Thứ Hai, 3 tháng 5, 2021

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 399

 TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 399

 

––

 

NÓI MỘT LẦN CHO DỨT GIẠT

VỀ “TƯ HỮU” VÀ “CỘNG SẢN”

 

                          (I)

 

Chỉ bởi Mác tạo nên khởi phát

Sự ngược nhau sở hữu tư nhân

Với đều công hữu mọi phần

Làm thành “cộng sản” giáo điều khác đâu

 

Trong khi đó mỗi người đơn vị

Của cuộc đời trong thảy xưa nay

Trung tâm ý thức giống đều

Việc cùng nhận thức mọi điều trước sau

 

Lại thêm nữa tùy theo trình độ

Cùng khách quan cá tính mỗi người

Hoặc tùy ý chí ở đời

Cũng như có cả trong toàn bản năng

 

Cơ sở đó tạo nên xã hội

Mẫu số chung khắp thảy mọi người

Chẳng lọt được ra ngoài

Mà đều cấu tạo như thành tố

 

Xã hội đúng kiểu là tổ hợp

Nói khác đi kết quả cùng chung

Kiểu trăm dâu đổ đầu tằm

Hoặc bao sông suối dồn về biển khơi

 

Thành kinh tế gắn vào xã hội

Nói bao trùm lịch sử khởi ra

Qua đều chuyển đổi thời gian

Con người mục đích vẫn luôn vậy đều

 

Người phát triển mới là cứu cánh

Do từ trong nở rộ tinh thần

Kiểu bông hoa hiện trên cành

Để nhằm hóa trái chỉ thành tự nhiên

 

Hay thân xác chỉ làm công cụ

Cho tinh thần nẩy nở ở đời

Thân xác dựa chỉ nhu cầu

Tinh thần sự sống có đâu khác gì

 

Mà nhu cầu luôn đều thị hiếu

Để nhằm cho phương tiện sinh tồn

Kẻ giàu như thảy người nghèo

Sống đời luôn thảy vẫn là mục tiêu

 

Lại đời sống tùy theo điều kiện

Nhưng đều cần của cải căn cơ

Để nhằm phục vụ tự do

Vừa dùng phát triển dần lên phải đều

 

Do con người đều trong xã hội

Mà cuộc đời rộng lớn bao nhiêu

Lại thêm phức tạp rất nhiều

Vậy không tư hữu dễ nào sống sao

 

Chim có tổ cọp beo hang động

Đó thảy đều quy luật mỗi loài

Dễ nào giọt nước chảy xuôi

Bốc hơi rồi hết mà nhằm tiến lên

 

Khiến tư hữu thành điều chính yếu

Bởi vì là điều kiện bản thân

Khác hơn công hữu của chung

Như là nguồn nước hay không khí ngoài

 

Cả đường sá sông hồ biển cả

Có tự nhiên hay bởi người làm

Dùng chung cho hết mọi người

Bởi vì thiết yếu nhu cầu lạ đâu

 

Vậy tư hữu khác đều công hữu

Vốn từ do nguồn gốc tạo ra

Vật nào do chính tay mình

Đều là tư hữu thật tình vậy thôi

 

Quyền sở hữu tức hưởng dụng

Không được ai can thiệp thảy vào

Bởi không trái luật tự nhiên

Cũng điều công lý cần luôn có toàn

 

Còn “công hữu” tất nhiên ngược lại

Có đều quyền sử dụng cùng chung

Bởi ngoài trời đất khách quan

Hay người tạo lập nhằm toàn thế thôi

 

Tức tư hữu đều do lao động

Hay do từ thủ đắc khách quan

Cấm ai giành giật được toàn

Bởi nguồn gốc thảy do mình có thôi

 

Trong xã hội kiểu như di sản

Từng gia đình để thế hệ sau

Riêng tư đâu thể chung nào

Nên nhằm xâm phạm thảy đều phi nhân

 

Vậy nhưng Mác coi đời cỏ rác

Bởi đều quy “vật chất” khác nào

Phủi đi ý nghĩa tinh thần

Để làm vô sản cho thành căn cơ

 

Nghĩ con người không cần “tư hữu”

Cho đều toàn “bóc lột” khác đâu

Tạo ra “giai cấp” chỉ hầu

Phải nhằm triệt bỏ “thiên đàng” xây nên

 

Để còn chỉ “cộng đồng xã hội”

Người với người “hợp tác” giữa nhau

Làm ăn “tập thể” trước sau

Để rồi sản phẩm cùng hầu chia ra

 

Triệt tiêu thảy Thị trường, Tiền tệ

Sản vật đều trao đổi với nhau

Qua tay trực tiếp trước sau

“Công nhân” giống thảy khác đâu mọi điều

 

Hủy Nhà nước, chẳng cần Pháp luật

Bởi người cùng “tự giác” như nhau

Diều hành “kế hoạch” trước sau

Cùng nhau sản xuất để hầu cùng chia

 

Mác quả đúng “cực đoan” trời biển

Thảy quên đi bản chất con người

Đều bản năng, tham vọng có hoài

Thường đều ích kỷ dễ nào thiện tâm

 

                         (II)

 

Xã hội đó kiểu đều không tưởng

Hay “địa đàng” cách chỉ hoang sơ

Phí công người phát triển ngàn đời

Nay toàn thoái hóa để quay thụt lùi

 

Mác cho xưa “cộng đồng nguyên thủy”

Nay nâng lên “khoa học” khác đâu

Bởi nhờ “biện chứng” hòa vô

Khiến làm Tư bản đã thành tự chôn

 

Diệt Tư bản để còn Vô sản

Của cải đều tài sản thảy chung

Thuần toàn “giai cấp công nhân”

Làm cho giai cấp đã cùng triệt tiêu

 

Đúng điều đó cái ngu cấp tập

Kiểu như cây trụi hết lá cành

Còn trơ cái gốc mọi vành

“Thiên đường cộng sản” trở thành khác đâu

 

Mác chẳng hiểu chút nào xã hội

Như rừng cây chặt gốc vẫn lên

Vẫn thành phân biệt chủng loài

Lại càng cây thấp cây cao vẫn đều

 

Đó quy luật khách quan tồn tại

Toàn tự nhiên đâu chỉ loài người

Bởi vì “cấu trúc” phải đều

Đến như hệ thống thiên hà khác sao

 

Hay hạt nhân dến đều nguyên tử

Hoặc xác thân đến cả tế bào

Có luôn tổ chức toàn đều

Đó là nguyên lý mọi loài tự nhiên

 

Nên xã hội cuộc đời vẫn vậy

Đều từ nơi kết cấu cá nhân

Mỗi người con số chỉ thường

Tạo ra xã hội giống trường số thôi

 

Thêm thế nữa phương trình biến đổi

Mỗi người đường biểu diễn cuộc đời

Khiến cho xã hội đúng rồi

Là trường đại số có nào khác chi

 

Thành lịch sử luôn luôn biến chuyển

Nhằm cuộc đời phát triển đi lên

Tiến từ giai đoạn sơ khai

Dần dà mỗi bước đi lên muôn trùng

 

Đó nhờ bởi động cơ kinh tế

Gắn cùng vào văn hóa hẳn nhiên

Hòa đều mục đích nhân văn

Mục tiêu nhân bản quả tình vậy thôi

 

Mác ngược lại coi đời “vật chất”

Vật chất mà “biện chứng” thảy ngu

Cứ xem hòn đá lù lù

Ngàn năm bộ chuyển hóa thành cây đâu

 

Nhưng con người căn cơ lý trí

Tinh thần là tố chất bên trong

Con đường trí tuệ tiến lên

Làm cho khoa học phát huy thảy đều

 

Mà khoa học đưa vào kỹ thuật

Giúp con người muôn dặm đi hia

Từ thời mông muội khởi đầu

Nay vào thời đại du hành không gian

 

Nào có phải “đấu tranh giai cấp”

Như Mác xưa toàn đã sai lầm

Để đều lập luận cùn mằn

Tạo toàn nghịch lý chỉ đều thế thôi

 

Kiểu hai kẻ giành nhau con thỏ

Xé làm đôi chỉ khiến nát nhầu

Có đâu quần tụ kết thành

Để làm cung nỏ hầu cùng đi săn

 

Phản tư hữu kiểu đều là vậy

Vì mỗi người đâu có cung tên

Để cùng săn bắn cộng đồng

Khiến đều kết quả hóa càng tiếu lâm

 

Trong khi đó nhờ qua phát triển

Dần dần làm tư bản tạo nên

Kết vào đều kỹ thuật lâu bền

Cũng làm tài chánh hẳn nhiên ra đời

 

Đời tiến tới nhờ dùng tiền tệ

Đó cũng điều vĩ đại phát minh

Vượt qua thảy được chính mình

Vì tiền công cụ đã thành ra chung

 

Tiền yếu tố tạo nên tư bản

Bởi vì do tích lũy dần dần

Trở nên tài chánh con người

Khiến thành phổ quát thảy đều tự nhiên

 

Người chẳng còn phụ vào vật thể

Mà tiền thành giá trị biểu trưng

Nó hầu phổ biến toàn cầu

Làm thành huyết mạch chạy đều khắp nơi

 

Đời giải phóng chính là đều thế

Khắp nơi vào guồng máy nhân văn

Đâu còn vật chất chỉ toàn

Vận hành cơ khí như điều Mác tin

 

Mác ngu khờ chỉ nhằm thị hiếu

Cả nhìn gà hóa cuốc khác sao

Gột chân cho được vưa giầy

Đôi giầy “Cộng sản” khác nào vậy đâu

 

Cốt đem thảy tiền đề suy diễn

Thành cái cày đặt trước con trâu

Rút ra kết quả dễ nào

Bởi toàn nghịch lý hóa đều tiếu lâm

 

Mà nghịch lý lấy đâu kết quả

Để chỉ thành kết luận viễn mơ

Trăm năm như nước bốc hơi

Bởi đời cụ thể toàn nào có đâu

 

                         (III)

 

Thành kết kiểu dã tràng xe cát

Xe ngàn năm cũng chẳng đến đâu

Liên Xô bởi vậy đổ hầu

Cho dầu sắt máu không ngoài 70 năm

 

Duy ý chí khiến toàn uổng phí

Bảy thập niên cũng chỉ xóa nhòa

Có khác chi thảy bọt xà phòng

Đều tan ra nước nay còn chút sao

 

Bởi tóm lại Mác sai từ trước

Dẫu Lênin gượng gạo tới đâu

Bởi đều xôi hỏng bõng rồi

Cát xây cho mấy lâu dài vẫn trôi

 

Vì thảy Mác hiểu nào kinh tế

Vẫn nằm trong nguyên lý cuộc đời

Cá nhân đơn vị con người

Đều luôn chủ thể chỉ hoài vậy thôi

 

Dầu tính cách là người lao động

Như nông dân hay kiểu công nhân

Hay là dịch vụ làm công

Cần trong hệ thống hợp nhau thảy đều

 

Đó chẳng khác phân công lao động

Lại tưởng đều giai cấp tạo ra

Thật toàn dạng thức bề ngoài

Còn trong ý thức vẫn cùng như nhau

 

Tức thảy loại con người hiểu biết

Hay tính năng đạo đức ra sao

Làm công hay chủ khác nào

Cũng con người thảy chỉ đều bên trong

 

Vả thị trường có luôn quy luật

Như trước tiên là luật cung cầu

Luật về tiền tệ khác nào

Luật chung tài chánh có hầu vậy thôi

 

Luật sản xuất, tái phân lợi tức

Luật đầu tư, luật tái đầu tư

Chúng đều phức tạp lu bù

Có nào đơn giản kiểu đều Mác tin

 

Nên Mác thấy quy cho “bóc lột”

Nào thấy chi hai mặt cuộc đời

Mặt trong và mặt bên ngoài

Mặt thuần tâm lý hay nhằm cạnh tranh

 

Mặt cục bộ hay đều bao quát

Mặt vi mô lẫn mặt thảy vĩ mô

Mặt cá nhân xã hội nào

Lấn đều lịch sử trên toàn cầu chung

 

Nó như thể dòng sông lưu chảy

Mác chỉ nhìn hòn đá chai ỳ

Thành nên quan điểm thảy ngu

Đâu đều khoa học thiên thu dại khờ

 

Bởi khoa học phải nhìn hệ thống

Đâu thể nào cục bộ địa phương

Để thành phiến diện mọi đường

Đứng nguyên tại chỗ có đâu tiến nào

 

Lại khoa học cần đều nguyên lý

Gồm toàn trong chính phụ đều nhiều

Tạo ra phức tạp mọi điều

Nhưng rồi đúc kết thảy vào lõi chung

 

Như nguyên lý có trong vật lý

Nhưng rồi phần hóa học khác đều

Lại sang sinh học đổi nhiều

Chuyển phần xã hội càng đều cao hơn

 

Bởi tinh thần đây là yếu tố

Đâu còn nào vật chất đơn sơ

Mác lại tin “biện chứng” thảy khờ

Lại thành mê tín hay toàn dị đoan

 

Khiến cũng giống Mác đều tội ác

Khi làm cho mê hoặc loài người

Giết trên trăm triệu thảy rồi

Trên toàn thế giới có nào khác đâu

 

Chỉ do bởi “đấu tranh giai cấp”

Và “độc tài vô sản” cọng vào

Khiến thành tiêu diệt con người

Nếu ai ý kiến chỉ đều ngược xuôi

 

Việc độc tài dã man là vậy

Còn kể chi thảy mặt nhân tình

Kể chi đạo đức ngàn đời

Mác quy “tư sản” quả đều éo le

 

Thành cái xấu khác đâu lũng đoạn

Bởi “nhân danh” thảy thảy mọi điều

Lại còn “cứu cánh biện minh”

Nhằm xây dựng cộng sản thiên đường lạ sao

 

Nay mọi cái đã thành sáng tỏ

Hoang phí làm mất cả chì chài

Hi sinh quá khứ thảy rồi

Cả trăm thế hệ mịt mờ tương lai

 

Liên Xô đổ Tàu đành quay lại

Thuyết trương ra mèo trắng mèo đen

Cả Đông Âu phải sụp nền

Lăn đùng chuyển lại thị trường như xưa

 

Vẫn gượng gạo cho là “đổi mới”

Còn gắn đuôi “định hướng” tào lao

Có chi cầu thị đâu nào

Cháy toàn nhiên liệu hướng nào mà đi

 

Thành đâu khác chuyện đời dâu bể

Suốt trăm năm Mác thảy gây ra

Kiến loài người chỉ mù lòa

Tin vào “ý hệ” chối điều khách quan

 

Khiến ngược ngạo khác đâu lạc hậu

Gây trớ trêu lịch sử giật lùi

Mất cả đều nhân phẩm con người

Bầy đàn cả đám khiến đều vong thân

 

                         (IV)

 

Vong thân bởi bản thân đánh mất

Lui trở về kiểu thảy đàn bầy

Tướt đi giá trị con người

Mất đều độc lập mất đều tự do

 

Phi dân chủ khác chi bầm dập

Vì còn đâu nhân cách được sao

Làm theo mệnh lệnh buộc vào

Nói theo tẩy não bởi âu tuyên truyền

 

Nhưng dễ dám ai nào cượng lại

Bởi vì trong hệ thống thảy toàn

Chỉ huy thống trị mọi đàng

Hay phần bị trị thêm càng rập theo

 

Khiến phá hoại thảy đều ý thức

Gây khác đâu xã hội cùn mằn

Làm toàn mất tính nhân văn

Người đều “hóa vật” có nào khác đâu

 

Thành nó thảy sai về triết học

Sai cả đều khoa học mọi đường

Khiến thành kinh tế chán chường

Cả như xã hội nhụt cùn lạ sao

 

Nên chẳng khác Mác thành tội lỗi

Non trăm năm lừa phỉnh nhân quần

Phải ăn bánh vẽ cầm chừng

Nhưng đều cúi mặt thảy toàn tung hô

 

Nên thuyết Mác trở nên vô bổ

Lại còn thành nguy hiểm thế gian

Hại con người thảy đều toàn

Hại cùng xã hội chỉ càng thế thôi

 

Hại lịch sử phải dừng tiến hóa

Bởi buộc tin chỉ có giáo điều

Hóa thành tôn giáo khác nào

Lại còn mê giáo mới đều hại thay

 

Phải nhắm mắt nghe điều thêu dệt

Bởi chẳng qua “vô sản độc tài”

Người đều chỉ nói một chiều

Bởi đều sợ hãi dám nào thẳng ngay

 

Sai nguyên lý tự do dân chủ

Đó chình là duyên cớ đầu tiên

Cũng là ý nghĩa căn cơ

Mác thành phản lại nhân quần khác đâu

 

Bởi lý thuyết nhằm đều cảm tính

Hay chỉ nhằm thị hiếu cá nhân

Có nào quy luật khách quan

Mà nhằm chân gọt để cho vừa giầy

 

Khiến thuyết Mác hóa thành tai hại

Kiểu dẫn đường như thảy anh mù

Đều duy ý chí càn đùa

Cốt nhằm thị hiếu đâu nào công minh

 

Nên thực chất sai từ nền tảng

Khác chi đều học thuyết hư vô

Chẳng căn cơ thảy chút nào

Mà đều huyễn tưởng biết bao lạ lùng

 

Triệt tiêu mất con người bình đẳng

Cả tự do độc lập chẳng còn

Thay vào giai cấp hoang đường

Phao lên “sứ mạng” khác đâu mịt mùng

 

Khiến hóa thảy đều thành giả tạo

Kiểu khác đâu mê tín dị đoan

Tin điều huyền bí thảy toàn

Lại cho sứ mệnh của đều công nhân

 

Trong khi đó đời luôn tiến hóa

Có thể đâu vào chỉ điểm dừng

Bởi tư bản vẫn không ngừng

Cứ hoài biến chuyển loài người đi lên

 

Nên vẫn chỉ vấn đề nguyên lý

Mới chính điều thảy mãi căn cơ

Tức là tư hữu mỗi người

Vẫn trong cơ bản nhằm vào ích chung

 

Không mâu thuẫn hay không ngược lại

Mới tạo thành kết quả nhân văn

Người cùng hòa hợp ở đời

Trên nền khoa học để cùng tiến lên

 

Hay pháp luật phải đều thực tế

Không mơ hồ chỉ kiểu viễn mơ

Chỉ nhằm phục vụ con người

Lẫn đều xã hội trong hòa hợp chung

 

Đó xã hội kiểu toàn tiên tiến

Nhờ mỗi người ý thức cá nhân

Ở trong khuôn khổ cộng đồng

Nhân văn hòa hợp chẳng thành so le

 

Nên khoa học làm nền pháp luật

Đều mỗi người trí tuệ góp vào

Chẳng hề quên thảy một ai

Chẳng hề khiên cưỡng thành điều phi nhân

 

Để đến nỗi hi sinh tất cả

Để nhằm vào lý tưởng viễn mơ

Đó đâu tồn tại chút nào

Kiểu đều phí phạm nhân quần vậy thôi

 

Đó hóa thảy thành điều tếu táo

Chỉ gạt đều quần chúng lơ mơ

Đi sai nguyên lý ở đời

Khác nào lạc lỏng giữa ngoài biển khơi

 

Vậy tóm lại phải đời thực tế

Kết hợp toàn khoa học nhân văn

Chẳng hề mơ hão nhì nhằng

Mới đều thực chất ở trong cõi đời

 

ĐẠI NGÀN

(03/5/21)

 

**

 

CẦN NÓI MỘT LẦN CHO DỨT, VỀ

KIỂU XÃ HỘI TƯ BẢN TỰ NHIÊN, 

VÀ CÁCH CỘNG SẢN THEO MÁC

 

                          (I)

 

Chỉ mới đây chừng ba bốn bửa

Vào đọc trên Facebook phải cười

Bởi vì quả có một người

Do nhìn cạn hẹp nói toàn vẩn vơ

 

Người đó bảo hễ còn tư bản

Đời vẫn luôn đọc Mác càng nhiều

Khác nào suy đoán một chiều

Lòng tin đã vậy nghĩ đều thế thôi

 

Đâu thảy biết thế nào xã hội

Hay đâu là lịch sử khách quan

Mà hoài chỉ thích nói càn

Niềm tin mù quáng chỉ toàn oái oăm

 

Bởi nào biết khi lên tư hữu

Đời cổ sơ tiến hóa tự nhiên

Khi người ý thức nhãn tiền

Đều cần đời sống riêng tư cho mình

 

Nên phải thoát cộng đồng nguyên thủy

Nơi đó đều tài sản thảy chung

Hay là tư hữu mịt mùng

Kiểu như hạt chữa nẩy mầm một thôi

 

Nhưng phát triển vẫn đều tự tại

Đó luật chung tiến hóa loài người

Bởi khi ý thức riêng rồi

Tất cần công cụ cho mình đi lên

 

Cốt bảo đảm tự do độc lập

Lẫn tài năng riêng biệt cá nhân

Tự mình trách nhiệm toàn phần

Dẫu là kết quả vẫn thành đều chung

 

Rồi qua đó thị trường xuất hiện

Cùng đổi trao sản phẩm làm ra

Ban đầu trực tiếp với nhau

Dần dần tiến tới chuyển qua dùng tiền

 

Đó phương cách thảy toàn tiện lợi

Tiền thành ra là mẫu số chung

Bởi mang giá trị phổ thông

Hay là phổ biến thảy trong cuộc đời

 

Cũng từ đó chuyển ra tài chánh

Do từng người tích lũy ít nhiều

Dẫu là đa số còn nghèo

Nhưng về phần khác lại thành giàu lên

 

Kết quả đó tùy theo đặc điểm

Kiểu phương trình biến số nhiêu khê

Có đâu đơn giản mọi bề

Để quy “bóc lột” như lời Mác ca

 

Lại qua đó đầu tư nghiên cứu

Dần dà làm khoa học nảy ra

Thì gian góp lại hằng hà

Tích nhiều thế hệ gần xa tiến đều

 

Nhờ khoa học tạo nên kỹ thuật

Áp dụng vào đời sống tất nhiên

Nhưng đều kinh tế trước tiên

Tạo ra năng suất thêm càng tiến hơn

 

Tài chánh ấy làm nên tư bản

Tích lũy sâu phát triển ra nhiều

Dùng đều máy móc đầu tư

Khiến nền Tư bản ra đời từ đây

 

Mà cụ thể Châu Âu đi trước

Máy chạy bằng hơi nước đầu tiên

Vận vào kỹ thuật ngay liền

Phát huy ngành dệt tất nhiên hàng đầu

 

Cái nôi ấy khởi từ Anh quốc

Sau dần lan ra khắp Âu Châu

Rồi toàn nhân loại đều hầu

Cả Tân thế giới Mỹ Châu khác nào

 

Từ đây khiến Hoa Kỳ nổi bậc

Bởi nước to gồm đủ tài nguyên

Trở nên hùng mạnh thảy liền

Mác kêu “đế quốc” nhãn tiền lạ sao

 

Tới Lênin cũng chuyên bảo vậy

Nhằm suy tôn giai cấp công nhân

Tạo nên ý hệ mọi phần

Lắp khung biện chứng vào càng nhiêu khê

 

Quy thế giới nay thành “đối lập”

Giữa giàu và khố rách áo ôm

Cho đều “mâu thuẫn” thảy toàn

Và nhằm “phủ định” khác nào xảy ra

 

Mác cho đó chính đều “tất yếu”

Để trước sau “tư bản tự chon”

Công nhân thiết lập quyền toàn

“Xóa đều tư hữu” hết còn làm công

 

Nhắm mục đích “đại đồng” bước tới

Đầu tiên qua “quá độ” nhất thời

Dẹp đều tư hữu mọi nơi

Chỉ còn “vô sản” cùng trời tiến lên

 

Dẹp thị trường chuyển sang “kế hoạch”

Đều công nhân định liệu “chương trình”

Cả như tiền tệ hủy toàn

Chỉ còn sản phẩm làm cùng “chia nhau”

 

Xã hội đó chẳng cần pháp luật

Bởi mọi người tự giác đi lên

Rồi sau Nhà nước tiêu đều

Chỉ còn thế giới “cộng đồng người” thôi

 

Tới đây thảy “làm theo năng lực”

Còn “hưởng theo tùy mọi yêu cầu”

Sáng vào nhà xường đều hầu

Chiều đi câu cá tạo đều thú vui

 

Đó xã hội thật đều “lý tưởng”

Mác còn cho “giải phóng con người”

Chẳng còn ràng buộc chút nào

Gia đình Nhà nước thảy đều triệt tiêu

 

Cũng xã hội không còn giai cấp

Hay mệnh danh “Thế giới đại đồng”

Công nhân nhất thể thảy toàn

Hết còn tư sản trên đời chút chi

 

Đúng thật chuyện ly kỳ có một

Khác đâu nào thế giới thần tiên

Không làm vẫn hưởng mọi miền

Bởi đều nhân ái cùng nhau chan hòa

 

Nhưng tới đó phải qua khổ ải

Để thực hành “giai cấp đấu tranh”

Tức nhằm sắt máu phải đành

Để nhằm “phương tiện hoàn thành mục tiêu”

 

Đó giai đoạn gọi là “quá độ”

Để cần toàn tuyệt đối đấu tranh

Diệt xong tư hữu hoàn thành

Ăn chia sản phẩm theo mình góp vô

 

Đó thời kỳ hưởng theo lao động

Kiểu “bình công chia điểm” ngày nào

Dẫu ai ăn thịt con gà

Phải toàn giấu kín mới là khôn ngoan

 

Quả thuyết Mác là toàn như vậy

Cần trình bày đầy đủ đầu đuôi

Dẫu rằng chi tiết lướt nhiều

Nhừng đều thảy đúng “Chương trình Gotha”

 

Mác tự biên cũng nhằm tự diễn

Kiểu như ngồi trong trướng vạch đều

Óc đầu tưởng tượng đâu lèo

Tiếc rằng thực tế kết thành khác xa

 

Hay nói khác Mác toàn tư biện

Nói đúng ra ngụy biện rõ ràng

Tưởng rằng theo sát tiền đề

Ắt là kết luận phải toàn tới nơi

 

Đâu có nghĩ tiền đề đặt trật

Cũng thành ra kết luận tan hoang

Bởi nào lô-gích chút toàn

Mà thành nghịch lý chỉ càng tự nhiên

 

Nó thảy chỉ phương trình huyễn ảo

Bởi chứa đều số ảo trong toàn

Khác chi Mác chỉ mơ màng

Xa điều thực tế khiến càng thảm thương

 

Bởi xã hội từng người quyết định

Kết quả thường nhờ dựa số đông

Nhưng cần ý thức ngoài trong

Đâu đều thân xác như loài vật sao

 

Hay lịch sử tạo do ý thức

Liên kết cùng nhận thức con người

Dẫu đều cung bậc khác đều

Nhưng hoài tiến hóa thảy từ bên trong

 

Nhờ óc não tạo nên khoa học

Làm phát sinh kỹ thuật thảy đều

Khiến đời tiến bộ càng nhiều

Nhất là kinh tế thảy hoài đi lên

 

Đâu nào phải “đấu tranh giai cấp”

Cốt cùng nhau giành giật miếng ăn

Hay đều địa vị lợi danh

Toàn theo lợi ích cá nhân khác nào

 

Vả điều đó thảy đều mê tín

Bởi Mác vin “biện chứng” ngô nghê

Nó thành thần bí mọi bề

Khác nào huyền hoặc quả đều vậy thôi

 

                         (II)

 

Như nam châm hai đầu đối lập

Có diệt nhau từ thảy bao giờ

Tựa như trái đất xoay tròn

Có cùng hai cực đối đều bắc nam

 

Thành thuyết Mác hóa toàn cảm tính

Hay cốt theo thị hiếu khác nào

Chỉ toàn “không tưởng” đểu hầu

Tự cho “khoa học” để nhằm nói ngoa

 

Nên bao kẻ ta bà tin thảy

Đều thật ra kém hiểu biết thôi

Có đâu nhận thức mọi điều

Chỉ đều ép buộc hay nhằm a dua

 

Nhất là bởi tham lam lợi dụng

Muốn không làm mà lại có ăn

Khiến cho xã hội cùn mằn

Đời thành bế tắt quả toàn vậy thôi

 

Và thêm nữa “độc tài vô sản”

Làm đời toàn mất hẳn tự do

Mất đều cùng thảy nhân quyền

Mác đâu ngờ đấy chỉ thành phi nhân

 

Hay hoặc Mác kiểu ngây thơ cụ

Quên mất đều người thảy bản năng

Khi tay đã nắm toàn quyền

Đều sinh kiêu ngạo ác càng đi theo

 

Bởi Mác hiểu đâu nào kinh tế

Vốn phải theo quy luật thị trường

Lại hô “bóc lột” thảy toàn

Kiểu nhìn cây bị che rừng khác đâu

 

Bởi nào hiểu tái phân lợi tức

Cũng hiểu gì luật tái đầu tư

Thị trưởng chuyển hóa đều hoài

Nhưng trăm thứ nếp vẫn vào một xôi

 

Bởi vật chất dễ sao biến mất

Nên đồng tiền chỉ mãi quay vòng

Khác chi như cái cầu thang

Giúp đều xã hội thảy càng bước lên

 

Hay nói khác Mác như ngu dốt

Biết nào đâu xã hội loài người

Hiểu chi lịch sử thế nào

Từ thời hoang dã đến thời hôm nay

 

Mác lại muốn phải đều quay ngược

Để trở về “cộng sản sơ khai”

Kiểu cây cành lá sinh đều

Nay bèn chặt trụi chừa còn gốc thôi

 

Đó thật sự thảy sai quy luật

Nơi cuộc đời phát triển tự nhiên

Buổi đầu cái hạt đầu tiên

Hóa cây cổ thụ khởi đi từ mầm

 

Từ đơn giản trở thành phức tạp

Đó thảy đều quy luật khách quan

Bao trùm mọi vật thảy toàn

Đều trong vũ trụ có nào khác đâu

 

Thành Mác hóa cái ngu vĩ đại

Gạt loài người đã thảy trăm năm

Dụ mê ý tưởng “đại đồng”

Làm thành địa ngục nhân quần hỡi ơi

 

Khiến xã hội nào đâu phát triển

Lại càng thêm đi thảy thụt lùi

Cả như văn hóa tịt ngòi

Con người “vật hóa” quả đều khác đâu

 

Thành thuyết Mác phản hầu nhân bản

Khác gì đâu thảy lại con người

Phản toàn xã hội khác nào

Khiến đều lịch sử co vòi thụt lui

 

Điều đó trải trăm năm thấy rõ

Bởi toàn đều cưỡng chế khác sao

Liên Xô vì vậy đổ nhào

Dông Âu cũng thế còn nào lạ đâu

 

Vì nó thảy phản đều quy luật

Khiến thụt lùi thế chỗ đi lên

Kiểu như quay lại từ đầu

Cốt nhằm “duy vật” quả hầu khác sao

 

Trong khi đó ngày nay khoa học

Đã chứng minh ngược lại thảy toàn

Cho là vô định khởi nguồn

Có đâu xác định mọi điều cả đâu

 

Vả vật chỉ lúc đầu dương thế

Càng về sau óc não bao trùm

Tinh thần chi phối mọi phần

Quy toàn “vật chất” Mác nào chẳng ngu

 

Đấy thuyết Mác đặc thù là vậy

Giống kiểu đều ngẫu tượng mất chân

Có đâu khoa học mọi phần

Mà xưng trí tuệ vạn lần đỉnh cao

 

Nên phỉnh đời thảy đều tội ác

Gạt thảy toàn nhân loại trăm năm

Làm đều thế giới phiêu đồng

Tiêu bao xương máu để thành hư vô

 

Như ví dụ bên Tàu “tẩy não”

Có còn đâu nguyên ủy con người

Mà đều sinh vật bầy đàn

Thật đều hạ cấp kiểu càng khác đâu

 

Khiến câu nói người xưa càng rõ

Thầy thuốc lầm chỉ giết một người

Nhưng thầy địa lý mà lầm

Giết đều ba họ nhiều đời quả thương

 

Nhưng tệ nhất chính là thầy giáo

Tư tưởng lầm giết đến muôn đời

Giết đều gốc ngọn tơi bời

Khác gì tội lỗi hại đều dương gian

 

Tạo ra kẻ nói toàn bốc phét

Kiểu thảy đều gàn dở hay ngu

Bảo còn “Tư bản” ở đời

Khiến người đọc Mác thảy hoài nhân ra

 

Ý cần phải diệt toàn tư bản

Để cuối cùng đời mới lên hương

Mác cần tỏa rộng mọi đường

Quả toàn cuồng tín ai còn không hay

 

Nên khiến thảy kẻ hầu ngu dốt

Nói đều theo cảm tính khác sao

Tư duy đâu có ở đời

Biết gì chân lý đâu là khách quan

 

Quả trần tục luôn toàn là vậy

Kiểu phần nhiều cảm tính mà thôi

Chiều cao lý tính có nào

Lương năng cũng chỉ bạc đều lạ đâu

 

Trong khi đó cuộc đời dương thế

Phải cần tâm trung thực đi đầu

Nhất la hiểu biết khác nào

Mới nhằm đích thực thảy đều nhân văn

 

 Không theo kiểu lèn quèn thấp kém

Mà cần luôn cao cả tinh thần

Trước nhằm ích lợi cho mình

Sau cho xã hội nhân quần lạ đâu

 

Nên muốn thảy làm đời phát triển

Phải cần luôn học thuyết đều cao

Còn như thảy kiểu cào cào

Hại đời là có lợi nào thế gian

 

Thành tóm lại loài người phát triển

Đều xuyên qua nguyên lý khách quan

Mới hoài giá trị thảy toàn

Con đương lịch sử diễn càng vậy thôi

 

Tức trước phải dựa vào lý trí

Đâu thể nào cảm tính đều toàn

Hay là thị hiếu mọi đàng

Để đều lạc điệu chủ quan lạ gì

 

Hay nguyên lý phải cần khoa học

Thứ nữa là đạo đức làm nền

Đó đều chân lý ở đời

Không hoài tự tiện hay toàn viễn mơ

 

Mà triết học phải luôn chỉ đạo

Bởi vì đây định hướng mọi điều

Tư duy tiến triển thảy đều

Kết cùng khoa học vẫn nhiều khách quan

 

Đâu được phép hư vô chủ nghĩa

Tin ngẫu nhiên hay thảy vô thân

Không tin một giá trị nào

Vậy thì ý nghĩa cuộc đời ra chi

 

Bởi nhân loại thường khi khám phá

Dừng một nơi tất phải thụt lùi

Đó điều khoa học tiến hòa

Cả như triết học cũng nào dừng đâu

 

Mác nông nỗi nền hầu loạng quạng

Lại tự cho chân lý tuyệt vời

“Đỉnh cao trí tuệ” loài nưgời

Để thành triết học chỉ đòi triệt tiêu

 

Độc đoán vậy khác chi mê dốt

Đều hư vô chủ nghĩa lạ đâu

Nhằm thờ “Vô sản” đời đời

Phong thành Chân lý thảy đều quả ngu

 

ÁNH NGÀN

(01/5/21)

 

**

 

NAY CẦN NHẬN CHÂN LẠI

VỀ HỌC THUYẾT CÁC MÁC

 

Thật ra Mác cảm tính đều

Cốt nhằm thị hiếu mà nghèo tư duy

Thành nên khoa học có gì

Thảy ưa ngụy biện mới khi buồn cười

 

Đầu đuôi hóa trái ngược nhiều

Tiền đề nghịch lý với điều rút ra

Khiến thành kết luận ba hoa

Biến đều ảo tưởng bộ mà đúng sao

 

Bởi do triết học đã sai

Vậy nên khoa học khó đâu rạch ròi

Khiến cho thực tế hóa hài

Càng làm kinh tế lộn đầu lộn đuôi

 

Mác vì thị hiếu thế thôi

Cái khuôn cộng sản cố hầu nhét vô

Gọt chân sao để vừa giầy

Thành đều lý luận trước sau mịt mùng

 

Lại còn cài vô chốt thảy toàn

“Độc tài vô sản” ai còn ngo ngoe

Khiến đều chỉ nói một chiều

Tung hô Các Mác lặt lìa khác đâu

 

Nhưng khi nguyên lý sai rồi

Có đâu thực tế để nào thành công

Mác thành kiểu chỉ ngồi đồng

Phán ra đủ thứ nhưng tin được nào

 

Trừ ai mê tín dị đoan

Cho là thuốc thánh lại toàn nước tro

Mác thành như kẻ diễn trò

Bởi đều lý luận phiêu bồng đầu đuôi

 

Thành nên nay hóa buồn cười

Cả non thế kỷ đâu nào được chi

Chỉ đều cuồng tín mê ly

Tư riêng quyền lợi ích gì thế gian

 

Mà làm thiệt hại thảy toàn

Bởi đều phung phí mọi phần tài nguyên

Giống tiền cửa sổ ném chơi

Có đâu phát triển chút chi đời nào

 

Thành nên ảo tưởng lạ sao

Kiểu thành cố đấm ăn xôi khác gì

Cho riêng lợi ích thảy khi

Còn phần xã hội coi thì như pha

 

TẾU NGÀN

(30/4/21)

 

––

 

MỤC LỤC


15148.     NÓI MỘT LẦN CHO DỨT GIẠT VỀ “TƯ HỮU” VÀ “CỘNG SẢN”

                                                                                                          (03/5/21)

15149.     CẦN NÓI MỘT LẦN CHO DỨT, VỀ KIỂU XÃ HỘI TƯ BẢN TỰ                   

                        NHIÊN, VÀ CÁCH CỘNG SẢN THEO MÁC (01/5/21)

15150.     NAY CẦN NHẬN CHÂN LẠI VỀ HỌC THUYẾT CÁC MÁC (30/4/21)

 

 

––

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét