì

Có đâu độc lập có nào tự do

Bởi dầu đánh Pháp ra trò

Nhằm làm “cộng sản” Nga Tàu giúp vô

 

NON NGÀN

(14/4/21)

 

**

 

“ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY”

 

Bài thơ cổ điển lạ thường

Cái thời Quang Dũng chỉ toàn đánh Tây

Có nào “ý hệ” vào đây

“Đấu tranh giai cấp” chưa hề xen vô

 

Tại sao sau đó hồ đồ

Đánh Tây chưa thắng vẫn toàn đem ra

“Dinh tê” nhiều kẻ xót xa

Bóp lòng “bỏ cuộc” sa đà mà chi

 

Trước tiên trong có Phạm Duy

Thái Thanh đều vậy sau này vô Nam

Còn bao người khác thảy toàn

Cởi liều áo thảy “vệ quốc đoàn” ra đi

 

Quả nhiên sau đó lạ gì

“Đấu tranh ruộng đất” li bì xaye ra

Theo đều chính sách Tàu Nga

Quy toàn “địa chủ cường hào” khác đâu

 

Vùi thây bà Nguyễn Thị Năm

Sau khi “tố khổ” oái oăm lạ lùng

Trịnh Văn Bô cũng oan cùng

Dẫu đều đóng góp bạc vàng bao nhiêu

 

Để khi đất nước chia đôi

Pháp thua kéo cả đồng bào vào Nam

Kể gần hai triệu tròm trèm

Lỗi này lịch sử quả càng đau thương

 

Kết rồi riết đến Bày lăm

Lại thêm lần nữa khối người ra đi

Quê hương nào tội tình gì

Vậy mà “lìa xứ” chỉ vì tại sao ?

 

Khác chi lịch sử lao đao

Suốt hai cuộc chiến lẽ nào không kinh

Nhưng nào đâu thảy do mình

Chiến tranh “ý hệ” mới điều tự nhiên

 

Tựa như thi sĩ Hữu Loan

Bài thơ “Màu Tím Hoa Sim” cùng thời

Tinh thần yêu nước tuyệt vời

Kiểu đều tư sản rạng ngời khác đâu

 

Vậy nên xem lại trước sau

Thi văn còn mãi giữa mình với ta

Trừ khi ngoại cuộc xen vào

Biến thành yếu tố thảy đều vô duyên

 

NGÀN TRĂNG

(12/4/21)

 

**

 

BÌNH DÂN VÀ QUÝ PHẢI

 

Dẫu ai cũng thảy con người

Nhưng điều phân khác biệt vẫn đều tự nhiên

Ngàn xưa đã thảy nhãn tiền

Vì điều kiện sống mỗi miền khác sao

 

Khác là khác cả trong ngoài

Khi thành chẳng khớp mới đều lòi ra

Kiểu như giàu có ta bà

Lại không “quý phái” bằng người nghèo hơn

 

Thành ra nghĩ lại nguồn cơn

Chính vì văn hóa thảy vun cái nền

Nò làm phát triển đi lên

Chiều dài lịch sử mông mênh còn gì

 

Nhất là hiểu biết mới khi

Hay điều học vấn làm nên người

Còn mà ngu dốt ở đời

Cho giàu có mấy cũng thời quèn thôi

 

Nên xưa Các Mác lầm rồi

Quy toàn “vật chất” con người có đâu

Lại khoe “giai cấp đấu tranh”

San bằng tất cả quả thành loại ngu

 

Bởi vì lịch sử thiên thu

Phải luôn “tiến hóa” ruồi bu được à

Như cây cành lá rườm ra

Còn toàn “khúc gỗ” có mà được đâu

 

Vậy nên đời phải tự do

Con người phấn phát mới âu công bằng

Còn như nói cuội nói nhăng

Đòi “vô sản hóa” cào bằng sạch trơn

 

Chỉ còn như thể bày lươn

Trong bùn lặn ngập cứ luôn ngắn dài

Có đâu bằng đít bằng đầu

Nên thành Các Mác khác nào như ngu

 

Làm đời nô lệ thiên thu

Khiến toàn nhân loại chổng khu kêu trời

Tưởng nhằm xây dựng “địa đàng”

Lại thành địa ngục nhưng toàn biết đâu

 

Khiến cho Mác giống tội đồ

Gạt lừa lịch sử đã ngoài trăm năm

Phản đều tiến hóa tự nhiên

Sai điều thực chất khác sao cà tàng

 

Sai điều khoa học thảy càng

“Độc tài vô sản” nhân gian kẻ thù

Làm cho thế giới ruồi bu

Lại hô nổ lực “thiên đàng” dựng xây

 

Nên Liên Xô quả đổ rồi

Vẫn chưa giải phóng cuộc đời đến nay

Khác gì lý thuyết chẳng hay

“Đỉnh cao trí tuệ” loài người xạo ke

 

NGÀN PHƯƠNG

(12/4/21)

 

**

 

VỀ VĂN HỌC NGHỆ THUẬT

 

Dùng hai khái niệm gắn vào

Kiểu nhằm chơi chữ có nào khác đâu

Thành nên hoán đổi trước sau

Nói cùng một nghĩa có ai không cười

 

Bởi đem văn học lên đầu

Liền thành nghệ thuật khác nào đi theo

Còn như văn học để sau

Hóa ra nghệ thuật ở đây quy vào

 

Còn mà hai cái rạch ròi

Giữa thêm dấu phảy tất ngoài lẫn nhau

Chỉ do cái đẹp hòa hài

Văn chương nghệ thuật đều hoài có luôn

 

Văn chương chữ viết tạo khuôn

Nói chung thơ cả lẫn về văn xuôi

Thơ là văn được tạo vần

Còn văn thơ chẳng mọi phần cần trong

 

Dẫu hai nghệ thuật song song

Bao gồm cái đẹp chính mình làm riêng

Thơ luôn thi pháp nhãn tiền

Văn toàn bút pháp văn chương mới ngầu

 

Tạo hình nghệ thuật lạ đâu

Lại là cái đẹp không dùng văn chương

Giống trong kỹ thuật mọi đường

Kỹ sư, điêu khắc vẫn thường vậy thôi

 

Kiến trúc sư nữa khác đâu

Toàn đều cái đẹp hữu hình xưa nay

Thành nên cái đẹp làm đầu

Đã thành nghệ thuật thảy hầu nói chung

 

Luôn đều có tính nhân văn

Con người mới có vật nào có đâu

Thiên nhiên chỉ đẹp cho người

Còn mà loài vật thấy nào đẹp chi

 

Thành ra đừng có thị phi

Đừng dùng giai cấp mọi khi ghép vào

Đó đều ngu dốt thế nào

Tuyên truyền giả tạo phải đào vất đi

 

Lại rao nghệ thuật nhân sinh

Vẫn đều dỏm tỏi tinh tinh lạ gì

Bởi vì xã hội con người

Nào đâu độc lập hoặc toàn tách nhau

 

Mà nhìn dưới góc độ chung

Cá nhân xã hội chỉ đều một thôi

Khác đâu kiểu nói hồ đồ

Cho là nghệ thuật phải vì nhân sinh

 

Đều toàn ngu dốt thật tình

Bởi vì nghệ thuật đâu nào đứng riêng

Thành ăn phải bã tuyên truyền

Hiểu sai nghệ thuật tạo phiền thế gian

 

Hở là giai cấp nhét càn

Hở là xã hội bầy đàn thổi lên

Đều là não trạng ươn hèn

Kiểu đem sợi tóc chặt thành làm tư

 

Đều toàn tạo dựng hư từ

Nói đều dối trá còn nào nhân văn

Trong khi đời phải cân bằng

Buộc đều nghệ thuật luôn cần có trong

 

Vì không nghệ thuật làm nòng

Vật toàn giẻ rách ai mong làm gì

Thành nên nghệ thuật khác chi

Đó điều cảm nhận thảy đều trời sinh

 

Hay là gốc gác tự mình

Dẫu tùy mức độ mỗi người khác nhau

Nếu mà sinh thảy có tài

Tạo thành tác phẩm để đời cùng xem

 

Còn không quần chúng làm nền

Cốt nhằm thưỡng lãm mọi phần tự nhiên

Vậy nên khỏi nói huyên thiên

Vì đời nghệ thuật mới thành nhân văn

 

Tức cẩn cái đẹp đầu tiên

Tùy theo lãnh vực mà xuyên thảy vào

Cả như chính trị khác nào

Nếu không nghệ thuật cũng đều tầm vơ

 

Tức toàn kiểu chỉ dại khờ

Hành vi không đẹp buộc người phải khen

Khác đâu sự thực chỉ quèn

Bởi do cái đẹp tâm hồn có sao

 

Nói chung dẫu áng văn chương

Hay đồ vật chất thảy toàn giống nhau

Phải luôn cái đẹp hàng đầu

Và phần còn lại mới đều nội dung

 

MÂY NGÀN

(09/4/21)

 

––

 

MỤC LỤC


15137.   VỀ NGUYÊN LÝ XÃ HỘI HỌC VÀ “CHỦ NGHĨA” CHÍNH TRỊ (18/4/21)

15138.   BỐN SỰ KIỆN TRỌNG ĐẠI NHẤT CỦA CẢ LỊCH SỬ ĐẤT NƯỚC TA

                                                                                              (15/4/21)

15139.   CON ĐƯỜNG PHÁT TRIỂN “CHỮ VIẾT” CỦA NƯỚC TA (14/4/21)

15140.   LỊCH SỬ TỚI NAY NHÌN LẠI (14/4/21)

15141.   “ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY” (12/4/21)

15142.   BÌNH DÂN VÀ QUÝ PHẢI (12/4/21)

15143.   VỀ VĂN HỌC NGHỆ THUẬT (09/4/21)



                                                                    ––

 

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét