Thứ Năm, 8 tháng 4, 2021

 TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 396

 

––

 

CON NGƯỜI CỤ THỂ, CÙNG

QUYỀN TƯ HỮU TỰ NHIÊN,

TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

 

Sống nhờ tài sản trên đời

Mới đều độc lập mới đều tự do

Bởi vì không có nằm co

Con người hóa vật quả nào khác đâu

 

Vậy nhưng Các Mác tào lao

Hô đời “vô sản” lẽ nào thông minh

Đến nay nhìn lại giật mình

“Vong thân xã hội” thật tình khác sao

 

Trong khi người sống ở đời

Phải làm lao động mới đều có ăn

Hẳn cần công cụ khả năng

Còn mà “vô sản” hóa bằng tay không

 

Khác nào Mác chỉ nói ngông

Tướt quyền “tư hữu” còn sao con người

Mà thành chiếc bóng ở đời

Sống toàn nô lệ dễ nào tự do

 

Bởi vì Mác nghĩ so đo

San bằng cả thảy đẻ cho công bằng

Đồng đều khiến hết cuội nhăng

Chẳng còn “bóc lột” mới hằng lên tiên

 

Khác chi cái dại triển miên

Bởi rừng “phạt gốc” vẫn liền mọc lên

Tại do quy luật khách quan

Trời sinh khó cản nên càng bá vơ

 

Cũng như sóng đánh vô bờ

Khi còn “gió thổi” rạt rào thấp cao

Tư duy Mác thảy tào lao

Dốt mười biết một dễ ai đâu bằng

 

Biết chi vô sản nghèo hèn

Ban đầu thiểu số hóa thành vậy thôi

Công bằng tương đối ở đời

Chỉ cần “pháp luật” dự vào chỉnh ngay

 

Nhưng vì mê tín Hegel

Mác nêu là “biện chứng” luật toàn tự nhiên

Nghĩa là “phủ định” triển miên

Hai đầu “đối lập” ắt liền thay nhau

 

Vậy nay “vô sản” lên đầu

Để nhằm “giải phóng” loài người tương lai

Hết còn giai cấp không sai

Hay “vô giai cấp” mới đời thần tiên

 

Nhưng đều mê tín ngông nghênh

Tin càn khái niệm chỉ trên “mơ màng”

Có chi thực chất đâu toàn

Thành sai khoa học khiến càng éo le

 

Tạo ra ý tưởng hoa hòe

Cho đều “sứ mệnh” của người công nhân

Quên rằng sẽ bị “nhân danh”

Toàn anh lợi dụng sẳn lòng nhào vô

 

“Độc tài vô sản” quả nào

Biến thành “thiểu số” đè đầu đám đông

Để do quyền lực “tập trung”

“Bảo sao làm đấy” dễ không nghèo nàn

 

Nên hoài thảy chỉ bẽ bàng

Bao nhiêu công sức chui vào “lỗ không”

Khiến đều bóc lột tỏng tong

Vua quan trên trước dân thành tép riu

 

Tạo ra sai trái mọi chiều

Chỉ do Mác đã nói liều một phen

Bởi vì đầu óc toàn “hâm”

Cho rằng “sứ mệnh” công nhân lạ gì

 

Nhìn sai lịch sử khác chi

“Đấu tranh giai cấp” đã thì thế vô

Quên đi cả thảy “con người”

Vốn đều bình đẳng vốn đều tự do

 

Thành nên “phản động” ra trò

“Độc tài vô sản” khác nào phi nhân

Khiến sai kinh tế mọi phần

Cả sai văn hóa thôi còn nói chi

 

Chẳng qua kiểu Mác “thị phi”

“Nhìn gà hóa cuốc” lạ gì nữa sao

Tưởng rằng mục đích toàn cao

Ai ngờ làm thảy đời thành te tua

 

Trăm năm mọi sự “của chùa”

Liên Xô phải đổ khác nào vậy đâu

“Tuyên truyền” bao biện độc tài

Cuối cùng sự thật vẫn đều lòi ra

 

Khiến làm nhân loại xót xa

Trăm năm bởi Mác khiến đà xát xơ

Đều thành bế tắt ai ngờ

Dẫu đều mơ tưởng “thiên đường” dựng xây

 

Lại đều cơn gió lắt lay

Trên đầu ngọn cỏ tháng ngày trông mong

Chỉ vì “lý tưởng” viễn vông

“Dã tràng xe cát” thành không có gì

 

Vậy nhưng bao kẻ mê ly

Chỉ vì “nhận thức” khác chi hẹp hòi

Cả vì “tham vọng” không ngoài

Đạp đầu người khác để mình “làm vua”

 

TRĂNG NGÀN

(08/4/21)

 

**

 

VỀ SỨ MỆNH CỦA VĂN HỌC

 

Thơ làm cao khiết tâm hồn

Văn chương lại khiến nẽo đời lao vô

Đó sứ mệnh của đều văn học

Tạo con người nhân bản nâng lên

 

Phải cần nhận thức tự do

Chẳng sao gò ép để hư con người

Thơ văn thế chỉ thành giả tạo

Rốt cuộc đều phản lại nhân văn

 

Đó nhằm văn học tuyên truyền

Cốt vì chính trị hóa thành tầm vơ

Công cụ hóa con người hết thảy

Hại nhân quyền ngay cả bước đầu

 

Hóa ra thành chỉ phỉnh phờ

Con người chỉ có vật vờ nghe theo

Như Tố Hữu Trường Sơn xẻ dọc

Cốt tạo ra bao dạng anh hùng

 

Nhưng đâu ý thức tự mình

Mà vì khẩu hiệu tạo thành vong thân

Khiến thực chất chẳng còn ý nghĩa

Mà làm theo mệnh lệnh từ đầu

 

Tự cho yêu nước khác nào

Nhưng đều “giai cấp nhằm toàn đấu tranh”

Nền văn học Liên Xô kiểu thế

Hay một thời Trung Quốc lạ đâu

 

Tuyên truyền cốt để ép vào

“Ruồi Trâu” hay “Thép Tôi …” đều rập khuôn

Dầu chiến trận hay nơi nông trại

Hoặc công nhân nhà máy thảy đều

 

Khác chi hóa chỉ hư đời

Ngày nay nhìn lại một thời đã qua

Bởi Liên Xô quả rồi sụp đổ

Hay đến như Trung Cộng trở cờ

 

Đều thành tư bản hiện giờ

Dẫu tư bản đỏ ai ngờ được sao

Khiến đến phải máu đào xương trắng

Chiến trường phơi bao lớp thanh niên

 

Khác chi văn học lộn sòng

Mất đều sứ mạng ngàn năm loài người

Bởi văn học cần đều trung thực

Đầy nhân văn với tính khách quan

 

Nêu cao cái thiện vẹn toàn

Triệt đi cái xấu đều càng chiều sâu

Không phải chỉ phỉnh nhau hời hợt

Để làm sao gạt gẩm con người

 

Văn chương mà vậy phản đời

Giết người bằng bút chẳng cần gươm đao

Người biến thảy chỉ còn phương tiện

Lại hóa ra ý nghĩa phi nhân

 

Hư vô giá trị mọi phần

Đâu còn chi nữa khi đều đã qua

Trăm năm khiến còn đều rỗng tuếch

Rồi ngàn năm ai chẳng buồn cười

 

Thành xưa bởi Mác trật rồi

“Đấu tranh giai cấp” tạo đời tầm vơ

Bởi nào phải đó là chân lý

Mà chỉ đều thị hiếu đặt điều

 

Bồi thêm “vô sản độc tài”

Biến toàn khẩu hiệu hại người te tua

Mất con người tự do bình đẳng

Hợp tác nhau mới đúng khách quan

 

Lại đem triệt hạ mọi đàng

Chỉ vì quyền lợi thành toàn bá vơ

Giờ lịch sử đã qua cả thảy

Sau trăm năm nhận thức rõ ràng

 

Thành ra nói cũng muộn màng

Còn đâu sửa được những gì toàn qua

Nên có nói chỉ là vớt vát

Nhằm góp cho nhận thức con người

 

Hiểu đời sao được rạch ròi

Mới là nền tảng của người văn minh

Không thể kiểu tuyên truyền sai trái

Mà phải nên về lại lối hay

 

Bởi đời khoa học mới tài

Nhất là ý thức phải cần nhân văn

Đó nguyên lý tự do dân chủ

Còn “đấu tranh giai cấp” chỉ cùn

 

Treo dê bán chó những ngày

Gây nên nhầm lẫn con người biết bao

Cả xã hội cũng đều phải thế

Khiến khác nào lịch sử éo le

 

ÁNH NGÀN

(05/4/21)

 

**

 

XÁC ĐỊNH VỀ THI CA 

 

Thi ca nghệ thuật ở đời

Điều toàn đơn giản vốn thời vậy thôi

Hòa chung nghệ thuật mọi nơi

Đời không nghệ thuật quả đời ra chi

 

Nên thơ thực chất là gì

Kiểu dùng ngôn ngữ keo thành chất thơ

Vượt lên loại viết rườm rà

Văn chương trần thế ta bà khác sao

 

Khiến thơ cần có điệu vần

Vì thơ lạt thếch đâu thành ra thơ

Nhiều người thích viết tự do

Chẳng qua đầu óc khác sao nghèo nàn

 

Thế nên đừng có mơ màng

Loại thơ cóc nhái khó càng ai ưa

Nhưng vần đâu đủ tạo đời

Mà cần ý tưởng giúp vào tứ thơ

 

Làm thơ quả chẳng ai ngờ

Dùng làm chùi đít hay còn ngàn năm

Đều do thảy bởi nội dung

Kết thêm nghệ thuật khôn cùng lạ đâu

 

Còn thơ điếu đóm quả hầu

Hay nhằm ca ngợi chỉ đều tình yêu

Kiểu toàn đú đởn mọi chiều

Thảy thơ hạ đẳng có nào khác chi

 

Vậy thơ muốn được tinh vi

Phải đều năng khiếu ở đời tự nhiên

Làm mà chơi vẫn nhãn tiền

Nhưng chơi nghệ thuật mới liền thanh tao

 

Còn thơ kiểu dạng cào cào

Nói điều vấy bá ai nào muốn xem

Khác chi một thứ tùng xoèng

Triệu bài như một ối mèn đéc ơi

 

Nên thơ phải viết cho đời

Bổ không bề dọc cũng đều bề ngang

Còn thơ viết kiểu điếm đàng

Gạt người với chính bản thân đều thừa

 

Nên đời dẫu vẫn cuộc chơi

Thơ thành như kiểu gát đều kèo trên

Khác hơn thơ cách bông phèn

Nịnh đời hạ cấp vốn quèn như nhau

 

NGÀN THƠ

(04/4/21)

 

**

 

VẺ ĐẸP VÀ SỰ HOÀN CHÌNH

CỦA CHỮ VIỆT TA NGÀY NAY

 

Cần phải nói một lần cho dứt

Những thằng ngu muốn sửa chữ ta

Chúng đều đầu óc gian tà

Muốn nhằm bán nước cho Tàu lạ chi

 

Để kiếm chuyện cho chưa hoàn chỉnh

Bỏ dấu đi mới được giản đơn

Khỏi thành trở ngại ấn in

Nay vào điện toán càng đơn giản nhiều

 

Kiểu ngụy biện hay nhằm nói dối

Bởi ngày nay đánh dấu khó chi

Vả đều gắn bó thường khi

Viết đều không dấu còn gì chữ ta

 

Vì tiếng Việt âm huyền hỏi ngã

Cả âm không âm nặng cộng vào

Tạo năm dấu giọng thảy đều

So trên thế giới đã thành đặc trưng

 

Dầu chữ viết chỉ là công cụ

Cốt làm sao tiện ích thì thôi

Tối ưu phải đẹp bên ngoài

Nhất là chính xác buộc đều bên trong

 

Mọi điều đó Chữ ta hội đủ

Bởi nhờ dùng mẫu tự La tinh

Cả năm dấu giọng đính vào

Khó còn thay đổi từ nhiều đời nay

 

Quá hoàn chỉnh qua dòng lịch sử

Thảy toàn dân nổ lực góp vào

Trải nhiều thế hệ không ngoài

Để ngày chỉnh đốn cứ càng thêm lên

 

Tưak viên ngọc gia công mài dũa

Có còn đâu nhám nhúa sù sì

Vậy thì sửa được dễ gì

Mà thành phá hoại thảy đều đồ ngu

 

Để lấy cớ phải cần hoàn chỉnh

Nhằm râu ria bậy bạ thêm vào

Đều là quan điểm ngược đời

Cái ngu lộ rõ trong ngoài lạ chi

 

Trong khi đó ngày nay Chữ Việt

Đã trở thành hoàn chỉnh vẹn toàn

Đã thành chuẩn mực mọi đàng

Truyện Kiều chữ Việt viết càng đi đôi

 

Nếu thử chép “Truyện Kiều” cách khác

Kiểu như bằng loại chữ 4.0

Hay là dạng của Bùi Hiền

Khác nào đem cứt vãi vào chữ ta

 

Nên chúng thảy nại toàn xằng bậy

Cho viết theo Hà Nội đúng hơn

Trong khi chỉ giọng địa phương

Âm nghe hay đấy nhưng đều viết sai

 

Thành chữ viết phải cần chuẩn mực

Phù hợp theo nguyên lý kiện toàn

Cái ngu bọn chúng rõ toàn

Như bầy chó dại sủa càn vậy thôi

 

Sửa chữ Việt khác đâu phản quốc

Bởi làm cho ngôn ngữ tiêu vong

Cái hoa đẹp dẫm lên toàn

Nào còn đẹp nữa mà càng xấu đi

 

Nên phải nói một lần cho cạn

Lũ Việt gian phản quốc rõ ràng

Những tay như kiểu Bùi Hiền

Hay cùng đồng bọn ai liền không hay

 

Kiều Trường Lâm càng thêm ngu xuẩn

Cứ toàn khoe thứ chữ của mình

Tự cho làm kiểu điển hình

Thật đều thối hoắc khác nào cứt khô

 

Y hệt lũ khôn nhà dại chợ

Nhưng đúng ra tâm địa toàn ngu

Chữ ta đẹp dẽ đặc thù

Chúng đem sửa bậy gần như trét bùn

 

Loại chúng thế khác nào ngu xuẩn

Kiểu làm điều phản nước hại dân

Trâu lành đem chữa thành què

Thật ngu bỏ mẹ ai dè thế sao

 

Thành tóm lại Chữ ta tuyệt hảo

Và ngày nay hoàn chỉnh mọi điều

Khó nào sửa lại thảy đều

Trừ loài óc não chứa nhiều ngu si

 

Kiểu biết một dốt mười thật đúng

Lại thảy đều tự sướng tưởng hay

Từ thời trước đã múa may

Nhưng chưa bấy bá kiểu nay thảy toàn

 

TIẾNG NGÀN

(03/4/21)

 

**

 

LUẬN VỀ CÔNG TRẠNG

GIÁO SĨ A. DE RHODES

 

Tất nhiên sự thật rõ ràng

Mục tiêu A. De Rhodes chỉ toàn đạo thôi

Bởi vì giáo sĩ khác đâu

Cốt nhằm truyền giáo làm điều tối cao

 

Bởi do tôn giáo khác đâu

Niềm tin siêu lý dễ sao trách gì

Khiến khi vào Việt lạ chi

Phải cần “chữ viết” như điều đầu tiên

 

Một công hai việc nhãn tiền

Đôi bên có chữ để nhằm giao lưu

Cốt vì truyền đạo nhiều nơi

Để dân ta đọc hiểu thêm giáo điều

 

Đâu hay kết quả thành nhiều

Tại vì “chữ Việt” ra đời từ đây

Viết theo kiểu dạng Phương Tây

Hay là chính xác dùng vần La tinh

 

Để nay tiếng Việt của mình

Ngang tầm “thế giới” quả tình quá hay

Vượt xa nhiều nước Đông Tây

Cả Tàu cả Ấn đều không ai ngờ

 

Vậy nhưng có đám dại khờ

Gièm chê De Rhodes loại này thành ngu

Dám cho “chữ của Thực dân”

Đúng là não trạng ăn phân không bằng

 

Cốt nhằm nói cuội nói nhăng

Tên đường ngăn đặt những thằng bá vơ

Đều toàn một lũ tờ mờ

Óc đầu hạ đẳng kiểu đồ quỷ ma

 

Hiểu chi lợi ích nước nhà

Muốn nhằm quay lại “lâu la” cho Tàu

Đáng điều phỉ nhổ trên đời

Óc đầu bán nước óc đầu hại dân

 

Trong khi xét lại mọi phần

Ngàn đời De Rhodes ân nhân quả nào

Chung tay cùng với Pigni

Để thành “cha đẻ” khác gì chữ ta

 

Cây đời sông núi ra hoa

Đơm bông kết trái hẳn là từ đây

Đó đều sự việc bất ngờ

Hoàn toàn vĩ đại bao giờ có đâu

 

Ngàn năm phát triển mai sau

Trở thành tiếng Việt khắp nơi rỡ ràng

Ngang tầm quốc tế đều càng

Thật nhờ trời đất quả toàn khác sao

 

TIẾNG NGÀN

(31/3/21)      

 

**

 

TRÁCH NHIỆM ĐÓ SẼ

THUỘC VỀ NHỮNG AI ?

 

Đến nay lịch sử còn mờ

Bốn lăm “cách mạng” đúng đều hay sai

Lý chi lật Chính phủ Kim

Để rồi sau đó chiến tranh khởi đầu ?

 

Bởi vì Nhật đã đầu hàng

Trao nền độc lập lại toàn dân ta

“Bù nhìn” toàn bị kêu la

Để nhằm sự việc tiếp theo là gì ?

 

“Trường kỳ kháng chiến” thảy khi

Nếu Kim không lật có thì thế sao

Vả chăng khi sự việc xảy rồi

Vào bưng đánh Pháp vẫn người “quay ra”

 

Điển hình nhạc sĩ Phạm Duy

Cả bao người nữa khác chi buồn cười

Chín năm lửa đạn tơi bời

Gần ngày thắng Pháp điều gì xảy ra ?

 

Tỏ ra “ý hệ” sa đà

Đấu tranh “ruộng đất” vậy là nghĩa chi ?

Gọi là “cải cách” lạ gì

Diệt đều “địa chủ” mới khi đau lòng

 

Cả người ngay lúc buổi đầu

Trải lòng đánh Pháp ai hầu không hay

Nguyễn Thị Năm, Trịnh Văn Bô …

Nuôi bao cán bộ giúp bao nhiêu vàng !

 

Trên năm ngàn lượng có toàn

Bị đem “tố khổ” lòng càng quặn đau

Chẳng qua “theo sách” của Tàu

Thế tình đảo lộn dễ ai không cười

 

Cười ngoài lòng lại ngậm ngùi

“Mẹ cha bị giết” con thành ăn xin

Vợ nhà thơ Nguyễn Hữu Loan

Cũng con “địa chủ” nát tan gia đình

 

Giả như không có “hiện tình”

Dễ gì cuộc chiến kéo dài chín năm

Mà đều nội lực tập trung

Quân dân đoàn kết thắng càng nhanh hơn

 

Đằng này mục đích khác toàn

“Đấu tranh giai cấp” mọi đàng diễn ra

Khiến bao đau đớn xót xa

Máu xương nén lại thật là hãi kinh

 

Ngày nay nghĩ lại giật mình

Nếu không “thuyết Mác” nước mình vậy sao

Sau năm tư quả thế nào

Chia hai đất nước nghẹn ngào thế kia

 

Tiếp thu Hà Nội khi về

Một thời khiếp đảm chưa hề xảy ra

Lại rồi “giải phóng miền Nam”

Bảy lăm kết thúc dân đua “chạy dài”

 

Nhưng rồi kết quả chỉ hài

Miền Nam sụp đổ ăn toàn bo bo

May mà “đổi mới” trời cho

Liên Xô chẳng đổ bây giờ tới đâu ?

 

Vậy nên mọi sự rõ rồi

“Chiến tranh ý hệ” từ đầu lâm vô

Giật Trần Trọng Kim đổ nhào

Để làm “ý hệ” ai nào không hay

 

Cho dầu ngôn ngữ “múa may”

Có chi xác đáng ngày nay rõ ràng

Hay là đánh Pháp cốt toàn

Nhằm làm “cộng sản” mơ màng được sao

 

Cả sau “đánh Mỹ” thế nào

Cốt nhằm “giải phóng” kiểu đều như xưa

Thế mà “ý hệ” lạ chưa

Nếu như “toàn đúng” phải nay ngon lành

 

Tiếc rồi “Quốc tế” tanh bành

“Toàn cầu vô sản” có thành được đâu

Liên Xô sụp lẫn Đông Âu

Cả Tàu nay “mạnh” cũng nhờ quay lui

 

Riêng ta lại vẫn ngậm ngùi

Hoàng Sa đã mất đâu còn như xưa

Thành nên “thuyết Mác” lạ chưa

“Đầu voi đuôi chuột” nay thời trách ai ?

 

Phải chăng trách bởi Liên Xô

Kẻ mang “cách mạng” nhập vào cho ta

Nhập luôn khối nước ta bà

Nhưng đều trong đó có ta nặng nề

 

Ba mươi năm chiến trận mọi bề

Bao nhiêu “hệ quả” ê chề khác sao

Nhưng dân đâu nói được nào

Cái oan khiên ấy mới là nỗi đau

 

Bởi vì Pháp trị từ lâu

Tám mươi năm ấy khát khao bao điều

“Tự do độc lập” hẳn rồi

Cả cho đất nước lẫn đều toàn dân

 

Lại thành “khắc nghiệt” căm căm

“Độc tài vô sản” Mác bày đặt ra

Hóa nên thực tế ta bà

Quay về “điểm cũ” khác nào thảm thương

 

Đến nay đã 76 năm        

Dám ai “sự thật” nói ra được toàn

Tự do độc lập lỡ làng

Đuổi xong được Pháp bây giờ có chi ?

 

Cho dầu giờ “lớp cũ” chết đi

Lại nay “lớp mới” vẫn thì im hơi

Vậy thì “trách nhiệm” về ai

Dễ đâu ôn cố dễ nào tri tân ?

 

Hay là lịch sử mọi phần

Khác đâu hổ lốn dân thành tép riu

Ngày xưa “sợ Pháp” mọi chiều

Ngày nay “lại sợ” chính ngay người mình !

 

NON NGÀN

(31/3/21)

 

**

 

TÒA ÁN ‘NHẬN THỨC’

VỀ TRỊNH CỒNG SƠN

 

Trịnh Công Sơn có chút tài

Mặc dầu ‘ra đũa ra đầu’ tới mô

Nhạc toàn ‘làm dáng làm cao’

Thật ra vẫn chỉ ‘lao xao’ kiểu càng

 

Bao người hơn hẳn mọi đàng

Chỉ ai ‘thị hiếu’ thích đều Công Sơn

Điển hình vào buổi ‘bảy lăm”

‘Ngày ba mươi’ ấy hát vang trên Đài

 

‘Nối Vòng Tay Lớn’ không ngoài

Vốn là bài hát khi còn sinh viên

Nghĩa là “khuynh tả” dĩ nhiên

Nào ai chẳng thấy mọi miền nước non

 

Phải chăng ‘nội tuyến’ thảy toàn

Nhưng sau ‘bị tố’ mới càng éo le

Bởi đều một đám ‘huê hòe’

Cho Sơn phản chiến phần nhièu ‘chung chung’

 

Khác chi thế sự não nùng

Dẫu Sơn phản chiến nghiêng về ‘phe ta’

Tinh nhanh ai cũng nhận ra

Đã làm có lợi ‘phe ta’ thảy toàn

 

Thành nên đừng có ‘mơ màng’

Những đồ ‘điếu đóm’ đều toàn thấy ra

Bảo Sơn ‘có tội’ ta bà

Bởi đâu ‘phân biệt’ thế nào chiến tranh

 

Chiến tranh ‘xâm lược’ cam đành

Chiến tranh ‘giải phóng’ vẫn thành làm ngơ

Quy Sơn chỉ kiểu ‘dại khờ’

‘Đánh đồng’ tất cả ú ơ còn gì

 

Nhưng giờ nhìn lại khác chi

Chiến tranh ‘ý hệ’ sao thì chối queo

Bảy lăm quả đã ‘đổi tiền’

Rồi vào ‘hợp tác’ khắp miền đều hay

 

Thành nên trí thức ‘giả nai’

Có chi nhận thức lẽ nào không khinh

Chỉ đều một bọn ‘lình xình’

‘Nửa dơi nửa chuột’ tội tình biết bao

 

Dầu nay mọi sự qua rồi

Nhưng hoài ngu tối đâu nào thấy ra

Biến đều một lũ ‘ba hoa’

Đạp lên dân tộc tưởng là ‘hay ho’

 

Quả Sơn dẫu đã ‘diễn trò’

Vẫn đều bị ‘bọn lâu’ la tố tràn

Nước ta quả thật ‘muộn màng’

Bao giờ lịch sử mới toàn sáng ra

 

Bởi đều trí thức ‘quỷ ma’

Có đâu giống được ngày xưa Tây Hồ

Hận căm ‘dân trí’ biết thừa

‘Giả ngu qua ải’ thật chưa thấy từng

 

NON NGÀN

(30/3/21)

 

**

 

VÀI DI SẢN CỦA NGƯỜI PHÁP

ĐÃ ĐƯỢC ĐỂ LẠI Ở NƯỚC TA

 

Pháp đến ta cốt tìm thuộc địa

Khuynh hướng chung buổi ấy Âu châu

Nhưng phần lớn vẫn tại ta

Có đâu thực lực nên sa bẫy hầm

 

Tám mươi năm Pháp thành đô hộ

Quyền lợi đều chính yếu Thực dân

Thế nhưng nhận rõ mọi phần

Hạ tầng cơ sở Pháp đều toàn xây

 

Từ đường sá nhà thương cầu cống

Đường hỏa xa đường bộ mọc lên

Văn minh vật chất tạo nền

Văn minh văn hóa tinh thần tiếp theo

 

Tất một Pháp nhằm khai thác

Còn mặt kia lan tỏa văn minh

Đó đều tâm thức thực tình

Bởi nền văn hóa Pháp đà có lâu

 

Nên mở cả “Đông Dương Trường Luật”

Mười lăm năm ngắn ngủi rạng ngời

Thảy là ý tốt không ngoài

Mặt kia thực tế lại Trường Dược Y

 

Cả Văn chương gồm chung Trường Luật

Cũng giúp ta văn hóa mở mang

Đó đều sự thật thảy toàn

Sau ngày Nhật chiếm mới đành buông xuôi

 

Để Chính Phủ đầu tiên thành lập

Của Việt Nam lúc Nhật đầu hàng

Trần Trọng Kim được trao quyền

Gồn toàn trí thức Pháp đào tạo ra

 

Đó sự thật chói lòa ai thấy

Nhưng sau ngày đảo chánh Kim lui

Việt Nam Dân chủ Cộng hòa

Nhằm làm Cộng sản nước nhà từ đây

 

Thành tách biệt với dòng trí thức

Pháp đã từng đào tạo trước kia

Như là Vũ Văn Mẫu, Vũ Văn Hiền …

Chỉ còn Võ Nguyên Giáp với cùng Phan Anh …

 

Khiến cuộc thế hình thành là vậy

Từ bốn lăm cho đến bảy lăm

Võ Nguyên Giáp nổi tiếng toàn

Điện Biên Phủ thắng đay lần đầu tiên

 

Từ đây Giáp chỉ toàn biết “Bác”

Hòa vào đương “Quốc tế” ai hay

Mọi điều ngôn ngữ chẳng ngoài

Chỉ luôn tôn “Bác” một mình mà thôi

 

Tóm lại chuyện xưa nay đã rõ

Ta khi thua Pháp mất nước non

Được bù cơ sở hạ tầng

Giúp cho ta tiến bước chân ban đầu

 

Chương trình Luật quả hầu là thế

Nay mà xem lại rất thông minh

Giống toàn Trường Luật miền Nam

Mà ai học Luật đã luôn biết rồi

 

Gồm mọi môn tầm nhìn khoa học

Pháp từng ghi dấu ấn ngày xưa

Chuyển qua chế độ Cộng hòa

Vượt xa Trường Luật dưới thời Đông Dương

 

Đó dị biệt mọi nơi toàn thấy

Mẫu, Hiền … cùng vào dạy trong Nam

Hết còn kiểu Pháp Đông Dương

Nhưng tinh thần mới “Việt Nam Cộng Hòa”

 

Sau Năm tư nước nhà chia cắt

Rồi Bảy lăm mới nhập lại vào

Đều do lịch sử khác nào

Thực dân Cộng sản nay vào một nhau

 

Đó là thảy nói về “nhân sự”

Không nói về thực chất non sông

Cái mầm “Trường Luật Đông Dương”

Kết vô “Quốc tế” từ Nga đem về

 

Nhằm huấn luyện mọi bề “ngắn hạn”

Càng về sau càng thấy rõ ràng

Kiểu như Lê Duẩn, Trường Chinh

Đều toàn hậu duệ “Đông Phương” khác nào

 

Cộng với Giáp “Đông Dương Trường Luật”

Cuối cùng ra ngã ngũ ngày nay

Qua hai cuộc chiến dọc dài

“Ba mươi năm ấy” cuối cùng vẫn đây

 

Thành tóm lại khác sao định mệnh

Đất nước ta thuở Pháp mới qua

Sau này kết hướng vào Nga

Đó đều thực tế nước ta bây giờ

 

TIẾU NGÀN

(28/3/21)

 

**

 

NGƯỜI ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP

 

Người luôn sống tạm ở đời

Một lần rồi hết chỉ thời vậy thôi

Khác nào sống gởi thác về

Người xưa đã biết mọi bề tự nhiên

 

Vậy nhưng đời cứ huyên thiên

Dẫu trăm năm chết nhãn tiền lạ đâu

Thảy còn lại một nấm mồ

Dầu ba tấc đất hay đều nguy nga

 

Kiểu thành lăng tẩm xa hoa

Nhưng đều trong đó cũng mà lạ chi

Chỉ toàn một nắm xương khô

Dầu danh thực hão vẫn vô một chiều

 

Chủ là lúc sống thế nào

Có làm gì ích lợi đời hay không

Mục tiêu xã hội thật lòng

Hay vì địa vị công danh riêng mình

 

Mới ra nhân cách thật tình

Khác toàn diêm đúa để mình hơn ai

Nên đời chân thật mới tài

Còn nhằm giả dối chỉ hài khác sao

 

Đó đều khác biệt trước sau

Vì lòng chân thực hay vì phô trương

Bởi khi chân thực mọi đường

Mới toàn luôn có tình thương với đời

 

Còn mà kiểu nhắm vẽ vời

Công danh sự nghiệp thường đều thích hơn

Đó luôn chỉ một nguồn cơn

Khách quan chân chính vốn hơn tuyên truyền

 

Cuối cùng đều thảy nhãn tiền

Bia đời bia miệng bia nào là hay

Trăm năm bia đá xạt xài

Ngàn năm bia miệng cứ hoài còn nguyên

 

Thành nên đời thảy hiển nhiên

Thời gian qua hết rõ liền mọi ai

Dễ chi mà mãi lạc loài

Phù vân mây nổi biết nào là đâu

 

Bởi khi lịch sử qua mau

Mới toàn sự thật thảy đều lòi ra

Giống Sào Nam với Tây Hồ

Ngàn năm lăng tẩm đi vào lòng dân

 

NẮNG NGÀN

(26/3/21)

 

––

 

MỤC LỤC


15128.   CON NGƯỜI CỤ THỂ, CÙNG QUYỀN TƯ HỮU TỰ NHIÊN,

            TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI (08/4/21)

15129.   VỀ SỨ MỆNH CỦA VĂN HỌC (05/4/21)

15130.   XÁC ĐỊNH VỀ THI CA (04/4/21)

15131.   VẺ ĐẸP VÀ SỰ HOÀN CHÌNH CỦA CHỮ VIỆT TA NGÀY NAY (03/4/21)

15132.   LUẬN VỀ CÔNG TRẠNG GIÁO SĨ A. DE RHODES (31/3/21)

15133.   TRÁCH NHIỆM ĐÓ SẼ THUỘC VỀ NHỮNG AI ? (31/3/21)

15134.   TÒA ÁN ‘NHẬN THỨC’ VỀ TRỊNH CỒNG SƠN (30/3/21)

15135.   VÀI DI SẢN CỦA NGƯỜI PHÁP ĐÃ ĐƯỢC ĐỂ LẠI Ở NƯỚC TA (28/3/21)

15136.   NGƯỜI ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP (26/3/21)



                                                                                                                                                                                                                          ––          

 

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét