TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (319)
TẾ BÀO NGƯỜI TRỘN
VÀO TẾ BÀO CHUỘT
Giờ trên thế
giới có nơi
Thực hành trộn
lẫn tế bào lạ chi
Cho dầu khác
giống ngại gì
Tế bào nào
cũng y sì như nhau
Đều đơn vị sống
khác đâu
Trừ loài thực
vật thấp hầu hẳn nhiên
Còn như động vật
khắp miền
Chó mèo lẫn
chuột khác đâu con người
Vậy nên lai giống
phải rồi
Sau này sinh
thứ “chuột người” khác sao
Hay là “người
kiểu chuột dơi”
Hoặc “người
mèo chó” có đâu không cười
Nhưng xưa nay
vốn trên đời
Cần gì lai giống
người đà có luôn
Chỉ cần nịnh nọt
một luồng
“Người đều chó
cả” có buồn nói chi
TẾU NGÀN
(24/5/20)
**
DÂN TỘC, TIẾNG NÓI
VÀ NGAY CẢ CHỮ VIẾT
Tiếng do bản
chất con người
Hễ đều khác giống
tiếng đều khác nhau
Điều này cả Á
sang Âu
Ta Tàu cũng vậy
vẫn hầu tự nhiên
Chữ ta thích hợp
La tinh
Thành La tinh
hóa rất khi dễ dàng
Còn Tàu quả
khó hoàn toàn
Khiến Tàu đành
phải thua ta rất nhiều
Vậy mà vài đứa
nói liều
Cả 12 đứa thảy
đều khác chi
Chúng nhằm “bán
nước” lạ gì
Cho La tinh
hóa nhằm vì Pháp qua
Thật là miệng
lưỡi chổi chà
Dẫu đều trí thức
chỉ là dân ngu
Khác gì một bọn
ruồi bu
Dọn đường “Hán
hóa” sau này chữ ta
Nhưng còn điều
cũng xót xa
Nguyễn Hoàng Hải
lại ba hoa chích chòe
Cố dùng chữ Z
thay D
Nó đều trái
khoáy khác chi “Bác Hồ”
Nhìn vào liền
thấy tào lao
Còn đâu thống
nhất chút nào chữ ta
Viết “zùng” là
thảy tà ma
Khiến lòi cái
dốt xót xa đủ điều
Nhưng dầu ngôn
ngữ khác nhiều
Nội dung một
thứ cũng đều như nhau
Nói theo quan
điểm của Tàu
Mặc dầu dùng
tiếng của ta hay gì
Cũng lai căn
thảy khác chi
Ngay trong ý
thức còn gì nói sao
Tự do độc lập
có nào
Để thành uổng
phí ngàn năm nước nhà
TẾU NGÀN
(24/5/20)
**
THẢY NÓI MỘT CHIỀU
Thảy đều nhận
thức một chiều
Óc đầu không
có chỉ liều nói thôi
Kiểu toàn bã đậu
mo cau
Con người
không có có đâu óc đầu
TẾU NGÀN
(24/5/20)
**
ĐỘC LẬP TỰ DO
Dân ngu thì thảy
biết chi
Thế nào độc lập
thế nào tự do
Kiểu đều xỏ
mũi con bò
Nói sao hay vậy
líu lo làm gì
Nhục này quả
có mấy khi
Dân toàn hèn hạ
thảy thì do ai
Hoàng Sa vốn mất
lâu dài
Trường Sa nó xẽo
có đòi được không
TẾU NGÀN
(24/5/20)
**
GIAI THOẠI VỀ THỦ THIỆM
Làng Tam Hóa
huyện Thăng Bình
Quảng Nam xưa
có một người chơi khăm
Đó là Thủ Thiệm
tiếng tăm
Với bao giai
thoại ngàn năm để đời
Như lần gánh
hát về làng
Chỉ mới chức sắc
đâu mời Thiệm ta
Hẳn là sợ bóng
gần xa
Thiệm cười để
ý quyết là xỏ chơi
Chờ cho đêm
hát xong rồi
Ngày mai Thiệm
dẫn cháu vào xem râu
Chỉ cho cháu biết
trước sau
Râu nào râu nịnh
hót râu nào loại trung
Gậy toàn chấm
cứt não nùng
Mọi râu đều chỉ
thảy cùng cháu xem
Khiến làm
phiên hát kế đêm
Đâu nào diễn
được râu đều thối om
Thành nên xứ
cãi Quảng Nôm
Cũng còn là xứ
chơi khăm lạ gì
Đó thời phong
kiến khác chi
Còn thời hiện
đại dễ gì dám sao
Dẫu đời mang
thảy toàn râu
Diễn tuồng tứ
phía phải hầu làm thinh
Tự do dân chủ “linh
đình”
“Ca theo” một
duột dân tình ra chi
TẾU NGÀN
(24/5/20)
**
CHỮ I (NGẮN) VÀ CHỮ Y (DÀI)
Ở TRONG TIẾNG VIỆT CHUẨN
Người xưa khi
đã phân ra
Tức là có ý
bao la bạt ngàn
Y (dài) I (ngắn)
hai đàng
Thật ra chúng
thảy hoàn toàn khác nhau
Y (dài) mang nghĩa
thâm sâu
Trong khi I (ngắn)
không ngoài ký âm
Y khoa, y học mọi
phần
Không ai ngu dốt
viết thành I khoa
“Nên chi” I ngắn
đúng thôi
Chẳng ai dại dột
viết thành “nên chy”
Cái ngu như vậy
khác gì
Lòi trôn ra thảy
quả khi buồn cười
Thành nên tiếng
Việt hẳn hòi
Y (dài) I (ngắn)
rạch ròi khác nhau
Kẻ ngu viết Sách
giáo khoa
Lộn hồn lộn
vía đúng là toàn ngu
Tên riêng luôn
thảy đặc thù
Ví như họ Lý
nghĩa là lý sâu
Có như lí nhí
được đâu
Chỉ thuần âm sắc
quả hầu vậy thôi
Nên chi thâm
thúy đúng rồi
Có đâu thâm
thúi khác nào ngu si
Khiến cho cái
dốt thường khi
Hở ra là thấy giấu
gì được sao
TẾU NGÀN
(23/5/20)
**
MỐI QUAN HỆ GIỮA
LỊCH SỬ VÀ CÁ NHÂN
Thật ra lịch sử
là gì ?
Khác đâu diễn biến
nhiều khi buồn cười
Chỉ khi đã định
hình rồi
Mới thành biết
rõ sự đời ra sao
Còn đang trôi
nổi ba đào
Biết đâu dẫn dắt
điều nào bên trong
Cả khi tham vọng
cá nhân
Một hay cả
nhóm người đều khác đâu
Nhưng thành đó
vẫn động cơ
Cổ xe lịch sử thường
hay lắp vào
Vấn đề là chạy
thế nào
Hay điều đích
đến lâu dài của xe
Khiến cho đời
vẫn tréo ngoe
Điều chi tốt xấu
ai dè được đâu
Chỉ khi lịch sử
qua rồi
Thời gian kết thúc
mới hầu rút ra
Duy điều quần
chúng ba hoa
Chỉ đều vô
nghĩa có mà lạ chi
Gây ra lịch sử
khác gì
Giống như đống
rác thảy khi chôn vùi
Chỉ khi bão
quét qua rồi
Hay người tọc
mạnh bươi tìm đặng xem
Còn không thảy
vẫn lèm bèm
Bên ngoài đánh
giá kiểu đều nước trôi
Khác chi trách
nhiệm ở đời
Chỉ lòng chân
thật con người phải nên
Còn mà đều chỉ
bông phèn
Dầu ai cũng vậy
qua xong một đời
Còn về sự thật
mù khơi
Chỉ dần tỏ rõ
khi trời sáng ra
Khiến cho lịch
sử đã qua
Khi toàn chọc
lọc mới ra vĩnh hằng
Còn không cũng
chỉ lèn quèn
Múa rìu mắt thợ
lèng èng vậy thôi
Bởi vì phần lớn
con người
Lục bình trôi
giạt có nào chiều cao
Vì quen nịnh hót
ào ào
Khua môi múa
mép cũng nào ra chi
Trừ người trí
thức mọi khi
Tâm hồn đúng đắn
mới thì sử gia
Mới tìm nơi đống
can qua
Ai người đứng
đắn ai người là không
Còn đều chỉ có
một dòng
Như con sông
chảy thì mong được gì
Phải nhằm hướng
chảy mới khi
Cũng như đích
đến mới thì công tâm
Còn mà chỉ có
hà rầm
Một thời qua hết
vẫn đâm xềnh xàng
ÁNH NGÀN
(23/5/20)
**
HẾT NÓI ĐƯỢC RỒI
Bây giờ hết
nói được rồi
Vấn đề tự chủ
có nào trước sau
Biển Đông nó
mãi lấn vào
Đặc khu kinh tế
ào ào mở ra
Nên chi chỉ thấy
xót xa
Nước đi phần
nước dân đà phần dân
Ngàn năm nô lệ
vạn phần
Ngày nay lớp mới
có cần nói sao
TIẾU NGÀN
(23/5/20)
**
CHUYỆN SINH SÁU Ở BA LAN
Chúng chui một
loạt tì tì
Trước sau sáu
đứa còn chi nữa kìa
Hai trai bốn
gái nối đuôi
Dễ sao nhớ được
đứa nào trước sau ?
Nhưng mà chắc
sắp đặt rồi
Trước khi sinh
nỡ đã hồi khám thai
Thành ra khó lộn
được đâu
Dầu anh em chỉ
khác hầu vài giây
Vậy nên đời
nghĩ cũng hay
Muôn vàn sự kiện
khác nhau đều thường
Sinh ba sinh bốn
nhiều đường
Còn đây sinh
sáu lại dường ít khi
Cả như sinh
tám sinh mười
Vẫn chưa nghe
nói trên đời trước kia
Người sinh chắc
phải cao tay
Trứng nhiều
như kiểu trứng gà càng vui
TẾU NGÀN
(23/5/20)
**
DÂN TỘC, TIẾNG NÓI,
VÀ CẢ CHỮ VIẾT RIÊNG
Mỗi dân tộc đi
liền theo tiếng nói
Tiếng nói còn tức
dân tộc đó còn
Riêng chữ viết
thảy dùng như tài liệu
Nền văn minh
văn hóa dựa vào đây
Xưa nước Việt ta
phải dùng chữ Hán
Vì ngàn năm bị
đô hộ giặc Tàu
Song ngàn năm
vẫn không hề đồng hóa
Bởi tiếng Tàu
lại được biến ra ta
Tức mượn chữ
nhưng bằng âm Hán Việt
Đọc nghe hay dầu
mặt chữ của Tàu
Đó là phép thiếu
phải cần đi mượn
Mượn xong rồi lại
trả có sao đâu
Nhưng cha ông ta
vẫn nhìn xuyên thấu
Có chi hơn biến
thảy ra mình
Đó lý do mà
sau thành Nôm hóa
Là Chữ Nôm sáng
tạo bởi Hàn Thuyên
Đây là cách đi
lên thêm một bước
Nhằm bảo toàn
độc lập của dân ta
Từ đây nước có
toàn hai phương tiện
Của Việt Nam
đâu còn phải của Tàu
Nhưng lịch sử ít
khi nào dừng lại
Phương Tây qua
ta lại có la tinh
Để từ đó tạo ra
thành Quốc ngữ
Kể từ đây thuần
Chữ Việt của mình
Nên kho tàng
ngàn xưa là rất quý
Cả chữ Nôm chữ
Hán cũng thua chi
Bởi ngôn ngữ
chính là nền văn hóa
So với Tàu ta nào
có kém gì
Càng trí thức
phải biết nhiều ngoại ngữ
Bởi nhờ đây
xâm nhập óc người ta
Vào văn hóa để
giúp mình ngang ngữa
Phải hiểu qua
trực tiếp mới gọi là
Thành tóm lại
nước ta đầy phong phú
Chẳng thua gì
nền văn hóa Trung Hoa
Bởi ta đọc chữ
Tàu đều sành điệu
Hiểu ngàn năm
nguồn tư tưởng cao xa
Giờ quốc ngữ
ta lại thêm nấc khác
Chữ La tinh tạo
văn hóa chan hòa
Nay người Việt
đọc cả Anh, Pháp, Đức
Nhập thảy vào
toàn tư tưởng gần xa
Nên văn hóa
nói chung là thượng đẳng
Cả ngôn từ chữ
viết thảy tinh hoa
Kho chữ Việt
nay đã thành quốc tế
Quá khứ làm hiện
tại nối tương lai
Chữ viết chính
vẫn nhịp cầu qua lại
Biết được người
thảy giúp biết được ta
Biết được người
với tầm cao văn hóa
Biết được ta
trong trí tuệ bao la
SẮC NGÀN
(22/5/20)
**
GUỒNG MÁY QUỐC GIA
Hễ là guồng
máy quốc gia
Nó nền hành
chánh chỉ là thế thôi
Chuyên gia tột
đỉnh lên rồi
Tới khi đủ tuổi
phải thời về hưu
Còn mà chính
trị dân bầu
Lựa người tài
đức có nào khác chi
Cũng đâu quá
được hai kỳ
Bởi còn chừa
chỗ cho người lớp sau
Đó nền dân chu
tự do
Nó thành ổn định
khỏi lo mọi điều
Người tài giúp
nước được nhiều
Còn anh phơ phất
ra ngoài hóng chơi
Khác là Cách mạng
tháng Mười
Liên Xô một đảng
đôn nhau cầm quyền
Nắm quyền đều
phải đảng viên
Bảy mươi năm ẹ
quá mới liền vứt đi
DẶM NGÀN
(22/5/20)
**
PHÂN CÔNG PHÂN NHIỆM
Nắm quyền thì
phải phân công
Nếu không có
chúng ai trông được nào
Chỗ đâu đặt được
đặt vào
Mình toàn
chuyên quyết ai nào ho he
Sắp đi sắp lại
vậy hè
Đổi lui đổi tới
cũng bè thế thôi
Chỉ khi hết chịu
nổi rồi
Thằng nào bết
bát mới đành đuổi đi
Chúng dầu làm
đếch được gì
Coi như chưng
cảnh cũng thì khác sao
Miễn thành ban
bệ được rồi
Chúng mà có mặt
là ta có quyền
Đây là thế giới
thần tiên
Tha hồ nắm chặt
đâu phiền chi ai
Thành nên dân
chủ chỉ hài
Dân mà làm chủ
thì ai có quyền
TẾU NGÀN
(22/5/20)
**
GIAI TẦNG TRÍ THỨC,
VÀ “GIAI CẤP” CÔNG NHÂN,
AI LÃNH ĐẠO XÃ HỘI ?
Nói trí thức
là chỉ người hiểu biết
Ở mọi nơi
không phụ thuộc giai tầng
Có thể từ cả giai
cấp công nhân
Hay có thể từ
mọi tầng lớp khác
Sự hiểu biết ưu
tiên về trí tuệ
Là tư duy khoa
học tự ngàn đời
Mãi tiến lên
không trì trệ chút nào
Tạo phát triển
cho cuộc đời là thế
Bởi trí thức
cũng chính là văn hóa
Là văn minh hay
nhân bản lạ gì
Là tư duy cùng
kỹ thuật khác chi
Như động lực tạo
ra toàn tiến bộ
Nên trí thức đương
nhiên nguồn lãnh đạo
Dẫu nó toàn hiện
hữu khắp mọi nơi
Phát sinh ra từ
bởi mỗi con người
Mọi tầng lớp
mà không thành “giai cấp”
Bởi vì nó thảy
luôn đều bao quát
Cả liên thông trên
thế giới lạ chi
Khiến thành ra
trong lịch sử loài người
Chính trí thức
mới là nguồn cơ bản
Vả trí tuệ kết
liên nhiều thuộc tính
Mới làm cho
trí thức được nổi lên
Hướng dẫn toàn
xã hội ở mọi ngành
Về hiểu biết cũng
như về đạo đức
Qua dư luận cũng
như qua tình cảm
Làm căn cơ văn
hóa thảy mọi người
Giúp tư duy
khoa học tiến thêm sâu
Vào văn hóa đời
trở thành phát triển
Nên trí thức
chính là nền xã hội
“Chính trị” nhằm
chỉ quản lý đặc thù
Hay đúng hơn là
cái ngọn muôn đời
Còn trí thức mãi
luôn là cái gốc
Nhưng xưa Mác
chỉ bởi vì mê tín
Tin dị đoan
vào “biện chứng” Hegel
Tự cho đây là “khoa
học” làm nền
Tin cốt lõi vào
“đấu tranh giai cấp”
Mác ngu xuẩn khiến
đã thành lố bịch
Để khác nào “tội
ác” cả trăm năm
Tự cơi lên là “giai
cấp công nhân”
Làm “sứ mệnh”
đổi thay toàn lịch sử
Để xây dựng đời
“đại động cộng sản”
Đầy huyễn mơ và
đầy thảy hão huyền
Khác chi điều
không tưởng kiểu toàn điên
Như bọt biển nổi
trôi nào đâu khác
Vì mỗi người đều
cá nhân chủ thể
Sống cốt nhằm sao
thể hiện bản thân
Như mỗi hoa đều
phải nở trên cành
Dẫu tối hâu cả
để nhằm cho trái
Đâu có phải thành
“đàn bầy” mãi mãi
Để “làm ăn” và
sống thảy “xác thân”
Mác vì ngu hiểu
sống chỉ bầy đàn
Nên học thuyết
thảy chỉ toàn ngụy biện
Người vốn dĩ dẫu
thiên nhiên mà đến
Nhưng thảy đều
chỉ “trích đoạn” vậy thôi
Chẳng có nào
là chân lý sau cùng
Thuộc triết học
không thuộc về thực tại
Mác ngu muội làm
giật lùi nhân loại
Quay trở về toàn
“vật chất” thiên thu
Quay trở về kiểu
“sinh vật đàn bầy”
Cái ngu đó khác
gì đâu dị hợm
Người với người
hóa tương quan “loài vật”
Lại cốt nhằm
xây “lầu cát thần tiên”
Khác gì đâu còn
chỉ đám dã tràng
Dẫu ngàn đời
phí công điều xe cát
Nên cái dại
cái khờ là chính Mác
Bởi tin khùng
vào “biện chứng” Hegel
Ý niệm toàn
không hề có chút nền
Phản triết học
và phản toàn khoa học
“Vật biện chứng”
Mác quả toàn ngu tối
Hãy thử xem “tảng
đá” có lạ sao
Có khi nào “biện
chứng” để thành cây
Cái ngu đó Mác
đã trở thành tột đỉnh
Khi ngược lại “biện
chứng” là nhận thức
Từ căn cơ đối chứng
giữa hai người
Để nhân lên cho
xã hội muôn đời
Nhằm kết quả
là nhu cầu phát triển
Mà có vậy phải
Tự do Dân chủ
Mỗi một người toàn
độc lập với nhau
Được ngang bằng
hầu tránh mọi bất công
Không áp bức để
cùng đều hiểu biết
Còn khống chế chỉ
vào toàn một mối
Kiểu “bầy đàn”
thành nô lệ khác chi
Làm con người đi
ngược lại nhân văn
Khiến xã hội biến
thành toàn “loài vật”
Vì Mác ngu hô “độc
tài vô sản”
Phi căn cơ thành
mê tín dị đoan
Khiến thảy toàn
trái ngược luật nhân văn
Mác “tội ác”
và thành tay “phản động”
Tạo lợi dụng
cho những phần bất hảo
Nhằm “nhân
danh” thảy “giai cấp công nhân”
Cốt bao thầu về
địa vị công danh
Để cỡi cổ trên
thảy toàn bầy nhóm
Bởi thực chất
“công nhân” đâu “lãnh đạo”
Bởi vì do hạn
chế mọi tài năng
Kể cả trong
nhà máy cũng không bằng
Huống gì cả ra
toàn ngoài xã hội
Nghịch lý đó Mác
trở thành tội lỗi
Ghim hầu toàn
tiến hóa của nhân quần
Kéo lùi xa
phát triển của loài người
Vì mọi mặt phải
rơi vào bế tắt
Phản tiến hóa
Mác khác nào phản động
Đẩy cuộc đời vào
áp bức triền miên
Bằng dối dang
và bằng thảy tuyên truyền
Biến nhân loại
đều vong thân tập thể
Trong khi đó
con người cần kinh tế
Nhằm sống còn đều
nguyên lý tự nhiên
Phải kết nhau
bằng cơ chế khách quan
Đầy hiệu quả
đó khác đâu “tư bản”
Nó bảo toàn được
mọi điều cần có
Không “hi sinh”
bất cứ khía cạnh nào
Bởi mỗi người luôn
thảy được tự do
Nhưng “kết hợp”
để làm thành hiệu quả
Đầu vào tốt
thì đầu ra mới tốt
Bởi thảy ai
cũng phải có việc làm
Cái ra đều sản
phẩm xã hội chung
“Vật dụng” đó giúp
mọi người phát triển
Đâu nhất thiết
phải trở nên “đàn nhóm”
Kiểu “bầy đàn”
quả thật Mác toàn ngu
Biến loài người
hóa “loài vật” khác sao
Như Mao bảo “chính
trị thành thống soái”
Khiến kết quả Trung
Hoa đâu có khác
Tỷ tư dân đều
cũng giống một người
Thành tỷ tư
con vật có lạ nào
Thảy “nhân giống”
từ con “lãnh đạo”
Triều Tiên đó có
ai mà chẳng rõ
Toàn dã man
trong cơ chế dã man
Đều tuyền truyền
bằng giả tạo mọi đàng
Người “thành vật”
đâu gì còn người nữa
Nên trách Mác
là trách từ cái gốc
Gốc toàn sai khiến
ngọn thảy thành sai
Nên Lênin đâu
khác chỉ quân bài
Nếu không Mác chắc
gì Lê đâu có
Nhưng khi đã biến
ra toàn hệ thống
Vài trăm năm chưa
chắc đã đập ra
Bởi xi măng
khi đông cứng thật rồi
Nó tồn tại chỉ
do từ quán tính
Nó đè nặng lên
loài người bất biến
Vì “bản năng”
đã thắng mọi lương tri
Khiến thảy đều
“quán tính vật” quay về
Mác đã biến đời
khác đâu địa ngục
Bởi quay lại từ
vòng quay nguyên thủy
“Vật chất” hầu
có nhân bản là gì
Mác tự cho là “giải
phóng” loài người
Mà thực chất lại
biến thành tội ác
Mác kéo ngược hầu
bánh xe lịch sử
“Vật” thay người
rồi “vật chất” thay luôn
Chỉ trở nên “quán
tính” mãi tràn lan
Thành thuyết
Mác khác nào đâu tội ác
Bởi hủy diệt nền
Tự do Dân chủ
Người với người
mất bình đẳng giữa nhau
Người tự do độc
lập có còn nào
Người mất hết khiến
người đành hóa vật
Bởi bản năng khi
đã thành “thống soái”
Chỉ biết sao “tồn
tại” cũng đủ rồi
Khiến trở
thành tha hóa mọi nhân quyền
Đời sống chỉ
còn thảy toàn sợ hãi
Bởi xã hội triệt
Tam quyền phần lập
Đệ tứ quyền
cũng còn có chút đâu
Đều tập trung
vào chỉ thảy một người
Cái ngu đó Mác
đã nên tột đỉnh
Người với người
hóa chỉ đầy lừa phỉnh
Áp bức nhau
trong đều chỉ dối dang
Bằng tuyên
truyền lừa gạt đủ mọi đàng
Tội ác đó bởi “độc
tài vô sản”
Mác thật sự thành
khác nào tà thuyết
Hay nhẹ hơn cũng
ngụy thuyết lạ đâu
Làm phi nhân cả
xã hội loài người
Còn khoác lác
tạo “thiên đường” hạ giới
THƯỢNG NGÀN
(22/5/20)
**
NGÔN NGỮ VÀ DÂN TỘC
Nói ra tiếng nói
mỗi người
Nhưng về dân tộc
đó là ngữ ngôn
Khiến thành
giá trị sống còn
Khiến thành ý
nghĩa ngàn năm khác nào
Nhưng nay sao
thảy lạc loài
Nhiều khi ngôn
ngữ chẳng ngoài bá vơ
Toát lên trình
độ ai ngờ
Cả như ý thức
vật vờ lạ chi
Thành ra trí
thức còn gì
Chỉ lòi dốt nát
ngu si ra ngoài
Ngôn từ úp chụp
lòi thòi
Hán cùng thuần
Việt kết vào lung tung
Tạo nên ngôn
ngữ não nùng
Nói lên văn
hóa lùng nhùng lạ đâu
Hạ nguyên
trình độ từ đầu
Của toàn dân tộc
lỗi hầu do ai ?
MÂY NGÀN
(22/5/20)
**
CŨNG VẬY THÔI
Phe nào thắng
cũng vậy thôi
Trước kia đã
có thân Tàu, thân Nga
Bây giờ Nga đã
“đi xa”
Thân Tàu có thắng
cũng là khác chi
Như mây trôi nổi
lạ gì
Có nào dân được
tự mình bầu lên
Mà từ truyền
thống vang rền
Suốt gần thế kỷ
Liên Xô mang về
Người mang đó
chính Bác Hồ
Mang về một bận
còn hoài dài lâu
Nó đâm rễ
nhánh càng sâu
Pháp đi nó thế
cũng sao hơn xưa
Hoan hô buộc
phải lạ chưa
Nếu ai nói ngược
tất thì chộp ngay
Thảnh ra công
đức lâu dài
Bác người giải
phóng cho dân tộc mình
TẾU NGÀN
(22/5/20)
**
NGHĨ CŨNG BÌNH THƯỜNG
“Bác Hồ” nghĩ
cũng bình thường
Thế gian vẫn vậy
mọi đường khác sao
Dễ chi ai quân
tử Tàu
Thành công trao
lại thảy quyền cho dân
Chỉ vì mình vốn
phải cần
Trước theo Lê
Mác nước rồi tính sau
Mục tiêu đã lựa
từ đầu
Quyết lòng đánh
Pháp cũng hầu thế thôi
Khi quyền đã nắm
được rồi
Thì sau mình
chết vào ngay đảng mình
Đều là đồ đệ trung
thành
Mình xong đến
nó mọi phần tự nhiên
Nên dầu bao kẻ
huyên thiên
Tôn vinh “Bác”
thảy cũng vì thế thôi
Liên Xô giờ đã
mất rồi
Con đường “cộng
sản” dễ nào tới đâu
TẾU NGÀN
(20/5/20)
**
SỰ NGHIỆP MỘT NGƯỜI
Thế nào sự
nghiệp một người
Việc làm có lợi
cho đời ngàn thu
Còn không vẫn
kiểu đặc thù
Một thời rồi hết
thiên thu còn gì
Chỉ đều tạm bợ
khác chi
Miệng đời có
phải điều gì sâu đâu
Nếu đều thị hiếu
tào lao
Hay nhằm xu nịnh
một thời rồi xong
NGÀN TRĂNG
(19/5/20)
**
LÀM VUA
Chỉ vua mới có
toàn quyền
Suốt thời quân
chủ nhãn tiền khác đâu
Ngàn năm đã trải
qua lâu
Ngày nay quay
lại cũng âu khác gì
Xưa thân Nga
hoặc thân Tàu
Nay vì Nga đổ
còn Tàu lại thôi
Thần dân chỉ đứng
vòng ngoài
Duy điều làm
được Bác Hồ ngợi ca
TẾU NGÀN
(19/5/20)
**
CHIẾN TRANH VÀ KẾT QUẢ
Chiến tranh kết
quả là gì
Nay toàn nịnh
hót thảy khi buồn cười
Đời thành giòi
bọ cả rồi
Nhất là “trí
thức” cũng đều thối hoang
Như thằng dạy ở
Vĩnh Long
Cũng danh “Tiến
sĩ” mà lòng tối đen
Tên Nguyễn Viết
Thịnh nồng hăng
Viết toàn nịnh
bợ láo liêng Bác Hồ
Hay con Nguyễn
Thị Thu Hương
Luật khoa Hà Nội
mọi đường khác đâu
Chỉ thuần đầu
óc bã hèm
Đọc vào chỉ thấy
đã thèm thế thôi
Khác chi đất
nước tiêu rồi
Khác đâu dân tộc
lạc loài ai hay
Bởi đều “trí
thức” cùi đày
Trí nhân thiếu
cả thành toàn dế giun
TẾU NGÀN
(19/5/20)
**
“QUYỀN” VÀ “NIỀM TIN”
Chẳng ai sinh
được dân ra
Dân là chủ nước
thành ra có quyền
Tại sao chỉ nói
“niềm tin”
Phạm Vũ Quyết
Thắng thảy đều mị dân
Dù là Nguyên Tổng
thành tra
Óc đầu loại ấy
còn ra nỗi gì
Biết chi đất
nước hay dân
Chỉ thuần quán
tính mọi phần vậy thôi
Đều tay “gác cửa”
khác nào
Quyền dân có
biết là sao tới giờ
Hỏi rằng độc lập
tự do
Đánh xong giặc
Pháp lẽ nào có đâu ?
Có chăng do một
số người
Nhân danh này
nọ truyền đời làm quan
Còn vua cũng vậy
thảy toàn
Do “Trời” đặt
xuống dân thành cu li
“Trời” là ông
Mác ông Lê
Ông Mao ông
Sít mọi bề khác đâu
Cho dầu cả đến
ông Hồ
Cũng đều quá
khứ dễ nào muôn năm
Khác chi dân tộc
nhục toàn
Khác chi đất
nước làng nhàng giống ai
Quyền dân
thành thảy chỉ hài
Toàn “tin” vào
Đảng một mai ra gì
Thành nên chạy
chức chạy quyền
Đã thành thực
tế nhãn tiền thấy ngay
Bởi sai nguyên
lý đầu tay
Dễ đâu tốt đẹp
đã thành tự nhiên
Có ai yêu nước
hiện tiền
Mà đều gác cổng
lợi riêng cho mình
Hở mồm là nói
“niềm tin”
Thật toàn tếu
táo quả tình ra chi
TẾU NGÀN
(19/5/20)
MỤC LỤC
13278.
TẾ BÀO NGƯỜI
TRỘN VÀO TẾ BÀO CHUỘT (24/5/20)
13279.
DÂN TỘC, TIẾNG
NÓI, VÀ NGAY CẢ CHỮ VIẾT (24/5/20)
13280.
THẢY NÓI MỘT
CHIỀU (24/5/20)
13281.
ĐỘC LẬP TỰ DO
(24/5/20)
13282.
GIAI THOẠI VỀ
THỦ THIỆM (24/5/20)
13283.
CHỮ I (NGẮN)
VÀ CHỮ Y (DÀI) Ở TRONG TIẾNG VIỆT CHUẨN
(23/5/20)
13284.
MỐI QUAN HỆ GIỮA
LỊCH SỬ VÀ CÁ NHÂN (23/5/20)
13285.
HẾT NÓI ĐƯỢC RỒI
(23/5/20)
13286.
CHUYỆN SINH
SÁU Ở BA LAN (23/5/20)
13287.
DÂN TỘC, TIẾNG
NÓI, VÀ CẢ CHỮ VIẾT RIÊNG (22/5/20)
13288.
GUỒNG MÁY QUỐC
GIA (22/5/20)
13289.
PHÂN CÔNG PHÂN
NHIỆM (22/5/20)
13290.
GIAI TẦNG TRÍ
THỨC, VÀ “GIAI CẤP” CÔNG NHÂN, AI LÃNH
ĐẠO
XÃ HỘI ? (22/5/20)
13291.
NGÔN NGỮ VÀ
DÂN TỘC (22/5/20)
13292.
CŨNG VẬY THÔI
(22/5/20)
13293.
NGHĨ CŨNG BÌNH
THƯỜNG (20/5/20)
13294.
SỰ NGHIỆP MỘT
NGƯỜI (19/5/20)
13295.
LÀM VUA
(19/5/20)
13296.
CHIẾN TRANH VÀ
KẾT QUẢ (19/5/20)
13297.
“QUYỀN” VÀ “NIỀM
TIN” (19/5/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét