TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 407
VỀ NHỮNG “HỆ LỤY” TẤT
YẾU
MÀ HỌC THUYẾT CÁC
MÁC
ĐÃ MANG LẠI CHO THỰC
TẾ
LỊCH SỬ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(I)
Một lý thuyết đưa vào xã hội
Phải luôn cần chín chắn trước sau
Phải đều tiên liệu từ đầu
Mọi điều sẽ xảy mới hầu chỉnh chu
Không thể dựa chỉ vào “cảm hứng”
“Cảm tính” hay “thị hiếu” chính mình
Rồi thành “đánh trống bỏ dùi”
Gây bao “hệ lụy” mà mình đâu hay
Nếu xảy vậy ngàn phần trách nhiệm
Khi chết rồi đâu “sửa” được sao
Tạo nên hậu quả đường dài
Thành điều hữu ích dễ nào có chi
Tức “học thuyết” phải cần khoa học
Hay khách quan, chân xác đủ điều
Tư duy suy nghĩ vững vàng
Hầu cho thực tế được toàn trơn tru
Nhưng “thuyết Mác” có nào như thế
Mà tỏ ra “khập khiễng” rõ ràng
Tạo nhiều hậu quả đâu oan
“Chụp lên” nhân loại đã ngoài trăm năm
Bởi trước nhất “độc tài vô sản”
Mác lấy làm “cốt lõi” trung tâm
Chẳng màng “tâm lý” con người
Chẳng vì xã hội luôn cần tự do
Mác bất chấp “bản năng” cả thảy
Dẫu con người vốn có tự nhiên
Tức lòng “ích kỷ” trước tiên
Cùng là ý thức muốn “quyền hành” luôn
Nhưng tầng lớp gọi là “vô sản”
Có chi đâu “chọn lọc” ban đầu
Mâ nhiều ô tạp chỉ hầu
Mác thành “mê tín” chỉ vì dị đoan
Vì “ít học” khó toàn tri thức
Dễ “làm liều” cấu kết với nhau
Để thành “mù quáng” trước sau
“Chuyên quyền” mút chỉ cà na ắt rồi
Vậy xã hội làm sao phát triển
Bởi mọi người đều mất tự do
Vì ai mà chẳng “đắn đo”
Thà mình “thụ động” để cho an toàn
Mục đích vậy chỉ nhằm “được sống”
Theo bản năng sinh vật tầm thường
Dễ sao phát triển tinh thần
Mà dầu muốn thế mọi phần được sao
Khiến tất cả rơi vào bế tắt
Bởi toàn nhằm “tuân thủ một chiều”
Khó ai “sáng kiến” thảy đều
Phát huy trí tuệ rõ ràng nhiêu khê
Gây bế tắt mọi đường kinh tế
Cả mọi đường văn hóa thụt lui
Tinh thần buộc phải ngậm ngùi
Chỉ cần được sống dẫu thành “cu li”
Nên lịch sử khác gì trì trệ
Dầu trăm năm “dòng chảy” phải dừng
Biến thành kiểu chỉ “ao tù”
“Bùn lầy nước đọng” khó nào tiến lên
Mác lại cho “thời kỳ quá độ”
Lại thành hoài “mút chỉ cà na”
Bởi đều “nghịch lý” sa đà
Có đâu tiến tới chỉ thành tiến lui
Nó khiến thảy “giam” toàn nhân loại
Vậy làm sao tiến tới “địa đàng”
Mà càng “tụt hậu” khôn lường
Con đường Mác “tính” rơi vào trớ trêu
Kiểu khởi sự sai đều như thế
Mác quả khôn theo cách “một chiều”
Tưởng rằng “độc đoán độc tài”
“Tập trung sức mạnh” mới thành hiệu năng
Nhưng “dốt mười tuy là biết một”
Vì nghĩ đâu “mặt trái” cuộc đời
Tự cho “cách mạng” tuyệt vời
Nhưng thành “phản động” thảy đều ló ra
Bởi tính cách đó sai nguyên lý
Nói khác đi “nghịch lý” từ đầu
Mác đều hiểu chỉ “vẽ vời”
Nhưng không thực tế khó nào thành công
Vì kinh tế hay về văn hóa
Phát triển lên phải có tự do
Phát huy tiềm lực trước sau
Từ trong nội tại mới đều “bung ra”
Đằng này kiểu “độc tài” chèn buộc
Dựa vào theo “ý chí” vài người
Dễ đâu sáng kiến dồi dào
Dễ chi “tài cán” vượt đời được sao ?
Sai ý nghĩa của đời thực tế
Mác còn sai “nguyên lý” bao hàm
Khiến sai khoa học mọi đường
Bởi vì khoa học luôn cần tự do
Không khoa học lấy đâu phát triển
Làm trệ ngưng mọi mặt cuộc đời
Làm sao kỹ thuật tiến hoài
Lấy gì hạnh phúc con người được sao ?
Tất cả đó Mác vì “mê tín”
Bởi tin bừa “biện chứng” Hegel
Tưởng điều “đối kháng” làm nền
Hai đầu “đối nghịch” phải thành triệt tiêu !
Cho “vô sản” nay đều “sứ mệnh”
Mệnh danh điều “lịch sử” ban trao
Dựa trên nguyên tắc “độc tài”
Để làm “Tư bản phải đều tự chôn”
(II)
Thảy “tư biện” ai còn không thấy
Toàn tin theo “toán học” một chiều
Có chi thực tế thảy nào
Mà sai nguyên lý bởi đều chủ quan
Vì cuộc sống cá nhân đơn vị
Nơi mỗi người “lý trí” tạo thành
Có đâu đều chỉ xác thân
Đó là điều kiện vốn “cần có” thôi
Điều kiện có đâu toàn là đủ
Khiến Mác sai “toán học” rõ ràng
Bởi nhằm hình thức cực đoan
Kiểu đều “lý luận” ở trong hoang đường
Không “thực chất” lấy nào thành quả
Lại còn sai nguyên lý trước tiên
Bởi vì “duy vật” nhãn tiền
Tinh thần đâu có mà nền dựng xây
Tưởng “vật chất” thảy đều “biện chứng”
Có khác gì trí óc chỉ ngu
Thử xem tảng đá lù lù
Triệu năm đâu dễ biến thành ra cây ?
Vả “vật chất” bao trùm khắp cả
Tinh thần đâu mà dựng “địa đàng”
Vì đều “sỏi cát” thảy toàn
Lấy chi mà dựng “lâu đài thủy tinh” ?
Mác chỉ có “niềm tin” vớ vẩn
Quả ngù ngờ nào có căn cơ
Thật đều “mê tín” ai ngờ
Cốt nhằm “dụ khị” loài người khác đâu
Bao kẻ dốt khoái đều “cộng sản”
Bởi mong sao “tài sản của chung”
“Không làm mà vẫn có ăn”
Óc đầu lợi dụng quả đâu khác nào !
Lại mê mẩn “thiên đường cộng sản”
“Làm tùy theo sức hưởng theo cầu”
Biết gì của cải từ đâu
“Tuôn như nước chảy” quả hầu ngu ngơ
Trong khi đó phải nhờ kỹ thuật
Đâu sức người thuần túy làm ra
Mác thành “ngụy biện” ta bà
Dựa vào “cảm tính” khác nào thảy ngu
Nhưng điều ấy đâu giờ mới biết
Mà bao người đã hiểu từ đầu
Chỉ do “cơ chế” độc tài
Phải đều “khớp miệng” khó nào nói lên
Thành Mác thảy khác sao “phản động”
Bởi theo phương lịch sử “ngược chiều”
Phí công tổn sức đủ điều
“Lội dòng nước ngược” quả đều trớt hơ
Tức thuyết Mác gây toàn hệ lụy
Chẳng dễ đưa kết quả tới đâu
Bởi sai nguyên lý đều đầu
Máy nào “chạy” được nếu hầu lắp sai
Bởi trong đó đâu nào đồng bộ
Thành làm sao chạy đúng được toàn
Mà đầy nghịch lý rõ ràng
Cuối cùng ắt hẳn “bung vành” lạ đâu
Như điển hình Liên Xô đã thấy
“Bảy thập niên” vẫn chỉ phù du
Đông Âu cũng có khác nào
Khi Liên Xô sụp phải đều kéo theo
Đến Trung Quốc cũng đâu ngoại lệ
Dẫu “quay cuồng” hốc hác một thời
Chỉ làm dân khổ tơi bời
Họ Mao nghẽo khiến Tiểu Bình mới lên
Bao sự việc quả thành nhảm nhí
Một thời dài Mao đã gây ra
“Hồng Vệ Binh” đó xót xa
Cuối cùng bè lũ vốn là “Bốn tên”
Đời hổn loạn gọi là “Văn Hóa”
“Cách Mạng” hồng tuyết lả tả rơi
Đạp lên truyền thống ngàn đời
“Mũ lừa trí thức” cấp bằng cụ phân
Tròng dây cổ dắt đi “diễu phố”
Thảy còn đâu nhân cách con người
Nước Tàu nhục quả rạch ròi
Chính vì “thuyết Mác” có nào đâu hơn
“Diệt chim sẻ” đẻ làm nông nghiệp
Lại chỉ gây thiệt hại mùa màng
Dân thành chết đói hàng hàng
Gần 30 triệu khiến càng thảm thương
Dùng lò củi “nấu gang, nấu thép”
Phi lý đều ai dám cản ngăn
Bởi vì “độc đảng” cầm quyền
Thật thì “công cụ” thảy đều của Mao
Đấy thuyết Mác tạo thành là thế
Khiến cuộc đời chỉ thảy nạn nhân
Như “gà mắc tóc” mọi phần
Từ trên xuống dưới hóa đều “cu li”
Khiến hỏi thử mấy ai sáng giá
“Lãnh đạo” chăng hay chỉ “cầm quyền”
Bởi đâu tư cách riêng mình
Mà đều “công thức” chấp hành rạp khuôn
Hệ lụy đó ai nào chẳng thấy
Khiến thành ra “nô lệ” con người
Biến đều xã hội lạc lòi
Biến toàn lịch sử thảy thành bá vơ
Sống chỉ cốt hô toàn “khẩu hiệu”
Đều ngôn từ giả dối bề ngoài
Hàm trong ý thức “tôi dòi”
Có gì nhận thức mà đều “u mê”
(III)
“Tuyên truyền dối” mọi bề đủ cả
Cốt làm sao gạt gẫm con người
Phỉnh đều trên dưới trong ngoài
Làm cho đầu óc thảy toàn “vong thân”
Nó khiến thảy đời thành giả dối
Có còn đâu “người thực” nữa sao
Biến đều chỉ dạng cừu bò
Kiểu nhằm “nhai lại” quả nào giống ai
Thành con người mất đều nhân cách
Bởi nào phần trí tuệ có đâu
Chỉ thanh đồng hóa bầy đàn
Chỉ toàn rệu rã “tuyên truyền” quện vô
Đó phải chăng gọi là “giải phóng”
Như rêu rao lời Mác ban đầu
Lại thành “xã hội” giả cầy
Gọi là “chủ nghĩa” đều toàn đáng thương
Khiến cái gọi “Thiên đường xã hội”
Khác hoàn toàn cách Mác đưa ra
Trở nên xã hội “mù lòa”
Trước sau “sợ hãi” có mà khác sao
Mác cho đó “Đấu tranh giai cấp”
Bởi vin vào “Biện chứng” Hegel
Nhằm đem xã hội “trùm mền”
Để nhằm “tưởng tượng” mọi điều thế gian
Có chi thảy chứng minh rành rẽ
Mà kiểu đều bịa đặt tin càn
Khác sao “mê tín” rõ ràng
Gây toàn “hệ lụy” thế gian đủ điều
Người với người biến đều “chó sói”
Chỉ nhìn nhau như mọi “kẻ thù”
Gây lòng “căm ghét” mịt mù
Bởi vì “đầu độc” thảy đều trước sau
Như khẩu hiệu của thời “ruộng đất”
Kiểu diệt toàn “trí, phú, địa, hào”
Thật đều “ma mãnh” khác nào
Tịch thu ruộng đất gom vào của chung
Để “vô sản” như từng Mác nói
Có chừa nào “tư sản” riêng ai
Thành nên “đấu tố” dài dài
Kiểu phi nhân đạo đã toàn bá vơ
Miền Bắc khẳm 200.000 người chết
Bởi vì quy “địa chủ” thành phần
Tạo nên “chiến dịch” rần rần
Đầu thôn cuối xóm “tơi bời lá hoa”
Đó học thảy Liên Xô, Trung Quốc
Nhằm “cóp bi” cách để đưa về
Tuyên truyền “mù quáng” mọi bề
Khiến đời đâu thảy còn gì lòng nhân
Trên trăm triệu người đành chết uổng
Nếu kể chung con số toàn cầu
Liên Xô, Trung Quốc dẫn đầu
Bởi người chết thảy đa phần tại đây
Vẫn “Thế giới đại đồng” nào đến
Hi sinh bao vẫn chỉ bùn sình
Thảy toàn phí phạm tanh bành
Sau trăm năm ấy chỉ thành “số không”
Quá bế tắt buộc đành “đổi mới”
Khác gì đâu thú nhận cái sai
Đẻ thành “mất cả chì chài”
Tiêu tùng quá khứ một thời đã qua
Nhưng bịn rịn muốn còn “định hướng”
Bởi tiếc thương quyền lợi riêng tư
“Gân gà” đâu dễ nuốt nào
Nhả ra thì tiếc buộc đành thế thôi
Thành trách nhiệm thuộc về Mác cả
Bởi đã gây “lũng đoạn” loài người
Tạo toàn ích kỷ trên đời
“Kiểu gà mắc tóc” ngoài đều nhân danh
Nhân danh chỉ con đường “chủ nghĩa”
Cốt nhân danh “xã hội” đều toàn
Nhưng trong “phản lại” con người
Phản đều xã hội có nào ra chi
Bởi thực chất vốn đều “ảo ảnh”
Kiểu “thả mồi bắt bóng” khác đâu
Mất đều “chì lẫn cả chài”
Để thành phản lại cuộc đời lạ chi
Phản cả thảy tinh thần, vật chất
Bởi đều toàn “bóp nghẹt tự do”
Nhân văn khó có chút nào
Mà “nô lệ hóa” đời người khác đâu
Đó kiểu Mác hô hào “giải phóng”
Lại thành ra “trói buộc” nhân quần
Làm cho “hạ giá” cuộc đời
Đẩy toàn xã hội xuống điều “tầm vơ”
Khiến loài người thảy đều “bất lực”
Bởi hóa toàn “liệt kháng” khác sao
Làm đều xã hội lao đao
Nghèo nàn mọi mặt khó nào thoát ra
Thành đâu khác người xưa nói đúng
“Thầy thuốc lầm giết chỉ mạng người”
Nhưng “thầy địa lý mà lầm”
“Giết toàn giòng họ” có nào khác đâu
Chính trị lầm “giết đều cả nước”
“Giáo dục lầm giết thảy nhiều đời”
Nhưng riêng “học thuyết mà lầm”
“Giết toàn khắp chốn” thôi còn nói chi
Kiểu thuyết Mác quả y như thế
Bởi phản toàn khoa học ban đầu
Ép vào “Vô sản độc tài”
Tạo thành “hệ lụy” khắp cùng thế gian
(IV)
Bởi “độc tài” mút mùa lệ thủy
Dễ còn đâu “giải phóng” loài người
May Liên Xô đã đổ rồi
Còn không dài đến cả đều
ngàn năm
Bởi dẫu chỉ trò đời “giả tạo”
Nhưng “bê tông cốt sắt” đúc rồi
Khó dùng đến thảy búa sồi
Ai người “can đảm” để nhằm đập đi
Đó “bản chất” con người vẫn thế
Dẫu bị thương thà để chịu đau
Sợ điều “giải phẩu” khác sao
Bởi tâm “ích kỷ” ai nào không hay
Thành “thuyết Mác” từ đầu vớ vẩn
Tự dưng hô “vô sản độc tài”
Nó phi nguyên tắc nhân quyền
Khiến đều xã hội con người te tua
Dầu con người sinh ra bình đẳng
Chỉ biến thành “đẳng cấp” về sau
Bề ngoài khiến phải khác nhau
Chỉ “xuôi tay” lại mới hầu giống nguyên
Bởi như vậy khác đâu “giai cấp”
Chỉ đều là “hiện tượng bên ngoài”
“Phân công nghề nghiệp” khác nào
Dễ đâu tẩy xóa điều này trước sau
Nên xã hội chỉ cần khoa học
Kết hợp cùng luật pháp được đều
Dẫu đời “tương đối” giàu nghèo
Chỉ cần giúp đỡ mọi người đi lên
Tạo “cơ hội đồng đều” phải có
Đâu cần nào “Giai cấp đấu tranh”
Chỉ điều “bịa đặt” rành rành
Lấy điều “trừu tưởng” giả danh con người
Nhưng cuộc sống phải luôn “tranh đấu”
Đó chỉ đều quy luật khách quan
Bởi trong thực tế môi trường
Thiên nhiên, xã hội, cả cùng bản thân
Nên “nguyên lý” của toàn xã hội
Làm sao người được thảy thương nhau
“Cạnh tranh phát triển” phải hầu
Cạnh tranh “tiêu diệt” cần toàn tránh đi
Đó chủ thuyết khác gì “xã hội”
Đã có từ đều thảy ngàn năm
Qua bao học thuyết mọi miền
Thảy đều xác đáng, Mác thành tầm vơ
Kiểu nghiệt ngã khác nào “tà thuyết”
Bởi nhằm quy “giai cấp đấu tranh”
Nhưng toàn “trừu tượng” rành rành
Cốt đều “cưỡng chế” nhằm hầu ép vô
Thành thực chất chỉ đều “giả tạo”
Hay chẳng qua “công cụ” đặt điều
Kiểu toàn “mê tín mê tín nói liều”
Gạt “phi giai cấp” sau này tiến lên
Nhưng đó thảy chỉ toàn “ảo tưởng”
Rừng đốn xong vẫn mọc lên đều
Loài nào loài nấy khác nhiều
“So le sóc lách” có nào đâu hơn
Thành Mác thảy vốn sai khoa học
Đến cả như triết học cũng sai
Làm cho học thuyết chỉ “hài”
Chẳng qua “tưởng tượng” đặt điều bá vơ
Song “tính già hóa non” chẳng khác
Khi đưa ra nguyên tắc “độc tài”
Khiến toàn “lợi dụng” đâu ngoài
Nhân danh “giai cấp” để mình ngoi lên
Lại “bóc lột” còn thêm “áp chế”
Gây loài người mất thảy tự do
Biến đều nhân loại “co ro”
Mác thành “phản động” làm đời đảo điên
Đấy thực tế nhãn tiền là thế
Kể từ khi “thuyết Mác” vào đời
Chiến tranh máu lửa khắp nơi
Cả đều “nóng, lạnh” rãi đều thế gian
Nhưng đều thảy đâu toàn “kết quả”
Mà thảy làm nhân loại “điêu linh”
Đời thành như kiểu bùn sình
Nói đều “khẩu hiệu” giật mình lạ sao
Nhưng thành quả đâu nào chi có
Chỉ toàn gây “hệ lụy” mà thôi
“Chạy đua vũ khí” ngút trời
Liên Xô với Mỹ một thời leo thang
Sát vực thẳm “Thứ ba Thế chiến”
Căng từng giờ ở Vịnh Con Heo
Trong khi nội bộ đều lèo
Liên Xô Trung Cộng chực toàn đánh nhau
Khiến kết quà ba lần “Quốc tế”
Chẳng lần nào được thảy thành công
Chỉ đều thất bại một dòng
Nhất, rồi qua Nhị, sau thành Đệ Tam
Đệ Tam ấy, kiểu Bôn Sê Vích
Bởi Lênin gây dựng để thành
Cuối cùng vẫn chỉ “tanh bành”
Liên Xô sụp đổ khiến đành trớ trêu
Quả “thuyết Mác” bảo lèo cũng đúng
Bởi nó toàn “rỗng tuếch” từ đầu
Chỉ làm lịch sử ngậm ngùi
Có đâu hạnh phúc bao giờ được sao
Bởi nó kiểu chỉ đều “bãng lãng”
Làm óc đầu “mộng mị” khác đâu
Gây bao “hệ lụy” thảy hầu
Nhưng nào “thành quả” muôn đời có chi
SẮC NGÀN
(28/6/21)
**
SỰ TẦM THƯỜNG XOÀNG
XỈNH
KỂ CẢ NGUY HIỂM, CỦA
CHÍNH
BẢN THÂN HỌC THUYẾT
C. MÁC
(I)
Mác đưa thuyết “Đấu tranh giai cấp”
Chỉ nhằm điều quyền lợi tầm thường
Tranh nhau “vật chất” mọi đường
Kiểu đều xoàng xỉnh lo vì bản thân
Nhưng ngụy biện cho là “xã hội”
Cốt hiểu theo ý nghĩa “bầy đàn”
Mục tiêu xây dựng “thiên đàng”
Hóa thành “ảo ảnh” chẳng càng tới đâu
Do trước hết sai về kinh tế
Bởi chủ trương quan điểm “độc tài”
Dễ chi phát triển được nào
Bởi thành “cụt vốn” từ đầu lạ chi
Mà cụt vốn lấy gì tiến tới
Hóa thành ra chuyển biến thụt lùi
“Vắt chày ra nước” dễ nào
Bước đầu đã trật mất đều tương lai
Bởi cá nhân hợp thành xã hội
Cá nhân tàn xã hội còn sao
Chỉ vì mất thảy tự do
Mọi người “nhụt chí” còn nào phát huy
Khi kinh tế nhằm đều “tập thể”
Cá nhân đâu sáng kiến tự mình
Toàn đều “hành chánh” thành hình
Đời thành “nô lệ hóa” toàn mọi nơi
Khiến kinh tế thảy đều cụt vốn
Dẫn cùng theo xã hội nghèo nàn
Tạo nên bế tắt mọi đàng
Cuối cùng xã hội hóa càng hư không
Mác cho đó để nhằm “giải phóng”
Lại thật ra “nô lệ” từ đầu
Hóa thành “nghịch lý” khác nào
“Nói nam làm bắc” khiến hầu lạc xon
Hơn thế nữa “Độc tài vô sản”
Mác đề ra tất phải còn hoài
“Thời kỳ quá độ” lạc loài
Ngàn năm chưa chắc đã nào thoát ra
Đời nô dịch mút mùa lệ thủy
Còn đường đâu dẫn tới địa đàng
Thành nên “ảo mộng” hoàn toàn
Từ đầu đã thấy chỉ càng tiếu lâm
Tục ngữ nói “đầu xuôi đuôi lọt”
Đầu không xuôi đuôi lọt lẽ nào
Khác đâu Mác thảy tầm phảo
Giống đem trái bí nhét vào miệng chai
Thành “ngược ngạo” từ đầu thấy rõ
Cố dụ đời làm chuyện không đâu
Khác nào học thuyết cầu âu
Trái toàn khoa học dễ nào thành công
Bởi khoa học khách quan cần có
Phải dựa theo lý trí con người
Dễ sao “cảm tính” hẹp hòi
Dễ đâu “thị hiếu” của đều cá nhân
Bởi khi mất tự do dân chủ
Xã hội thành chỉ kiểu “đàn bầy”
Trước sau nô lệ đủ đầy
Lấy đâu khoa học để mà đi lên
Thuyết của Mác bấp bênh là thế
Mãi chòng chành như chiếc thuyển nan
Phiêu lưu mạo hiểm hóa toàn
Biến đều tắt tị thôi càng nói chi
Lội ngược lại biển đời sóng gió
Vì con người vẫn thảy “bản năng”
Thời cơ tận dụng ai bằng
“Đạp đầu đè cổ” chỉ còn vậy thôi
Sẳn “có thang” ai không lợi dụng
Để bắc lên danh vọng riêng mình
Cốt nhằm “kiếm chác” thật tình
Bản thân vị kỷ còn nào thương ai
Sự nghiệt ngã “độc tài” là thế
Nó thủ tiêu đời mọi tự cho
Con người đều phải nằm co
Dám đâu phản đối tay vua độc tài
Mác bởi vậy hóa thành phản động
Vì tạo ra xã hội giật lùi
Làm cho lịch sử tiến lui
Rơi vào cùn nhụt vạn đời khó ra
Bởi đã kiểu “xi măng cốt thép”
Cứng đặc rồi ai dễ đập nào
Búa sồi cũng phải chịu thua
Huống nào chân yếu tay mềm rỗng không
Thành Mác xướng “Độc tài vô sản”
Nó chứa cùng hai vế bên trong
“Độc tài” cho kẻ làm vua
“Nhân danh giai cấp” nào ai chống đều
Còn “vô sản” hóa hầu quần chúng
Thảy bị đều tướt đoạt phận mình
Rơi vào “tay trắng” bùn sình
Đành làm nô lệ để cầu sống thôi
Bởi “phản đối” tiêu đời cả thảy
Dễ còn ai “hó hé” được nào
Tự do dân chủ “xuống mồ”
Mác thành “phản động” nhất đời lạ chi
Bởi nào thấy Đông Tây kim cổ
Ai từng đưa lý thuyết độc tài
Nhằm “toàn xã hội” trùm vào
Họa hoằng chỉ thấy tính đều cá nhân
Nhưng cá nhân một đời rồi hết
Đâu quyền hành được thảy dài lâu
Như xưa “truyền kế” ngôi vua
Triều đình quyền lực “cá nhân” lạ gì
(II)
Mác lại biến nó thành “ý hệ”
Kiểu độc tài toàn thảy vô hình
“Nhân danh” giai cấp cùng mình
Nhưng đều giả tạo ai nào không hay
Bởi ý thức đó thành mê tín
Thật ra đều chỉ có nhân danh
Dễ chi thực chất mọi phần
Cá nhân lợi dụng chỉ hoài tự nhiên
Nó thành kiểu hóa đều phe nhóm
Nhằm lợi quyền để “đấu tranh” nhau
Cốt vì chia chác quyền hành
Nhân danh “giai cấp” chỉ đều tự nhiên
Bởi giai cấp khách quan xã hội
Đó mãi đều hình thức bên ngoài
Chia thành “đẳng cấp” tạm thời
Dù trong thực tế phải hoài đổi thay
Do lịch sử luôn đều chuyển biến
Giàu khó đâu “ba họ ba đời”
Mà đều hiện tượng tạm thời
Trong toàn xã hội kiểu đều thường xuyên
Đâu “bất biến” nhãn tiền luôn vậy
Mà đời thường vẫn mãi đổi thay
Mác khờ khạo nghĩ toàn sai
Mê ngu “biện chứng” của thầy Hegel
Nhưn tếu táo đâu toàn thực chất
Kiểu “tin càn” chẳng có chứng minh
Cần giấy “thị hiếu” riêng mình
“Gột chân xã hội” cho vừa giầy đi
Nên thuyết Mác buồn cười là thế
Khiến trăm năm chỉ có tênh hênh
Liên Xô bởi vậy đổ kềnh
Đông Âu dù bảy thập niên tan tành
Mác sai thảy ngọn ngành kiểu vậy
Còn dộc tài “vô sản” khác sao
Thành phần đâu “chọn lọc” hầu
Dễ đều tạp nhạp lý đâu cầm quyền ?
Mác bởi vậy chỉ thành “ngụy biện”
Khác đâu nào “mê tín dị đoan”
Tin vào “biện chứng” đùa càn
“Đấu tranh giai cấp” nhằm toàn đưa vô
Đó quan điểm “cùn mằn” đâu khác
Xã hội thành “cuồng tín” mọi điều
“Một chiều” theo kiểu độc tài
Hót như sáo sậu có nào hiểu chi
Tư duy thảy còn gì đâu nữa
Óc não đều bã đâu khác sao
Chỉ còn thụ động bầy đàn
Mất toàn độc lập mất toàn tự do
Thành lịch sử “tịt ngòi” kiểu vậy
Sống cốt nhằm quyền lợi kiếm ăn
Bản thân xuống cấp đều hằng
Tinh thần mất hết thảy đều trước sau
Tựa cây sống trong vườn đâu khác
Hay kiểu như sinh vật giữa rừng
Con người nhân bản mất toàn
Phải đều “đóng kịch” còn nào tự do
Thành phát triển tinh thần đâu có
Dễ làm sao nâng cấp con người
Mà thành tụt dốc chỉ hầu
Người đều “hóa vật” thụt lùi lạ chi
Trăm năm qua ngậm ngùi thấy rõ
Liên Xô nay để lại chi nào
Đông Âu trống rỗng thảy đều
Cả như Trung Quốc cũng nào khác dâu
Bởi dân thảy “tôi đòi” một duột
Óc tuyên truyền nhồi nhét khác sao
“Đội mông lãnh tụ” ào ào
Nếu không “phản động” còn đâu chút người
Làm văn hóa thảy đều đình đốn
Mục tiêu nhằm phục vụ “cầm quyền”
Biến toàn “vũ khí” triền miên
Cốt dùng “trấn át” mọi miền thế gian
Chính “ý hệ” là toàn kiểu vậy
Chỉ “sao đi chép lại” nguyên hình
Người còn chỉ có bùn sình
Dẫu ngàn năm vẫn thảy đều vong thân
Chuyện “giai cấp” cứ đem ghìm mãi
Nhưng thật ra thực chất có nào
Kiểu đều phịa đặt gạt đời
Làm thành tiêu chí đè đầu lẫn nhau
Biến xã hội khác nào tội ác
Làm vong thân cả thảy con người
Phải đều “giả dối” mãi hoài
Cốt nhằm xu nịnh trong đời giữa nhau
Mất đi thảy mọi điều văn hóa
Bởi còn đều giả tạo bề ngoài
Bên trong thực chất có nào
Mà đều “đóng kịch” giữa người với nhau
Cơ chế đấy mọi phần do Mác
Bởi xướng lên “chủ thuyết độc tài”
Làm cho mất thảy chì chài
Cả trong quá khứ có nào khác đâu
Mất thảy chất con người là thế
Chỉ còn là “người-vật” kiểu đều
“Vật-người” cũng khác bao nhiêu
Bởi nào độc lập bởi nào tự do
Mà mù quáng bởi đều “cuồng tín”
Mất thảy toàn tư tưởng riêng tư
Tự tin “tiến bộ” nhứ nhừ
Thật đều “nô lệ” điển hình khác đâu
(III)
Thành chẳng khác văn minh chận đứng
Con người đều đồng loạt giống nhau
Ao tù não trạng khác đâu
Tạo ra “hệ thống” trước sau một chiều
Khiến người mất thảy hầu nhân phẩm
Chỉ còn đều thụ động mọi điều
Kẻ cầm quyền cũng khác nào
Riêng phần “quần chúng” rác rều đâu hơn
Tạo xã hội hiểm nghèo hiếm có
Sống trong toàn ảo ảnh đáng thương
“Thả mồi bắt bóng” mọi đường
Lấy đâu thực chất tiến về tương lai
Thảy xã hội lạc loài kiểu vậy
Sống chỉ đều “tầm gởi” ở đời
Phận thân thụ động thảy rồi
Cốt nhằm trục lợi nhân quần khác sao
Bởi đâu thể tự mình phấn phát
Khiến phận hèn chỉ thảy nổi trôi
Dẫu trăm năm đến ngàn đời
Tiến lên chẳng được đâu nào thoát ra
Thành “chiếc bóng” quả là như thế
Làm “quốc gia dân tộc” ngại ngùng
Khác chi đất nước não nùng
Bởi vì độc lập con người có đâu
Hay kiểu chỉ lạc loài “sinh vật”
“Tựa lưng nhau” để sống vậy thôi
Cả nhằm “lợi dụng” thảy hầu
Có chi tình nghĩa kiểu đều nhân văn
Mất đi thảy kiểu người nhân cách
Bởi phải đều “sợ hãi” quanh mình
Tài năng đành để nhụt cùn
Đều thành “công cụ” cầm quyền khiển sai
Đó kết quả nhãn tiền đâu khác
Chỉ bởi vì thuyết Mác gây ra
Trăm năm xã hội ta bà
Chỉ vì hệ thống ngặt nghèo kín bưng
Ai kinh qua mới từng thấy được
Không nghĩ đều “lý tưởng” ngàn năm
Tuyên truyền kiểu bọt xà phòng
Thổi toàn màu sắc cuối cùng nổ tung
Bởi đều kiểu làm đời giả tạo
Kịch đóng hoài dẫu chẳng ai coi
Khiến cho lịch sử xạt xài
Lạt như nước ốc trớ trêu cuộc đời
Tự cho mình “vẽ vang” cả thảy
Nhưng lòng đều “ngụy tín” nói suông
Khác chi Thuyết Mác tầm ruồng
“Đỉnh cao trí tuệ” quả nào có đâu
Vài lời vậy phải nào “đố kỵ”
Cũng nhằm nào “bôi xấu” bá vơ
Mà lòng chân chính tới giờ
Chỉ vì “bản chất” Mác toàn đều sai
Sai lý thuyết thực hành nào đúng
Thành dẫn đưa kết quả đều cùn
Cấm ai “phản biện” mọi đường
Dễ chi sáng tõ vẫn đề được sao
Khiến thực tế não nề là vậy
Hại toàn đều xã hội từ lâu
Thảy vô trách nhiệm nháo nhào
Đến như đất nước cũng nào cần chi
Bởi thực tế thảy dần chứng tỏ
Mác kiểu đều xoàng xỉnh tầm thường
Cả như “thấp kém” mọi đường
Khiến làm nguy hiểm từ đầu lạ chi
Bởi Mác thảy nhằm vì “cảm tính”
Hay đúng ra “thị hiếu” chỉ hầu
Thích “giầy biện chứng” khác nào
“Gọt chân nhân loại” cho vừa tấc ni
Mác ốt dột khác gì kiểu vậy
Khiến gây bao “hệ lụy” loài người
Tạo nên kết quả buồn cười
“Giết trên trăm triệu” để rồi tới đâu
Nên “Đổi mới” giờ nào có khác
Tức thảy đều “thú nhận” từng sai
Đúng thì “đổi mới” làm gì
Nhưng còn “định hướng” quả nào lạ chi
Đó là lỗi của đều “hệ thống”
Khó “thoát ra” vì thảy bịt bùng
Bỏ đi “thuyết Mác” ngại ngùng
Bởi vì tất cả đã thành nạn nhân
Ví như Mác mọi phần toàn đúng
Dựng “thiên đàng” chỉ mất mười năm
Cần gì phải đến trăm năm
Nhưng đều tơi tả có nào được chi
Nên thực chất nó đều tệ hại
Bởi vì sai nguyên lý từ đầu
Thành ra Mác “dỏm” khác nào
Trăm năm chỉ thảy gạt đời lạ chi
Do bản chất độc tài chẳng khác
Kéo theo đều thảy cả mọi điều
Tạo nên cái hại não nùng
Kiểu “hư vô hóa” lạ chi loài người
Nên thế giới vứt rồi cũng phải
Bởi theo hoài “hệ lụy” lớn hơn
Trăm năm chứng kiến đã toàn
Ai nay chẳng thấy nhằm càng nói ngoa
Trong khi đó đời cần khoa học
Mới khiến hoài phát triển đi lên
Cần đều chân lý vững bền
Có đâu “học thuyết” kiểu toàn bá vơ
(IV)
Ngay đến cả vấn đề “giai cấp”
Chỉ cần dùng khoa học “giải” toàn
Có đâu kiểu Mác mơ màng
Nói điều “huyễn tưởng” hóa càng tầm vơ
Vì cuộc đời thảy đều cõi tạm
Sống gởi xong thác phải quay về
“Địa đàng” ảo tưởng mọi bề
“Đã tràng xe cát” trái điều khách quan
Mác “đoản trí” kiểu toàn là thế
Nếu nói thành “xuẩn động” chẳng sai
Già hàm “Vô sản độc tài”
Tạo thành “cái bẫy” loài người xót xa
Để cái ác thảy lòi ra cả
Người toàn đều “lợi dụng” con người
Bản năng hiển lộ ra ngoài
Đời thành “dối trá” khác nào vậy đâu
Do tinh thần thảy đều loại bỏ
Quy toàn đều “vật chất” khác sao
Làm cho mất hướng lạ nào
“Thiên đàng hạ giới” lại đòi dựng xây
Trong khi Mác thảy đều nghịch lý
Bởi tiền đề kết luận ngược toàn
Chúng thành mâu thuẫn mọi đàng
Có đâu lô-gích để mà thành công
Kiểu “chuyên chế” thời kỳ quá độ
Vậy làm sao kết quả “tự do”
Lây đâu “giải phóng” được nào
Nhập nhằng kiểu ấy quả hầu ngu si
Bởi vì nước khó nào chảy ngược
Đó chỉ là quy luật tự nhiên
Nếu đều “vật chất” nhãn tiền
Tiền đề đã đặt “thiên đường” có sao ?
Hay nguyên lý riêng phần kinh tế
Đời đều luôn phát triển không cùng
Dựa trên kỹ thuật chập chùng
Tạo nên sản phẩm luôn càng bao la
Mác lại muốn quay về “tập thể”
Kiểu đếm đầu để thảy chia xôi
Trở thành lạc hậu lạ sao
Óc đầu rống tuếch kiểu toàn ngu ngơ
Hay hơn nữa cả phần “chính trị”
Hễ “độc tài” triệt thảy tự do
Trong khi ai cũng con người
Thảy đều bình đẳng cùng toàn ngang nhau
Mác “phản động” kiểu hầu là thế
Biến con người vật hóa thảy đều
Kiểu toàn thể “bầy đàn”
Đâu còn độc lập đâu còn tự do ?
Vì lịch sử cây đời đã lớn
Còn làm sao quay hướng thụt lùi
Cớ chi quay lại “bầy đàn”
Để thành “loài vượn” trên ngàn lạ sao
Hay ví dẫu lúc đầu “vũng nước”
Đọng đầu non “cộng sản” thảy toàn
Đến sau diễn biến mọi đàng
Sông hồ rộng khắp đâu còn kiểu xưa
Nước phải chảy để hoài ra biển
Cả sông hồ lại thảy bốc hơi
Cùng về chốn cũ mây trời
Dễ nào đem nước “xếp hàng” được sao ?
Thành Mác thảy ngược đều tri thức
Nghịch cả luôn lý trí loài người
Phản đều xã hội muôn đời
Phản toàn lịch sử kiểu thành bá vơ
Thích “cộng sản” quay về chốn cũ
Giống kiểu thời nguyên thủy xa xưa
Nhưng nay “đổi mốt” tự hào
Cho là “khoa học” quả nào gạt ai
Bởi Mác chỉ cài vào “cái chốt”
Từ bắt nguồn “biện chứng” Hegel
Khác sao tư tưởng cùn mằn
Bởi nhằm “tin nhảm” có nào chứng minh
Mác thật sự “tội tình” là thế
Mình vì ngu buộc thảy đời ngu
Tin vào “biện chứng” lù mù
Khác sao trí tuệ lù đù vậy đâu
Bởi định kiến kiểu đều “phủ định”
Cho “hai đầu đối lập” triệt tiêu
Nghĩ nay “Vô sản” lên đều
Hẳn là “Tư bản” phải thành tự chôn
Cái ngu ấy khác nào lố bịch
Bởi thuần đều “tư biện” lạ đâu
Hóa toàn “ngụy biện” kiểu hầu
Có chi “lô-gích” để nào thực thi
Bởi con người thảy đều “chủ thể”
Có dễ chi “vật thể” thuần toàn
Dễ đâu nguyên lý “ù lỳ”
Mà thường hoạt động hướng vào “trí năng”
Khiến trí tuệ người luôn phát triển
Để làm cho khoa học tiến lên
Vượt điều tiêu cực lềnh khênh
Đời thành phát triển mãi nào khác đâu
Nên Tư bản khó nào chôn được
Bởi nó đều đúng lý khách quan
Nhờ dùng “tư hữu” làm nền
Kiểu nguồn “kích thích” đời toàn phát huy
Trong khi ấy Mác thành ngạo ngược
Chủ trương đời “vô sản” cần toàn
Tư duy “con trẻ” nồng nàn
Nay thành “nhảm nhí” phải càng vứt đi
SẮC NGÀN
(18/6/21)
MỤC LỤC
15175.
VỀ NHỮNG “HỆ LỤY” TẤT YẾU MÀ HỌC THUYẾT CÁC MÁC ĐÃ MANG LẠI CHO THỰC
TẾ LỊCH SỬ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI (28/6/21)
15176.
SỰ TẦM THƯỜNG XOÀNG XỈNH, KỂ CẢ NGUY HIỂM, CỦA CHÍNH
BẢN THÂN HỌC THUYẾT C. MÁC (18/6/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét