TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 404
VỀ Ý NGHĨA SỰ NHẬN
THỨC
VÀ TRI THỨC TRONG LỊCH
SỬ
ĐỜI SỐNG XÃ HỘI CON
NGƯỜI
(I)
Mỗi người thân xác có đều
Để nhằm yếu tố sống đời tự nhiên
Thiếu thân xác có đâu tồn tại
Đó thảy đều quy luật khách quan
Thế nhưng thân xác luôn toàn
Chỉ hoài cảm tính có càng khác chi
Điều ưa thích hay là thị hiếu
Hoặc nói chung cảm giác hướng đều
Giác quan tất yếu làm nền
Còn về đầu óc dễ nào có đâu
Dẫu cảm giác đưa vào não bộ
Chỉ vẫn đều thuộc dạng thần kinh
Kiểu toàn máy móc thật tình
Dễ sao tự chủ có nào tự do
Vì nhận biết thảy đều phản ảnh
Chép nguyên phần dữ liệu ngoài vào
Làm cho khoái cảm ở đời
Cả điều sợ hãi vẫn thời thế thôi
Khó đạt đến tinh thần trừu tượng
Kiểu như đều nhận thức tư duy
Tức là phân biệt tự mình
Trong vai chủ động và toàn tự do
Đây đích thực con đường khoa học
Giúp đi tìm sự thật khách quan
Chính là chân lý mọi đàng
Vượt lên cảm tính vốn toàn thế thôi
Khi khoa học dần dần xuất hiện
Cũng tạo nên triết học buổi đầu
Tạo ra kỹ thuật càng nhiều
Nhân quần tiện dụng khiến đời tiến lên
Làm phát triển thảy toàn lịch sử
Từ thời kỳ hoang dã đến nay
Đều nhờ tri thức trông vào
“Đấu tranh giai cấp” đâu nào có chi
Bởi đó kiểu chỉ giành quyền lợi
Hay giành đều của cải giữa người
Giành qua giành lại vậy đều
Có đâu phát triển lên thành chiều cao
Trong khi đó loài người tiến tới
Nhờ ban đầu đẽo đá làm nên
Từ khi sáng kiến ban đầu
Của người nào đó trong bầy tạo nên
Rồi người khác cũng toàn bắt chước
Khiến thời kỳ đồ đá khởi lên
Tạo nhiều công cụ vững bền
Giúp làm săn bắn tiến thêm thảy nhiều
Tiếp đồ đá đồ đồng đồ sắt
Nhờ tìm ra được lửa khác chi
Để rồi luyện quặng lạ gì
Giúp làm kỹ thuật lại càng đi nhanh
Đấy nhân loại hình thành là thế
Đều xuyên qua kỹ thuật vậy thôi
Chính nhờ nhận thức ban đầu
Vượt qua cảm tính tìm điều khách quan
Bởi khoa học cần toàn lý tính
Bỏ ra ngoài mọi thứ râu ria
Chỉ dùng lý trí dẫn đầu
Cốt đưa nghiên cứu chiều sâu tiến vào
Khoa học cũng khởi đầu triết học
Khiến loài người đi cả hai chân
Cùng đều hỗ trợ dần dần
Có đâu phân biệt cái nào trước sau
Thời Hy Lạp, Trung Hoa quả vậy
Chỉ thảy toàn triết học đi đầu
Rồi sau khoa học tiến vào
Để thành nền tảng cuộc đời khác chi
Khoa học tạo ra đều kỹ thuật
Lại dẫn đường kinh tế đi lên
Nhờ vào công cụ tăng thêm
Nhu cầu phát triển đều cần thế thôi
Nên triết trở thành nhận thức
Nhưng từ đây nhận thức chiều cao
Thêm toàn bao quát khác nào
Tạo thành kiến trúc thượng tầng lạ chi
Tức đại diện tinh thần nhân loại
Giữa tồn vong vũ trụ bao la
Trên trời hay chỉ địa cầu
Mọi điều khoa học tìm đều ngoài thôi
Còn cốt lõi dành cho triết học
Chẳng khi nào hai cái lại dừng
Bởi đó đứng lại thành cùn
Ao tù nước đọng ngập bùn lạ chi
Đều nhờ bởi tự do dân chủ
Mà loài người tiến tới vô song
Ngày nay khoa học cao toàn
Nhưng phần triết học vẫn càng tiến luôn
Bởi khoa học đào sâu ngoại vật
Còn tinh thần triết học nhằm trong
Hỗ tương phát triển đôi đàng
Giúp đều nhân loại về đàng tư duy
Tư duy đó dẫu từ bộ não
Mà thật ra trừu tượng tinh thần
Vượt ngoài hệ thống nơ rông
Cấu thành óc não bề ngoài lạ đâu
Thành nếu thảy quy đều “vật chất”
Đó chỉ toàn quan niệm thành ngu
Giống như cây cỏ khác đâu
Chứa toàn sự sống thảy đều bên trong
Như kiểu sao cái xe chạy được
Hẳn là nhờ bộ phận động cơ
(II)
Dễ chi chỉ có sườn xe
Không người lái lấy đâu chạy nào
Thành xưa Mác giống đều ngu ngốc
Lại đặt bày “giai cấp đấu tranh”
Đặt bày “duy vật” tập thành
Cộng thêm “biện chứng” thảy càng tào lao
Bởi biện chứng đâu nào cụ thể
Mà kiểu đều cảm thức chủ quan
Hay nhằm suy đoán thảy toàn
Có đâu khoa học được dùng chứng minh
Trong khi đó đời toàn tiến bộ
Chỉ dựa vào phát triển tư duy
Có khi “biện chứng” mù mờ
Mác thành ăn ốc nói mò khi xưa
Nhằm triệt hạ tự do dân chủ
Chỉ biến đều mù quáng đàn bầy
Tín điều tin thảy một chiều
Kiểu đều mê sảng có nào sáng ra
Niềm tin ấy chủ quan bởi Mác
Biến thành đều “ý hệ” là gì
Đó là “cảm tính” vài người
Tướt đều nhân loại thảy toàn tự do
Ý hệ thảy có đâu khoa học
Mà nhằm đều “thị hiếu” chủ quan
Tự mình cho thảy đúng toàn
Dễ đâu chấp nhận mọi người được sao
Nhưng Mác thảy tính đều tinh quái
Để hô lên “Vô sản độc tài”
Khác nào “cài chốt” cho đời
Để nhằm sụp bẫy dễ nào thoát ra
Vì độc tài khiến toàn tiếp nối
Ở trong vòng chỉ mỗi cái khuôn
Để thành “cuồng tín” mọi đường
Thủ tiêu dân chủ triệt toàn tự do
Nhằm chủ đích lùa theo ảo ảnh
Dụ “thiên đàng” hạ giới cùng xây
Nhưng sai nguyên lý từ đâu
Nên toàn trật duột dễ hầu kết chung
Thành chỉ thảy bung vành mãi cả
Dầu thổi to như bóng xà phòng
Vẫn trong “rỗng tuếch” đều toàn
Cuối cùng phải nổ đâu toàn hay hay
Bởi cốt lõi luôn cần nguyên lý
Hợp theo đều chân lý khách quan
Khớp theo quy luật phải càng
Còn sai nguyên lý dễ toàn đến đâu
Mác khởi đầu trật chìa đã thấy
Vậy làm sao kết quả được ư ?
Cho đều “phủ định” dài dài
Gọi là “biện chứng”thảy đều tầm vơ
Kiểu quả chuối chín rồi “phủ định”
Có làm ai lại thảy không cười
Chí rồi rục hóa bọ giòi
Đó điều “phủ định” hiểu toàn đơn sơ
Nhưng khoa học luôn cần cụ thể
Bởi mọi đàng phải có chứng minh
Thảy đều chính xác rõ ràng
Mới càng bảo đảm điều toàn không sai
Trong triết học cũng hầu là vậy
Đâu thể nào “tư biện” mịt mùng
Nhưng cần suy xét điệp trùng
Cốt nhằm bao quát mới càng chỉnh chu
Còn “triết học” kiểu đều như Mác
Khác gì đâu dạng thảy khật khù
Trở thành nông nỗi thiên thu
Hại toàn nhân loại quả ngoài trăm năm
Nên tóm lại việc đời đơn giản
Luôn khách quan nào thể chủ quan
Mới làm phát triển mọi đàng
Trong khi “ý hệ” khiến càng thụt lui
Bởi một người nghĩ đều đuễnh đoảng
Có đâu toàn vượt thảy thế gian
Mà cần dân chủ tự do
Để cùng phát triển lợi cho mọi người
Còn ý hệ chỉ đều thiểu số
Dựa vào đều “thị hiếu” riêng tư
Lại theo “cảm tính” khật khừ
Đầu nhằm bó buộc cuộc đời được sao
Giống như kiểu “độc tài vô sản”
Trong khi đều “vô sản” là ai ?
Thành phần hổn tạp lạ nào
Dễ đâu “trí thức” vẹn toàn được chi
Như công nhân làm trong nhà máy
Vẫn chỉ đều “lao động” tuân theo
Kỹ sư chỉ đạo một lèo
Dễ nào đảo ngược lại đầu thành chân
Nó ngược ngạo trái toàn nguyên tắc
Có khác nào “mê tín dị đoan”
Phịa thành “sứ mạng công nhân”
Dựa vào “biện chứng” Mác toàn bá vơ
Nó trái thảy mọi điều nguyên lý
Từ ngàn xưa nhân loại hình thành
Mác đem phủ nhận cả toàn
Quy đều “tư sản” mới càng đáng kinh
Khiến truyền thống thảy đều phủ định
Còn nữa chi đạo đưc trên đời
Chỉ còn cuồng tín mọi nơi
Bởi quy tư sản khiến đều bỏ đi
Nguyên lý đúng Mác nhằm chối bỏ
Cốt để đưa “Vô sản” lên đầu
Nhưng đều trái trớt chỉ hầu
Bởi vì “tư hữu” Mác nhằm hiểu sai
Trong khi đó là điều kiện sống
Người cả như loài vật khác sao
Chúng đều có tổ có hang
Có con nào thảy duy toàn thân không
Càng tiêu biểu con người cũng vậy
Chỉ thân không liệu sống cách nào
Lấy đâu phương tiện dồi dào
Để thành cuộc sống con người nhân văn
Đó chứng tỏ Mác thành “phản động”
Khiến kéo lùi lịch sử loài người
Làm vong thân thảy trên đời
Chỉ còn “bầy nhóm” quả càng khác sao
Bởi vô sản phải đều phụ thuộc
Còn gì đâu tự quản lấy mình
Mà đều “nô lệ” thật tình
Vào toàn người khác cho mình sống thôi
Nhưng chỉ sống thảy như “loài vật”
Trong “bầy đàn” hoang dã tự nhiên
“Một chiều” chẳng có tư duy
Mất toàn độc lập hết còn tự do
Sống chỉ biết thảy “hô khẩu hiệu”
Và “đội mông lãnh tụ” triền miên
Dẫu toàn mục đất cả rồi
Còn đều “cái bóng” được hoài trương lên
Nhưng ai dám một lời phê phán
Sợ thảy đều “phản động” chụp vào
Lại thêm “liên lụy” gia đình
Ba đời ba họ khác nào thời xưa
Dẫu đời xưa vua đều chỉ một
Dẫu có sai cá thể chủ quan
Còn mà toàn kiểu bầy đàn
Vua thành cả thảy triệu lần nhân ra
Tức vua đã đi vào “tập thể”
Kiểu vô hình quyền bình đâu hơn
Ghịt trên đầu thảy đàn bầy
Mác thành phá hoại loài người lạ sao
Kiểu như vậy quả thành tội ác
Nhằm quan vinh dán nhãn tốt vào
Gắn nơ đỏ chói khác nào
Tôn thành “trí tuệ loài người đỉnh cao”
Bởi xã hội thảy thành đều nịnh
Chỉ biết toàn lợi ích cá nhân
Còn đều nhân loại mọi phần
Hay là xã hội đoái hoài đến đâu
Vì ích kỷ con người vốn có
Khi sống toàn theo dạng bản năng
Yếu thua mạnh được kiểu rừng
Hỏi nào xã hội tinh thần còn đâu
Nhưng tinh thần làm người nhân hóa
Còn nếu không về chỉ bản năng
Khác chi loài vật chỉ hằng
Dễ đâu “xã hội” nhắm vào
nghĩa sâu
Tức xã hội “cộng đồng nhân loại”
Phải cần đều phát triển tự do
Giúp sao cơ hội đồng đều
Đã thành “nguyên lý” từ hồi xa xưa
Chỗ nào cong cần đều uốn thẳng
Để nhằm cây rừng được lợi toàn
Có đâu cưa ngọn chặt cành
Đốn luôn cả gốc nào thành ra chi
Mác nhằm kiểu “xóa bài làm lại”
Đó thảy sai nguyên lý khách quan
Cũng sai quy luật thảy
toàn
Biến rừng thành kiểu “bon sai” lạ nào
Để số ít hóa đều ông chủ
Thú vui nhằm thưởng ngoạn bon sai
Biến đời công cụ riêng mình
Dẫu đều giành giật mới toàn có thôi
Đời như vậy có đâu nhân bản
Đều luật rừng giống thảy muôn loài
Đâu còn nào nữa con người
Mà thành “người vật” dạng toàn thiên nhiên
Nên đâu khác Mác sai căn bản
Hóa thành anh “tư tưởng” khật khù
Dốt mười biết một ruồi bu
Lấy điều “giai cấp” làm thành chuẩn cao
Nhìn kiểu “cây che rừng” thảy cả
Lại khiến đều “biện chứng” ngược toàn
Phản đều nhân loại chẳng oan
Phản đều “tiến hóa” đời càng thụt lui
Khiến loài người quay về nguyên thủy
Qua “thời kỳ quá độ” giật lùi
Cái lùi đến thảy ngàn năm
Về “thời đồ đá” còn nào khác chi
Bởi vốn thảy sai từ căn bản
Dễ còn đâu phát triển được toàn
Máy nào còn chạy được càng
Nếu sai nguyên lý mọi đàng tự nhiên
Nên Liên Xô 70 năm sụp đổ
Kéo toàn theo cả mảng Đông Âu
Đều do Thuyết Mác khác sao
Gây toàn uổng phí loài người khác đâu
Trăm năm ấy nhân tài hủy điệt
Kể cả bao trí thức chột thui
Kiểu đều còn loại giả cầy
Toàn hô khẩu hiệu ích nào nhân gian
Làm con người về còn thân xác
Vì óc đầu đã thảy bốc hơi
(III)
Tiêu toàn độc lập tự do
Con người “vật hóa” mất đều tư duy
Về “cảm tính” thảy đều tất cả
Khiến làm cho “hạ giá” con người
Chỉ thành “thị hiếu” một chiều
Đâu còn trí tuệ kiểu đều khách quan
Mà tùy thảy vào người cầm chịch
Nắm tư duy lèo lái trên cao
“Đàn bầy” đều dưới khác nào
Đâu còn xã hội con người nhân văn
Tức nhân quyền thảy đều biến mất
Chỉ còn như loại vật trong lồng
Khách quan sự thật mờ toàn
Dẫu trong tư tưởng cũng càng dễ sao
Toàn nhận thức mặt bằng xuống thấp
Kể cà nơi trí thức vậy toàn
Thảy đều chỉ kiểu mơ màng
Về điều “xã hội” quả càng khác sao
Vì xã hội khác đều “vật chất”
Nó thuộc về khoa học nhân văn
Khác hơn khoa học tự nhiên
Khảo đều “vật thể” có đâu lạ nào
Từ nguyên tử đến hầu não bộ
Cũng chỉ đều vật thể thế thôi
Trong khi tính cách con người
Đó là “chủ thể tinh thần” khác chi
Nên ngu ngốc mới thành nhầm lẫn
Quy toàn đều “vật chất” thảy sai
Thành ra Mác hóa toàn hài
Nhân văn xã hội chỉ toàn mù khơi
Quy tất cả đều vào “kinh tế”
Lại chỉ nhìn “kinh tế trật chìa”
Tự hào là nó “hạ tầng”
Hiểu đều cứng nhắc hóa thành bá vơ
Bởi kinh tế cá nhân là chính
Đâu thể nào “giai cấp” quơ vào
Làm cho xã hội lộn nhào
Mất toàn sáng kiến khó nào tiến lên
Thành cốt chỉ trong “bao cấp”
Khi thoát ra “lập cập” lạ gì
Đó đều thực tế khác chi
Đời nghèo tận mạng ai nào lạ nào
Bởi cạnh tranh đâu còn ý nghĩa
Mà thảy đều luôn phải rập khuôn
Nhằm toàn đồ tới đồ lui
Mô hình “kiểu Mác” buồn cười khác chi
Nó chỉ thảy hại đều nhân thế
Trăm năm toàn lỗ hổng ném vô
Khiến đều nhân lực uổng sao
Cả đều vật lực ào ào phí hoang
Bởi kinh tế nhằm toàn “tập thể”
Cốt phải nhằm hành chánh chỉ huy
Theo đều lệnh lạc vài người
“Nhân danh” cả thảy có nào chuyên môn
Nhằm tiến tới “thiên đường hạ giới”
Dầu hi sinh nhân loại phần ba
Nếu mà tiến tới “đại đồng”
Trăm năm đâu tiếc của công làm gì
Nhưng lại chỉ mút mùa lệ
thủy
Dẫu ngàn năm cũng khó đạt thành
Thời kỳ quá độ loanh quanh
Phỉnh đều xã hội trở thành mạt luôn
Bởi nào khác đâu ăn bánh vẽ
Dễ tới nào kết quả được chi
Trăm năm uổng phí khác gì
Bao nhiêu xương máu lấy chi bù vào
Bởi thực chất Mác đều ảo tưởng
Kiểu thảy nhằm xây cái viễn khơi
Tức đều vượt quá trăm năm
Người nhằm xây dựng mạng vong cả rồi
Thành thực tế trong đời đâu có
Vì đâu xây những cái thấy toàn
Mà đều những cái mơ màng
Đáng ra phải nhượng cho toàn lớp sau
Vì thực tế đời luôn biến chuyển
Có dễ đâu vạch trước con đường
Bắt ai cũng phải vậy toàn
Nhưng đều nhảm nhí thảy càng vô duyên
Như có thể trồng rừng hiện tại
Đâu trồng rừng trước cả trăm năm
Bởi vì thực tế đổi toàn
Nào còn chi phối bởi người hôm nay
Nhưng Mác lại nhằm rừng toàn đốn
Để trồng thay cả vạn năm sau
Cái hâm quả vậy thấy đều
Buộc toàn nhân loại phải nhằm hi sinh
Dùng truyên truyền kiểu thành uốn éo
Đưa loài người vào chỗ viễn mơ
Mặt bằng nhận thức hóa khờ
Bị toàn kéo xuống ngang hàng bản năng
Chỉ sống thảy theo toàn kinh nghiệm
Cốt làm sao cần được sống còn
Sống theo chỉ kiểu vết mòn
Ngàn xưa lưu lại đâu còn phát huy
Mặt bằng thấp có gì để nói
Kinh tế và văn hóa chột đui
Cả toàn nhận thức đều ruồi
Kiểu vô tri thức còn nào tinh hoa
Cả nhận thức cùn mằn tất cả
Bởi cốt nhằm cố sống theo chiều
(IV)
Phải đều xu nịnh đủ điều
Con người chân chính dễ nào có đâu
Đều chỉ thảy cá mè một lứa
Con dài hơn bị phải ngắt đầu
Để toàn “quần chúng” một màu
Đội mông lãnh tụ trước sau phải toàn
Nên trí thức sống càng khốn khổ
Bởi trong tay tài sản có đâu
Mà thành vô sản chỉ hầu
Phải toàn luồn cúi mới hầu yên thân
Đời trí thức tanh bành như thế
Thế thì còn nhận thức đâu cao
Khiến đều bế tắt chỉ hầu
Mọi đường nhân loại khác nào thối lui
Nhưng trí thức đâu làm “chính trị”
Chỉ nhằm đều khoa học khác đâu
Vì cần chân lý phải hầu
Nên nhiều “tự tử” đã hầu xảy ra
Thà chết để giữ đều giá trị
Kéo lương tâm nhân loại về mình
Còn mà sống kiểu bùn sình
Dành cho người khác sống đời dã man
Cá nhân cũng như toàn xã hội
Đều thật ra bế tắt mọi điều
Chẳng qua hoặc sống kiểu liều
Kiểu đều sinh vật để nhằm sống dai
Khiến lịch sử biến đều chia rẽ
Từ gia đình xã hội khác sao
Thảy vì quan điểm khác nào
Bạn bè chồng vợ đến đều cha con
Kẻ muốn sống chỉ nhằm tồn tại
Người thì nhằm giá trị vươn lên
Vậy là tranh đấu diễn lềnh
Ở trong nhận thức khiến thành thảm thương
Do nhận thức mọi đường hủy hại
Quến vào điều bởi thảy tuyên truyền
Hay là chịu kiếp nghèo hèn
Con người lương hảo quả còn gì đâu
Mọi nhân cách bị đều hủy hoại
Để muốn nhằm tự tử sướng hơn
Nhân quyền mất thảy vậy toàn
Còn quyền sinh vật sống càng vậy thôi
Từ “xã hội” thảy đều chua chát
Mác khác đâu “tội ác” kiểu toàn
Bởi đưa học thuyết tầm ruồng
Phỉnh toàn nhân loại ngọn nguồn chính đây
Nên nói đúng mọi người “cộng sản”
Họ cũng đều chỉ thảy nạn nhân
Cũng đều nhuốm bã tuyên truyền
Nạn nhân “sơ cấp” nhãn tiền khác đâu
Từ sơ cấp tạo đều thứ cấp
Khiến thảy thành hàng loạt lâm vô
Làm cho đời thảy nghẹn ngào
Bởi dùi đánh đục đục đều đánh săng
Trong hệ thống buộc toàn như thế
Nào dễ ai lọt thoát ra ngoài
Phải trong guồng máy vận hành
Cả trên cùng dưới đều toàn ngất ngư
Đấy tội Mác kiểu đều như thế
Đưa loài người vào chỗ hàm oan
Nhưng ai nhận thức ra toàn
Hay đều “liệt kháng” quả càng khác sao
Biến ra thảy con người hèn kém
Dám thảy đâu lên tiếng lạ nào
Nói đều “xã hội” trong ngoài
Nhưng đều phản lại có toàn khác đâu
Bởi xã hội phải toàn “ý thức”
Lòng nhiệt tình hướng thảy nhân văn
Đằng này đóng kịch kiểu hằng
Để nhằm thủ lợi cá nhân lạ gì
Đó khác chi đời đều áp bức
Bởi kiểu trong rọ kín đạp đầu
Thành sai nguyên lý thảy hầu
Tiền đề đặt trật kết đều phải sai
Dễ chi có chút nào kết quả
Thành “thiên đường” hạ giới rỗng không
Bởi nhằm nhận thức rắn rồng
Có khác nào tri thức phải thành đảo điên
Phản khoa học nhãn tiền đều thấy
Mác phản toàn xã hội khác sao
Bởi phi thực tế thế nào
Cả nơi lý thuyết lẫn trong thực hành
Khiến đều lý thuyết chanh bành
Làm cho thực tế thày thành nhiêu khê
Đây chút ít để nhằm tham khảo
Dở cùng hay có nói làm chi
Tự do phản biện khác gì
Cũng nào tệ hại đến đều thế gian
Hay chốt lại “độc tài vô sản”
Quyền tự do dân chủ mất đều
Khác nào hủy diệt con người
Hóa thành sinh vật còn nào biết chi
Bởi thuyết Mác đuôi đầu ngược ngạo
Khiến nhìn vào tưởng thảy nhân văn
Hay là cách mạng đều hằng
Ai hay kết quả chỉ toàn bỏ đi
Nên thực chất còn gì để nói
Mà thành ra như kiểu bá vơ
Bởi sai nguyên lý từ đầu
Thành nên kết quả dễ nào không sai
Vì nhận thức như kim tự tháp
Luôn đỉnh cao từ dưới lên trên
Lại toàn phát triển đều hằng
Có đâu dừng kiểu ao tù được sao
Mác bởi vậy sai điều biện chứng
Lại bô bô “biện chứng” làm nền
Thảy nhằm “tướt đoạt” đều toàn
Con người mọi thứ sao còn nhân văn
Tạo nên thảy bất công xã hội
Trong khi điều đơn giản dễ toàn
Chẳng cần “giai cấp đấu tranh”
Chỉ cần khoa học giải trình mọi nơi
Mác lại biến đời thành “vô sản”
Làm con người “hóa vật” khác sao
Bởi còn tư hữu chút nào
Giống đều con vật chỉ toàn xác thân
Phi nhân đạo mọi phần là vậy
Tướt thảy đi giá trị con người
Cấp đều “vật chất” kiểu toàn
Ngàn năm lịch sử chưa từng xảy ra
Nên thuyết Mác hóa đều độc ác
Bởi hiều sai “nhân loại” đều toàn
Hiểu sai “xã hội” thêm càng
Hiểu sai lịch sử bộn bàng khác đâu
Đây ý kiến nhằm hầu phản biện
Để mọi người nghiên cứu kỹ càng
Từng câu từng đoạn đều toàn
Đến như từng ý một vô càng chiều sâu
Bởi ý thức tự do là vậy
Mới thành đều khoa học khách quan
Còn như cuồng tín thảy toàn
Khác gì “phản động” khiến càng ngô nghê
TIẾNG NGÀN
(27/5/21)
**
VỀ VẤN ĐỀ CHÍNH TRỊ
VÀ
XÃ HỘI CỦA LOÀI NGƯỜI
(I)
Từ hồi thế giới con người
Bước chân vào đến ngưỡng đời văn minh
Tạo bao giá trị cho mình
Góp nhiều quan trọng vào điều nhân văn
Tạo ra chính trị đầu tiên
Tiếp theo văn hóa quả đâu khác nào
Kéo luôn kinh tế thêm vào
Dựa trên luật pháp tạo đời tiến lên
Tất nhiên chủ thể con người
Cũng là duyên cớ cùng là mục tiêu
Bao gồm thảy mọi cá nhân
Họp thành xã hội kể chung mọi phần
Cá nhân vật chất, tinh thần
Hay phần thân xác với phần tư duy
Xác thân, vật chất khác gì
Hay phần sinh học, vẫn khi làm nền
Nhưng cao hơn, chính tinh thần
Làm người trên vật, vạn lần ở đây
Vật đều sống chỉ bản năng
Con người văn hóa, thành nên cao nhiều
Làm nên trí tuệ mọi điều
Dựng lên khoa học còn đều lạ chi
Tạo thành kỹ thuật thường khi
Luôn là công cụ giúp đời đi lên
Lại thêm nghệ thuật mông mênh
Làm cho văn hóa trở nên chập chùng
Nhiều tầng nhiều lớp không cùng
Đỉnh cao triết học hóa nhờ tư duy
Thế nên chính trị khác gì
Hạ tầng cơ sở có chi lạ nào
Dùng như mặt đất xây nhà
Khi nền càng vững khiến lầu lên cao
Nếu không luôn phải ngã nhào
Như lầu trên cát lẽ nào khác chi
Thành ra đâu thể mê ly
Nếu như chính trị chẳng gì căn cơ
Bởi vì mục đích cuối cùng
Con người vẫn chính có đâu khác gì
Người luôn quản lý lạ chi
Mọi điều hay dở đều từ ở đây
Tự do khác hẳn độc tài
Hay nền dân chủ khác đều vua quan
Dầu người nguyên ủy ngang hàng
Nhưng qua lịch sử tạo toàn nhiêu khê
Độc tài độc đoán ê chề
Thảy đều áp bức con người thường luôn
Bởi vì lạm dụng quyền hành
Dễ phi nhân bản trở nên dại khờ
Nhân danh đủ thứ trên đời
Nhưng về lòng dạ có nào thực đâu
Ngày xưa quân chủ “Mệnh trời”
Ngày nay “Vô sản” Mác càng đưa vô
Thảy đều quan điểm mơ hồ
Tràn đầy mê tín có nào khác đâu
Dễ chi khoa học chút hầu
Niềm tin mù quáng thảy âu tín điều
Vì xưa quân chủ vậy đều
Hễ ai thắng trận lên đều thành vua
Coi dân hóa chỉ của chùa
Tha hồ tung tác dễ ai cưỡng nào
Tới khi Thuyết Mác ra đời
“Đấu tranh giai cấp” cốt nhằm thực thi
Nhân danh “vô sản độc tài”
Mệnh danh “sứ mạng” thảy đều tiếu lâm
Phịa ra “giai cấp công nhân”
“Độc tài chuyên chính” nhằm xây “địa đàng”
Thật đều lợi dụng chỉ toàn
Thành điều mê tín có càng khác đâu
Trong khi ai cũng con người
Thảy đều bình đẳng cùng là tự do
Có nào sai biệt quá đâu
Dễ chi nhất thiết loại nào làm vua
“Nhân danh giai cấp” bứa bừa
Thật ra chỉ nhóm hay đều cá nhân
“Ngu dân” nhằm nắm quyền hành
Tự tung tự tác coi mình “tầng trên”
Khiến đời hổn độn chênh vênh
Cả như chính trị làm nền còn đâu
Mà thành “tà trị” chỉ hầu
Nhân danh này nọ đặng mình vua quan
Độc tài vô sản khiến toàn
Thảy đều nô lệ khác đâu con người
Bởi khi guồng máy lập rồi
Từ đây quay chỉ theo chiều bản năng
Loại đi thảy hết nhân quyền
Tức quyền dân chủ và quyền tự do
Hay quyền bình đẳng con người
Cả quyền phát triển tinh thần, nhân văn
Tam quyền phân lập diệt toàn
Để nhằm thâu tóm quyền vào một thôi
“Nhân danh” mọi thứ trên đời
Nhưng về thực chất thảy đều “giả danh”
Dùng hầu phương thức mị dân
Tuyên truyền lũng đoạn hủy toàn nhân văn
Con người nô lệ thảy hằng
Phải đều “đóng kịch” vạn lần khác đâu
Trên dùng “ý hệ” giả đò
Thật ra quyền lợi nhắm điều riêng tư
Còn toàn phía dưới dân quèn
Cấp trung đến chót đàn bầy diễn ra
(II)
Con người còn chỉ ta bà
Hóa thành công cụ vặt nhằm để sai
Vậy nên thực chất đều hài
Làm toàn bế tắt khó điều tiến lên
Cuộc đời thành chỉ cùn mằn
Cá nhân xã hội chịu cùng như nhau
Do sai nguyên lý từ đầu
Máy nào chạy được mà đều bung ra
Phải hoài ép uổng ta bà
Làm phi nhân cách khiến toàn vong thân
Con người tự chủ chẳng còn
Bởi vì ý nghĩa mất toàn tự do
Mặt bằng dân trí tầm thường
Hạ thành thấp nhất mọi đường còn chi
Đời toàn đối đề lạ gì
Trong khi dân trí phải đều nâng cao
Mục tiêu chính trị còn sao
Vì tầm thường hóa con người thảy khi
Nhằm vì tư lợi li bì
Đâu còn mục đích cao gì cho dân
Hóa nên xã hội tầm thường
Kiểu toàn đồ vật tự mình múa may
Chỉ do nguyên lý ngược đời
Phản toàn cuộc sống Mác từng đưa ra
Trong khi văn hóa lạ đâu
Tinh thần là chính mới đều nhân văn
Còn toàn vật hóa chỉ hằng
Người như động vật mọi đằng khác sao
Trong khi chính trị cuộc đời
Phải hoài gắn kết đâu nào lạ chi
Luôn cần văn hóa khác gì
Còn mà ngược lại thảy khi tầm phào
Thành ra tệ hại thế nào
Cùng nhau đi ngược kiểu đều thụt lui
Trở thành chính trị bùi ngùi
Tạo toàn văn hóa sình bùn vậy thôi
Căn cơ vì đã mất rồi
Nên thành chính trị có còn nghĩa chi
Phản toàn văn hóa lạ gì
Kéo lùi kinh tế mới khi buồn cười
Trong khi căn bản con người
Tinh thần vốn chính phải đều quan tâm
Còn toàn chỉ nhắm xác thân
Kiểu đều sinh vật biến thành tự tiêu
Khác đâu chính trị kiểu liều
Coi đều trí thức chẳng bằng cục phân
Tạo ra quần chúng ngu đần
Đội mông lãnh tụ mọi phần trớ trêu
Biến thành chính trị kiểu lèo
Hại đời là chính giúp đời được sao
Thành nên chính trị độc tài
Sai đều nguyên tắc thảy thành phi nhân
Đó toàn phi lý mọi phần
Niềm tin mù quáng quả thành ra chi
Tưởng theo mục đích cao siêu
Nhưng đều hạ thấp cuộc đời lạ đâu
Cu li xã hội toàn hầu
Biến thành phản động ai nào không hay
Tưởng làm sự nghiệp cao tay
Nhưng đều thành giặc khác đâu ở đời
Hiểu lầm chính trị khác gì
Cho nhằm “thể chế” muốn toàn chụp lên
Trong khi vẫn chỉ con người
Dở hay tốt xấu tạo đều nguyên nhân
Bởi vì đó mới nội dung
Nửa người nửa ngợm có thành ra chi
Lại thêm nguyên lý thảy khi
Nếu toàn sai trái khác sao trật chìa
Bởi đều nguyên lý nửa mùa
Hay sai nguyên lý thảy đều đáng thương
Có đâu giá trị mọi đường
Khiến đời vì vậy hết còn nhân văn
Mà nhằm chỉ kiểu cuội nhăng
Đè đầu chận cổ người dân thảy đều
Đời thành giả tạo lặt lìa
Đó là chính trị thảy đều phi nhân
Khiến cho dân trí mặt bằng
Chính nhờ chính trị mà thành thấp cao
Hoặc làm xã hội bù cào
Hoặc làm xã hội hóa đều tinh hoa
Tây Hồ xưa đã thấy xa
Con người vĩ đại ai mà hơn đâu
Đã non thế kỷ toàn qua
Nhưng nay nhìn lại thảy đều anh minh
Bởi toàn tâm huyết tinh anh
Muốn điều Dân trí đưa toàn lên cao
Nên chi thật đáng tự hào
Việt Nam anh kiệt con người chính đây
Muốn đều Dân khí tròn đầy
Đâu thành sợ hãi hóa toàn cu li
Nhân quyền tôn trọng khác gì
Muốn đều dân tộc hoàn toàn tự do
Trong khi chính Mác lầm to
Đưa ra lý thuyết kiểu đều bá vơ
Dễ chi thực hiện bao giờ
“Độc tài vô sản” ai ngờ thế kia
Khác đâu nguyên lý trật chìa
Bởi không khoa học khó nào thành công
Vì đều chỉ thảy chủ quan
Khiến làm xã hội chịu oan khác gì
ÁNH NGÀN
(24/5/21)
MỤC LỤC
15164.
VỀ Ý NGHĨA SỰ NHẬN THỨC VÀ TRI THỨC TRONG LỊCH SỬ
ĐỜI
SỐNG XÃ HỘI CON NGƯỜI (27/5/21)
15165.
VỀ VẤN ĐỀ CHÍNH TRỊ VÀ XÃ
HỘI CỦA LOÀI NGƯỜI (24/5/21)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét