Thứ Ba, 18 tháng 5, 2021

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 402

 TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 402

 

––

 

HỌC THUYẾT MÁC LÀ GÌ ?

 

                     (I)

 

Thật ra thuyết Mác là gì

Nay cần phải xét từ ngoài vào trong

Hay là ngược lại tõng tong

Tức càng xét kỷ từ trong ra ngoài

 

Còn mà chỉ kiểu học đòi

Cốt nhằm xu nịnh chỉ lòi dốt ra

Bởi vì cho lắm ba hoa

Vẫn đều khờ khạo bao la ngàn trùng

 

Khiến cho đầu óc mịt mùng

Dễ nào soi sáng chút gì được sao

Chỉ vì thuyết Mác ngu dân

Có đâu khoa học mới thành trớ trêu

 

Lại thêm đạo đức thảy lèo

Dễ nào hữu dụng chút đâu cho đời

Chung qui Mác chỉ trời ơi

Khiến ai không hiểu mới nhằm hùa theo

 

Còn người trí tuệ không lèo

Hay là đạo đức thảy đều dang ra

Nên trăm năm dầu chỉ xót xa

Cuối cùng rã đám vẫn là vậy thôi

 

Bởi do tóm lại thế này

Đôi điều mấu chốt mọi ai phải tường

Để không bị Mác gạt lường

Đưa toàn ngụy biện chán chường lạ đâu

 

Đầu tiên “duy vật” thế nào

Là đâu tin tưởng tinh thần chút chi

Vậy nào còn quý con người

Cấp đều “vật chất” kiểu thành ngu ngơ

 

Vậy nhưng Mác thảy dại khờ

“Thiên đàng” xây dựng bao giờ mới nên

Khác chi lầu cát không nền

Dễ chi hi vọng hóa lầu thủy tinh

 

Mà đều chỉ kiểu bùn sình

Bởi vì cát vẫn đất đều ngàn năm

Đó điều nghịch lý tõng tong

Gọi là “lý tưởng” chỉ càng mị ai

 

Thứ hai “biện chứng” nghĩa gì

Chỉ điều sao chép đến từ Hegel

Nhưng Hegel thảy duy tâm

Mác toàn duy vật nào thành ra chi

 

Kiểu đem bình rượu khác gì

Dẫu cho “chúc ngược” có thành nước sao ?

Nên thành Mác kiểu tào lao

Vật cho “biện chứng” khác nào bá vơ

 

Để nhằm vận dụng mập mờ

Khác nào đánh lận vật vờ con đen

Kìa nhìn hòn đá mà xem

Triệu năm hỏi dễ biến toàn được cây ?

 

Nhập nhòe kiểu ấy quả hay

Vật mà “biện chứng” Mác toàn chỉ ngu

Phịa nào “duy vật sử quan”

Kiểu đều “giai cấp đấu tranh” ồn ào

 

Nhưng đời “cấu trúc” biết đâu

Vật không cấu trúc có hầu được chăng

Đến như cái ghế cán bàn

Cái giường cái tủ đều toàn thế thôi

 

Còn chưa nói tới hạt nhân

Cả nơi nguyên tử lẫn trong thiên hà

Bầu trời cấu trúc bao la

Ngân hà cùng hệ mặt trời lạ đâu

 

Vậy thì xã hội khác sao

Để thành người chỉ xếp hàng ngang nhau

Nhưng đều phân lớp trước sau

Tùy vào đẳng cấp ở nơi mỗi người

 

Thành ra “giai cấp” tầm phào

Hiểu theo nghĩa Mác tào lao khác gì

Lại còn xúi đấu tranh đi

Biến đời thành kiểu quả thì dã man

 

Ăn không nói có đều toàn

Bởi nhằm tưởng tượng những điều vu vơ

Lại như “bóc lột” ai ngờ

Mác nào có hiểu thị trường chút đâu

 

Hiểu gì giao dịch trước sau

Hiểu gì trao đổi cũng như bạc tiền

Hiểu nào nguyên lý cung cầu

Mà dầu có hiểu cũng nhằm lờ đi !

 

Bởi do thị hiếu khác gì

Dựa vào cảm tính cốt suy luận càn

Quên toàn tâm lý con người

Dầu cho đổi chỗ vẫn đều giống nhau

 

Thảy vì quyền lợi trước sau

Cốt nhằm bảo đảm tốt cho chính mình

Dễ ai dại dột nhiệt tình

Làm ra cho hết còn nào được chi

 

Thành ra Mác dại khác gì

Nói toàn vô lý cả khi ngông cuồng

Có đâu thực tế đàng hoàng

Mà đều ảo tưởng thực hành được sao ?

 

Bởi vì xã hội trước sau

Phải càng đơn giản mới thành hiệu năng

Tức là kinh tế thị trường

Cá nhân trao đổi mọi đường phát huy

 

Gom chung lại có ích gì

Bởi vì trăm nếp cũng đều vô xôi

Còn đưa quản lý một nơi

Cha chung ai khóc khiến đều bỏ bê

 

Nên tùy công việc mỗi người

Quy ra tiền cả thị trường cùng mua

Giàu nghèo luôn có từ xưa

Do tùy mạng số hoặc điều lười siêng

 

Còn đưa vào thảy hợp chung

Để thành rút tỉa não nùng hóa ra

Khác đâu “cộng sản” ba hoa

Phỉnh đều con nít cứt gà nhằm ăn

 

Nuốt vào khiến chỉ nhăn răng

Nhả ra đã thối miệng mồm còn đâu

Nên chi Mác kiểu già hàm

Phỉnh đời thế kỷ điều toàn rỗng không

 

Cả từ “bóc lột” tỏng tong

Dùng nhằm “giai cấp đấu tranh” gạt tràn

Phỉnh người ham hố mơ màng

Đời “không giai cấp” mới càng nhào vô

 

Để rồi lộn cổ xuống ao

“Thiên đàng” chẳng thấy quậy bùn đục lên

Bởi ai lại dại tênh hênh

Bỏ đều cơ hội phất lên quậy bùn

 

Thành nên lợi dụng thảy toàn

Để giờ “bóc lột” lại thành kiểu chung

“Độc tài vô sản” khôn cùng

Nhân danh “giai cấp” buông tuồng hại nhau

 

                            (II)

 

Mác nào nhìn thấy trước sau

Gây toàn lỗ hổng khác đâu hại đời

Ban đầu ảo tưởng tuyệt vời

Đến khi hiểu được còn nào rút ra

 

Cột chân đã hóa ta bà

Kiểu gà mắc tóc thoát ra dễ nào

Vả trong “hệ thống độc tài”

Như leo lưng cọp lẽ nào xuống đâu

 

Khác chi ngày trước Liên Xô

Thảy đều khốn đốn kéo dải 70 năm

Đông Âu cũng vậy giống toàn

Tới khi ra khỏi “thần tiên” khác nào

 

Nói chung thuyết Mác tào lao

Từ đầu đến cuối chỉ đều bá vơ

Phỉnh ai những kẻ dại khờ

Còn người hiểu biết dễ nào mắc đâu

 

Mắc rồi như cá cắn câu

Cuộc đời cứ vậy phải lôi đi hoài

Thành nên trôi nổi lạc loài

Nuốt cay ngậm đắng dám nào không theo

 

Chỉ trừ thiếu số không lèo

Kết nhau lợi dụng để đều đi lên

Biến thành giai cấp tầng trên

Đè đầu tầng dưới hỏi còn khác sao

 

Thành nên trái ngược thế nào

Mọi điều Mác nói hóa toàn trái ngang

Ngược đều ý nghĩa ban đầu

Thiên đường địa ngục khó nào phân ra

 

Cái nghèo bám riết quỷ ma

Bởi đều bế tắt ta bà khác đâu

Tạo nên thiểu số thành giàu

Còn đều phần lớn giống nhau nghèo hèn

 

Phải toàn chỉ nói một chiều

Mất đều độc lập mất đều tự do

Khiến đều trí thức nằm co

Còn người đạo đức phải lo riêng mình

 

Như đầu Mác đã thật tình

Nói lên thảy cả lòng mình khác sao

Quy đều truyền thống lạ nào

Chụp cho “tư sản” ối dào là hay

 

Khiến thành đạo đức cùi đày

Bởi vì đốn hẳn từ nền còn đâu

Làm cho điên đảo cuộc đời

Tha hồ nhũng lạm gạt người sợ chi

 

Tuyên truyền xuyên tạc li bì

Khiến đều nhận thức con người còn đâu

Nhằm toàn “vật hóa” chỉ hầu

Nghe theo một hướng kiểu đều vong thân

 

Thành nên nhìn thấy xa gần

Mác đều sau trước hại đời bao nhiêu

Biến toàn thành thảy cu li

Để cho thiểu số khác gì ngồi trên

 

Cùn mằn vẫn phải im lìm

Nói thành “phản động” ai tin được nào

Mục tiều giải phóng lạ sao

Mác làm kết quả đời thành cu li

 

Bởi sai khoa học khác gì

Mà đều ngụy biện chỉ thì thế thôi

Nên thành kết quả có nào

Mà toàn nghịch lý biến đều tối tăm

 

Trăm năm nhân loại oái oăm

Lở chân theo Mác khi nào rút ra

May đều bộ phận ta bà

Còn chưa trùm hết loài người thảy vô

 

Đời dù biết thảy lộn nhào

Trăm năm cũng dễ ai nào nói đâu

Bởi đều sợ hãi chỉ hầu

Trở thành nhu nhược khác nào dế giun

 

Tội cho số đã vào tròng

Chỉ còn ngậm đắng mơ mòng được chi

Phận bèo cứ vậy trôi đi

Ngàn năm chưa biết bao giờ mới ra

 

Bởi đều dẫu có xót xa

“Độc tài vô sản” dễ mà phá sao

Kiểu toàn cóc nhảy bờ ao

Nhảy lên kéo xuống đâu nào thoát ra

 

Thành đều cùng thảy xót xa

Nhưng ai giải phóng tự mình dễ dâu

Đó đều sự thật khác nào

Dẫu bao tô vẽ vẫn toàn éo le

 

Thành nên rang cố mà nghe

Đó toàn sự thật ai dè được sao

Nhưng ai phản biện được nào

Cho dầu sự thật làm sao chối đều

 

Khiến cho thuyết Mác tào lao

Bởi tiền đề trật kết nào rút ra

Rắp tâm ngụy biện sa đà

Phỉnh người thảy có bao giờ được chi

 

Đầu đời đơn giản khác gì

Biến ra phức tạp Mác thành tội to

Bởi đều sống gởi thác về

Trăm năm rồi hết vẫn đều thế thôi

 

Lớp sau tiếp nối thay vào

Cũng đều hệt vậy khác nào trăm năm

Chỉ cần pháp luật làm nền

Miễn toàn khoa học mới thành nhân văn

 

Mác toàn lại nói cuội nhăng

“Thiên đàng” ảo tưởng gạt đời lạ đâu

Còn thêm “vô sản độc tài”

Đời thành nghịch lý lộn sòng khác sao

 

Bởi ai đâu có lạ nào

Người trong sâu thẳm có toàn bản năng

Khiến đều ích kỷ nhập nhằng

Nếu không chế ngự đời nào tự do

 

Thành cần dân chủ khác sao

Tam quyền phân lập nâng cao cuộc đời

Văn minh mới được tuyệt vời

Mác cho “tư sản” kiểu thành toàn ngu

 

Cái khờ của Mác thiên thu

Hóa ra tội ác lù lù lạ sao

Bởi khi nguyên lý hỏng rồi

Mày nào chạy được thành đều bá vơ

 

Lại cho “giai cấp công nhân”

Có đều “sứ mạng” kiểu như siêu hình

Quả là tăm tối thật tình

Hóa toàn mê tín có nào khác đâu

 

Bởi ai cũng chỉ con người

Ngang bằng độc lập ngang bằng tự do

Góp phần xây dựng nhân văn

Hưởng chung hạnh phúc có đâu khác gì

 

SẮC NGÀN

(19/5/21)

 

**

 

KHOA SỬ HỌC VÀ ĐIỀU

THỰC TẾ VỀ CHÍNH TRỊ

 

                     (I)

 

Bởi lịch sử điều xảy ra thực tế

Xảy ra rồi càng tiếp diễn tới luôn

Nên lịch sử cứ mãi hoài liên tục

Dẫu thời gian bao chi tiết mờ dần

 

Khiến sử học hóa nhu cầu thiết yếu

Nhằm tìm ra mọi sự việc khách quan

Bị vùi lấp chôn sâu vào quá khứ

Cốt đưa ra ngoài ánh sáng đều toàn  

 

Giúp hiện tại tìm ra điều đúng đắn

Đầy đủ nhằm để hướng tới tương lai

Trong sự thật tức cũng là chân lý

Không dối dang hay hoặc kiểu gà mờ

 

Còn chính trị luôn chỉ đều hiện tại

Đang diễn ra cũng có lúc đúng sai

Sai đối với mọi điều gì chính đáng

Bởi nguyên nhân đưa tới thảy bất ngờ

 

Hay sai đúng bởi người làm chính trị

Đều là người đang cơ hội nắm quyền

Tuy lớn nhỏ phải đều trong hệ thống

Có khi ngoài mong muốn của toàn dân

 

Tuy thực tế dẫu dân là sức mạnh

Bởi toàn dân luôn nền tảng nói chung

Nhưng vốn dễ bị cầm đầu xỏ mũi

Nhất là khi bị mù quáng mịt mùng

 

Nên điều đúng phải hai đàng hợp lại

Bên nắm quyền và bên nữa là dân

Cùng sáng suốt mới làm nên lịch sử

Mới về sau lịch sử mãi sáng dần

 

Nếu không thế mọi sai lầm vẫn có

Dầu xảy rồi thì lịch sử đi qua

Rồi tiếp nối vẫn đều tuân theo đó

Nhiều sai lầm làm lịch sử mù lòa

 

Bởi chính trị thường khi đầy tham vọng

Của cá nhân hay một nhóm cá nhân

Có cơ hội nắm trong tay quyền lực

Vẫn đẩy đưa đều sự kiện xa gần

 

Dầu trong nước hay nước ngoài chi phối

Vẫn hằn lên chính trị chỉ đương nhiên

Nhưng chính tri lại tạo nên lịch sử

Thành nguyên nhân khiến thời sự đảo điên

 

Tuy thời bình khác chiến tranh đều thế

Do thời bình có pháp luật đàng hoàng

Chiến tranh thảy xảy ra thành phức tạp

Khiến thường làm cho lịch sử sang trang

 

Nên lịch sử thường tùy vào ý thức

Cả tùy vào nhận thức của con người

Ngoài những kiểu nạn nhân hay tham vọng

Hoàn cảnh hay bởi càm thức cá nhân

 

Nước ta xưa vào thời kỳ Nhà Nguyễn

Nguyễn Ánh người đã thống nhất giang sơn

Trọn vẹn nhất và cũng đầu tiên nhất

Ải Nam Quan mãi đến mũi Cà Mau

 

Tuy Nguyễn Ánh chỉ là người kế tục

Vốn đặt nền từ Nguyễn Huệ Quang Trung

Diệt quân Thanh số lên hàng trăm vạn

Chiếm Thăng Long nhằm xâm lược nước ta

 

Triều Tây Sơn manh nha điều thống nhất

Nhưng nội dung chưa kể được hoàn thành

Bởi nội bộ còn chứa nhiều chia cắt

Dù dẹp tan được Trịnh Nguyễn phân tranh

 

Trăm năm đó sông Gianh là giới hạn

Nguyễn đàng trong và Trịnh ở Đàng ngoài

Nhà Tây Sơn đứng lên tiêu diệt cả

Hợp nhất chung lãnh thổ cả vào tay

 

Để Gia Long sau thành người công lớn

Dù lúc đầu Nguyễn Ánh tất bôn ba

Ra nước ngoài kể cả nhờ ngoại viện

Vì nấu nung bởi nợ nước thù nhà

 

Trách Nguyễn Ánh cũng có phần vô lý

Nặng nề hơn cho “cõng rắn cắn gà nhà”

Dẫu có lỗi nhưng ban đầu lỗi nhỏ

Để về sau mang lại cả công to

 

Vì Gia Long khi giang sơn thống nhất

Đặt Đế triều an định khắp non sông

Để lên ngôi thành Đại Nam Hoàng Đế

Cũng là người đặt tên nước Việt Nam

 

Sư nghiệp lớn tiếng tăm càng lừng lẫy

Làm quốc gia được phát triển thảy đều

Cả kinh tế an ninh và văn hóa

Khiến Nguyễn Triều thành rực rỡ bao nhiêu

 

Đông Nam Á Việt Nam đà nước mạnh

Quả xứng danh là Đế Quốc Việt Nam

Nhiều nước ngoài đua nhau vào buôn bán

Cả đàng trong ra chí tận đàng ngoài

 

Văn học đã cùng thời kỳ chói lọi

Biết bao nhà thơ lớn đã lưu danh

Cao Bá Quát, Nguyễn Du trong số đó

Riêng Nguyễn Du đỉnh cao nhất Truyện Kiều

 

Đời hưng thịnh nước non Nam Bắc cả

Đã kéo dài xuyên suốt mấy trăm năm

Dân khắp nước được an cư lạc nghiệp

Cho đến khi Pháp xâm lược nước ta

 

Việc Pháp đến nước ta đều hoàn cảnh

Bởi lúc này công nghiệp nổi trời Âu

Xu thế đó khách quan toàn phải đến

Bởi từ lâu khoa học được lên đầu

 

Nhờ khoa học bước sang nền công nghệ

Cũng tạo ra đều kỹ thuật có khác đâu

Hàng hóa mới đòi thị trường tiêu thu

Cùng tài nguyên lan rộng khắp Châu Âu

 

Ganh đua khiến óc “thực dân” nẩy nở

Tạo phong trào chinh phục thảy toàn cầu

Từ Á Phi đến lẫn nam bắc Mỹ

Việt Nam ta tất yếu cũng nạn nhân

 

Trừ Nhật Bản thoát ra nhờ sáng suốt

Sớm duy tân bởi Minh Trị Thiên Hoàng

Khiến từ đó Nhật đã nên hùng mạnh

Và trở thành Đế quốc sánh ngang Âu

 

Việt Nam vẫn chỉ chìm trong phong kiến

Toàn trở nên óc bảo thủ cầm đầu

Lại văn hóa ảnh hưởng Tàu quá mạnh

Thuyết Khổng Nho thành Tống Giáo khác sao

 

Đâu hiểu biết chút chi về khoa học

Càng tịt mù về kỹ thuật lạ nào

Hoài đắm đuối sống trong nghề lúa nước

Để cho ngành nông nghiệp lạc hậu cao

 

Nên Pháp đến chiếm ta thành quá dễ

Bởi dân ta toàn vũ khí thô sơ

Pháp trang bị súng đồng cùng tàu chiến

Ta anh hùng nào cũng dễ có tới đâu

 

                         (II)

 

Phe bảo thủ nơi Triều đình còn mãi

Đã làm cho Nguyễn Trường Tộ lòng đau

Cao Bá Quát cũng phải đành nuốt hận

Tân Gia Ba từng lần vượt con tàu

 

Thêm bối cảnh nước ta vào lúc đó

Tuy vẫn còn phiên thuộc của Mãn Thanh

Pháp đã chiếm Miền Nam như một nửa

Đất Nam kỳ vào móng vuốt Thực dân

 

Mãn Thanh thấy thế bèn đâm hoảng sợ

Mới dã tâm nhằm chiếm nốt Bắc kỳ

Cốt vớt vát giữ ta vòng lệ thuộc

Nhưng rồi đều thất bại trước Thực dân

 

Khiến chiến trận xảy ra toàn kịch liệt

Giữa Pháp quân nghênh chiến với quân Tàu

Phùng Tử Tài người chỉ huy quân Mãn

Do Từ Hi Thái Hậu phái đưa sang

 

Những trận đánh ở Sơn Tây, Hưng Hóa

Cùng Bắc Ninh hay lẫn cả Tuyên Quang

Thời gian đó năm 1883 xảy đến

Nói chung vào cuối Thế kỷ 19 rõ ràng

 

Tàu đánh Pháp đâu thương nào ta thảy

Mà chỉ nhằm cốt quyền lợi hổ mang

Nên cuối cùng Tàu phải đành thất bại

Buộc ký vào hóa ước ở Thiên Tân

 

Bởi Pháp đánh sang Đài Loan khốc liệt

Diệt Mãn Thanh cả Hạm đội Bắc Dương

Tàu kinh hoảng Việt Nam đành buông bỏ

Để nhằm theo điều ước của Thiên Tân  

 

Việc xảy đến vào 1885 rõ rệt

Tàu mất toàn chư hầu cũ Việt Nam

Để sau đó ta hoàn toàn thuộc Pháp

Nhưng đẫu sao Triều đình Huế còn toàn

 

Pháp chỉ chiếm chính quyền làm thuộc địa

Chẳng can vào toàn xã hội Việt Nam

Vẫn cho giữ dưới trên nền phong kiến

Quán tính theo cơ chế cũ ngày nào

 

Tuy vậy Pháp cũng mang văn minh tới

Xây nhà thương, trường học, cả làm đường

Tức gầy dựng ra hạ tầng cơ sở

Kể từ đây nước Việt được khang trang

 

Nhưng mất nước là mất quyền tự chủ

Bao anh hùng hão kiệt đã vùng lên

Trong số đó Phan Bội Châu nổi nhất

Phan Chu Trinh óc vĩ đại đều càng

 

Muốn Dân trí nâng lên tầm cao mới

Kế đến đều Dân khí lẫn Dân sinh

Óc sáng suốt ngàn năm duy có một

Nên Tây Hồ thành nhân vật điển hình

 

Nói chung lại nước ta vào thế kẹt

Giữa hai đường thế lực cũ và nay

Cũ là Tàu coi ta như phiên thuộc

Mới là nền đô hộ của Thực dân

 

Tuy Pháp đến cũng mang nhiều cái lợi

Đem tới ta đều cơ sở hạ tầng

Cả văn hóa và đưa sang kỹ thuật

Dẫu ít nhiều vẫn khuynh hướng phương Tây

 

Còn kiểu chữ La tinh ta đã có

Pháp giúp nhằm để mở rộng thêm lên

Kể từ đó ta có đều Quốc ngữ

Thoát hẳn ra kiểu chữ Hán của Tàu

 

Rất quan trọng vì thoát ngoài ảnh hưởng

Của Trung hoa vốn có tự ngàn năm

Khiến Nho học chuyển qua thành Tây học

Tạo nên đều lớp trí thức vững vàng

 

Nếu xưa có Lê Quí Đôn, Nguyễn Trãi

Cùng với bao nhà Hán học uyên thâm

Nay lại có Phạm Quỳnh, Trương Vĩnh Ký

Đều những nhà Tây học chẳng thua Âu

 

Khiến nhìn lại trước sau về sử học

Trần Trọng Kim nhà sử học chính danh

Chỉ viết sử theo tấm lòng yêu nước

Mọi khen chê quả đích thực rành rành

 

Đâu có giống Trần Văn Giàu, Trần Huy Liệu

Sử cốt nhằm ý viết kiểu loanh quanh

Tức bảo vệ riêng cho điều ý hệ

Mục tiêu đều chuyên chính nắm quyền hành

 

Mọi sự thật muốn phớt lờ tất cả

Lắm khi còn cường điệu để hư danh

Coi đất nước dân tộc toàn thứ yếu

Khiến ngày nay sử liệu có rành rành

 

Nên tóm lại như từ đầu đã nói

Lịch sử luôn cần phải có chính danh

Và sử học phải toàn hoài trung thực

Mới tránh đều được thảy thói mị danh

 

Bởi sử học khi toàn đều trung thực

Mới thảy làm lịch sử được vẽ vang

Nêu lên thảy mọi điều toàn chính nghĩa

Không chỉ nhằm vào quyền lợi loanh quanh

 

Ngay cả đến lịch sử về Quốc ngữ

Có số người nhằm xuyên tạc đoạn đành

Để chạy theo kiểu tinh thần “Quốc tế”

Cốt chụp cho đối thủ mũ “thực dân”

 

Trong khi đó Pini cùng De Rhodes

Chỉ hai người truyền đạo kiểu nhiệt tâm

Chẳng dính dáng chi thảy về “chính trị”

Vẫn nhằm đem mũ “phản động” chụp đầu

 

Ngăn tên đường ngăn tượng đài cần đặt

Vậy nghĩa nào là yêu nước gì đâu

Mà chỉ nhắm thảy vào điều “ý hệ”

Dầu bên ngoài phao “yêu nước” tầm phào

 

Thành lịch sử gắn đều vào chính trị

Chính trị sai làm lịch sử cũng sai

Dầu thực chất nó luôn thành hiện thực

Đó chẳng qua vì nguyên lý bề ngoài

 

Nên sử học phải phơi bày cái đúng

Muốn vậy cần phải nghiên cứu sâu xa

Bằng trung thực cùng khách quan đầy đủ

Không thể nào kiểu ý thức quỷ ma

 

Nó làm hại tương lai toàn đất nước

Bởi khiến thành điều lịch sử gian tà

Luôn quán tính mà chẳng nhằm sửa đổi

Có khác gì thành tội lỗi bao la

 

Tội lỗi với con người đương đại

Cả điều gì thực chất đã xảy ra

Tức tội với thảy cả toàn dân tộc

Và ngàn năm với cả nước non nhà

 

Khiến lịch sử trong thời kỳ cận đại

Phải cần luôn chỉnh đốn lại hôm nay

Phải cần phải trình bày đều sự thật

Tránh tương lai khỏi đất nước cùi đày

 

ÁNH NGÀN

(18/5/21)

 

**

 

CÓ VÀI Ý KIẾN GÓP CHƠI VỀ

MỘT BÀI VIẾT “CHÍNH LUẬN”

 

Nhứng gì xưa Mác nói rồi

Gan trời cũng đố ai nào thoát ra

Nên đều chỉ lặp bao la

Trong khi thiết yếu Mác là đúng sai

 

Đúng nhằm căn bản là đâu

Còn sai cũng chỉ kiểu hầu thế thôi

Còn đều minh họa lạ sao

Kiểu mình cũng chỉ khen mình chẳng hơn

 

Mác đưa lý thuyết nguồn cơn

Hai phần chủ yếu chỉ đều tự nhiên

Một là triết học làm nền

Hai là khoa học vận hành bổ sung

 

Còn mà chính trị khôn cùng

Phải đều phụ thuộc hai điều ở trên

Khác nào mây nước bồng bềnh

Lại thành quyền lực ai nào không hay

 

Liên Xô từng trước dông dài

Vận hành thuyết Mác dễ nào ai hơn

Đến sau Trung Quốc xanh rờn

Đều toàn lý luận kiểu đều đàn anh

 

Rồi Liên Xô đổ tanh bành

Cả như Trung Quốc thay màn diễn luôn

Tự cho màu sắc riêng mình

Vậy thì thuyết Mác có còn nữa đâu

 

Bình minh khác với hoàng hôn

Đâu nhằm căn cứ ráng toàn xa xa

Nên cần phân tích cho ra

Mới nhằm định vị đâu ngày và đêm

 

Đầu tiên Mác dựa Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền lạ chi

Mơ hồ thôi nói làm gì

Nhưng điều chú ý hai đàng trái nhau

 

Hegel tuyệt đối duy tâm

Mác toàn duy vật khiến càng éo le

Tự cho “lật ngược” ông thầy

Nhưng bình rượu lật dễ thành nước sao ?

 

Khác chi “biện chứng” cầu âu

Nhưng nhờ “biện chứng” Mác hầu nên danh

Trong khi hòn đá rành rành

Ngàn năm khó thể biến thành ra cây

 

Mác nhằm dựa đó cũng hay

Cho rằng “đối kháng” tất ngày giải ra

“Đấu tranh giai cấp” gần xa

Để rồi tư bản phải đều “tự chôn”

 

Mác cho đó luật khách quan

Công nhân thế giới ắt lên cầm quyền

Đưa vào “hợp tác” mọi miền

“Thời kỳ quá độ” bắt đầu đi lên

 

Diệt xong tư bản tận nền

Để thành “vô sản” một mình còn thôi

Từ đây “chuyên chính” khác đâu

Tiền toàn phải dẹp thị trường phải tiêu

 

Bởi cho duyên cớ thảy đều

Tạo thành “bóc lột” mọi điều thế gian

Nên giờ phải diệt hoàn toàn

Chỉ còn “giai cấp công nhân” trên đời

 

Đó là “xã hội” tuyệt vời

Là “giai đoạn một” để nhằm đi lên

Đoạn hai “cộng sản” cao hơn

“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”

 

Đúng là lãng mạn tột trời

Y như “tranh vẽ” ai cười được không

Nhờ vào “giai cấp đấu tranh”

Cuối cùng cửa mở cùng vô thiên đường

 

Mác tin “giai cấp công nhân”

Chính là “sứ mạng” mà trời đã trao

Khác chi “huyền bí” lạ nào

Bởi điều “biện chứng” được lồng bên trong

 

Nên thành nghịch lý rõ ràng

Mác là “duy vật” lại tin mệnh trời

Trời đây huyền nhiệm khác nào

Lấy đâu khoa học để mà chứng minh

 

Khiến cho nghĩ lại giật mình

Bởi vì “đổi mới” lại còn vấn vương

Dẫu thời bao cấp mọi đường

Đã từng thất bại chán chường khác sao

 

Để thành “đổi mới” lâu nay

Khác chi thuyền vẫn loay hoay giữa dòng

Bởi điều “tiếc rẻ” lạ lùng

Để còn “định hướng” quả nào khác chi

 

Đó đều “trí tuệ đỉnh cao”

Mác hoài vô địch lẽ nào đâu thua

Quăng đi quày lại mấy hồi

Khác chi kiểu cái gọi là “bu-mê-riêng”

 

Ném đi thu lại liền liền

Dẫu đều có trật mấy phiên đâu sờn

Vậy nhưng nghĩ lại thiệt hơn

Chỉ dân là chịu quan nào hề chi !

 

Thử đi thử lại tiếc gì

Kiểu đều “kiên định” thảy khi mới cừ

Dầu rằng “định hướng” mơ hồ

Chín tầng cao vót ai nào thấy đâu

 

Thành nên nghĩ lại thấy vui

Góp lời “bình luận” để nhằm đùa chơi

Có chi nghiêm trọng trên đời

Bởi trăm năm lại xoay vòng trăm năm

 

Tiếc điều lịch sử đa đoan

Trò chơi đã lắp cứ toàn thế quay

Du quay vẫn vậy khác nào

Người lên kẻ xuống nối cùng thì thế thôi

 

Cái đu quay mãi quay hoài

Trừ khi mưa bão mới đều phải ngưng

Khác chi chỉ có dững dưng

Kiểu đều khán giả mới càng thong dong

 

Trời cao mây mãi xây tầng

Dân như ếch nhái miệng gào được đâu

Cái quay búng sẳn trên đời

Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm

 

Thành nên nói cũng đã thèm

Chỉ cần không nói là êm cuộc đời

Cũng là “biện chứng” khác nào

Kệ cha lịch sử cho thì nó quay

 

Chừng nào nó phải đổi thay

Sẽ hay đến đó vẫn đều khách quan

Có chi đâu để mơ màng

Chuyện từ cổ đại vẫn toàn thế thôi

 

Có đâu một buổi một ngày

Mà theo nguyên lý vẫn đều xảy ra

Miễn không nghịch lý ta bà

Kiểu như Các Mác chèo thuyền trên mây

 

TIẾU NGÀN

(17/ 5/21)

 

**

 

VỀ LỊCH SỬ CHỮ QUỐC NGỮ

 

Pháp sau mới đến nước ta

Còn mà trước đó đầu tiên người Bồ

Họ qua truyền giáo khác nào

Truyền Thiên chúa giáo thuộc về dòng Tên

 

Dẫn đầu vốn chính Pina

Tiếp sau De Rhodes cùng qua lạ gì

Francisco de Pina người Bồ

Alexandre de Rhodes lại là người Tây

 

Thành nên câu chuyện cũng hay

Cả hai yêu mến xứ mình Việt Nam

Ngày xưa được gọi Đàng trong

Họ coi đó cũng quê hương chính mình

 

Quê hương thứ cấp thật tình

Nước Bồ, nước Pháp vẫn là đầu tiên

Khác nhau ngôn ngữ thấy liền

Nên cần thiết chế mới ngưới yêu quê

 

Để nhằm truyền đạo mọi bề

Bởi là nhiệm vụ có nào nhẹ đâu

Nhưng do tiếng nói khác nhau

Nay cần khai phá để cho vẹn toàn

 

Vậy là từ dạng chữ Nôm

Chuyển qua Quốc ngữ dùng đều La tinh

Đúng là tài trí thông minh

Pina, De Rhodes đã thành tiên phong

 

Từ đây Quốc ngữ rỡ rang

Nhiều trăm năm tiếp lại càng lên cao

Nay thành tuyệt hảo lạ nào

Nhờ hai cha dẻ Rhodes, cùng Pina

 

Nên giờ ai cũng thấy ra

Mục tiêu văn tự chính là đầu tiên

Hay vì văn hóa làm nền

Có chi “chính trị” đan xen chút nào

 

Vậy mà toàn bọn cào cào

Lấy điều xuyên tạc phao đều thực dân

Chúng thành quái dản mọi phần

Bởi hai giáo sĩ tới hồi 1615

 

Họ về nước khoảng 1773

Đến năm 1858 Pháp tới hóa ra trễ nhiều

Tức là cách đúng 250 năm

Dễ gì đại bác bắn tầm được đâu

 

Gian manh bởi vậy thảy hầu

Đổ thừa Quốc ngữ do đều Thực dân

Khác chi bụng dạ sài lang

Nỡ làm sỉ nhục nước non của mình

 

Bởi như nếu nói thật tình

Pháp qua xâm chiếm mới là thực dân

Dầu sao cũng đến 80 năm sau

Khi hai Giáo sĩ dòng Tên đã về

 

Khác đâu xuyên tạc não nề

Về nguồn Quốc ngữ thảy đều gian ngoa

Tuy xưa cách viết của ta

Chữ Nôm là chính đâu mà La tinh

 

Dẫu âm Quốc ngữ của mình

Nói đều cùng hiểu viết ra chữ Tàu

Như sơn là núi khác nào

Hay là hải biển mấy ai không tường

 

Vẫn đều viết thảy chữ Nôm

Nhưng dùng nét Hán khiến càng ngô nghê

Sau La tinh hóa mọi bề

Đã thành Quốc ngữ riêng đều nước ta

 

Khiến toàn mới mẽ khác xa

Ngàn năm văn hiến kết là lại đây

Rồng Tiên của thuở ban đầu

Nay dùng Quốc ngữ để Âu hóa mình

 

Chữ Tàu chỉ chữ xâm lăng

Ngàn năm đô hộ dân nào đâu quên

Nhị Trưng độc lập xây nền

Nhưng còn chữ viết phải chờ đời sau

 

Hàn Thuyên sáng tác chữ Nôm

Là điều cao quý nước ta tự hào

Nay thì Quốc ngữ thế vào

Toàn La tinh quá thảy đều hay hơn

 

Để thành từ đó thảy nguồn cơn

Phải hoài trân trọng hai người làm ra

Trong khi chỉ bọn tà ma

Chúng gièm Quốc ngữ quả là Việt gian

 

Trên đây sự thật thảy toàn

Phải nên hiểu biết mỗi người Việt Nam

Không lầm theo bọn gian ngoan

Chúng nhằm xuyên tạc hại tràn chữ ta

 

NON NGÀN

(15/5/21)

 

––      

 

MỤC LỤC


15156.          HỌC THUYẾT MÁC LÀ GÌ ? (19/5/21)

15157.          KHOA SỬ HỌC VÀ ĐIỀU THỰC TẾ VỀ CHÍNH TRỊ (18/5/21)

15158.          CÓ VÀI Ý KIẾN GÓP CHƠI VỀ MỘT BÀI VIẾT “CHÍNH LUẬN”

(17/ 5/21)

15159.          VỀ LỊCH SỬ CHỮ QUỐC NGỮ (15/5/21)



                                                             ––

 

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét