TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 403
CHỨC NĂNG VÀ Ý
NGHĨA
“XÃ HỘI” LÀ KHÁCH
QUAN
NƠI KIỂU XÃ HỘI “TƯ
BẢN”
(I)
Mỗi người đều vốn từ đầu
Vì mình vẫn chính luôn hầu vậy thôi
Đó vì nguyên cớ bản năng
Tức nhằm mục đích cần luôn sinh tồn
Vậy nên xét đến cội nguồn
Mục tiêu “xã hội” chỉ đều đến sau
Nhờ vào giáo dục đã lâu
Hay nhờ truyền thống vốn vì nhân văn
Thành ra trong cuộc làm ăn
Hay về kinh tế phải căn cứ vào
Dễ đâu vô lối xé rào
Làm đều trái ngược lại đời được sao
Nên chi “tư bản” thế nào
Tức cần “tư hữu” để nhằm phát huy
Tạo ra tích lũy tiền tài
“Đầu tư” sản xuất lợi mình trước tiên
Kế nhằm cung cấp thị trường
Tạo bao hàng hóa mọi người cùng mua
Tức mang lợi ích cho người
Điều này tất yếu thảy đều khách quan
Tuân theo quy luật phải toàn
“Tái đầu tư” lại để càng phát huy
Đầu tư “mở rộng” lạ gì
Cũng nhằm tăng mọi khả năng ích đời
Vòng quay cứ vậy lặp hoài
Để nhiều hàng hóa cũng từ đó ra
Kêt thêm dịch vụ bao la
Góp vào kinh tế gần xa thị trường
Làm đời phong phú mọi đường
Bởi nhờ tiêu thụ tùy vào sức mua
Giàu nghèo đều thảy chia nhau
Về quyền mua sắm có ai ngăn nào
Đời càng hạnh phúc dồi dào
Tinh thần vật chất thảy đều vươn lên
Mọi người khuyến khích ganh đua
Làm cho giá cả thuận theo nhu cầu
Thị trường nhờ đó cân bằng
Trừ khi nhiễu loạn do nhiều nguyên nhân
Nhưng đều thực chất khách quan
Cả khi tác động bởi bên ngoài vào
Song đầu tư vẫn có hoài
Làm đời phát triển mọi người hưởng chung
Dẫu bên giới chủ, công nhân
Thảy cùng đóng góp vào cho cộng đồng
Vai trò xã hội chu toàn
Tùy vào chức phận đâu nào giống nhau
Bên thì “quản lý” khác đâu
Bên nhằm đơn giản bỏ “lao động” vào
Chỉ ai gặp chuyện “đổi đời”
Vai trò mới thảy buộc thành thay nhau
Chủ nghèo khiến hóa công nhân
Công nhân giàu lại trở nên chủ liền
Chẳng chi cần phải than phiền
Giàu nghèo có số thêm vào tính toan
Dễ chi ba họ giàu toàn
Cũng đâu nghèo khổ cả luôn ba đời
Chỉ vì “kinh tế tự do”
Tạo đều cơ hội thảy cho mọi người
Miễn cần luật pháp rạch ròi
Giúp người tài bộ được hoài phát huy
Bất công ngăn chặn khó gì
Cả điều phi pháp dễ chi hoành hành
Nếu nhờ pháp luật phân minh
Dựa vào khoa học thật tình hiệu năng
Điều hòa xã hội thăng bằng
Phát huy tài sức cá nhân mọi điều
Khiến thành phát triển càng nhiều
Chung đều xã hội có nào riêng ai
Kiểu đều nguyên lý thông nhau
Làm cho thẩm thấu nước vào mọi nơi
Tạo ra kinh tế dồi dào
Mọi người hưởng lợi thảy đều tự nhiên
Dầu cho là kẻ bán buôn
Sống trên hè phố cạnh bao kẻ giàu
Cũng đều xã hội góp vào
Đâu toàn của cải cốt nhằm ăn riêng
Vậy mà Mác đã huyên thiên
Phỉnh đời một thuở éo le vô vàn
Đều cho “bóc lột” thảy toàn
Chê là “giai cấp” mọi đàng chênh nhau
(II)
Vì cho “tư sản” gây hầu
Phải làm “vô sản” để đều cân phân
Không còn bóc lột mọi phần
Nhờ “làm tập thể” đếm đầu chia xôi
Thị trường phải dẹp từ đầu
Cả như tiền tệ khác nào loại đi
Mệnh danh “xã hội” khác gì
Nhằm lên “cộng sản” sau này mới hay
“Làm theo sức hưởng theo cầu”
Bao người ngờ nghệch vội nhào tin vô
Cuối cùng kết quả ra sao
Thảy đều bế tắt khác đâu buồn cười
Bởi đời mà kiểu cha chung
Dễ ai muốn khóc não nùng thật đâu
Đời nghèo giáng xuống mọi người
Chỉ trừ thiểu số quyền hành lạ chi
Cắn câu đã thảy còn gì
Biết đâu mà gở mới đều éo le
Liên Xô dầu thuở huê hòe
Cuối cùng sập tiệm chỉ điều tự nhiên
Đông Âu cũng vậy nhãn tiền
Toàn đều “nói dóc” huyên thiên một thời
Cuối cùng ngã ngựa tơi bời
Bèn bò lỏm ngỏm quay về chỗ xưa
Thi trường kinh tế lạ đâu
Xâu vào trở lại để nhanh làm giàu
Cả như Trung Quốc khác nào
Quay về chủ thuyết kiểu mèo trắng đen
Nước ta từng vậy một phen
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp bốn người kiên trinh
Tuyên truyền tận mạng dân mình
Để ngu dân hóa giờ này tính sao
Ba mươi năm chiến trận ào ào
Nhân danh “đánh Pháp” nhằm vì quê hương
Tiếp sau “đánh Mỹ” mọi đường
Nhân danh “giải phóng” thảy toàn Miền Nam
Nhưng điều sự thật oái oăm
Để làm “cộng sản” quả đâu khác gì
Nhằm lên “tập thể” khác chi
Quả toàn “cải tạo” li bì trước sau
Bốn lăm cho tới Năm tư
Năm tư cũng vậy tới đều Bảy lăm
Đầu tiên Miền Bắc chịu toàn
Về sau bao khắp cả toàn Miền Nam
Cốt theo sách lược Liên Xô
Cùng là Trung Quốc quả nào khác đâu
Mục tiêu không đổi trước sau
Tiến lên “vô sản” ai nào chẳng hay
Bốn lăm từng xảy ra rồi
“Đi làm vô sản” nhảy tàu vào Nam
Thanh niên nhiều tốp rộn ràng
Sau rồi biến mất biết toàn đi đâu
Thành nên ông Mác cũng vui
Phỉnh đời một dạo thảy đều ngất ngây
Toàn trên bốn Biển năm Châu
Có đâu riêng chỉ nước mình mà thôi
Bởi xưa “Bác” đã sang Nga
Say mê chính sách quả là thế thôi
Từ Liên Xô đã mang về
Truyền Chinh, Duẩn, Giáp, Đồng theo phải toàn
Chỉ đều nhắm mắt làm càn
Đâu ai độc lập chút nào tư duy
Tuyên truyền cùng sách lạ gì
Dùi nhằm đánh đục đục đều đánh săng
Cuối cùng ra thảy nhân dân
Trong Nam ngoài Bắc mọi phần phải theo
Bởi vì “chuyên chính” đâu lèo
Mà thành sức mạnh kết đều cùng nhau
Nhân danh đất nước từ lâu
Nhân danh “giai cấp” có nào khác chi
Cốt làm ý hệ li bì
Tư duy Các Mác xây toàn lên thôi
Nó đâu khoa học chút nào
Cũng đâu lịch sử thảy đều ngàn xưa
Mà phi thực tế căm căm
Bởi toàn cảm tính hóa đều chủ quan
Tới khi cảm thấy ê càng
Bốn phương trơ trọi mới đành đổi thay
Tức là “đổi mới” từ đây
Thị trường vực dậy cho ngoài đầu tư
(III)
Vì trong “vô sản” từ xưa
Bao năm kiệt quệ làm sao ngóc đầu
Thảy đều nghèo xát trước sao
Vì “vô sản hóa” từng hầu bao năm
Cả về vật chất tinh thần
Đến như truyền thống đã thành thoát ly
Tuyên truyền ép buộc lạ gì
Triệu người như một kết vô khuôn đều
Nhưng đều diễn kịch ít nhiều
Nên cần tư bản nước ngoài đưa vô
Một phần khác tự Đông Âu
Vài anh giàu có nhờ theo thị trường
Hóa “tư bản đỏ” mọi đường
Tạo thành tầng lớp ngồi đầu trên dân
Phân chia xã hội mọi phần
Chia nhau kinh tế quyền hành lạ sao
Còn dân dễ mấy tơ hào
Bởi đều vô sản ngày xưa vẫn còn
Trễ tràng trùm thảy nước non
Khả năng kinh tế thực đều có đâu
Mà đều thương mại chỉ hầu
Đầu tư địa ốc khác nào ngày nay
Mua qua bán lại làm giàu
Bởi vì ruộng đất thảy vào của chung
Duy anh quản lý có quyền
Dân đều thuê mướn nhãn tiền vậy thôi
Có ai quyền hạn chi nào
Đúng toàn “vô sản” thảy thành trớ trêu
Trái đều nguyên lý từ đầu
Dân giàu nước mạnh dễ nào có chi
Mác sai như vậy khác gì
Hại đều đất nước thì chớ sao
Biến thành dân tộc bù chao
Chỉ toàn sợ hãi hay nhằm nói theo
Danh từ Tổ quốc thành lèo
Chỉ đều ngôn ngữ bề ngoài giả danh
Nên dầu thức tỉnh một phần
Vẫn còn bó buộc trong đều khác đâu
Bởi vì đổi mới lạ sao
Luôn còn định hướng ai nào không hay
Bởi như muốn thật đổi thay
Sao không bỏ Mác mê ly một thời
Để con đường cụt lâm vào
Bây giờ tự cứu chưa nhằm rút ra
Nhưng còn tiếc nuối ta bà
Nên cần “định hướng” lắp vào cái đuôi
Dân nhìn quả thảy bùi ngùi
Nhưng đâu quyền nói phải đều làm thinh
Hóa ra uổng phí nước mình
Ngàn năm văn hiến dập dình về sau
Từ ngày giặc Pháp qua ta
Chủ quyền nó nắm xót xa lạ gì
Tới khi thoát được mê ly
Lại theo “ý hệ” cũng thì thế thôi
Bị cho “dịch chủ tái nô”
Nhưng ai dám nói khác sao mích lòng
Nhẹ nhàng nói trớ kiểu toàn
“Vỏ dưa tránh gặp vỏ dừa” lạ đâu
Trễ tràng giờ đã thảy hầu
Trăm năm qua mất nay nào còn chi
Sao hoài tiếp tục mê ly
Vẫn còn “định hướng” lấy gì không than
Trớ trêu lịch sử quả toàn
Tại mình hay tại chỉ đều thực dân ?
Vì khi Pháp chiếm mọi phần
Nhưng về xã hội nó nào can vô
Vẫn toàn tôn trọng tư riêng
Chẳng qua cốt nắm chính quyền vây thôi
Nhưng khi Pháp đã đi rồi
Ta đều ý hệ thuộc vào nước Nga
Sau Liên Xô đổ ta bà
Cố còn giữ mãi có nào bỏ đâu
Tại đều ý thức chỉ hầu
Nó toàn quến chặt dễ nào buông ra
Thành nên mãi cứ ta bà
Nhưng ai phản biện quả là trớ trêu
Cả như trí thức chỉ lèo
Thảy đều ngáo đã eo sèo làm sao
Chẳng ai yêu nước thương nói
Đều toàn điếu đóm không ngoài vậy thôi
(IV)
Tuyên truyền khiến đã tuyệt nòi
Còn đâu trí tuệ đã từng ngàn năm
Thành nên thực tế oái oăm
Chỉ cần sống sót mới nhằm ưu tiên
Thành nên dẫu nói huyên thiên
Nước ta nay thảy kiểu toàn trống không
“Con người” không có mọi đàng
Dễ chi “đất nước” có toàn được sao
Chắc chờ các thế hệ sau
Còn như lớp trước thảy đều bỏ đi
Bởi toàn sản phẩm khác gì
Nó thành giả tạo có gì của ta
Thảy đều ngoài miệng ba hoa
Có gì thực chất chút nào bên trong
Tuyên truyển biến chất quả toàn
Đâu còn thực sự con người Việt Nam
Dân và cả giới cầm quyền
Thảy đều vong thức kiểu toàn vậy thôi
Có đâu tự chủ chút nào
Có đâu nhận thức của mình tư riêng
Thành đều huyễn ảo đến chừ
Kiểu như trái bóng rỗng tuềnh khác đâu
Ngu dân bởi quá kéo dài
Dân mà không có nước thành có đâu
Quả điều Dân trí khác sao
Làm thành Dân khí ai nào đâu quên
Nếu đều không có bồng bềnh
Khác nào chỉ kiểu lục bình trôi sông
Mọi điều hi vọng viễn vông
Dân thành nhu nhược nước mà mạnh sao
Bởi do ý hệ phủ đầu
Còn đâu độc lập tự do nước mình
Giống như dân tộc bùn sình
Vẫn đều ngoác miệng tự hào ngoài môi
Kiểu ăn bánh vẽ khác đâu
Tội bao thế hệ đã toàn trôi qua
Nên dầu có nói sa đà
Dễ ai hiểu được thành ra lại buồn
Chẳng qua do thảy ngọn nguồn
Một thời lịch sử tầm ruồng trôi qua
Đều do ông Mác gây ra
Hiểu về “xã hội” sai đều bấy nhiêu
Hiểu thành chỉ kiểu “đàn bầy”
Có đâu hiểu cách con người tự do
Nhân văn hiểu dạng nói mò
Cấp đều “vật chất” khác sao ngu đần
Hiểu đâu xã hội nhân quyền
Thương người trong thảy hòa bình tự do
Đằng này hiều kiểu giằng co
“Đấu tranh giai cấp” thảy đều phi nhân
Tự cho hữu lý mọi phần
Nhưng toàn phi lý bởi thành ngu ngơ
Cố tình “tư bản” phớt lờ
Cho là “bóc lột” chẳng khờ được sao
Bởi ai đều chỉ con người
Lợi mình tính trước rồi đời tính sau
Cuối cùng kết quả mới cao
Khác nảo muôn lạch đổ vào một sông
Ngàn sông ra biển một dòng
Đó đều “xã hội” hóa thành kết chung
Mác toàn kiểu kẻ khật khùng
Nhìn cây che thảy cả rừng tưởng hay
Khác nào tư tưởng giả cầy
Hại đời thì có giúp đời được đâu
Bởi sai nguyên lý từ đầu
Đều thành “ngược ngạo” ai nào chẳng hay
Khác gì mê tín dị đoan
Tự cho “khoa học” dụ toàn người theo
Nên nhằm lý luận hồ đồ
Thảy đều ngụy biện ai nào đâu hay
Khác đâu một kẻ gian ngoa
Gạt mình trước hết rồi người phỉnh sau
Thành nên kết quả khác đâu
Hễ sai nguyên lý có nào khách quan
Chỉ thành thị hiếu dỏm toàn
Bởi đều cảm tính có nào căn cơ
Khác chi gây hại đến giờ
Gạt lừa nhân loại đã ngoài trăm năm
Hiểu sai “tư bản” đa đoan
Hiểu sai “xã hội” khiến càng tiếu lâm
SẮC NGÀN
(22/5/21)
**
CON ĐƯỜNG XƯA CỦA “BÁC”
Bác xưa cán bộ Liên Xô
Komintern Quốc tế ai nào không hay
Bây giờ thẻ đảng còn đây
Tiếng Nga in nổi vẫn đều sáng trưng
Bác làm nhiệm vụ đảng viên
Nhiệt tình tuyệt đối tư riêng có gì
Vậy mà ai đó thị phi
Hồng Kông xong Án liền thì điều tra
Lập Ban Kiểm định hẳn ra
Bảy trong số đó dân ta hai người
Lê Hồng Phong với Dương Minh
Thành phần còn lại đều toàn người Nga
Cuối cùng kết luận đều hòa
Bác không có tội phải tha đàng hoàng
Có điều dầu hết nghi oan
Vẫn treo giò Bác thời gian năm dài
Cuối cùng định mệnh cũng hài
Xảy ra Thế chiến Bác về Việt Nam
Khi về xuyên ngã Thái Lan
Ngang qua Trung Quốc chuyển sang quê nhà
Nơi hang Pắc Pó ban đầu
Bác ngồi dịch sách tuyên truyền cho dân
Sách về Đảng sử Liên Xô
Gây thành mồi lửa bùng to sau này
Kịp khi Nhật Bản đầu hàng
Từ hang Pắc Pó Bác sang Tân Trào
Lập ra Đội giải phóng quân
Lật ngay chính phủ của Trần Trọng Kim
Từ đây xảy đến chiến tranh
Chín năm đánh Pháp liệt oanh một thời
Tiếp sau đánh Mỹ tơi bời
Mười năm ác liệt cộng đều 30 năm
Từ Bốn lăm đến Bảy lăm
Việt Nam thống nhất hướng về Liên Xô
Đưa vào “tập thể” ào ào
Ngành nghề “cải tạo” ai nào không hay
Con đường “xã hội” tiến lên
Hướng theo thuyết Mác vang rền khác chi
Bổng Liên Xô sụp một khi
Cả như Trung Quốc từ đây trở cờ
Chiến tranh biên giới ai ngờ
Tây Nam phương Bắc máu đào lại rơi
Tiến sang “Đổi mới” tiếp theo
Nhưng rồi “định hướng” lại đều thêm vô
Bây giờ thực tế khác nào
Dân đều răm rắp khó càng bung ra
Bởi đều “định hướng” sa đà
“Thị trường tư bản” dẫu toàn bên trong
Thành nên lịch sử lòng vòng
Con đường của Bác luôn còn đấy thôi
Lúc đầu đánh Pháp khác sao
Đánh làm cộng sản về sau mới cừ
Nên từ đổi mới đến chừ
Phải cần “định hướng” khác nào vậy đâu
Có người thắc mắc từ lâu
Hai đàng trái ngược dễ hầu đi lên ?
Chỉ tư bản đỏ lềnh khênh
Còn dân tay trắng lềnh dềnh khác sao
Nhưng ai dám nói câu nào
Bởi vì nguyên tắc đảng quyền từ trên !
Khác chi xưa Mác hớ hênh
Nửa đường đứt gánh để thành hôm nay
Nước ta bởi vậy vơi đầy
Giờ theo “định hướng” biết nào về đâu
Nhưng dân mởi miệng khó hầu
Bởi ngày xưa Bác vốn từng đảng viên
Phải làm theo lệnh “cấp trên”
Nên dân cũng vậy bây giờ khác sao
Âu đều định mệnh trời cao
Con đường xưa Bác khó nào khác đi
Liên Xô dẫu sụp cần gì
Cứ coi Mác đúng ta hoài phải theo
Bởi vì giai cấp công nhân
Có đều “sứ mệnh” phải cần chỉ huy
Mác đâu minh chứng được gì
Mà như mê tín chỉ đều niềm tin
Lấy chi khoa học thảy toàn
Vì người bình đẳng ngang hàng cùng nhau
Phải cần dân chủ trước sau
Tự do đóng góp nhằm đều phát huy
Còn như Nhà nước là gì
Vai trò điều tiết chỉ thì vậy thôi
Chỉ huy lãnh đạo dân bầu
Dựa theo pháp luật để hầu phân minh
Riêng phần kinh tế thị trường
Điều hành trách nhiệm của nhà chuyên môn
Hiểu về kinh tế rạch ròi
Có đâu “ý hệ” đưa toàn vào đây
Nên thành xưa Bác cũng hay
Một lần “thiết chế” con đường muôn năm
“Niềm tin” căn cứ thảy toàn
Tin vào Xô Viết mãi hoài tiến lên
Ngày nay dẫu đổ lăn kềnh
Nước nhà bóp bụng phải đành đi theo
Bởi vì Bác dễ đâu lèo
Vạch ra ánh sáng dân cần bước đi
NON NGÀN
(20/5/21)
**
NÓI VỀ VIỆC ĐÁNH
GIÁ
CÁC NHÂN VẬT LỊCH SỬ
Người thường chẳng nói làm gì
Bởi vì qua hết sau đều trăm năm
Nhưng còn nhân vật khác hơn
Để bao dấu ấn với hoài thời gian
Các danh nhân kiểu vậy toàn
Cả nhà khoa học hay là nhà văn
Hoặc nhà chính trị đều hằng
Với bao công trạng còn lưu ở đời
Nên cần đánh giá một người
Phải đều đúng mức phải đều khách quan
Tức là sự nghiệp chu toàn
Nhằm cho xã hội mới càng nêu lên
Còn về tính cách cá nhân
Tốt hay là xấu khỏi cần viện ra
Bởi đời tư dễ ta bà
Chuyện riêng tẻ mẻ vốn là tự nhiên
Thế nên sự nghiệp nhãn tiền
Chính đều dấu ấn trên toàn quốc gia
Hoặc là đen tối nguy nga
Mới điều phân biệt hẳn là vậy thôi
Khác chi sự nghiệp ở đời
Những gì làm được khi mình chết đi
Kinh bang tế thế là gì
Tức làm thay đổi cuộc đời thảy chung
Còn riêng mình được thành công
Để le lói cũng không đáng nào
Công danh phú quý lạ sao
Vẫn đều thành quả kiểu hầu riêng tư
Như anh thợ mộc khác đâu
Nhìn vào kết quả ở nơi cái bàn
Phải đều đẹp đẽ khang trang
Hay là xiêu vẹo chỉ toàn thế thôi
Thành nên lịch sử khác sao
Vẫn còn giữ mãi cho ngàn đời sau
Những nhà sử học xưa nay
Dày công nghiên cứu mới đều khách quan
Còn bao những kẻ làng nhàng
Nói nhằm cảm tính chỉ toàn đáng thương
Lợi riêng hết thảy mọi đường
Đâu vì xã hội thói thường vậy luôn
(II)
Khác đâu câu chuyện ông Hồ
Người đều thêu dệt vốn toàn xưa nay
Tội cho dân thảy khác đâu
Dễ chi biết hết việc đều khách quan
Thành nên khiến tội rõ ràng
Tuyên truyền chính trị cốt toàn mị dân
Trong khi lịch sử khách quan
Phải cần soi sáng mới đều lợi chung
Tức lợi ích nước non
Lợi đều dân tộc mới luôn đàng hoàng
Còn vì bất cứ người nào
Cũng thành hạ cấp thảy đều vậy thôi
Bởi người phương tiện một thời
Giúp dân giúp nước mới toàn hay ho
Còn mà đóng thảy vai trò
Của mình riêng rẽ quả cho ai nào
Nên đời vẫn thảy cào cào
Kẻ xu nịnh lắm hóa đều kẻ gian
Còn ai trung thực mới toàn
Óc đầu vì nước vì dân lạ gì
Đó nhằm xã hội muôn đời
Hay vì lịch sử mới cần lưu tâm
Mới thành giá trị khách quan
Có đâu chỉ kiểu chủ quan được nào
Ông Hồ nay đã qua đời
Vấn đề làm được chuyện gì hay không
Cho toàn đất nước non sông
Có đâu sự nghiệp chỉ riêng của mình
Vậy mà bao kẻ bùn sình
Thảy nhằm chỉ biết lợi mình riêng thôi
Nhằm đều muối mặn tộn vào
Kiểu người cộng sản vốn đều thói quen
Khiến cho bao kẻ lăng nhăng
Ông Hồ thêu dệt kiểu đều riêng tư
Biết đâu lợi ích bây chừ
Phải nhằm đất nước mới thành chuẩn cao
Trăm năm dân tộc lao đao
Trăm năm đất nước khó nào tiến lên
Nếu đều tâm lý cùn mằn
Nhằm theo chủ nghĩa cá nhân lạ kỳ
Dân hèn quả có lạ chi
Nếu đều mù quáng khó nào bằng ai
Cả làm đất nước xạt xài
Bởi đều chỉ thói luôn hoài lạc xôn
NON NGÀN
(20/5/21)
**
VỀ QUY LUẬT KHÁCH
QUAN
TRONG XÃ HỘI LOÀI
NGƯỜI
(I)
Thật ra quy luật khách quan
Ngàn xưa nay vẫn luôn toàn một thôi
Giúp đều xã hội loài người
Nương cùng nguyên lý để nhằm đi lên
Đó là kinh tế tự do
Đó là chính trị nhằm cho con người
Đến đây kết quả biết rồi
Nhân văn, xã hội mãi hoài phát huy
Cả phần trí tuệ lạ gì
Khiến đều khoa học thảy khi tiến dài
Tạo ra hạnh phúc cuộc đời
Con người hòa hợp luôn cùng với nhau
Vậy mà chỉ Mác tào lao
Nghĩ điều quấy quá tự cho hay toàn
Khác nào mê tín dị đoan
“Đấu tranh giai cấp” khiến càng nhiêu khê
Lại còn “vô sản độc tài”
Mác ngu bỏ mẹ trên đời có ai
Bởi nào có hiểu con người
Bản năng vẫn có trên đời khác sao
Chỉ nhờ dân chủ tự do
Khiến đều kiềm chế ở trong khung toàn
Khó mà tùy tiện mọi đàng
Khi đều lợi dụng độc tài khác đâu
Thành nên Mác đã ngu lâu
“Độc tài vô sản” là căn cớ gì ?
Nó vô nguyên tắc thảy khi
Có đâu hữu lý lạ gì nữa sao
Chỉ đều mê tín tào lao
Kiểu đều thần bí khác nào nữa đâu
Trong khi vô sản thường hầu
Phần nhiều tạp nhạp khó nào mà tin
Đưa thành kết quả cùn mằn
Hại đều xã hội ai còn không hay
Khiến cho cuộc sống cùi đày
Mọi người cùng chịu uổng thay cuộc đời
Trong khi thực tế biết rồi
Loài người phát triển lên đều văn minh
Là nhờ kỹ thuật định hình
Bởi qua khoa học giúp đều tạo ra
Làm cho kinh tế nở hoa
Làm cho xã hội trái đà xum xuê
Tạo chung kết quả hòa hài
Ngàn năm nhân loại hưởng toàn khắp nơi
Phải nào “giai cấp đấu tranh”
Kiểu như con thỏ tranh giành xé toang
Thành nên Mác thảy cà tàng
Tư duy nhảm nhí thế gian chưa từng
Liên Xô bởi vậy sụp toàn
70 năm vất vưỡng được càng thoát ra
Khác chi Trung Quốc sa đà
Cuối cùng bỏ Mác đẻ ra thuyết mèo
Đó là bởi Đặng Tiểu Bình
Đưa ra học thuyết mèo dù trắng đen
Miễn rằng bắt chuộc được hằng
Mới thành ích lợi thảy cho mọi người
Khiến làm kinh tế “lên đời”
Bởi vì quay lại “thị trường tự do”
Nâng cao sản xuất ra trò
Tuy rằng đảng cố bám quyền chỉ huy
(II)
Thành ra cũng có khác gì
Thị trường phát triển để mình lấy công
Trên đầu trên cổ nhân dân
Bởi như chẳng có biết đâu hơn nhiều
Thành ra tóm lại một điều
Chỉ do ông Mác từ đầu tới đuôi
Đưa ra chủ thuyết trật chìa
Phỉnh đời lăn xả vào nhiều tối tăm
Đến khi thấy được một phần
Mắc ngàm thảy cả có còn đâu ra
Cho dù “đổi mới” ta bà
Vẫn nhằm luẩn quẩn trong vòng cũ thôi
Bởi vì ai chẳng biết đời
Con người mãi chỉ đều hoài bản năng
Thành đều chỉ biết mình hằng
Miễn mình có lợi vẫn toàn vậy thôi
Vậy nên nguyên lý cuộc đời
Phải cần sáng suốt theo điều khách quan
Đó là dân chủ tự do
Mỗi người phát triển lợi chung cho đời
Còn mà bó buộc mọi nơi
Con người nô lệ có nào đâu sai
Làm cho xã hội thụt lùi
Làm cho lịch sử mãi đều quay lui
Thành nên Mác thảy dốt đui
Đưa ra lý thuyết cùn mằn lạ chi
Bởi vì nó thảy chủ quan
Chỉ nhằm “thị hiếu” có toàn khác đâu
Mang đầy “cảm tính” hại đời
Bởi vì khoa học chút nào có chi
Khiến đời giật ngược lạ gì
Như dòng nước chỉ chảy lùi lạ đâu
Nó đều thất bại trên đời
Bởi vì nguyên lý đâu nào khách quan
Gây đời lụn bại rõ ràng
Tội này cuả Mác ai càng không hay
Trăm năm hại thảy bao người
Khiến trên trăm triệu đi đời nhà ma
Vong thân lại chỉ hằng hà
Bởi đều sợ hãi trong đời khác đâu
Gọi là “giải phóng” hàm hồ
Chỉ đều nô lệ cuộc đời lạ đâu
Bởi sai nguyên lý từ đầu
Máy nào chạy được mà đều bung sênh
Ngày nay ai cũng biết lềnh
Mác vì dại dột làm vênh cuộc đời
Hại toàn nhân loại một thời
Bởi nhằm đi ngược lại điều khách quan
Nhưng điều tội Mác nặng càng
“Độc tài vô sản” có toàn khác sao
Chủ quan đời cột thêm vào
Đốt toàn nhân loại quả nào khác đâu
Trăm năm dầu dẫu không lâu
Nhưng đều hại thảy khác sao đời người
Bao nhiêu thế hệ qua rồi
Đều toàn “vật vưỡng” kiểu người đi đêm
Bởi vì thuyết Mác cùn mằn
Khác nào rải độc xuống đều dòng sông
Làm cho ngộ độc mọi phần
Chỉ khi nước lụt mới toàn trôi đi
ÁNH NGÀN
(20/5/20)
MỤC LỤC
15160.
CHỨC NĂNG VÀ Ý NGHĨA “XÃ HỘI” LÀ KHÁCH QUAN NƠI KIỂU
XÃ HỘI “TƯ BẢN” (22/5/21)
15161.
CON ĐƯỜNG XƯA CỦA “BÁC” (20/5/21)
15162.
NÓI VỀ VIỆC ĐÁNH GIÁ CÁC NHÂN VẬT LỊCH SỬ (20/5/21)
15163.
VỀ QUY LUẬT KHÁCH QUAN TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI (20/5/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét