Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 317


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (317)


CHỠ ĐÂU, VỀ MÔ

Chỡ đâu cũng chỉ đất trời
Về mô cũng chỉ cõi đời thế thôi
Thành thơ chỉ gió chỉ mây
Chỉ trăng chỉ nước ai hay vậy cà

TẾU NGÀN
(16/5/20)

**

CHUYỆN ĐỜI

Ối thôi đừng nói chuyện đời
Nó như lá rụng một thời rồi qua
Chỉ do bởi Mác ba hoa
Để thành lừa phỉnh người ta bộn bàng

Ngây thơ tin chắc mọi đàng
Hay là lợi dụng cũng toàn vậy thôi
Thời gian khi đã qua rồi
Cũng như nước chảy dưới cầu lạ chi

TẾU NGÀN
(16/5/20)

**

VIRUS TÀU

Cái con Virus Trung Hoa
Xuất thân Vũ Hán bao la bạt ngàn
Làm cho thế giới kinh hoàng
Bao ngàn người chết ngổn ngang sự tình

Khắp nơi kêu cứu đến kinh
Ở Sing còn kẹt 50 người của ta
Muốn về lẹ được Việt Nam
Bởi đây là xứ thiên đường chữa hay

MÂY NGÀN
(16/5/20)

**

QUẢNG NAM XỨ CÃI

Quảng Nam xứ cãi phải rồi
Lại thêm tay ấy còn là luật sư
Nên toàn cãi thật đâu hư
Lại nhà triết học Mác thua hẳn rồi

Thơ làm chỡ cả toa tàu
Đó là nói ít đoàn tàu cũng nên
Nhưng thơ cốt để bông phèn
Kiểu như lá rụng khi thu quay về

Dầu ai khen dầu ai chê
Loại thơ tự sướng có hề điều chi
Làm rồi đáng lẽ quên đi
Tại do máy tính lưu thì khó đâu

Nên nay vượt thảy 13.000 bài
Tính trang A4 đầy 10.500 trang
Thật là thơ kiểu bạt ngàn
Mỗi ngày cứ vứt lên tàu chỡ đi

TIẾU NGÀN
(16/5/20)

**

MỌI SỰ ĐÃ RÕ TOÀN

Ngày nay mọi sự rõ toàn
Lấy đi 16 tấn vàng Miền Nam
Đưa về Miền Bắc hiên ngang
Vậy mà đổ “Thiệu” đã toàn cưỡm đi

Thật là báo chí cu li
Gần mười năm ấy nói gì ở đây
Chỉ toàn vu cáo dại ngây
Bôi tro trét trấu “Thiệu” nhiều năm oan

Thành ra đâu có đàng hoàng
Sau này lịch sử sẽ càng bươi ra
Khác chi nỗi nhục nước nhà
Một thời hỗn loạn ba hoa chích chòe

Dân ngu đâu có ai dè
Bởi đều bưng bít cốt nhè để chi
Để làm “cộng sản” lạ gì
Cuối cùng Nga đổ mới khi buồn cười

TẾU NGÀN
(15/5/20)

**

NGƯỜI VÀ VẬT

Dẫu là loài vật thương nhau
Loài người căm ghét trước sau sao đành
Xưa kia Mác thảy đành nanh
Đấu tranh giai cấp khiến thành bá vơ

Tạo nên nghiệt ngã ai ngờ
Trên toàn thế giới chết trăm triệu người
Việt Nam chớ có mà cười
Trong thời đấu tố 200 ngàn lạ đâu

MÂY NGÀN
(15/5/20)

**

TÌNH CẢM NGƯỜI VÀ VẬT

Một cụ già người H’Mông
Phải đành bán chó vô cùng tiếc thương
Bởi nhà nghèo túng mọi đường
Nhưng đem bán chú chó cưng sao đành

Khiến làm nước mắt ròng ròng
Lấy tay quệt lịa thêm càng thảm thương
Đâu hay Trời thấy mọi đường
Giục người mua chó dặm ngàn trả mau

MÂY NGÀN
(15/5/20)

**

THẰNG ĐẠI NỊNH
LẠI NÓI VỀ LIÊM SĨ

Thật là đốn mạt trên đời
Thằng Hoàng Chí Bảo nói về sĩ liêm
Mặt mày xu nịnh ai tin
Kiểu thành táng tận lương tâm lạ nào

Đúng là thời loạn cào cào
Vàng thau lẫn lộn nháo nhào cả ra
Một thằng siễm nịnh ba hoa
Nói về liêm sĩ ai mà chẳng kinh

TẾU NGÀN
(15/5/20)

**

LỊCH SỬ RỒI QUA

Giờ đây lịch sử qua rồi
Xóa bài làm lại có nào được đâu
Chờ nhiều thế hệ tiếp sau
Phải qua sạch hết mới hầu như xưa

Tức bao thế hệ con người
Một thời tiêu sái điều riêng của mình
Cho dầu lắm việc linh tinh
Chỉ khi mục hết thật tình mới xong

TẾU NGÀN
(15/5/20)

**

“BÁC HỒ”, NGƯỜI ĐÃ ĐI THEO
ĐƯỜNG LỐI NÀO TRƯỚC KIA ?

Việc này đều chỉ bình thường
Phải cần xem xét mọi đường khách quan
Vì dân, vì nước mới toàn
Hay vì sự thật mọi đàng khác đâu

Cần gì dối trước dối sau
Dối nhiều dối ít đều ra nỗi gì
Làm cho con cháu biết chi
Biết xong sự thật nó thì toàn khinh

Bởi vì lịch sử quá trình
Nó như dòng chảy có nào lạ đâu
Hay cây mọc lớn lên hoài
Mỗi người chiếc lá đều rồi rụng đi

“Bác Hồ” cũng vậy khác chi
Có đâu “sống mãi” để thành muôn năm
Chỉ đều biện pháp tuyên truyền
Cốt nhằm mục đích một thời rồi qua

Khi nào quá khứ lùi xa
Chỉ còn hiện tại mới là đáng tin
Còn đều vẫn kiểu như in
Thành chờ chỉ có tương lai mới cần

Ông Hồ cộng sản ngàn lần
Đó đều sự thật đâu cần trớ đi
Ông về từ ở Liên Xô
Đã qua đào luyện rõ nào khác đâu

Ngày nay mọi sự trước sau
Mới đều Nhả nước, Đảng toàn ngợi ca
Kèm nhiều tài liệu bao la
Dễ đâu nói khác ai mà lạ chi

Vậy nhưng nhiều kẻ ly kỳ
Muốn nhằm hiểu khác thành khi chỉ hài
Mục tiêu lại biến thành hai
Dễ đâu nếp đã biến toàn ra xôi

Thành nên ý nghĩa còn đâu
Nói sai sự thật đặng hầu làm chi
Trong khi đời vẫn thường khi
Nhìn vào đầu, cuối thảy thì thấy ngay

Đầu ra cộng với đầu vào
Hai điều minh chứng thảy đều sạch trơn
Thành nên chớ có ba lơn
Nói sai sự thật khác nào toàn trẻ con

Bởi vì ý nghĩa ông Hồ
Đã từng phụ thuộc khác đâu Nga, Tàu
Tức đều Quốc tế làm đầu
Đọc thơ Tố Hữu hẳn đều biết ngay

Thành khi lịch sử đã qua
Cứ đều để nó trôi hoài về xuôi
Còn nay hiện tại khác rồi
Cần nào cãi chính để thành tào lao

Lại thêm quái đản khác sao
Có đâu Đất nước đặt hầu lên trên
Có đâu Dân tộc làm nền
“Bác Hồ” lại thảy toàn đem thay vào

Khác chi ý nghĩa tầm phào
Khiến làm dân tộc còn nào tự nhiên
Chỉ thành kiểu cái vòng kiềng
“Bác” thành cái ấm đặt hoài lên trên

Ráng đun, chụm để lâu bền
Châm vào thêm nước cạn đều lại sôi
Làm Đất nước hỡi ơi
Khác chi bị thảy “Bác Hồ” đè lên

Bác từng ví thảy bông rền
“Cha già dân tộc” ai đều không hay
Thành nên thuyết Mác khác đâu
“Bác” thành ràng buộc trước sau vậy mà

Nếu toàn Mác đúng bao la
“Bác” thành cứu cánh nước nhà lạ chi
Còn như nếu Mác sai đi
Bác thành nhân vật một thời rồi qua

Liên Xô nay đã đổ xòa
Bây giờ Đất nước phải cần tự do
Phải đều độc lập tư duy
Còn nhằm nô lệ khác gì Pháp xưa

Trời đều tối mịt khi mưa
Nhưng rồi sáng lại khi vừa mưa xong
Thành nên Đất nước vĩnh hằng
Khi nào Dân tộc được toàn tự do

Có đều não trạng của mình
Biết đều sự thật mới toàn đỉnh cao
Để thành Đất nước tự hào
Với cùng Dân tộc chẳng người nào hơn

NON NGÀN
(15/5/20)

**

CÁ VÀ NƯỚC

Nước trong cá lội từng dòng
Còn như nước đục chúng toàn đụng nhau
Độc tài xã hội khác đâu
Làm cho tham nhũng mãi hầu sinh sôi

Đừng nên đổ tội cho Trời
Phải nên đổ tội cho người đúng hơn
Xưa kia Mác thảy ngu tràn
Độc tài đảng trị khiến càng vậy thôi

TẾU NGÀN
(15/5/20)

**

HOA SÚNG

Nếu ai có dịp về quê
Ngắm nhìn hoa súng là mê mẩn rồi
Nó dầu chẳng đẹp bằng sen
Nhưng toàn giản dị kiểu đều bình dân

Một màu tím nhạt lâng lâng
Súng không có đạn lại toàn là hoa
Chiến tranh khắp chốn gần xa
Nếu dùng hoa súng bộ mà chết ai

TẾU NGÀN
(15/5/20)

**

DAM MÊ TRÍ TUỆ,
ĐAM MÊ TOÁN HỌC,
VÀ ĐAM MÊ TRIẾT HỌC

Mọi người cần có đam mê
Kiểu như động lực thỏa thuê trong đời
Giúp đi khắp chốn phương trời
Không gian tri thức thảy nào lạ đâu

Đam mê trí tuệ khởi đầu
Chính là cơ bản mọi ngành tự nhiên
Cũng là thách đố nhãn tiền
Khui ra mọi việc hiện còn giấu trong

Song đam mê Toán khác hơn
Mặt bằng cả thảy có oan chút nào
Bởi vì Toán giống nền cao
Ngôi đền khoa học mới hầu dựng nên

Nó dùng nguyên lý làm nền
Trước sau trừu tượng khiến thành bao sân
Vạch ra mọi mối tương quan
Khác chi sợi thép xuyên toàn mọi nơi

Đam mê Triết học lạ đời
Còn cao hơn Toán vẫn đều xưa nay
Bởi vì Toán vốn đặc thù
Tuy dầu trừu tượng không ngoài tự nhiên

Chỉ riêng Triết học siêu nhiên
Bao trùm khắp hết mọi miền không gian
Bao luôn trí tuệ trong toàn
Khác đâu Toán học của nơi vô cùng

Nhưng đam mê vẫn ngại ngùng
Phải thầy đào tạo từ đầu mới hay
Thầy cần nghệ thuật cao tay
Điều nào khó mấy vào đây dễ toàn

Nhưng tài năng mới mọi đàng
Con Thiên lý mã khiến càng đi xa
Còn không chỉ kiểu trâu già
Cỏ nhơi đồng nội hóa ra được gì

Thế nên mới có giải Fields
Hay như EMS lạ gì nữa sao
Tạo ra một Ngô Bảo Châu
Phan Thành Nam nữa cũng người Việt Nam

Duy điều Triết học còn oan
Kiểu Trần Đức Thảo vẫn toàn bá vơ
Hát theo Karl Marx hò lờ
Có đâu tư tưởng nào riêng của mình

NGÀN TRĂNG
(15/5/20)

**

TỪ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP
TỚI NHÀ DU HÀNH PHẠM TUÂN

Bác Hồ qua một đêm thôi
Ký ngay cái lệnh sáng ra phong hàm
Từ đây ông Giáp đàng hoàng
Lên ngay Đại Tướng chuyện toàn mấy khi

Phạm Tuân cũng có khác gì
Du hành vũ trụ kiểu thì ngồi sau
Tức ngồi cái boọc ba ga
Liên Xô cầm lái bay ra vù vù

Đều là chuyện lạ thiên thu
Sau này lịch sử lù lù hiểu ngay
Tiếc là điếu đóm hiện nay
Dập đầu ca ngợi suốt ngày suốt đêm

Làm cho xã hội đã thèm
Đời toàn xu nịnh tiến lên dễ nào
Khác chi đất nước ba đào
Dân toàn nịnh bợ thế sao không hèn

Ngô Văn Hùng đúng một thằng
Tay Phương Nam nữa cũng bằng thế thôi
Lộng danh “Thạc sĩ, Nghiên Cứu Sinh”
Óc đầu hèn mạt quang vinh nỗi gì

Ai làm dân tộc ngu si
Người thành giun dế nhiều khi buồn cười
Thật là nhục nước mất rồi
Dân toàn hèn hạ nước nhà tốt sao

Hỏi còn trách nhiệm ở đâu
Tuyên truyền láo khoét nhằm hầu mị dân
Thảy đều bần tiện mọi phần
Vậy còn yêu nước yêu non chỗ nào

Mà đều chỉ có yêu mình
Nhân danh mọi thứ thật tình thế thôi
Nhìn từ việc nhỏ đến to
Khác đâu bầy két líu lo trên ngàn

NON NGÀN
(15/5/20)

**

TGĐ. MEKONG CAPITAL

Thằng này chẳng biết thằng nào
Ngu đần dốt nát tầm phào tưởng ngon
Mị dân kiểu lậm tuyên truyền
“Việt Nam nay đã đứng trên toàn cầu”

“Sẽ thành lãnh đạo hàng đầu
Chống con Covid ai hầu sánh không”
Thật thằng nói tướng nói ngông
Lòi trôn con đĩ nghe đều chói tai

Đúng là thời thế hóa hài
Khua môi múa miệng có ai đâu bằng
Một thằng kiểu nói cuội nhăng
Mị dân kiểu đó chỉ hằng ngu dân

Khác gì não trạng già hàm
Ăn gian nói dối còn nào dân ta
Khác gì kiểu đĩ bợm già
Đọc bài hắn viết ỉa ra trong quần

TẾU NGÀN
(15/5/20)

**

NGUYỄN CÔNG KHẾ

Hồi xưa viết báo trung kiên
Cho rằng trung thực đã liền thấy hay
Bây giờ qua Mỹ sao đây
Chưởi thằng Đế Quốc mới ngày hôm qua

Khác nào cây khế trổ hoa
Chùm hoa màu tím gọi hoa chào mào
Giúp cho một thuở ồn ào
Tưng bừng xí quách sau ngày Bảy lăm

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

RÂU ÔNG CẰM BÀ

Râu ông đem cắm cằm bà
Tuy hơi lố bịch vẫn là tự nhiên
Nhưng râu bà cắm cằm ông
Từ thời cổ đại đâu trông thấy nào

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

RA TÒA

Lần đầu khi Hải ra Tòa
Giống như cậu bé bộ mà khác đâu
Thư sinh kiểu thảy trước sau
Vậy mà cắt cổ lạ sao hai người

Một nhằm chọi lại với hai
Thử cân vóc dáng có sai không nào
Hỏi xem khoa học điều tra
Sao không thấy đó hóa ra còn lèo

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

LỰA GẠO TRÊN SÀNG

Kiểu như lựa gạo trên sàng
Nó đều một nhúm chỉ toàn vậy thôi
Sàng qua sàng lại khác sao
Thảy hoài Vũ Cẩn trước sau nguyên tuyền

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

ĐỜI ĐỤC TRONG

Cuộc đời nếu thảy về hùa
Mọi người đều chó có nào hơn ai
Nên chi muốn có biệt sai
Thà làm mèo chọn ngọn cây mà ngồi

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

NGƯỜI TÀI NƯỚC TA

Việt Nam không thiếu người tài
Nhất là khoa học trổ mòi từ lâu
Cả như nghệ thuật khác sao
Bao người thế giới đã hầu biết tên

Nhưng đều cây cỏ mọc lên
Gốc nào trụ được sau cơn bão bùng
Chiến tranh hai bận não nùng
Còn thêm “Ý hệ” dân mình hắt hiu

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

KỂ RA

Kể ra ông Mác cũng hay
Gạt đời một bận nói ngay kinh hồn
Tìm trăng đáy nước giống toàn
Thiên đường cộng sản khối người còn tin

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

TRƯỞNG THÀNH

Chừng nào dân mới trưởng thành
Biết thời biết thế biết mình mới hay
Còn truyên truyền mãi mê say
Trăm năm vẫn vậy có ra nỗi gì

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

CÔ HỒN

Trung Hoa giờ nước cô hồn
Hở là dọa đánh có còn chi mô
Ngàn năm văn hóa lộn nhào
Thờ Mao Chủ Tịch, Hữu nào dậy đi

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

ĐẢNG VIÊN BẦU TRỰC TIẾP
TRONG CÁC CẤP BỘ ĐẢNG

Đảng viên bầu Đảng đúng rồi
Nhưng dân thì trách nhiệm nào ở đây
Chỉ bầu Đại diện mình thôi
Việc riêng của Đảng dân đong làm gì

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

ĐỪNG BUỒN

Má con lấy hết phần con
Bây giờ bả đã lên non tìm Trời
Đem thơ trả hết Ngoại rồi
Khiến giờ con có đâu nào khiếu thơ

TIẾU NGÀN
(14/5/20)

**

“BIỆN CHỨNG”, DÂN CHỦ TỰ DO,
VÀ NHU CẦU “ĐỐI THOẠI” XÃ HỘI

Luật “biện chứng” coi như cốt lõi
Mác dùng làm xương sống thuyết mình
Thành ra nếu hiểu linh tinh
Khác nào tự chặt chân mình lạ sao

Nhưng “biện chứng” tất cần hai phía
Cùng ngang nhau chủ thể phải toàn
Thành ra chỉ một con người
Hay đều “vật chất” có nào còn chi

Mà “biện chứng” phải cần dân chủ
Cần tự do biện chứng mới thành
Hai bên cọ xát đành rành
Tư duy khoa học mới đều lên theo

Tức “biện chứng” nhằm đều đối thoại
Cùng khách quan ít nhất hai người
Hoặc trong xã hội nhiều người
Tự do dân chủ vẫn làm căn nguyên

Để hướng đến khách quan chân lý
Và nhắm vào nhân bản nhân quyền
Mác nhằm “vô sản độc tài”
Cái ngu thật quả mọi người thấy ngay

Bởi “vô sản” đâu nào chọn lọc
Mà thành phần thường thảy tạp nham
“Độc tài” khiến hóa ghẽ hờm
Thành phần “cơ hội” nhảy vào lung tung

Nạn bè phải lùng nhùng có thảy
Cốt ý nhằm lợi ích phe mình
Khó mà “cách mạng” thật tình
Cái ngu của Mác quả toàn khoe ra

Bởi độc đoán tạo thành hệ thống
Thảy đều như hóa tảng xi măng
Dễ đâu phá vỡ được hằng
Mà làm nhân loại biến thành cu li

Tội ác đó lạ gì của Mác
Suốt trăm năm phỉnh gạt loài người
Đưa ra bánh vẽ ngời ngời
Đều không ăn được ngậm ngùi thương thay

Thành đâu khác tự mình mâu thuẫn
Thuyết Mác toàn ngụy biện khác chi
Giống như tà thuyết lạ gì
Gạt tràn nhân loại đến thì xót xa

Nay nhất thiết phải cần nhìn lại
Quá khứ sai có thể cho qua
Nhưng còn hiện tại sa đà
Tương lai kềm hãm quả là tội thêm

Mác kiểu điên hay toàn sáo ngữ
Hiểu thành ra “xã hội” đàn bầy
Quên đi cả thảy con người
Biến người ra “vật” cũng đều vậy thôi

Đâu có khac Mác thành phản động
Làm kéo lúi lịch sử thế gian
Phỉnh nhằm xây dựng “địa đàng”
Dã tràng xe cát dễ thành công chi

Trong khi đó đời cần chân lý
Cũng là luôn công lý thế gian
Hủy đi bình đẳng mọi đàng
Vậy thì công lý còn nằm ở đâu

Cái ngu Mác ai nào chẳng thấy
Tiền đề sai kết luận phải sai
Tiền đề “vật chất” lạ nào
Vật mà “biện chứng” thảy đều là ngu

Bởi “biện chứng” phải dùng ý thức
Hay đúng ra nhận thức cần toàn
Người cùng trao đổi mọi đàng
Mới làm khoa học được càng đi lên

Mác chỉ nói toàn điều cuồng tín
Vô sản là “sứ mạng” thế gian
Khác chi mê tín kiểu toàn
Hiểu điều “biện chứng” thêm càng trật sai

Người hóa vật hiểu thành “xã hội”
Để chủ trương vào thảy bầy đàn
Thành nên phản động đâu oan
Kéo lùi lịch sử thế gian lạ kỳ

Đời tiến bộ vốn nhờ khoa học
Kéo cùng luôn kỹ thuật hoài lên
Mới làm sản xuất vững bền
Tạo nền văn hóa cho toàn thế gian

Mác lại hiểu “đấu tranh giai cấp”
Cho vậy đời mới thảy vượt lên
Thời kỳ quá độ lềnh bềnh
Cuối cùng tan rã mới toàn tự do

Mác ảo tưởng đến như khờ khạo
Bởi xi măng đông cứng dễ sao
Có đâu phá vỡ được nào
Khiến toàn nhân loại hóa đều cu li

Vậy thuyết Mác khác gì ảo tưởng
Hay đúng tên tà thuyết cũng nên
Bởi đâu chân lý vững bền
Mà như điên loạn khiến càng vô duyên

Thành “cách mạng” Liên Xô phải đổ
Cả Đông Âu phải hủy độc tài
Bảy mươi năm quả chỉ hài
Đem toàn đất nước ném vào hư không

Đó thực tế ai không nhìn thấy
Đến ngày nay chẳng thấy là ngu
Trở thành học thuyết mịt mù
Tuyên truyền lừa mị thiên thu dại khờ

Nên tóm lại ai ngờ đâu Mác
Kẻ mị dân trong suốt trăm năm
Gạt đời theo kiểu hà rầm
Bởi đều ngụy biện hỏi toàn khác sao

Đời phát triển nên càng nhìn thấy
Cả toàn cầu nay thảy bỏ đi
Bởi đều lợi dụng khác gì
Ghịt đầu nhân loại thảy khi buồn cười

Thật thuyết Mác lợi đời chẳng có
Nó làm đời chỉ thảy đảo điên
Khiến thành bế tắt triển miên
Nhất là văn hóa mọi miền thế gian

Bởi triệt hạ tự do tư tưởng
Người đâu còn thực thể tư duy
Chỉ còn “loài vật” lạ gì
Để làm kinh tế kiểu toàn mối đun

Trong khi đó đời cần kỹ thuật
Mới làm cho phát triển mọi đường
Giúp cho kinh tế mười phương
Cũng đều phát triển được toàn tinh vi

Còn kinh tế bầy đàn cả đảm
Suốt thời kỳ “bao cấp” lạ gì
Đều toàn xã hội cu li
Dưới tay giám việc của vài trự thôi

ĐẠI NGÀN
(14/5/20)

**

ÓC THỰC TẾ VÀ
ÓC THỰC DỤNG

Điều này nhầm lẫn từ lâu
Nhất là phần lớn với người Việt Nam
Trong khi nó khác hoàn toàn
Lại đều tưởng một thêm càng bá vơ

Mỹ luôn thực tế khác sao
Lại lầm thực dụng quả sai rõ ràng
Bởi vì Mỹ ít mơ màng
Nhưng nhằm kết quả phải toàn hiệu năng

Trong khi xưa ở Liên Xô
Mơ màng kiến tạo líu lo “địa đàng”
Đó là “không tưởng” đều toàn
Đem dân “nướng thí” khiến càng thảm thương

Dân thành thực dụng mọi đường
Làm sao cốt sống mọi điều kể chi
Thành đều ích kỷ lạ gì
Ngoài ca “lý tưởng” để nhằm ba hoa

TẾU NGÀN
(14/5/20)

**

ĐỀU NÓI MỘT CHIỀU

Chỉ toàn đều nói một chiều
Dẫu hầu chất đống cũng nào ra chi
Bởi vì định nghĩa thường khi
Nếu nhằm cố chấp có gì khác đâu

Trong khi thế giới loài người
Vấn đề định nghĩa lại cần đầu tiên
Nếu nhằm định nghĩa chủ quan
Ngàn năm làm mãi cũng càng bá vơ

NON NGÀN
(14/5/20)

**

“NIỀM TIN” VÀ KHOA HỌC

“Niềm tin” đâu thể rõ ràng
Mà cần khoa học để toàn chứng minh
Tức đều nhất thiết khách quan
Không còn có chỗ chủ quan chen vào

Ông Trần Văn Độ tào lao
Cho nguyên Phó án cũng nào ai tin
Dựa vào cảm tính thường tình
Cốt “tin” hệ thống công minh lạ nào

Lấy mình làm thước để đo
Nhằm toàn suy diễn ra đều nhân gian
Tự mình cho thảy khách quan
Buộc người phải nhận quan sang lạ gì

Thành nên sai dúng dầu chi
Phải phương pháp luận mới thì ưu tiên
Không theo khoa học nhãn tiền
Toàn ham định kiến “niềm tin” đưa vào

TẾU NGÀN
(14/5/20)


MỤC LỤC

13225.    CHỠ ĐÂU, VỀ MÔ (16/5/20)
13226.    CHUYỆN ĐỜI (16/5/20)
13227.    VIRUS TÀU (16/5/20)
13228.    QUẢNG NAM XỨ CÃI (16/5/20)
13229.    MỌI SỰ ĐÃ RÕ TOÀN (15/5/20)
13230.    NGƯỜI VÀ VẬT (15/5/20)
13231.    TÌNH CẢM NGƯỜI VÀ VẬT (15/5/20)
13232.    THẰNG ĐẠI NỊNH LẠI NÓI VỀ LIÊM SĨ (15/5/20)
13233.    LỊCH SỬ RỒI QUA (15/5/20)
13234.    “BÁC HỒ”, NGƯỜI ĐÃ ĐI THEO ĐƯỜNG LỐI NÀO TRƯỚC KIA ?
(15/5/20)
13235.    CÁ VÀ NƯỚC (15/5/20)
13236.    HOA SÚNG (15/5/20)
13237.    DAM MÊ TRÍ TUỆ, ĐAM MÊ TOÁN HỌC,
VÀ ĐAM MÊ TRIẾT HỌC (15/5/20)
13238.    TỪ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP TỚI NHÀ DU HÀNH PHẠM TUÂN
(15/5/20)
13239.    TGĐ. MEKONG CAPITAL (15/5/20)
13240.    NGUYỄN CÔNG KHẾ (14/5/20)
13241.    RÂU ÔNG CẰM BÀ (14/5/20)
13242.    RA TÒA (14/5/20)
13243.    LỰA GẠO TRÊN SÀNG (14/5/20)
13244.    ĐỜI ĐỤC TRONG (14/5/20)
13245.    NGƯỜI TÀI NƯỚC TA (14/5/20)
13246.    KỂ RA (14/5/20)
13247.    TRƯỞNG THÀNH (14/5/20)
13248.    CÔ HỒN (14/5/20)
13249.    ĐẢNG VIÊN BẦU TRỰC TIẾP TRONG CÁC CẤP BỘ ĐẢNG
(14/5/20)
13250.    ĐỪNG BUỒN (14/5/20)
13251.    “BIỆN CHỨNG”, DÂN CHỦ TỰ DO, VÀ NHU CẦU “ĐỐI THOẠI”
XÃ HỘI (14/5/20)
13252.    ÓC THỰC TẾ VÀ ÓC THỰC DỤNG (14/5/20)
13253.    ĐỀU NÓI MỘT CHIỀU (14/5/20)
13254.    “NIỀM TIN” VÀ KHOA HỌC (14/5/20)




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét