Thứ Tư, 9 tháng 2, 2022

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 462

 CON NGƯỜI SỐNG GIỮA CÕI ĐỜI

 

                         (I)

 

Mỗi người sống giữa cuộc đời

Có cùng bản chất thảy đều như nhau

Bởi toàn đơn vị lạ đâu

Của hầu sự sống bao la muôn loài

 

Bản thân sự sống không ngoài

Xưa nay trái đất đã hoài vậy thôi

Triệu năm đã có thảy rồi

Trên hành tinh vốn từ đầu đến nay

 

Từ con vi rút khác sao

Hoặc con vi khuẩn đã đều tự nhiên

Khác chi sự sống nhãn tiền

Từ loài bé nhất đến loài to hơn

 

Cỏ cây thực vật xanh rờn

Chân trời góc biển nơi nào lại không

Phía trên động vật to đùng

Cả con nhỏ xíu mọi loài cùng nhau

 

Song đều cao nhất con người

Vẫn trong sự sống muôn đời xưa nay

Dẫu cho tiến hóa trước sau

Nhưng đâu nguồn gốc khó câu trả lời

 

Dầu sao thực tế tuyệt vời

Thảy đều muốn sống trước rồi tính sau

Khác nào sự sống vẫn hay

Cùng toàn nguyên lý ở nơi mọi người

 

Trăm năm dầu sống trên đời

Chia ra dài ngắn thảy đều khác nhau

Loài người cũng vậy lạ sao

Ít ai qua thảy được ngoài trăm năm

 

Khác chi cuộc chạy ma ra tông

Kiểu đều tiếp sức quả không khác gì

Sống là hoạt động lạ chi

Cả khi sáng tạo vẫn thì vậy thôi

 

Dễ nào một phía tách ra

Nhưng hoài chúng vẫn đều hòa cùng nhau

Tạo nên phát triển thảy hầu

Nhưng điều tồn tại khác nào đầu tiên

 

Tạo nên ý nghĩa con người

Chính quyền được sống phải là ưu tiên

Trên nền nhân bản hiển nhiên

Mà đâu sống chỉ thiên nhiên đơn thuần

 

Đó là quyền của con người

Vượt lên loài vật ai nào chẳng hay

Vật đều sinh học đủ đầy

Còn con người văn hóa cộng thêm tinh thần

 

Đó điều quan trọng mọi phần

Cuộc đời giá trị chính toàn do đây

Trước tiên hiểu biết mới cao

Tinh thần ý nghĩa hòa vào nhân văn

 

Đều trên cơ sở đo lường

Mỗi người khác biệt vẫn thường tự nhiên

Tùy vào rộng hẹp so nhau

Cả như cao thấp lý đều khách quan

 

Mức nào cao rộng đều toàn

Cùng bao mức nhỏ thảy vào bên trong

Tạo thành nghĩa nhân văn

Cái thang giá trị có luôn trên đời

 

Khác nào hệ thống tuyệt vời

Trước sau biến chuyển đồng thời bổ sung

Chính là thực thể tinh thần

Có đều trí tuệ vạn phần dự vô

 

Mọi điều hiểu biết trên đời

Góp vào nhân loại chỉ hoài khách quan

Khác hơn thân xác kiểu toàn

Thường hay bất biến rõ ràng như nhau

 

Định hình chúng có từ đầu

Trong khi hiểu biết khác nào vô biên

Nên thành nhận thức trước tiên

Căn cơ giá trị làm nên con người

 

Vốn luôn phát triển trên đời

Tạo thành nguồn cội của nền văn minh

Làm ra khoa học thực tình

Cả về kỹ thuật, tinh thần đều đây

 

Đó là văn hóa trước sau

Mọi điều hiểu biết về phần nhân gian

Cả như triết học cao toàn

Thảy cùng khoa học vận hành trước sau

 

Dẫu cho kinh tế làm đầu

Vốn là công cụ có nào khác chi

Có đâu mục đích riêng gì

Mà nhằm văn hóa thảy khi đưa vào

 

Cái xe dùng chạy đường dài

Vẫn do người lái ngồi đều bên trong

Không nào có chạy tự nhiên

Thành nên rốt cuộc người thành mục tiêu

 

Khác chi duy vật nói liều

Thảy đều phiến diện thoạt nhìn tưởng hay

Tức nhìn một phía khác sao

Tạo nên chỉ kiểu giống cây che rừng

 

Thành nên đặc biệt con người

Sống trong xã hội vốn đều luôn cao

Mới toàn mục đích khác sao

Khác nào xã hội chỉ như môi trường

 

Dùng làm phương tiện mọi đường

Đánh đồng mục đích quả dường ngu si

Khiến cho kết quả tệ đi

Bởi vì công cụ khác toàn mục tiêu

 

Con người cao cả bao nhiêu

Nhờ đều bình đẳng và đều tự do

Nhu cầu xã hội hàng đầu

Căn cơ thực sự dựa vào cá nhân

 

                      (II)

 

Mác xưa lầm lẫn mọi phần

Độc tài vô sản thôi cần nói chi

Khiến đời thành chỉ suy vi

Gây toàn nhiễu loạn còn gì nữa đâu

 

Thuyết toàn ngụy biện chỉ hầu

Khiến làm kinh tế dẫn đầu nhiêu khê

Hiểu sai bản chất con người

Gây nền kinh tế chỉ thành thụt lui

 

Chẳng qua lý luận nhập nhùi

Luận về lao động cũng nào khác chi

Luận về tiền tệ lạ gì

Cả về giai cấp thảy khi buồn cười

 

Có đâu thực tế chút nào

Chỉ toàn ngoa ngữ trái đều tự nhiên

Còn nào đâu chút khách quan

Mà đưa thị hiếu thảy toàn vào đây

 

Hiểu lầm bản chất cuộc đời

Hiểu sai xã hội còn nào đúng chi

Cày thành đặt trước con trâu

Buộc trâu phải đẩy chỉ hầu vô duyên

 

Thành sai nguyên lý nhãn tiền

Biến đều ép uổng huyên thiên dại khờ

Thời kỳ quá độ ai ngờ

Khác chi mút chỉ vạn đời cà na

 

Gây đều hệ lụy ta bà

Bởi sai nguyên lý dễ mà đúng sao

Con người chiếc bóng hóa hầu

Biến đều giả tạo còn đâu thật người

 

Đời thành trừu tượng chẳng ngoài

Đâu con xương thịt con người tự nhiên

Mất đều bản chất khách quan

Bản năng vốn có tất đều khởi lên

 

Thành nên xã hội bồng bềnh

Kiểu đều thực chất đè đầu lẫn nhau

Hằn sâu giai cấp trước sau

Thêm càng nghiệt ngã hơn hầu trước kia

 

Biến thành giả tạo lia chia

Con người giả dối thảy đều vong thân

Hết còn thực chất mọi phần

Đều nhằm đóng kịch bản thân lạ gì

 

Khiến thành kết quả được chi

Hóa đều ảo tưởng nhiều khi buồn cười

Cốt nhằm bề nổi mặt ngoài

Nhưng còn thực chất chút nào bên trong

 

Mới thành thực tế Liên Xô

70 năm Bôn Sê Vích đâu nào vững chân

Làm hư đất nước mọi phần

Cả hư thế giới đã toàn kéo theo

 

Tuyên truyền kiểu thảy nói liều

Khiến người hiểu biết mất đều khách quan

Mất toàn bản chất đều càng

Biến đều giả dối gạt tràn cùng nhau

 

Cả làm nhân phẩm còn đâu

Đều thành tội lỗi có ai không từng

Khác chi ảo tưởng mịt mùng

Mác thành tội lỗi ép đời chun vô

 

Kiểu như đem nhét trái bầu

Lọt vào miệng lọ có hầu được sao

Bởi sai nguyên lý khác nào

Làm sao vật nhỏ đựng toàn lớn hơn

 

Thành ra khiến chỉ ba lơn

Nhét vào nào được còn thêm nát nhừ

Hoặc nằm ngoài đó thù lù

Thành toàn ảo tưởng khiến đời tiếu lâm

 

Tạo toàn sợ hãi muôn phần

Làm đời tâm lý đâu còn an ninh

Khiến thành xã hội đảo điên

Đời đều trái khoáy nhãn tiền khác đâu

 

Ngày nay ai cũng biết rồi

Lỗi này do Mác chẳng đều do ai

Bởi hầu biến thảy nạn nhân

Cho dầu phân lớp mọi phần trước sau

 

Lớp đầu sơ cấp đều hầu

Lớp sau thứ cấp thảy hoài nối đuôi

Bởi khi guồng máy lập rồi

Kim cô cái mũ đội nào thoát ra

 

Bởi loài người vốn vậy mà

Cứ đem khuôn ép phải là được thôi

Kiểu như cục bột khác sao

Tùy theo người nặn miễn tay có quyền

 

Vì đều thụ động nhãn tiền

Bụng vì ích kỷ quyết nhằm hùa theo

Lợi mình tính ít, tính nhiều

Thảy đều nhắm đến có đâu mơ màng

 

Khiến hoài sống kiểu bầy đàn

Dẫu đều tướt đoạt thảy toàn tự do

Ở bầu tròn ống thì dài

Nước theo bình đựng kiểu đều trước sau

 

Hóa thành tội lỗi khác đâu

Mác từng gây hại thảy cho nhân quần

Bởi sai nguyên lý đều toàn

Khiến làm giả tạo mọi đàng tự nhiên

 

Chẳng qua bởi Mác huyên thiên

Nhằm đều ngụy biện, chính chuyên có nào

Cốt toàn cảm tính ào ào

Dễ đâu khoa học nhắm vào khách quan

 

Mới ra sai trái mọi đàng

Gây bao hệ lụy đã toàn trăm năm

Chẳng qua tâm lý đèo bòng

Chạy theo ảo tưởng mới thành vậy thôi

 

                         (III)

 

Trong khi xã hội loài người

Tuân hành nguyên lý phải đều tự nhiên

Ví như nam nữ phân công

Thiên nhiên đã tạo dễ phần ngược sao

 

Hay là định mệnh trên đời

Tủy vào hoàn cảnh vẫn đều trước sau

Chẳng ai thoát được ra nào

Như cây tùy giống tùy vào loại riêng

 

Khác chi người khắp mọi miền

Luôn thường vẫn sống tùy theo tính mình

Hoa lài khác cúc đã đành

Cả mai vàng khác với đều hoa lan

 

Luôn điều thực tế vậy toàn

Đó hoài ý nghĩa khách quan trên đời

Có đâu thay thế dễ nào

Đâu theo thị hiếu kiểu đều chủ quan

 

Thành ra thuyết Mác lỡ làng

Gạt toàn nhân loại bộn bàng khác chi

Kích bầy đàn kiểu thảy khi

Khác đâu hủy diệt bản thân con người

 

Biến thành giả tạo cuộc đời

Kiểu toàn công thức dễ thời có sao

Quyền đâu làm vậy được nào

Bởi ai cũng thảy quyền riêng mỗi người

 

Gộp vào giai cấp cùng theo

Khiến cho cái xấu chỉ toàn nhân danh

Tạo ra thiểu số hoành hành

Nhằm toàn lợi dụng tiếm quyền riêng tư

 

Đó thành thực tế nhuyễn nhừ

Phản toàn xã hội đâu còn nhân văn

Biến đều giả tạo chỉ hằng

Nước càng tù đọng đâu còn dòng sông

 

Trong khi kinh tế mỗi vùng

Cần theo quy luật thảy đều khách quan

Tự do phát triển mọi đàng

Vai trò nhà nước chỉ nhằm giúp thôi

 

Tránh dòng sông chỗ lỡ bồi

Tránh nơi khô cạn mới thời thông minh

Đâu toàn tự ý riêng mình

Độc tài vô sản Mác thành chỉ ngu

 

Khác chi mê tín mịt mù

Khiến làm hổn độn lù lù hiện ra

Hại toàn xã hội sâu xa

Làm cho lịch sử hóa ra nặng nề

 

Triệt nguồn sáng tạo mọi bề

Quay về sinh vật ô dề lạ đâu

Bầy đàn tưởng chốp đỉnh cao

Thật ra não trạng xuống đều cu li

 

Tự do dân chủ ra gì

Nhân quyền mất hết còn chi con người

Chỉ còn một lứa cá mè

Trong ao tù đọng mất đều tự do

 

Khiến làm tội Mác thành to

Nhân quyền hủy hoại khác đâu mọi điều

Quy toàn giai cấp kiểu liều

Quy hầu vật chất thảy đều ngu ngơ

 

Đến như đạo đức lờ mờ

Quy đều tư sản để nhằm loại đi

Hủy toàn truyền thống còn gì

Bẻ cong lịch sử khác chi cùn mằn

 

Cốt vì cơ chế độc tài

Quyền thành hạn hẹp chỉ vài người thôi

Mà phần nhận thức có đâu

Chỉ nhằm cuồng tín đặng mình làm vua

 

Coi thường phải trái ở đời

Coi thường chân lý lẫn điều nhân văn

Chỉ còn mù quáng đều hằng

Để nhằm tận dụng lợi quyền riêng tư

 

Thành đều thiển cận khác sao

Nhân danh đủ thứ nhắm điều tư riêng

Đời thành bi kịch nhãn tiền

Mác còn chi khác kiểu tay tội đồ

 

Phá toàn lịch sử lạ nào

Đốn cây tận gốc đã nhiều ngàn năm

Bởi do thị hiếu cà lăm

Mơ màng cảm tính để thành hớ hênh

 

Khiến đều nghịch lý làm nền

Hay hầu lý luận kiểu toàn ngã nghiêng

Lời toàn ngụy biện huyên thiên

Căn cơ khoa học tận cùng thảy sai

 

Khiến thành thực tế hóa hài

Làm cho lịch sử xạt xài trước sau

Khiến sai xã hội con người

Phớt lơ cả thảy nhân quyền khách quan

 

Do quy vật chất đều toàn

Tinh thần còn có chút nào nữa sao

Tạo nên cuộc sống cào cào

Chờ điều biện chứng khác nào tầm vơ

 

Khác gì ngụy giáo dại khờ

Dễ nào kết quả trên đời chút chi

Bởi đều nghịch lý thảy khi

Độc tài cả vú lấp đều miệng em

 

Thành ra kiểu chỉ bông phèn

Dùng điều không tưởng để nhằm ép vô

Chỉ bằng biện pháp cầu cao

Nhằm lên vô sản có nào căn cơ

 

Chỉ do mê tín dại khờ

Tin càn biện chứng của đều Hegel

Lấy điều huyền hoặc làm nền

Phản toàn khoa học phản đều khách quan

 

                         (IV)

 

Chẳng qua giấc mộng địa đàng

Phỉnh toàn quần chúng mơ màng khác đâu

Tin điều khó có chút nào

Khiến ngàn năm vẫn khác sao lạc đường

 

Độc tài thêm thảy ngọn nguồn

Nhốt đều nhân loại vào toàn giỏ cua

Để nhằm đạp lộn khác nào

Con này tranh thảy trèo đầu con kia

 

Khiến thành lớp dưới chịu thua

Bị đè bao lớp trên nào khác chi

Thành ra hài hước lạ gì

Phản con người thảy đang khi ở đời

 

Phản đều xã hội mọi thời

Tự do dân chủ dễ còn chút sao

Nhân quyền mất hết đời nào

Đâu còn nền tảng mọi điều xây lên

 

Giản đơn xóa thảy sạch trơn

Cả luôn đơn vị vốn toàn căn cơ

Con người hóa vật dại khờ

Bị toàn điều khiển còn đâu chính mình

 

Cùng nhau kèn cựa đã đành

Đem toàn thù hận thế vào tình thương

Cản ngăn tiến tới mọi đường

Còn đâu trí tuệ vươn toàn lên cao

 

Ngu dân bởi vậy chỉ hầu

Kiểu đều kìm hãm đâu nào phát minh

Khó người tài cán thật tình

Mà thành nhếch nhác kiểu đều thường xuyên

 

Làm đời lạc hậu nhãn tiền

Cụt đi năng lực ở nơi mọi người

Tị hiềm chỉ có dồi dào

Khó nhằm hổ trợ để đều tiến lên

 

Trong khi hoa nở từ trong

Có đâu vật khác được đem treo vào

Thành đều giả tạo khác nào

Biến toàn giả dối chỉ đều tự nhiên

 

Hại cho kinh tế nhãn tiền

Hại cho văn hóa kéo theo vẫn hầu

Khiến làm kỹ thuật thụt lùi

Cả làm khoa học thảy đều tiêu tan

 

Vai trò nhà nước đâu oan

Thay vì hỗ trợ lại toàn chỉ tay

Bắt đều răm rắp trước sau

Kiểu toàn thụ động nói ngày buồn cười

 

Mất đi ý nghĩa con người

Lại thành ốc vít hoặc đều bù long

Ghép trong bộ máy thảy toàn

Tư duy kiểu Mác quả toàn thành điên

 

Khác đâu làm hại mọi miền

Đời thành giả tạo tinh hoa còn nào

Chỉ do tính cách độc tài

Khả năng hạn chế làm đều chủ quan

 

Để thành toàn trị mọi đàng

Khác đâu phong kiến dưới toàn nhà vua

Coi dân hóa chỉ của chùa

Tự mình tung tác thảy đều phi nhân

 

Tạo ra sàm nịnh mọi phần

Đều phường lếu láo lên đồng như nhau

Hiểu chi nhân bản trước sau

Thành phần ngu dốt có hoài thế gian

 

Trong khi xã hội đàng hoàng

Thảy đều phát triển dựa vào tinh hoa

Giống như trong ruột nở ra

Có đâu lấy vật về treo bên ngoài

 

Mới thành tiến hóa hẳn hòi

Đúng theo nguyên lý làm nền khách quan

Đều từ trí tuệ chuyển sang

Nhiều đới tích lũy khiến càng tinh hoa

 

Còn không chỉ có ta bà

Kiểu toàn xa cạ nói ra thẹn thùng

Khác nào nhận thức bịt bùng

Trở thành lạc hậu chỉ đều tự nhiên

 

Bởi vì xã hội triền miên

Luôn cần văn hóa mới đều đi lên

Qua bao thế hệ tạo nền

Mới thành hiện hữu tài năng đồng đều

 

Còn không thảy chỉ có lèo

Kiểu toàn đất đá khô cằn lạ chi

Hóa đều vật chất lạ gì

Thảy thành vật liệu chỉ thì vậy thôi

 

Khác sao duy vật tối mò

Kiểu đều biết một mà thành quên hai

Khiến toàn xã hội lạc loài

Bởi người trong đó thảy đều vong thân

 

Trong khi trí tuệ mọi phần

Mới thành động lực giúp đều toàn chung

Đẩy cho vật chất tiến lên

Tinh thần lèo lái dẫn đường lạ sao

 

Mác thành mê tín hẳn hòi

Một thời đắm đuối nghĩ toàn u mê

Chỉ duy vật chất mọi bề

Khiến thành phạm thảy đều trăm năm

 

Nước Nga có lỗi hoàn toàn

Bảy mươi năm ấy dẫn đàng thế nhân

Con đường khắc nghiệt mọi phần

Sống đời giả tạo phi nhân thảy đều

 

Ngày nay thế giới thấy nhiều

Hết còn mộng ảo kiểu đều như xưa

Tiến lên thời đại toàn cầu

Bỏ qua Các Mác để hầu văn minh

 

                      (V)

 

Nên chi người sống thật tình

Đâu thuần cốt sống mà cần cao hơn

Tức nhằm hiểu biết nguồn cơn

Hay nhằm tri thức vượt hơn muôn loài

 

Còn như đất đá không ngoài

Vô tri vô giác ngàn đời lạ sao

Hay loài thực vật chỉ hầu

Vẫn đều cái biết thảy trong mơ hồ

 

Đến con vi rút khác nào

Thảy toàn phản ứng chỉ đều chủ quan

Nói chung động vật cũng toàn

Chẳng ngoài cái biết thấp hơn con người

 

Chúng thường thụ động lạc loài

Chẳng bằng nhận thức loài người cao hơn

Đào sâu suy nghĩ nguồn cơn

Cộng vào khám phá thêm đều trước sau

 

Trước tiên kinh nghiệm khác sao

Sau là khoa học được hầu nâng lên

Trên cùng triết học tạo nền

Làm đều nguyên lý mông mênh bao trùm

 

Nhân văn cốt lõi trong cùng

Biết điều chân lý bên ngoài khách quan

Đúc thành giá trị vẹn toàn

Nên điều sai trái dễ càng ra chi

 

Cả về xã hội lạ gì

Hay về lịch sử cũng đều thế thôi

Luôn cần sâu sắc rạch ròi

Không thì cái biết chỉ thành bá vơ

 

Làm cho người thảy dại khờ

Hiểu sai sự thật bến bờ còn chi

Chỉ vì tri thức lạ gì

Luôn cần biết đúng mới đều hiệu năng

 

Mới mang kết quả rõ ràng

Đều do cái biết thảy toàn đúng thôi

Tại vì cái biết mà sai

Chỉ đều khiển dẫn thảy xa con đường

 

Mục tiêu nhắm trật đều thường

Khác nào vô bổ khi làm hành vi

Bởi đâu giá trị còn gì

Mất toàn ý nghĩa thảy khi buồn cười

 

Thành nên giá trị không ngoài

Biết cần chính xác lẫn đều khách quan

Còn điều giả dối gian ngoan

Chỉ làm hạ giá con người còn đâu

 

Kiểu nhằm lừa dối đều hầu

Một thời rồi hết có đâu lâu dài

Chỉ như sóng dập kiểu hoài

Lớp sau xóa thảy mọi điều trước kia

 

Thành con người sống ở đời

Cái tâm mới chính còn đều mãi luôn

Tránh điều thiên lệch buông tuồng

Không hay gian dối mọi đường mới hay

 

Khác nào tâm thức chiều sâu

Cộng vào nhận thức mới nên mọi đường

Còn toàn cảm tính thông thường

Hay toàn thị hiếu rõ ràng quý chi

 

Xác thân hạnh phúc cao gì

Chỉ toàn ngoại tại thảy khi tầm thường

Quý là hạnh phúc tinh thần

Nhất là tri thức vạn lần cao hơn

 

Thành nên rất đỗi nguồn cơn

Người đều hơn vật thảy toàn ở đây

Biết sâu mọi cái hàng ngày

Cái nào chưa rõ phải cần tìm thêm

 

Vượt lên thói sống bồng bềnh

Chỉ nhằm hưởng thụ cuộc đời thấp thôi

Khiến đều ý nghĩa không cao

Có gì đâu thảy tự hào tinh hoa

 

Nên điều đạo đức vẫn là

Phải luôn tính tốt có ngay trong đời

Tựa như ánh sáng mặt trời

Vốn đều soi tõ mọi điều trước sau

 

Còn mà tâm thức tối thui

Chỉ còn cuộc sống dựa vào bản năng

Tranh nhau lừa dối chỉ hằng

Hay nhằm đố kỵ thù hằn lẫn nhau

 

Tầm thường thảy chỉ khác sao

Sống đời thấp kém tự hào dễ chi

Kiểu đều giả tạo lạ gì

Đời toàn diễn kịch khác chi buồn cười

 

Tạo toàn vai diễn trên đời

Chân đều lộng giả ai người chẳng hay

Gạt nào dễ được mai sau

Chẳng qua quá khứ lộn lầm mới tin

 

Cả như hiện tại nhãn tiền

Vẫn lầm vì thảy bởi màn chưa buông

Chỉ khi khép lại vãn tuồng

Mới đều trống vắng mọi nguồn trước sau

 

Thành nên người sống trên đời

Cần đều giá trị thật toàn mới cao

Trước tiên mình mới tự hào

Ta người chân chính mãi hoài không sai

 

Bởi đều chính đáng mới tài

Còn phi chính đáng thảy thành dối dang

Cuộc đời hoàn hảo luôn càng

Như hoa đủ loại dẫu toàn hoa chi

 

Trừ khi hoa giấy lạ gì

Đó đều giả dối có nào là hoa

Thật thì hữu sắc vô hương

Còn mà hoa giả thảy bằng giấy thôi

 

VIỄN NGÀN

(09/02/22)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét