Thứ Năm, 20 tháng 1, 2022

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 454

 

PHÊ PHÁN QUAN ĐIỂM VỀ

ĐẤU TRANH GIAI CẤP VÀ

CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN

CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC

 

                       (I)

 

Hễ khoa học ngàn đời luôn vậy

Sự khác nhau giữa đúng hay sai

Mà đã sai vạn đời sai mãi

Dễ làm sao hóa đúng bao giờ

 

Vì khách quan mãi thành tiêu chí

Chứa thảy trong nhận thức thực hành

Nhận thức sai thực hành chẳng đúng

Đó tự nhiên thuyết Mác không ngoài

 

Gần 150 năm từ ngày xuất hiện

Cùng truyền ra thế giới trăm năm

Liên Xô chỉ 70 năm chấm dứt

Khối Đông Âu cũng vậy lạ nào

 

Hiện thế giới nó gần mai một

Dẫu còn nơi vài nước đổi đi

Tức mục đích đã thành vô vọng

Lý thuyết sai kết quả được gì

 

Và bởi sai hai điều cơ bản

Cái đầu tiên giai cấp đấu tranh

Kế vô sản trở nên chuyên chính

Hủy hoại nền dân chủ tự do

 

Điều này trái công bằng bình đẳng

Khi con người ai cũng ngang nhau

Duyên cớ gì đè đầu được thảy

Kiểu chỉ đều mê tín dị đoan

 

Đời hơn nữa phải cần tài sản

Giúp con người phát triển tự do

Dùng hợp tác cùng nhau tiến tới

Tại làm sao triệt hạ xô bồ

 

Tưởng vô sản san bằng hết thảy

Để hết còn chênh lệch quả vui

Cái ngu đó chỉ đều giả tạo

Sau thời gian sai biệt lại đều

 

Vì con người ai không phấn đấu

Số chai lười chỉ ít mà thôi

Có phấn đấu mới nhằm phát triển

Bản thân mình xã hội nương theo

 

Không tài sản lấy đâu phương tiện

Sử dụng thành công cụ riêng tư

Quyền tự do được đều tiện lợi

Tránh kiểu đều cùng phải ép khuôn

 

Nên vô sản hóa điều quái đản

Mác quả điên quan niệm dại khờ

Khiến loài người xuống thành loài vật

Vì nhầm ra lý tưởng toàn cao

 

Loài vật thảy trần truồng như nhộng

Người khác hơn trong cái áo quần

Tạo ra cả mỗi người cách sống

Khác đều còn mục đích riêng tư

 

Ngoài nghệ thuật người còn khoa học

Người ruộng đồng kẻ thảy triết gia

Kẻ chính quyền người làm lao động

Giúp cùng nhau giá trị bao la

 

Đời xưa nói nhân sinh thích chí

Đó nhằm vào xã hội tự do

Người chọn ngành và nghề chọn lại

Đó đều luôn sinh hoạt nhân gian

 

Mác kiểu ngu cho toàn vật chất

Để đem ra đúc thảy một khuôn

Cùng vô sản để nhằm ngang cả

Bình đẳng theo chỉ thể dế giun

 

Còn hô lên độc tài cần thiết

Ngay vào đầu đã thấy lịu rồi

Bởi độc đoán đã đều phi lý

Vô sản còn đâu phải tinh hoa

 

Không tinh hoa đè đầu thiên hạ

Còn lý sao lãnh đạo được nào

Để bản năng lại thành cương tỏa

Toàn làm cho đảo lộn cuộc đời

 

Giai cấp thành kiểu nhằm lợi dụng

Giúp nhiều tay cơ hội nhào vô

Nhân danh trước để mình thủ lợi

Tạo bất công đời thảy lu bù

 

Người với người biến đều thù hận

Đều thảy do áp chế tạo ra

Kiểu đè nén nhân danh cách mạng

Làm cuộc đời xuống cấp ta bà

 

Mác sai thảy hai điều cơ bản

Từ khởi nguyên đã thảy thấy rồi

Chỉ ngặt nỗi ai nào dám nói

Bởi do đều cài độ độc tài

 

Khiến nghịch lý từ đầu thuyết Mác

Dù nhân danh giải phóng loài người

Kiểu giải phóng dùng dây trói lại

Để độc tài đá ngược đá xuôi

 

Ai không chịu quy vào phản động

Để độc tài thao túng tự do

Tha hồ thảy tự tung tự tác

Giết thế gian trăm triệu con người

 

Nhờ mạng lưới lập nên đủ thứ

Khó muỗi mòng nào thảy lọt ra

Như Khổng tử ngày xưa từng nói

Chính quyền thành hổ báo khác nào

 

Nhưng thở xưa độc tài vua chúa

Có làm sao cũng chỉ cá nhân

Hay nhiều lắm triều thần giòng họ

Còn thời nay ý hệ tràn lan

 

                       (II)

 

Nhưng con người ở ngoài tránh được

Còn bên trong não trạng mông mênh

Nó biến tất thảy toàn bầu khí

Ai dễ sao không thở được nào

 

Cả theo dõi cả nhằm tẩy não

Đều đấu tranh theo kiểu ác ôn

Con người bẩn giở đều mọi ngón

Cốt để nhằm thỏa mãn bản năng

 

Đó đều kiểu bản năng đố kỵ

Để đè đầu bóp chét lẫn nhau

Như ác thú xổng chuồng thảy cả

Từ ngàn năm bị ém xuống sâu

 

Khác gì Mác mở chuông tống xuất

Cho bản năng đều được ra ngoài

Bằng sử dụng độc tài vô sản

Đó thảy đều thực chất không ngoài

 

Nó triệt hạ tự do dân chủ

Khiến con người đều chỉ co ro

Khiến cái thiện phải đầu hàng ác

Bởi bản năng toàn đã sổng chuồng

 

Làm xã hội như vườn cây héo

Khó cây nào được thảy đơm bông

Khó cây nào được toàn kết trái

Mà cảnh quan chỉ thảy não nùng

 

Do kinh tế bị đều lụn bại

Đâu thể nào văn hóa đi lên

Đều tất cả bon sai chậu kiểng

Phục vụ toàn thị hiếu nhà vua

 

Phi nhân đạo đời thành kiểu vậy

Như cánh rừng bị đốn tràn lan

Nền đất trống ươm toàn so đũa

Để thành ra nịnh bợ kéo dài

 

Tinh thần thảy bị đều khô héo

Nhân văn nào có chút nữa đâu

Đời chỉ thảy biến thành vật chất

Kiểu Mác toàn duy vật đưa ra

 

Đầy cảm tính và đầy thị hiếu

Có nào đâu vươn tới mọi nguồn

Lại ban đầu đã toàn độc đoán

Bởi dốt mười biết một thành ngu

 

Vì chân lý mãi đều vô hạn        

Đâu dễ mà quyết chắc đường nào

Mọi vật thể thảy đều hữu hạn

Lấy gì mà trùm cả được sao

 

Như hiện tượng nhìn toàn vật chất

Đâu khác nào phần nổi tảng băng

Song chính lại phần chìm quyết định

Thêm cả trong biển thảy mênh mông

 

Mác khờ khạo triết gia sao được

Kiểu chẳng qua ăn nói một chiều

Lấy chủ quan thay đều chân lý

Thành khác chi cả quỷnh làm tàng

 

Khiến thất bại thế gian là vậy

Bởi đâu nào sự thật khách quan

Mà quan điểm kiểu toàn phịa đặt

Gạt người đời nay quả rõ ràng

 

Gạt nhờ bởi khoa trương lập luận

Kiểu bảo nhằm xây dựng địa đàng

Người với người hết còn bóc lột

Mà chan hòa trong thảy tình thương

 

Vì xã hội không còn giai cấp

Đều cùng làm cùng hưởng với nhau

Làm tùy sức hưởng tùy cầu thảy

Cảnh thiên đường hạ giới khác đâu

 

Kẻ dốt nát ngây thơ mê muội

Tưởng không làm cũng vẫn được ăn

Nên ban đầu nhào vào ủng hổ

Nào ngờ đâu bị phổng tay trên

 

Bởi bao kẻ thởi cơ lợi dụng

Biến họ đều công cụ có khác nào

Thành con chốt con cờ thảy cả

Hóa bầy đàn cuồng tín khác sao

 

Kiểu thành quách bên ngoài bảo vệ

Ngự trị trong lại kẻ độc tài

Làm địa vị càng ngày thêm vững

Thành xây cao càng có sợ chăng

 

Nhưng của cải đâu trời rơi xuống

Nếu toàn làm tập thể mút mùa

Khiến kỹ thuật lấy đâu phát triển

Vì sức người hạn chế luôn luôn

 

Kết cục kiểu gà tồ ăn quẩn

Hay thằn lằn cắn mãi vào đuôi

Có dư chút lớp trên ăn hết

Chỉ mãi cho lớp dưới ngậm ngùi

 

Đấy giả ảo thiên đường của Mác

Bởi nó đều phản luật tự nhiên

Mỗi cá nhân không còn phát triển

Còn thế nào xã hội đi lên

 

Mác phỉnh phờ đời toàn thế kỷ

Xã hội người xuyên suốt vong thân

Cả vật chất tinh thần nghèo kiết

Người với người nô lệ cùng nhau

 

Kiểu khác chi bầy gà mắc tóc

Có con nào được thoát ra đâu

Mà cứ mãi nhùng nhằng vật vả

Khiến thảy đều thuyết Mác buồn cười

 

Toàn huyễn tưởng hay đều bánh vẽ

Có thể nào thực tế đời sao

Hóa mọi người nạn nhân cả thảy

Bất cứ đâu thuyết Mác mắc vào

 

                        (III)

 

Nước công nghiệp hóa thành phá sản

Nước toàn nông khó thảy đi lên

Bởi tâm lý bị đều vướng cả

Là do lòng ích kỷ con người

 

Từ hợp tác biến thành lợi dụng

Để nhằm vào bóc lột lẫn nhau

Địa vị tốt hiệu năng càng lớn

Quyền hành cao thâu tom mọi người

 

Toàn xã hội mất đi nhân bản

Chỉ còn đều đố kỵ lẫn nhau

Bởi tất cả đều thành công cụ

Nào còn đâu độc lập tự do

 

Dễ đâu nữa trăm hoa đua nở

Để nhằm đem trái ngọt cho đời

Mà tất cả biến đều tầm gởi

Quấn quện nhau khốn nạn làm sao

 

Khiến phải sống bằng toàn khẩu hiệu

Cả với cùng động tác giả đò

Chỉ do bởi hòa theo cơ chế

Khác nào guồng giả tạo vẫn quay

 

Vì con người vẫn đều đơn vị

Ghép vào trong cơ chế của đời

Cơ chế thật giúp cùng phát triển

Cơ chế ma xã hội rối bời

 

Bởi cá nhân mới luôn chủ thể

Mới thành ra cọ xát trong đời

Còn giai cấp chỉ đều trừu tượng

Đó toàn là khái niệm khác đâu

 

Cái trừu tượng có nào tranh đấu

Mác thành ra lập luận nửa vời

Khiến quan điểm đấu tranh giai cấp

Khác đâu nào quan điểm ruồi bu

 

Điều đó bởi Mác toàn mê tín

Cả tin vào biện chứng Hegel

Nhìn đời đều toàn thành trừu tượng

Còn có đâu thực chất chút nào

 

Kiểu lý luận toàn trên ý niệm

Nào khác đâu thổi bóng xà phòng

Dầu có thổi ngàn năm vẫn thế

Chỉ dã tràng xe cát biển Đông

 

Thành thuyết Mác thảy sai là chính

Bởi cái sai ở cả ba điều

Điều thứ nhất đấu tranh giai cấp

Nó quả nào đâu có căn cơ

 

Điều thứ hai độc tài vô sản

Vốn thành ra lý luận trật chìa

Quan điểm đều trái toàn khoa học

Thực tế nào có chút nhân văn

 

Điều thứ ba Thiên đường cộng sản

Dẫn dụ đi từ các tiền đề

Mà tiền đề đều sai thấy rõ

Khó lấy đâu kết quả nào ra

 

Hay kết quả chỉ đều không tưởng

Vì còn sao giá trị tiền đề

Chúng tất cả đều thành vô nghĩa

Tức ngang bằng lập luận trên mây

 

Khác gì thuyết Mác toàn vớ vẩn

Khó áp vô thực tế cuộc đời

Nó chỉ kiểu dệt toàn cảm tính

Mục tiêu nhằm thị hiếu khác sao

 

Bởi cảm tính kiểu nhìn hiện tượng

Đâu thảy nào vào được căn cơ

Và thị hiếu gắn đều ý thích

Bất chấp toàn thực tại khách quan

 

Hô bóc lột Mác toàn là vậy

Biết chi đâu kinh tế thị trường

Theo quy luật thuận mua vừa bán

Đặt trên nền ý thức tự do

 

Thị trường vẫn nhu cầu trao đổi

Cho thảy đều sản phẩm riêng tư

Nhờ lao động mỗi người mới có

Hay nhờ trời sinh thảy tài năng

 

Của cải đó tinh thần vật chất

Phải luôn ra trao đổi thị trường

Chỗ công khai mọi người cùng biết

Giấu trong nhà ai thảy vào xem

 

Mà cuộc sống nhu cầu luôn có

Khiến phải cùng trao đổi khách quan

Như cơ thể tế bào liên đới

Xã hội hoài vẫn vậy khác sao

 

Dùng luật pháp cốt nhằm điều chỉnh

Không để cho khuynh hướng lạc loài

Mác chỉ biết nhìn đời một phía

Hiểu chút chi kinh tế vĩ mô

 

Thành nói chung nắm sai khoa học

Bởi căn cơ triết học hiểu sai

Khiến nhìn thảy kiểu gà hóa cuốc

Biến thành ra học thuyết ba hoa

 

Không thực tế lại đầy áp chế

Kiểu đem dưa nhét cổ lọ đều

Cái to nhỏ làm sao vô được

Kết cuộc toàn bấy bá vậy thôi

 

Điều ngờ nghệch khôi hài là vậy

Chỉ bởi đều trái luật khách quan

Luật tự nhiên thảy nhằm dẫm đạp

Còn chút chi giá trị nhân văn

 

Thuyết Mác kiểu trò cười thế kỷ

Qua trăm năm đã thấy được toàn

Thật ban đầu thảy phi lô-gích

Khác nào đâu cả vú miệng em

 

                     (IV)

 

Thành tóm lại con người xã hội

Chuyện ngàn xưa nào chỉ bây giờ

Việc giàu nghèo ai không lo liệu

Bản thân cùng xã hội khác sao

 

Đều muốn sự bất công giải quyết

Nhưng phải luôn có lý có tình

Đâu tướt đoạt chỗ này chỗ nọ

Đem cho không chỗ đó chỗ kia

 

Khiến bất công kiểu đều đổi chủ

Tạo nên điều gian dối khác nào

Dùng công tích nhằm mình lợi dụng

Để dân ngu tôn được làm vua

 

Thuyết Mác kiểu bất công là thế

Dễ hóa thành lừa bịp từ đầu

Bởi hô lên độc tài vô sản

Khiến nhiều tay lợi dụng nhảy vào

 

Nhằm tranh thủ vấn đề giai cấp

Nhân danh đều để thủ lợi riêng

Bịp quần chúng bởi thường dốt nát

Có khác đâu đục nước béo cò

 

Vì con người bản năng đều có

Chỉ khác nhau khôn dại mà thôi

Cả khác nhau chỉ do hoàn cảnh

Sức mạnh thường nhờ thế tạo thành

 

Kiểu hòn đá kẻ trên người dưới

Lại trở thành mạnh yếu khác nhau

Trong xã hội cũng đều như vậy

Vốn tùy vào điều kiện khách quan

 

Nên nổ lực lẫn phần khách thể

Vẫn luôn luôn hội tụ vào nhau

Làm giai cấp hình thành từ đó

Dẫu bề ngoài luôn dễ đổi thay

 

Kiểu mặt đất đâu toàn bằng phẳng

Nhiều chỗ lồi chỗ lỏm tự nhiên

Chỗ núi rừng nơi toàn sông biển

Đến đồng bằng cũng chỗ thấp cao

 

Dễ làm sao san bằng giai cấp

Sóng biển đâu mãi hết nhấp nhô

Bởi lịch sử cuộc đời là vậy

Giàu ba đời ba họ khó sao

 

Nên chấp nhận cuộc đời tương đối

Mọi luật đều chòng chéo lẫn nhau

Đâu nào thảy dựa vào chỉ một

Đẻ dại khờ quên mọi luật kia

 

Bởi cuộc đời chỉ đâu kinh tế

Cả có khi chính trị lẫn vào

Lại mặt khác còn về văn hóa

Cả còn phần xã hội khác sao

 

Đó chưa nói thiên nhiên trùm cả

Thảy thành ra quy luật môi trường

Khiến khoa học mới bao quát cả

Lẫn thêm điều triết học rộng hơn

 

Mác hóa thảy thành anh cả quỷnh

Cốt lấy điều biện chứng đặt trên

Nhằm khoa trương đỉnh cao trí tuệ

Bao kẻ ngu lóa mắt nhào vào

 

Để Mác bảo mình là khoa học

Mình thảy đều chân lý muôn năm

Kiểu vô địch dựa trên lý luận

Dẫu chỉ đều lý luận cùn mằn

 

Phi khoa học Mác toàn như vậy

Bởi xa đều thực tế cuộc đời

Chân hỏng đất thiếu đều thực nghiệm

Kiểu anh chàng múa gậy vườn hoang

 

Thành Mác thảy sai lầm thế kỷ

Sai lầm thôi chẳng nói làm gì

Nhưng sai lầm đưa vào áp dụng

Khiến cuộc đời nhân loại hóa nguy

 

Bởi vì biến ra toàn ảo ảnh

Khác chi đâu quần hạc cỡi mây

Dẫu chân dài nào đều chấm đất

Chỉ tiếng kêu đêm vọng lạ nào

 

Bảy mươi năm Liên Xô im bặt

Chỉ chạy đua theo kiểu vũ trang

Kẻ làm vua muốn toàn thế giới

Mặc cho dân khổ ải bộn bàng

 

Cả nói chung mọi nơi đều thế

Như trước kia toàn thể Đông Âu

Lẫn Trung Quốc cũng nào đâu khác

Muốn mình thành hoàng đế lạ đời

 

Đó sự thật ai nào không biết

Khác ở điều nhìn thấy hay không

Không dám nhìn vì toàn giun dế

Hoàng đế cao chất ngất muôn trùng

 

Thêm thánh hóa thảy đều lãnh tụ

Kỳ dị hơn thảy cả ngàn xưa

Xưa mặt vua dám đâu nhìn đến

Còn nay tôn tư tưởng phải đều

 

Khiến quái gở khác nào thuyết Mác

Bởi nó thành quái tượng thế gian

Ghìm nhân loại vào vòng khống chế

Có còn đâu nhân bản chút nào

 

Người với người đều thành vật hóa

Toàn khác đâu vít ốc cổ xe

Sống chỉ cốt nhằm hô khẩu hiệu

Còn cuộc đời ý nghĩa biết đâu

 

Đấy thực tế xưa nay là thế

Phản nhân quần kiểu chỉ tự nhiên

Tội lỗi ấy Mác toàn trách nhiệm

Bởi bao người đều thảy nạn nhân

 

TRĂNG NGÀN

(20/01/22)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét