TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 406
VỀ Ý NIỆM “ĐẤU
TRANH
GIAI CẤP” CỦA CÁC
MÁC
(I)
Cốt lõi nhất nằm trong thuyết Mác
Đó đâu ngoài “giai cấp đấu tranh”
Nó thành như một “cái đinh”
Cũng là “xương sống” trụ cho mọi điều
Không có nó “thuyết” bung thảy cả
Bởi khác gì như cái lò xo
Kết vào mọi cái bên trong
Khiến thành sức mạnh để nhằm tung ra
Tựa cái cây nó là cột trụ
Tức thân cây gánh mọi nhánh cành
Thân cây chỉa ngọn lên trời
Còn bên trong đất rễ đều cắm sâu
Chính thân cây khiến cây thẳng đứng
Thân đổ nghiêng kéo cả theo cùng
Đó như nguyên lý tột cùng
Chính vì thuyết Mác dựa vào chỉ đây
Nó trụ cả “thời kỳ quá độ”
Bởi nó thành như kiểu “tiền đề”
Nhằm khi quá độ xong rồi
“Không còn giai cấp” mới đời nở hoa
Mác ở đây thật ra lủng củng
Bởi thân cây khi đốn bỏ rồi
Xóa tan “cốt lõi” mọi điều
Có đâu ngọn chỉa lên trời trỗ hoa ?
Thành thuyết Mác sa đà nghịch lý
Chứa bao điều mâu thuẫn từ đầu
Toàn sai biện chứng quả hầu
Gọi là “biện chứng” khác nào bá vơ
Vì bộ rễ chính nguồn biện chứng
Mác dem về từ cội Hegel
Lấy điều “đối lập” bồng bềnh
Tự cho “mâu thuẩn” phải đều sinh ra
Hết mâu thuẫn mất luôn “tranh đấu”
Vậy “đấu tranh giai cấp” còn chi
Bởi thành thống nhất thảy khi
Ban đầu gốc ngọn còn gì ở đây ?
Lại Hegel “duy tâm” thảy cả
Cho khởi nguyên vốn chỉ “tinh thần”
Chứa đều “nội lực” tiềm tàng
Mới thành phát triển trong rồi đi ra
Khiến duy tâm phần nào có lý
Lý giải điều trừu tượng ban đầu
Cái toàn tiểm ẩn khác sao
Hay điều tinh túy mới hầu triển khai
Đằng này Mác tin thuần “vật chất”
Khiến thảy đều không có căn cơ
Có chi “thuộc tính” chút nào
Làm sao triển diễn ra toàn về sau ?
Bởi vật chất “tính ỳ” sẳn có
Hay chứa đều “trì lực” ban đầu
Thành ra Mác dỏm quả hầu
“Đầu heo nấu cháo” mượn màu phấn son
Chôm Hegel thảy điều “biện chứng”
Rồi dắt đi theo cách trật chìa
Khác chi ẩu tả đầm đìa
“Đấu tranh giai cấp” cốt nhằm tung ra
Tự “vui sướng” cho mình lật ngược
Người ông thầy đi trước Hegel
Để thành “chổng cẳng” tênh hênh
Khiến đầu xuống đất còn chân lên đầu
Để “vô sản” phải hầu thay thế
“Vật chất” thôi loại hết duy tâm
Có điều Mác chỉ toàn lầm
Giốc “bầu rượu” ngược bộ thành nước sao ?
Nên “trật chìa” khởi đầu là thế
Mác dựa vào cốt nói lung tung
Đều do “thị hiếu” mịt mùng
Vì toàn “cảm tính” chập chùng xót xa
Đã như thế có gì khoa học
Vì đã sai cả thảy tiền đề
Dễ chi kết luận rút nào
Thành ra chung cuộc thảy đều bá vơ
Vì loài người lập nên “xã hội”
Mỗi cá nhân đơn vị từ đầu
Đấu tranh nhau vẫn khác nào
Đấu tranh đủ loại luôn hoài vậy thôi
Vì quyền lợi cả vì danh dự
Hay tinh thần, vật chất có đều
Công danh, địa vị vẫn nhiều
Còn về “lý tưởng” chỉ đều ít thôi
Đó “bản chất” con người cụ thể
Đấu tranh nhau từ ở bản năng
Hơn thua, tranh chấp có hằng
Muốn mình vượt trội đều toàn khác đâu
Vì lợi lộc hay vì giá trị
Cá nhân luôn vẫn đấu tranh nhau
Coi như xã hội môi trường
Giành “không gian sống” mọi đường lạ sao
Đó mục đích trong đời cụ thể
Làm con người vốn đấu tranh nhau
Còn mà “giai cấp” bề ngoài
Để nhằm phân loại có nào khác đâu
Nó thực chất chỉ hầu trừu tượng
Chỉ là điều “khái quát” vậy thôi
Mục tiêu chia kiểu “phạm trù”
Bên ngoài cả thảy cốt lồng ghép vô
Thành “giai cấp” không đều cụ thể
“Đấu tranh nhau” quan điểm bá xàm
Mác nhằm tưởng tượng thảy càng
Tin điều “biện chứng” của từ Hegel
(II)
Cho “đối kháng” hai bên đã có
Chia lớp lang do bởi giàu nghèo
Hai bên “mâu thuẫn” mọi điều
“Đấu tranh giai cấp” tất hoài xảy ra
Toàn gượng ép lấy đâu khoa học
Cốt tin càng nào có chứng minh
Để vơ sự thật về mình
Khác nào khoác lác cố tình vật thôi
Nhằm áp đặt kiểu đều là vậy
Kiểu “định khung” để thảy ghép vào
Đâu cần sự thật vuông tròn
Kiểu làm cải giỏ rồi đều tọng vô
Khiến tư tưởng hồ đồ đâu khác
Cốt đưa điều “kết luận” làm đầu
Hóa thành như kiểu “tiền đề”
Ý đồ lý giải biến đầu thành đuôi
Vì muốn có “thiên đường cộng sản”
Phải đặt điều “vô sản” đưa lên
Tiền đề giai cấp đấu tranh
Phịa ra “lô-gích mục tiêu” lồng vào
Thành thuyết Mác kiểu đều ngược ngạo
Bởi dùng “tam đoạn luận” thảy sai
Đầu tiên “kết luận” đưa ra
Rồi “tiền đề” thảy mới thảy sau nhét vào
Nó ngụy biện kiểu đều lộn ngược
Trái lẽ thường nước phải chảy xuôi
Từ cao xuống thấp muôn đời
Để nguồn ra biển khiến đều tự nhiên
Mác lội ngược lại dòng lịch sử
Cho đầu tiên “cộng sản” có rồi
Nhưng vì phát triển về sau
Mới thành “giai cấp” lại đều xảy ra
Qua mỗi đoạn đặc thù xã hội
Mác kêu là “hình thái” khác nhau
Nay qua “biện chứng” kết vào
Đó là “khoa học” đi nhằm ngược lên
Nên “vô sản phải thành lãnh đạo”
Mác xem như lực lượng “tiên phong”
Làm cho “Tư bản tự chôn”
Xóa đi “giai cấp” nào còn lạ chi !
Bằng vượt hết “thời kỳ quá độ”
Dựa vào điều “chuyên chính” khác nào
Để qua “hai bước” tiến vào
Con đường “cộng sản” thảy đều mai sau
Giai đoạn thấp gọi là “xã hội”
Lao động theo năng lực góp vào
Đến giai đoạn tiếp lên cao
“Làm theo sức hưởng theo cầu” mới hay
Mác nghĩ vậy khác nào “mê tín”
Kiểu “chỉ tin” nào có chứng minh
Đều toàn “tư biện” cùng mình
Kiểu như toán học đều toàn luận suông
Nhưng cuộc sống có đâu như vậy
Bởi người đều chủ thể tư duy
Dễ nào “máy móc” dễ chi
Mà đều lịch sử phải thì khách quan
Đâu có phải “làm càn” mà được
Kiểu đều “duy ý chí” quyết suông
Khác nào kiểu thảy ngông cuồng
Trái đời cụ thể phải cần diễn ra
Do môi trường bên ngoài can thiệp
Tác động vào đâu thể chủ quan
Ngẫu nhiên nhiều sự xảy toàn
Có đâu “tiên liệu” kiểu càng tự do
Vả phát triển dựa vào kỹ thuật
Phải luôn theo khoa học dẫn đường
Đều do trí tuệ vẫn thường
Đâu vì cảm tính muốn là được sao
Mà trí tuệ tiến lên từng bực
Phải qua đường tuyến tính vậy thôi
Có đâu “nhảy vọt” dễ nào
Mác nhằm chỉ kiểu “xé rào” lung tung
Mà khoa học dắt đường chỉ lối
Kéo theo sau xã hội tiến theo
Mọi ngành phát triển vững bền
Để cho tiến hóa khỏi đều bị vênh
Vì kinh tế theo cùng văn hóa
Mà “tinh thần” luôn phải dẫn đầu
Nó như yếu tố “hoa tiêu”
Đều do trí tuệ con người mà ra
Mác hiểu dại chỉ do “giai cấp”
“Đấu tranh nhau” mới phát huy đều
Đúng là tư tưởng kiểu lèo
Tư duy “cà cuống” eo sèo khác sao
Thảy mê tín vì phi khoa học
Thảy đều thuần “cảm tính” khác đâu
Thảy đều “thị hiếu” chỉ hầu
Muốn làm “cộng sản” khác nào nằm mơ
Từ đó thấy Mác toàn ngược ngạo
Chỉ làm cho nhân loại suy tàn
Dẫn đường sai thảy mọi đàng
Có còn tư tưởng đàng hoàng được sao
Hệ thống Mác kiểu “đô mi nô” đâu khác
Ngã quân đầu ngã rạp dãy luôn
Như sai “giai cấp đấu tranh”
Cũng thành “sai tất” đâu còn được chi
Hay nói khác sai điều “biện chứng”
Bởi “mơ hồ” nào có chứng minh
Cũng sai luôn mọi sự tình
Bởi nguyên toàn bộ phải thành sai thôi
(III)
Hay xã hội tự cho “cộng sản”
Nếu sai điều tâm lý tự nhiên
Cũng sai luật thảy khách quan
Đổ luôn cả thảy dãy cờ đô mi nô
Bởi kết luận mà càng không đúng
Tức tiền đề đã phải toàn sai
Bởi còn “lô-gích” nữa đâu
Khiến toàn lý luận thảy đều tầm vơ
Lại thêm nữa nói về “duy vật”
Đó vẫn đều “quan điểm” tư duy
Chủ quan của thảy riêng mình
Có đâu người khác coi đều “khách quan”
Vả “vật chất” hiểu càng thô thiển
Đó vẫn còn quan niệm ngây thơ
Từ thời cổ đại đến giờ
Ngày nay khoa học đã nhiều đổi thay
Bởi “vật chất” nay toàn khó hiểu
Hạt kiểu đều “cơ bản” vậy thôi
Còn thêm “bất định” khác nào
Đó là nguyên lý thảy đều Heisenberg
“Phản vật chất” cũng đều đã biết
Nó chiếm hầu “đa số” thành phần
Khắp nơi vũ trụ vạn lần
Thành nên “vật chất” xưa đều ngây ngô
Còn vật chất hiểu theo “kinh tế”
Lại trở nên nhận thức tầm thường
Tinh thần mất thảy mọi đường
Khác đâu loài vật chỉ nhằm kiếm ăn
Vả con người cá nhân độc lập
Mới tạo thành kinh tế thị trường
Cùng nhau “trao đổi” mọi đường
Ở trong hệ thống đều dường khác sao
Giống cơ thể phải “trao đổi chất”
Giữa các mô cũng lẫn tế bào
Còn mà đồng nhất khác nào
Lấy đâu sự sống muôn loài nảy sinh
Mác lại muốn “thị trường dẹp bỏ”
Để đi lên “cộng sản thiên đường”
“Bỏ luôn tiền tệ” lạ thường
Bỏ luôn luật pháp bởi nào cần chi
Bỏ luôn cả thảy đều Nhà nước
Nhằm mọi người cùng quản lý lẫn nhau
Hay đều tự nguyện khác sao
“Sáng vô xưởng thợ chiều về đi câu”
Thật thế giới thảy hầu thành tếu
Người hóa thành đều kiểu thần tiên
Thảy đều “siêu thoát” mọi miền
Hiểu người như vậy quả “điên” thảy rồi !
Thành thuyết Mác hóa đều ngược ngạo
Chứa thảy toàn “lỗ hổng” bên trong
Có chi thực tế gì toàn
Mà đều “không tưởng” kiểu càng bá vơ
Nên kết quả qua trên thế kỷ
Khiến làm cho nhân loại thụt lùi
“Đấu tranh nhau” thảy loạn cuồng
Cướp trên “trăm triệu mạng” toàn thế gian
Cuối cùng vẫn Liên Xô sụp đổ
Khiến quả đều phung phí mọi đường
Bảy mươi năm dân chán chường
“Thả mồi bắt bóng” đâu còn ra chi
Kết chung lại vẫn thì tại Mác
Còn mọi người “cộng sản” nạn nhân
Hùa theo thuyết đó mọi phần
Con đường “hư tưởng” quả thành mông lung
Gây thảy lỗi cho toàn hệ thống
Cốt lõi vì “vô sản độc tài”
Tạo ra “thiểu số” cầm quyền
Hay trong thực tế “vài người” chóp bu
Đó thực chất phản toàn thực tại
Triệt tự do dân chủ còn đâu
Chận đều phát triển mỗi người
Để thành cái rọ thảy đều chun vô
Mác hủy thảy “Tam quyền phân lập”
Ngay buổi đầu cho thấy đã sai
Bất công tạo giữa con người
Bởi tin “giai cấp” mới đều đúng thôi
Song “vô sản” thành phần hổn tạp
Có dễ đâu gồm thảy tinh hoa
Bản năng vốn thảy sa đà
Mác thành “phản động” có mà khác đâu
Thành nguyên tắc đã toàn ngược ngạo
Hủy tiêu luôn trí thức thảy càng
Chẳng qua Mác chỉ mơ màng
Tin vào “biện chứng” kiểu toàn u mê
Thành tóm lại mọi bề là vậy
Mác một mình đã thảy nghĩ ra
Tạo nên “ý hệ” ta bà
Tự cho “khoa học” quả là đáng thương
Nhưng mọi đường “chủ quan” cả thảy
Bởi đâu đều khoa học chứng minh
Mà đều “quan điểm” riêng mình
Lại còn cấm đoán thảy đều tự do
Đó “vô sản độc tài” là thế
Mác cốt nhằm “cài chốt” loài người
Đóng khuôn kiểu thảy trong ngoài
Chỉ đều tùy tiện khiến càng phi nhân
Khi chân lý muôn vàn tương đối
Lại tiến lên theo với thời gian
Không ai “độc đoán” được toàn
Khác đâu “phản động” thế gian hại đều
(IV)
Từ khởi thủy loài người đến Mác
Mác hóa thành tệ hại đầu tiên
Đưa ra học thuyết huyên thiên
Thảy toàn “ngụy biện” bắt người đều tin
Khác gì việc Mác toàn mang tội
Đến ngày nay quả thấy rõ ràng
Bởi vì xướng lập cường quyền
Lại phi khoa học khiến càng bá vơ
Vì thuyết Mác mà đều đúng đắn
Hoặc cùng cho kết quả thảy đều
Hi sinh nhân loại phần nhiều
Cũng nào e ngại dẫu là phần ba
Nhưng kết quả thảy đều chẳng có
Có khác gì mất cả chì chài
Mác thành tội lỗi khác nào
Gạt tràn nhân loại một thời lạ đâu
Bởi sai cả thực hành, lý thuyết
Hay thảy sai hai thứ đủ đầy
Thuyết sai khó đúng thực hành
Đó điều tất yếu khỏi cần nghĩ suy
Nên bỏ Mác nay thì mới đúng
Nhằm thoát ly ảo ảnh cuộc đời
Dẫu cho có thảy muộn màng
Loài người cần cứu mới toàn nhân văn
Để sống thảy khách quan vốn có
Theo con đường khoa học thảy toàn
Khách quan triết học đúng tầm
Mới đều xứng đáng cuộc đời văn minh
Vì thuyết Mác thảy không bao quát
Bởi nhìn đời phiến diện toàn đều
Cốt nhằm “trích đoạn” kiểu lèo
Để nhằm áp đặt nhân quần éo le
Nhưng con người sống trong vũ trụ
Đó toàn đều hệ thống khác nào
Có đâu trái đất lạc loài
Mà đều trong dãy Ngân hà từ xưa
Cả Ngân hà cũng đâu riêng lẻ
Đó chỉ đều tồn tại địa phương
Giữa muôn vạn ức thiên hà
Tỉ năm ánh sáng dễ nào tới đâu
Thành vũ trụ hầu vô giới hạn
Trong chứa đều vô số “diệu kỳ”
Khiến cho trí óc con người
Luôn hoài khám phá dễ ngừng được sao
Đó mới mãi con đường khoa học
Lẫn con đường triết học vô biên
Đâu nào chỉ kiểu tự chuyên
Cho ta “chân lý” Mác thành tiếu lâm
Ngồi một chỗ cốt nhằm “suy đoán”
Khác gì điều chú cóc trong hang
Tư duy nhỏ hẹp thảy toàn
Lại thêm độc đoán quả càng gàn điên
Thành ra kiểu Mác toàn mê tín
Cốt thảy nhằm lượm lặt đó đây
Riêng mình tư tưởng giả cầy
Đem xào nấu lại tự hào “đỉnh cao”
Kiểu lấy “thuyết tế bào” làm khoái
Đem kết vào với “thuyết Darwin”
Kết thêm “xã hội Pháp” toàn
Nhất là “biện chứng” của đều Hegel
Nghĩ thứ đó phải thành cốt lõi
Để suy điều “giai cấp đấu tranh”
Phịa nào “duy vật sử quan”
Dựa vào “vật chất” làm nền đầu tiên
Để từ đó cả tin “biện chứng”
Như thảy đều “luật” của thế gian
Phủi đi mọi thứ tinh thần
Cả như truyền thống có từ ngàn năm
Cốt qua đó “vô thần” quyết liệt
Biến cuộc đời như thể trò đùa
“Hư vô chủ nghĩa” khác nào
Biến thành “chuột bạch” loài người lạ chi
Nó phản lại thảy đều lịch sử
Kiểu ngồi thuyền tính “vác thuyền lên”
Tạo thành mâu thuẫn tênh hênh
Làm sao việc vậy có nào thành công
Thành kết quả cuối cùng trớt hướt
Bởi “thành phần” đâu thể bao trùm
Cái luôn toàn thể tột cùng
Mác thành vớ vẩn kiểu đều mình ên
Nào có biết cuộc đời “ký gời”
Sống trăm năm rồi thảy “quay về”
Kiểu vào “nhà trọ” rồi đi
Lớp sau kế tiếp dễ gì khiển sai
Bởi ai thể “trồng rừng vạn đại”
Khi trăm năm nó tự mọc lên
Tuân theo đều luật khách quan
Ngàn năm “trồng trước” biến toàn bá vơ
Vả lý thuyết nếu sai quy luật
Muốn trồng rừng lại chỉ hại rừng
Mác thành quan điểm khật khùng
Ép đời vào thảy kiểu lòng bàn tay
Nên đơn giản vài lời như thế
Toàn nghiêm trang đâu phải để đùa
Mà vì xã hội con người
Đó đều trách nhiệm của đời đi sau
Ai phản biện tha hồ phản biện
Nhưng cần đều có lý có tình
Đừng nên chỉ kiểu linh tinh
“Độc tài áp đặt” khiến mình ra chi
Bởi nguyên lý vốn đều đơn giản
Quá khứ xong đâu sửa được nào
Sửa điều hiện tại đương thời
Còn tương lai thảy của đều vị lai
Tức hiện tại luôn cần làm tốt
Còn tương lai dành để lớp sau
Có đâu “ham hố” được nào
Chương trình “duyệt trước” thảy đều bá vơ
Nếu trước sai lớp sau phải sửa
Người đầu lầm người kế tránh đi
Có gì đâu phải nhằng nhì
Mặc dầu thuyết Mác cơ hồ là sai
Nó sai thảy từ trong trứng nước
Khi chủ trương “vật chất” thảy rồi
Ích chi xây dựng “địa đàng”
Tinh thần đâu có, thiếu toàn “vật tư”
Điều phi lý đó thì phải thấy
Cái thứ hai phản lại con người
Vốn sinh bình đẳng ở đời
Lấy chi kẻ nọ ghịt đầu kẻ kia
Để chủ trương “độc tài vô sản”
Khiến chỉ đều ngược ngạo trên đời
Thảy sai nguyên lý từ đầu
Máy nào chạy được nếu đều dựng sai
Điều đó tỏ Mác toàn ngụy biện
Toàn nội dung “nghịch lý” thảy đều
Nếu không muốn nói là lèo
Cũng toàn “mị thuyết” buộc cần thấy ra
Nên phải nói bởi vì trách nhiệm
Của người làm khoa học thế thôi
Người làm triết học khác nào
Bởi đều trách nhiệm loài người lạ chi
Tức trách nhiệm thành phần trí thức
Để ai cần phản biện làm đi
Cốt sao hữu lý khác gì
Không thành mù quáng kiểu đi tin càn
Còn như nói mục tiêu “xã hội”
Phải cần theo “ý nghĩa nhân văn”
“Tự do dân chủ” phải hằng
Độc tài vô sản phải đều dẹp đi
Tức phải có Tam quyền phân lập
Nhằm “tự do dân chủ” vững vàng
Tinh thần khoa học cốt toàn
Mới là nhân bản khiến càng thành công
THƯỢNG NGÀN
(11/6/21)


**
VỀ NGHỆ THUẬT THI CA
Đúng
thì thơ chẳng để đùa
Mà
cần nghệ thuật mút mùa lạ đâu
Tựa
như âm nhạc khác sao
Tuy
thơ không nốt nhưng bằng lời thơ
Vẫn
cùng nguyên lý đâu ngờ
Thành
nên hiểu trật hóa ra tầm phào
Thơ
không nhạc điệu tào lao
Nhạc
không tiết tấu ồn ào bá vơ
Khác
nào vần điệu hóa thơ
Cúng
như tiết tấu khiến cho nhạc thành
Nhạc
thơ luôn phải có hồn
Hồn
mà lại thiếu nào còn ra chi
Lạt
như nước ốc ích gì
Tệ
hơn nước lã khác chi cùn mằn
Thơ
hay cần nhạc đi cùng
Tứ
thơ tinh túy mới thành ra thơ
Nhạc
hay cũng vậy nhờ thơ
Lời
thơ ý nhạc trộn cùng với nhau
Ca
từ khiến nhạc sang cao
Thơ
toàn chứa nhạc mới đều thơ hay
Nên
chi đừng nói bất quờ
Thơ
phi hồn nhạc gọi càn “tự do”
Đó
thơ chỉ kiểu rau ao
Bùn
lầy nước đọng đâu nào tinh hoa
Việt
thơ lục bát bao la
Còn
thêm song thêm thảy đều toàn hay
Hay
thơ bảy chữ gió lay
Hoặc
như tám chữ vận đều cân phân
Nên
đâu phải nói xa gần
Mà
thơ và nhạc luôn cần có nhau
Nội
dung cốt yếu làm đầu
Thiếu
về hình thức có nào ra thơ
Vốn
thơ văn vốn lạ đâu
Thơ
nhằm súc tích còn văn mơ màng
Làm
cho thơ thảy điệu đàng
Còn
văn thường phải ý toàn đào sâu
Nói chung nghệ thuật một màu
Riêng
điều chỉ khác là về nội dung
Thành
ra dị biệt mịt mùng
Nhưng
thơ cốt yếu lời cần chỉnh chu
THƠ
NGÀN
(08/6/21)
**
VỀ BẢN VĂN TUYÊN NGÔN
CỦA CỰU HOÀNG BẢO ĐẠI
ĐỌC VÀO NGÀY 06-6-1949
Tất nhiên lịch sử đều lưu
Mọi điều quan trọng về phần Quốc gia
Những gì của nước non nhà
Ngàn năm còn mãi dễ mà khác đâu
Như vào 1949 lần đầu
Cựu Hoàng Bảo Đại đọc bài Tuyên Ngôn
Ngày 06 tháng 6 mãi còn
Một văn bản quý nước nhà khi xưa
Mai sau sẽ cứ vào đây
Như nguồn sử liệu một ngày vẽ vang
Từ nay thống nhất giang sơn
Cả Trung Nam Bắc dưới chung một nhà
Vấn đề trước hết nêu ra
Từ nay nước Pháp đã cùng đồng tâm
“Thủ tiêu thể chế Nam Kỳ”
Cả toàn Quốc hội Pháp đều ký vô
Cựu Hoàng tuyên bố rõ ràng
“Hủy toàn hiệp ước 1862-1873”
Nước Nam với Pháp Lan Sa
Đều là “hiệp ước chứa toàn bất công”
Nước ta lệ thuộc một dòng
Với toàn nước Pháp nay cần bỏ đi
Hai bên bình đẳng lạ gì
Còn đều sử liệu một thời đã qua
Ngày nay thống nhất sơn hà
Từ Nam đến Bắc một nhà tự nhiên
Có điều còn phải nhãn tiền
Trong “Liên Hiệp Pháp” cốt nhằm tiến lên
Cựu Hoàng tuyên bố chua thêm
Pháp nay thiện chí vững bền với ta
Bằng tình hữu nghị thiết tha
Hai bên tìm kiếm “lối ra hòa bình”
Bởi sau 87 năm dài
Nam Kỳ mới lại trở về nước ta
Dân Nam bao nỗi xót xa
Những ngày chia cắt nay ra tụ đoàn
Nhờ bao chiến sĩ anh hùng
Hi sinh vì nước có toàn ngày nay
Qua non thế kỷ chua cay
Để giờ thống nhất từ ngoài lẫn trong
Trước tiên “thống nhất nhân tâm”
Nhằm sau hàn gắn vết thương đau lòng
Cùng nhau quyết chí đồng lòng
Để đưa dân tộc tới bờ vinh quang
Thật là Tuyên bố đàng hoàng
Trên trường quốc tế đều toàn công khai
Trước trên thế giới với ta
Sau ta với Pháp cùng đều công nhiên
Cuối cùng nhấn mạnh ưu tiên
Trước tình hình mới nay toàn nhiêu khê
Hay là nguy hiểm thảy mọi bề
Bên kia ám chỉ xoáy vào “Việt Minh”
Ông Hồ lãnh đạo thân Nga
Nhằm làm “cộng sản” quốc gia ngược
toàn
Thành nên Quốc - Cộng mọi đàng
Coi như nay đã con đường khác nhau
Chiến tranh dẫn đến Điện Biên
Chia đôi đất nước hai miền khác nhau
Hết còn thống nhất từ đầu
Bởi vì “ý hệ” đưa vào khác đâu
Khiến cho chinh chiến kéo dài
Năm tư dến mãi sau thời Bảy lăm
Ngày nay kết hợp lại toàn
Con đường “cộng sản” quả càng thế thôi
Đó là kết cục lâu dài
Con đường quá khứ nước nhà là đây
Ban đầu nhằm chỉ đánh Tây
Sau thành “cộng sản” một ngày quả vui
Miền Nam nay đã rụi rồi
Từ ngày Tuyên bố khác đâu Cựu Hoàng
Đến Ngô Đình Diệm một hàng
“Cộng hòa” tồn tại trong đều bấy năm
Giờ thì lịch sử sang trang
Nhưng dân cần biết khách quan mọi điều
Nếu như chỉ thảy mù mờ
Dân ngu mức đó bao giờ vẽ vang
Nên đây phải nói vài hàng
Về lời Tuyên bố Cựu Hoàng ngày xưa
Nó còn hoài mãi bao giờ
Nước nhà một buổi ai ngờ kinh qua
Để cho thế hệ mai sau
Sẽ toàn biết thảy việc này việc kia
Cho dầu biến động lia chia
Tương lai đất nước vẫn hoài một thôi
Bao điều tạm bợ qua rồi
Ngàn đời vẫn vậy nước nhà còn luôn
Ngàn năm đô hộ giặc Tàu
Trăm năm giặc Pháp ai nào đâu quên
Nhất là Tuyên bố Cựu Hoàng
Coi như dấu đỏ vẹn toàn nước non
Dẫu đều lịch sử kinh qua
Tới nay thực tế vốn là thế thôi
Mọi ai yêu nước thương nòi
Phải đều nhận thức những gì đã qua
Đó đều lịch sử khách quan
Phải nêu chính xác để càng chính danh
NON NGÀN
(06/6/21)
**
VỀ KHUÔN MẶT CŨ CỦA
G.S. NGUYỄN VĂN
TRUNG
Miền Nam ấy xưa đều nhộn nhịp
Suốt thời dài Năm bốn Bảy lăm
Văn chương Nghệ thuật lên toàn
Cả về Triết học bởi càng tự do
Khiến Nghiên cứu phát huy rầm rộ
Từ Hữu khuynh đến cả Tả khuynh
Giữa Làng Văn hóa Miền Nam
Nổi đều khuôn mặt Nguyễn Văn Trung lạ gì
Ông vốn dĩ là người gốc Bắc
Buổi khởi đầu du học phương Tây
Học về triết học cũng hay
Louvain nước Bỉ ngôi trường tả khuynh
Đã tốt nghiệp lấy bẳng Tiến sĩ
Đề tài chuyên Phật giáo mới kỳ
Đào sâu “Boudhique Devenir”
Sau thiên “xã hội” cũng nào khác đâu
Nhưng ông lại là người Công giáo
Từ chối qua Mỹ với lời mời
Để quay trở lại Miền Nam
Dùng ngòi bút tưởng “đổi đời” thế gian
Bởi hậm hực nên buồn đủ thứ
Chỉ trích đều Giáo hội, Trần gian
Viết bài “khuynh tả” hàng ngàn
Sau in thành sách đều toàn vậy thôi
Nhắm thái độ “dấn thân” thấy rõ
Cũng đã làm Thứ trưởng một thời
Về ngành Giáo dục ngược đời
Một thời gian ngắn sau rồi rút lui
Đời hăng hái trước sau viết lách
Chủ yếu nhằm văn học lạ sao
Còn về “triết học” tầm cao
Ông nhìn theo Mác muốn càng bỏ đi
Nhằm triết học khác chi “nhập cuộc”
Chẳng quan tâm khuynh hướng chuyên môn
Mà thành triết học “xuống đường”
Lồng trong khuynh tả ai toàn biết đâu
Đó Văn Khoa quả hầu thuở ấy
Ông nổi lên như một cột đình
Gom nhiều khuynh tả quanh mình
Viết toàn “Biện chứng” linh đình đấy thôi
Khác đâu kiểu trong đều khoái Mác
Nhưng bên ngoài giữ tiếng lặng hơi
Viết đều theo kiểu vẽ vời
Thêm nhưn thêm nhụy bề ngoài khác sao
Trần Văn Toàn cũng hầu như thế
Giống y chang Trần Đức Thảo vậy thôi
Có điều khác thảy ngoài đời
Kiểu trong tương kính dẫu đều viễn chi
Vì đích Thảo đầy người mác xít
Còn Trung, Toàn chỉ kiểu “pro”
Nhưng sau kết quả thế nào
Nay ai cũng biết chỉ đều oái oăm
Bởi ông Trung bảy lăm liển xiển
Đành kiếm đường qua ngụ Canada
Viết đều văn hóa bảo hòa
Con đường triết học thảy toàn bốc hơi
Trần Văn Toàn cũng đành trốn chạy
Cuối cùng qua tận xứ Congo
Thật là tếu táo khác nào
Sinh viên thuở ấy dẫu toàn mê say
Thành nghịch lý khác chi như vậy
Bởi đều cùng lò đúc cho ra
Bởi thời “khuynh tả” bao la
Tràn lan khi ấy gầm trời châu Âu
Trần Đưc Thảo cũng nào khác thế
Chỉ có điều Thảo học Paris
Vẫn chung khung cảnh lạ gì
Thảo mê say Mác phê đều Husserl
Nhưng cuối cùng Thảo toàn huếch hoác
Sống nghèo nàn sau buổi “Nhân Văn”
Nổi trôi khổ ải ai bằng
Tối tăm đói khó tới thời già nua
Vốn từng thuở huy hoàng lộng lẫy
Thảo những ngày còn ở Paris
Vang danh thế giới lạ gì
Như nhà triết học “kỳ tài” Việt Nam
Nhưng ai biết Thảo toàn múa gậy
Chỉ nấp vào “duy vật” khác sao
Toàn nêu “biện chứng” chỉ hầu
Chưởi hoài tới thấp triết nào phương Tây
Để sau hết Thảo quay trở trở lại
Qua Paris tị nạn tuổi già
Tuy dầu đâu có nói ra
Nhưng đều “cảnh ngộ” khác nào ông Trung
Trần Đức Thảo dầu tôi chưa gặp
Nhưng ông Trung, Toàn đã đều thầy
Văn Khoa ngày đó quả hay
Thầy trò lại khác thảy đều bụng nhau
Nay nghĩ lại trở thành tếu táo
Nhìn ảnh thầy lẫn lộn vui buồn
Dẫu chung triết học ngọn nguồn
Mỗi người mỗi khác đâu toàn giống nhau
Thành nay quả phương trời cách biệt
Người Congo người ở Canada
Chỉ Trần Đức Thảo tro tàn
Đưa về Miền Bắc thật càng thảm thương
NON NGÀN
(03/6/21)
**
PHÊ PHÁN CHÚT ĐỈNH
VỀ NGHỆ SĨ DANH HÀI
HOÀI LINH HIỆN NAY
Phải công nhận Hoài Linh xuất sắc
Trong vai hề đều trước tới nay
Có duyên phải thảy không nào
Vào vai đủ loại vẫn đều thường hay
Cả nhại tiếng được Trung Nam Bắc
Giọng từng miền nhuần nhuyễn khác sao
Thêm vào vai cả đàn bà
Trông đều yểu điệu khác nào y chang
Nên thu hút người xem là thế
Như thảy đều có lực nam châm
Nói ra khiến phải cười ầm
Cái cười bộc bạch nhẹ hều tự nhiên
Chính bởi vậy giàu tiền là đúng
Khiến người vui tiền phải hái vào
Lại nhờ hoàn cảnh khác nào
Bầu sô đều thảy do Nhà nước chi
Tiền ngân sách quả gì đâu khó
Bởi thuế dân cùng đóng thảy vào
Miễn sao thu hút đồng bào
Nên giờ nghệ sĩ rào rào lên hương
Hoài Linh quả trăm đường giống vậy
Rốt cuộc rồi nổi tiếng đại gia
Tiền nhiều như nước hằng hà
Nhưng nhằm giữ kẻ ta là giản đơn
Được danh hiệu Nghệ nhân ưu tú
Bảo đảm đều cuộc sống chỉnh chu
Thành nên giai cấp cao mù
Cả về danh phận tiền tài đều lên
Ba mươi năm vang danh quả thế
Khởi nghiệp nhờ từ Mỹ về ta
Dẫu thời trước phải bôn ba
Bây giờ về cội mới ra chắc khừ
Đùng một cái Miền Trung bão lụt
Tai ươn trời giáng xuống cho dân
Bao người nổi tiếng xa gần
Bây giờ huy động tiền dân quyên “giùm”
Hoài Linh quả cũng thành “chiến sĩ”
Dân vì tin gởi khẳm thảy vô
Chỉ thời gian ngắn khác nào
Có ngay 14 tỷ đồng bào chờ mong
Nhưng sao lại tỏng tong chẳng thấy
Trong khi bao người khác hoàn thành
Giúp dân giữa lụt hoành hành
Hoài Linh lặng lẽ ngân hàng chìm vô
Không ai nhắc khó nào lộ rõ
May nhờ qua bà Nguyễn Phương Hằng
Lang băm tố Võ Hoàng Yên
Vậy là lộ cẳng ra càng Hoài Linh
Nay dầu dẫu viện ra nhiều lý
Tin hay không vẫn ở người dân
Có điều “bột phát” mọi phần
“Lên đồng lên bong” ầm ầm khoe ra
Video thảy tự mình cung cấp
Có ai nhằm giới thiệu lén đâu
Hoài Linh chẳng đóng giả nào
Mà “lên đồng” mới điều trớ trêu
Tuy nếu chuyện kiểu riêng không nói
Bởi riêng mình mê tín dị đoan
Hay lòng tin có thảy toàn
Quyền đâu mà để “tuyên truyền” ra dân
Hơn thế nữa “quẳng tiền” như nước
Khiến thành ra “khinh bỉ” đồng tiền
Rầm rầm phung phí chẳng nhường
Trong khi xã hội còn đầy khổ đau
Tâm tình vậy có nào trong sáng
Mà chỉ toàn vị kỷ thảy đều
Khác chi ý thức kiểu lèo
Còn nào cao quý tâm hồn nữa đâu
Nên kết lại đúc từ nhiều mối
Linh quả giờ rắm rối tơ tằm
Vội vàng mươi tỉ ngân hàng
Liền mang đi dãi nơi này chốn kia
Chuộc lỗi chỉ nhằm đều trễ nãi
Dân ngậm ngùi cơn lụt qua rồi
Thành ra mọi sự hỡi ôi
Hoài Linh như thể ngồi đầu cọc cao
Nên mới biết cuộc đời vẫn vậy
Sáng nắng trong chiều lại đổ mưa
Hoài Linh mang tiếng cười đùa
Rốt thành thiên hạ cười mình “khác” xưa
TẾU NGÀN
(03/5/21)
MỤC LỤC
15170.
VỀ Ý NIỆM “ĐẤU TRANH GIAI CẤP” CỦA CÁC MÁC (11/5/21)
15171.
VỀ NGHỆ THUẬT THI CA
(08/6/21)
15172.
VỀ BẢN VĂN TUYÊN NGÔN
CỦA CỰU HOÀNG BẢO ĐẠI ĐỌC VÀO
NGÀY 06-6-1949 (06/5/21)
15173.
VỀ KHUÔN MẶT CŨ CỦA G.S. NGUYỄN VĂN TRUNG (03/5/21)
15174.
PHÊ PHÁN CHÚT ĐỈNH VỀ NGHỆ SĨ DANH HÀI HOÀI LINH HIỆN
NAY (03/5/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét