Thứ Hai, 3 tháng 1, 2022

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 448

 

NÓI VỀ CÁC NGUYÊN LÝ ĐỀU

CÓ TRONG CUỘC ĐỜI NGƯỜI

 

                      (I)

 

Đời đều nguyên lý đứng đầu

Chuyện hoài phải có hẳn đâu lạ gì

Dẫu khi không biết khác chi

Vẫn toàn hiện hữu chối đi đường nào

 

Đầu tiên nguyên lý tự nhiên

Nơi toàn vũ trụ nhãn tiền trước sau

Ví như nguyên lý bầu trời

Hay trên trái đất cũng đều thế thôi

 

Cả nguyên tử đến thiên hà

Trong vòng trời đất ai nào quên đi

Đến trong sự sống khác gì

Tế bào, thân xác mấy khi không nào

 

Đến trong xã hội loài người

Vẫn đều như thế ngàn đời đến nay

Trăm năm aỉ cũng một đời

Triệu năm tiến hóa đất trời ngừng sao

 

Thế nên trong cũng như ngoài

Sâu cùng là cạn đều nào khác nhau

Vốn toàn nguyên lý khác đâu

Nó như không khí len vâo mọi nơi

 

Trước tiên vật lý thấy rồi

Kế là hóa học không ngoài tự nhiên

Tiếp đều sinh học nhãn tiền

Cuối cùng tâm lý mỗi người có luôn

 

Tinh thần vốn ở bên trong

Qua đều sự sống bọc luôn bên ngoài

Tạo ra sinh vật mọi loài

Tạo ra lịch sử vốn hoài đi lên

 

Gọi là tiến hóa triền miên

Gọi là phát triển đều chung danh từ

Đời người chủ chốt đến chừ

Không ngoài quy luật mọi thời vậy thôi

 

Từ sơ sinh lớn lên rồi

Để thành già lão đâu nào quay lui

Có đâu cài lão hoàn đồng

Mà đều hoài mãi thời gian chìm vào

 

Vẫn do nguyên lý bên ngoài

Đều thành quy luật bám vào bên trong

Ví như giới tính chia đều

Đó điều nam nữ ai nào thoát ra

 

Đàn ông không giống đàn bà

Âm dương cần có chỉ là vậy thôi

Thảy đều sinh bởi tự trời

Con người chỉ được ra đời về sau

 

Đến như ngẫu nhĩ khác đâu

Nào ai biết trước cuộc đời sinh ra

Khác chi trong cõi ta bà

Có rồi mới thấy mình ra thế nào

 

Nên đều phân biệt thấp cao

Bao gồm mọi vật có đâu ngoài lề

Khó ai quyết định thảy mình

Mà đều kết quả do trời sinh ra

 

Đó thành nguyên lý bao la

Bao trùm vũ trụ còn mình bên trong

Khác nào cái giỏ tang bồng

Thả trôi giữa chốn không gian mịt mù

 

Chiến tranh có tự thiên thu

Hòa bình chi khác đặc thù đôi khi

Bởi vì tranh đấu lạ gì

Đều điều cọ xát khác chi trong đời

 

Nên chi đừng nghĩ xa vời

Thiên đường trần thế khó nào tạo ra

Chỉ đều ảo mộng mù lòa

Bởi đâu mặt biển phải là mặt gương

 

Mà luôn sóng đánh mười phương

Khiến hoài dồi đạp luôn trong cuộc đời

Chẳng qua vận động khác nào

Chẳng qua lịch sử phải hoài trôi đi

 

Vậy đời đâu thể phẳng lỳ

Mà trên lý trí khác chi con người

Vượt lên mọi vật ở đời

Như là đặc điểm vốn trời ban cho

 

Tạo nên trong sự rủi ro

Kết bè bơi giữa biển trời mênh mông

Để dần tiến tới nhân văn

Nhưng đều vẫn sóng tứ tung quanh mình

 

Tức hoài đời vẫn đấu tranh

Thiên nhiên đấu với bản thân con người

Cả như đồng loại đấu hoài

Vẫn luôn quy luật ngàn đời xưa nay

 

Vậy nên nguyên lý rút ra

Thành bao nguyên tắc gần xa buộc ràng

Chẳng chi thư thả mọi đàng

Mà hoài phấn đấu để càng đi lên

 

Khác đâu bảy nổi ba chìm

Loài người luôn thế giữa hầu không gian

Ngàn năm bao chặng chuyển sang

Mới thành phát triển rõ ràng hôm nay

 

Kiểu như trời đất đưa vào

Như quăng tất cả vào đời khác đâu

Để cho hụp lặn nổi trôi

Ngàn năm mới vượt được hầu tự nhiên

 

Đều nhờ lý trí phát sinh

Vươn lên đè thảy bản năng thụt vào

Nhân văn phải có con người

Bản năng đều vật chìm vào bên sâu

 

Kiểu như ngọn cỏ cái cây

Hay toàn sinh vật dẫy đầy chung quanh

Khiến cho đời được tạo thành

Con người chóp đỉnh đều trên vật toan

   

                    (II)

 

Đó là tất cả nguồn cơn

Đầu tiên phải đấng sinh thành tối cao

Cho dầu có hiểu nghĩa nào

Vẫn đều lô-gích cuộc đời khác chi

 

Thành nên nghịch lý lạ gì

Vô thần duy vật thảy khi buồn cười

Đều thành lý luận trật chìa

Hiểu như vật chất sinh điều cao hơn

 

Đó là tất cả nguồn cơn

Cuộc đời phi lý được toàn thấy ra

Vô thần bởi vậy sa đà

Khởi từ duy vật có mà lạ sao

 

Khiến cho hai phía ôm nhau

Có nào buông được để thành khách quan

Tuy điều nghịch lý rõ ràng

Nhưng bao người vẫn biến toàn niềm tin

 

Kiểu như Các Mác Lênin

Cho đều vật chất khởi đầu thôi

Nhưng nhờ biện chứng khác đâu

Tạo nên thế giới về sau chỉ đều

 

Thật là lý luận kiểu hề

Giống tin cục đá biền thành cái cây

Để thêm vào cả từ đây

Đấu tranh giai cấp tạo nên loài người

 

Đều phi lô-gích nực cười

Cấp như bầy vượn thảy toàn rừng sâu

Trước sau gấu ó lẫn nhau

Cuối cùng có được địa đàng xây lên

 

Thời kỳ quá độ mông mênh

Độc tài vô sản làm nên đầu tàu

Công nhân tất cả thay vào

Còn duy giai cấp trên đời tự nhiên

 

Cuối cùng Cộng sản lập nên

Làm theo sức lực hưởng theo nhu cầu

Dẹp đều giai cấp khác nào

Thị trường cũng diệt làm cùng chia nhau

 

Cả như tiền tệ cần đâu

Làm chia sản phẩm mới hầu khách quan

Không ai bóc lột đều toàn

Mà toàn bình đẳng thảy ngang trên đời

 

Chẳng ai làm chủ được nào

Bởi vì tư hữu triệt toàn trước đây

Tưởng hay nhưng chỉ dại ngây

Y người trong mộng ngủ toàn nằm mơ

 

Kiểu thành xã hội từ giờ

Giống như ma quái đi đều trên không

Tức đi đều hỏng hai chân

Nên thành thực tế mọi phần còn đâu

 

Phản toàn kinh tế kiểu hầu

Bởi vì kinh tế kiểu thành viễn mơ

Khác chi Mác kiểu dại khờ

Chối điều thực tế người toàn bản năng

 

Dễ chi thần thánh đều hằng

Để không lợi dụng chai lười trước sau

Khiến đời phá sản chỉ hầu

Tạo ra nghịch lý giữa cầu và cung

 

Trong khi phải nói cho cùng

Vấn đề kinh tế dựa vào kỹ năng

Kỹ năng trí tuệ con người

Kỹ năng kỹ thuật được thời phát huy

 

Đều từ khoa học lạ gì

Giúp người khai thác từ đều tự nhiên

Cộng vào văn hóa đi lên

Văn minh nhân loại đạt thành thế thôi

 

Phải đâu gấu ó trên đời

Đấu tranh giai cấp nhằm thời phát huy

Mác toàn ngu dốt lạ gì

Phản đều khoa học nhân văn còn nào

 

Phủi toàn thực tế khác sao

Chỉ còn thị hiếu kiểu đều mộng mơ

Mác thành phản động đầu trò

Ngược dòng lịch sử loài người khác chi

 

Bởi đều cộng sản qua đi

Từ thời nguyên thỉ còn gì nữa sao

Đời đâu mọi vật quay lui

Đào lên di chỉ để ngồi xun xoe

 

Khác đâu lý thuyết hoa hòe

Để thành quan điểm bét nhè lạ đâu

Thảy toàn lý luận  tào lao

Phỉnh toàn nhân loại hỏa hào trăm năm

 

Nhưng đều rỗng tuếch bên trong

Hoa hòe hoa sói kiểu mong bên ngoài

Có chi thực tế thế nào

Thành đời khập khễnh lao đao lạ gì

 

Kiểu như đem ép trái bầu

Vảo trong miệng lọ dễ nào xuôi sao

Kẹt ngay cổ họng mất rồi

Cuối cùng nát bấy có nào còn chi

 

Thành nên Mác thảy thị phi

Độc tài vô sản còn gì lạ sao

Đời thành ức chế khác nào

Tuyên truyền trau chút cốt nhằm dụ ai

 

Biến thành mọi sự chỉ hài

Bởi sai nguyên lý đâu nào thành công

Chỉ còn giả tạo một dòng

Trăm năm uổng phí cả toàn thế nhân

 

Khác sao công cốc dã tràng

Liên Xô sụp đổ liền toàn thấy ngay

Nhưng đều mọi sự đã rồi

Nước toàn đã chảy qua cầu ích chi

 

                    (III)

 

Thành nên tâm lý thảy khi

Đều luôn quy luật khác chi cuộc đời

Quay lưng lại chỉ trật chìa

Đời thành cưỡng bức còn nào nhân văn

 

Biến đều súc vật chỉ hằng

Hay toàn trại lính có bằng được ai

Đều nhằm trên dưới khiển sai

Còn chi độc lập con người tự do

 

Trong khi nguyên lý cuộc đời

Thảy cần bình đẳng con người khác sao

Phải cần hòa hợp trong ngoài

Để cùng cộng tác có nào lạ đâu

 

Cả trong nhận thức vẫn đều

Phải tuân nguyên lý khác nào khách quan

Tức là lô-gích phải toàn

Kiểu hình, số học có càng khác đâu

 

Tức đều nhận thức thấp cao

Hoặc thường sâu cạn, trước sau thảy đều

Có khi tinh tế hay lèo

Vậy ai hướng dẫn ai đều tự nhiên

 

Cả như thương ghét thường xuyên

Có cảm thông kể cả có luôn hận thù

Người cao quý kẻ lại tồi

Làm sao đồng đẳng trên đời cả sao

 

Nên xã hội có đâu khác được

Nhưng vẫn theo quy tắc số đông

Kiểu dòng nước đục vì bùn

Vẫn nơi nhiều ít không ngoài nổi trôi

 

Có nguyên lý theo đều định lượng

Nhưng cũng khi chất lượng kèm vào

Không thời gian thảy đều hòa

Ngoại vi hay cả nội hàm có luôn

 

Vòng tròn kiểu thảy đồng tâm

Hay hình đa diện lại còn cắt nhau

Trừ khi đồng dạng giống đều

Còn toàn dị dạng khó nào hòa chung

 

Đời luôn nguyên lý chập chùng

Khiến toàn phức tạp nhiêu khê vẫn đều

Có chi đơn giản mọi chiều

Thêm còn lịch sử vốn nhiều đổi thay

 

Dòng đời biến chuyển mãi luôn

Gộp chung hay chỉ riêng từng cá nhân

Có khi nội tại mọi phần

Có khi ngoại diện từ ngoài tác vô

 

Đời hoài thay đổi rạt rào

Tựa như biển sóng ai nào không hay

Dễ toàn bất biến cả đây

Mà luôn nguyên lý dạng toàn giao thoa

 

Tại vì chúng có hằng hà

Tạo bao quy luật đính kèm lẫn nhau

Đều khoa học thảy trước sau

Cả như triết học ẩn sâu trong cùng

 

Kể luôn đến cái siêu nhiên

Từ đâu quyết định ai đều hiểu chi

Nói ra phức tạp thảy khi

Hiểu thành đơn giản thảy khi tầm phào

 

Nên cần văn hóa khác nào

Mới thành hiểu biết con người chiều sâu

Còn mà quần chúng chỉ hầu

Như con cà cuống đít đều toàn cay

 

Có đâu chân lý đạt nào

Mà toàn cảm tính bên ngoài say sưa

Tạo toàn thị hiếu không chừa

Muốn ai cũng thảy giống như đều mình

 

Độc tài đó kiểu linh tinh

Chỉ đều ngu dốt thật tình vậy thôi

Có đâu tôn quý tự do

Khiến hoài xã hội mới toàn vươn lên

 

Đó đều sự thật mọi phần

Con người tâm lý phải cần quan tâm

Cá mè một lứa có đâu

Gạt đều quần chúng kiểu hầu lưu manh

 

Khiến thành cái dốt hoành hành

Cái gian cũng vậy hùa cùng phi nhân

Nhiễu toàn giáo dục mọi phần

Nhiễu toàn phẩm chất con người tự nhiên

 

Mất toàn tố chất nhân văn

Hóa đồng giai cấp chỉ trong bề ngoài

Trong khi rồng đất khác đều

Giống đâu chú cóc đúc toàn thủy tinh

 

Mác thành dơ dáng dại hình

Đấu tranh giai cấp hót thành bù loa

Khiến đều khoa học mù lòa

Chỉ còn mê tín sa đà vậy thôi

 

Hại tràn nhân loại trước sau

Trăm năm úa héo đều toàn đó ra

Bởi sai nguyên lý sa đà

Chỉ còn cảm tính đít đầu lộn thin

 

Độc tài vô sản đưa lên

Loài người yếu đuối dám nào chống đâu

Thành sai nguyên lý toàn hầu

Con người bình đẳng có đâu chút nào

 

Mác say sưa kiểu độc tài

Tưởng nhằm xây dựng thiên đàng mới nên

Nhưng thành nguyên lý bông phèn

Khác nào đảo lộn cuộc đời quả ngu

 

Óc đều tưởng tượng ruồi bu

Mà quên nguyên lý thảy đều chính danh

Khiến đều cái xấu hoành hành

Dễ chi cái tốt nảy cành về sau

 

                       (IV)

 

Khiến thành dại dột khác đâu

Phá toàn nguyên lý thảy hầu tự nhiên

Nên thành lý thuyết bất toàn

Mác đành thất bại phải hoài trước sau

 

Khách quan nào thảy có đâu

Mà sai nguyên lý suối nguồn từ trong

Khiến thành dòng chảy lòng vòng

Quện toàn rác rến để rồi quay lui

 

Khác chi đã nói từ đầu

Chỉ vì nguyên lý thảy đều làm ngơ

Con người nhân bản chối đều

Khiến thành hóa vật kiểu nhằm đúc khuôn

 

Tự do tự chủ hóa buồn

Dân ngu chỉ thảy sình bùn lạ sao

Dòng sông chảy giữa đôi bờ

Đó đều lịch sử loài người khác đâu

 

Vẫn đều cứ chảy mãi hoài

Qua từ đoạn đục lại rồi đoạn trong

Mía sâu có đốt đời toàn

Dẫu là trí tuệ luôn làm động cơ

 

Bài nay triết học trước sau

Nhưng trong bao quát thảy đều nhân văn

Cả thêm chính trị rõ ràng

Nhưng ngoài hình thức vẫn toàn văn chương

 

Thói quen vốn có mọi đường

Cần chi người khoái hay là người không

Vấn đề cốt yếu nội dung

Cốt nhằm truyền tải vốn trông vào đều

 

Thi ca hình thức khác nào

Như bông hoa nở cho càng đẹp thêm

Để cho kết trái hữu duyên

Qua từng thế hệ sau đều đáng khen

 

Bởi vì nguyên lý tự do

Người đều độc lập có nào khác chi

Trăm năm nhân thế điều hòa

Mới là mục đích cuộc đời lạ đâu

 

Đời chỉ thảy khác nào dòng nước

Sông đều qua đoạn đục đoạn trong

Bởi vì chảy thảy tự do

Có đâu lớp trước lớp sau cột vào

 

Mà giải phóng luôn đều cần thiết

Bởi vì hoài đất nước của chung

Có đâu toàn mãi cột chùm

Khiến đâu lịch sử có nào ra chi

 

Khiến cho nguyên lý vẫn thì

Đều hoài quy luật buộc đời tự nhiên     

Con người sinh mới nhãn tiền

Có đâu đất đá còn hoài ngàn năm

 

Nên thành nguyên lý tự do

Lớp sau quyết định thảy cho đời mình

Đá đều phải cứng luôn toàn

Con người tư tưởng mãi càng đổi thay

 

Đó đều nguyên lý khác sao

Nước đâu chảy ngược nên đời chảy xuôi

Khiến cho tiến mãi con người

Có đâu dừng lại Mác toàn chỉ ngu

 

Tự do nguyên lý phải càng

Đời hoài biện chứng có nào đứng yên

Vốn nhờ nhận thức từ trong

Đâu nào mù quáng chỉ theo bên ngoài

 

Khác nào biện chứng tinh thần

Vật đâu biện chứng chỉ thành dốt đui

Bởi vì tảng đá ngàn đời

Triệu năm đâu thể biến thành ra cây

 

Mà người trí tuệ dựa vào

Thảy luôn khám phá mà đời tiến lên

Lấy luôn khoa học làm nền

Còn trên triết học thảy đều thêm vô

 

Khiến đều nhận thức tiến hoài

Đâu hoài dừng lại trên đời chút chi

Nhưng rồi huyền bí Hegel

Mác nhằm duy vật thêm càng lại ngu

 

Khác chi biến thảy lù đù

Kiểu gà hóa cút thiên thu dại khờ

Mới toàn duy vật vô thần

Khiến cho rơi thảy chỉ vào hư vô

 

Trong khi chân lý khác nào

Con người khám phá mãi toàn vô biên

Kiểu như múc giếng nhãn tiền

Để hoài nhận thức mãi đều tuôn ra

 

Mác thành hóa chỉ mù lòa

Tự cho khoa học buộc đời phải ngưng

Thủ tiêu triết học lưng chừng

Đến toàn nhảm nhí kiểu thầy sờ voi

 

Sờ mà đụng thảy cái vòi

Hô thành con đĩa quả nào khác đâu

Còn sờ nhằm thảy bốn chân

Hô voi đều giống cột đình quả vui

 

Khác chi chỉ kiểu bùi ngùi

Biết chi triết học chút nào vậy đâu

Khiến thành cái dốt hại thay

Mác ngu kiểu thảy khác gì thầy mo

 

Mãi trong hang núi tối mò

Tưởng rằng ánh sáng trời cho riêng mình

Để nhằm chỉ nói linh tinh
Múa rìu mắt thợ thật tình khác sao

 

Khiến thành tà thuyết khác nào

Độc tài vô sản mang đời đem chôn

Khiến loài người thảy héo hon

Sống sai nguyên lý còn đâu nhân quần

 

Khác chi Mác gạt mọi miền

Trăm năm ngu dốt kiểu thành éo le

Thế nên nay phải nói ngay

Về điều để giúp cuộc đời vậy thôi

 

ĐẠI NGÀN

(03/01/22)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét