NÓI VỀ NGUYÊN LÝ CÔNG BẰNG
CÓ
TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(I)
Điều
này thú vị trên đời
Nếu
như không nói trở thành hiểu sai
Kiểu
theo cảm tính không ngoài
Còn
theo lý tính buộc đều phân ra
Bởi
vì cảm tính nhìn qua
Nhưng
theo lý tính lại cần xét sâu
Nhìn
qua khiến hóa sai lầm
Xét
sâu nguyên lý mới thường đúng luôn
Công
bằng nào phải tề bằng
Mà
nhằm trả lại điều gì khách quan
Tức
điều vốn đã tự nhiên
Có
từng trước đó không thêm bớt vào
Giống
cho bọn trẻ bánh đều
Đứa
toàn hai cái ban đầu như nhau
Đứa
nhanh một cái ăn rồi
Hóa
thành chênh lệch là điều thấy ngay
Vậy
thì chia lại được nào
Cách
nhìn cảm tính dễ đều hóa ngu
Khác
nào xã hội nhìn chung
Mỗi
người quá khứ tương lai lệch đều
Mới
sinh ai cũng giống hầu
Trần
truồng như nhộng gái đều như trai
Lớn
lên hóa thảy khác nhau
Mỗi
người hoàn cảnh biết sao cho vừa
Bởi
vì thay đổi trong ngoài
Cả
nơi thân xác lẫn hoàn cảnh luôn
Di
truyền do bởi cái gien
Sau
là nổ lực cộng thêm đưa vào
Chủ
quan theo với khách quan
Đôi
đường hợp lại làm toàn đổi thay
Khấc
nhau mỗi lúc trên đời
Gọi
là phận mệnh vẫn nào sai đâu
Nên
đời khó thể như nhau
Song
đều dị biệt trước sau nhiều bề
Kiểu
như việt dã chạy hoài
Biết
ai sau trước đến đều trăm năm
Thành
nên nói lẽ công bằng
Chỉ
là không được ngáng vào chân nhau
Bất
công như vậy rõ rồi
Bởi
do làm thảy trái điều tự nhiên
Công
bằng quả vậy nhãn tiền
Không
ai tạo thảy điều nào bất công
Công
bằng đâu phải cào bằng
Mà
cần công nhận điều gì khách quan
Khiến
nên hai loại công bằng
Tiên
thiên có trước hậu hằng có sau
Tiên
thiên là gốc tính trời
Hậu
thiên xã hội dự vào về sau
Cả
hai kết hợp hài hòa
Không
đều què quặt để thành ác ôn
Kiểu
đều chỉ có biết mình
Cốt
nhằm cướp đoạt thảy đều tha nhân
Kiểu
đầu chủ nghĩa cá nhân
Kiểu
sau xã hội phi nhân rõ toàn
Khác
chi chủ nghĩa dễ càng
Trở
thành lạm dụng danh từ hẳn nhiên
Vậy
nên hai phía công bằng
Tức
là nhận thức cũng như bên ngoài
Hiểu
sai khó đúng được nào
Khiến
cần hiểu đúng mới đều khách quan
Đó
đều thực tế thảy toàn
Kể
từ nhân loại có ngàn đời nay
Mỗi
người bản tính khác nhau
Mới
thành xấu tốt chia đôi ở đời
Bất
công bởi vậy khởi nguồn
Tùy
vào trường hợp chỉ đều tự nhiên
Để
cần điều chỉnh nhãn tiền
Đó
là pháp luật hiển nhiên ra đời
Công
bằng vẫn chỉ tạm thời
Nếu
như công lý không hoài dài lâu
Có
điều biển lặng mãi đâu
Nên
đời tranh đấu vốn hầu thường xuyên
Đối
phương hoàn cảnh bên ngoài
Cúng
như chính thảy đồng loài của ta
Khách
quan tình huống sa đà
Dễ
chi tiên liệu thảy đều được đâu
Nhưng
đời vẫn tiến lên hoài
Mặc
hai đối kháng vẫn toàn tự nhiên
Dễ
chi tiêu diệt nhãn tiền
Thảy
toàn cái xấu cuộc đời khách quan
Bởi
do tất cả bản năng
Con
người sinh vật chứa trong mình đều
Mới
cần giáo dục luôn nhiều
Cả
cần luật pháp góp vào chỉnh chu
Vượt
lên cảm tính thiên thu
Vượt
qua thị hiếu có đều thường xuyên
Đó
đều nguồn gốc đảo điên
Tạo
đời xảy mãi mọi điều bất công
Thế
nên kết luận một dòng
Công
bằng tương đối vẫn trong cõi đời
Dẫu
gì có vẫn hơn không
Và
cần cải thiện đều luôn vậy mà
Khác
đâu tùy thuộc mặt bằng
Văn
minh xã hội được cùng đưa lên
Ban
đầu man dã mông mênh
Sau
càng chỉnh đốn khách quan đặt vào
Đó
đều phát triển loài người
Tiếp
theo tiến hóa cuộc đời tự nhiên
Khiến
đời kiểu một dòng sông
Cứ
hoài chảy mãi có đâu lại dừng
(II)
Vượt
qua bao chặng thác ghềnh
Để
nhằm ra biển chỉ đều khách quan
Dầu
bao cản ngại muôn vàn
Thiên
nhiên hùa với bản năng lạ gì
Khiến
đều tranh đấu thường khi
Công
bằng đại tượng hay điều vi mô
Tức
là đại tượng vĩ mô
Công
bằng đó thảy cần cho mọi người
Còn
nơi khía cạnh vi mô
Đó
là công lý cá nhân phải đều
Cũng
chia vật chất tinh thần
Đều
hai lãnh vực dẫu cùng nói trên
Tinh
thần chán ghét bất công
Là
điều áp chế giữa nhau trên đời
Tạo
nên phẩn uất thảy hoài
Khiến
đời thù hận có đều giữa nhau
Hay
về vật chất khác đâu
Kiểu
toàn cướp đoạt ban đầu xảy ra
Tức
đều do tính xấu xa
Đẻ
nhằm phần lợi thiết tha về mình
Khiến
thành tạo thảy bất công
Khác
nào tia lửa lan ra thảy đều
Nếu
không dập tắt được nhiều
Biến
thành mối hại cho đời dài lâu
Bởi
vì xã hội khác sao
Môi
trường tổng thể của chung mọi người
Nếu
đem trong trắng góp vào
Dòng
sông kết quả phải đều trắng trong
Còn
toàn vẩn đục nhiều lên
Dòng
sông ô uế môi trường lạ chi
Đó
đều sự thật khác gì
Tùy
theo nhận thức từng người thấy thôi
Công
bằng bởi vậy trên đời
Luôn
nhiều khía cạnh thảy hầu bao la
Cả
về xã hội, cá nhân
Cả
về vật chất, tinh thần khác đâu
Đều
do nhận thức trong, ngoài
Cả
điều phân phối chỉ đều tự nhiên
Thảy
cùng tương đối nhãn tiền
Có
đâu tuyệt đối kiểu nhìn chủ quan
Khiến
thành quá khích thảy toàn
Uốn
cây thẳng hóa lại càng cong queo
Khiến
đời hóa thảy đa đoan
Bởi
đều nhận thức chủ quan khác nào
Kiểu
xưa Các Mác tầm phào
San
bằng xã hội hóa đều bá vơ
Chủ
trương vô sản vật vờ
Công
bằng nghĩ tưởng phải toàn số không
Thêm
dùng giai cấp đấu tranh
Kiểu
đều khuếch đại thông minh nỗi gì
Khiến
toàn sự thật trật chìa
Lấy
điều tưởng tượng thay vào cá nhân
Vốn
là chủ thể mọi phần
Trong
khi giai cấp đều trừu tượng thôi
Khác
nào Mác kiểu như ngu
Bởi
do mê tín tin vào Hegel
Lấy
điều biện chứng làm nền
Hô
rằng tư bản phải đều tự chôn
Độc
tài khiến thảy héo hon
Khách
quan xã hội tiêu tùng còn đâu
Biến
thành toàn kiểu đàn bầy
Thời
kỳ quá độ mút mùa cà na
Để
đều lợi dụng ta bà
Nhân
danh đủ thứ ai mà chẳng hay
Bởi
vì đều thảy con người
Bản
năng trỗi dậy vốn toàn thế thôi
Khiến
đều ích kỷ trong ngoài
Danh
từ xã hội khác nào ngoài môi
Thành
nên thực chất có đâu
Hay
toàn không tưởng chỉ đều hư vô
Khác
chi công cốc dã tràng
Ngàn
năm khó thể địa đàng dựng lên
Mà
đều phí phạm mông mênh
Như
nhào lỗ trống đấm vào quãng không
Trăm
năm khiến chỉ lỡ làng
Liên
Xô phải đổ quả toàn vậy thôi
Đông
Âu cũng vậy khác nào
Bôn
sai vỡ chậu cây đều bung ra
Chỉ
vì Mác thảy ba hoa
Nhưng
sai hiện thực khó mà đúng chi
Công
bằng nào có được gì
Mà
gây xã hội chỉ thì bất công
Bởi
do thiểu số nắm quyền
Kiểu
nhằm độc đoán khiến toàn tự tung
Trái
đều nguyên lý khách quan
Mọi
người bình đẳng quả càng còn đâu
Bất
công đã có từ đầu
Làm
sao xây dựng về sau công bằng
Nên
sai nguyên tắc rõ ràng
Đen
nhằm thành trắng dễ toàn được sao
Thành
nên ảo tưởng lạ nào
Mác
nhằm kiểu bọt xà phòng thổi tung
Khác
đâu nhận thức khật khùng
Hay
là lý trí não nùng tầm vơ
Chỉ
đem cảm tính thay vào
Kiểu
nhằm thị hiếu khiến đều phiêu du
Phản
khoa học đến mịt mù
Khiến
toàn trái lẽ cuộc đời khách quan
Con
người lý tính mất toàn
Chỉ
còn cuồng tín đàn bầy chạy theo
(III)
Thành
nên lịch sử hóa lèo
Như
dòng sông chảy biến đều trệ ngưng
Khiến
cho kinh tế ngập ngừng
Mặt
bằng xuống cấp đời thành bất công
Chủ
quan thay thảy khách quan
Bất
công bởi vậy thêm càng gia tăng
Đó
đều thực tế phũ phàng
Nói
chi thì nói có toàn khác sao
Chủ
trương duy vật đưa vào
Vật
mà biện chứng Mác thành kiểu ngu
Trong
khi ý thức con người
Tinh
thần biện biệt mới đều tự nhiên
Đó
thành biện chứng khách quan
Làm
cho trí tuệ mãi càng tiến lên
Văn
minh nhân loại tạo thành
Thảy
nhờ kỹ thuật kể từ ban sơ
Đấu
tranh giai cấp bao giờ
Mấc
thành ngớ ngẩn về nền văn minh
Khác
đâu tư tưởng bùn sình
Trái
toàn khoa học giật mình làm sao
Phi
toàn triết học lạ nào
Sai
đều hai cái còn nào khách quan
Thật
ra ba cái đều toàn
Bởi
còn thực tiển cuộc đời đúng đâu
Mọi
điều phân tích từ đầu
Nếu
đem áp dụng thấy đều Mác sai
Thành
nên học thuyết chỉ hài
Hại
toàn nhân loại quả đều trăm năm
Bởi
toàn nghịch lý chủ trương
Bảo
cần triệt bỏ thị trường lạ chi
Môi
trường khô héo còn gì
Khó
mà sự sống Mác thì rõ hư
Thêm
đòi tiền tệ dẹp luôn
Trong
khi đó chính phát minh loài người
Để
từ vỏ ốc vỏ sò
Thành
tiền điện tử mới đều hôm nay
Khiến
làm Mác chỉ bá vơ
Quay
về sản phẩm cốt nhằm đổi trao
Khiến
cho lạc hậu thế nào
Trở
về khởi điểm loài người đã qua
Mác
thành phản động bao la
Hiểu
đều lịch sử ba hoa khác gì
Bởi
đều ngụy biện lạ chi
Đạp
lên lô-gích khó đi đường nào
Trong
khi hễ thảy con người
Vấn
đề lý tính đều hoài căn cơ
Tư
duy quan trọng trong ngoài
Mới
làm khoa học luôn càng đi lên
Lại
thêm triết học mông mênh
Khác
nào chân lý mãi luôn hình cầu
Tức
đều hội tụ lồng vào
Có
đâu kiểu Mác hóa thành ngoa ngôn
Mọi
hình cầu đó đồng tâm
Trong
khi Mác thảy cắt thành vụn ra
Để
làm chân lý mù lòa
Bởi
đều cảm tính có mà khác đâu
Thành
nên tư bản từ lâu
Khởi
đầu tiến hóa đã hầu tự nhiên
Bởi
đều cơ chế khách quan
Có
ai sáng nghĩ thành riêng của mình
Mà
tiền công cụ tài tình
Biến
thành tài chánh trong điều chủ trương
Đầu
tư thuận lợi vốn thường
Biến
thành guồng máy quay đều tự nhiên
Mác
coi bóc lột nhãn tiền
Cách
nhìn phiến diện nên còn khác sao
Thành
toàn thấy một sót mười
Kiểu
nhìn cây thảy che rừng lạ đâu
Mác
nhằm muốn để công bằng
Tiền
đề lại đặt chật chìa thành sai
Dễ
đâu kết luận rút sao
Khi
tiền đề trật đã thành bá vơ
Như
không rút có dễ nào
Hay
sai rút đúng thảy đều tầm vơ
Trong
khi khoa học dến giờ
Phải
đều thuận lý mới hoài tự nhiên
Còn
mà nghịch lý huyên thiên
Kiểu
như thuyết Mác nhãn tiền đều sai
Vậy
đâu kết quả có nào
Công
bằng nhân loại hóa đều hư không
Hài
hòa mất thảy mọi đường
Kiểu
nhằm mặt phẳng hóa toàn đều vênh
Trong
khi thực tế mặt cong
Hợp
toàn mọi điểm mới thành trơn tru
Tức
là bình đẳng con người
Tự
do dân chủ phải điều tự nhiên
Chủ
quan kết với khách quan
Nhân
quyền phát triển đồng cho mọi người
Tức
toàn nhận thức không ngoài
Để
đưa xã hội phải đều nhân văn
Mỗi
người phát triển cá nhân
Mới
thành tổng thể cuộc đời tiến lên
Con
đường đi tới mông mênh
Dễ
chi lại có điểm dừng được sao
Mác
thành vớ vẩn khác nào
Phản
toàn biện chứng Địa đàng bá vơ
Khác
chi Mác chỉ dại khờ
Phản
toàn chân lý đâu ngờ vậy sao
Phản
toàn nhân loại kiểu hầu
Mác
thành phản động trước sau khác gì
(IV)
Tưởng
là nhân bản thảy thảy khi
Bao
người nhầm lẫn quả thì khác đâu
Bởi
nhìn lý luận ban đầu
Mà
không thấy được cái hầu về sau
Khiến
cho đánh giá mù lòa
Nhìn
gà hóa cuốc mới là hại sao
Mác
nhìn thấy một sót mười
Thành
ra nhân loại bé luôn cái lầm
Trăm
đâu phải đổ đầu tằm
Thành
bao trí thức sập hầm lạ đâu
Nghĩ
mình đều thảy khôn hầu
Để
bênh vực Mác khác nào thong manh
Vậy
nên để có công bằng
Phải
càng sáng suốt mọi điều mới hay
Còn
mà phiến diện chất đầy
Khiến
làm mọi sự trở thành bất công
Sau
cùng phải có tình thương
Công
bằng mới thật nhân văn rõ ràng
Mới
thêm tuyệt đối hòa hài
Từ
bi bác ái quả nào khác đâu
Thành
nên nguyên tắc vẫn hầu
Công
bằng đâu phải tự cho được đều
Mác,
Ănghen quả quá lèo
Chủ
quan giai cấp thảy nhằm đưa vô
Biến
đều quá khích khác nào
Ănghen
bản chất kiểu đều bạo tâm
Tức
nhằm bạo lực ầm ầm
Mác
thì mê tín toàn vào Hegel
Khiến
đều suy nghĩ tênh hênh
Càng
xa sự thật thêm đều huênh hoang
Gieo
đời thù hận thảy càng
Làm
sao kết quả được toàn nhân văn
Bởi
nhằm khơi dậy bản năng
Hận
thù nối tiếp kiểu hằng vậy thôi
Người
xưa vốn đã nói rồi
Hận
thù nuôi mãi hận thù đâu ngưng
Khác
nào Solzhenitsyn
Nhà
văn Nga giải Nobel lạ gì
Ngục
Tù Quần Đảo khác chi
Đã
từng mô tả kiểu thời Liên Xô
Hay
là Bác Sĩ Zhivago
Ngày
nào Pasternak đã từng viết ra
Cũng
thành được giải Nobel
Công
bằng mà nói họ đều vàng son
Hoặc
xưa Giai Phẩm Nhân Văn
Đấu
Tranh Ruộng Đất một thời nước ta
Bất
công dậy thảy bao la
Thế
thì lại gọi công bằng được đâu
Bởi
vì xâm hại con người
Do
từ sách lược của Tàu đưa qua
Cực
đoan khiến thảy xót xa
Cốt
nhằm của cải người đều lấy không
Bồi
thường chẳng có một đồng
Khác
nào áp chế người dân thẳng thừng
Dẫu
nay lịch sử qua rồi
Nhưng
điều ân oan thảy đều ai quên
Kiểu
khi lịch sử nhá nhem
Để
càng đánh lận con đen lạ gì
Con
người vẫn chỉ y sì
Lấy
lời gian giảo bao toàn bản năng
Nên
cần ý thức công bằng
Mới
làm thực tế công bằng được thôi
Còn
từ ý thức gian hầu
Bất
công cả thảy còn đâu công bằng
Thành
nên do Mác lăng nhăng
Bởi
đều ý thức cùn mằn khác đâu
Như
không lửa khói có nào
Đã
thành quy luật luôn đều khách quan
Đều
do lý thuyết thảy toàn
Thảy
sai thực tế thôi nào còn chi
Tầm
ruồng khiến thảy lạ gì
Làm
sao thực hiện thảy đều chân phương
Vì
sai lô-gích mọi đường
Bởi
đem ngụy biện thảy toàn vào đây
Khiến
làm nhận thức thành sai
Dễ
sao thực hiện công bằng được sao
Thành
người giống thảy bào hao
Đó
đều tục ngữ ngàn xưa có rồi
Phụ
vào phẩm chất từng ngươi
Khiến
đời phát triển thảy đều tương quan
Dầu
nay lịch sử qua toàn
Nhưng
đều trách nhiệm dễ càng chối đâu
Để
thành quá khứ đóng băng
Có
đâu giải tỏa được toàn trước sau
Nên
cần thế hệ hôm nay
Rút
toàn kinh nghiệm đổi thay mọi điều
Còn
không sợi chỉ rút hoài
Càng
làm ai nấy chỉ cười ngã nghiêng
Khác
chi sự thật nhãn tiền
Công
bằng luôn có tự nhiên trên đời
Khách
quan mới thấy rạng ngời
Còn
đều bóp méo thảy càng phi nhân
Bóp
rồi khó được thẳng bong
Để
thành tạo dựng bất công ra hoài
Làm
cho lịch sử lạc loài
Ngàn
sau uất nghẹn thôi còn ra chi
Cuối
cùng đâu có lạ gì
Sử
thành phê phán thảy đều ngàn năm
Đó
thành cũng lẽ công bằng
Riêng
điều nhận thức cuối cùng vậy thôi
VIỄN
NGÀN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét