TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 401
PHÊ PHÁN KHOA HỌC VỀ
CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VÀ
XÃ HỘI “CỘNG SẢN” THEO
GIÁO ĐIỀU CỦA CÁC MÁC
(I)
Sự phê phán nếu nhằm thị hiếu
Hay là nhằm ý thích riêng tư
Chỉ đều thuần túy chủ quan
Dễ chi trong sáng khách quan bao giờ
Thành phê phán phải cẩn khoa học
Nhằm vô tư chính xác trung dung
Giúp hầu lợi ích nhân quần
Mới càng xây dựng cuộc đời khác sao
Khiến phê phán riêng về thuyết Mác
Chính là điều nghĩa vụ ngày nay
Bởi vì qua thế kỷ dông dài
Nó gây hệ lụy loài người lạ chi
Toàn thế giới với bao nhiêu nước
Có được nào tích cực hay không
Hay đều tiêu cực thảy toàn
Gián hay trực tiếp luôn cần phải xem
Nó đã thảy trùm lên xã hội
Cả mọi vùng địa lý khác nhau
Gồm nhiều lãnh vực thảy đều
Cả về lịch sử lẫn về cá nhân
Cả kinh tế cùng là văn hóa
Gồm tinh thần vật chất khác sao
Đến trong cuộc sống mọi điều
Gây đều hậu quả với nhiều qui mô
Như khốc liệt chiến tranh mọi mặt
Đến cả khi đi tới hòa bình
Cho dù nóng lạnh vẫn toàn
Bởi cùng mục đích có nào lạ đâu
Nó dai dẳng không hề dừng lại
Tiếp tục luôn mút chỉ cà na
Chỉ khi bên thắng bên thua
Vẫn còn tiếp tục coi như chẳng dừng
Chỉ thay đổi bề ngoài hình thức
Còn bên trong bản chất vẫn luôn
Kéo dài thêm một thời gian
Khi nào ngã ngũ mới toàn chịu thua
Nếu chiến thắng về bên cách mạng
Tức về phần “chủ nghĩa” thành công
Bước đầu là nắm quyền hành
Làm theo thuyết Mác mọi phần thế thôi
Nó diễn tiến theo nhau từng bước
Đều thông qua vô sản độc tài
Đã thành như một giáo điều
Không ai được sửa chút nào trước sau
Bởi giáo dục làm cho tin tưởng
Bởi tuyên truyền bồi đắp mãi lên
Khiến càng vững chắc như kiềng
Mọi người như một đúc khuôn đã đều
Tin Mác nói đó điều “khoa học”
Ngay từ đầu đã phải nhập tâm
Hay là “chân lý khách quan”
Dựa vào “biện chứng” quả đâu khác nào
Mác khẳng định đó điều tuyệt đối
Như “đỉnh cao nhận thức” loài người
Đỉnh cao trí tuệ muôn đời
Đều toàn bất biến không còn đổi thay
Chính bởi vậy gây điều cuồng tín
Tin thành điều vô dịch khách quan
Làm sao chiến thắng phải toàn
Cuộc đời vô sản phải càng đi lên
Nhằm ở đó không còn giai cấp
Mà đều toàn xã hội hòa dồng
Không còn “bóc lột” tận cùng
Bởi vì tư hữu đã thành triệt tiêu
Không tư hữu thị trường cũng biến
Hủy thảy luôn tiền tệ mọi đàng
Chỉ làm trao đổi vật toàn
Bởi vì thương mại đều càng có đâu
Tin tưởng đó hoàng kim thời đại
Tồn tại luôn mãi mãi không cùng
Để thành “giải phóng” loài người
Tiêu đều giai cấp hết còn chia phân
Không giai cấp chẳng còn nhà nước
Cả như về luật pháp hủy toàn
Coi đều hiện tượng bề ngoài
Cuộc đời giải phóng nó đều triệt tiêu
Người với người còn toàn thiện chí
Bởi đều cùng “cộng sản” giữa nhau
Thảy cùng ý thức tự do
Chẳng còn tranh chấp tị hiềm khác sao
Chiều câu cá sáng vào xưởng thợ
Thảy đồng đều toàn chỉ công nhân
Vạch ra kế hoạch tự mình
Tùy theo mỗi nhóm trên toàn thế gian
Đời cứ vậy tiến lên mãi mãi
Nên làm sao ai chẳng mê say
Lại người ít học tin đều
Đập vào thị hiếu tư duy có nào
Cả trí thức nửa mùa cũng vậy
Biết một thôi nào có biết mười
Hiểu đều ngõ cụt quanh co
Tư duy khoa học có nào chút đâu
Cả mù tịt luôn đều triết học
Chỉ cần nghe “duy vật” khoái liền
Bởi đều vật chất trước tiên
Nhất là kinh tế được toàn chăm lo
Biết gì Mác thảy đều ngụy biện
Nại vào điều cơ sở hạ tầng
Suy ra ý thức thượng tầng
Thảy đều vật chất chỉ toàn đầu đuôi
Khi đối kháng đã thành rõ rệt
Tư sản giàu vô sản đều nghèo
Gây nên “biện chứng” đi theo
Làm cho tư sản phải đều diệt luôn
(II)
Đưa kinh tế đi vào tập thể
Tạo thời kỳ quá độ đi lên
Chỉ duy một đảng cầm quyền
Thật ra chỉ một ai cẩm đầu thôi
Làm theo cách độc tài chuyên chế
Gom chung vào tập thể mọi nơi
Loại đi ai muốn đứng ngoài
Chỉ bằng bạo lực và bằng bao vây
Dẫu thất bại cố đều ép buộc
Bởi do tin ở Mác khác sao
Như định đóng cột lạ nào
Không theo cũng chết phải vào tự nhiên
Đinh ninh đó thời kỳ quá độ
Dẫu tỷ người răm rắp tuân theo
Từ trên xuống dưới một lèo
Thành đều vở kịch khác nào tếu lâm
Dẫu buộc phải hi sinh tất cả
Như Trường Sơn cũng đốt có sao
Bởi niềm tin đã dồi dào
Dẫu tin thật giả cũng đều như nhau
Khiến sức mạnh triệu người như một
Để tràn lên theo kiểu biển người
Máu xương lênh láng ngại gì
Bởi duy sắt đá quyền toàn nơi ta
Như hình ảnh con lừa cà rốt
Nó đỏ tươi trước mặt kia kia
Ráng lên khỏi quất đít toàn
Hai bên che mắt còn đường khác đâu
Con đường đó “thời kỳ quá độ”
Phải chạy đều chạy mãi đâu thôi
Dầu mười hay cả trăm năm
Ngàn năm cũng vậy dễ đâu cãi gì
Dẫu kinh tế phải thành đình trệ
Dẫu cả như văn hóa thụt lùi
Dẫu đều xã hội rối nùi
Nhưng “chuyên chính” ấy có nào khác đi
Bởi lý thuyết “độc tài vô sản”
Tin “thiên đường” đều thảy mê ly
Vả còn phương tiện riêng gì
Nên thành chỉ có xác phàm tiến lên
“Vô sản” quả tạo thành sức mạnh
Bởi thảy cuồng tín như nhau
Thảy đều mù quáng một màu
Ngu dân tạo thảy mọi điều dân ngu
Người nay đều biến toàn cỏ rác
Bởi rập khuôn khẩu hiệu vạch rồi
Mục tiêu phương tiện cột vào
Coi đều là tốt dẫu thường xấu xa
Nhưng đâu thấy bởi vì ảo tưởng
Để thành ra mất cả chì chài
Cái qua đâu trở lại nào
Thành toàn uổng phí cả đều trăm năm
Chỉ vì Mác quên điều căn bản
Là mỗi người đều có bản năng
Bởi loài sinh vật thảy toàn
Lại đem hủy diệt tinh thần lạ sao
Do Mác thảy cho đều “vật chất”
Khiến lòi ra nghịch lý từ đầu
Cái ngu quả thấy rõ hầu
“Vật” sao “biện chứng” đến trời cũng kinh
Đó chẳng qua chỉ nhắm ngụy biện
Bởi tin càn biện chứng Hegel
Dẫu đều bản chất mù mờ
Mác cần “duy vật” biến đều ra thôi
Thành sai thảy căn cơ triết học
Giống kiểu toàn anh dốt nói điêu
Dốt về kinh tế quả nhiều
Dốt thêm lịch sử ai đều không kinh
Bởi coi người thảy thành vật thể
Chuốt tròn vo cho giống viên bi
Dẫu đều góc cạnh biết gì
Làm sao để sắp khuôn tròn được sao
Chính bởi vậy Mác đều tội ác
Lừa nhân quần vào lối tối tăm
Phỉnh đều ánh sáng đường hầm
Nhưng đi đi mãi bao giờ thoát ra
Khiến làm quả chết trên trăm triệu
Vài thập niên trên khắp toàn cầu
Gây nhiều hậu quả lâu dài
Đủ trong mọi mặt thảy đều thảm thương
Bởi xã hội thảy thành bất lực
Vì quay theo hệ thống đều toàn
Kiểu con đinh vít vặn vào
Chỉ còn kích thước khác về nhỏ to
Do tinh thần thảy còn đâu có
Mà triệt tiêu ngay buổi ban đầu
Chỉ vì đều cuồng tín khác nào
Tạo khuôn chuyên chế chỉ đều thế thôi
Đều còn chỉ răng cưa quay khớp
Bánh xe quay đều loạt khác nào
Hết ai nào ý thức thảy hầu
Mà đều vô thức quyện vào vòng quay
Lại cho đó con đường “giải phóng”
Thật ra đều giống kiểu thiêu thân
Cùng vào xẻ dọc Trường Sơn
Tuyên truyền nghe mãi phải thành cháy lên
Thành thử hỏi Duẫn, Chinh, Đồng, Giáp
Bốn ông này yêu nước được không
Đâu vì hạnh phúc toàn dân
Mà nhằm Ý hệ trước sau đưa vào
(III)
Dùng tuyên truyền để thần thánh hóa
Cần chút nào nhận thức tự do
Đâu gì ý thức tự mình
Mà đều sản phẩm của từ Liên Xô
Lại hơn nữa ráp thêm Trung Quốc
Lại nhân danh độc lập tự do
Chỉ để nhằm giải phóng giống nòi
Nhưng đều Quốc tế thảy nhằm đưa vô
Bằng chứng rõ sau ngày thống nhất
Đưa ngay vào Cải tạo công thương
Đánh cho tư sản sập toàn
Lùa vào hợp tác thảy đều nông dân
Theo công thức hay đều bài bản
Vốn ngày xưa của thảy Liên Xô
Gia thêm Trung Quốc khác nào
Muốn làm công xưởng thảy đều nước tả
Ai nói ngược chụp ngay “phản động”
Để đưa đi “học tập” mút mùa
Hay vào trong cảnh cảnh tội tù
Thật là đau xót thảy đều quốc dân
Nhưng ngoài mặt thường luôn che đậy
Đều tuyên truyền ưu việt khác sao
Hóa toàn là những danh từ
Ngoài đều huy hoắc trong lòng rỗng không
Nhìn đều thấy nếu ai nhìn nhìn rộng
Thấy chỉ đều bởi Mác mà thôi
Vì đưa học thuyết trật chìa
Làm cho nhân loại phải đều nạn nhân
Bắt phải tin vào điều ảo tưởng
Nhưng dễ chi kết quả được nào
Bởi đều cỡi bọt xà phòng
Nằng lên nổ bọp rơi vào hư không
Trăm năm đó biết bao xương máu
Cả thảy người “cộng sản” nạn nhân
Bởi toàn cuồng tin mê lầm
Khiến thành sơ cấp nạn nhân tuyên truyền
Mọi người khác liền thành thứ cấp
Bởi tuyên truyền lan tỏa dọc dài
Tạo ra hệ thống ngặt nghèo
Dùi nhằm đánh dục đục rồi đánh săng
Nạn nhân lại hóa thành tội ác
Bởi kiểu đều vô thức cá nhân
Có đâu ý thức mọi phần
Thảy toàn trách nhiệm mà mình gây ra
Khiến thảy chỉ hóa ra mộng mị
Khác gì mơ ngay giữa ban ngày
Vũ Thư Hiên đã viết rồi
Cuốn “Đêm Ngay Giữa Ban Ngày” lạ sao
Hay Trần Đỉnh cũng nào có khác
Đã phơi bày thực tế từng qua
“Đèn Cù” kiểu thảy quay mau
Nhưng đều cũng chỉ lòng vòng thế thôi
Đâu có khác một thời tiếp diễn
Vẫn lặp toàn sự việc định rồi
Vẫn đều thuyết Mác quay vòng
Làm cho dân tộc quay mòng cũng vui
Khiến mờ tối thảy đều dân trí
Làm triệt tiêu dân khí lạ đâu
Để thành một kiểu “tự hào”
Toàn theo công thức đưa từ ngoài vô
Hở ra thảy “thiên đường” cộng sản
Sức làm tùy hưởng thảy nhu cầu
Lấy giàu cho thảy kẻ ngheo
Xoa toàn giai cấp chỉ đều vậy thôi
Đời giải phóng không còn giai cấp
Khiến mọi người được thảy tự do
Không ai “bóc lột” chút nào
Mà toàn xã hội thảy đều như nhau
Nhưng đâu biết đó đều cảm tính
Có thảy chi khoa học chút nào
Bởi toàn thị hiếu đặc thù
Dễ chi mở rộng ra hoài đời đâu
Mà chân lý phải đều lý tính
Có dễ chi quờ quạng trước sau
Có đâu giả ảo được nào
Mà cần xác đáng mọi điều ngoài trong
Đời đâu phải kiểu toản ảo tưởng
Mà phải luôn thực tế khách quan
Muốn đời ảo giác đều toàn
Kiểu đâu có khác thảy càng đứa ngu
Kiểu nằm ngủ mơ không thực chất
Khi tỉnh rồi chỉ thảy tay không
Đời toàn thủng đáy tròng trành
Dễ chi lịch sử quay vòng lại sao
Lúc ban đầu dụ đều đánh Pháp
Khiến làm cho dân tộc hân hoan
Nhằm giành toàn độc lập tự do
Lại làm cộng sản thành ra mút mùa
Hóa đâu khác chiến tranh Ý hệ
Treo đầu dê bán chó cho người
Bởi đều sản phẩm Nga Tàu
Dấn nào tự quyết chút gì được sao
Đâu có biết Lênin “trời biển”
Dễ chi không tham vọng cá nhân
Chắc gì vì nước vì dân
Dựa vào vô sản để nhằm vươn lên
Mao Trạch Đông chắc chi lại khác
Mà mộng nhằm hoàng đế trị vì
Giết trên sáu mươi triệu con người
Thiên đường cộng sản cuối cùng có đâu
(IV)
Ví không Mao Tàu đều hẳn khác
Như Đài Loan đó có lạ nào
Con rồng vẫn kiểu Á Châu
Nhưng cần chi phải chút nào hi sinh
Bởi khi xét riêng về kinh tế
GDP làm chuẩn cách đo
Tính đều sản phẩm gộp vào
Rồi chia ra thảy tính theo đầu người
Khi Trung Quốc tỷ tư dân số
Đem chia ra quả chẳng là bao
Cái giàu thiểu số khác nào
Nhìn chung cả thảy mặt bằng đâu cao
Vậy mà lại tự do mất cả
Dân chủ đều tắt đít tịt ngòi
Khiến thành xã hội lạc loài
Toàn ăn bánh vẽ cho đều no nê
Nên đời phải khác chi thực tế
Phải theo điều nguyên lý khách quan
Phải nhìn kết quả thảy toàn
Có đâu ảo ảnh mơ màng lạ chi
Bởi khoa học thường khi phải vậy
Đâu thể nào như kiểu mộng du
Mơ hồ căn bản con người
Làm cho xã hội thảy đều lất lay
Vì cá nhân phải hoài là đơn vị
Nên dời đều “trường số” thảy toàn
Hay “trường đại số” rõ ràng
Đời thành “tích hợp” phương trình khác đâu
Vả cá nhân còn là chủ thể
Nên cần đều dân chủ tự do
Thị trường tương tác trước sau
Khiến điều quản lý phải cần khách quan
Lại cuộc đời “thác về sống gởi”
Ai cũng thuần một bận như nhau
Có chi vĩnh viễn được hoài
Thành làm “cộng sản” chỉ lòi cái ngu
Bởi đời giống như dòng sống chảy
Dâu dễ làm đông đá được sao
Biến đời thành chỉ ao tù
“Thiên đường cộng sản” thảy thành ngu ngơ
Đời phát triển nhờ vào kỹ thuật
Thành đi lên tiến hóa không cùng
Tương lai cứ mãi chập chùng
Khiến đều hạnh phúc cuộc đời có luôn
Nên xã hội dựa vào pháp luật
Nền tảng chung khoa học làm đầu
Phát huy trí tuệ con người
Cần đều tầng lớp vốn hoài tinh hoa
Kiểu dòng sông chảy trôi cũng vậy
Đều phân ra ba lớp rõ ràng
Lớp trên trong vắt thường càng
Còn hai lớp dưới vốn toàn đục hơn
Đó quy luật cuộc đời kết tủa
Khiến tạo ra từng lớp địa tằng
Ngàn năm ra biển vẫn hằng
Đó điều kết cấu thảy toàn đơn sơ
Mác ngu tối muốn làm “cộng sản”
Đó chẳng qua thị hiếu quả đều
Chẳng qua cảm tính phần nhiều
Vì điều lý tính vốn nào có đâu
Hay nói đúng lại thêm mê tín
Tin thảy điều “biện chứng” mơ màng
Trở thành tăm tối kiểu toàn
“Độc tài vô sản” khiến càng phi nhân
Nó trái luật vận hành xã hội
Trái thảy luôn bản chất loài người
Ngược dòng lịch sử thảy đều
Dòng sông chảy tới buộc đều quay lui
Kiểu đâu khác lội dòng nước ngược
Khiến uổng công phí sức thảy đều
Cuối cùng trớt hướt phần nhiều
Bởi vì nghịch lý kiểu đều chủ quan
Nên phê phán về điều “cộng sản”
Mác vạch ra quả thảy kiểu hề
Bởi hai yếu tố nặng nề
Toàn đều phi lý mọi bề vậy thôi
Tức mục đích nếu đều sai hỏng
Có ích chi lý luận đưa vào
Còn mà lý luận trật chìa
Có đâu mục đích dễ còn tới sao
Nên truyên truyền chỉ toàn bốc phét
Đều óc đầu ngỗ ngáo mà ra
Hai đàng kết lại ta bà
Gọi là “lý tưởng” có mà được sao
Phỉnh gạt thảy quả đều lớp trẻ
Vì chẳng qua nhận thức nông choèn
Thảy đều lý luận một chiều
Khiến toàn mù quáng tin vào hư không
Nhưng tệ nhất “độc tài vô sản”
Dầu không tin cũng cưỡng ép vào
Dùng đều thủ đoạn mịt mờ
Kết cùng bạo lực quả đều khác dâu
Nên khiến thảy trăm năm trớt huớt
Và ngày nay kết quả sập toàn
Trừ ra thiểu số mơ màng
Kiểu đều cố đấm để nhằm ăn xôi
(V)
Hay lắm kẻ chất đều điếu đóm
Bởi do nhằm quán tính hùa theo
Hay như cọp cỡi lưng rồi
Dám nào leo xuống khiến thành éo le
Bởi con người vấn đề tâm lý
Cốt tính sao có lợi cho mình
Tinh hoa cao quý quả tình
Chỉ đều số ít vốn ngoài vậy đâu
Thành đời thảy thiên về lý trí
Chỉ khi nào vượt khỏi tự nhiên
Nếu không vốn chỉ bản năng
Đều toàn mù quáng có đâu lạ gì
Hay đời chỉ vượt lên lý tính
Thảy khi nào đạt đến tinh thần
Học hành hiểu biết mọi phần
Lại trong xã hội được toàn tự do
Tức dân chủ phải đều bảo đảm
Lây Tam quyền phân lập căn cơ
Giúp nhau kiểm soát rạch ròi
Mới không rơi thảy lại vào bản năng
Mác lại bảo “độc tài vô sản”
Nhằm tập trung quyền thảy một người
Khác chi lội ngược dòng đời
Tinh thần cuồng tín Mác đều lòi ra
Bởi vô sản vốn nhiều ô tạp
Tất làm theo khuynh hướng tự nhiên
Mác bơm vào đó “nhân danh”
Để “thần bí hóa” quả đâu khác nào
Coi “sứ mạng” đó đều lịch sử
Giải phóng mình “giải phóng” loài người
Biến thành giá trị tột trời
Nhưng nào cơ sở có gì khách quan
Đó chẳng khác kiểu toàn cuồng tín
Hay chỉ đều đóng kịch nửa vời
Gây toàn giả dối cuộc đời
Cốt nhằm phỉnh gạt lừa người thế thôi
Khiến thực chất phần nhiều lợi dụng
Để nhân danh “giai cấp công nhân”
Trá hình tư sản mọi phần
Giàu toàn mưu mẹo lên thành giả nai
Tự đóng kịch kiểu mình thánh thiện
Ngụy tín ra kiểu cách cha già
Đời tô thêm thảy mặn mà
Dụ đều lớp trẻ sa đà cả tin
Khiến hậu quả làm nền giáo dục
Thảy phải đều bế tắt tịt ngòi
Lại cho “ưu việt” không ngoài
Dạy toàn cuồng tín vốn hoài vậy thôi
Thành nó thảy đều sai nguyên lý
Trong cuộc đời vốn dĩ bình thường
Trở thành giả dối khôn lường
Bởi đều ngụy tạo mọi đường khác đâu
Thành phản ngược lại đều truyền thống
Nhiều ngàn năm nhân loại mở ra
Mác nhằm chỉ lại ba hoa
Cho đều “tư sản” phải là dẹp đi
Quan điểm vậy khác chi vô đạo
Sổ toẹt nền đạo đức loài người
Để đem cái khác thế vào
Mệnh danh “vô sản” ai nào không hay
Kiểu Mác thảy như tay phá tán
Phá luôn nền đạo đức thảy đều
Tinh thần vật chất hóa lèo
Gọi là xây dựng “thiên đàng” mai sau
Trong khi đó đời thường đơn giản
Chỉ cần dùng luật pháp trị vì
Dựa trên hiểu biết con người
Nhằm vào trí tuệ tinh thần văn minh
Mà trước hết phải cần giáo dục
Sau dựa vào nền tảng tự do
Con người hữu ích lẫn nhau
Khiến làm cái tốt đều hoài vươn lên
Mác kiểu muốn “xóa bài” làm lại
Để rơi vào chủ nghĩa hư vô
Kiểu tên lâm tặc khác nào
Phá rừng đốt sạch phản toàn tự nhiên
Rừng vẫn lại sẽ lên như cũ
Dẫu trăm năm phải trải tro tàn
Mác thành quan điểm mơ màng
Bởi nào “cộng sản” thiên đàng có đâu
Nên sai hỏng từ đầu nguyên lý
Khác chi nhằm phá tán thảy đều
Thành nên thuyết Mác chỉ lèo
Dụ đời lạc hậu quả nào khác đâu
Nhắm vào thảy bản năng hung bạo
Khuyến khích điều tướt đoạt của người
Hô thành “lý tưởng” tuyệt vời
San bằng xã hội để mình đi lên
Nại vào thảy “đấu tranh giai cấp”
Lấy cớ vì “bóc lột” thảy đều
Đưat vào lý luận toàn lèo
Toàn nhằm ngụy biện eo sèo vậy thôi
Khiến dựng dậy cuộc đời tiêu cực
Điều xấu đều chôn giấu ngàn xưa
Bây giờ lại được phơi ra
Sơn màu cách mạng ba hoa kinh hoàng
Mà thực chất mọi đàng đâu có
Chỉ nhằm đều lợi dụng Mác theo
Thành đều tội Mác đầy trời
Bắc thang cho kẻ phá đời leo lên
Đó tâm lý thảy đều đơn giản
Bởi ai nào cơ hội bỏ đâu
Lợi danh trước mắt quơ quào
Đều nhờ công cụ có nào bỏ đi
Thành cái xấu diệt hầu cái tốt
Bởi “nhân danh” đời phải xép de
Chỉ do nguyên tắc không ngoài
Máy thành chạy ngược ai nào cản sao
Nhưng máy khác cuộc đời thảy cả
Bởi máy đều cơ giới tự nhiên
Còn đời phức tạp nhãn tiền
Thành nên hậu quả triệu lần nhân lên
Vì người có tinh thần nhận thức
Máy chỉ đều thảy vật vô tri
Mà khi ý thức hỏng rồi
Khiến càng phá tán hẳn đều tệ hơn
Chính bởi Mác nguồn cơn như vậy
Ai đến nay không biết cả đều
Vậy mà mê muội nếu hầu
Khác nào tội ác của đều nhân gian
ĐỈNH NGÀN
(14/5/21)
**
PHÊ PHÁN CÁC KHÁI NIỆM NHƯ
“BÓC LỘT”, “GIAI CẤP BÓC LỘT”,
“XÃ HỘI BÓC LỘT”, VÀ Ý NGHĨA
“GIÁ TRỊ THẶNG DƯ” CỦA MÁC
(I)
Đây thật sự chính điều căn bản
Có nghĩa là xương sống lạ đâu
Hay điều cốt lõi chỉ hầu
Bởi toàn thuyết Mác dựa vào khác chi
Từ “bóc lột” giáo điều cơ sở
Như hạt nhân kết nối thảy vào
Mọi điều thuyết Mác về sau
Từ a đến z gồm toàn nội dung
Thành mở miệng cứ đều “bốc lột”
Lớp trẻ thơ óc não rịt vào
Để nhằm đào tạo ào ào
Cả nền giáo dục từ đầu tới đuôi
Đó hệ thống tuyên truyền là thế
Bởi phải đều mục đích luyện rèn
Khiến vào định kiến cả rồi
Nhìn vào tư bản thấy đều khác sao
Quên ý nghĩa tự do dân chủ
Chê thảy đều kinh tế thị trường
Gạt luôn mọi cái nhân văn
Thấy “bóc lột” nhìn vào toàn thôi
Từ đó thảy dễ nào đánh giá
Yêu thích chi xã hội tự do
Ghét đều kinh tế thị trường
Khiến đều ác cảm nhìn toàn xấu luôn
Kiểu nhìn cây che rừng cả thảy
Chỉ nhìn tao đánh giá sợi thừng
Nhìn đều khía cạnh nửa chừng
Trùm lên vật thể đều nào khác chi
Tin vào Mác như đinh đóng cột
Cho kiểu đều tư sản bất công
Bởi toàn “bóc lột” hà rầm
Nên hoài diệt bỏ mới thành nhân văn
Đấy quan điểm hàm hồ là thế
Bởi hiểu đều thiếu sót ngọn nguồn
Nhìn gà hóa cút chỉ thường
Thành toàn phiến diện cái lầm hóa to
Cốt đánh giá hai bên đồng đẳng
Khoái duy điều “toán học” chia đều
“Công bình máy móc” kiểu liều
Còn đâu nhìn thấy công bằng khách quan
Mặc tư bản bỏ tiền bỏ vốn
Hay công lao chất xám vẫn đều
Đầu tư tính lỗ tính lời
Lập ra nhả máy thuê vào công nhân
Công nhân vốn làm thuê hết thảy
Cả về phần trách nhiệm đâu nhiều
Chỉ cần làm đủ thời giờ
Hoàn thành sản phẩm cốt nhằm lãnh lương
Tiền công xá hay tiền thuê mướn
Lại tuân theo quy luật thị trường
Cung cầu cân đối hai đường
Dễ đâu tự tiện vượt rào cả sao
Bởi ngoài ra còn đều pháp luật
Cả quy điều lao động có đều
Lại còn thuế khóa đủ điều
Cả bằng sáng chế mua vào khác đâu
Thêm nguyên tắc đầu tư sản xuất
Phải dựa vào giá cả thị trường
Tái đầu tư xảy ra thường
Đầu tư mộng thêm càng cần luôn
Bởi nguyên lý cạnh tranh là thế
Phải luôn hoài phát triển đi lên
Thua là phá sản thảy lềnh
Nên cần cân đối mọi điều tự nhiên
Đâu có thể ngang đều chia đủ
Giống kiểu làm “tập thể” lạ gì
Bởi đâu đơn giản chút nào
Mà toàn phức tạp mọi điều kinh doanh
Lại sản phẩm làm ra phải bán
Tiêu thu đều mới thể trả lương
Còn mà sản phẩm ế toàn
Có đâu lợi nhuận để thành se sua
Nên lợi nhuận trở thành huyết mạch
Khiến làm cho nhà máy chạy đều
Làm sao xí nghiệp lợi nhiều
Mới càng tồn tại lâu dài lạ chi
Bảo lợi nhuận đều khi “bóc lột”
Kiểu Mác nhìn kinh tế ngây thơ
Biết chi sản phẩm nhằm vào
Việc đều phục vụ nhu cầu nhân gian
Tức đáp ứng thị trường đâu khác
Nhằm lợi chung xã hội rõ ràng
Công nhân lao động góp toàn
Ngoài phần của chủ vốn càng vậy thôi
Xã hội hưởng thảy đều sản phẩm
Đó khác đâu nhiệm vụ cộng đông
Vả trong cơ chế thị trường
Mới đều giản tiện mọi đường xưa nay
Giúp tiết kiệm thêm tăng hiệu suất
Nâng lên cao kết quả thảy đều
Giúp tăng mức sống được nhiều
Góp phần hạnh phúc mọi người lên luôn
Mua hàng vẫn công nhân đâu khác
Bởi đều chung đối tượng thị trường
Chủ cùng giống vậy lẽ thường
Đều ngày ba bửa ai nào hơn ai
Chỉ khác nhau phần nào mức sống
Nhưng mỗi người cũng chỉ trăm năm
Lớp sau thay thế đều toàn
Biết ai rồi chủ ai vào công nhân
(II)
Thành đời tựa dòng sông đâu khác
Kiểu qua đều đoạn đục khúc trong
Tùy theo tài cán mỗi người
Tùy vào hoàn cảnh thảy đều khác đâu
Đó chưa kể nói thêm số mệnh
Bởi ai sinh nào thảy làm vua
Ai sinh làm chủ hết sao
Mà toàn bá tánh luôn đều khác nhau
Đấy xã hội khác đâu rừng lá
Lịch sử đều chỉ tựa con sông
Đó thành nguyên lý cộng đồng
Hay là xã hội hiểu toàn nghĩa sâu
Đâu nào kiểu dân Nga cạn xợt
Để Liên Xô áp dụng thảy vào
Nhằm đều “tập thể” ào ào
Khoái toàn một kiểu đếm đầu chia xôi
Đó đâu khác cách đều thị hiếu
Hay nhằm vào cảm tính khác sao
Còn về khoa học có nào
Tư duy cạn xợt khó vào chiều sâu
Kiểu Cách mạng tháng Mười là vậy
Tùy tiện đều do thảy Lênin
Bảy thập niên chỉ bồng bềnh
Cuối cùng phải đổ lăn kềnh khác đâu
Kéo luôn cả Đông Âu cũng thế
Vì kết vào đầu cả đến cả đuôi
Cùng theo Cách mạng tháng Mười
Cuối cùng sập tiệm mới thành buông ra
Đến thế giới bao la một dãy
Cả trăm năm gần thảy buộc vào
Nhiều nơi trong đó lạ nào
Kể luôn Châu Á ào ào một phen
Qua từng thảy chiến tranh nóng lạnh
Hi sinh bao khổ ải trên đời
Cũng đều máu chảy xương rơi
Cuối cùng trớt huớt hóa thành giống nhau
Bởi thực chất nó sai nguyên lý
Dễ chi mà máy chạy được nào
Dẫu cho khiên cưỡng ào ào
Cũng thành sứt gọng gãy cùi thảy thôi
Đó thực tế nay đành “đổi mới”
Nhưng cố nhằm tiếc lại cái khung
Cốt đều mơ mộng kiểu toàn
Bởi theo ông Mác lỡ làng lạ chi
Như Trung Quốc khác gì cả thảy
Chỉ đều duy do bởi họ Mao
Nông dân cơ bản khác nào
Tuyên truyền khiến lọt tai thành toàn tin
Cả tâm lý thích hướng vào danh vọng
Để lên làm Hoàng đế khác nào
Độc tài Vô sản khác sao
Quả là lợi khí chưa từng xưa nay
Tần Thỉ Hoàng dẫu chi quân chủ
Nhưng chỉ đều độc đoán lạ đâu
Triều đình chuyên chính nắm hầu
Có đâu quyền lực chịt vào
toàn dân
Thuyết Mác thảy biến thành bạo lực
Khó một ai hó hé được nào
Hóa đều xã hội cào cào
Khiến Mao Chủ Tịch mới đều thánh vương
Sáu mươi triệu dân Tàu tan tác
Bị nướng vào quyền lực của Mao
Hồng Vệ Binh đó khác nào
Diệt toàn trí thức nháo nhào hãi kinh
Đẩy ra đường dắt toàn đi diễu
Đội mũ lừa sỉ hạ nhục thảy đều
Hành kinh tế mới đủ điều
“Đấu tranh giai cấp” khiến thành tan hoang
Kiểu một thuở nấu gang bằng củi
Canh mùa màng diệt thảy chim sâu
Sáu mươi triệu chết đều hầu
Thấm chi số lượng của Tàu tỷ dân
Xua vào cả Triều Tiên chiến trận
Thuật biển người làm máu thành sông
Cốt đều Cách mạng màu hồng
Đông Phương Hồng thảy phải toàn của Mao
Thật đời quả sao dời vật đổi
Vẫn chẳng qua bởi Mác làm ra
Đưa toàn lý thuyết ta bà
Phỉnh đời cả thảy cứ mà xông vô
Nổi đình đám “Thặng dư giá trị”
Đã trở thành cốt lõi làm nòng
Dựng từ “bóc lột” thảy trong
Quy đều “giai cấp” quay mòng lạ chi
Từ giai cấp quy toàn xã hôi
Lên án toàn tư bản thảy đều
Chỉ hoài “bóc lột” dân nghèo
“Thặng dư giá trị” tạo đều khác đâu
Thành chỉ kiểu thảy đều ám xát
Quy toàn duy theo cách một chiều
Có đâu xét rộng ra đều
Bởi nhằm tư tưởng kiểu lèo vậy thôi
Hiểu riết thảy “thặng dư giá trị”
Chỉ toàn điều phân phối không cân
Chiếm hầu giá trị mọi phần
Phải cần tiêu diệt vạn lần khác sao
Mác còn dệt ra thành công thức
Chứng minh đều toán học rõ ràng
Lượng m – m’ không oan
Dẫu nhằm hình thức thảy càng bá vơ
(III)
Bởi chỉ gạt những ai khờ khạo
Để nhìn đều một phía khác nào
Biến thành lý luận cào cào
Có toàn bao quát mọi điều thảy đâu
Rồi cứ thế mang vào trường học
Dạy học trò theo kiểu ngu dân
Chỉ đều lý luận lòng vòng
Kiến bò miệng chảo đâu cần thoát ra
Thành ý hệ ta bà như thế
Còn đưa vào Hiến pháp mới kinh
Mọi phần cốt để buộc dân
Nghĩ theo ông Mác rần rần vậy thôi
Thành chỉ thảy nghèo nàn triết học
Cả mọi điều khoa học giống đều
Tư duy trình độ thêm lèo
Học theo bài bản chẳng ngoài Liên Xô
Cả Trung Quốc nữa càng thêm tệ
Bởi khởi đầu nguồn thảy nông dân
Khiến thành cuồng tín mọi phần
Có đâu trí thức tự mình tư duy
Tin mù quáng quyết làm “cách mạng”
Quyết phải nhằm “giải phóng” loài người
Thoát ra “bóc lột” cần đều
“Địa đàng vô sản” khác nào xây lên
Toàn “vô sản” hết còn bóc lột
Bởi mọi ai đều thảy tay không
Còn đâu tư hữu mọi phần
Tướt đều công cụ tất cần vậy thôi
Để sản xuất vô đều kế hoạch
Bởi công nhân bàn bạc làm ra
Chia nhau sản phẩm ta bà
Thị trường đã dẹp bán buôn có nào
Bỏ tiền tệ hết đều “bóc lột”
Khiến “thặng dư giá trị” tiêu luôn
Chỉ làm “tâp thể” mọi đàng
Chia nhau sản phẩm cốt toàn trước sau
Giai đoạn đầu gọi là “xã hội”
Làm ăn chia theo sức góp vào
Đến sau “cộng sản” lên rồi
Làm tùy sức hưởng nhu cầu lạ chi
Đó được gọi “thiên đường cộng sản”
Kiểu như đều lầu cát dựng lên
Có đâu khiến được lâu bền
Bởi trong người vẫn bản năng có toàn
Chính mục đích “rộn ràng” là thế
Mới nhằm đều “giải phóng Miền Nam”
Hy sinh xương máu cần toàn
Mượn danh “thống nhất Bắc Nam” lạ gì
Con đường đó một khi thực hiện
Cũng diệt luôn “bóc lột” xưa nay
Phải bằng “cải cách” làm ngay
Cả từ Ruộng đất đến đều Công thương
Đánh tư sản mọi đường cải tạo
Bảy lăm nào có khác Năm tư
Trước dân Miền Bắc chạy vào
Tròm trèm hai triệu nay đều chạy ra
Chạy ra biển thảy đều như vậy
Đến toàn cầu rải khắp năm Châu
Chỉ do thuyết Mác khác nào
Danh từ “bóc lột” khiến thành trớ trêu
Đấy sự thật chỉ đều là thế
Nên hôm nay phải viết sâu vào
Nhằm cho tất cả mọi ngươi
Thảy cần hiểu rõ cốt đều vậy thôi
Việc sửa đổi đây không can dự
Sửa hay không mân phú thảy đều
Trăm năm đẫu đã thảy lèo
Nay thành nước chảy qua cầu khác sao
Lớp cũ đã toàn tiêu ra đất
Kéo theo đều liệt sĩ hai miền
Giết nhau đều thảy nhãn tiền
Chết gần mười triệu ai nào không hay
Rồi nay cũng phải toàn “đổi mới”
Bởi Liên Xô sụm mất còn đâu
Có còn chi để bám vào
Khác nào lơ lững cá vàng một phen
Nhưng quả khó tin vào lớp mới
Vẫn óc đầu quyện chặt lạ chi
Có đâu gở được chút gì
Bởi đều sâu thẳm trong hồn lạ sao
Nói hay không cũng nào có khác
Chụp thảy vào phản động chỉ đều
Khác chi dân tộc thành lèo
Xác thân còn đó nhưng nghèo tư duy
Kiểu như thế bốc hơi cả thảy
Chỉ duy ngoài còn thảy hình hài
Tư duy độc lập có nào
Mà toàn nhận thức thảy đều rập khuôn
Đấy thực tế quả buồn như vậy
Có chút nào hi vọng được toàn
Bởi nền giáo dục mơ màng
Do đều Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng khác đâu
Giống như thể thảy đều cuồng tín
Tàm gởi đều vào thảy Liên Xô
Cùng vào Trung Cộng khác nào
Lấy chi độc lập tự do riêng mình
Thành có nói thật tình cũng uổng
Mọi việc nay đã trễ tràng rồi
Nói nhằm chỉ để mà chơi
Ai ưa thì đọc không thời vứt đi
(IV)
Bởi đâu có ích chi mà đọc
Dẫu bề ngang lẫn cả bề dài
Bởi đều mọi chuyện biết rồi
Đọc thêm bận não chỉ đều vậy thôi
Nhưng đời lại có đâu bất biến
Mà luật đều biến chuyển khách quan
Tuân theo quy luật tự nhiên
Có ai tùy ý chủ quan được nào
Nên thuyết Mác thảy đều trật duột
Tưởng tượng điều “giai cấp đấu tranh”
Cho dầu một thuở tung hoành
Sẽ đều mê tín dị đoan phai mờ
Bởi ai cũng là người cả thảy
Rồi một ngày cũng phải tỉnh ra
Kể chung trăm triệu dân ta
Gồm trong bốn triệu đảng viên khác nào
Khi tỉnh lại sẽ cùng trao đổi
Để tìm ra chân lý khách quan
Có đâu mờ mịt đều toàn
Mặt trời khi đó lại lên lạ gì
Đó mới thảy việc đời là thế
Bởi nước đều phải chảy về xuôi
Thấm vào nuôi dưỡng mọi nơi
Khiến đều cây cỏ tốt tươi lên toàn
Thành thuyết Mác phải càng đào thải
Một ngày kia cũng có khác đâu
Bởi vì nguyên lý trật hầu
Để hoài nước đọng ao tù được sao
Bởi Mác thảy chỉ hầu mờ tối
Mê muội đều “giai cấp đấu tranh”
Tin quàng “biện chứng” Hegel
Thảy thành mê tín dị đoan khác nào
Tin huyễn hoặc vào điều “đối kháng”
Bảo cực đoan tất phải thay nhau
Nhìn đời chỉ kiểu một chiều
Khiến đều ngu tối ai ngờ vậy sao
Đã sai trái thêm còn độc đoán
Hô toáng lên “Vô sản độc tài”
Nhằm dùng sắt máu áp vào
Chận toàn trí tuệ mọi điều tư duy
Khiến lịch sử cùn mằn chẳng khác
Xã hội thành thảy hóa dại khờ
Có còn đâu nữa con người
Mà toàn “vật hóa” kiểu đều vong thân
Mác chẳng hiểu chi về kinh tế
Cả về điều xã hội nói vơ
Đến đều khoa học mịt mờ
Tư duy triết học khác nào trẻ con
Vậy mà thảy tuyên truyền mù quáng
Gây nên đều cuồng tín khác đâu
Dọc dài thế hệ tiếp nhau
Gần non thế kỷ có nào lạ chi
Lấy đâu nữa tinh thần phát triển
Thảy biến đều co cụm lại thôi
Tư duy đều thảy nhụt cùi
Óc đầu nô lệ lại toàn mở ra
Dân ngu thảy khác nào là vậy
Bởi toàn do giáo dục lạ nào
Kiểu toàn bế tắt nhân tài
Tự do dân chủ bởi còn nữa đâu
Vậy thử hỏi ai người trách nhiệm
Ngay từ đầu đến việc về sau
Để thành chỉ rác trôi hầu
Dần dà dồn lại ứ đều khúc sông
Khiến việc nhỏ nếu không tháo gỡ
Hỏi tương lai triển vọng còn sao
Chỉ còn trì trệ thảy hầu
Khác đâu hại nước khác nào hại dân
Bởi lịch sử muôn phần chựng lại
Còn dễ nào phát triển đi lên
Hóa đều chỉ thảy cùn mằn
Kiểu gà tồ quẩn ăn toàn cối xay
Coi thường thảy cả đều trí thức
Khiến khác nào trái luật khách quan
Tinh hoa bế tắt phải toàn
Chỉ còn u tối một đàn tiến lên
Tự hãnh diện mình đều bần cố
Hoặc thảy đều vô sản công nhân
Cả nhằm lợi dụng mọi phần
Biết chi xã hội vạn lần khác hơn
Bởi hiểu biết mới thành sáng suốt
Còn tối tăm chỉ thảy mù lòa
Tinh hoa đất nước còn nào
Mầm chồi dân tộc phải đều triệt tiêu
Cả thế giới cũng đều đâu khác
Bởi vậy là nhân loại diệt vong
Chỉ còn bế tắt đều toàn
Rơi vào đường cụt mọi đàng khó ra
Mác bởi vậy khác nào phản động
Phán lại toàn xã hội thảy đều
Phàn toàn lịch sử mọi điều
Phàn con người nữa còn nào nhân văn
Nói tóm lại phản đều trí thức
Tức phản toàn trí tuệ khác đâu
Khoa trương nào thảy đỉnh cao
Nhưng toàn thành chỉ rơi vào hố sâu
Bởi nhận thức mất toàn nền tảng
Chỉ còn thuần cảm tính dại khờ
Còn thuần thị hiếu mịt mờ
Gọt chân kiểu để vừa giầy khác đâu
Đó rõ quả chiếc giầy biện chứng
Còn chiếc kia cộng lạ nào
Cặp đôi kỳ quái tự hào
Vớ tên “bóc lột” mang vào bên trong
(V)
Phỉnh dụ thảy đều toàn lớp trẻ
Bằng tư duy chỉ có một chiều
Tin càn thảy khiến nói liều
Thành ra cuồng tín quả càng đáng thương
Khiến đến nỗi bảo còn Tư bản
Thuyết Mác luôn lắm kẻ đọc nhiều
Chừng nào hết mới không theo
Thật là quái đản lạ lùng làm sao
Nên chính Mác hóa toàn
Bởi hại đều nhân loại trăm năm
Giết trên trăm triệu mạng người
Trên toàn thế giới thật điều thảm thương
Bởi đưa thảy vào đều mù quáng
Lại nghĩ rằng đúng có đâu sai
Thành nên việc hóa toàn hài
Đập đầu bằng cuốc cũng nào xấu chi
Pôn Pốt đó lạ gì không nói
Cốt để nhằm xây dựng Ăng ca
“Thiên đường” Cộng sản mù lòa
Nhà văn nữ gọi “Thiên Đường Mù” luôn
Khác chi nữa Nhân Văn Giai Phẩm
Khiến một lần văn hóa đảo điên
Quy cho xét lại nhãn tiền
Tội nhằm “chống đảng” ai liền chẳng hay
Lẫy lừng nhất “đấu tranh ruộng đất”
Kế đến là “cải tạo công thương”
Bắc Nam giống thảy một đường
Năm tư khởi phát lặp đều Bảy lăm
Tội tình nhất còn trong nội bộ
Như điển hình vụ Đặng Kim Giang
Thảy toàn hết sức dã man
Anh em đồng chí vẫn càng khác sao
Bịt miệng thày đẻ thành man rợ
Do quy toàn “xét lại” một khi
Bây giờ “đổi mới” lạ gì
Thành nên lịch sử quả khi buồn cười
Ai ngờ Mác sáng ngời như vậy
Tạo ra toàn cuồng tín thế gian
Dẫu trong nhảm nhí thảy toàn
Nhờ điều “bóc lột” được làm căn cơ
Dụ nhiều kẻ tâm toàn lương thiện
Tin đó đều “điều xấu” thế gian
Gà mờ kiểu thảy chỉ toàn
Hiểu đời ngược ngạo đau lòng khác chi
Hay mặt khác cốt khi lợi dụng
Nại điều kia để cướp của người
Đều thành gian ác một thời
Tội đồ đó quả bởi toàn Mác thôi
Bởi không lửa đâu thành có khói
Mác không đưa lý thuyết dễ đâu
Lại như nó đúng thảy hầu
Cũng còn châm chước mọi điều hi sinh
Đăng này lại nó toàn bậy bạ
Bởi vì sai khoa học khác sao
Sai toàn thực tế đều toàn
Trở thành tội lỗi còn oan nỗi gì
Việc đơn giản lạ chi như vậy
Suốt trăm năm ai cũng thấy đều
Thấy toàn im lặng quả lèo
“Độc tài vô sản” phải thành lặng yên
Ngay việc chín năm đánh Pháp
Cốt để làm “cộng sản” khác sao
Điện Biên kết thúc ồn ào
Bống Sơn tập kết ra từ trong Nam
Rồi Hà Nội kế theo tiếp quản
Đất nước thành chia cắt hai nơi
Chiến tranh vẫn lại tơi bời
“Trường Sơn xẻ dọc” tiến vào Miền Nam
Mục đích vẫn trước kia đâu khác
Nay nhân danh thống nhất giang sơn
Bảy lăm kết quả thấy toàn
Đưa vào “cải tạo” bộn bàng lạ chi
Vẫn đổi tiền giống xưa Hà Nội
Từng xảy ra sau thuở Năm tư
Đánh cho tư sản rụng rời
Cốt nhằm “vô sản” hóa đều Miền Nam
Bởi mục đích duy nhằm thuyết Mác
Trước cùng sau có khác gì đâu
Cốt đều tiêu diệt thị trường
Cũng đều sản xuất nhắm toàn chia nhau
Mà cốt yếu “độc tài vô sản”
Kiểu y chang Trung Quốc lạ nào
Cờ Hồng quyết phất lên cao
Cho dầu chia rẽ đồng bào anh em
Bây giờ quả còn chi để nói
Bởi kẹt ngàm Phương Bắc thảy rồi
Dễ đâu tự liệu được nào
Trừ khi thay đổi từ nguồn khác chi
Đó lịch sử ta đều chỉ thế
Từ Bốn lăm suốt đến Năm tư
Lại rồi tiếp tới Bảy lăm
Kéo liền một dãy non sông lạ nào
Non sông đó chìm vào thuyết Mác
Biết đâu rồi mút chỉ cà na
Trừ khi đều thảy dân ta
Trở nên thức tỉnh nhất là đảng viên
Bốn triệu rưởi làm niềng cả thảy
Chỉ huy đều trăm triệu người dân
Dưới tay của đảng mọi phần
Duy nằm trên đảng tất toàn Mác Lê
VIỄN NGÀN
(11/5/20)
MỤC LỤC
15154. PHÊ
PHÁN KHOA HỌC VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VÀ XÃ HỘI
“CỘNG SẢN” THEO GIÁO ĐIỀU CỦA
CÁC MÁC (14/5/21)
15155.
PHÊ PHÁN CÁC KHÁI NIỆM NHƯ “BÓC LỘT”, “GIAI CẤP BÓC LỘT”,
“XÃ HỘI
BÓC LỘT”, VÀ Ý NGHĨA “GIÁ TRỊ THẶNG DƯ”
CỦA MÁC (11/5/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét