Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2022

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 447

 

THẾ NÀO LÀ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI

CHÍNH ĐÁNG VÀ CAO QUÝ NHẤT

 

                          (I)

 

Kể ra nhân loại cũng kỳ

Vẫn hoài ám ảnh những gì mình ưa

Ví như chủ nghĩa rõ thừa

Giằng dai thế kỷ đến nay được gì

 

Trước sau đều vẫn chỉ hài

Đông Tây Nam Bắc máu cùng đổ ra

Chẳng đem kết quả chút nào

Đã trăm năm vẫn ngậm ngùi vậy thôi

 

Kiểu như chủ nghĩa Hitler

Tức là Quốc xã cũng rồi về đâu

Hay như của Marx khác nào

Cuối cùng cũng chỉ toác hoang vậy đều

 

Đều cùng ảo tưởng một lèo

Kiểu đều múa gậy trên đời vườn hoang

Khiến cho nhân loại khổ toàn

Tấm thân chuột bạch lấm đầu ai hay

 

Cãi nhau kiểu cối kiểu chày

Giết nhau kiểu ngóe trên đời ra chi

Cuối cùng toang hoác khác gì

Gây nên Thế chiến quả đều thứ hai

 

May mà chưa Thế chiến ba

Hẳn cho nhân loại dưới mồ chôn sâu

Đó là kết quả đều hầu

Vài con sâu vốn làm rầu nồi canh

 

Bởi đều tâm lý đành hanh

Điều này mãi có vẫn trong số người

Do đều cảm tính phải rồi

Hay nhằm thị hiếu lấy làm thước chung

 

Hiểu chi đâu việc nhân quần

Ngàn năm vẫn vậy luôn đều khách quan

Giống như kiểu một dòng sông

Cứ hoài trôi mãi có đâu lại dừng

 

Chủ quan muốn chỉ mịt mùng

Độc tài nhân loại tọng đều vào trong

Kiểu như từng có Hitler

Hay là sau quả Stalin lạ nào

 

Kiểu Mao đó nữa khác sao

Chia đôi thế giới não nề một phen

Hai bên xanh đỏ ra hằng

Chửi nhau nồi chõ phải đều bung vung

 

Cùng nhau chém giết hãi hùng

Chia đôi đất nước lạnh lùng nhiều nơi

Như Triều Tiên với Việt Nam

Cả như nước Đức Đông Tây một thời

 

Bây giờ mọi chuyện cũng rồi

Đều qua thế kỷ đối đầu đổi thay

Có nào chi mới hôm nay

Vẫn đều cà cuống đít cay vậy hoài

 

Thành nên bao nỗi chuyện đời

Biết phân phải trái mới người thông minh

Đâu càn đùa chỉ biết mình

Đều luôn nhận thức có nào đào sâu

 

Nâng cao lý trí mới hầu

Còn hoài cảm tính khác nào bá vơ

Bởi cảm tính tới giờ

Cộng vào thị hiếu mãi đều chủ quan

 

Trong khi nhân loại vẫn toàn

Thảy đều tiến hóa bộn bàng trước sau

Kiểu như tên bắn giống hầu

Bật cung bay vút tới hoài đâu ngưng

 

Đâu quay đầu lại giữa chừng

Hay đâu quanh quẹo tự mình được sao

Khiến thành kiểu chỉ cào cào

Vài người bạt mạng hại tràn muôn nơi

 

Tại do thiết yếu con người

Phải cần hợp lý mới đều nhân văn

Mới đều tính cách thăng bằng

Còn hoài ngẫu hứng hóa toàn chỉ ngu

 

Đó đều chủ nghĩa đặc thù

Khác nào phỉnh gạt những ai dại khờ

Thả mồi bắt bóng vật vờ

Phá toàn cuộc sống người đời vậy sao

 

Bởi đời tiến hóa khác nào

Phải từ bước thấp bước cao lên đều

Nhờ vào hợp tác chẳng lèo

Khắp toàn thế giới mọi người giúp nhau

 

Đấu tranh giai cấp làm đầu

Mác từng khiến đó khác đâu hận thù

Bởi tin biện chứng mịt mù

Kiểu thành mê tín thần quyền lạ đâu

 

Trong khi đó phải con người

Đấu tranh cụ thể mới đều vươn lên

Mỗi người đều mục đích riêng

Nhưng hòa cộng lại hóa toàn đích chung

 

Kiểu giòng chảy không cùng

Có đâu giọt nước riêng nào tách ra

Mà đều tất cả nhập vào

Cộng chung sức mạnh vốn đều tự nhiên

 

Đó hoài xã hội khách quan

Từ ngàn năm mãi luôn luôn trưởng thành

Có đâu kiểu kẻ bông phèng

Nhồi đầu thộn đít đời làm trò chơi

 

Kiểu đều chủ nghĩa mọi nơi

Tạo cho xã hội khác sao dã tràng

Biển đông xe cát theo đàn

Ngàn năm cũng vậy nào càng tới đâu

 

Bởi vì cuộc sống phải hầu

Người người bình đẳng mới đều tự do

Cần chi ghép lại thành bè

Mà người phát triển tự mình vươn lên

 

                           (II)

 

Bởi con người chỉ đâu thân xác

Mà còn đều trí tuệ mới cao

Đó là óc não lạ nào

Giúp cùng phát triển giữa đời mới hay

 

Không đố kỵ cũng không ích kỷ

Giúp vô cầu bằng thảy vô tư

Mới đều xã hội con người

Thảy toàn cao quý và cùng nhân văn

 

Hay xã hội cái tâm là chính

Đâu phải điều giả tạo bên ngoài

Đâu đều chỉ có ngôn từ

Thường nhiều giả dối đâu nào nhân văn

 

Vì con người tinh thần là chính

Vượt lên trên muôn vật mới đều

Văn minh nhờ bởi tinh thần

Còn ngoài công cụ giúp vào vậy thôi

 

Khác vật chất thảy đều kiểu vậy

Vật chất luôn vật thể bên ngoài

Giúp vào nâng đỡ tinh thần

Dễ nào thay thế thảy toàn được đâu

 

Thuyết duy vật Mác đều dỏm tỏi

Làm tầm thường cả thảy thế gian

Công nhân chỉ muốn đúc toàn

Con người dị biệt quả nào còn chi

 

Kiểu muốn cả lâu đài giống hết

Còn chút chi đâu nữa lâu dài

Mà như kiểu chỉ vũng bùn

Hay là đống cát mới toàn giống nhau

 

Đấy Cộng sản Thiên đường kiểu thế

Khác chi đâu ốt dột thảy càng

Quên đi tất cả tinh thần

Chỉ còn vật thể nhằm toàn thế vô

 

Phi nhân bản khác nào là vậy

Coi còn đều vật chất mà thôi

Khác chi Mác muốn chôn đời

Nhằm cùng bằng phẳng đất trời giống nhau

 

Quả lếu láo hỡi ơi chủ nghĩa

Thảy cùn mằn nhằm chỉ rập khuôn

Tinh thần cao quý đâu còn

Con người hóa thảy đều toàn dế giun

 

Trong khi đó tinh thần xã hội

Phải đều luôn mục đích con người

Có đâu kiểu chỉ đàn bầy

Hay là cách thảy cái bè kết vô

 

Đâu còn nữa tự do dân chủ

Mà kiểu toàn chỉ có độc tài

Mạnh còn yếu chết chỉ hài

Đều gà mắc tóc đâu nào thoát ra

 

Khiến xã hội xót xa là vậy

Tạo vong thân thảy cả con người

Chỉ vì chủ nghĩa đàn bầy

Hết còn dân chủ hết còn tự do

 

Khi con người mất toàn tự chủ

Hóa thành hoài sản phẩm tự nhiên

Của đều thiểu số huyên thiên

Mười voi bát xáo nhãn tiền khác sao

 

Nhưng cuộc đời luôn cần thực chất

Hay mọi điều đều phải khách quan

Không chỉ giả tạo được toàn

Không chi ép uổng mới hòng tự nhiên

 

Kiểu con người tiên thiên phải thế

Dầu trời sinh tính khí khác nhau

Kẻ thấp kém kẻ thanh tao

Nhưng nhờ giáo dục điều hòa lẫn nhau

 

Không giả tạo cũng đâu ép uổng

Bởi chân gà chân hạc khác đều

Mỗi người riêng biệt chính mình

Đâu cần chẹt cổ đúc toàn rập khuôn

 

Phi khoa học Mác thành ra thế

Dùng độc tài nhằm cưỡng chế người

Khiến đều cuộc sống trò cười

Cả non thế kỷ quả nào tới đâu

 

Đời giả tạo biến toàn nịnh bợ

Đều vong thân mất hết nhân văn

Bởi đều cưỡng chế thảy hằng

Thành đời nô lệ nhân quyền có sao

 

Đấy chủ nghĩa gọi là xã hội

Dầu danh từ chuyển đổi ngược xuôi

Thảy đều hình thức ruồi bu

Bởi đâu còn nữa con người tự do

 

Đó thực chất chỉ đều giả tạo

Cái giả danh khác cái thật tình

Đời mà phải được định hình

Từ đầu đến cuối đâu còn tự nhiên

 

Nên chủ nghĩa chỉ đều giả tạo

Chỉ toàn đều hình thức bề ngoài

Có đâu thực chất con người

Thảy đều tự chủ thảy đều khách quan

 

Vì đời sống thuộc toàn quan niệm

Dễ bảo ai toàn đúng hoặc sai

Trăm hoa đua nở vẫn hoài

Ép thành hoa sói hoa hòe lạ đâu

 

Nên cốt lõi tự do dân chủ

Mới cuộc đời phát triển tự mình

Đều do nhận thức thật tình

Mới thành xã hội chan hòa cùng nhau

 

Như hoa thật khác toàn hoa giả

Trái khi nào hoa giấy sinh sao

Khác chi Mác chỉ tầm phào

Gạt đời cả thảy nói đâu cho vừa

 

                           (III)

 

Nên nhân bản phải cần hiểu lại

Là con người làm chủ lấy mình

Tùy vào điều kiện chung quanh

Giúp cùng tiến tới văn minh mới đều

 

Khiến chính trị mọi điều nhẹ nhỏm

Chỉ nhằm đều quản lý đời thôi

Qua quyền dân làm đầu

Bầu người trách nhiệm nhằm điều hòa chung

 

Không độc đoán độc tài nào cả

Không người nào được thảy làm vua

Ngồi trên xã hội thảy đều

Mà cần bình đẳng mọi người với nhau

 

Ngày xưa Mác kiểu toàn thần bí

Coi đó đều sứ mạng công nhân

Lại quy lịch sử mọi phần

Khác chi ngốc nghệch quện toàn cái ngu

 

Để kết quả thảy đều lợi dụng

Dễ kiểu toàn cơ hội nhào vô

Nhân danh thảy hết ào ào

Nhân danh đến thảy lớp người công nhân

 

Cái sai Mác hóa đã thành dị hợm

Kiểu tin đều mê tín dị đoan

Con người đạp phá thảy càng

Cốt nhằm giai cấp dựng hình lồng vô

 

Vậy thử hỏi đâu nào khoa học

Lại trở thành kiểu thảy tín điều

Khác gì tôn giáo mọi chiều

Khác nào ngu dốt hại đời lạ đâu

 

Bởi ai chẳng biết đều tôn giáo

Dựa niềm tin vào thảy tín điều

Có đâu suy lý tự mình

Thiên đàng đều chỉ mơ màng kiếp sau

 

Mác như vậy khác sao nhảm nhí

Phịa thiên đàng trên cõi đời này

Thật là quan niệm giả cầy

Gạt tràn nhân loại đàn bầy lạ đâu

 

Bởi con người đều ai chẳng rõ

Trước tiên cần phải có xác thân

Bản năng trong đó mọi phần

Dễ chi thần thành thiên đàng lập nên

 

Mà tất cả chỉ đều cuồng vọng

Kiểu ễnh ươn lại muốn thành bò

Dầu đều rống thảy rõ to

Đều gào vỡ bụng chỉ điều tự nhiên

 

Chuyện khách quan nhãn tiền luôn thể

Mà phải cần thực tế xây nên

Bằng dùng khoa học làm nền

Còn hoài ảo tưởng chẳng đều tới đâu

 

Lại khoa học thiên ngàn vạn cách

Qua thời gian mãi thảy phát huy

Tự nhiên khoa học cần đều

Thêm vào cao nhất khác nào nhân văn

 

Bởi khoa học cần luôn chính xác

Phải qua toàn kiểm nghiệm mới hay

Có đâu huyễn hoặc đêm ngày

Nói toàn tưởng tượng những điều ngu si

 

Lại cốt lõi phải đều dân chủ

Bình đẳng nhau nghiên cứu mới thành

Còn mà chỉ có độc tài

Cái ngu cản lối ai đều không hay

 

Mác ngược lại độc tài vô sản

Chôn vùi đều nhân loại trăm năm

Cuộc đời hóa chỉ oái oăm

Cái ngu nắm chóp thảy toàn cái khôn

 

Làm xã hội hóa toàn tiêu cực

Đời đều luôn giam hãm tinh hoa

Kết liên cái xấu cùng vào

Khiến điều tích cực khó nào phát huy

 

Đời nghịch lý quả đều như thế

Kiểu cái xe lắp thảy ngược toàn

Khiến đều hóc cả mọi đàng

Hay xe đâu thể chạy bằng bánh vuông

 

Mác bởi vậy tầm ruồng là thế

Học thuyết toàn mê tín dị đoan

Sai về khoa học đều càng

Sai về triết học bởi nhiều dại ngây

 

Sai con người sai về xã hội

Sai tự nhiên cả lịch sử sai

Thế nên còn đúng chỗ nào

Mác đưa ngụy biện thảy vào vậy thôi

 

Như tiền đề đặt toàn trái cựa

Đâu làm sao kết luận rút ra

Chỉ đều nghịch lý ngang phè

Dùng nhằm cưỡng bức thảy đều trí năng

 

Vậy thử hỏi còn đâu xã hội

Mà chỉ toàn tưởng tượng thay vô

Có chi thực tế chút nào

Lại thành hư ảo nháo nhào cả lên

 

Nên trở lại vấn đề chính yếu

Người với người đều phải tự do

Mới làm xã hội điều hòa

Kiểu đều sinh vật tế bào nằm trong

 

Mọi tế bào đều toàn độc lập

Nhưng kết liên tạo thảy nhiều mô

Cấu thành cơ thể khác nào

Đó đều cơ chế vận hành khách quan

 

Khiến xã hội cũng toàn giống vậy

Trên thế gian phần lớn người

Vận hành phù hợp theo vùng

Tạo thành thế giới của chung nhân loài

 

Thế giới phẳng hay tròn cũng vậy

Phải cần luôn trí tuệ làm nền

Kết đều đầu óc từng người

Học hành năng lực mới cùng góp vô

 

Mỗi lãnh vực thảy đều giống thế

Lại phân chia ra thảy vạn ngàn

Cần đều nghiên cứu kỹ càng

Mới làm bộ máy thế gian điều hòa

 

                           (IV)

 

Đời là thế đâu ngoài như vậy

Từ ngàn xưa cho mãi đến nay

Đều cùng chủ thể con người

Tuy rằng điều kiện có nào giống nhau

 

Bởi đều chỉ khác sao sự sống

Tuy thảy đều đa dạng mỗi người

Cả như có số trên đời

Hoặc là nổ lực cũng đều làm nên

 

Nên khó thể đều như tất cả

Mà chỉ cần nương tựa vào nhau

Tình thương được thảy gắn vào

Chẳng nhằm thù hận mọi điều mới hay

 

Nên trên hết đời cần tổ chức

Từ chính quyền đến mọi hội đoàn

Không nhằm làm chủ thảy toàn

Mà làm phương tiện đời càng giúp vô

 

Đó đâu khác kiểu đều xã hội

Hay gọi là chủ nghĩa chẳng sao

Dẫu chi danh hiệu bề ngoài

Mà trong cốt lõi là tình thương nhau

 

Đấy xã hội đích danh là thế

Đâu thể nào đồng hóa thảy cùng

Vì người ích kỷ lạ lùng

Lại người cao quý thảy đều vị tha

 

Thành đâu thể cá mè một lứa

Để nhằm toàn xâu lại với nhau

Kiểu toàn ảo tưởng thảy đều

Khác nào ngu dại kiểu lèo hơn ai

 

Nên chủ nghĩa hiểu thành chân chính

Đều tự do tự chủ làm đầu

Trước tiên nhà nước phải hầu

Hay là chính phủ phải đều nhân văn

 

Đảm bảo thảy mục tiêu dân chủ

Loại bỏ đi mọi kiểu độc tài

Cốt nhằm giúp đỡ mọi người

Đâu thành vua chúa ngồi đầu mọi ai

 

Mà guồng máy chỉ đều kỹ thuật

Hay mục tiêu cần phải nhân văn

Không đâu kiểu chỉ cầm quyền

Đấu tranh giai cấp nhận đời chìm luôn

 

Mà xã hội thảy đều tự động

Tức là theo nguyên lý khách quan

Tạo thành guồng máy con người

Theo nền kinh tế thị trường tự nhiên

 

Kiểu tư bản đi lên lành mạnh

Chỉ cạnh tranh tích cực mọi điều

Phải cần hợp lý đàng hoàng

Hay đều mỗi mặt chủ toàn nhân văn

 

Đó nguyên lý cuộc đời luôn vậy

Hay khách quan quy luật tự nhiên

Nhân văn do bởi tinh thần

Còn điều vật chất giúp đời nâng cao

 

Đâu cảm tính kiểu đều thấp kém

Hay kiểu đều thị hiếu tầm phào

Mà toàn lý tính đề cao

Giúp phần xã hội dạt dào thăng hoa

 

Nền tảng ấy chính là văn hóa

Do trước tiên kinh tế làm đâu

Bên trong mục đích con người

Đều nền đạo đức kiểu càng nhân văn

 

Đó chân lý luôn hằng là vậy

Có khác chi thực chất cuộc đời

Đều toàn thực tế tới giờ

Con người hiện diện trong nền không gian

 

Bởi chủ nghĩa chỉ toàn ngoài đến

Khác nào sao quan niệm con người

Có khi chỉ thảy trật chìa

Có khi đúng đắn cho đời vậy thôi

 

Thành đâu khác cái gì xã hội

Đều chỉ thành viễn cảnh tổng quan

Con người nền tảng vẫn toàn

Mà điều cốt lõi luôn càng nhân văn

 

Xã hội vốn luôn luôn tổ chức

Nhưng phải đều dân chủ tự do

Đọc tài chỉ có hại đời

Đều sai nguyên lý khác nào ngu si

 

Bởi độc tài khiến phi nhân bản

Dễ nhân danh tất cả mọi điều

Cốt nhằm ích kỷ thảy đều

Diệt toàn bình đẳng diệt toàn tự do

 

Khiến dân chủ luôn đều cần thiết

Đó mới là thế giới nhân văn

Thông qua lá phiếu được bầu

Ủy quyền nhau để cùng làm việc chung

 

Đâu phải kiểu độc tài vô sản

Kiểu ít người toàn thảy nhân danh

Đều dùng bạo lực tự phong

Thật sai nguyên lý phi nhân mút mùa

 

Đời như thế công bằng nào nữa

Mà chỉ toàn cuộc sống bất công

Bởi vì thiểu số cầm quyền

Dễ đều lạm dụng nhãn tiền khác đâu

 

Đời đơn giản luôn hầu là thế

Nên phải tôn nguyên lý làm đầu

Còn theo nguyên lý trật chìa

Biến đời chỉ thảy thành toàn cu li

 

Thành xã hội khác gì như vậy

Tự do hay nô lệ thảy toàn

Hai đàng chọn lấy một đường

Đó là chủ nghĩa mãi đều trước sau

 

NGÀN KHƠI

(01/01/22)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét