Thứ Hai, 18 tháng 5, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 318

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (318)

––

“LÃNH ĐẠO” HAY CHỈ
 LÀ XẾP HÀNG GÁC CỬA

Chi coi lãnh đạo của dân
Khi nào dân ý đứng ra chọn bầu
Còn mà hệ thống sẳn rồi
Gọi là gác cửa ghịt đầu đúng hơn

Danh từ lạm dụng nguồn cơn
Cả non thế kỷ ba lơn lạ lùng
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp hào hùng
Bốn ông chúa tễ tuyên truyền lạ đâu

Ban đầu chỉ nửa nước thôi
Ngày nay cả nước ai hầu không hay
Thành đời biến thảy cuộc say
Dân đâu dám nói sáng ngời “niềm tin”

Hiện giờ lịch sử im lìm
Ngàn sau dân chưởi kẻ nào tạo ra
Kiểu đều “lãnh đạo” tà ma
Cha truyền con nối đè đầu toàn dân

TẾU NGÀN
(19/5/20)

**

CHUYỆN VỀ PHAN TRÍ ĐỈNH

Phan Trí Đỉnh viết rất hay
Đăng lên Facebook quả tay cũng cừ
Sống dầu Miền Bắc tới chừ
Đỉnh như con ngỗng giữa bầy vịt xiêm

Góp phần vào sử chính danh
Đâu nào như bọn lanh chanh nịnh tràn
Để thành bài viết hiên ngang
Nói về gốc gác ông Hồ ngay xưa

Đều từ ông Nguyễn Sinh Huy
Con Hồ Sĩ Tạo có chi lạ nào
Ông này người huyện Quỳnh Lưu
Quỳnh Lôi đích thực là tên ngôi làng

Ngày xưa thuộc tỉnh Nghệ An
Cùng nơi xuất phát ra Hồ Quý Ly
Cả Tây Sơn nữa lạ gì
Ba anh em đã sau này thành vua

Lúc Hồ Sĩ Tạo Cử nhân
Có thời dạy học nhà dân họ Hà
Cha cô con gái làng Sài
Múa đèn nổi tiếng là Hà Thị Hy

Giai nhân tài tử còn gì
Gần rơm lửa bén có chi khác nào
Làm cho Hà bổng có thai
Sợ làng phạt vạ mới hài làm sao

Khiến cho giữa cảnh ba đào
Buộc tìm giải pháp lẽ nào lại không
Làng Sen có một nông dân
Tên Nguyễn Sinh Nhậm tuổi cao một mình

Từ lâu góa vợ thật tình
Ráp vào đây quả gì hơn ở đời
Ít sau quả thật nhờ trời
Cho Nguyễn Sinh Sắc ra đời họ ông

Vài năm cha mẹ mất xong
Sắc vừa bốn tuổi đã thành mồ côi
Lại may ông Hoàng Xuân Đường
Nghĩ tình bạn cũ của mình ngày xưa

Ông Hồ Sĩ Tạo biết thừa
Đón về nhà tại làng Chùa làm con
Chờ khi mười tám tuổi tròn
Liền đem con gái đầu lòng gã cho

Tên cô là Hoàng Thị Loan
Vừa 13 tuổi rõ duyên tơ hồng
Hạ sinh con gái đầu lòng
Chính là bà Nguyễn Thị Thanh sau này

Tiếp theo ông Nguyễn Sinh Khiêm
Kế là út Nguyễn Sinh Côn ai ngờ
Ngày nay được gọi “Bác Hồ”
Làng Chùa gốc gác ai nào chẳng hay

Cho dầu trước đó làng Sen
Kim Liên xa nữa khác đâu làng Sài
Sau Hồ Sĩ Tạo công khai
Nâng Nguyễn Sinh Sắc vào Trường kinh đô

Đổi tên thành Nguyễn Sinh Huy
Từ đây hoạn lộ mới khi rỡ ràng
Trường Quốc Tử Giám tạo quan
Nguyễn Sinh Huy đã có bằng đại khoa

Vinh quy bái tổ về nhà
Là ông Phó Bảng kể ra quả tài
Đó đều vài nét cuộc đời
Nói về gốc gác ông Hồ Chí Minh

Nguyễn Sinh Huy lúc làm quan
Ban đầu Bộ Lễ ở nơi Kinh thành
Chức là Thừa biện chính danh
Sau vì sai phạm đổi vào Bình Khê

Tỉnh nay Bình Định ai dè
Về sau bất cẩn lại thành bỏ quan
Đường đời giờ rộng thênh thang
Đẩy đưa trôi nổi giạt vô Sàigon

Làm nghề bốc thuốc kê đơn
Ở vùng Chợ lớn nhà dân Hoa kiều
Thời gian đây cũng không nhiều
Cuối cùng Đồng Tháp đã vào tận nơi

Chính là Sa Đéc ngày nay
Trước tên Cao Lãnh chết luôn nơi này
Khác chi mọi sự an bài
Thành nay tên tuổi một Hồ Chí Minh

Kể đều cho biết sự tình
Chỉ Phan Trí Đỉnh một mình nói ra
Khác hơn bao loại ba hoa
Chích chòe siễm nịnh có mà hơn đâu

MÂY NGÀN
(18/5/20)

**

CHỈ ĐỀU DO BỞI MÁC

Chỉ đều do Mác mà ra
“Độc tài vô sản” hô đà khi chưa
Cái ngu đúng thật lạ chưa
Dễ chi “vô sản” lại lên cầm quyền

Khả năng hạn chế nhãn tiền
Mác do mê tín nghĩ điều tào lao
U mê “biện chứng” khác nào
Điều đầy tưởng tượng có nào không ngu

Trong khi thực tế thiên thu
Luôn hoài “cơ hội” thảy đều xâu vô
Dùng toàn phỉnh gạt hô hào
Cốt nhờ lợi dụng để lên cầm quyền

Tạo ra hệ lụy huyên thiên
“Độc tài” thiết lập diệt tràn Tự do
Mọi người phải thảy nằm co
Đã thành giun dế nịnh thôi đầy tràn

Bởi sai nguyên lý rõ ràng
Máy nào chạy được chỉ càng thế thôi
Dẫu là xã hội con người
Cũng đều bộ máy có nào khác chi

Thành khi nguyên lý trật chìa
Chỉ làm xã hội thảy đều vong thân
Con người cốt sống mọi phần
Đạp đầu đè cổ chỉ toàn giữa nhau

Bởi vì thực chất lạ đâu
Tự do Dân chủ còn nào chút chi
Biến thành ngôn ngữ lạ gì
Cốt nhằm lừa dối thảy khi buồn cười

Thương thay cho thảy con người
Nạn nhân của Mác có nào khác đâu
Kiểu đang lành lẹn con trâu
Mác đem nhằm chữa hóa ra trâu què

Bản năng người thảy ai dè
Sinh tồn trước hết ai ghè mặc ai
Thành ra cuộc sống chỉ hài
Mất toàn nhân cách hóa đều vô duyên

Chẳng ai còn có nhân quyền
Chỉ đều hàng dọc lệnh truyền làm theo
Biến thành xã hội toàn lèo
Tội này của Mác muôn đời khó phai

Khác chi học thuyết toàn hài
Trở thành tà thuyết cũng nào khác đâu
Bởi vì mọi thuyết chỉ cao
Khi toàn đúng đắn mới vào thuyết hay

Còn gây hệ lụy tày hoày
Bởi sai nguyên lý dễ còn tốt sao
Cái gian lợi dụng dựa vào
Để nhằm vụ lợi hẳn đều tự nhiên

Khác đâu đem cột con bò
Để nhào vắt sữa cũng nào lạ chi
Vắt xong cho cỏ khác gì
Bò đâu sống được hóa khi buồn cười

Mác thành phản động phải rồi
Nguyên do tại Mác còn nào tại ai
Cột ghì xã hội thảy hài
Giật lùi lịch sử đâu sai chút nào

Do sai khoa học cả rồi
Thêm sai triết học khó nào hay ho
Chỉ còn thành kiểu đóng trò
Để nhằm lợi dụng nhân danh đều toàn

Thành ra thuyết Mác đâu oan
Như con Covid nó càng bung ra
Dễ nào ngăn chặn được mà
Trừ khi có thuốc chủng ngừa từ lâu

DẶM NGÀN
(18/5/20)

**

BÒ CẠP KHÁC BỌ CẠP

Bò thì cạp cỏ đều thường
Nhưng còn “bò cạp” mới dường khác hơn
Đôi càng cùng với tám chân
Thêm đuôi cong vút vươn lên như cờ

Vậy mà cho tới bây giờ
Ai đâu phân biệt bọ bò lạ sao
Bò to song thảy toàn ngu
Còn con “bọ cạp” nọc nhiều mới kinh

TẾU NGÀN
(18/5/20)

**

PHONG CÁCH ĐỐN MẠT

Mình già hơn “hắn” rất nhiều
Tới nghe “hắn” nói cúi đầu khoanh tay
Hắn là “ông” Nguyễn Thiện Nhân
Bí thư Thành ủy Saigon chứ ai

Còn mình cũng loại “Bí thư”
Nhưng còn của huyện đến chừ chưa lên
Nguyễn Văn Phụng sinh 60
“Bí thư” Bình Chánh ai cười được không

Thật là sỉ nhục một dòng
Ai gây nên chuyện bất công ở đời
Để toàn khúm núm tuyệt vời
Thượng đầu hạ đạp có thành ra chi

Trước sau đều thảy kiểu ni
Đôn lên hàng dọc có gì lạ sao
Miệng ngoài tung hứng “Bác Hồ”
Trong toàn nhân cách hàm hồ ai hay

TẾU NGÀN
(18/5/20)

**

THI CA LÀ GÌ ?

Thi ca chỉ chuyện bình thường
Từ xưa đã có vạn đường khác đâu
Chẳng gì để phải cầu cao
Cốt đều vần điệu khác sao nữa là

Tức đâu muốn nói kiểu thường
Mà bằng nhạc điệu mới thành thi ca
Hay là hình thức đâu xa
Bởi nhờ hình thức hóa ra điệu vần

Dựa vào hình thức cân phân
Dẫu cho biến hóa mọi phần khác đi
Vẫn đều luôn giữ cái nề
Nếu không vô lối mọi bề ra chi

Nhưng hình thức thảy bề ngoài
Thơ ca cốt lõi chính đều nội dung
Tức nhờ nhạc tính đi cùng
Mỹ từ hòa quyện để thành thi ca

Nhưng đều công cụ vậy mà
Còn thi ca chính lại là bề trong
Tức phần chuyên chỡ nội dung
Hay điều cảm hứng mới thành ra thôi

Nên không vần điệu chỉ tồi
Dẫu nhằm khoe mẽ ta làm thi ca
Đều toàn kiểu nói ba hoa
Trong khi thi pháp có ra nỗi gì

Vậy mà thi pháp là chi
Nôm na phép tắc vận vào cho thơ
Để làm hình thức ai ngờ
Nhưng là hình thức đi vào nội dung

Thi từ hòa điệu tột cùng
Lồng theo thi tứ quả không khác gì
Mỹ từ tạo thảy thi ca
Tâm hồn nỡ rộ như hoa rõ toàn

Thành thơ luôn vẫn rộn ràng
Đâu cần than khóc sầu toàn mới hay
Chẳng qua thơ kiểu cùi đày
Thương vay khóc mướn khác sao ba xàm

Còn thơ nhân cách thảy toàn
Thời xưa đã nói thơ người khác sao
Khiến thơ luôn ở tầng cao
Nhưng nhằm phản ánh thế gian chuyện thường

Bởi do rung cảm mọi đường
Tâm hồn đích thực tạo dường thi ca
Còn nhằm chỉ nói ba hoa
Đều câu vô nghĩa xót xa chi bằng

Nên thơ nhân bản phải hằng
Tức tình người mới tạo thành ra thơ
Còn như cốt để gạt đời
Chỉ nhằm gian xảo có nào ra chi

Kiểu thơ xu nịnh lạ gì
Toàn lời trân tráo có gì quý sao
Tức thơ không thể tào lao
Mà thơ nhân cách mới đều là thơ

Đó là câu chuyện ai ngờ
Hay cho người đọc lẫn người làm thơ
Hai bên đồng điệu tới giờ
Mới làm thơ thảy nở hoa trong đời

Khác chi thơ tứ sáng ngời
Có nhiều ý tưởng mới làm thơ hay
Còn đều ngôn ngữ vật vờ
Tàm xàm ba đế thì thơ nỗi gì

Thế nên chỉ có Nguyễn Du
Nhiều trăm năm đã vẫn nào ai hơn
Điệu vần quả thảy tuyệt luân
Ngôn từ diễm tuyệt ai từng sánh đâu

Vẫn toàn dung dị qua câu
“Mua vui cũng được một vài trống canh”
Dẫu là lục bát thuần thành
Kiểu toàn hoa nở trong vườn lạ đâu

Hay Đoàn Thị Điểm khác sao
So đều tám chín với hầu Nguyễn Du
Tạo nên hai đỉnh đặc thù
Ngàn năm rực rõ dưới trời Việt Nam

Khiến làm thơ chẳng những hay
Mà còn đúng nghĩa thơ nào khác chi
Chỉ cần đọc lại đôi khi
Thấy ngay biển cả sông dài thơ sâu

Thành thơ đâu phải tào lao
Mà vầng trăng sáng trên trời xưa nay
Hay là hoa nở mọi nơi
Tạo nên vẻ đẹp mãi hầu tự nhiên

NGÀN THƠ
(18/5/20)

**

BẢN CHẤT TỰ NHIÊN
CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN

Hễ là Cộng sản tuyên truyền
Bốc cao lãnh tụ mọi miền như nhau
Lúc đầu mới chỉ Liên Xô
Ròi qua Trung Quốc ai nào không hay

Đông Âu kế đến Cuba
Dầu xa ngàn dặm vẫn là khác sao
Thành nên kết quả lạ nào
Bảy mươi năm đã lao đao chổng kềnh

Ngày nay “đổi mới” tênh hênh
Kiểu thời quá khứ vang rền còn đâu
Thành nên uổng phí trước sau
Trăm năm xả láng cũng nào được chi

Bởi do thuyết Mác lạ gì
Có đầy chất nổ chứa đều bên trong
Trước sau rồi cũng nổ boong
Dù mau dù chậm khó hằng giữ lâu

TẾU NGÀN
(17/5/20)

**

NGÀN CHUYỆN VỀ BÁC HỒ

Bây giờ ngàn chuyện Bác Hồ
Chuyện nào xảy thật chuyện nào câu thêm
Chuyện nào vẽ rắn có chân
Chuyện nào chút muối hòa thành một ao

Đọc qua đã thấy mệt nhoài
Quanh đi quẩn lại cũng nào khác đâu
Bác toàn hóa thánh bay cao
Ngàn năm sau để tương lai phẩm bình

TẾU NGÀN
(17/5/20)

**

XƯA VÀ NAY

Ông Hồ ngày trước bảo rồi
“Cá nhân chủ nghĩa” dẹp toàn mới xong
Tới khi ông chết xây Lăng
Rồi nay xây cả Nghĩa trang họ giòng

Trong thờ cả thảy mẹ cha
Lẫn anh em nữa có mà thiếu ai
Việt Nam nay thảy thành hài
Nhân danh dủ thứ làm điều bá vơ

Hỏi ai trách nhiệm hiện giờ
Cả xưa Di chúc sửa ngay lạ kỳ
Để nào còn giá trị gì
Mọi lời của “Bác” khác chi tuyên truyền

Khiến nay mọi sự nhãn tiền
Nhằm còn biết “Bác” biết gì Quốc gia
Biết nào Dân tộc của ta
Đều phường xu nịnh ba ba chích chòe

TẾU NGÀN
(17/5/20)

**

“BẢN LĨNH” CHÍNH TRỊ,
“PHẨM CHẤT” CHÍNH TRỊ

Người nào yêu nước yêu dân
Và toàn thật bụng mới cần nêu ra
Mới là phẩm chất sâu xa
Còn toàn điếu đóm bộ mà ích chi

Sao nay ai nói lạ kỳ
Coi như “phẩm chất” phải thì Mác Lê
Còn mà bản lĩnh mọi bề
Phải đều xu nịnh đề huề cấp trên

Thế thì cũng có đâu hơn
Là người của Đảng đâu người nước non
Có gì lợi ích cho dân
Thật đầy nghịch lý khỏi cần nói ra

Nhưng mà nghĩ lại sâu xa
Kiểu này xuất xứ từ ra chỗ nào
Phải chăng do bởi Bác Hồ
Hay đều từ thuở ngọn nguồn Mác Lê ?

TẾU NGÀN
(17/5/20)

**

KIẾP NGƯỜI

Kiếp người nặng nợ ba sinh
Lưng còng vẫn phải tự mình chăm lo
Cuộc đời như thảy con đò
Ai qua đi hết còn mình ở đây

Chân trần sõi đá xoay xoay
Hai đầu quang gánh có gì lạ đâu
Chỉ đồ rau cỏ khác sao
Trên đầu nón rách mấy ai không buồn

MÂY NGÀN
(17/5/20)

**

NGƯỜI XƯA, NGƯỜI NAY

Người xưa thì đã chết rồi
Người nay nói láo ai nào biết đâu
Người xưa còn biết làm sao
Người nay tiếp tục bởi vì người xưa

Khác chi kiểu giống răng bừa
Cái này có được bởi nhờ cái kia
Thành nên cộng sản lia chia
Thói quen “ca ngợi” hẳn đều vậy thôi

TẾU NGÀN
(17/5/20)

**

ĐÀO TẠO NHÂN TÀI

Bác Hồ thích kẻ trung thành
Còn như trí thức có cần làm chi
Bác Mao cũng nói khác gì
Bởi cho trí thức chỉ thì cục phân

Khiến làm Cách mạng thành công
Dựa vào giai cấp công nông trung thành
Tung hô khẩu hiệu rành rành
Mác Lê tuyệt đỉnh ai giành được sao

Nên nay nhìn trước ngó sau
35 ngàn tiến sĩ vẫn hầu thế thôi
Chuyên chi mà chỉ cần hồng
“Niềm tin” là đủ mới trông được gì

“Nhân tài” nhằm để làm chi
Chỉ ra ngoại quốc mới thì vẽ vang
Còn như trong nước làng nhàng
Sai vâng dạ bảo mới toàn mục tiêu

TẾU NGÀN
(17/5/20)

**

NGÀY HỘI CỦA QUẦN CHÚNG

Lênin từng nói vậy rồi
Gọi là “ngày hội” có nào khác sao
Tập trung “quần chúng” lao xao
Vài tay “kích động” quyền cao về mình

Từ đây “cách mạng” linh đình
“Xếp hàng vừa chạy” thật tình vậy thôi
Cần nào phải có chuyên môn
Chỉ cần khẩu hiệu trên môi được toàn

Kiểu như “Công xã Paris”
Một tuần mất hướng rồi thì dẹp luôn
Nhưng giờ tình trạng khác hơn
Lênin chiến thắng kéo theo toàn cầu

Đều toàn “hỡi hỡi” ban đầu
Kế rồi “quần chúng” được hầu vào khuôn
Biến thành “đội ngũ xung phong”
Thanh niên sau đó tiếp tay cầm quyền

Thành nên dân chủ xóa liền
Tuyên truyền thay thế để quyền đi theo
Thảy đều “tự diễn tự biên”
Cũng thành vở kịch nhãn tiền trăm năm

Việc đời thành thảy ngổn ngang
Bởi vì khoa học nào toàn có đâu
Chỉ còn cảm tính thảy hầu
“Tung hô lãnh tụ” vạch đường để đi

TIẾU NGÀN
(17/5/20)

**

Ý NGHĨA CỦA SỰ PHÂN QUYỀN

Quyền là quyền của toàn dân
Có đâu một nhóm nắm thành ra chi
Lý do giải thích được gì
Chẳng hề nói tới lại đi cầm càng

Trong khi quyền của dân toàn
Dân trao cho kẻ mà dân chọn bầu
Vẫn còn kinh sợ độc tài
Mới đưa nguyên tắc phải nên phân quyền

“Tam quyên phân lập” nhãn tiền
Tư, Hành, Lập pháp mọi miền đã hay
Để nhằm củ soát lẫn nhau
Nó toàn khoa học làm sao không cần

Ai ngờ nay miệng bà Ngân
Nói toàn một giọng “quyền hành tập trung”
Rồi chia ra cấp não nùng
Chẳng cần biết gốc ngọn Quyền là đâu

TẾU NGÀN
(17/5/20)

**

LÃNH ĐẠO TRIỀU TIÊN

Thật ra lãnh đạo Triều Tiên
Xuất thân lính lác đều từ Liên Xô
Tức là cán bộ buổi đầu
Người Nga điều động để sau phất cờ

Cái may thời cuộc ai ngờ
Đẩy đưa tới chỗ ta đây cầm quyền
Vậy là thỏa thích tự chuyên
Cha truyền con nối nay đời thứ ba

Dân Triều dẫu thảy xót xa
Trong lòng cam chịu nói ra được gì
Phải đành sống kiếp cu li
Thằng nài nó cỡi làm gì nó sao

Khác chi đời thảy tào lao
Con người thành vật hóa ra trâu bò
Bít bung cắm cổ kéo cày
Ngợi ca lãnh tụ rõ hay quá chừng

Ngay xưa do Mác tưng tưng
Thuyết rằng “vô sản độc tài” mới hay
Nào ngờ vô sản thấy đâu
Chỉ vài ba kẻ kết nhau nắm quyền

Liên Xô có Stalin
Cũng như Trung Quốc có liền họ Mao
Triều Tiên thì cũng khác sao
Một nhà “cơ hội” nhảy vào như chơi

Thành ra trăm thứ việc đời
Sai ly đi dặm ai thời không hay
Chỉ do ông Mác nghĩ sai
Làm cho nhân loại loay hoay một thời

Nhân quyền mất thảy hỡi ơi
Độc tài tiêu chảy tán đường cũng vui
Thật là lý thuyết ngập ngùi
Nó sai nhân bản ruồi bu quả toàn

Thành nên tội Mác không oan
Gạt lừa nhân loại mọi đàng khác đâu
Từ sai lý luận ban đầu
Tạo ra lý thuyết chỉ âu tàm xàm

Bây giờ thì đã lỡ làng
Dưới mồ đâu sửa được toàn nữa sao
Suối vàng đành mãi ngậm ngùi
Một lần lở dại người đời cười chê

GIÓ NGÀN
(17/5/20)

**

LÀM THƠ

Làm thơ phải có cái đầu
Còn toàn cái đít chỉ hầu tào lao
Kiểu nhằm rặn ỉa khác sao
Thi ca thơm phức khó nào đường ra

TẾU NGÀN
(16/5/20)

**

ĐÂU LÀ NGƯỜI TRÍ THỨC ?

Trí là trí lực trong đầu
Thức là nhận thức đã hầu chuyên môn
Ngoài ra đạo đức có toàn
Vượt lên mọi kẻ tầm thường nên cao

Còn như chì loại tào lao
A dua nịnh bợ cần nào nói đâu
Sống theo nhân cách cào cào
Lợi danh, ích kỷ đáng đào chôn đi

Có còn trí thức chút gì
Đều đồ giá áo túi cơm rõ ràng
Dễ chi trí thức đàng hoàng
Biết nhằm lợi ích mọi người chung quanh

Nên người yêu nước yêu dân
Thật lòng thật bụng mới đều đáng khen
Lại còn dũng lược có hằng
Mới người trí thức cao vời xưa nay

TRĂNG NGÀN
(16/5/20)

**

DANH DỰ, LIÊM SĨ
CỦA HOÀNG CHÍ BẢO

Tên này nịnh đểu như thần
Mặt mày bợ đỡ ca rân Bác Hồ
Xun xoe theo kiểu cào cào
Muốn banh lỗ đít Bác ào chun vô

Vậy thì liêm sĩ thế nào
Còn đâu danh dự chút sao trên đời
Rồi nay trơ trẽn dạy người
Hệt quân dối trá hệt đồ lưu manh

TẾU NGÀN
(16/5/20)

**

TỪ KHỔNG TỬ ĐẾN
“VIỆN KHỔNG TỬ” DỎM

Khổng tử nhà triết học
Tư tưởng rất uyên thâm
Tinh thần đầy nhân bản
Nhưng nhiều kẻ hiểu lầm

Cứ nghĩ là phong kiến
Cứ cho là tôn quân
Chẳng biết Khổng dân chủ
Chẳng hay Khổng thương dân

Thế nên Khổng khác Mác
Khác đến độ triệu lần
Bởi vì Mác duy vật
Mác bạo lực rần rần

Nên Mao từng chống Khổng
Từng “hạ bệ” Khổng Khâu
Bởi thấy toàn ngược lại
Với thể chế “độc tài”

Nên giờ dựng “Viện Khổng”
Thực chất chỉ toàn hài
Cốt treo dê bán chó
Quân tử dễ có ai ?

Đạo Khổng đạo quân tử
Không dung nạp tiểu nhân
Thành ra lợi dụng Khổng
Chỉ lưu manh vạn phần

NGÀN TRĂNG
(16/5/20)

**

THA HÓA QUYỀN LỰC

Quyền là quyền của toàn dân
Dễ chi tha hóa nói đần vậy thôi
Những thằng viết lách cào cào
Quả ngu thấy mẹ có nào đáng chi

Nó toàn hiểu trật còn gì
Tại sao ai lấy quyền dân cho mình
Chia nhau cả thảy linh đình
Rồi cho tha hóa thật tình chỉ ngu

NON NGÀN
(16/5/20)

**

THẢY SAI NGUYÊN TẮC

Thảy sai nguyên tắc từ đầu
Trên trời rớt xuống thiên lôi lạ gì
Dân đâu nào biết cái chi
Đều Bolchevit đưa về từ Nga

Nối dòng nỗi dõi bao la
Trăm năm chưa chắc lối ra đường nào
Nên thôi đừng có thét gào
Thét hoài khản tiếng vẫn nào tới đâu

TẾU NGÀN
(16/5/20)

**

NÓI NHƯ CỨT

Nói đều cái ngọn nói chi
Kiểu cây không gốc đừng thì khoe khoang
Khác đâu theo cách điếm đàng
Gạt dân đến độ ai than nữa nào

Hay là chỉ cốt tào lao
Giả tin theo lối hành trình trên không
Những người không phải tự dân
Lấy ngàn ý kiến cũng thành đều ngu

TẾU NGÀN
(16/5/20)

––

MỤC LỤC

13255.                       “LÃNH ĐẠO” HAY CHỈ LÀ XẾP HÀNG GÁC CỬA (19/5/20)
13256.                       CHUYỆN VỀ PHAN TRÍ ĐỈNH (18/5/20)
13257.                       CHỈ ĐỀU DO BỞI MÁC (18/5/20)
13258.                       BÒ CẠP KHÁC BỌ CẠP (18/5/20)
13259.                       PHONG CÁCH ĐỐN MẠT (18/5/20)
13260.                       THI CA LÀ GÌ ? (18/5/20)
13261.                       BẢN CHẤT TỰ NHIÊN CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN (17/5/20)
13262.                       NGÀN CHUYỆN VỀ BÁC HỒ (17/5/20)
13263.                       XƯA VÀ NAY (17/5/20)
13264.                       “BẢN LĨNH” CHÍNH TRỊ, “PHẨM CHẤT” CHÍNH TRỊ (17/5/20)
13265.                       KIẾP NGƯỜI (17/5/20)
13266.                       NGƯỜI XƯA, NGƯỜI NAY (17/5/20)
13267.                       ĐÀO TẠO NHÂN TÀI (17/5/20)
13268.                       NGÀY HỘI CỦA QUẦN CHÚNG (17/5/20)
13269.                       Ý NGHĨA CỦA SỰ PHÂN QUYỀN (17/5/20)
13270.                       LÃNH ĐẠO TRIỀU TIÊN (17/5/20)
13271.                       LÀM THƠ (16/5/20)
13272.                       ĐÂU LÀ NGƯỜI TRÍ THỨC ? (16/5/20)
13273.                       DANH DỰ, LIÊM SĨ CỦA HOÀNG CHÍ BẢO (16/5/20)
13274.                       TỪ KHỔNG TỬ ĐẾN “VIỆN KHỔNG TỬ” DỎM (16/5/20)
13275.                       THA HÓA QUYỀN LỰC (16/5/20)
13276.                       THẢY SAI NGUYÊN TẮC (16/5/20)
13277.                       NÓI NHƯ CỨT (16/5/20)


––

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét