Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2022

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TẾP THEO, SỐ 478

 NÓI VỀ LỊCH SỬ THẾ GIỚI

QUA XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

 

                        (I)

 

Trái đất tròn quay nơi thái dương hệ

Chỉ tạo nên một đơn vị Ngân hà

Thời gian đã qua 13 tỷ năm rưởi

Và loài người có mặt mãi tới nay

 

Ngân hà lại một phần trong vũ trụ

Có khác chi với nhiều tỷ thiên hà

Từ khởi thủy là điểm đầu tất cả

Và loài người chưa chắc đã đơn thân

 

Nói khác đi giống loài là thống nhất

Cả loài người từ khởi điểm đi lên

Tức thực chất từ thiên nhiên tiến hóa

Mà trước sau luôn vật chất làm nền

 

Đây chưa cần ngược thêm về khởi thủy

Vốn còn nhiều mọi bí mật mông mênh

Điều giải thích đến nay chưa đều rõ

Nói khác đi khoa học vẫn bồng bềnh

 

Duy thực chất con người là trí tuệ

Hoặc nói chung là thực thể tinh thần

Tuy óc não là cội nguồn tất cả

Vẫn phải đều chuyên chỡ bởi xác thân

 

Đấy lịch sử loài người là thế đó

Khi bước đầu đã tách khỏi thiên nhiên

Xuyên qua thảy nhiều triệu năm phát triển

Hình thành nên bản chất của văn minh

 

Nhưng dầu sao cá nhân luôn đơn vị

Được lồng nơi thực tế mỗi gia đình

Mỗi đất nước tạo chung thành nền móng

Hình thành ra chính dân tộc của mình

 

Và con người vượt trên đều loài vật

Khiến thành nên có ý thức đấu tranh

Vì loài vật chỉ bản năng duy nhất

Còn con người có phẩm chất văn minh

 

Tức văn hóa bao gồm chung mọi thứ

Mà trước tiên chính ý thức tinh thần

Để từ đó tạo ra nền khoa học

Khiến căn cơ thành kỹ thuật ưu tiên

 

Riêng tinh thần còn có thêm nghệ thuật

Đến cả như tôn giáo vốn từ đầu

Nhưng cao nhất vẫn luôn là triết học

Như tư duy của thế giới loài người

 

Lịch sử đó cứ luôn hoài phát triển

Có bao giờ dừng một chỗ đâu

Như con thuyền chèo hoài trên sông nước

Dòng nước trôi và thuyền mãi đều trôi

 

Sự đấu tranh tất nhiên là như thế

Của con người tranh đấu với thiên nhiên

Của con người với bản thân mình nữa

Cả đấu tranh với đồng loại đều cùng

 

Thành đấu tranh như hai dòng đối ngược

Dòng tiến lên và dòng chảy thụt lùi

Hay nói khác giữa một dòng tích cực

Và dòng kia tiêu cực mãi kéo lui

 

Đấy quy luật cuộc đời hoài như thế

Nhẹ nổi lên như gió hướng tầm cao

Nặng chìm xuống bởi do đều trọng lực

Làm tinh thần luôn hai hướng chập chùng

 

Khiến lịch sử nhân quần đều như vậy

Nhẹ cãi nhau còn lớn buộc đánh nhau

Chiến tranh vậy xảy ra không gì khác

Giải quyết xong mới trở lại yên bình

 

Kiểu mặt biển phải luôn đều gợn sóng

Cả bão bùng đều vẫn lẽ tự nhiên

Bởi sự sống luôn phải hoài tranh đấu

Giữa hai đàng đối cực quả rõ ràng

 

Như nội tại những hình cầu xuyên suốt

Vốn lồng nhau qua duy nhất một tâm

Đời luôn thế lịch sử đời phải thế

Mọi tiến lên cần phải có đấu tranh

 

Song lịch sử loài người luôn thống nhất

Dẫu kinh qua bao giai đoạn thụt lùi

Nhưng cứ mãi tương lai đều tiến tới

Đó không ngoài là thân phận loài người

 

Thành lịch sử không bao giờ lùi lại

Bởi dòng sông đâu quay ngược lại nguồn

Nước bản chất vẫn luôn toàn chảy tới

Trong ao tù mới đành phải bốc hơi

 

Đời phát triển từ hư vô cả thảy

Với tiềm năng vô hạn có bên trong

Tựa hạt giống chứa mầm luôn trong đó

Từ cá nhân kể đến cả chủng loài

 

Nên ví thử khởi nguyên là cộng sản

Nhưng qua rồi khó quành lại bao giờ

Bởi hoàn cảnh căn cơ đều đổi khác

Râu dễ nào mọc ngược được vào trong

 

Hay hạt cây đã nẩy mầm phát triển

Hóa cây cao chẳng quay ngược bao giờ

Bởi cành nhánh đã đều thành phức tạp

Làm thế nào để trở lại hạt xưa

 

Khiến thuyết Mác hóa chỉ toàn ảo tưởng

Hay trước sau chỉ ngụy biện rõ ràng

Bởi mê tín vào Hegel tất cả

Để trở thành ngụy thuyết có đâu oan

 

Kiểu biết một không biết mười là thế

Giải phương trình sót ẩn số quả toàn

Cả thông số cũng nhằm không đoái tới

Thành chỉ đều lời giải thảy chủ quan

 

Chính vì thế Mác đã thành tội ác

Gạt loài người sai trật cả trăm năm

Bằng ngụy thuyết kết chung vào độc đoán

Hô độc tài vô sản quả nào oan

 

Đi ngược lại khách quan dều cả thảy

Tức ngược toàn nguyên lý của tự nhiên

Như vô sản triệt tiêu toàn điều kiện

Con người đâu còn phát triển nhãn tiền

 

Cứ nhìn thử vật đơn bào cũng thế

Nói chi đều loài vật thảy đa bào

Sự sở hữu vẫn luôn là công cụ

Thiết yếu cho sự sống phải cần luôn

 

Lại ý thức tự do đều đòi hỏi

Nhằm tinh thần phát triển được khách quan

Mọi cưỡng chế làm tinh thần teo tóp

Vả độc tài ngược bình đẳng giữa người

 

Mác tiêu cực khi quy toàn vật chất

Khiến tầm thường đời sống lẫn nhân văn

Kiểu quay ngược về hư vô chủ nghĩa

Lấy gì đâu mà phát triển tinh thần

 

Thành mô thức đại đồng như tà thuyết

Nó đâu nào còn có chút căn cơ

Toàn tưởng tượng chỉ một chiều huyền hoặc

Có khác đâu lấy cát dựng lâu đài

 

Thành huyễn hoặc khác chi điều không tưởng

Mác hoang đường kiểu như sống trong mơ

Nghĩ tốt đẹp thật ra đều ảo tưởng

Như dã tràng ngồi xe cát biển đông

 

                       (II)

 

Phung phí mấy cũng trở thành vô ích

Đều nổ tung như bọt bóng xà phòng

Bởi thực chất chứa trong toàn nghịch lý

Khoa học nào đâu có chỉ đi đoang

 

Thành trăm năm Mác khác nào tội ác

Bởi vô tình hữu ý gạt loài người

Bằng ngụy biện mà nào ai phản bác

Bởi độc tài vô sản cổ kề dao

 

Đời cam chịu phải đều đành câm nín

Do độc tài ai cũng phải nạn nhân

Chẳng trí thức mà lẫn người vô sản

Mà khách quan sự thực chỉ thổi phồng

 

Nó trái ngược thảy nguyên nhân tâm lý

Hạn chế toàn sao lãnh đạo thành công

Mác kiểu thảy biến đời thành tà giáo

Giáo điều làm toàn mê tín dị đoan

 

Qua trăm năm kéo lùi toàn nhân loại

Nhiều con người đều mất thảy tự do

Nền dân chủ bị thảy toàn tiêu diệt

Nhận thức đành đều phải chịu nằm co

 

Kiểu ức chế Mác đưa vào là thế

Làm loài người bị ẩn ức ra trò

Bởi tất cả thành vong thân ý thức

Hiểu biết toàn hạn chế phải co ro

 

Thành lịch sử cả trăm năm lùi lại

Còn giết đi trên trăm triệu con người

Kể chung thảy khắp nơi trên thế giới

Kể từ ngày có thuyết Mác đưa vô

 

Khiến nhân loại cả chì chài đều mất

Hay phải thành hoang phí cả trăm năm

Để mò mẩm xây lâu đài ảo tưởng

Tin tưởng giầy biện chứng để đo ni

 

Mà khởi điểm Mác tiền đề đặt trật

Lầm lộn về đều kinh tế vi mô

Lầm lộn cả bản thân nơi vật chất

Sai phạm trù kể cả đến vĩ mô

 

Bởi bóc lột nếu xảy trong cục bộ

Chỉ cần dùng luật pháp để đưa vào

Điều chỉnh tốt để làm sao hợp lý

Đâu xóa bài làm lại được hay sao

 

Nên nói chung Mác đều toàn ảo tưởng

Sai căn cơ phi khoa học rõ ràng

Bởi lý thuyết nhằm chủ quan tự biện

Hay nói liều thành trái khoáy đâu oan

 

Khiến bởi vậy nó đâu còn thực chất

Mà chỉ phi thực tế kiểu mơ màng

Gây ảo tưởng toàn đều cho nhân loại

Hoặc thời cơ lợi dụng nhảy vô toàn

 

Do ý nghĩa nhằm độc tài vô sản

Có khác nào Mác đã bắc cái thang

Để bản năng con người nhằm lợi dụng

Cho quyền uy tư lợi dễ sẵn sàng

 

Và lợi dụng khác đâu thường lắc léo

Dùng tuyên truyền bạo lực để phang ngang

Khiến xã hội hóa như gà mắc tóc

Tạo thành phần tiêu cực cố ăn theo

 

Trong khi đó mọi điều cần khoa học

Tức phải đều chân xác lẫn khách quan

Lòng chân thật ít gây điều quá đáng

Không làm cho thực tế phải hổn mang

 

Mác cốt mơ làm cứu nhân độ thế

Tiếc rằng về nguyên lý lại sai toàn

Kiểu thầy thuốc mà chẩn sai bệnh trạng

Làm bệnh nhân phải chết giống thầy lang

 

Nên trách nhiệm trước tiên đều do Mác

Lênin toàn thực chất chỉ làm theo

Do cả tin khiến trở nên mù quáng

Thành nạn nhân hay lợi dụng kiểu càng

 

Rồi ngòi lửa đã lan tràn thế giới

Khiến loài người thế kỷ phải hoảng theo

Chẳng hiệu quả còn chạy đua vũ khí

Cả hạt nhân suýt nhân loại hoang tàn

 

Hệ lụy đó giờ còn chưa xóa sạch

Dẫu Liên Xô xưa sụp đổ đã toàn

Nhưng kiểu cây vẫn luôn còn lại gốc

Giờ Putin cội cũ muốn mọc lên

 

Nói chung lại điều lạc loài của Mác

Là đưa ra thuyết giai cấp đấu tranh

Gây thù hận lại trái toàn nguyên lý

Vì đấu tranh phải cụ thể cá nhân

 

Mà giai cấp thực ra là đẳng cấp

Nó có đều trong thực thể khách quan

Đâu tiêu diệt mà chỉ nhằm cải thiện

Bớt hẳn đi hố ngăn cách kiểu toàn

 

Điều đó phải cần phát huy đạo đức

Để dựa vào bản chất của nhân văn

Mác trái lại thủ tiêu đều truyền thống

Bởi quy cho đều tư sản trái ngang

 

Bởi Mác muốn chỉ còn đều vô sản

Đó khác chi điều trái cựa rõ ràng

Chỉ bấy nhiêu Mác đủ thành ngụy thuyết

Hay thậm từ tà thuyết cũng đâu oan

 

Cho dẫu Mác hiểu thành hai giai cấp

Khắp thế gian là giai cấp giàu nghèo

Cũng chẳng thể bao giờ đều tranh đấu

Trừ khi nào nhà nước được gom riêng

 

Chia hai phe tự do và độc đoán

Đánh nhau bằng nguyên tử cũng không chừng

Khiến thế giới hóa trở thành bình địa

Kiểu thiên đường cộng sản Mác từng mong

Vì con người sinh ra nhằm để sống

Đâu phải nhằm xây dựng một thứ gì

Mọi cái tốt tất nhiên đều tự đến

Mọi điều sai cản ngại bị đẩy lùi

 

Mác ảo tưởng vào thiên đường cộng sản

Khác chi nào đứa trẻ nghĩ bá vơ

Do bởi cách kiểu trẻ người non dạ

Dùng đấu tranh giai cấp chỉ mịt mù

 

Tội lỗi ấy trăm năm đà thấy rõ

Bởi Mác đưa lý thuyết thảy toàn sai

Vô căn cứ lại thêm toàn võ đoán

Có khác đâu chuyện Mác chỉ khôi hài

 

Bởi nông nổi làm hại toàn nhân loại

Từ ngàn năm quả có một không hai

Quá ngớ ngẩn lại tưởng mình sáng suốt

Cho đỉnh cao của trí tuệ loài người


Khiến thế giới phải thành ra sợ hãi

Sống trăm năm trong giả dối tuyên truyền

Bởi bạo lực và óc đầu khống chế

Vì mất toàn dân chủ với tự do

 

Mác thực chất khác nào đều phản động

Bởi làm cho lịch sử phải giật lùi

Suốt thế kỷ vong thân đều thảy cả

Hại loài người hẳn phải đáng tội to

 

ÁNH NGÀN

(04/6/22)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét