TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 405
PHÊ PHÁN QUAN ĐIỂM
VỀ
XÃ HỘI CỘNG SẢN GỌI
LÀ
“KHOA HỌC” NHƯNG ĐẦY
SỰ HUYỄN HOẶC CỦA
MÁC
(I)
Dẫu cá nhân hay toàn xã hội
Vẫn tuân theo quy luật khách quan
Từ ngàn năm thảy vậy toàn
Vô thiên vô pháp dễ nào được sao
Cả quy luật bên ngoài thân xác
Hay thảy đều quy luật ở trong
Thiên văn hóa học một dòng
Lẫn đều vật lý quả toàn vậy thôi
Gần gủi nhất luật về sinh học
Chi phối đều thân thể con người
Mọi loài khác sống ở đời
Nói chung sinh vật thảy đều giống nhau
Quan trọng nhất vẫn là tâm lý
Cả loài người loài vật có chung
Khác nhau chỉ ở lớp tầng
Dẫu con vi khuẩn đến người khôn ngoan
Tính phản xạ theo đều hoàn cảnh
Đó luôn đều tâm lý tự nhiên
Cốt sao để tự bảo tồn
Bản năng sống ấy vẫn hoài có luôn
Riêng con người khả năng nhận thức
Giúp để nhằm phân biệt đúng sai
Cả điều tốt xấu ở đời
Đều nhờ giáo dục vẫn thời tạo nên
Sống lý tính tạo ra văn hiến
Còn bản năng cảm tính làm nền
Chúng thành cơ sở hạ tầng
Khác phần tri thức ngự đều trên cao
Đấy khác biệt cá nhân chính vậy
Xã hội nào vẫn thảy giống nhau
Chỉ điều hiểu biết hàng đầu
Còn trên nền tảng chỉ đều bản năng
Cả cảm tính lẫn cùng thị hiếu
Đều thuộc về ý thích chủ quan
Bản năng gần gũi thảy toàn
Khó đều cao cả khách quan bao giờ
Hay nhận thức vẫn đều cao nhất
Giá trị mình lẫn cả cộng đồng
Lợi cho đạo đức vẫn thường
Thêm về khoa học mọi đường mở ra
Đời phát triển nhờ đều như vậy
Khiến nhân quần đạt đến văn minh
Hình thành văn hóa tự mình
Gắn vào tiến hóa đã ngoài triệu năm
Nên xã hội cá nhân luôn một
Phụ thuộc nhiều tầng lớp tinh hoa
Kiểu như cây vẫn la đà
Nhưng hoa cho trái vốn đều lạ đâu
Đời phát triển mãi hoài bất tận
Tùy thời kỳ vẫn mới thảy đều
Tinh hoa kế tục thêm nhiều
Làm cho đời sống được hoài tiến luôn
Hay đẳng cấp tạo thành “giai cấp”
Xã hội thành cấu trúc phân ra
Khác nhau nồng độ tinh thần
Khác nhau kết quả vốn đều làm nên
Khiến xã hội xây trên tâm lý
Từ mỗi người lựa chọn ngành nghề
Tùy theo hoàn cảnh bên ngoài
Cả tùy điều kiện của mình lạ đâu
Bởi chủ yếu nhân sinh thích chí
Mới tạo thành ý nghĩa sống cao
Còn đều chỉ dạng cào cào
Sống nhằm thụ động có nào hơn chi
Lại nguyên tắc người đều bình đẳng
Giai cấp thành chỉ dạng bên ngoài
Hay đều hình thức khác nào
Có đâu đồng hóa tinh thần bên trong
Ai cũng biết giàu toàn cóc tía
Đâu cao hơn trí thức phận nghèo
Thành ra ý nghĩa tâm hồn
Mới thành phân biệt con người thế gian
Hơn thế nữa đời cần phải sống
Nhưng còn tùy lựa chọn mục tiêu
Khiến cao với thấp khác nhiều
Hoặc nhằm hay dở đâu nào giống nhau
Nhà bác học khác anh gác cổng
Nhà tư duy khó giống đứng đường
Để thành giá trị vẫn thường
Đều làm phân biệt chỉ nhờ ở đây
Khiến xã hội nếu đều lý tưởng
Mặt bằng chung phải thảy nâng lên
Tạo cho cơ hội mọi người
Có đâu phải kiểu đếm đầu chia xôi
Dùng luật pháp để nhằm điều chỉnh
Tạo công bằng thực chất khắp nơi
Công bằng đâu phải bề ngoài
Chỉ đều hình thức có nào quý đâu
Đó thảy kiểu công bằng toán học
Nhìn con người đơn vị như nhau
Coi đều vật chất trước sau
Cấp đều động vật còn hầu lạ chi
Nghĩ tinh thần chỉ đều sản phẩm
Phản ảnh điều kinh tế khách quan
Dựa trên “bóc lột” mọi đàng
Tạo thành “giai cấp” chỉ toàn trước sau
Đó quan điểm Mác toàn kiểu vậy
Để chủ trương “giai cấp đấu tranh”
Mục tiêu nhằm để “cào bằng”
Nhắm đưa xã hội “đổi đời” về sau
(II)
Từ “xã hội” tiến lên “cộng sản”
Giai đoạn đầu tùy sức góp vào
Đến sau hưởng thảy nhu cầu
Nhưng làm tùy sức mới hầu thần tiên
Đó ý niệm “Thiên đường cộng sản”
Mác tin vào “giai cấp đấu tranh”
“Thời kỳ quá độ” hoàn thành
Dẫn toàn tới đó vốn đều tự nhiên
Một quan điểm quả toàn cơ giới
Kiểu bầu trời vận động thiên văn
Mác đều nhận thức cuội nhăng
Sai về tâm lý con người sạch trơn
Bởi con người có toàn ý thức
Chỉ lẫn vào trong đó bản năng
Tùy vào nhận thức vẫn hằng
Khác toàn hòn cuội kiểu đều giống nhau
Bởi Mác cấp người đều “vật chất”
Chỉ tuân theo quán tính mà thôi
Khác nào giai cấp có rồi
Hai bề “đối lập” phải thành diệt luôn
Đó là luật mệnh danh “phủ định”
Phủ định làm “tư bản tự chôn”
Chỉ còn “giai cấp công nhân”
Thành phần duy nhất mới đều tiến lên
Tạo xã hội hết còn giai cấp
Chỉ có đều thuần nhất con người
Giống nhau mọi vẽ ở đời
“Thiên đường cộng sản” quả nào khác chi
Hết Nhà nước hết còn pháp luật
Thủ tiêu luôn kinh tế thị trường
Bạc tiền hủy bỏ mọi đường
Chỉ đều “kế hoạch” làm cùng chia nhau
Mọi cá nhân thảy đều tự giác
Để cùng nhằm lao động hết mình
Bởi đều “tự nguyện” nhiệt tình
“Sáng vô nhà máy chiều về đi câu”
Mác chẳng thấy đó điều “không tưởng”
Dẫu triệu đời thực hiện được sao
Bởi do trái mọi luật đời
Khi người thực chất có đều bản năng
Bản năng sống tạo nơi ích kỷ
Chỉ luôn nhằm lợi ích riêng mình
Kệ cha xã hội thật tình
Miễn mình có lợi đó điều mới cao
Cả tinh thần khác đâu vật chất
Hễ chực đều cơ hội thâu vô
Ăn trên ngồi trước mọi người
Nhằm đều địa vị công danh khác gì
Dễ chi thảy tinh thần bình đẳng
Dễ nào đâu tình cảm thương người
Mà thành tính toán chỉ đều
Cả làm độc ác để mình lợi hơn
Vậy đời phải cần đều pháp luật
Dựa trên nền khoa học khách quan
Tinh hoa đóng góp thảy toàn
Mới hoài phát triển càng ngày cao lên
Mác quan niệm vô thiên vô pháp
Bởi dựa trên “duy vật” từ đầu
“Vô thần” cũng có khác đâu
Rơi vào chủ nghĩa thảy đều hư không
Bởi phủi hết tinh thần vốn có
Phủi cả luôn truyền thống ngàn năm
Cho đều “tư sản” chỉ toàn
Nay làm “cách mạng” khiến càng loại đi
Mác bởi vậy đã thành “cực tả”
Hay thảy đều mê tín dị đoan
Cái ngu trong chứa rõ toàn
Còn đâu “lôgích” cuộc đời nữa sao
Bởi ai cũng biết điều xây dựng
Đều dựa trên nền tảng ban đầu
Như từ tầng trệt xây lầu
Có đâu xây được lầu từ không trung
Vả người sống đều cần phương tiện
Đó cũng là là bảo đảm tự do
Giúp luôn hạnh phúc trên đời
Giống nào cây cỏ chỉ đều thân trơn
Nên hữu sản phải cần luôn có
Nhằm trước tiên “tiện dụng” cho mình
Kiểu như nhà cửa thật tình
Miếng cơm manh áo đều cần như nhau
Tài sản đó chẳng mình làm thảy
Mà phải nhờ xã hội góp vào
Đó là kinh tế thị trường
Vừa đầy hiệu quả vừa toàn tự do
Giờ Mác thảy gom vô một chỗ
Nhân danh đều “vô sản” từ đầu
Cái thang bắc sẳn đã hầu
Thành phần ô hợp tất đều trèo lên
Lại nó thảy phi toàn kinh tế
Bởi đời đâu còn luật cạnh tranh
Phát huy lành mạnh khó thành
Mà toàn tiêu cực thảy đều sinh sôi
Cái ngu đó khiến trời phải sợ
Bởi nó toàn trái luật khách quan
Dòng sông chảy ngược lại toàn
Trôi về nguyên thủy Mác càng tỏ ngu
Bởi hễ sông chảy đều ra biển
Đâu thể nào quay ngược lại nguồn
Mác vin “biện chứng” tầm ruồng
Tự cho “khoa học” chẳng buồn hay sao ?
(III)
Bởi trước Mác từng vài học thuyết
Muốn tạo điều “cộng sản” thế gian
Cả Anh, Pháp, Mỹ có toàn
Thảy đều hời hợt thêm càng thơ ngây
Mác phê phán cho đều “không tưởng”
Bởi dựng trên “cảm tính” khác nào
Toàn đều “thị hiếu” ồn ào
Có đâu “khoa học” để nào thành công
Nên nay Mác tự hào “biện chứng”
Làm ta đây “khác” thảy mọi người
Vượt lên quá khứ toàn đều
Đưa trên “khoa học” tất càng thành công
Mác cho đây thuần điều khoa học
Vượt lên toàn “không tưởng” khi xưa
Vì giờ “biện chứng” đưa vô
Lồng trong cốt lõi có đâu sai nào
Vì “biện chứng” hai đầu đối lập
Tất phải đều “phủ định” lẫn nhau
Công nhân “sứ mạng” khác nào
“Vai trò lịch sử” diệt toàn tư doanh
Đó “khoa học” kết thành là vậy
Mác cho đều “tuyệt đối khách quan”
Cho là “vô địch” thảy toàn
Bởi vì “khoa học” có nào sai đâu
Vì “biện chứng” phải đều tiến tới
Đoạn đi sau phủ nhận đoạn đầu
Mãi nhằm phủ định vậy hầu
Diệt toàn tư hữu mới đều thành công
Mác cho đó thảy toàn “khoa học”
Vượt lên trên cộng sản hoang đường
Bởi nhờ “biện chứng” mọi đàng
Nên đầy “khoa học” chỉ toàn thế thôi
Nhưng nói thế khác gì Mác “dỏm”
Bởi nào đâu có chút chứng minh
Mà đều “tin” thảy cùng mình
Khiến thành mù quáng mọi điều lạ chi
Bởi khoa học cần đều hệ thống
Nhất phải toàn rành rọt chứng minh
Phải luôn thống nhất thật tình
Còn mà thiếu sót chính danh có nào
Hệ thống đó phải không nghịch lý
Không thảy đều mâu thuẩn bên trong
Nếu mà có chỗ mù mờ
Một thời rồi hết ai còn tin đâu
Cả “biện chứng” Hegel cũng vậy
Đó chỉ đều tại Mác quơ càn
Hegel chưa “mặn” mọi đàng
Mới đều “ức đoán” đâu toàn chứng minh
Mác lại nhằm biến ra “duy vật”
Khi Hegel toàn thảy duy tâm
Khác chi chai rượu lại nhằm
Lấy tay “lật ngược” hóa thành nước sao ?
Nơi Hegel nó đều “ý thức”
Tức thảy toàn “trừu tượng” tinh thần
Căn cơ “phủ định” hiểu toàn
Còn đều “vật chất” dễ càng thế đâu
Kiểu hòn đá ngàn đời vẫn vậy
Đâu thể nào “biến được” thành cây
Mà đều phong hóa hoài hoài
Để thành ra đất có nào khác chi ?
Hay như cục nam châm đã biết
Đâu thể nào phủ định hai đầu
Cho dầu “đối kháng” vẫn hoài
Giống như hai cực địa cầu y chang
Thành “biện chứng” hiểu toàn nhảm nhí
Nó chứng minh điều Mác thảy ngu
Bởi cho phủ định hai chiều
Biết chiều nào đúng biết chiều nào sai
Như cái hạt nẩy mầm là đúng
Nhưng còn cần điều kiện bên ngoài
Phải toàn thuận lợi mới hầu
Hợp vào tính toán hạt đều bên trong
Còn trái chín chỉ thành thúi rục
Đâu thể nào quay lại ban đầu
Khác chi xã hội loài người
Cái thời “cộng sản” luôn đều đã qua
Cây đã lớn đa đề đều vậy
Đâu dễ nào quay lại hạt chưa
Nên thành tư bản mịt mù
Chỉ hoài phát triển khó nào quay lui
Mác để lộ cái ngu đã thấy
Kiểu thảy đều ngụy biện nói mò
Tin càn giống thảy sâu đo
Đo điều “tư biện” dễ nào đến đâu
Dể chi khác mà toàn vô bổ
Kiểu giống như thừa giấy vẽ voi
Vẽ nhiều đen kịt chỉ hoài
Cuối cùng rách giấy phải đều vậy thôi
Nên đâu khác dã tràng xe cát
Cho triệu năm cũng chẳng đến đâu
“Thời kỳ quá độ” chỉ hầu
Ngàn đời mút chỉ cà na vậy toàn
Thành nguyên lý nếu không hội đủ
Đâu thể nào kết quả có sao
Gạt đều nhân loại chỉ hầu
Mác thành tội ác đã ngoài trăm năm
Từng đã nói quay lưng đồng loại
Đều thảy thành loài vật khác sao
Nhưng rồi Mác lại phạm hầu
Lâm vào cái ác để thành nói suông
Bởi khi thảy buông tuồng tất cả
Có khác nào tệ hại mục tiêu
Cốt nhằm khoe mẽ riêng mình
Mà quên đồng loại quả tình vậy thôi
(IV)
Mác hóa chỉ thảy đều cảm tính
Hay nhằm đều thị hiếu cá nhân
Thành vô trách nhiệm mọi phần
Muốn cầu danh hão để thành phi nhân
Đạp lên thảy cả toàn lịch sử
Tạo nên đều “bánh vẽ” cho ăn
Làm cho nhân loại hóa hằng
Đều thành quằn quại vượt ngoài trăm năm
Kiểu như vậy còn đâu nhân bản
Mác chỉ đều sống kiểu trên không
Phá nền xã hội mọi phần
Còn đâu xây dựng được gì nữa sao ?
Khác gì kiểu xà phòng thổi bọt
Phóng lên không vạn cái bay vù
Khen bao huê dạng tuyệt vời
Cuối cùng gặp nắng thảy đều nổ tung
Cái huyễn ảo Mác toàn là thế
Phỉnh bao nhiêu thế hệ “đại đồng”
Nhào vào chỗ thảy hư không
Chỉ chài đều mất quả thành phí hoang
Đâu khác kiểu “thả mồi bắt bóng”
Kiểu “trồng rừng” sau cả trăm năm
Lươn nhằm bắt chỉ toàn đuôi
Bởi đều “cuồng tín” khác đâu dại khờ
Khi đời người chỉ đều “bọt nước”
Sau trăm năm đều thảy quay về
Giả từ cõi tạm cuộc đời
Nhằm tìm hạnh phúc những ngày còn chưa
Đâu cốt xây điều gì tưởng tượng
Kiểu “địa đàng” hạ giới có đâu
Khác sao làm chuyện tầm phào
Dã tràng xe cát cũng nào lạ chi
Thành Mác thảy hiểu sai nguyên lý
Mọi điều gì thực tế ở đời
Biến thành hổn loạn rụng rời
Mọi điều xã hội quả nào khác đâu
Khiến kinh tế thảy hầu lụn bại
Bởi vì sai nguyên lý khách quan
Cha chung ai khóc đâu toàn
Của chung ai tiếc quả đều vậy thôi
Lại áp đặt “độc tài vô sản”
Khiến con người đều thảy vong thân
Thảy đều sợ hãi mọi phần
Còn nào xã hội nhân tình được chi ?
Mà biến thảy chỉ đều loài vật
Với bản năng sống kiểu bầy đàn
Nhân văn hủy hoại quả toàn
Còn đâu phát triển mọi đàng đi lên
Khiến thụt lùi cả đều văn hóa
Biến con người hóa chốc thành hèn
Chỉ nhằm được sống bản năng
Còn mà nhân bản tinh thần bỏ đi
Thành kết quả thảy đều lộn ngược
Cảnh “thiên đường” nào có xảy ra
Lại thành “địa ngục” ta bà
Khác chi cái máy chạy toàn thụt lui
Làm teo héo cuộc đời cả thảy
Bởi theo đều ảo tưởng nghèo nàn
Khiến thành hạ cấp thảy toàn
Cả về vật chất tinh thần khác đâu
Mác bởi vậy khác nào tội ác
Trên trăm năm hại nát loài người
Nhân quyền hủy thảy cả rồi
Bởi vì xóa sạch thảy đều tự do
Hóa thành vật bị đều “đóng rọ”
Vậy con người còn còn được chút chi
Chỉ toàn xã hội cu ly
Đội mông thiểu số cốt thì nhân danh
Sự ngu tối đã thành phổ biến
Bởi ai đâu xác định lòng người
Nghe lời để thảy tin càn
Ngôn từ ngoài miệng thánh thần tôn lên
Như nước ta một thời đã rõ
“Cải cách về ruộng đất” lạ đâu
Một thời đen tối đều hầu
Phải toàn ca ngợi sáng ngời vẽ vang
Trường Chinh đó học toàn Trung Quốc
Dám ai người phản đối tiếng nào
Danh xưng “Longue Marche” khác nào
Cóp theo Mao thảy đường về Diên An
Cả Văn Cao cũng toàn phải chưởi
Làm phát sinh “Giai Phẩm Nhân Văn”
Bị đều đày đọa chỉ hằng
Cả Trần Đức Thảo cũng nào thoát thân
Nguyễn Mạnh Tường vẫn hầu như thế
Hai tinh hoa ở Pháp quay về
Cuối cùng đều thảy ê chề
Sống thành “con vật” não nề lắm thay
Đó tất cả đều là sự thật
Chẳng nào ai giá họa vu oan
Mà đều thực chất thảy toàn
Hữu Loan thi sĩ phải thành dế giun
“Đổi đời” đó đêu do thảy Mác
Bởi xướng lên “vô sản độc tài”
Lộn thin lộn quắm trên đời
Biến thành bùn đất phất toàn lên cao
Mác tin tưởng đó đều “lịch sử”
Thảy phát huy “biện chứng” mà nên
“Đấu tranh giai cấp” diễn lềnh
Hô toàn “địa chủ” để nhằm triệt đi
(V)
Thời “ruộng đất” có ai không biết
Số thống kê chết thảy 170 ngàn
Định theo “tiêu chí” phần trăm
Mỗi làng phải có số cần diệt đi
Năm phần trăm đó do Trung Quốc
Đưa qua làm tiêu chuẩn ở ta
Khiến quê Miền Bắc tiêu ma
Năm ba, Năm sáu ruộng vườn xát xơ
Rồi kế đó tiếp theo “cải tạo”
Kéo dài luôn sau cả Bảy lăm
Triệt công thương cả đều toàn
Nhằm vào “hợp tác” ai cồn lạ chi
Nó trái thảy quả đều quy luật
Mà ở đây “tâm lý” con người
Bởi do Mác thảy vẽ với
Làm điều “không tưởng” để thành vậy thôi
Nó trái với luật đời cả thảy
Ngược ngạo đều đâu thể thành công
Trăm năm vẽ rắn vẽ rồng
Chỉ đều phí phạm khác gì vậy đâu
Nước ta dẫu xong thời Pháp thuộc
Lại lâm vào bế tắt đều toàn
Chỉ vì hệ lụy Liên Xô
Ông anh cầm chịch có nào thoát ra
Chiến tranh lạnh giao thoa với nóng
Đã thảy đều loang khắp toàn cầu
Tuyên truyền bạo lực khác đâu
Mục tiêu “ý hệ” hẳn đều vậy thôi
Đất nước trải hai lần chinh chiến
Thảy đều luôn ác liệt lạ sao
Ta như đứa trẻ chỉ hầu
Kẹt trong đám lớn đánh nhầu chung quanh
Vẫn tự hào khoa trương mồm mép
Do tuyên truyền dụ hoặc gây ra
Biết gì sự thật thảy đâu
Biết nào nguyên lý trên đời khác chi
Nên nhìn lại ai toàn trách nhiệm
Dẫn đưa đi trong suốt đường dài
Chiến tranh “ủy nhiệm” chỉ hầu
Nhằm làm “ý hệ” đâu nào vẽ vang
Nếu Mác đúng thì toàn không nói
Dẫu “phần ba” nhân loại hi sinh
Để rồi kết quả thật tình
Cũng lòng phơi phới đâu mình ngại chi
Nhưng thực chất nó đều thất bại
Khiến khác chi mất vốn lẫn lời
Trở thành hệ lụy tơi bời
Đi theo ảo ảnh có nào đến đâu
Quả phản lại thảy đều nhân loại
Phản lại luôn dân tộc chính mình
Nhiều nơi đất nước bùn sình
Vẫn không nhận biết còn thành ra chi
Nay kết quả là nhờ “đổi mới”
Tuy thật ra mới chỉ bước đầu
Trễ tràng đều thảy quả hầu
Dễ sao đuổi kịp được đều thế gian
Mà thực tế con người hụt hẫng
Kiểu thành đều phá sản khác đâu
Tinh thần vật chất lạ nào
Cả về dân trí lẫn cùng dân sinh
Đến dân khí quả đều rũn nát
Chỉ còn đều sợ hãi thế thôi
Khác đâu đời hóa cùn mằn
Anh hùng đâu có vẽ vang dễ gì
Khiến xã hội giống đều toàn ngụy tín
Sống kiểu toàn tan biến niềm tin
Vong thân có thảy trong mình
Nhưng đều đóng kích phô trương bề ngoài
Nhưng chẳng qua đều nhằm ảo ảnh
Chỉ tự mình ru ngủ khác sao
Có đâu nhận thức ra nào
Điều gì đích thực hay đều khách quan
Nói thực chất thảy đều do Mác
Còn ra đều chỉ thảy nạn nhân
Ban đầu uống thuốc an thần
Sau thành thuốc ngủ mọi phần lạ chi
Ngủ lâu quá khiến đều liệt kháng
Sống trong toàn ảo ảnh vậy thôi
Dễ ai còn thức được nào
Thức thành “phản động” thảy hầu tiếu lâm
Trong khi đó Mác thành lạc hậu
Đem so toàn thế giới hôm nay
Tiến lên công nghệ mỗi ngày
Mác toàn đi ngược quả nào khác chi
Cả thế giới xem như giẻ rách
Sau trăm năm liệng thảy được thôi
Muốn thì tham khảo khác đâu
Nhưng nhằm “thực hiện” khó nào thành công
Nó hầu chỉ bông lông trái ngược
Nói một đàng hành động một đàng
Thành nên kết quả hỏng toàn
Gây bao hệ lụy sau càng trăm năm
Khiến quá khứ hi sinh tất cả
Có đâu nào lấy lại được gì
Khác đâu mất trắng trên đời
Uổng bao nổ lực chỉ đều vậy thôi
Nên nay đúng phải cần xin lỗi
Sống cần làm chết thảy xét sau
Miễn sao sớm được từng ngày
Mới thành cứu vãn loài người khác đâu
Đó tất cả đều là sự thật
Thảy những ai sáng suốt nhận chân
Còn người vẫn cứ mê lầm
Hết đều thuốc chữa thôi nào nói chi
Bởi loài con người vốn đều nhược điểm
Thà nuôi đau giải phẫu dám sao
Thành nên cứ bệnh giữ hoài
Dẫu ngoài chỉ thấy thịt da vẫn lành
Nên tóm lại về điều học thuật
Nhất thiết cần phải thật khách quan
Còn như sai trái thảy toàn
Vô tình hữu ý chỉ càng hại thôi
Bởi vì mình chính người phát biểu
Sai một ly đều hại nhân gian
Biến đời thành thảy nạn nhân
Thảy đều mù quáng vốn tin vào mình
Tội lỗi ấy Mác thành hội đủ
Bởi nói đều rỗng tuếch lơ mơ
Tự xưng “khoa học” ai ngờ
Gạt toàn nhân loại khác nào bất lương
Bởi ai dễ mọi đường biết hết
Thành dễ nghe “khoa học” tin theo
Biết chi ý niệm chỉ lèo
Dụ điều “biện chứng” để nhằm gạt ai
Hay nói khác Mác thành thơ dại
Bởi tin điều “khoa học” khù khờ
Trong khi “biện chứng” khác nào
Chỉ đều “tư biện” kiểu toàn mông lung
Đâu có thể nhập nhằng khoa học
Kể cả điều triết học cũng sai
Bởi đều hình thức bề ngoài
Có đâu xác đáng chi về nội dung
Nếu bởi Mác thật tình lầm lẫn
Cũng dễ đều tha thứ tự nhiên
Đằng này hô phải “độc tài”
Mác thành tội lỗi muôn đời lạ sao
Tội lỗi đó gạt tràn nhân loại
Dầu vô tình hữu ý như nhau
Để thành hệ lụy khác đâu
Mình ngu làm thảy bao người cũng ngu
ĐỈNH NGÀN
(01/6/21)
**
NÓI VỀ “CHỦ NGHĨA XÃ
HỘI”
CÓ TÍNH CHẤT CHÂN
CHÍNH,
CŨNG NHƯ ĐÍCH THỰC
NHẤT
(I)
Điều này đâu phải mới đây
Mà ngàn năm trước đã đều có luôn
Đó do khuynh hướng con người
Ngoài mình còn nghĩ cộng đồng chung quanh
Tức cùng quý mến tha nhân
Về phần tình cảm tương thân lạ gì
Đề cao xã hội vốn đều
Muốn làm ý thức cộng đồng vươn lên
Bởi vì suy nghĩ cân phân
Mọi người cùng tốt tất nhằm lợi chung
Đó đều nhân bản thảy toàn
Và công tâm ấy chỉ hoài tự nhiên
Thế nhưng còn thuộc mỗi thời
Nhiều khi quan điểm cũng toàn khác nhau
Nên đời cổ đại đến nay
Khổng Khâu nói đến thời xưa “đại đồng”
Thích Ca lại bảo “từ bi”
Giê Su “bác ái” cũng gì khác sao
Trước khi Mác đã nhiều người
Nhưng nào đâu phải giống nhau rạch ròi
Khác chi sâu sắc phải hầu
Dựa nhiều cơ bản để rồi đưa ra
Căn vào nguồn gốc sâu xa
Bản thân mục đích trước tiên làm gì
Phải cần bảo đảm lương tri
Còn mà hời hợt chỉ khi hại đời
Bởi vì càm tính khác đâu
Dễ làm thị hiếu ồn ào ích chi
Thành nên ý nghĩa con người
Được đều bình đẳng mới hoài nhân văn
Còn mà lại tạo bất công
Có chi “xã hội” mà thành bá vơ
Bởi về chân chính công bằng
Không nhằm hình thức mà cần nội dung
Tức là xã hội hợp cùng
Không gây mâu thuẫn trái điều ước mong
Phải qua “tri thức” nhận chân
Không đều “cảm tính” mà đưa thảy vào
Tức cần khoa học khác nào
Cả về đạo đức mới thành nhân văn
Không nhằm thị hiếu lăng nhăng
Không nhằm cảm tính bản năng thấp đều
Mà cần lý tính dựa vào
Không theo tình cảm kiểu nhiều chủ quan
Nhưng cần nhận thức khách quan
Phải toàn sáng suốt mới càng làm nên
Còn mà chỉ kiểu bông phèn
Dùng nhiều gian dối đâu còn ích chi
Tự do dân chủ thảy khi
Cá nhân phát triển mới thì tiến lên
Còn nhằm độc đoán độc tài
Hại toàn xã hội thảy nào ích đâu
Khách quan khoa học có nào
Cả điều nhân bản cũng đào đất chôn
Khiến cho đời chỉ tầm ruồng
Nhân danh giả tạo khiến đều dối dang
Ví như “vật chất” nhìn toàn
Còn đâu nhân tính để nhằm dựng xây
Mà cần ý nghĩa tinh thần
Cần về giá trị mới thành nhân văn
Tình thương lý trí cân hằng
Khó mà thiên lệch mọi phần về đâu
Nên khi “chủ nghĩa” nói hầu
Mà không như thế chỉ đều quỷ ma
Bởi đâu quý trọng con người
Mà đều giả dối cốt nhằm lợi riêng
Khiến thành ngôn ngữ ngoài toàn
Có chi kết quả đều trong thực hành
Chỉ nhằm lũng đoạn nhân gian
Còn về thực chất đâu toàn có sao
Khiến phi nhân bản chỉ hầu
Nhân danh “xã hội” kiểu đều giả nai
Cho nên xã hội tới giờ
Luôn cần bám sát con người lạ đâu
Không người “xã hội” có nào
Mà thành động vật tập trung đàn bầy
Tức là nhất thiết tinh thần
Phải làm mục đích vạn phần vậy thôi
Để nhằm phát triển con người
Còn toàn “vật hóa” chỉ đều phi nhân
Còn đâu xã hội hòa hài
Mà đều gấu ó trong ngoài lạ đâu
Khiến đều ý nghĩa phản hầu
Còn chi giá trị khác nào tầm vơ
Con người mất hết tình thương
Chỉ còn đố kỵ mọi đường khác sao
Bởi phi dân chủ tự do
Mỗi người ích kỷ chỉ lo phần mình
Chẳng ai còn chút nhiệt tình
Lo cho người khác đời thành vô nhân
Bởi đều hình thức mọi phần
Lừa nhau để sống có cần giấu chi
Phi chính danh còn lạ gì
Diễn tuồng hình thức chẳng qua bề ngoài
Còn chi công lý trên đời
Chỉ đều ngụy tạo để nhằm tồn vong
Biến thành xã hội bất công
Ngụy từ “xã hội” chỉ thành trớ trêu
Khác chi “chỉ nghĩa” kiểu lèo
Bởi con người cả mọi điều vậy thôi
(II)
Vậy không ích kỷ hại nhân
Không nhằm đố kỵ mới nên hay toàn
Còn mà chỉ kiểu loàng xoàng
Nói hươu nói vượn thêm càng tệ thôi
Chỉ thành cái xấu thêm vô
Bản năng trùm thảy lên tầng nhân văn
Khác nào “chủ nghĩa” cuội nhăng
Phản đều thực tế có đâu bình thường
Con người chìm đắm mọi đường
Đâu còn ý nghĩa gì là nhân văn
Đạp đầu chận cổ đều hằng
Tuyên truyền dối gạt có bằng được ai
Khó đều tốt đẹp mọi chiều
Bởi trong thực tế sai điều tự nhiên
Hóa thành ảo tưởng nhãn tiền
Hỏng toàn “xã hội” ở trong cõi đời
Bởi nào đâu có con người
Mà thành công cụ để lừa dối nhau
Đọc tài bó buộc trước sau
Người hầu lớp lớp chỉ đều nạn nhân
Bởi vì ý thức nào còn
Mà cần lươn lẹo để nhằm sống dai
Thành toàn phản lại con người
Phản đều xã hội có nào khác đâu
Thành nên nghịch lý trước sau
Khiến đều mâu thuẫn khác sao mọi điều
Cá nhân thành xấu cả rồi
Dễ nào xã hội còn đều đi lên
Phản đều xã hội mọi phần
Nói nam làm bắc vạn lần khác sao
Đâu còn thành thật chút nào
Kiểu dùi đánh đục đục đều đánh săng
Khiến thành hệ thống nhập nhằng
Mệnh danh “xã hội” khác đâu buồn cười
Thảy đều phản lại con người
Gọi thành “xã hội” quả nào được chi
Đều toàn giả tạo khác gì
Bởi nào đúng đắn theo điều khách quan
Mà là đóng kịch thảy toàn
Ban đầu thị hiếu sau toàn tuân theo
Mỗi người đều chỉ thành lèo
Nghèo về tình cảm lẫn nghèo tư duy
Khác gì chỉ kiểu cu li
Bảo sao làm vậy có gì tự do
Thành nên thảy chỉ diễn trò
Đóng tuồng cả thảy còn nào thực đâu
Chỉ huy thay thế thị trường
Cá nhân chỉ đạo đâu nào khách quan
Dẫu đều hình thức rộn ràng
Mà trong trống hoách kiểu toàn hư không
Lấy đâu tiến tới mọi phần
Mà làm lịch sử chỉ thành thụt lui
Khoa trương đều thảy danh từ
Mà trong thực chất có nào chút đâu
Bởi đều giả tạo chỉ hầu
Con người ức chế nào còn tranh đua
Thành nên xã hội đều thua
Chỉ còn bành trướng thảy đều cá nhân
Bản năng ích kỷ mọi phần
Chỉ cần mình sống chết đều mặc ai
Chỉ thành ý hệ kiểu hài
Bởi xưa ông Mác gạt đời lạ chi
Tin càn “biện chứng” khác gì
“Đấu tranh giai cấp” cố nhằm tiến lên
Tin điều máy móc thảy toàn
Diệt đều tự chủ con người nhân văn
Quên đi thảy hết tinh thần
Quy toàn “vật chất” mọi phần khác sao
Thành nên ngụy biện lạ nao
Lại nhằm chuyên chính tào lao trên đời
Phủi toàn ý thức con người
Biến thành loài vật chỉ đều bản năng
Khác nào Mác thảy lộn thin
Làm đời điên đảo khó tìm đâu ra
Bởi vì học thuyết độc tài
Phản toàn khoa học hại đời lạ chi
Trái toàn quy luật khác chi
Còn đâu hiệu quả bởi đều lạc xon
Cá nhân chỉ nhắm sống còn
Mệnh danh “xã hội” thảy toản tiếu lâm
Bởi vì Mác hiểu đâm sầm
Cho là mức thấp để nhằm tiến lên
Mức cao “cộng sản” mọi miền
Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu
Đều thành ảo tưởng khác đâu
Bởi đâu quy luật tiến đều khách quan
Mà thành nghịch lý thảy toàn
Khác nào kiểu bọt xà phòng thổi lên
Độc tài dùng thảy làm nền
Để nhằm xây dựng con người “tự do”
Kiểu thành nói xạo lạ đâu
Bởi hai nghịch lý dễ hầu giao nhau
Hóa cây trồng chậu khác sao
Làm sao lớn được lại thành bon sai
Bởi đều phát triển giật lùi
Đứng ngyên tại chỗ đâu nào lớn lên
Mác thành hài hước bông phèn
Nói điều nghịch lý trẻ con khác nào
Tự cho “khoa học” gạt đời
Bởi vì mê tín vào đều Hegel
(III)
Mê cuồng “biện chứng” làm nền
Phi toàn khoa học bởi nào chứng minh
Mà toàn tin nhảm não nùng
Cốt “duy vật hóa” ông thầy duy tâm
Quên đi ý thức con người
Tinh thần là chính vật nào có đâu
Mác đều hóa thảy khù khờ
Chỉ nhìn sự vật khác sao một chiều
Hiểu toàn “cơ giới” thảy đều
Chụp vào xã hội còn nào nhân văn
Mác thành phản động chỉ hằng
Đưa đời ngược lại về thời dã man
Khiến cho “chủ nghĩa” hóa toàn
Mượn màu “xã hội” thảy nhằm giả danh
Phi hầu thực tế nhân văn
Chối đều truyền thống chỉ thành bá vơ
Kiểu sai thực chất khác nào
Ai trồng rừng trước được nhiều trăm năm
Bởi rồi xuống lỗ thảy đều
Còn đâu canh giữ để nhằm sửa sao
Mác thành mê muội lạ nào
Đưa ra học thuyết tầm ruồng giả nhân
Gạt đều xã hội mọi phần
Thả mồi bắt bóng kiểu đều ngu ngơ
Thành nên nó chỉ dại khờ
Sai từ nguồn gốc đâu giờ mới sai
Thổi phồng “giai cấp công nhân”
Mác nhằm lợi dụng nhân danh khác nào
Bởi vì ai cũng con người
Phân công nghề nghiệp mà đều khác ra
Công nhân làm việc tà tà
Có đâu chuyên trách như đều kỹ sư
Khiến nên “ý hệ” đến chừ
Khác nào mê tín khác nào dị đoan
Trái đều ý nghĩa nhân văn
Lại cho “xã hội” thảy đều ngụy danh
Khác chi Mác thảy lỗi lầm
Đưa ra bánh vẽ gạt đời khác sao
Bởi vì trí tuệ triệt tiêu
Có còn trí thức trên đời nữa đâu
Mà còn chỉ bọn lâu la
Làm sao xã hội có mà tiến lên
Phủi đều khoa học từ nền
Chỉ còn “ý hệ” kiểu càng chột thui
Đều còn cảm tính ta bà
Cũng như thị hiếu trở nên làm đầu
Chẳng chi khoa học chút nào
Dùng toàn nguyên tắc thảy hầu chủ quan
Tức là “tập thể” mọi đàng
Tuân theo cưỡng bức độc tài xây nên
Khách quan khoa học triệt nền
Để nhằm “xã hội” khuôn đều chụp vô
Loại hầu trí tuệ tự do
Đẹp đi nguyên lý khách quan khác nào
Chỉ tư tưởng Mác đưa vào
Làm thành nề nếp độc tài khác chi
Bất ngờ quả có mấy khi
Bởi đều tảng đá đặt nền mốc xưa
Mác từng tạo dựng biết thừa
Khiến về sau thảy chỉ đều nạn nhân
Kiểu như “bóc lột”, “thặng dư”
“Đấu tranh giai cấp” đều đâu khác nào
Lại thêm “Vô sản độc tài”
Thành lồng “xã hội” nhốt vào sạch trơn
Rồi còn “Tư bản tự chôn”
Kiểu làm cà rốt nhử toàn trước sau
Lừa mà không chạy quất đuôi
Thành ra do Mác hại đều cả thôi
Liên Xô kết quả thấy rồi
Cả Đông Âu nữa sụp cùng kéo theo
Bởi sai nguyên lý thành lèo
Dễ sao tồn tại bởi nào khách quan
Dẫu cho “thước ngọc khuôn vàng”
Nhưng sai khoa học chỉ toàn vậy thôi
Biến thành thiểu số “đầu trò”
Bắt đều xã hội buộc hoài cong lưng
Khiến ai nầy phải ngại ngùng
Dám nào tranh biện đưa đời đi lên
Mà thành nô lệ lâu bền
Chính vì Thuyết Mác biến đều thụt lui
Nên đây phản biện vài điều
Ai không ưa thích mời vào vạch ra
Miễn sao lý luận rạch ròi
Mọi điều chân lý được đều sáng trưng
Bởi vì “xã hội” luôn cần
Mọi điều chính xác mọi phần khách quan
Còn mà đóng kịch kiểu toàn
Đều toàn ích kỷ hại nhân khác nào
Bởi đâu chân lý một chiều
Mà toàn đa dạng lẫn đều khách quan
“Độc tài” kiểu chỉ làng nhàng
Hóa thành “phản động” quả càng khác sao
Phản đều tiến hóa khác nào
Gây đều thiệt hại khác đâu loài người
Đạp đầu nhân loại khác nào
Dĩ nhiên dân tộc thảy đều có trong
Đấy thành hại nước rõ
ràng
Tưởng đâu thiện chí lại toàn vu vơ
Thêm còn hại cả con người
Con người triệt phá đời thành phi nhân
THƯỢNG NGÀN
(30/5/21)
**
VỀ NHẠC SĨ VĂN CAO
Có cao có thấp cũng xong rồi
Huy hoắc khác chi một đời người
Tiếng súng nổ đoành hai tên thoát
Chỉ sau một đứa toác đầu thôi
Căm thù nghĩ chúng đều theo Nhật
Vả thảy lệnh trên đâu tự mình
Thiên Thai từ đó giờ im bóng
Trương Chi cũng vậy phải đành quên
Buồn Tàn Thu phải rày đoạn tuyệt
Chỉ Tiếng Quân Ca buộc vẫn còn
Cứu sống mạng mình bao năm tháng
Quả nào ai dám giết Văn Cao
Nhân Văn Giai Phẩm rồi tàn tạ
Căn gác tồi tàn buộc phải thuê
15 đồng hàng tháng bao u uẩn
Thuê cái dương cầm cũng 7 đồng
Mùa xuân thảy chết đâu còn nữa
Chỉ có mùa đông mãi tuềnh toàng
Bảy lăm còn sống bèn gượng gạo
Ráng viết thêm Mùa Xuân Đầu Tiên
Tự thú lâu rồi đều đông cả
Một đời ão não quả Văn cào
Nay dầu cao thấp đều qua hết
Khinh kính hay không vẫn nghẹn ngào
Bởi vì nhạc sĩ tài năng vậy
Thân phân khác đâu cũng chỉ buồn
Cuộc đời lận đận ai nào lạ
Kiểu thảy phong trần dẫu thoát truông
Nhân Văn Giai Phẩm gieo bèo bột
Vừa mới vinh quang đã lụi tàn
Công an cảnh mãi nhà trên gác
Gần hết cuộc đời chỉ thở than
Bởi lời sắt máu còn văng vẳng
Nơi Tiếng Quân Ca một thuở nào
Nghe thảy thề phanh thây uống máu
Tâm hồn nghệ sĩ quả đành sao
Thành nên sau để đời đánh giá
Bản chất thế nào kiểu Văn Cao
Tay vẫn đánh đàn vừa viết nhạc
Lại đi cầm súng bắn vào ai
NGÀN HOA
(28/5/21)
MỤC LỤC
15166.
PHÊ PHÁN QUAN ĐIỂM VỀ XÃ HỘI CỘNG SẢN GỌI LÀ
15167.
“KHOA HỌC” NHƯNG ĐẦY SỰ HUYỄN HOẶC CỦA MÁC
(01/6/21)
15168.
NÓI VỀ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” CÓ TÍNH CHẤT CHÂN CHÍNH,
CŨNG NHƯ
ĐÍCH THỰC NHẤT (30/5/21)
15169.
VỀ NHẠC SĨ VĂN CAO (28/5/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét