TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 400
PHÊ PHÁN VỀ HỌC THUYẾT
“VÔ SẢN CHUYÊN CHÍNH”
CỦA BẢN THÂN CÁC MÁC
(I)
Nó
chính yếu gồm hai khái niệm
Khái
niệm đầu “vô sản” đưa ra
Cái
hai “chuyên chính” lồng vào
Thử
xem Mác nói có nào đúng không ?
Người
trên đời sống nhờ phương tiện
Mới
bảo toàn điều kiện bản thân
Kiểu
như chỗ ở áo quần
Đều
là công cụ ích hoài vậy thôi
Cao
hơn nữa kể thêm tài sản
Nói
rộng ra tiền bạc đều cần
Tuy
là phương tiện muôn phần
Nhưng
đều thiết yếu nhằm đời tự do
Cũng
thảy đúng cả cho loài vật
Như
con chim cần tổ thế thôi
Đến
đều loài kiến loài sâu
Trên
rừng beo cọp cũng đâu khác nào
Dạng
thấp nhất ví như vi khuẩn
Vẫn
dựa vào vật chủ tự nhiên
Đó
toàn quy luật khách quan
Sống
cần phương tiện có đâu không nào
Vậy
mà Mác hô lên “vô sản”
Biến
loài người trái luật tự nhiên
Khác
nào đục đáy dìm thuyền
Sai
điều khoa học khách quan lạ gì
Sở
dĩ vậy bởi vì Mác dỏm
Hiểu
sai toàn xã hội khác đâu
Hiểu
sai lịch sử con người
Đánh
đồng “vật chất” với đời nhân văn
Mác
quy thảy người thành vật chất
Khiến
đưa vào quy luật vu vơ
Gọi
là “biện chứng” vật vờ
Hai
đầu “đối kháng” hủy toàn giữa nhau
Đối
lập đó một đầu Tư bản
Còn
bên kia Vô sản lớp nghèo
Đấu
tranh “loại bỏ” phải đều
Giữa
bên giới chủ với người công nhân
Mác
nhìn thảy kiểu toàn giản lược
Để
từ đây suy khắp mọi điều
Nghĩ
rằng đối kháng càng nhiều
Phải
rồi tiêu diệt chỉ còn một thôi
Tức
Tư bản “tự chôn” cả thảy
Để
chỉ còn Vô sản công nhân
Tạo
ra lực lượng toàn quyền
Hay
là “giai cấp” cuối cùng phất lên
Mác
bảo đó “thời kỳ quá độ”
Cần
chính quyền “chuyên chế” trong tay
Hủy
tiêu dân chủ tự do
Cốt
nhằm tư sản phải đều triệt luôn
Để
từ đây con đường kế hoạch
Bởi
công nhân tự phát làm ra
Hợp
nhau tập thể ta bà
Cùng
chia sản phẩm thảy đều góp vô
Mác
mệnh danh thời kỳ “xã hội”
Hay
chỉ là giai đoạn đầu tiên
Sau
lên một bước kế liền
Đó
là “cộng sản” tự nhiên thảy đều
Từ
đây cũng không còn tiền tệ
Và
dẹp luôn cơ chế thị trường
Đến
như nhà nước tiêu tùng
Bởi
vì pháp luật cần dùng nữa sao
Đời
lúc ấy thảy đều “tự giác”
Lao
động theo năng lực mỗi người
Hưởng
đều tùy thảy nhu cầu
Khiến
làm xã hội khác nào “thần tiên”
Mác
đâu khác giống anh càn dở
Chỉ
nói đều hoang tưởng tứ tung
Thảy
toàn tưởng tượng khôn cùng
Có
chi thực tế cuộc đời chút đâu
Trái
tâm lý con người tư hữu
Đã
nêu lên vốn thảy từ đầu
Tự
nhiên quy luật đều hầu
Mọi
loài có thảy bởi điều khách quan
Thêm
sản xuất phải nhờ kỹ thuật
Vốn
do đều khoa học tạo ra
Dựa
vào nghiên cứu sâu xa
Dễ
đâu sản xuất luôn thuần bằng tay
Như
sản xuất tự hào “tập thể”
Kiểu
dùng đều “cơ bắp” không cùng
Bằng
thuần “ý thức công nhân”
Mác
luôn nghĩ đó mới nên dồi dào
Nó
sẽ chảy ra như “nguồn suối”
Bởi
vì giờ tư hữu còn đâu
Có
chi “bóc lột” được nào
Nên
đều “làm chủ” tự mình hân hoan
Trong
ý thức đều toàn phấn khởi
Khiến
“tinh thần cộng sản” thành hình
Mọi
người đều thảy vì mình
Còn
mình cũng phải vì cho mọi người
Thật
tưởng tượng kiểu đều ấu trĩ
Mác
quên đi người vẫn bản năng
Quên
đi “tâm lý” đều hằng
Để
nhìn cơ chế kiểu “guồng máy” thôi
Đó
quan điểm đời đều cơ giới
Người
hóa toàn “cơ khí” lạ gì
Còn
nào thực tại con người
Bởi
đều “vật chất” trong ngoài vậy luôn
Làm
Thuyết Mác sai từ cơ bản
Kiểu
“vật mà biện chứng” được sao
Người
như cơ giới khác nào
Thật
điều ngớ ngẩn trái toàn nhân văn
(II)
Nên
khiến thảy tiền đề đặt trật
Dễ
nào đâu kết luận rút ra
Biến
đều luẩn quẩn ta bà
Như
gà mắc tóc ghịt vào với nhau
Chẳng
tiến tới mà đều lùi lại
Bởi
đều toàn mất hướng đi lên
Người
đành co cụm lềnh bềnh
Mác
thành phá hoại quả nào còn chi
Biến
xã hội hóa nên tiêu cực
Mác
lại cho “tích cực” thảy lầm
Bởi
sai nguyên lý ầm ầm
Nước
đều “chảy ngược” về nguồn lạ đâu
Mác
cho đó để làm “cộng sản”
Về
sơ khai kiểu thảy ban đầu
Tự
cho “khoa học” lạ nào
Mác
ngây thơ cụ kiểu đều giả nai
Nên
mục đích “độc tài vô sản”
Đều
chẳng qua nhằm để tóm vào
Đàn
bầy cả lứa nháo nhào
Trước
sau đơn nhất để nhằm trị nhau
Khiến
sản xuất như trên đã nói
Hết
còn điều nội lực phát huy
Biến
ra nghèo xát lạ gì
Khác
nào mục đích thảy hoài vu vơ
Vả
hơn thế tự do tiêu diệt
Mất
thảy toàn sáng kiến cá nhân
Lấy
đâu phát triển mọi phần
Còn
ai đóng góp khiến đều thụt lui
Đó
chưa nói chỉ nhằm lợi dụng
Tài
sản vào một nhóm mà thôi
Tay
người quản lý phải rồi
Gọi
là “lãnh đạo” quả toàn trớ trêu
Còn
đâu nữa cá nhân tư hữu
Mà
biến đều tài sản “của chung”
Mọi
người “vô sản” tột cùng
Chỉ
ai “quản lý” mới thành cơ ngơi
Nhờ
tất cả thu vào một mối
Quyền
lực đều có thảy trong tay
Dưới
trên hệ cấp đủ đầy
Kiều
đều mạng lưới khó nào mất đi
Tạo
một kẻ “làm vua” cả thảy
Dưới
chỉ đều đôi kẻ cận thần
Triều
đình riêng chốn rần rần
Dân
thành nô lệ miệng mồm khóa luôn
Người
sống kiếp cu li là thế
Bởi
còn đâu phương tiện riêng mình
Hóa
đều dơ dáng dại hình
Như
loài giun dế quả tình khác sao
Bởi
muốn sống phải đều “tuân thủ”
Phải
“ngợi ca” thể chế độc tài
Ai
đi ngược lại hóa hài
Trò
cười thiên hạ dễ nào dám đâu
Nên
đời tưởng khôn mà thành dại
Bởi
thảy khi tốt xấu lộn sòng
Cùng
đều chảy ngược một dòng
Thành
phi nhân đạo thảy càng đáng thương
Đó
thực tế mọi đường là vậy
Mác
mệnh danh tạo dựng “địa đàng”
Thật
đều ngụy biện kiểu toàn
Tự
cho bước tới lại thành bước lui
Khiến
lịch sử đi lùi là vậy
Bởi
ngược đều thực tế khách quan
Vì
toàn trái luật tự nhiên
Làm
sao phát triển đi lên được nào
Kiểu
bon sai cây trồng nơi chậu
Nào
giống như ngoài đất tự do
Hay
gà công nghiệp nhốt chuồng
Dễ
nào bay nhảy như ngoài tự nhiên
Thành
Mác thảy thuyết đều dại dột
Phản
loài người ngay thuở ban đầu
Phản
đều lịch sử toàn hầu
Nắm
đầu giật lại đằng sau lạ gì
Mác
bởi vậy hóa thành phản động
Bởi
giật lùi xã hội loài người
Giật
lùi nhân cách cuộc đời
Biến
toàn bát nháo khiến đều trớ trêu
Bởi
hiểu sai về toàn “giai cấp”
Khiến
còn đâu khái niệm nhân văn
Đưa
vào xấp nhập nhì nhằng
Đàn
bầy hóa để tưởng đều là hay
Mác
lại hiểu trật toàn xã hôi
Vốn
phải trên căn bản con người
Nhân
văn độc lập tinh thần
Mới
làm xã hội được càng tiến lên
Tức
nguyên lý tự do độc lập
Mới
con người phát triển tự nhiên
Mới
đều bình đẳng ưu tiên
Mới
đều nhân cách nhãn tiền lạ chi
Còn
lại hiểu kiểu đều sai lệch
Hóa
đàn bầy một đám như nhau
Đếm
đầu cốt để chia xôi
Đó
thành loài vật con người còn đâu
Khiến
mất thảy mọi điều nhân bản
Dễ
làm sao đời được đi lên
Hóa
thành đều chỉ cùn mằn
Tự
do dân chủ bởi toàn mất tiêu
Thành
Mác ngược lại đều thực tế
Vận
hành sai nguyên lý rõ ràng
Máy
nào mà chạy được toàn
Bởi
vì tréo cẳng ngỗng càng vậy thôi
(III)
Vì
xã hội biến toàn guồng máy
Mác
tưởng đâu điều thảy tối ưu
Nhưng
thành thực tế chỉ ngu
Bởi
đều giả tạo đâu nào khách quan
Vì
lịch sử đi lên từng bước
Đều
chỉ qua tâm lý khách quan
Nhân
văn tình cảm bao toàn
Cộng
thêm lý trí chỉ càng tự nhiên
Trên
nền đó phát minh kỹ thuật
Đâu
phải đều giằng xé chia nhau
Phải
đâu chận cẳng đạp đầu
“Đấu
tranh giai cấp” kiểu hầu bá vơ
Mác
quy thảy đó vào tư sản
Bởi
chẳng qua tâm lý điên gàn
Cốt
nhằm thị hiếu chỉ toàn
Nhìn
đều cảm tính mơ màng lạ chi
Biến
xã hội “dã tràng xe cát”
Dẫu
trăm năm khó tiến lên nào
Cắn
đuôi kiểu giống thằn lằn
Gà
cồ ăn quẩn quanh gần cối xay
Làm
xã hội đều thành bế tỏa
Kiểu
nhốt vào đường cống lạ chi
Bốn
bề kín mít còn gì
Gọi
là “chuyên chính” quả thì tiếu lâm
Trong
khi chỉ đều người cả thảy
Đâu
qua nào thời hạn trăm năm
Để
rồi lớp kế thế vào
“Độc
tài vô sản” khác nào chỉ ngu
Bởi
đời vẫn giống toàn dòng nước
Chảy
hoài luôn đông cứng được nào
Để
trên dưới sắp đều vào
Nhằm
từng giọt nước phải cùng tuân theo
Khiến
xã hội thành đều gượng ép
Quyền
vào tay thiểu số độc quyền
Chia
nhau hưởng lợi nhãn tiền
Còn
toàn xã hội hóa đều cu li
Làm
bế tắt nhân quần cả thảy
Mác
Khác đâu phản động tột cùng
Phi
nhân đến độ não nùng
Tự
cho “giải phóng” loài người kiểu ngu
Thành
thuyết Mác ruồi bu rõ rệt
Trên
trăm năm gạt thảy loài người
Ép
vào khái niệm mù lòa
“Đấu
tranh giai cấp” có ngoài vậy đâu
Dụ
khị kiểu “thiên đàng cộng sản”
Nhằm
gạt tràn những kẻ dốt đui
Bởi
lầm quan điểm ruồi bu
Có
đâu thực tế để thành công sao
Vì
nó đã khởi đầu ngược ngạo
“Vật
chất” sao xây được địa đàng
Bởi
đều phi hóa tinh thần
Thủ
tiêu truyền thống ngàn đời lạ chi
Mác
quy thảy đó đều “tư sản”
Nhằm
biến ra vô sản mới ngầu
Thêm
còn “vô sản độc tài”
Hóa
đều tiêu cực ghịt đời khác sao
Nên
thoái hóa thảy đều nhận thảy
Ác
cũ sinh ác mới còn nào
Như
cây trái độc đem rào
Khi
nào trái ngọt mới thành hiện ra
Độc
tài mới thay vào lớp cũ
Dễ
đời nào xuất hiện tự do
Nó
thành chỉ mãi diễn trò
“Thời
kỳ quá độ” mút mùa đâu thôi
Đâu
có thể mười năm rồi hết
Hay
trăm năm cũng có qua đâu
Ngàn
năm cũng chỉ thều thào
Mác
thành phản động lại nào đâu hay
Bởi
khi đã “cài” xong guống máy
Nó
hoài đều cứ thế mà quay
Tới
khi gãy trục văng vành
Bởi
toàn nguyên lý trật chìa khác sao
Thành
Mác thảy làm đời u trệ
Có
khác nào hủy hoại nhân gian
Trăm
năm nay thấy rõ ràng
Kiểu
đều tiêu cực chỉ càng đua nhau
Đời
hóa thảy chỉ còn mặt trái
Để
chia nhau một kiểu độc quyền
Liên
quan cấu kết nhãn tiền
Sinh
sổi nầy nở đều toàn khác đâu
Nhưng
ai đã qua cầu mới biết
Còn
ngoài nhìn tưởng quả thần tiên
Bị
đều che kín khắp miền
Tuyên
truyền hũ nút bịt đều thấy sao
Nên
Mác thảy sai lầm nguyên lý
Cũng
là sai cơ bản khác nào
Bởi
khi nguyên lý gãy rồi
Mọi
điều kết quả phải đều tiêu tan
Mất
cả thảy chì chài quả vậy
Hi
sinh đều quá khứ còn đâu
Khiến
cùng hiện tại một màu
Tương
lai xâu chuỗi khác nào hủy theo
Tưởng
đời thảy không còn “giai cấp”
Mác
mơ điều nghịch lý lạ nào
Bởi
“giai cấp mới” thay vào
Lại
toàn như cũ quả rồi khác chi
Mà
chỉ thảy thêm toàn tệ hai
Bởi
vì điều chọn lọc có đâu
Mà
càng khiến lại thụt lùi
Bởi
đều trái ngược với nguồn phát huy
(IV)
Dẫu
sông chảy nhằm đều ra biển
Nay
lý đâu quay lại cội nguồn
Khác
nào Mác thảy tầm ruồng
Gạt
làm “cộng sản” để thành trớ trêu
Bởi
quá khứ luôn đều qua hết
Ngàn
năm xưa khó lại moi lên
Khiến
thành tâm thức cùn mằn
Kiểu
đều hóa thảy thằn lằn cụt đuôi
Nên
Mác quả thảy toàn nghịch lý
Muốn
“độc tài vô sản” kết chung
Tạo
đều trái đắng quả càng
Lội
dòng nước ngược quả toàn khác đâu
Nên
thuyết Mác nếu mà toàn đúng
Cưỡng
bức người cũng chẳng có sao
Đằng
này nó chỉ tào lao
Vậy
mà “độc đoán” quả nào xứng đâu
Bởi
cầu thiện phải cần trao đổi
Mới
tìm ra kết quả chỉnh chu
Đàng
này Mác hóa địch thù
Độc
tài bất chấp điều mình dúng sai
Kiểu
như vậy khác nào tai hại
Bởi
thủ tiêu chân lý lạ kỳ
Để
thành bán chó treo dê
Khiến
người nhầm lẫn tưởng toàn của ngon
Vậy
đâu khác Mác sai nguyên tắc
Do
khởi đầu nguyên lý đã sai
Quy
đều “vật chất” lạ nào
Trong
khi điều đó chưa hề căn cơ
Bởi
vũ trụ còn nhiêu bí mật
Khoa
học cần phải mãi tìm luôn
Giống
như triết học mọi nguồn
Bởi
đều chân lý đâu toàn giản đơn
Đã
vật chất còn hô “biện chứng”
Mác
tự hào “lật ngược” Hegel
Kiểu
đều lật ngược trật chìa
Khác
đâu ngụy biện thiên thu dại khờ
Để
liên kết “đấu tranh giai cấp”
Từ
tiền đề đó thảy rút ra
Chỉ
đều ngụy biện quỷ ma
Cốt
nhằm xấp nhập có mà lạ chi
Nên
đâu phải ý đồ đúng đắn
Mới
thành ra chỉ khoái “độc tài”
Lấy
chi căn cơ được nào
Đều
nhằm khiên cưỡng ép vào vậy thôi
Cố
kết luận kiểu đều ảo tưởng
Kiểu
giống như nước bốc lên trời
Kế
rồi tan loãng mọi nơi
Có
chi xây dựng “địa đàng” được sao
Thành
Mác thảy đưa vào ảo ảnh
Làm
nhân quần mù rối lung tung
Giống
anh say rượu khật khùng
Chân
nam chỉ thảy đá đều chân xiu
Nên
ảo tưởng lại còn độc đoán
Chỉ
khiến đời hại thảy mọi nơi
Tạo
nên cái dốt vẽ vời
Thảy
đều cuồng tín còn nào nói sao
Lỗi
nguyên thủy chính đều Mác vậy
Bởi
vì do phương pháp luận sai
Có
đâu kết quả hòa hài
Mà
làm hệ thống chỉ đều lững lơ
Kiểu
chân nam đá toàn chân bắc
Đều
nhì nhằng khiến thảy rồi nùi
Biến
toàn ngụy biện mịt mù
Làm
đều nghễnh ngãng cho dù ở đâu
Chỉ
bởi Mác dựa vào “Vô sản”
Mà
thành phần dễ vốn tạp nham
Triệt
nguồn trí thức thảy toàn
Mác
thành phản lại con người tinh hoa
Mác
mù quáng thảy đều “giai cấp”
Khiến
bỏ luôn trí tuệ khách quan
Hủy
luôn chân lý mọi đàng
Chỉ
còn mê tín quà càng khác sao
Mác
chỉ hóa tầm phảo là vậy
Tạo
thành ra ảo ảnh loài người
Trăm
năm nhân loại lạc loài
Đó
đều tội Mác có nào tội ai
Bởi
khiến thảy ra toàn lợi dụng
Cùng
mập mờ mù quáng tin theo
Hóa
toàn nhân cách đều lèo
Tự
do dân chủ còn nào có đâu
Vì
độc đoán dễ thành mù quáng
Dễ
thành đều chà đạp tha nhân
Để
nhằm lạm dụng mọi phần
Gây
nên tội lỗi vạn lần khác sao
Đó
đều thảy nạn nhân của Mác
Hay
hóa toàn đồng lõa lạ nào
Làm
cho nhân loại cào cào
Mênh
danh “giải phóng” khác nào ngu ngơ
Vậy
tóm lại đến đây kết luận
Thuyết
Mác đều lầm lẫn vạn phần
Chủ
trương đến thảy tinh thần
Mục
tiêu đều trật đâu cần nói sao
Giờ
thế giới đã đều rõ cả
Trừ
những ai cố đấm ăn xôi
Hay
còn mờ mịt lạ nào
Đỉnh
cao trí tuệ vẫn đều còn tin
Dẫu
trăm năm vẫn thành công cốc
Hay
ngàn năm bổng hóa dại khờ
Ôm
chân thuyết Mác khác nào
Như
anh mù mãi toàn hoài đi đêm
(V)
Mác
hóa thảy “cha già” nhân loại
Kiểu
“cha già” dân tộc khác nào
Buộc
dân mê mẩn ào ào
“Tung
hô” tuyệt đối còn nào nhân văn
Bởi
người thảy trên toàn thế giới
Đều
luôn quyền bình đẳng giữa nhau
Có
ai “cha chú” được hầu
Để
dùng chân đạp lên đầu nhân gian
Ai
cũng thảy phải toàn xếp lớp
Tiếp
nối qua thế hệ của mình
Góp
công góp sức vài phần
Vào
cho xã hội chết rồi ra đi
Thế
hệ khác tiếp theo luôn thế
Khác
chi đời tiếp nối nhau hoài
Tự
do dân chủ rạch ròi
Bầu
người đại diện ra cầm quyền thôi
Cầm
quyền mỗi nhiệm kỳ tất yếu
Nào
phải đâu mút chỉ cà na
Tam
quyền phân lập chia ra
Cốt
cùng kiểm soát nhau là vậy thôi
“Đảng
chính trị” chỉ hầu công cụ
Mục
đích duy việc giới thiệu người
Dân
bầu lựa chọn người nào
Mới
thành chính đáng mới đều khách quan
Vì
ai cũng ngang hàng cả thảy
Chỉ
khác khi tài đức cao hơn
Có
nhiều trí tuệ mở mang
Cùng
nhiều đạo đức mới càng giúp dân
Đâu
có phải dựa vào “giai cấp”
Kiểu
Mác hô chỉ thảy là ngu
Mác
thành giống kẻ tội đồ
Hại
toàn lịch sử có nào lạ đâu
Làm
xã hội cùn mằn mọi lối
Người
hóa thành phần lớn cu li
Kiểu
như bầy cún lạ gì
Suốt
đời ngoe ngẩy đều thì cái đuôi
Thời
nước ta Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp
Thảy
“oai phong” tứ trụ triều đình
Tuyên
truyền cưỡng bức dân mình
Làm
nền giáo dục biến thành vong thân
Từ
học đường bao luôn xã hội
Chỉ
rập khuôn vô thảy một chiều
Đưa
vô Hiến pháp vậy đều
Biến
ra đất nước kiểu nồi bánh bao
Mà
phần ruột Liên Xô đưa lại
Bột
vỏ ngoài Trung Quốc mang sang
Tuyên
truyền kiểu thảy bộn bàng
Làm
dân ngu hóa ai toàn không hay
Bao
thế hệ loay hoay kiểu vậy
Từ
Bốn lăm cho đến Năm tư
Bảy
lăm tiếp nối tới chừ
Đâu
nào “cách mạng” được gì nước ta
Làm
dân tộc mù lòa thấy rõ
Lớp
trẻ đều óc não một chiều
Thành
ra dân trí có nào
Cả
như dân khí thảy đều tiêu tan
Khiến
sỉ nhục Tây Hồ cả thảy
Chí
dồn vào khai hóa quốc dân
Lại
thành đất nước bần thần
Khác
chi xuống cấp mọi phần tung hô
Nên
nghĩ lại quả đều do Mác
Bởi
xướng lên “Vô sản độc tài”
Loài
người đem thảy cột vào
Đâu
còn xã hội có nào tự do
Lại
hô “đảng cầm quyền” mới lạ
Lấy
lý đâu giải thích được nào
Chẳng
qua chỉ nói một chiều
Đánh
Tây mục đích chỉ nhằm vậy thôi
Tạo
thực tại mút mùa lệ thủy
Hoài
tin theo phù thủy Mác xưa
Quên
đi dân tộc thảy rồi
Chỉ
còn quyền lợi chia đều riêng tư
Cũng
cụ thể ngược đều xã hội
Bởi
thật ra phản lại con người
Hết
còn bình đẳng mọi chiều
Mà
thành nô lệ ép vào lẫn nhau
Làm
đất nước biến toàn guồng máy
Mọi
răng cưa răm rắp khớp nhau
Còn
đâu nữa thảy con người
Đều
là vật thể bị toàn vào khuôn
Mác
phản bội loài người là vậy
Thành
hóa ra chỉ kẻ tội đồ
Gạt
tràn lịch sử lạ nào
Rao
điều “giải phóng” độc tài tròng vô
Khác
chi đó thảy toàn gạt gẫm
Trêu
đầu dê bán chó cho người
Chủ
quan mình thảy đưa vào
Buộc
toàn xã hội cúi đầu phải theo
Đâu
có phải giúp đời nghiên cứu
Nhằm
vạch ra chân lý khách quan
Mà
đều cưỡng chế thảy toàn
Kiểu
dùng bạo lực thật càng trớ trêu
Qua
trăm năm giờ đều thấy rõ
Mác
cốt điều “ý hệ” khác chi
Kiểu
đều “thị hiếu” vài người
Chụp
toàn xã hội ngóc đầu chẳng lên
Đó
đâu nữa tinh hoa trách nhiệm
Mà
chỉ còn kiểu thảy mù mờ
Cối
xay ăn quẩn gà tồ
Hại
đều đất nước sớm cần bỏ đi
TIẾNG
NGÀN
(09/5/21)
**
MÀU
TÍM HOA SIM
Tuổi thơ ta ở Thăng Bình
Cứ vào rừng núi đều nhìn thấy sim
Đó là thời buổi chiến tranh
Mọi nơi nổng vắng có sim bạt ngàn
Lớn lên được đọc Hữu Loan
Màu Hoa Sim Tím thêm càng yêu hơn
Rồi nghe cả nhạc phổ thơ
Dzũng Chinh tuyệt diệu ai ngờ thế sao
Đến nay nghe vẫn ngọt ngào
Lời thơ tiếng nhạc quyện vào màu sim
Màu hoa tím nhạt lắn chìm
Nhớ xưa đồng nội sim nhòa chiều mưa
Sim bầu xen với sim mua
Sim bầu trái ngọt sim mua tươi màu
Sim mua mọc ở đường dài
Trái đâu ăn được hoa nhìn dễ thương
Cánh to thuần thảy màu hồng
Nhị vàng ở giữa nổi toàn sim mua
Vùng nơi Bàu Nú có thừa
Khỏi lên Bình Quý hoặc vào Ao Vuông
Mà cần leo tới Núi Vàng
Chung quanh liền thấy ngập tràn đồi sim
Dọc dài thoai thoải bên triền
Mộ ngài Thỉ Tổ xưa đều chôn đây
Núi Vàng khung cảnh đẹp thay
Ai từng lên đó ngất ngây ra liền
Lúc còn ở tuổi thiếu niên
Được lên trên đó vài lần với cha
Nhưng rồi lớn ở phương xa
Thành ra mộ Tổ ít lần về thăm
Tổ xưa từ xứ Nghệ An
Và thời Chúa Nguyễn đã vô nơi này
Tiên phong khái phá rừng già
Làm thành khởi điểm của làng Hà Lam
Giờ đây đã mấy trăm năm
Non năm thế kỷ nếu như chẳng lầm.
Nên nay
dù gốc xứ Nghệ An
Nửa thiên niên kỷ biết tìm nơi mô
Có lần nghe thoáng Tả Ao
Nhưng chưa đến đó biết nào đúng chăng
SẮC NGÀN
(07/5/21)
**
NÓI THÊM MỘT LẦN CHO DỨT VỀ
GIAI CẤP VÀ ĐẤU TRANH GIAI CẤP
TRONG LICH SỬ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(I)
Trong
trời đất nhiều điều có sẵn
Dễ
con người quyết định được sao
Kiểu
như giới tính ban đầu
Phân
ra nam nữ chỉ hầu tự nhiên
Vì
đó để âm dương hòa hợp
Cùng
giao nhau giữ vững lâu dài
Tạo
ra trường cửu giống nòi
Giúp
cho vạn vật mãi hoài còn luôn
Hay
trái đất chia ra đối cực
Làm
từ trường quả được phát sinh
Hoặc
như điện cực âm dương
Nếu
không có cả đời nào dễ đâu
Nên
tiến hóa đều từ nền tảng
Phải
diễn ra trên cái ban đầu
Dễ
chi mà thảy phá rào
Gây
toàn đứt đoạt còn nào đi lên
Cả
cách mạng nếu nhằm giải phóng
Khỏi
mọi điều bế tắt chủ quan
Đang
đều phong tỏa hoàn toàn
Dễ
đâu triệt gốc khách quan bao giờ
Như
cái cây gồm nhiều cánh lá
Chỉ
đều do quy luật tự nhiên
Tạo
ra cân đối trước tiên
Giúp
sau đầy đủ nhãn tiền triển khai
Nó
xuất phát đâu tiên từ hạt
Mà
buổi đầu đơn nhất bên trong
Để
sau khi được nẩy mầm
Hóa
cây to lớn dần dà về sau
Nhờ
vậy mới đơm bông kết trái
Nhằm
cho ra thế hệ sau này
Thiên
nhiên cứ vậy quay hoài
Ngàn
năm tồn tại luật đều khách quan
Hay
bàn tay ngón dài ngón ngắn
Song
đều cùng hòa hợp tự nhiên
Giúp
cầm nắm mọi hiệu năng
Loài
người tiến hóa đã thành tinh hoa
Tức
tóm lại giống toàn cơ thể
Mọi
cơ quan dầu thảy khác nhau
Cả
trong mỗi loại tế bào
Như
ngoài khác ở cổ đầu chân tay
Vẫn
đơn nhất bản thân là một
Duy
trì đều chủ thể tự nhiên
Mỗi
người ý thức chủ quan
Tuy
đều cơ thể giống nhau bề ngoài
Mỗi
xã hội cũng hoài kiểu vậy
Dầu
qua nhiều thế hệ khác nhau
Trăm
năm dẫu chỉ đời người
Ngàn
năm nhân loại luôn hoài tiến lên
Nên
dị biệt vốn điều tất yếu
Cần
phân chia nhưng vẫn hòa đồng
Nhất
nguyên một thể không cùng
Và
điều dị biệt chẳng ngoài khách quan
Trời
đất thế nhân gian cũng vậy
Thảy
đều chung nguyên lý cuộc đời
Phân
chia nhưng giữ một hoài
Mới
thành phong phú mọi điều lạ đâu
Cái
nhất thể luôn luôn vẫn một
Cộng
đồng người thế giới khác sao
Nhưng
phân ra những quốc gia
Để
cùng một gốc nhưng đều lớn lên
Đó
đích thật dòng sông lịch sử
Trôi
chảy từ nguồn suối ban đầu
Trải
bao uốn khúc thác ghềnh
Nhưng
rồi ra biển lại thành cùng chung
Tức
lịch sử hình thành từng bước
Đâu
thuần theo thị hiếu chủ quan
Hay
nhằm cảm tính mọi đàng
Mà
đều nguyên lý khách quan muôn đời
Như
xã hội khởi đầu tiến hóa
Đều
bắt nguồn từ thảy cá nhân
Mỗi
người như một hạt nhân
Trở
thành phản ứng dây chuyền về sau
Mới
cá nhân đều không y hệt
Mà
luôn luôn khác thảy trong ngoài
Dẫu
chung cùng một giống loài
Mà
đều khác biệt theo từng nội dung
Trong
gia đình cũng đều như vậy
Như
bàn tay ngón ngắn ngón dài
Vốn
cùng đơn vị ban đầu
Nhưng
tương lai vẫn mỗi người ra riêng
Cả
tài năng cá nhân khác biệt
Do
học hành nhận thức khác nhau
Đến
như tính khí rõ ràng
Mỗi
người tốt xấu đâu toàn hệt y
Thêm
mỗi lúc tùy vào hoàn cảnh
Khiến
càng sau dị biệt càng nhiều
Trở
nên phức tạp mọi chiều
Cuộc
đời là vậy có đâu tương đồng
Bởi
nguyên tắc đời luôn tương đối
Có
đâu đều giống thảy mọi người
Dễ
chi “thế giới đại đồng”
Như
điều Mác nói khác nào cuồng ngông
Mọi
dòng sông dẫu tuôn ra biển
Nhưng
dễ nào phải thảy nhất thời
Mà
bao phức tạp trên đời
Núi
cao đồng rộng khó nào chảy nhanh
Sát
bờ biển chạy quanh vẫn có
Hoặc
vắt qua sa mạc khô cằn
Dù
sông dẫu có đôi bờ
Vẫn
đều quy ước bề ngoài vậy thôi
(II)
Bờ
hữu ngạn hay bờ tả ngạn
Có
nào đâu “tranh đấu” lẫn nhau
Mà
luôn kết hợp chỉ hầu
Coi
thành “đối lập” khác nào sảng mê
Mà
duy thảy vẫn đều dòng nước
Tùy
nắng mưa khúc đục đoạn trong
Hay
theo điều kiện tự nhiên
Khách
quan thay đổi chủ quan theo đều
Nhưng
chủ thể mới điều luôn chính
Luật
đấu tranh chỉ mãi thường tình
Dựa
vào hoàn cảnh của mình
Với
đều xã hội hay cùng tự nhiên
Luật
tranh đấu sinh tồn vốn vậy
Nó
thường luôn buộc thảy phát sinh
Cũ
xong mới lại tới liền
Đời
luôn vận động dễ mà khác đâu
Nhưng
nhờ vậy loài người phát triển
Tức
kinh qua tranh đấu sinh tồn
Vươn
lên bởi thảy từng người
Để
rồi cộng hợp hóa thành quả chung
Nói
cách khác đời hai phương diện
Tiêu
cực cùng tích cực đi đôi
Cá
nhân nơi thảy mỗi người
Cùng
toàn xã hội luôn đều cách chung
Mác
lại bảo “đấu tranh giai cấp”
Biến
thành điều huyễn hoặc mơ hồ
Chỉ
do tưởng tượng khác nào
Lấy
điều không thật bám vào quả ngu
Bởi
“giai cấp” khác đâu trừu tượng
Khái
quát theo từng loại cá nhân
Để
thành ý niệm phạm trù
Hay
đều gán ép có nào thực đâu
Vì
đời luôn giàu nghèo khác biệt
Lại
hô ra “đối kháng” mọi điều
Còn
cho “mâu thuẫn” kiểu liều
Mác
thành đầu óc đều gàn khác sao
Toàn
cảm tính khiến phi khoa học
Chẳng
dựa theo nguyên lý trên đời
Mà
vào thị hiếu lạc loài
Để
nhằm đồng đẳng đếm đầu chia xôi
Dẫu
cá nhân mỗi người mỗi khác
Muôn
tấm lòng đều chẳng giống nhau
Khả
năng thảy khác biệt nhiều
Lại
hoài thay đổi lúc này lúc kia
Vậy
đâu dễ đời đều “đồng đẳng”
Kiểu
“cá mè một lứa” thành ngu
Làm
cho thiên hạ rối bù
Kẻ
nhằm lợi dụng thảy nhào toàn vô
Bởi
giàu nghèo khác đâu xã hội
Vẫn
điều thường muôn thuở xưa nay
Nguyên
do hàng vạn đủ đầy
Phải
đâu “bóc lột” mới đều một thôi
Vì
Mác chẳng hiểu gì kinh tế
Chẳng
hiểu chi nguyên tắc thị trường
Buộc
cùng trao đổi mọi đường
Mới
làm xã hội thảy toàn đi lên
Do
kinh tế căn cơ cả thảy
Làm
đổi thay xã hội khác nào
Khiến
hai yếu tố hợp vào
Bên
này tác động lên toàn bên kia
Lại
kinh tế chủ về sản xuất
Tức
chủ về sản phẩm làm ra
Phân
chia kết quả bao la
Tùy
theo cơ chế thảy đều trước sau
Mà
cấu trúc của toàn xã hội
Thảy
đều do lịch sử tạo thành
Bởi
từ quá khứ làm nền
Tương
lai hiện tại buộc liên kết vào
Guồng
máy đó phải đều tự động
Nhờ
dựa vào “tư hữu” cá nhân
Cuộc
đời giao tiếp mọi phần
Sinh
tồn phát triển phải cần vậy thôi
Chính
tư hữu vốn nguồn kích thích
Để
làm thành động lực đi lên
Vậy
nên nếu bị cắt cùn
Người
người tê dại hóa ra chai ỳ
Kiểu
“cộng sản” khác gì là thế
Bởi
“cha chung” ai có khóc sao
Khác
đâu thị hiếu tầm phào
Mác
sai nguyên lý trật điều khách quan
Hơn
thế nữa còn điều quan trọng
Giúp
làm cho kinh tế tiến lên
Đó
là kỹ thuật tạo nền
Hoàn
toàn khác với cái cày con trâu
Đời
tiến hóa qua thời đồ đá
Nhờ
làm ra khí cụ đầu tiên
Giúp
vào tác động tự nhiên
Con
người làm chủ được phần thức ăn
Từ
đồ đá rồi tìm ra lửa
Mới
từ đây tiến hóa bước dài
Chuyển
qua đồ sắt đồ đồng
Càng
làm kỹ thuật dần dà phát huy
Nhờ
con người dựa vào lý trí
Dần
tách ra động vật tự nhiên
Tiến
lên khoa học ưu tiên
Đưa
vào nghiên cứu luật đều căn cơ
Để
nhờ đó tìm ra nguyên lý
Nằm
bên trong vạn vật thảy đều
Tạo
ra kỹ thuật thêm nhiều
Dựa
vào ứng dụng càng đều phát huy
(III)
Khiên
từ chỗ làm ra sản phẩm
Chỉ
cốt nhằm trực tiếp đổi trao
Bây
giờ tiền tệ thay vào
Đều
thành đơn vị định toàn giá chung
Dẫu
ban đầu vỏ sò vỏ ốc
Hay
vật nào quý hiếm tự nhiên
Tiến
lên tiền giấy tiền vàng
Nay
thành tài khoản ngân hàng khác sao
Cuộc
tiến hóa đó dài ngàn dặm
Từ
hoang sơ tới thảy văn minh
Đều
qua nổ lực tự mình
Hoặc
đều tranh đấu với cùng thiên nhiên
Có
đâu phải “đấu tranh giai cấp”
Như
hai người con thỏ “xé đều”
Rơi
vào ngõ cụt toàn lèo
“Tịt
ngòi” đâu có tiến nào nữa đâu
Thành
Mác thảy nhìn đời tiêu cực
Hay
nhìn theo chỉ mặt đa đoan
Chỉ
tầm vụ lợi tầm thường
Tạo
đều ích kỷ mọi đường lạ đâu
Tức
nói khác tầm nhìn cục bộ
Chẳng
mở ra lịch sử toàn cầu
Mở
ra bao quát loài người
Mà
nhằm “giai cấp” cốt đều bó vô
Quên
con người vốn điều căn bản
Lại
mục tiêu cốt yếu ở đời
Nhân
văn đều thảy khác nào
Mục
tiêu phát triển tinh thần tự do
Để
chủ yếu trí năng là chính
Vật
chất đều công cụ giúp vào
Mác
toàn suy nghĩ ngược đời
Dồn
đều “vật chất” lên đầu quả kinh
Tự
hào thảy là mình “duy vật”
Đâu
biết sai nguyên lý từ đầu
Vật
mà “biện chứng” lạ nào
Cái
ngu của Mác tào lao thấy đều
Bởi
tảng đá triệu năm vẫn đá
Có
bao giờ “biến hóa” thành cây
Hiểu
đều kinh tế cù nhầy
“Đấu
tranh giai cấp” cho đều tiến lên
Trong
khi đó dựa trên kỹ thuật
Mới
làm đời phát triển lên dần
Xuyên
qua vật chất một phần
Nhằm
làm xã hội tinh thần triển khai
Giúp
xã hội được toàn hạnh phúc
Hỗ
tương nhau phát triển hài hòa
Cá
nhân cùng với cộng đồng
Không
hề mâu thuẫn không thành ngược nhau
Đời
muốn vậy phải cần khoa học
Lẫn
dựa vào tình cảm nhân văn
Lấy
điều giáo dục làm nền
Tạo
ra nền móng bền lâu loài người
Đó
mới thảy hoài điều thực chất
Cũng
là điều thực tế tự nhiên
Trong
khi Mác chỉ chủ quan
“Đấu
tranh giai cấp” nghĩ toàn hiệu năng
Đều
lý luận trật chìa mọi mặt
Lại
còn cho quy luật khách quan
Làm
đời điên loạn thảy toàn
“Độc
tài vô sản” nhằm càng nhét vô
Chỉ
bởi Mác thảy đều mê tín
Do
tin càn biện chứng Hegel
Gốc
là biện chứng duy tâm
Đổi
qua “duy vật” Mác càng thành ngu
Để
tuyên bố đem thầy “lật ngược”
Bởi
chân đưa thảy hết lên đầu
Mác
cho huyền hoặc chỉ hầu
“Đấu
tranh giai cấp” phải đều thế vô
Nhưng
thử hỏi khác đâu bình rượu
“Lật
ngược” thành bình nước được sao
Mác
“đem chân” biến thành đầu
Kiểu
này lật ngược khác nào đều ngu
Vì
“biện chứng” phải từ ý thức
Đều
phải từ “nhận thức” mà ra
Hai
bên tranh luận lại qua
Mới
làm chân lý tiến xa khác nào
Đường
khoa học phải đều luôn vậy
Cả
đến đường triết học khác đâu
Đến
đường thực nghiệm cũng theo
Mác
nhằm “độc đoán” khác nào toàn ngu
Bởi
“biện chứng” cần đều hai về
Cùng
hướng chung mục đích tiến về
Có
đâu “ngược lại” mọi bề
Kiểu
nhằm “tiêu diệt” não nề lạ sao
Mác
thị hiếu cho rằng “Vô sản”
Phải
triệt tiêu “Tư bản” mọi điều
Loại
đi đối lập thảy đều
“Độc
tài vô sản” duy còn mà thôi
Mác
cho đó “thời kỳ quá độ”
Làm
hưởng theo lao động góp vào
Chương
trình kế hoạch nặn nhào
Để
nhằm quá độ phải thì vượt qua
Để
đi tới “đời không giai cấp”
Làm
hưởng theo đều thảy “nhu cầu”
Bởi
khi sản phẩm dồi dào
Nhờ
vào “tự giác” mạch nguồn tuôn ra
Từ
đây cũng dẹp toàn tiền tệ
Dẹp
tiêu luôn cơ chế thị trường
Triệt
tiêu Nhà nước mọi đường
Bởi
vì Pháp luật có cần nữa sao
(IV)
Mác
hóa thảy chỉ đều tếu táo
Như
anh điên nằm ngủ đang mơ
Khác
chi đều thảy dại khờ
Phá
toàn lịch sử quả nào xây đâu
Hay
xây kiểu lâu đài trên cát
Hoặc
dã tràng xe cát biển đông
Đều
bằng như bọt xà phòng
Nắng
làm lốp bốp nổ đều tứ tung
Trong
khi đó đời cần thực tế
Phải
đều luôn kết quả hiệu năng
Nâng
cao kinh tế mặt bằng
Làm
thành nền móng đúc nhà bên trên
Bởi
như thảy nền đều sụp lún
Có
dễ chi lầu gác vững sao
Mặt
bằng bởi vậy tôn cao
Rồi
sau khoảng cách chênh nhau giàu nghèo
Không
chênh lệch kiểu đều trời vực
Khiến
trở thành xã hội bất công
Mà
dùng pháp luật mọi phần
Luôn
nhằm điều chình mới thành nhân văn
Đó
là chuyện định khung thảy cả
Trước
nâng cao cần thiết mặt bằng
Phải
đều khoa học giúp hằng
Tạo
điều hợp lý thêm vào tự nhiên
Đời
có vậy mới toàn nhân bản
Bởi
mọi người quyền sống đều nhau
Cho
dầu sống gởi thác về
Như
qua đò thảy đến bờ bên kia
Con
đò cũ lớp sau dành lại
Có
cần nào phải vác mang theo
Bởi
đâu ăn kiếp ở đời
“Thiên
đường cộng sản” cần gì dựng xây
Vì
đời vẫn chỉ là quán trọ
Mình
đi rồi kẻ khác đến sau
Đời
đều chiếc bánh trung thu
Quý
là phần ruột đâu nào phần khuôn
Nếu
ruột dỏm mà khuôn dẫu đẹp
Để
xuýt xoa loại ấy chỉ ngu
Kiểu
đều khờ khạo bú dù
Vong
thân ảo tưởng bởi đều tối tăm
Thành
thuyết Mác giống đồ xịt bợp
Phỉnh
đời lên “cộng sản” quả lèo
Toàn
đời thực tế đói meo
Như
thời “bao cấp” ai đều không hay
Bởi
toàn hót “Độc tài Vô sản”
Mác
tạo thành đời quá tầm vơ
Làm
cho nhân loại dại khờ
Triệt
đều cả thảy mọi điều tinh hoa
Bao
kẻ xấu nhào vào lợi dụng
Khối
thành phần cơ hội lưu manh
Điều
này nói bởi Lênin
“Lưu
manh thành thị” ai tin không nào
Nên
thuyết Mác hóa đều trớt hướt
Chỉ
gây nên xã hội đảo điên
Trăm
năm nhân loại cùn mằn
Người
đều “hóa vật” bởi toàn vong thân
Do
kinh tế muôn phần chựng lại
Nói
đúng hơn đều thảy thụt lùi
Bởi
khi trí thức loại rồi
Còn
đâu kỹ thuật để nào đi lên
Cả
văn hóa cũng thành nhễu nhão
Cốt
đời nhằm chỉ kiếm miếng ăn
Phủi
toàn giá trị tinh thần
Qui
đều “vật chất” có thành ra chi
Đời
bế tắt khác gì là vậy
Bởi
đều do nguyên lý trật rồi
Hóa
thành ngược ngạo cuộc đời
Quay
lùi hướng đít còn nào tiến lên
Dẫu
ngôn ngữ trỗi lên ảo điệu
Nhằm
ngợi ca thể chế độc tài
Nhưng
đâu thực chất chút nào
Kiểu
đều lấy đá cốt ghè vào chân
Hay
tự thảy đan lồng nhốt lại
Còn
làm sao “giải phóng” được nào
Khiến
thành chỉ có hư từ
Đời
càng giả dối Mác càng tội to
Bởi
do hiểu trật chìa “giai cấp”
Cả
trật chìa “giai cấp đấu tranh”
Tạo
bao hệ lụy tanh bành
Sai
toàn khoa học đâu thành khách quan
Lại
thêm nữa chủ trương “độc đoán”
Cấm
mọi người nói ngược nói ngang
Diệt
đều chân lý thảy toàn
Hủy
luôn nhân bản Mác càng ác thêm
Hại
nhân loại trăm năm ngoài thảy
Nhưng
nào ai dám nói một lời
Nói
quy “phản động” thảy đều
Làm
người ích kỷ sống hoài tối tăm
Mác
“phản động” hóa thành là thế
Vì
bổng nhiên hại thảy nhân quần
Hại
toàn lịch sử cuối đường
Đẩy
thuyền quay ngược nào còn đi lên
Khác
nào Mác khiến đời tự sát
Bởi
đều rơi vào thảy hư vô
Trăm
năm phá sản khác nào
Bởi
vì ngược lại thảy đời khách quan
Tức
nguyên lý phải toàn dân chủ
Phải
tự do cho thảy mọi người
Tinh
hoa cùng được góp vào
Mới
làm xã hội mãi hoài tiến lên
(V)
Còn
ngược lại phải thành lụn bại
Đi
thụt lùi lấy đít dẫn đầu
Dẫu
ca ưu việt thế nào
Bởi
phần chậm lụt cho là tiền phong
Khiến
chi khác ngược dòng lịch sử
Quay
lui về quá khứ kiểu toàn
Gọi
là “cộng sản địa đàng”
Thật
ra xã hội hóa càng hoang sơ
Đó
thực chất ai đều cũng rõ
Rõ
cả trong lý thuyết thực hành
“Gotha”
Mác lập chương trình
Nhìn
vào chỉ thấy thật tình toàn ngu ngơ
Và
thực tế bây giờ chứng tỏ
Liên
Xô thành tiêu tán cả rồi
Đông
Âu cũng vậy sụp nhào
Bảy
mươi thập kỷ hóa toàn bốc hơi
Chỉ
còn lại số nào ngoan cố
Kiểu
thật tình cố đấm ăn xôi
Cho
dầu xôi hỏng bõng không
Khiến
thành giả dối quả không ra gì
Lỗi
tất cả thảy đều tại Mác
Người
tạo đầu lý thuyết cuồng ngông
Toàn
phi thực tế mọi phần
Khiến
làm quá khứ phải thành uổng đi
Trăm
năm đó được chi cả thảy
Đều
gánh vàng đi dổ sông Ngô
Phí
toàn nhân lực hồ đồ
Nát
nhầu ý thức vong thân một thời
Mà
quá khứ bao giờ trở lại
Cái
qua rồi qua mãi mà thôi
Khác
chi nước chảy dưới cầu
Ngàn
đời trôi thảy chỉ hầu mất đi
Tội
của Mác khác gì như thế
Khiến
vì đều “mị thuyết” khác đâu
Hay
là “ngụy thuyết” lạ nào
Sai
từ bản chất còn nào chính chuyên
Nó
giống thảy kiểu đều “tà thuyết”
Đưa
con người vào cõi hư vô
Bởi
toàn vô bổ khác nào
Lại
còn tai hại mọi bề thế gian
Vì
con người Mác toàn quên hẳn
Để
dựa vào thảy cái bọt bèo
Chỉ
đều giả tạo bề ngoài
Mọi
phần hư ảo có nào khác đâu
Do
gia đình hay là xã hội
Mỗi
cá nhân đều mỗi thành viên
Con
người yếu tố ưu tiên
Có
đâu “thù ghét” để nhằm loại đi
Quy
“giai cấp” để hầu triệt bỏ
Mác
khác nào kiểu đó phi nhân
Nhìn
thành “vật chất” mọi phần
Vậy
điều nhân bản quả nào còn đâu
Dẫu
nó thảy danh từ ngoài đẹp
Nhưng
bề trong thực chất có nào
Tự
cho giải phóng loài người
Thật
ra nô lệ thảy đều thế gian
Bao
mỹ từ dễ nào tin được
Nhằm
nội dung ngụy biện khác sao
Giống
như giả dạng đều toàn
Chỉ
vì cái áo đâu thành thầy tu
Khiến
đánh giá Mác nhiều khi khó
Chủ
đích sai hay bởi vô tình
Nhưng
rồi kết quả định hình
Gây
bao hệ lụy chối nào được đâu
Bởi
lượng giá dựa vào kết quả
Đâu
dựa trên chỉ có tiền đề
Lời
đầu tốt đẹp mọi bề
Nhưng
điều kết thúc mới cần phải xem
Bởi
mọi việc xét trên bản chất
Đâu
giản đơn hình thức thảy ngoài
Trái
cây nấm độc khác nào
Nhìn
màu lòe loẹt dễ đều biết ngay
Như
Mác chỉ đề cao “giai cấp”
Để
cho nhằm “giải phóng” loài người
Thảy
trong phương thức trật rồi
Chỉ
đều nghịch lý đâu nào khác chi
Nên
phương pháp đều luôn quan trọng
Dẫu
có là ác ý hay không
Dù
khi thiện chí một lòng
Nhưng
sai phương pháp vẫn người chết oan
Nên
duy nhất phải cần khoa học
Còn
nếu không gây hại mọi bề
Phản
khoa học thảy nặng nề
Trâu
lành nhằm chữa hóa ra trâu què
Qủa
thuyết Mác mọi bề giống thế
Chẩn
đoán sai bệnh chữa được sao
Đau
đông lại chữa bên tây
Đau
nam chữa bắc khác nào hại nhau
Sai
kinh tế sai về xã hội
Sai
nhân văn lịch sử quả đều
Khác
đâu thuyết Mác thảy lèo
Đâu
vì sự thật mà đều nói vơ
Bởi
lập luận cốt nhằm ngụy biên
Để
nhằm vào thị hiếu chủ quan
Thành
đâu chính xác mọi đàng
Khiến
làm kết quả đều toàn ngược đi
Gọt
chân dể vừa giày là thế
Đó
đôi giầy “giai cấp đấu tranh”
Đôi
giầy “cộng sản” mọi vành
Gọt
chân cốt đủ mọi đàng nhét vô
Đúng
là Mác khác nào như vậy
Khiến
thành đều giả nghĩa giả nhân
Làm
đời lầm lẫn mọi phần
Tưởng
đâu thuyết Mác thảy toàn thuốc tiên
Thành
mới tạo ra bao uẩn khúc
Con
người thành vật thể thế thân
Cốt
cho “giai cấp” mọi phần
Kiểu
như chuột bạch trong phòng la bo
Bởi
tin thảy vào điều ngụy biện
Để
trở nên cuồng tín khác nào
Biện
minh mục đích hô đều
Bởi
vì “phương tiện” thảy thành tốt thôi
Đó
kết quả mọi nơi đều thấy
Mọi
thực hành thuyết Mác về sau
Luôn
toàn bất chấp khác nào
Làm
xa nhân bản làm xa đạo đời
Mác
tung hô tuyệt vời luôn thế
Như
“đỉnh cao trí tuệ loài người”
Nhưng
làm lịch sử hỏng rồi
Khiến
đều nhân loại thảy thành co ro
Vì
trật tự ngược chiều cả thảy
Khác
gì thành xã hội lộn đầu
Đôi
chân gát tuốt lên cao
Cái
đầu trồng chuối quả hầu tiếu lâm
Giới
tinh hoa đều thành tan biến
Chỉ
còn duy vô sản độc tài
Khác
chi thiểu số lạc loài
Nhân
danh “giai cấp” nhằm đời phá tung
ĐẠI
NGÀN
(06/5/21)
MỤC LỤC
15151.
PHÊ
PHÁN VỀ HỌC THUYẾT “VÔ SẢN CHUYÊN CHÍNH” CỦA
BẢN THÂN CÁC MÁC (09/5/21)
15152.
MÀU TÍM HOA SIM (07/5/21)
15153.
NÓI
THÊM MỘT LẦN CHO DỨT VỀ GIAI CẤP VÀ ĐẤU TRANH
GIAI CẤPTRONG LICH SỬ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI (06/5/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét