Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2022

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 479

 

SAU MỘT THẾ KỶ NHÌN LẠI VỀ

HIỆN TÌNH XÃ HỘI, ĐẤT NƯỚC

 

                         (I)

 

Một trăm năm thời gian đã đủ

Để nhìn về dân tộc, non sông

Không quá ngắn làm không nhận rõ

Chẳng quá dài khiến mãi nổi trôi

 

Lại trách nhiệm mọi người hiện tại

Đâu chỉ riêng những cá nhân nào

Bởi đất nước của chung tất cả

Dễ dành riêng cho thảy những ai

 

Tổ quốc ta dài từ khởi thủy

Pháp chỉ qua đô hộ trăm năm

Dầu thời Nguyễn vốn toàn độc lập

Do suy vi giặc mới xâu vào

 

Bởi thực tế cuộc đời là thế

Phong kiến sao địch nổi thực dân

Do kỹ thuật đã toàn trỗi dậy

Thành Châu Âu chinh phục Á Đông

 

Đó chẳng qua trào lưu thế giới

Đâu đột nhiên lịch sử phải dừng

Chỉ bước ngoặt để đời đổi khác

Bởi nhiều nơi cùng thảy cạnh tranh

 

Nhật hất Pháp hóa điều tất yếu

Vì Nhật đương cường địch tung hoành

Nhưng Nhật thua vì sau Thế chiến

Phải đầu hàng non nước trả ta

 

Đấy lịch sử khách quan là vậy

Nhưng bởi điều là Cách mạng Nga

Theo thuyết Mác muốn lên vô sản

Lại làm cho thế giới ta bà

 

Kể từ đây chia phe xanh đỏ

Phe xanh theo tư bản tự do

Phe đỏ giữ độc tài vô sản

Mỹ Nga Sô đối cực dẫn đầu

 

Đất nước ta rơi vào vòng xoáy

Khi ông Hồ về tự bên Nga

Làm cách mạng đệ tam Quốc tế

Bảo Đại bèn thân Pháp tự do

 

Chiến cuộc đã nổ ra vì thế

Do Việt Minh lật đổ Trần Trọng Kim

Pháp nhân đó cố tình quay lại

Cốt kết liên Bảo Đại về mình

 

Từ đây thảy hai bên trực diện

Bảo Đại toàn chống lại Hồ Chí Minh

Cuộc chiến đã hóa thành Quốc Cộng

Cùng tham gia quốc tế hai đàng

 

Đến Năm tư chia đôi đất nước

Nền Cộng hòa lập ở Miền Nam

Riêng Miền Bắc tiến lên Cộng sản

Đó toàn điều thực tế khách quan

 

Khiến cuộc chiến chia làm hai lượt

Lượt đầu tiên Pháp giữ trọng tâm

Lượt thứ hai sang tay người Mỹ

Cộng chung vào cả thảy 30 năm

 

Ở đợt đầu Điện Biên kết thúc

Đến đợt sau chấm dứt bảy lăm

Bởi Miền Bắc đã toàn chiến thắng

Và Miền Nam sụp đổ hoàn toàn

 

Đây cũng lúc ông Hồ đã chết

Quyền hành qua Lê Duẩn rõ ràng

Nhưng ý hệ đều toàn một mối

Ngay từ đầu khởi điểm Bốn lăm

 

Dẫu ông Diệm truất đi Bảo Đại

Để lập nên Thể chế Cộng hòa

Nhằm cốt yếu cứu nguy tình thế

Sau mười năm Diệm vẫn phải thua

 

Bởi tuyên truyền đã thành vũ khí

Thêm lồng trong cơ chế độc tài

Nhân danh thảy chỉ điều yêu nước

Lẫn mỹ từ giải phóng Miền Nam

 

Dầu cuộc chiến chỉ là Quốc Cộng

Đã thành ra Nội chiến hai miền

Điều trước đó manh nha đã có

Giữa Việt Minh và Pháp đầu tiên

 

Đó tất cả vẫn là sự thật

Nhưng dân đều mời mịt huyên thiên

Bởi tuyên truyền bơm vào máu huyết

Thành trở nên ngụy tín thường xuyên

 

Riêng có điều Miền Nam đa đảng

Miền Bắc thì độc đảng nhãn tiền

Đảng Lao Động sau thành Cộng sản

Đổi tên ngoài cốt lõi đương nhiên

 

Đó đều thảy Phong trào Quốc tế

Đều từ Nga Đệ nhất, Đệ tam

Mà Liên Xô sau thành đầu não

Lẽ dĩ nhiên quy tụ Việt Nam

 

Nhưng tựu trung chỉ là thuyết Mác

Với chủ trương đi tới đại đồng

Không giai cấp vì nhằm vô sản

Dẫu thật tình Mác chỉ nói ngông

 

Nó ảo tưởng bởi không thực tế

Do trái đều quy luật loài người

Cái gì qua không hề quay lại

Cộng sản từ nguyên thủy đi luôn

 

Mác vơ thảy đấu tranh giai cấp

Bởi do vì lầm tưởng Hegel

Coi biện chứng như đều thực chất

Nhưng thật toàn mê tín dị đoan

 

Phi khoa học Mác toàn như thế

Hay chỉ đều mê tín thảy càng

Lại lấy đó làm điều cốt lõi

Khiến gạt đời quả thảy đâu oan

 

                       (II)

 

Bảy thập niên Nga Sô tan rã

Điều chứng minh thực chất rõ ràng

Nghịch khách quan có đâu hiện thực

Chỉ dã tràng xe cát biển đông

 

Nay thực tại trên toàn thế giới

Mọi nước nào còn lại đều liều

Toàn phóng lao theo lao phải vậy

Kiểu thả diều diều đã đứt dây

 

Nhưng trách nhiệm dễ đâu nhận thức

Kiểu chỉ như cỡi cọp thảy đều

Bởi nguyên lý biến thành tập thể

Như mai rùa đội mãi làm vui

 

Làm quyền dân coi như hoang phí

Vì tự do dân chủ mất đều

Trái nguyên lý trở thành kinh dị

Khác nào đâu mất cả chì chài

 

Khiến xã hội rơi vào ngụy thức

Bởi tuyên truyền nhằm chỉ ngu dân

Do cuồng tín hay do quyền lợi

Đều làm cho lịch sử rã dần

 

Nay thực chất chẳng ai trách nhiệm

Vì lợi quyền buộc phải chết trân

Đều trong thế thảy toàn cỡi hổ

Chỉ nhục cho dân tộc mọi phần

 

Thành thử nên ngôn đều không chính

Nói thẳng ra mất thảy chính danh

Bởi thuyết Mác mơ hồ là thế

Lại tự cho cách mạng mọi phần

 

Khi thực chất nói toàn không tưởng

Có bao giờ đưa được tới đâu

Dầu phí phạm bao nhiêu nổ lực

Chỉ cá nhân lợi dụng đều hầu

 

Khiến còn chỉ tung hô lãnh tụ

Ai biết nào nó đến từ đâu

Từ tham vọng cá nhân cả thảy

Hay đều do nhận thức mù mờ

 

Trong khi Mác sai từ nguồn cội

Nên thành đều cơ hội nhảy vào

Vòng kim cô chụp đầu nhân loại

Lợi dụng toàn sau trước độc tài

 

Nên rốt cuộc đều do Các Mác

Bởi đưa ra lý thuyết nửa mùa

Người theo thảy bởi toàn cảm tính

Hay nhằm đều thị hiếu chủ quan

 

Điều đó sai tột cùng khoa học

Nên chẳng chi thích ứng ở đời

Mọi áp dụng chỉ đều trái trớt

Khiến mọi người thành chỉ nạn nhân

 

Trừ số ít mới toàn lợi dụng

Đặng cầm quyền có chút công danh

Tầm thường cả vì toàn tư lợi

Có chút đâu lợi ích mọi người

 

Khiến xã hội biến toàn tiêu cực

Chỉ làm cho kinh tế thụt lùi

Kéo cả theo tinh thần văn hóa

Cuối cùng đều tất cả vong thân

 

Học thuyết Mác thực ra là vậy

Đó luôn đều bản chất khách quan

Bởi nguyên lý chỉ toàn trái khoáy

Dầu tuyên truyền che đậy nào oan

 

Thành hệ lụy biến đều uẩn khúc

Do độc tài áp chế tuyên truyền

Nó khiến thảy mọi miền giả dối

Loài người toàn còn chỉ vong thân

 

Làm chiến tranh diễn ra mù quáng

Việc một nơi nghĩ tới một đàng

Lòng yêu nước tự cho lai láng

Thật ra nhằm ý hệ toàn thôi

 

Ba mươi năm khiến bao người chết

Qua hai lần cuộc chiến Bắc Nam

Dân lẫn lính chết gần mươi triệu

Kết cuộc còn ba triệu vượt biên

 

Rồi cải tạo kiểu đều tù ngục

Nhằm chẳng qua đầy đọa con người

Trả thù kiểu đấu tranh giai cấp

Mà tuyên truyền toàn thảy tạo ra

 

Nhưng kết quả có nào thực chất

Chỉ gây nên thù oán thâm căn

Nền công nghiệp Miền Nam xóa sổ

Dân Miền Nam đói phải nhăn răng

 

Kết cục đó buộc nhằm đổi mới

Khi Nga Sô sụp đổ tan tành

Thành nên thảy chỉ toàn thụ động

Trước sau nào độc lập tự do

 

Mác toàn hại loài người là thế

Nhiều nước non xuống cấp thảy đều

Bởi ai dám nói điều trái ngược

Mà trước sau nhất thiết rập khuôn

 

Thời nước Pháp vẫn còn cai trị

Toàn dân ta vẫn có tự do

Ít ra mặt khách quan xã hội

Riêng chính quyền do Pháp nắm thôi

 

Dẫu triều đình phải toàn lệ thuộc

Quyền con người vẫn được bảo trì

Cả học hành chẳng ai cản ngại

Chẳng chút chi ý hệ đưa vào

 

Cũng đâu có mặt nào cưỡng chế

Mà phần nhiều xã hội tự do

Không rập khuôn không đều bó buộc

Trừ những ai chống Pháp mà thôi

 

                         (III)

 

Nước nô lệ dễ sao chấp nhận

Khiến thành ra đều có đấu tranh

Cả trăm năm biết bao xương máu

Tránh vỏ dưa thành gặp vỏ dừa

 

Thời Pháp thuộc tự do báo chí

Thực dân nhằm kiểm duyệt mà thôi

Nay chủ quyền khi ta có được

Báo chí toàn vào rọ một chiều

 

Nên những ai vốn nhiều am hiểu

Biết mọi điều phát xuất từ đâu

Bởi nước Nga đầu tiên cả thảy

Làm thế gian ý hệ tròng vào

 

Nay trăm năm đã qua tất cả

Mọi điều nào quá khứ xảy ra

Đã xác định không còn sửa đổi

Đều đã gây hệ lụy ta bà

 

Từ bản chất đã thành thực tế

Dẫu nói ra hay chẳng nói ra

Dẫu có biết hay không toàn biết

Chỉ đều luôn dân trí sa đà

 

Khi trình độ đã thành tệ hại

Làm mất đi ý nghĩa con người

Chỉ còn kiểu bản năng hành động

Mất thảy toàn nhận thức đâu xa

 

Nên nhận thức mọi điều lịch sử

Thiếu khách quan cũng chỉ như không

Đều thiên lệch những gì đã có

Nay phải cần đánh giá lại dần

 

Dân ngu tối mịt mờ quá khứ

Khiến khác chi mụ cả tương lai

Chỉ sống kiểu bầy đàn giả dối

Còn làm sao dân tộc tiến lên

 

Thành nhìn lại những gì đã có

Để rút ra mọi cái tinh anh

Mới tránh được bao điều mù quáng

Mới quay về dân tộc thông minh

 

Sự thông minh trên nền hiểu biết

Chính nhìn ra bản chất vấn đề

Nhận thức đúng về điều nguyên lý

Đó mới toàn cốt lõi đúng sai

 

Cả con người cũng như mọi việc

Mới thành ra ý nghĩa khách quan

Còn ngu tối mọi điều quá khứ

Chỉ làm cho lịch sử ngổn ngang

 

Nên thế kỷ giờ đây nhìn lại

Đủ nhận chân thực tế phũ phàng

Sự cao thấp khách quan phải biết

Chẳng tự hào theo kiểu linh tinh

 

Đời thường xuyên vốn hai yếu tố

Biết đúng sai làm thảy đúng sai

Nếu biết sai dễ chi làm đúng

Cần thẩm tra kết quả mới toàn

 

Suốt thế kỷ nay càng nhìn lại

Thảy mọi điều ta có bằng ai

Toàn ảo tưởng sống trong giả dối

Ngu dân đều khiến quả chỉ hài

 

Phan Chu Trinh mới xưa sáng suốt

Dù nêu lên nguyên lý đơn sơ

Nhưng xét lại chính là chân lý

Lòng yêu thương dân tộc muôn đời

 

Dân trí trước sau là dân khí

Để cuối cùng tất đến dân sinh

Ai đi ngược chỉ thành phản động

Chỉ bởi vì mục đích cá nhân

 

Đó thuyết Mác mịt mờ là thế

Không hiểu ra chỉ thảy mị dân

Bởi thực chất nào đem kết quả

Thành hóa ra hoang phí triệu lần

 

Bởi thực chất nó đều ngụy thuyết

Cả thậm từ tà thuyết chẳng sai

Bởi thảy kiểu dã tràng xe cát

Cho vạn năm cũng chỉ luần quần

 

Khiến lịch sử đều thành phung phí

Mà trước tiên chà đạp con người

Cả nhận thức lẫn trong hành động

Làm cuối cùng xã hội vong thân

 

Bởi thời gian qua đi đều mất

Đều tan như bọt bóng xà phòng

Dầu ngụy tín coi thành giá trị

Nhằm cưỡng hành xã hội đi đoang

 

Biến lịch sử tồi tàn kiểu thế

Bởi còn đâu sáng suốt con người

Mỗi cá nhân mất toàn tự chủ

Mà đều thành thảy loại vật nuôi

 

Dẫu thú cưng để nhằm thích thú

Hoặc kiểu như trồng chậu bon sai

Vẫn cây đời bao giờ lớn được

Lại làm cho đất nước lụi tàn

 

Vì chân lý trên đời luôn một

Qua nhân quần trong suốt triệu năm

Nền văn minh ngàn năm mới có

Nhân loại đều nhất quán vậy thôi

 

Mọi cạnh tranh ở đời là thế

Cùng giúp nhau để thảy đi lên

Khắp mọi nơi chia cùng giá trị

Là nhân văn đâu thể xé rào

 

Kiểu thế kỷ muốn làm cách mạng

Nhưng Mác đều mù quáng thành sai

Dùng bạo lực khiến toàn cuồng tín

Chân lý đâu lại kiều độc tài

 

Thành tổng kết hại đều dân tộc

Qua trăm năm đất nước oan khiên

Chiến tranh mãi cận kề chẳng dứt

Chỉ vì do ý hệ hoang tàn

 

                          (IV)

 

Nhưng mọi sự đi từ khởi điểm

Năm bốn lăm lật đổ Trần Trọng Kim

Đó chính phủ đầu tiên thành lập

Thuần quốc gia đầy tính chuyên viên

 

Cũng chính phủ gồm toàn trí thức

Gây bước đầu hậu quả nhãn tiền

Mà qua đó Việt Minh nổi dậy

Kể từ đây lên cướp chính quyền

 

Làm cách mạng mục tiêu Cộng sản

Chính sách này thực chất từ Nga

Bởi bấy giờ phong trào Quốc tế

Tức danh xưng Cộng sản thứ ba

 

Kết cụ đó Pháp bèn quay lại

Làm dân ta thành ở giữa dòng

Bên cộng sản Việt minh đánh Pháp

Bên Quốc gia Việt Pháp liên minh

 

Đấy uẩn khúc thật tình là thế

Bên Việt minh đánh Pháp nhân danh

Bên Quốc gia tiếng mang thân Pháp

Giữa đôi đàng ngòi lửa chiến tranh

 

Thành kết quả Điện Biên đã rõ

Sau năm tư Cộng sản về thành

Pháp thất trận quay về nước Pháp

Trao Miền Nam Bảo Đại chính danh

 

Hai thể chế hình thành một lúc

Miền Bắc vào giai cấp đấu tranh

Hướng theo Nga nhắm toàn tập thể

Kể từ đây cải tạo công thương

 

Tiếp giai đoạn đấu tranh ruộng đất

Mầm triệt tiêu giai cấp đã thành

Bao oan ức diễn ra tàn khốc

Cốt đi vào hợp tác nông dân

 

Đều chính sách Tàu, Nga áp dụng

Với thời gian cộng sản quyết thành

Không giấu nữa mà luôn tiến tới

Toàn thực hành giai cấp đấu tranh

 

Qua thời gian thêm càng rốt ráo

Rồi Nhân Văn Giai Phẩm ra đời

Tiếp Vụ án chụp vào chống Đảng

Nhiều công thần bị đánh tả tơi

 

Nhưng Miền Bắc vẫn toàn thất bại

Chỉ làm cho xã hội rã rời

Đến tột đỉnh là thời bao cấp

Nghèo nàn đều dân phải hụt hơi

 

Nền giáo dục một chiều o ép

Trí thức toàn bị triệt tơi bời

Nhằm còn lại công nông ý hệ

Cốt tô màu lãnh tụ khơi khơi

 

Dẹp cả thảy tự do báo chí

Thủ tiêu luôn phân lập tam quyền

Chỉ Cộng đảng nắm quyền lãnh đạo

Cuối cùng vào giải phóng Miền Nam

 

Dẫu Miền Nam Cộng hòa phát triển

Sau chín năm tư bản bắt đầu

Ngô Đình Diệm truất xong Bảo Đại

Đã trở thành Tổng thống tự do

 

Qua chín năm lập nhiều công tích

Phát triển theo Nước Mỹ mô hình

Tạo kinh tế ra nhiều thành tựu

Nhất là nền giáo dục công minh

 

Nhưng Miền Bắc đâu nào chấp nhận

Bèn dấy lên chụp mũ tuyên truyền

Cài cơ sở vào Nam địch vận

Cả nông thôn cho đến thị thành

 

Ngay tôn giáo cũng đều lũng đoạn

Gián điệp nhằm trà trộn linh tinh

Mục đích thảy đều nhằm bôi nhọ

Cuối cùng rồi quật ngã Diệm Nhu

 

Mỹ bắt buộc nhảy vào cứu vãn

Chiến tranh càng bùng phát leo thang

Bởi ý hệ hai phe đối địch

Đến bảy lăm sụp đổ Miền Nam

 

Cuộc trao đổi đã toàn kết cục

Với bàn tay Trung Quốc nhúng vào

Cờ vàng mất, cờ hai màu cùng mất

Chỉ còn duy cờ đỏ sao vàng thôi

 

Cờ ba sọc phải chạy ra ngoại quốc

Kiểu Tưởng xưa chạy ra đảo Đài Loan

Vì cục diện nay đã thành cộng sản

Đó là điều thực tế rõ toàn

 

Qua kết cục trăm năm nhìn lại

Biết bao điều uẩn khúc đa đoan

Hai cuộc chiến chết trên năm triệu

Cả quân dân Nam Bắc hai đàng

 

Nhưng cộng sản nào đâu thực hiện

Đều chỉ điều thực tế không thành

Cả Nga Xô phải đều xóa sổ

Và Đông Âu sụp đổ đâu còn

 

Cuối cùng lại phải đành đổi mới

Việt Nam còn định hướng khúc đuôi

Nhưng chắc chắn mút mùa lệ thủy

Làm ông Hồ hẳng phải ngậm ngùi

 

Bởi từ ngày ông về Pắc Pó

Bàn đá ngồi dịch sử Nga Sô

Nhằm mục đích tiến lên cộng sản

Thời gian qua đã thảy trăm năm

 

Đời bởi vậy dễ chi muốn cả

Mà tùy đều thực tế khách quan

Duy chỉ tiếc tuyên truyền quá tả

Làm dân ta mắt nhắm rõ ràng

 

Tưởng ông Hồ một lòng chống Pháp

Cốt để nhằm giải phóng quê hương

Đâu biết thực ông người cộng sản

Chỉ một đời nương dấu Mác Lê

 

Thành lịch sử cần nên hiểu đúng

Bởi nếu không dân trí mù mờ

Ngu dốt thảy có đâu trí thức

Mà hóa toàn dân tộc ngu ngơ

 

TIẾNG NGÀN

(11/6/22)

 

**

 

THI CA VÀ TRIẾT HỌC


Nói chung hai lãnh vực này

Đều cùng sáng tạo nên gần với nhau

Tức đều xuất phát từ trong

Giống hoa khi nở đều bong ra ngoài

 

Thơ thì không phải tìm tòi

Hoàn toàn sáng tác chỉ hoài thế thôi

Nhưng nhà thơ đã có khiếu rồi

Cứ mà đặt bút thảy thành ra thơ

 

Trong khi triết học sâu xa

Phải tìm mới thấy bao la ngọn ngành

Triết gia người phải đi tìm

Tìm ngoài thảy cả lẫn tìm bên trong

 

Tìm ngoài khoa học mọi đàng

Tìm trong tự biết đào toàn tư duy

Nên cùng tương hợp lạ chi

Đó khi triết học tìm về thi ca

 

Nó như công cụ la đà

Diễn về tư tưởng thi ca rất cần

Văn xuôi phải viết dài dòng

Nhưng thơ súc tích thảy càng tinh hoa

 

Nên chi cũng một đóa hoa

Nhưng người nhìn thấy gần xa khác đều

Tùy vào năng lực đi theo

Dễ hay khó hiểu tùy đều nơi đây

 

Nói chung dễ hiểu thì hay

Nhưng cần sâu sắc có ai không tường

Vậy nên kết hợp hai đường

Sâu nhưng dễ hiểu mới thành tinh hoa


Còn mà chỉ kiểu ba hoa

Thơ như hũ nút có mà hay sao

Hoặc thơ như kiểu bù cào

Đọc xong bay mất cũng nào ra chi


Cả như triết học lạ gì

Kiểu toàn xào nấu nhiếu khi buồn cười

Có đâu khám phá chút nào

Chỉ đều bò kiểu nhai toàn cỏ khô

 

Thành nên không phải tào lao

Nước ta chưa có ai nào triết gia

Kể xưa trong khắp Miền Nam

Tư duy khai phóng để toàn tự do

 

Chỉ vì thiếu óc tò mò

Dân ta chỉ kiểu dùng đò qua sông

Đó thường chỉ mượn người toàn

Ít ai ngồi kiến tạo riêng đò mình

 

Qua sông xong cũng bùn sình

Vác đò đi mãi thật tình tiếu lâm

Còn chi khám phá mọi phần

Nên thành triết học chỉ đành hẩm hiu


Khác chi trí tuệ phải nhiều

Mới toàn triết học mọi chiều đều cao

Còn nhằm thiển cận tào lao

Thành nhà triết học vạn đời còn lâu


MÂY NGÀN

(07/6/22)

 

**


LUẬN VỀ THI CA

Thơ Tàu bảy chữ nhưng dài ngắn
Tứ tuyệt thành ra chỉ bốn câu
Đường luật khác đâu nhân đôi cả
Trường thiên thì bất tận một màu

Ngũ ngôn ngược lại thơ năm chữ
Thì vẫn khác đều thơ của ta
Lục bát gồm hai câu sáu tám
Lại thêm song thất bảy đưa vào

Về sau ta có thêm thơ mới
Chủ yếu thường thơ bảy chữ thôi
Nhưng đặc biệt còn thêm thơ tám chữ
Đều toàn khác hẳn kiểu tự do

Thơ hay cốt yếu đều nhờ nhạc
Nhạc tính lồng vào trong ý thơ
Ví thử thơ nào mà thiếu nhạc
Kiểu tự do thơ chỉ giả cầy

Nhưng ngoài hình thức thơ chuyên chỡ
Chủ yếu không ngoài chính nội dung
Đó là tư tưởng hay tình cảm
Nhưng thơ bảy chữ ủy mị toàn

Mặt khác thi từ là cốt lõi
Nó nguồn thi tứ của ngôn từ
Thơ khác với văn là như vậy
Bởi thơ như chuỗi ngọc xâu vô

Còn điều sau chót là chân thực
Chẳng kiểu đầu môi hoa lá cành
Thơ càng làm dáng càng thơ hỏng
Bởi có tâm hồn nhân cách sao

NGÀN THƠ
(05/6/22)

 

**

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét