CON NGƯỜI VÀ LỊCH SỬ
NƠI
XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(I)
Nói
con người là nói chung cả thảy
Hay
loài người trên mặt đất hành tinh
Địa
cầu đó ngàn năm luôn vẫn thế
Xuyên
triệu năm đâu dễ việc tách rời
Mặt
lịch sử riêng về điều tiến hóa
Ngay
khởi đầu cho đến tận hôm nay
Cái
khởi đầu đã trở thành mờ mịt
Khó
định đều cụ thể đúng hay sai
Nhưng
tất phải tự hạt mầm nào đó
Khó
thể nào vật chất lẫn hư vô
Bởi
hai cái đều thảy không thuộc tính
Phi
căn cơ sao tiến hóa được nào
Từ
cổ đại loài người đều đã biết
Hẳn
phải từ một ý nghĩa tối cao
Dẫu
chủ thể hay chỉ là nguyên lý
Cũng
như nhau đều giá trị khác nào
Nhờ
bởi đó mới hình thành vũ trụ
Biến
chuyển qua tồn tại của thời gian
Cả
không gian cũng bao hàm trong đó
Tức
thời - không ý niệm vẫn bao hàm
Cái
cốt lõi Tinh thần luôn mãi có
Bởi
duy thuần vật chất khó làm nên
Do
Tinh thần chứa nội dung vô hạn
Có
nghĩa là thuộc tính vốn vô biên
Nên
cuộc đời đều thượng vàng hạ cám
Kể
từ khi vật chất lúc ban sơ
Tiến
hóa mãi mới khi thành hiện thực
Rồi loài người xuất hiện tới bây
giờ
Vì
vật chất chỉ gồm toàn nguyên tử
Giữa
trung tâm là cái lõi hạt nhân
Quay
vành ngoài bao quanh đều điện tử
Thành
đám mây trong bao lớp xa gần
Song
phân tích sâu hạt nhân nguyên tử
Rốt
cuộc đều hạt cơ bản lộ ra
Cả
hạt nặng đến vô vàn hạt nhẹ
Đến
cả như phi khối lượng khác nào
Khiến
vật chất cuối cùng là năng lượng
Vật
chất thường đến vật chất toàn đen
Tức
vật chất tối đều không nhìn thấy
Nhưng
ở đây nó lại chiếm đa phần
Năng
lượng tối cũng song hành như vậy
Khiến
thành nên đó bí mật toàn cầu
Ngân
hà lẫn thiên hà trong vũ trụ
Có
hàng hà bao tỷ quả khác sao
Tức
vũ trụ thảy đều luôn vô hạn
Tính
đầu này sang đến được đầu kia
Cũng
phải cả tỷ tỷ năm ánh sáng
Khi
đời người chỉ sống được trăm năm
Nên
người xưa thốt lên câu toàn đúng
Sống
chỉ luôn tạm gởi thác rồi về
Với
ý nghĩa cuộc đời luôn tương đối
Đừng
cho thành tuyệt đối kiểu u mê
Quay
trở lại việc đời luôn tiến hóa
Vốn
khởi nguyên là sự sống đơn bào
Chuỗi
protit ban đầu đều giới hạn
Chỉ
về sau đa bào mới hiện ra
Kể
từ đây cũng chia thành hai giới
Động
vật và thực vật sống cùng chung
Dẫu
bản chất là đơn hay dị dưỡng
Vẫn
nhờ do diệp lục tố ban đầu
Bởi
ví như điều này không xuất hiện
Khó
muôn ngàn dạng sống của thế gian
Vì
triệu loài cùng chung trên trái đất
Khởi
đầu qua quang tử của mặt trời
Hạt
photon cho dù toàn bé nhỏ
Đã
tạo thành màu sắc của cây xanh
Trái
đất quả tinh cầu xanh là thế
Thảy
từ do sắc đỏ của mặt trời
Trên
trái đất có loài ăn thực vật
Lại
có loài ăn động vật thảy toàn
Người
là loại tạp ăn tràn hai thứ
Khiến
ra điều bản chất vốn khôn ngoan
Khôn
ngoan thảy bởi nhờ do lý trí
Nói
khác đi bởi lý tính tạo thành
Đây
tinh túy giúp thăng hoa nhân loại
Còn
phần kia nọa nính vốn bản năng
Thành
hai ngã xuống lên là như thế
Mới
làm cho nhân loại mãi tròng trành
Đời
tinh hoa xen lẫn đời tăm tối
Tùy
đấu tranh thắng bại khiến làm thành
Chính
bởi vậy mới làm nên lịch sử
Cả
khởi đầu tiền sử đến hôm nay
Rừng
Phi Châu người đầu tiên xuất hiện
Để
từ đây lan khắp chốn địa cầu
Nên
bây giờ khiến da thành năm sắc
Đen
đỏ vàng nâu trắng thảy khác sao
Đâu
lẫn lộn mà phân chia khác biệt
Tuy
dầu cho thống nhất vốn từ dầu
Nên
cuộc đời đã trở thành quy luật
Cái
khởi đầu đơn nhất kế phân chia
Như
hạt cây đầu tiên toàn chỉ một
Mọc
lá mầm rồi lớn mãi về sau
Càng
tiến tới thân cây càng phức tạp
Với
bao nhiêu cành lá lẫn ngọn ngành
Như
cây đề cây đa nào có khác
Đều
ban đầu hạt bé xíu tạo thành
Cây
lớn mãi không bao giờ quay lại
Hạt
ban đầu phát triển chỉ tự nhiên
Như
dòng sông khách quan đều giống thế
Nước
chảy hoài đâu quay lại suối nguồn
(II)
Đó
đơn giản luôn luật đời tiến hóa
Chẳng
loại trừ cả thảy giống loại nào
Nhân
loại tất cũng phải đều như vậy
Đời
luôn không dừng lại mãi tiến lên
Cả
tương lai ra không gian chẳng hạn
Nào
có đâu quay lại lúc ban đầu
Muốn
cộng sản quay về trong nguyên thủy
Có
khác gì thuyết Mác thảy toàn ngu
Để
ngụy biện đưa vào đây biện chứng
Cóp
lại từ quan điểm của Hegel
Phịa
từ gốc duy tâm ra duy vật
Mác
khác chi toàn lễu lự lạ nào
Do
thị hiếu khiến đâm toàn ngụy biện
Bứt
râu ông cắm ngược lại bà kia
Đều
trái trớt và thảy toàn nghịch lý
Bởi
hai đàng toàn bản chất trái nhau
Cốt
biện chứng Mác cài cho giai cấp
Nhằm
hô lên thành giai cấp đấu tranh
Tự
cho đó mới thuyết mình khoa học
Nhằm
trước tiên lôi kéo được nhiều người
Nhưng
thật thì đó chỉ điều trừu tượng
Nói
đúng ra toàn huyễn hoặc lơi khơi
Bởi
thực tế luôn cá nhân cụ thể
Giai
cấp đều khái quát quả khác nào
Cái
cụ thể mới luôn toàn tranh đấu
Như
phần trên đã được nói từ đầu
Tức
hai hướng đi lên và đi xuống
Hay
hai điều tiêu tích cực khác sao
Còn
giai cấp thảy đều toàn ý niệm
Đâu
khác chi kiểu sóng gợn trên sông
Sông
mãi chảy sóng thảy đều thay đổi
Có
bao giờ như gương phẳng được nào
Thành
thuyết Mác kiểu giống đều tà thuyết
Nhằm
gạt người qua hiện tượng bên ngoài
Cái
huyễn tượng được thay cho thực tế
Dụ
đời không giai cấp thảy tương lai
Nhưng
có hiểu chút chi điều cấu trúc
Luôn
có đều mọi vât của trần gian
Từ
hạt cát mầm cây hay đồi núi
Có
điều chi phi cơ cấu được nào
Chuyện
nhỏ nhất ví như là bàn ghế
Cả
mảnh vườn nhà cửa hoặc khoảng sân
Hay
đến cà tế bào nơi cơ thể
Não
bộ người cho đến tận hạt nhân
Chính
cơ cấu phân chia ra đẳng cấp
Đều
bản thân cấu trúc tạo thành nên
Kết
hợp với bên ngoài làm điều kiện
Khiến
đời luôn cấu trúc phải chan hòa
Cả
trời đất không ra ngoài cấu trúc
Hệ
mặt trời cho đến tận thiên hà
Không
cấu trúc lấy gì đâu tồn tại
Thành
ra toàn thuyết Mác chỉ ba hoa
Vậy
đẳng cấp hay nói riêng giai cấp
Vẫn
luôn đều hiện tượng thảy bề ngoài
Qua
lịch sử chúng toàn luôn thay đổi
Biến
chuyển hoài có bất biến được sao
Người
xưa nói ai nào giàu ba họ
Lại
có ai mãi khó thảy ba đời
Mà
từng lúc thảy đổi đều số mệnh
Dễ
có đâu toàn chủ động được sao
Nên
cuộc đời chỉ luôn đều tương đối
Bởi
mỗi người như giọt nước trên sông
Cùng
hòa hợp để chảy đều ra biển
Đâu
có gì phải giai cấp đấu tranh
Mác
ấu trĩ tư duy thành dị hợm
Triết
học sai khoa học cũng sai luôn
Nhằm
ảo tưởng để chỉ đều ngụy biện
Gọt
chân sao cho đặng thảy vừa giầy
Đôi
giầy đó Mác chỉ nhằm đi mượn
Giầy
đo ni theo biện chứng Hegel
Giày
rách rưới tưởng giúp đi bảy dặm
Khiến
hi sinh nhân loại thảy đều toàn
Bởi
nghĩ quẩn hết thời kỳ quá độ
Đời
không còn kiểu giai cấp đấu tranh
Vì
lúc đó đã san bằng giai cấp
Duy
chỉ toàn vô sản đã thành hình
Mác
tưởng tượng kiểu xóa bài làm lại
Nhờ
kinh qua chuyên chính bởi ngọn ngành
Nhưng
nào biết đốt trụi rừng trồng lại
Vẫn
đều cùng trật tự cũ lên nhanh
Do
loài người nhiều ngàn năm tiến hóa
Khiến
tinh thần vật chất đã phân minh
Như
cái cây đã thời kỳ hoa trái
Đốn
ngã nhào cho rễ ngược lên cảnh
Kiểu
nhẩm lẫn Mác khác đâu phản động
Lội
ngược dòng lịch sử của con người
Khi
con người nội tâm thành cơ bản
Giá
trị đều tùy thảy mỗi cá nhân
Qua
giáo dục hay trời sinh tính khí
Hoặc
nhờ mình trau luyện lẽ tự nhiên
Đâu
nào phải phụ thuộc vào giai cấp
Mác
khác chi thành quan điểm ngu đần
Muốn
xã hội đều không còn giai cấp
Tức
thị trường tiền tệ phải diệt luôn
Để
tất cả làm ăn theo tập thể
Trực
tiếp chia sản phẩm đã tạo thành
Mác
quên mất con người cần khoa học
Nhằm
tạo ra bao kỹ thuật di kèm
Với
kỹ thuật tạo nên điều hợp lý
Hạnh
phúc đời mới luôn thảy nhân văn
(III)
Mác
lỗi thời vì đã nên cổ lổ
Quay
trở về quan điểm cũ ngày xưa
Của
thời kỳ còn ăn lông ở lỗ
Hái
lượm cùng săn bắn ở trong rừng
Khiến
phá sản thảy toàn đều kinh tế
Gây
cho đều văn hóa cũng cùn luôn
Cả
mù lòa khác chi về xã hội
Tuyên
truyền làm lịch sử thảy vong thân
Người
với người đều trở thành xạo xự
Đóng
kịch theo khuôn khổ kiểu rập khuôn
Ai
ngược lại liền quy vào phản động
Hóa
đời đâu còn ý nghĩa nhân văn
Bởi
diệt hết tự do và dân chủ
Cả
diệt luôn đạo đức ở trên đời
Vì
truyền thống Mác cho đều phản động
Bởi
vì quy thành thành tư sản khác sao
Do
thị hiếu Mác nhắm vào vô sản
Kiểu
lột truồng trần trụi thảy con người
Ai
cũng chỉ còn răng trên dưới dế
Mới công bằng tuyệt đối lạ nào đâu
Mác
ác cảm mọi điều về tư hữu
Dù
đó luôn thiết yếu ở trên đời
Bởi
điều kiện sống còn cho nhân loại
Tạo
an toàn cho thảy chính bản thân
Cả
chim muông phải có hang có tổ
Hay
hùm beo cũng cần chỗ trú thân
Con
người quyết phải cần đều tư sản
Mác
cực đoan phủ nhận thảy mọi đường
Thảy
muốn xóa để hóa đều vô sản
Cho
để nhằm xóa giai cấp đấu tranh
Bởi
Mác thảy chỉ ghim vào bóc lột
Nghĩ
chỉ do vì tài sản riêng tư
Mác
chẳng khác chi tâm hồn điên loạn
Kiểu
toàn đều nhìn cút thảy hóa gà
Cái
cơ bản cố mang toàn loại bỏ
Để
thảy vảo toàn ảo tưởng lơi khơi
Bởi
vô sản đời lấy chi độc lập
Cũng
mất toàn đều dân chủ tự do
Vì
thảy chỉ hóa ra toàn nô lệ
Phải
lụy luôn theo ông chủ của mình
Ông
chủ ấy giờ đây toàn quyền lực
Kiểu
thảy đều toàn trị có hơn chi
Hô
một tiếng thần dân đành khiếp đảm
Mác
lại cho điều giải phóng loài người
Mác
cho đó mới san bằng giai cấp
Nao
hay đâu giai cấp mới hình thành
Bởi
hệ thống kết nhau đều chặt chẽ
Muỗi
ruồi đâu thoát được tấm mành mành
Mác
mệnh danh đó mới toàn hạnh phúc
Giải
phóng đều giai cấp thảy đầu tiên
Rồi
qua đó loài người toàn giải phóng
Mà
thật ra đâu khác bị cột chùm
Mác
cho đó đại đồng là như vậy
Kiểu
thảy đem nhốt hết cả vào chum
Đời
hạnh phúc vì phải toàn im lặng
Bởi
độc tài bao phủ thảy lên trên
Vậy
trước hết từ bài chiêu bài bóc lột
Mác
làm cho nhiếu loạn trí mọi người
Vì
có hiểu chút nào về kinh tế
Khiến
bèn tin Mác thảy kiểu hỏa mù
Nhưng
bóc lột đặc thù đều hiện tượng
Trong
thời gian hay kể cả không gian
Khi
luật pháp chưa hề vào can dự
Mới
còn trong phi lý thảy mọi đàng
Mác
biến thảy thành hỏa mù nhiễu loạn
Cốt
tuyên truyền cho bao kẻ ngây thơ
Dốt
kinh tế cẩ dốt đều xã hội
Để
thành ra quan điểm chỉ mù mờ
Nhưng
kinh tế luật khách quan riêng có
Phần
vi mô lẫn cả mặt vĩ mô
Nếu
nghịch lý tất dễ đều phá sản
Có
làm sao tái tục để đầu tư
Nên
luôn phải do thị trường điều chỉnh
Cũng
để nhằm bảo vệ mọi tự do
Tránh
khuynh loát hoặc khó ai lợi dụng
Vì
phải đều bình đẳng giữa cạnh tranh
Thị
trường tất cũng bao gồm mọi loại
Khởi
đầu là vốn liếng được hình thành
Đó
trước hết qua thị trường tiền tệ
Làm
thị trường tư bản cũng quay nhanh
Bởi
giọt nước thảy đều từ con lạch
Mới
hợp thành dòng suối lẫn sông ngòi
Mọi
hợp lưu cuối cùng đều ra biển
Nước
bốc hơi rồi quay lại thành mưa
Kiểu
tuần hoàn muôn loài đều có lợi
Trong
dòng sông đâu cá chỉ cắn nhau
Mà
kinh tế tạo thị trường hòa hợp
Kể
cả nền văn hóa thảy đều chung
Mác
thiển cận thành cách nhìn hạn hẹp
Cho
thị trường đều bóc lột khác sao
Nước
không chảy hóa ao tù ngưng đọng
Làm
đất khô sao sống được muôn loài
Thành
Mác thảy dốt toàn về kinh tế
Khiến
chỉ đều nhằm thị hiếu nói càn
Cả
đâu hiểu chút chi về pháp luật
Nên
chỉ đều kiểu giai cấp phang ngang
Mác
đồng nhất quyền hành vào giai cấp
Chẳng
hiểu chi về nguyên lý con người
Là
pháp luật vì an ninh xã hội
Nếu
chỉ nhằm giai cấp hẳn còn chi
(IV)
Nên
Mác bảo hễ lên đời cộng sản
Điều
trước tiên nhà nước cũng không còn
Cũng
bỏ hết thảy đều toàn pháp luật
Vì
thượng tầng kiến trúc phải tiêu luôn
Thật
ấu trĩ và phản toàn xã hội
Phản
con người chống lịch sử khác đâu
Mác
như kiểu lạ chi thành phản động
Lội
ngược dòng lịch sử lẫn nhân văn
Bởi
thuyết Mác nếu quả đều tốt đẹp
Dẫu
hi sinh cho mấy cũng nào hèm
Cho
xã hội có phần ba tiêu diệt
Cũng
còn đều hạnh phúc của loài người
Bởi
hạnh phúc cuối cùng thành mục đích
Mác
khác nào vị nhân loại cứu tinh
Nhưng
thực tế thảy lại đều chua xót
Khi
toàn cầu chết trăm triệu sinh linh
Lại
toàn chết cực hình và khốn nạn
Dằn
vật đều thân xác lẫn tinh thần
Cả
tài sản đâu tha mà lấy hết
Người
hóa còn chỉ con vật da xương
Phi
nhân bản mọi đường là như vậy
Từ
cổ sơ nhân loại chữa thấy toàn
Như
chiến tranh dẫu giết người mọi loại
Đâu
tệ bằng kiểu giai cấp đấu tranh
Như
bên Tàu bao nhiêu điều khỏi nói
Hồng
Vệ Binh thảy man rợ tột cùng
Con
đưa ra Cách mạng đều Văn hoa
Hạ
nhục người đều hết sức dã man
Hay
trước kia kiểu Liên Xô tàn khốc
Đem
thảy đày tuyết lạnh Sibérie
Trại
Súc Vật hay Đảo tên Goulac
Văn
học Nga đã mô tả thảy đều
Điều
đó xảy khắp nơi trên thế giới
Mà
ở trong đâu tránh cả Việt Nam
Nổi
bật nhất thời Nhân Văn Giai Phẩm
Hay
là thời Ruộng Đất quả khác nào
Điển
hình nhất bà Cát Hanh Long đó
Một
con người yêu nước quả khác đâu
Đem
quy chụp thảy cho là địa chủ
Giết
vùi thây chẳng có cả hòm chôn
Cả
ông Trịnh Văn Bô đâu khác
Cũng
là nhà yêu nước kiểu bà Năm
Từng
cưu mang giúp thảy đều cán bộ
Tịch
thu nhà đấu tố quả không oan
Toàn
Miền Bắc 170 ngàn thời đó
Nạn
nhân đều do thuyết Mác mà ra
Chỉ
bởi thảy việc đấu tranh giai cấp
Bắt
chước theo đều bởi kiểu Tàu qua
Vì
con người bản năng đều có cả
Mác
ngây thơ khiến khêu gợi lên toàn
Để
cái xấu sổ lồng thành bạo lực
Dễ
còn đâu nhân bản giữa con người
Mác
chỉ nhìn thế gian đều vật chất
Vật
chất toàn tinh thần thảy có đâu
Vậy
lý chi mà thiên đàng xây dựng
Mác
thành ra chỉ lễu lự từ đầu
Nên
nói chung mọi vật thành giá trị
Chỉ
khi nào giá trị đó khách quan
Vượt
lên thảy mọi chủ quan thị hiếu
Khiến
người đời phải công nhận đều toàn
Mới
còn hoài trong thời gian cả thảy
Vì
nếu không chỉ thoáng chốc rồi qua
Phi
giá trị cũng phi toàn ý nghĩa
Có
dễ chi tồn tại mãi trong đời
Nên
học thuyết cả con người cũng vậy
Chỉ
nhất thời nếu ý nghĩa đều sai
Kiểu
gỗ xấu dẫu ngoài sơn lòe loẹt
Khó
nào đâu trường cửu mãi thời gian
Nếu
đều thảy ngụy trang và cưỡng ép
Kiểu
trái cây đem giú sớm vẫn toàn
Đâu
chín được mà sượng sùng phải vứt
Ăn
được đâu mà phí phạm mọi đường
Giống
từ đầu những người theo thuyết Mác
Nói
chung ra đâu có hiểu được toàn
Do
tuyên truyền mới đều thành tưởng bở
Hay
chạy theo như kiểu nước trôi ngang
Tức
thơ ngây hay chỉ nhằm lợi dụng
Để
nhằm riêng tham vọng thảy mọi đàng
Dùng
độc tài cốt nắm toàn quần chúng
Đường
làm vua danh vọng quả chói chang
Đó
thực tế gây ra đều thuyết Mác
Dẫu
ngày nay có thấy cũng muộn màng
Kiểu
miếng vữa xi măng đà đông cứng
Kho
búa sồi mà phá được hiên ngang
Nhưng
dần dà bao điều rồi lộ rõ
Lộ
ra càng mặt trái bởi thời gian
Nhưng
đã nắm dễ đâu toàn buông bỏ
Khiến
cho gần thế kỷ mới sang trang
Đó
sự thật diễn trên toàn thế giới
Cả
thời gian khốc liệt thảy mọi đàng
Chiến
tranh nóng lạnh đều qua liên tiếp
Đến
hãi hùng suýt Thế chiến thứ ba
Nó
dữ dội kể còn hơn Quốc xã
Bởi
kéo lôi cả lực lượng toàn cầu
Bom
nguyên tử hạt nhân đều có cả
Chỉ
cần dùng đầu đạn bấm nút xong
Nói
chung lại bao lớp người tham dự
Lớp
đầu tiên hay bao lớp kế theo
Việc
bất khả vẫn cố làm cho được
Khiến
bao nhiêu hệ lụy đã thành hình
(V)
Tội
lỗi ấy chung quy đều do Mác
Còn
ngoài ra tất thảy chỉ nạn nhân
Vì
bởi Mác đem về điều ảo tưởng
Cả
Lênin cũng đâu trách mọi phần
Bởi không lửa thì làm sao có khói
Lửa
mới thành ra yếu tố đầu tiên
Nếu
thuyết Mác đúng thôi đều chẳng nói
Chỉ
vì sai khó thực hiện mọi phần
Nên
cái sai nó đã nằm trong Mác
Chỉ
vì do Mác ngụy biện vạn lần
Nên
khi Mác viết xong Tư bản luận
Vẫn
chỉ trong ngăn kéo đã nhiều năm
Mác
tự thú đã bao nhiêu mối mọt
Trải
qua nhiều bụi phủ bởi thời gian
Mác
đem tặng Darwin đều từ khước
Bởi
thấy điều nghịch lý chứa bên trong
Duy hoàn cảnh nước Nga còn lạc hậu
Nên
Lênin lúc ấy mới thành công
Dẫu
70 năm cuối cùng đành sụp đổ
Cả
Đông Âu cũng gió cuốn mây bay
Hay
Đông Đức là cái nôi sinh Mác
Cũng
đâu còn tồn tại được chút nào
Điều
đó thảy nay đã thành thực tế
Mác
dễ nào có biện hộ được sao
Dù
tuyên bố lúc đầu vì nhân loại
Nhưng
cuối cùng gây thiệt hại đâu hơn
Bởi
giá trị phải nhằm vào cứu cánh
Đâu
phải trên chỉ ý hướng mông lung
Phản
khoa học cũng phản toàn chân lý
Phi
căn cơ triết học cũng khác nào
Trái
lý trí cũng sai toàn lý tính
Đều
cảm quan và thị hiếu khác đâu
Nguyên
lý sai tất sai đều thực tế
Kiểu
lắp sai thì máy chạy được nào
Khiến
cuối cùng chỉ dã tràng xe cát
Dầu
trăm năm có ngồi mãi biển Đông
Nhưng
guồng máy khi đã thành quán tính
Bởi
độc tài cũng thảy khó tháo ra
Lại
vô sản một khi lên quyền chính
Hẳn
phải đều luôn tham vọng sa đà
Bởi
thành phần đó đâu toàn chọn lọc
Mà
dễ đều kiểu ô hợp ban đầu
Đó
sự thật thảy đều ai cũng biết
Vì
chẳng qua Mác mê tín dị đoan
Tin
huyền hoặc bởi cho là sứ mạng
Của
thảy điều đối kháng suy toàn
Tin
tư bản tự chôn là vì thế
Khiến
thành tin luôn vô sản độc tài
Nên
Mác thảy ngay từ đầu cài chốt
Đưa
độc tài vào đâu dễ rút ra
Khác
gì trứng thảy đều giao cho ác
Đều
bản năng làm nhân loại xót xa
Mác
ví thử giờ đây mà sống lại
Cũng
khó đều hóa giải cái đưa vào
Kiểu
nhất ngôn thảy nan truy tứ mã
Cái
nói rồi đâu dễ rút lời sao
Mà
bản chất con người nào đâu khác
Vì
bản năng khiến cho thảy mù lòa
Vì
ích kỷ cốt đuổi theo cái lợi
Đâu
phải toàn nhân loại chỉ tinh hoa
Người
hèn nhát bởi vì trong nỗi sợ
Sợ
an ninh cho chính bản thân mình
Tính
thụ động vẫn đa phần thường có
Có
dễ nào nhân loại thảy thăng hoa
Bởi
tất yếu con người đều sinh vật
Do
xác thân thảy sinh học tự nhiên
Nó
có luật khách quan ai chẳng biết
Thành
tinh thần khó toàn được thiêng liêng
Nên
bài thơ ở đây theo tám chữ
Dạng
thơ toàn đặc biệt kiểu Việt Nam
Nó
rộng rãi thảy hơn thơ Lục bát
Linh
hoạt hơn so Song thất vẫn đều
Bài thơ gồm 132 khổ tính trước sau
Kể
chung lại 528 câu cả thảy
Cốt
làm chơi nhưng nội dung đều thật
Toàn
khách quan mới lợi ích cho đời
Bởi
khi nói con người và lịch sử
Là
nói chung cả xã hội loài người
Ba
trong một đó đều ai chẳng rõ
Tạo
nên thành cơ cấu có sai đâu
Nhà
triết học luôn cũng nhà khoa học
Bởi
phải đều trong lô-gích khách quan
Qua
thực tại để rút ra chân lý
Giúp
đời xem biết đúng hoặc là sai
Mác
đi trước đến giờ đôi thế kỷ
Tôi
chỉ người nay lẹt đẹt tới sau
Dẫu
Đông Tây cách nửa vòng trái đất
Cũng
dễ chi mèo nào cắn mĩu nào
Nói
đùa vậy cốt nhằm cười chút đỉnh
Bởi
so ra còn tùy thảy mọi người
Người
xưa nói thước đo đều muôn vật
Nhưng
vẫn còn tùy dài ngắn khác nhau
Mọi
giá trị phải kinh qua lịch sử
Cái
nhất thời luôn vẫn thảy trôi qua
Cái
thời thượng vẫn đâu nào còn mãi
Nếu
không hàm mọi ý nghĩa khách quan
Nên
thực chất mới khó toàn đào thải
Còn
nếu không đều giả tạo khác nào
Sự
giả dối chẳng lâu bền được mãi
Mà
thời gian luôn sự thật sáng lòa
(VI)
Riêng
thuyết Mác do ba điều nhầm lẫn
Khiến
đóng băng lịch sử việc đầu tiên
Bởi
xã hội phải luôn như dòng chảy
Mác
chỉ làm xã hội hóa ao tù
Khiến
kinh tế trở thành như hành chánh
Chỉ
còn như kế hoạch được thế vô
Theo
chủ quan tùy hứng kiểu độc tài
Lại
cho đó nhằm tự do phát triển
Kinh
tế hỏng Mác khác nào tội ác
Tạo
điêu tàn cả văn hóa đi theo
Thành
tư duy bị áp bức rõ nhiều
Bởi
đâu có còn tự do tư tưởng
Suốt
thế kỷ tinh thần toàn áp bức
Người
với người đều sợ hãi lần nhau
Cả
dưới trên đâu có loại trừ ai
Do
ý thức bị quay theo guồng máy
Vì
con người bản năng luôn thường có
Kiểu
giỏ cua bịt kín phải đạp đầu
Mất
thảy đều bình đẳng lẫn tự do
Làm
xã hội phải biến toàn xu nịnh
Chỉ
do bởi độc tài thu vén cả
Con
người thành toàn ý thức vong thân
Để
sống còn quỵ lụy kẻ đầu đàn
Toàn
sợ hãi có còn chi nhân phẩm
Tuyên
truyền tạo toàn niềm tin ảo tưởng
Dầu
không tin cũng buộc phải giả đò
Khác
chi đời áp bức thảy con người
Tinh
thần mất đều phải nhằm đóng kịch
Nói
chung lại đặc thù do thuyết Mác
Bởi
ngàn xưa xã hội quả có đâu
Người
tự do chẳng ý hệ chút nào
Thời
quân chủ cũng như thời phong kiến
Bởi
độc đoán nhưng không thành tổ chức
Không
tuyên truyền không lừa dối mị dân
Ai
cũng đều có ý thức tự do
Tự
làm chủ đời mình đều tất cả
Nhưng
trong cái gọi là thời cộng sản
Chỉ
thành đều những đơn vị cá nhân
Chỉ
toàn đều phải thảy thảy rập khuôn
Mà
cao nhất phải đội mông lãnh tụ
Đó
tất cả đều trở thành sự thật
Thế
kỳ qua Âu Á giống đều nhau
May
mà chưa bao trọn khắp năm châu
Người
phải thảy vong thân là đều thế
Bởi
cả đến bản thân không làm chủ
Nhưng
phải đều bị đánh mất thảy toàn
Con
người thành công cụ chuyển sang
Phải
răm rắp tuân theo đều quy định
Mác
cho đó nhằm đấu tranh giai cấp
Nhằm
triệt tiêu mọi giai cấp về sau
Để
chỉ còn mỗi giai cấp công nhân
Thật
chẳng khác chi niềm tin quái đản
Để
xã hội biến đều toàn ảo tưởng
Bởi
nào đâu thành hiện thực trong đời
Chỉ
kiểu đều củ cà rốt con lừa
Không
chấp nhận thì quất roi vào đít
Điều
đó Mác tự cho là giải phóng
Mà
khởi đầu giai cấp hưởng trước tiên
Để
về sau toàn xã hội mọi người
Bình
đẳng kiểu như ở truồng tất cả
Đó
đâu khác nhìn đời theo toán học
Cấp
người đều con số có ra gì
Không
linh hồn chỉ biểu thị bề ngoài
Như
ký hiệu nên thảy đều bình đẳng
Thuyết
Mác thảy phi nhân là thế đó
Khiến
trở thành kiểu phản động tột cùng
Loại
con người chỉ còn lại bóng hình
Tạo
xã hội khác gì đâu ma quái
Đó
là cái được gọi là ý hệ
Bao
triệu người đều theo đuổi xưa nay
Kể
từ khi chủ thuyết Mác ra đời
Chờ
tới lúc Lênin mang thực hiện
Nhưng
ai dám đâu một lời phê phán
Bởi
độc tài đều ngáng miệng thảy hoài
Người
nạn nhân do bởi chính con người
Đó
sự thật dễ làm sao chối cãi
Thành
nhân loại thảy phải toàn ẩn ức
Bởi
phải đều nén ý thức vào trong
Mất
nhân quyền thành sống phải thành hèn
Chỉ
cốt giữ bản thân sao tồn tại
Bởi
bạo lực đã hóa đều chốt cả
Ai
liều mình để có được tự do
Mà
phải luôn khôn lõi giả dại khờ
Theo
con nước vật vờ trôi để sống
Khiến
lịch sử khác chi thành trống rỗng
Dẫu
trăm năm thực tại có gì đâu
Mà
hóa ra chỉ đều chiếc bóng mờ
Ngoài
chỉ thảy danh từ bao khắp cả
Xã
hội thảy chỉ còn như chiếc bóng
Đất
nước nào vào đó cũng khác chi
Dân
tộc nào vào đó cũng lạ gì
Như
sa mạc đuổi theo đều ảo giác
Kiểu
đất nước Việt Nam từ chống Pháp
Thật
ra đều ý hệ lẫn vào trong
Ví
nếu không khi đã có hòa bình
Đâu
đến nỗi gây bao điều hệ lụy
Năm
tư đó bắt đầu vào khuôn khổ
Liền
nổ ra vụ Ruộng Đất Đấu Tranh
Tiếp
theo là vụ Giai Phẩm Nhân Văn
Chối
ý hệ thì lấy nào giải thích
Rồi
nối tiếp sau Bảy lăm cũng vậy
Bắt
đi đều cải tạo thảy rần rần
Cải
tạo toàn tư tưởng của Miền Nam
Bởi
đồng hóa vào danh từ Mỹ Ngụy
Sĩ
quan cũ biệt lưu ra Miền Bắc
Đợi
ngày về phải mút chỉ cà na
Biết
bao người đành đoạn phải bỏ thây
Dù
thực chất chỉ đều là nội chiến
Thêm
chiêu nữa lại là trò đốt sách
Lửa
bùng lên trước Khai Trí ngày nào
Bởi
ghim cho tư bản thảy tàn dư
Dân
thấy hết phải chỉ đều ngao ngán
Dầu
danh nghĩa kêu chiến tranh vệ quốc
Nhưng
thật ra trong suốt 30 năm
Nhằm
tuyên truyền phủ dụ thảy đều toàn
Còn
thực chất vẫn trong nhằm ý hệ
Đó
sự thật cho cuộc đời dâu bể
Kể
từ ngày Pháp đến chiếm Việt Nam
Để
khởi đầu trong chế độ Thực dân
Ai
ngờ lại bắt qua thành Ý hệ
Không
thuyết Mác dễ nào đâu có thế
Bởi
nó đều nguồn gốc thảy từ Nga
Từ
Lênin dựng nhà nước Liên Xô
Để
từ đó lan ra toàn thế giới
Nay
tính lại đã qua bao thế hệ
Bao
mồ hôi nước mắt lẫn máu xương
Chưa
tới đâu điều ảo tưởng mọi đường
Nên
cần phải bài thơ nhằm ghi lại
NGÀN
TRĂNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét