NÓI
VỀ Ý NGHĨA CỦA CHỦ THỂ
CÁ
NHÂN TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
Mỗi đầu
tóc bao gồm tất cả sợi tóc, bứt đi từng sợi tóc lần lược, đầu tóc hẳn sẽ không
còn. Một rừng cây cũng vậy, hay một đụn cát cũng vậy, nói chung đó là quy luật
tự nhiên về tổng thể và thành phần, không thể nào bao giờ khác đi được. Vậy xã
hội cũng gồm mọi thành phần của nó như thế. Mỗi thành phần này là cá nhân đơn vị.
Nếu không có mỗi thành phần này tạo nên cũng không có xã hội. Như vậy chính cái
thực thể mới cái quan trọng quyết định, cái tổng thể chung thật ra cũng chỉ là
cái thực thể bao gồm hay bao quát mà thôi. Điều này cũng giống như mỗi tế bào
trong thân thể, hay mọi cá thể trong đời sống từng chủng loại sinh học nói
chung cũng đều như thế.
Mỗi cá
nhân con người cũng là thực thể sinh học, hay nói trắng ra cũng là một sinh vật,
nhưng nếu đem đồng hóa con người cũng như mọi sinh vật khác là một sự ấu trĩ,
nông cạn, bởi vì con người hơn loài vật ở chỗ có tinh thần, tức là lý trí và
trí tuệ, ở thang bậc của bậc cao hơn. Hơn thế, nếu đem đồng hóa sinh vật vào vật
chất, coi là vật chất có sự sống, thật ra cũng chỉ hời hợt, thô thiển không
kém. Bởi vật chất và sự song hoàn toàn khác nhau. Con vi khuẩn sinh ra loài vi
khuẩn, cái cây sinh ra cái cây, điều đó ngàn năm một hòn sỏi, một phiến đá đều
không thể nào làm được. Quan điêm duy vật thuần túy đều mang tính cách ngốc nghếch
là vậy.
Bởi vì
cho dầu thuyết tiến hóa của Darwin có nối kết phả hệ của mọi loài sinh vật sống
với nhau từ thấp lên đến cao, thì điều đó vẫn chưa chứng minh được điều nối kết
mấu chốt bên trong là như thế nào, nguồn gốc đầu tiên chung của sự sống do đâu
mà có, nhất là bước nhảy từ vật chất vô cơ và vật chất hữu cơ ra làm sao, bước
nhảy từ loài khỉ vượn nào đó trong rừng Phi châu chuyển qua loài homo sapiens rồi
sang loài người đích thực sau đó ra sao, nói chung vấn đề không phải chỉ đơn giản
như quan điểm duy vật thô thiển quan niệm, bởi nếu chỉ hoàn toàn ức đoán theo
kiểu như thế, cũng không cần gì đến các loại khoa học thực nghiệm về sinh học
cũng nhứ cả về triết học nữa.
Vả
chăng con người ngoài đời sống sinh học như mọi sinh vật khác, con người còn có
đời sống tình cảm, cảm xúc, đời sống nhận thức, đời sống lý trí hay trí tuệ mà
không phải mọi loài sinh vật khác đều có. Tất cả những điều đó dĩ nhiên phải nhờ
xã hội đưa lại, bởi cá nhân đều là thực thể sống trong xã hội, xã hội là môi
trường, động lực, nguồn góc, và kể cả mục tiêu tạo nên tất cả những thứ đó.
Chính mọi cá nhân kết hợp nhau tạo nên xã hội, và mọi cá nhân tương giao nhau tạo
nên văn minh văn hóa qua các thế hệ và thời đại khác nhau trong lịch sử. Điều
đó khách quan, tự nhiên, nhưng cũng không cần đề cao xã hội một cách quá đáng,
vì mọi tinh hoa xã hội đều do cá nhân hợp thành, còn xã hội tự nhiên chỉ là kết
quả, là mọi thành tựu về sau. Đánh giá xã hội tách ra khỏi thực thể cá nhân, đó
cũng chỉ là quan điểm hoàn toàn mù quáng và hời hợt.
Bởi vì
nếu không có chất lượng từng đơn vị cũng không thể nào có chất lượng của toàn tổng
thể được tạo ra được bởi chúng. Một rừng cây tạp vẫn chỉ là rừng cây tạp nếu
trong đó không có cây nào là gỗ quý. Một đụn cát dù to đến mấy cũng vẫn chỉ là
đụn cát nếu thật ra trong đó chẳng chứa kim cương hay chất quý kim nào. Quan điểm
đề cao xã hội theo cách ngu ngốc và quá khích, thực chất cũng chỉ đều quan điểm
sai lầm, mị dân và nông cạn. Bởi cấu tạo của xã hội là do từng cá nhân và mục
tiêu của xã hội là nhắm đến từng cá nhâ mà không hề hoàn toàn ngược lại. Quan
niệm chủ nghĩa xã hội thuần túy thực chất chỉ là quan điểm hời hợt, nông cạn,
ngu dốt, phi nhân mà chẳng gì khác. Vì mọi quan niệm nhân văn đều phải cần đánh
giá cao con người, phục vụ cho ý nghĩa và mục tiêu con người mà không thể chỉ hạ
con người ngàng hàng loài vật và ngang hàng cả vật chất.
Thật ra
trong con người đều luôn có hai phần là phần lý tính và phần bản năng. Phần lý
tính là do xã hội, do phát triển lịch sử mang lại, kể cà là phần tiên thiên của
bản chất người. Phần bản năng là phần cố hữu, nó luôn luôn có, không bao giờ loại
bỏ được, chỉ có thể cải thiện do văn hóa, tinh thần phát triển củng cố, bởi lý
lý trí mang lại vậy thôi. Việc nặng về phần này hay phần kia là do tố chất tâm
lý mỗi người chi phối cũng như trình độ văn hóa mang lại. Mọi đẳng cấp văn
minh, vản hóa trong xã hội cũng do đó mà có, nó là kết quả giải quyết xung đột
bên trong giữa tinh thần và vật chất, giữa bản năng và lý tính như luôn là điều
đương nhiên phải có. Bất chấp hay phớt lờ mọi tính chất, quy luật, hay nguyên
lý khách quan này, thực chất chỉ đều phiến diện, nông cạn hoặc quá khích.
Thuyết
duy vật tuyệt đối thật ra chỉ là quan niệm thô thiển và cố chấp, không xuất
phát từ những căn cơ khoa học khách quan cụ thể nào cả. Dù là duy vật biện chứng
hay duy vật lịch sử của Mác Ănghen cũng vậy, đó là quan điểm nói liều theo thị
hiếu, cảm tính, mang đầy tính ức đoán, áp đặt, không có chút tư duy triết học
toàn diện hay khoa học rành mạch nào cả. Nói mà không chứng minh rành mạch, cụ
thể, mang tính thuyết phục đối với bất kỳ điều gì thì ai nói không được. Đó đều
chỉ là chuyện nói hươu nói vượn, nói trên trời dưới đất, chẳng có căn cơ nguyên
lý nào làm nền tảng cả. Khi Mác nêu lên sứ mạng lịch sử của giai cấp vô sản
khác nào chỉ là sự tưởng tượng huyền hoặc, rồi còn đưa ra nguyên tắc độc tài
hay chuyên chính vô sản quả không còn gì phi lý cho bằng, bởi nó đi ngược lại
chính nguyên tắc phát triển tự do, nhân bản của toàn lịch sử nói chung, một sự
quay lưng lại với toàn bộ con người và nhân loại nói chung.
Bởi ai
cũng biết mỗi cá nhân con người sinh ra trước hết là một thực thể tự do và bình
đẳng trong xã hội. Nói khác đi mỗi cá nhân như một đơn vị trong một trường số học,
mỗi cá nhân như một vectơ tự do, hay như một đơn vị hàm số thành phần của một
trường đại số. Tức cá nhân không bao giờ hoạt động được trong môi trường chân
không, vì xã hội không bao giờ là trường chân không, mà là trường đại số nói
chung, kể cả còn mang chất sử tính. Nên cá nhân luôn nhất thiết phải bị nội tại
trong các định chế luân lý đạo đức mọi mặt, trong các định chế pháp luật mợi mặt.
Cá nhân chỉ có thể thích nghi, phù hợp theo đó và biến chuyển nó dần dần qua từng
thời đại lịch sử, không bao giờ có thể vượt khung, vượt cách hoàn toàn tự tiện
hay tùy tiện.
Tức mỗi
cá nhân không bao giờ là những con số, tức là hằng số bất biến nào đó, mà đều
là những véctơ có chiều kích và môdun rõ rệt. Chính chúng kết hợp với nhau theo
từng tổ hợp đơn vì rõ rệt nào đó của xã hội, tạo thành những phân tử, đơn vị của
môi trường xã hội, và xã hội cũng như cá nhân luôn luôn hoạt động theo các
nguyên lý hay quy luật như vậy. Bởi vì cá nhân không bao giờ là những đơn vị chất
thể, nhưng đơn vị vật chất ù trệ như Mác nghĩ, ngược lại đó đều là những chủ thể,
và những chủ thể tính đó chẳng khác gì những véctơ độc lập, tự do là vậy.
Bởi vì
mọi sự độc lập tự do đó mới thể hiện các bản thân chủ thể tính của chính họ.
Nói khác mỗi cá nhân đều là những con người sống, những ý thức sống, những ý
chí sống, không thể đồng hóa vào bất kỳ cá nhân nào khác, mà chỉ có thể tương
nhượng giữa nhau theo pháp luật trong xã hội cần sự đặt trên nguyên lý tự do
dân chủ, không bất kỳ cá nhân nào được quyền khuynh loát tất cả, bắt mọi cá
nhân khác phải hoạt động theo cùng một hướng, bởi không thể có bất kỳ nguyên lý
khách quan nào như vậy cả. Cá nhân có mục tiêu cao nhất nơi chính bản thân
mình, đó là phát triển bản thân tốt nhất trong điều kiện, hoàn cảnh chủ quan và
khách quan mà mình có thể có được, tức hoàn cảnh, điều kiện mỗi lúc bên ngoài
và bên trong bản thân mà hoàn cảnh chung của ngoại cảnh, của xã hội, của yếu tố
lịch sử có thể cho phép. Cá nhân nào cuối cùng cũng muốn lập gia đỉnh, hưởng lạc
thú sinh lý bình thường, có con cái, di truyền tính gien cho chúng, xây dựng
chúng thành người, di sản mọi thành tựu thừa kế mình đã tạo được cho chúng, thê
là hoàn tất một nhiệm vụ lịch sử cả suốt một cuộc đời sống trăm năm của mình.
Cá nhân
như vậy không có lý do nào mà sống nô lệ cho người khác. Mọi chế độ nô lệ dù
tinh thần, dù vật chất, dù xã hội, dù chính trị ý thức hệ thực chất đều là những
thực tế phi nhân tính và dã man. Trong khi đó xã hội thị trường tự do kinh tế,
xã hội pháp luật dân chủ đều thường xuyên là những môi trường, điều kiện lành mạnh
để cá nhân và xã hội được cùng phát triển. Nguyên lý phát triển tự do là nguyên
lý của muôn loài muôn vật. Nguyên lý hợp tác và cạnh tranh cũng luôn là như thế.
Không thể có sự hợp tác nào một chiều và thụ động tuyệt đối, cũng không có sự cạnh
tranh bất chấp, phi pháp luật nào có thể tạo nên nền tảng lâu dài, nên mọi sự
nô lệ hóa con người thực chất đều chỉ dã man và tàn ác. Con người trở thành
công cụ cho người khác, đó không còn là con người nữa mà chỉ thành loài vật và
sự vật.
Khi Mác
đưa ra nguyên lý giai cấp rồi độc tài giai cấp thực chất chỉ là sự tưởng tượng
ngu xuẩn và phi nhân. Bởi vì nó không có không có cơ sở khách quan nào cả. Lý
do khái niệm giai cấp chỉ là một khái niệm trừu tượng, không hề bao giờ là một
thực thể. Đó chỉ là khái niệm trừu tượng hóa, khái quát hóa thành những phạm
trù, phân lớp chủ quan, độc đoán của những con người cụ thể. Giai cấp hay bất kỳ
đẳng cấp nào đều chỉ là các hiện tượng tạm bợ nhất thời trong một xã hội. Bởi
vì tâm lý ý thức mỗi người chưa chắc đã tuyệt đối phù hợp theo những hiện tượng
bề ngoài như thế. Mác lại đồng hóa giai cấp với quyền lực chính trị, thậm chí
còn đồng hóa cả với quyền lực nhà nước, đó chẳng qua là quan niệm hàm hồ, mê tối,
và hoàn toàn tai hại cho cá nhân vả xã hội. Bởi Mác cho rằng bất kỳ ai có quan
niệm ngược lại như thế đều là phản động. Đây chính là quan điểm độc đoán, phi
nhân nhất của Mác, bởi như thể cũng sổ toẹt cả xã hội, sô toạt cả mọi quyền tự
do nhân bản của con người, Mác thực chất mới là tay phản động điên loạn nhất
trong lịch sử xã hội loài người từ khai sinh lập địa đến nay chưa hề bao giờ từng
có.
Và những
kẻ ngu dốt cũng dựa theo đó mà mê lầm, ôm chân đồng lõa khác nhau kiểu Mác. Bởi
vì đó đều là những thành phần xu nịnh, không có phán đoán độc lập riêng tư nào
đó của mình, chỉ là thứ quần chúng ngu muội, ô tạp, thậm chí ác ôn và đều bản
năng ích kỷ phi lý. Bởi con người khác nhau ở ở trí tuệ, ở trình độ, năng lực
nhận thức, mà không phải chỉ ở cảm tính và bản năng. Cảm tính thì loài vật nào
cũng thảy như nhau, Bản năng hoang dã thì bất kỳ loài vật nào cũng không hề
khác. Con người khác loài vật là ở trình độ nhận thức thế giới bên ngoài. Tất cả
mọi điều đó là do sự phát triển lịch sử khách quan, do kết quả mọi nền giáo dục
mang lại. Không có giáo dục, thực chất con người chỉ còn tiếp cận với loài vật.
Những đứa trẻ bị chó sói, hoang thú bắt nuôi ngày từ nhỏ đều hoàn toàn có cung
cách và sự hành sử không khác chính vật nuôi nó. Mà lịch sử phát triển, tiến
hóa xã hội thì không bao giờ quay ngược lại. Sứ mệnh của nhân loại là sứ mệnh
nâng cao lên, hoàn thiện hơn quá trình đã có, không thể có “sứ mệnh giai cấp” như
kiểu sứ mệnh giai cấp vô sản như điều Mác đã từng tưởng tượng một cách huyền hoặc,
kiểu hoàn toàn thần bí, hoàn toàn mê tín, không bao giờ có ý nghĩa và giá trị
thực tế nào được.
Đấu
tranh giai cấp kiểu Mác đã đưa ra là cả một sự mê hoặc loài người và xã hội, bởi
vì đó không phải là cơ sở khách quan hay nền tảng nào thực chất cả. Đó là sự
huyễn hoặc theo nguyên tắc duy vật biện chứng và duy vật lịch sử mà Mác đã chủ
quan tạo dựng nên một cách hoàn toàn giả tạo và cực kỳ phi lý. Đấu tranh sinh tồn
là điều hoàn toàn có thật trong thế giới thiên nhiên hoang dã, điều này không
bao giờ chấm dứt và cũng không bao giờ thay đổi trong tự nhiên cho tới nay.
Nhưng khi con người đã xuất hiện, đấu tranh sinh tồn đã nâng cấp lên, chuyển
hóa đi, trở thành đấu tranh trong xã hội văn minh, trong xã hội nhân văn, không
thể nào chỉ thuần hoang dã được, trở thanh đấu tranh quyền lợi, đấu tranh kinh
tế. đấu tranh quyền lực không bao giờ đi thụt lùi kiểu tự phát mà càng ngày
càng cải thiện theo tính tự giác.
Trong
khi đó Mác chỉ nhìn đấu tranh giai cấp như sự tiếp nối của thế giới hoang giả tự
nhiên, rồi tưởng tượng ra đấu tranh đó sẽ đi đến xã hội tự do không còn giai cấp,
giải phóng giai cấp, giải phóng nhân loại. Mác quên rằng mọi sự thụt lùi trong
lịch sử thì không bao giờ là sự tiến tới. Bởi sự thụt lùi tự nó đã hủy hoại bản
chất lịch sử phát triển rồi. Nên thực chất tư duy Mác chỉ luôn là tự duy nghịch
lý, tư duy phản động nhưng tự mệnh danh là tư duy cách mạng, tư duy tiến bộ.
Trong khi đó mọi ngôn ngữ, mọi lời nói của con người không bao giờ tin được, mà
phải xem nó có thực tế phù hợp với khách quan hay không, có phù hợp với mọi hệ
lụy hoặc kết quả mang đến hay không. Bởi vậy Trần Đức Thảo cũng chỉ là loại tư
duy thấp kém tầm thường, không bao giờ phán xét theo lô-gích khách quan thực tế,
mà chỉ phán xét theo niềm tin mê muội, một chiều trong mọi lập luận, khiến ai
cũng thấy.
Cho nên
khi Mác bài xích, phản đối quyền tư hữu và cả quyền thừa kế của cá nhân con người,
là điều hoàn toàn phản tự nhiên và không thực tế. Mác quy tội tất cả vào quyền
tư hữu, như tạo ra sự bóc lột giữa người và người trong xã hội, tạo ra giai cấp
và đấu tranh giai cấp thực chất đều không đúng. Bởi quyền tư hữu không gì khác
hơn là công cụ riêng của mỗi cá nhân, sự tiện lợi từ thấp lên cao, từ sưu đơn
giản đến sự phức tạp, từ gần đến xa v.v… nói chung chỉ là như thế. Không ai có
thể tướt đoạt, thủ tiêu quyền tư hữu giữa nhau, đó là phi pháp, phi lý và đều
phi nhân bản. Mác đưa ra một lý thuyết nhân dạo trong trừu tượng để nhằm trấn
áp, tiêu diệt đi mọi cái nhân bản trong thực tế, thật là giả dối, nông cạn, hời
hợt, hay nói khác đều hoàn toàn nghịch lý và phi lý. Trong khi đó lý thuyết
khoa học và lý thuyết triết học là gì, đương nhiên trươc hết phải đòi hỏi phù hợp
với kết qua và nguyên lý thực tế mà không thể nào khác. Bất kỳ lý thuyết khoa học
hay triết học nào đi ngược lại nguyên tắc này thực sự chỉ là ngụy thuyết kể cả
tà thuyết mà không có gì khác, bởi nó chỉ phản hại lại đời sống và mục đích tốt
đẹp của nhân loại mà không thể nói khác.
Thế nên
trong lịch sử phát triển của nhân loại, đời sống kinh tế, đời sống văn hóa, đời
sống xã hội, đời sống chính trị luôn luôn phải gắn liền nhau mà không thể nào
khác. Chính đời sống kinh tế làm nền cho tất cả. Đời sinh tế tự do và phát triển
cũng làm cho đời sống văn hóa phát triển tự do và ngược lại mà không là gì
khác. Đời sống xã hội, pháp luật và chính trị cũng được phát triển theo đó mà
không thể nào ngược lại. Con người phát triển mọi mặt về tinh thần thì vật chất
cũng phải đi theo, không phải kiểu nói như Mác vật chất quyết định tất cả. Một
con cóc vàng ôm cả núi bạc ngồi đó ngàn đời cũng chẳng ích lợi cho ai và cũng
chẳng giúp ích xã hội được gì. Nhưng nếu núi vàng đó được đem ra đầu tư dưới
nhiều dạng cơ chế khác nào, huy động được trí tuệ và lao động của nhiều người lại
là chuyến khac. Nên kinh tế thật ra không phải bao giờ cũng là tình trạng thụ động
mà luôn là một cơ chế hoạt động. Tính tính hoạt động, trao đổi nhau, hữu ích
cho nhau mới làm kinh tế phát triển năng động và hiệu quả tối đa mà không phải
chỉ là kiểu hợp tác thụ động đếm đầu chia xôi như Mác mong muốn.
Bởi vì
bao nếp cũng vào một xôi cả. Kinh tế hoạt động theo kiểu môdun với đầu vảo và đầu
ra là nguyên lý tổng quan nhất. Đầu vào là mọi nguồn lực xã hội, tinh thần, trí
tuệ cũng như vật chất, đầu ra là sự đáp ứng mọi nhu cầu xã hội khác nhau trong
từng khoảnh khắc nào đó, và môdun của nó chính là sự hoạt động năng động của một
thị trường tự do, do phăp luật điều chỉnh mà không phải là sự tự do phi pháp
hay hoàn toàn hổn tạp. Trong khi đó Mác nhắm tới một xã hội không có thị trường,
không dùng tiền tệ, chỉ là giai cấp công nhân sản xuất trao đổi vật phẩm trực
tiếp với nhau mà không thông qua hàng hóa bởi vì đã triệt tiêu khái niệm hàng
hóa, đó thật sự là lố bịch, phản thực tế, phản xã hội và tất nhiên là phản kinh
tế. Nhưng khi kinh tế không đi đúng nguyên lý khách quan của nó như thị trường,
giả cả, tiền tệ, lưu thông hàng hóa … thì còn thế nào là hoạt động khách quan,
bình thường và phát triển được.
Ý nghĩa
đó là bởi vì Mác chủ yếu gắn quyền lực nhà nước với quyên lực giai cấp. Trong
khi quyền lực nhà nước bao đời này là quyền lực chung của toàn xã hội, gắn với
hoạt động pháp luật được xã hội xây dựng nên qua mọi giai cấp, Mác phủ nhận tất
cả mọi điều đó, cho rằng quyền lực là quyền lực của giai cấp cẩm quyền, tức xã
hội phải luôn luôn bị áp bưc bởi giai cấp thống trị, nên chủ trương của Mác là
phá bỏ quyền lực thống trị, phá bỏ nhà nước thống trị, hay phá bỏ mọi hình thức
nhà nước, phá bỏ cả pháp luật để xã hội chỉ hoạt động tự do trong chính nó, có
khác gì là quan điểm hoàn toàn vô chính phủ và điên rồ, nông nôi mà chẳng ai có
thể ngờ đến. Mác coi tất cả nhưng thể chế chính trị đã qua trong lịch sử đều là
ý thức hệ của giai cấp nắm quyền thống trị, có khác nào Mác phủ nhận toàn thể
thành quả và bản chất của nền văn minh nhân loại, bởi nhìn tất cả điều đó chỉ
là mọi “dạng vật chất vận động”, chuyển động mà thôi.
Cái này
chỉ do Mác chủ quan chủ quan, riêng lẻ đưa ra cốt nhằm quy tất cả vào tương
quan giai cấp, như vậy chẳng còn khái niệm pháp luật, nhà nước độc lâp, tự tại
nào cả. Có nghĩa mọi sự vận động diễn biến đã qua trong lịch sử thế giới có còn
ý nghĩa nào. Các triều đại thay thế nhau có còn ý nghĩa nào, những vị Đại đế phải
chăng cũng đều mục tiêu giai cấp, không còn mọi ý nghĩa quốc gia, đất nước, dân
tộc gì cả. Điều này hoàn toàn phủ nhận mọi quá khứ lịch đã có. Nên quan điểm
như vậy của Mác đúng là quan điểm quy giản và quá khích, và thử hỏi ngày nay dễ
nào không có các tham vọng cá nhân nào đó chỉ lợi dụng, nhân danh ý nghĩa “giai
cấp” của Mác mà thực tế chỉ nhằm thu tóm mọi quyền lợi xã hội cho riêng bản thân
hay bè nhóm của mình thì sao, đó là điều rất có thể xảy ra mà Mác không hề để ý
đến hay không cần tiên liệu. Mác không dự liệu được mọi điều có thể thi còn đâu
gọi là khoa học khách quan được nữa.
Bởi khởi
nguồn từ quan điểm duy vật phi lý đã dẫn đến mọi hệ lụy, mọi kết luận phi lý
khác nhau của Mác, khiến hệ thống tư tưởng Mác, cuối cùng trở thành chỉ như một
mớ hổn tạp, đầu cua tai nheo nghịch lý trái ngược nhau, cả nội dung ở giữa cũng
nhiều mâu thuẫn với nhau, vậy thì còn gì là một sự nhất quán nào nữa. Đo đó nó
khác gì Kiểu hệ thống tư tư tưởng hoàn toàn tư biện, theo cách chủ quan, độc
đoán, một chiều, thiển cận, chẳng có thể còn mang bất kỳ ý nghĩa hay kết quả
khách quan nào khả dĩ được cả. Bởi khi Mác phủ nhận tuyệt đối ý nghĩa khách
quan của pháp luật, của nhà nước, chỉ quy chụp vào đó vào thuần quyền lợi của
giai cấp trong xã hội, cũng có nghĩa Mác phủ nhận toàn thể tính lý trí của con
người, phủ nhận thảy mọi tính hữu lý của cuộc đời, một quan điểm hoàn toàn tiêu
cực và tuyệt đối quá khích, tức như vậy cũng phủ nhận cả toàn bộ lịch sử xã hội
loài người cho tới nay, phủ nhận mọi tính nhân văn của cá nhân và xã hội, gán
ghép chung vào chỉ là loại đấu tranh rừng rú, mạnh được yếu thua, thế thì cũng
phủ nhận cả mọi tính chất hay ý nghĩa nhân bản nào có thể đã có của xã hội thảy.
Đấy thật sự là quan điểm duy vật thật sự tiêu cực và chuyên đoán trong tư duy
não trạng của Mác, đã hoàn toàn hầu như hiện rõ.
Mà khi
phủ nhận mọi ý nghĩa nhân văn nhân bản của xã hội loài người, Mác cũng đã phủ
nhận toàn lịch sử xã hội cho tới nay, vì chỉ nhìn trong đó toàn chỉ những điều
tiêu cực, mà chẳng mang mặt tích cực hay ý nghĩa toàn diện nào cả. Bởi nếu hiểu
nhà nước và pháp luật chỉ hoàn toàn tiêu cực, vậy tại sao qua ngàn nắm nó vẫn
còn tồn tại, và càng ngày càng phát triển đi lên. Đó chẳng qua, Mác muốn thế
vào tính cách khách quan của luật pháp và nhà nước xưa cũ, cả truyền thống đạo
đức, chỉ bằng một hệ thống pháp luật và nhà nước mang tính giai cấp và chuyên
đoán riêng của mình, và khi đó, lúc bản thân khách quan tự nhiên không còn nữa,
liệu nó có thể đem lại gì cho xã hội điều gì, hay chỉ có phá hại xã hội. Bản
thân thuyết Mác từ trước đến sau chỉ mang tính tính tiêu cực lạc loài như vậy,
liệu nó có còn ý nghĩa hay giá trị nào đối với lịch sử nữa không cho con người
và xã hội. Bởi nền dân chủ tự do khách quan tự nhiên đều bị dẹp sạch, để Mác
thay vào đó bởi khái niệm độc tài vô sản hoàn toàn trái ngược hẳn lại, nó chỉ
trở nên thực chất chủ quan và giả tạo, chẳng mang mang lấy ý nghĩa khách quan
chân chính nào nữa cả. Nên dân tộc Nga trước tiên chỉ kiểu là dân tộc thấp kém,
tầm thường, đã đem áp dụng học thuyết Mác, và cuối cùng bị thất bại, đành phải
loại bỏ. Dân tộc Trung Quốc kiểu cũng hoàn toàn tầm thường và bị ép uổng giống như
vậy, cuối cùng cũng đã phải chuyển mình, đã trở bộ, nhưng căn bản vẫn không thể
thoát ra. Dân tộc Việt Nam, cũng đã từng bị kẹp giữa hai thế lực đó, nên phải
chăng dân tộc Việt Nam vẫn chỉ là dân tộc tầm thường, không có chút năng lực tư
duy nào kiểu hoàn toàn riêng lẻ, độc lập, của nơi bản thân chính mình ?
By VÕ
HƯNG THANH
(06/9/2021)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét