NÓI
VỀ VẤN ĐỀ NHẬN THỨC
TRONG
XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(I)
Đây
luôn mãi vấn đề cốt lõi
Của
loài người nơi sự văn minh
Nếu
không biến thảy bùn sình
Con
người văn hóa dễ còn được đâu
Vì
ai cũng bản thân riêng lẻ
Chênh
lệch nhau ở chỗ cái đầu
Còn
phần thân xác như nhau
Đều
cùng sinh vật chung hầu vậy thôi
Hay
hiểu biết chính nhờ tri thức
Thảy
do đều giáo dục làm nên
Mặc
dầu khác ở tiên thiên
Người
sinh chậm lụt lại người thông minh
Tất
nhiên đó di truyền phải có
Nhưng
thêm vô nổ lực học hành
Còn
không ngu hẳn chỉ đành
Kiểu
vì ít học có thành ra chi
Nên
trí tuệ được đều sáng láng
Là
bởi nhờ học thức tạo ra
Còn
không cũng chỉ ta bà
Đều
ngu cả thảy ba hoa dễ nào
Nên
con người tầm phào đều kém
Mới
luôn cần người hiểu biết hơn
Đó
đều ích lợi nguồn cơn
Cho
mình mà cũng cho luôn cuộc đời
Khiến
học vấn tạo thành phẩm chất
Đưa
người lên vượt hẳn bản năng
Tiến
vào trình độ nhân văn
Thoát
đều mức độ tự nhiên có thường
Người
khác vật chính nhờ nhận thức
Loài
vật luôn sống chỉ bản năng
Tức
là nhận thức cùn mằn
Chỉ
đều kinh nghiệm tập thành thế thôi
Nhưng
trí óc con người lại khác
Biết
nghĩ suy sự vật đầu đuôi
Tạo
nên lô-gích lạ nào
Truy
nguyên quá khứ lẫn về tương lai
Tìm
ra được chuỗi dây nhân quả
Phát
triển điều suy luận thảy đều
Mở
mang trí tuệ càng nhiều
Con
người tiến tới chỗ hầu tinh hoa
Vượt
lên hẳn cấp toàn quần chúng
Mà
đó đều cơ sở hạ tầng
Để
người đầu óc thông minh
Tinh
hoa trội vượt vẫn thành tự nhiên
Khiến
lãnh đạo thảy đều xã hội
Từ
ngàn xưa đều giới tinh hoa
Cả
thời xã hội hoang sơ
Đến
nền văn hiến phát toàn về sau
Đời
bởi vậy chia nhiều lãnh vực
Liên
kết nhau theo kiểu phân công
Tinh
hoa lãnh vực riêng đều
Dẫu
hoài chênh lệch giữa phần thấp cao
Đó
đâu khác nhu cầu cấu trúc
Nhằm
phân công lao động con người
Cấp
cao trí tuệ, tinh thần
Dưới
thì lao động chỉ toàn giản đơn
Giống
lâu dài kiểu đều như vậy
Luôn
phân tầng chi tiết khác nhau
Mới
thành tổng mục phải hầu
Đâu
nào đống cát vun cao được đều
Nên
đời sống phải hoài phấn đấu
Đẻ
nâng mình thêm hiểu biết mới nên
Bởi
vì nhận thức khác đâu
Luôn
là phẩm chất cuộc đời nhân văn
Dầu
vật chất đương nhiên cần thiết
Chúng
dẫu sao cũng chỉ bề ngoài
Chết
xong mang được đi nào
Khác
chi đống cát dã tràng thường xe
Bởi
cái gì ngoài đều ngoại tại
Cái
chính trong đầu óc là mình
Đó
là trí tuệ, thông minh
Hơn
nhau sai biệt trên đời thế thôi
Ai
ăn chẳng mỗi ngày ba chở
Dẫu
nhiều xe đi chỉ một xe
Tối
nằm ngủ chỉ một giường
Nên
giàu có lắm vẫn thường khác ai
Khiến
cuộc sống cần đều chất lượng
Có
quý chi mọi vật bên ngoài
Có
đâu làm được con người
Chứa
nhiều giá trị vẫn đều bên trong
Thành
hiểu biết cuộc đời mới thú
Còn
ngu ngơ chỉ kiểu cóc vàng
Dẫu
mình giàu thảy mọi đàng
Chỉ
thằng có của rõ ràng vậy thôi
Mà
có của cũng đều quản lý
Thuê
nhiều người làm giúp cho mình
Chủ
đều vẫn chỉ hư danh
Nắm
quyền sở hữu để thành thế thôi
Đó
sự thật cuộc đời là thế
Dẫu
cho anh tư bản thảy giàu
Hay
anh cóc tía lạ nào
Kiểu
đều nhỏ lẻ nơi vùng thôn quê
Lại
có của phải đều giữ của
Bởi
nếu không phá sản tới liền
Đời
toàn mệt nhọc triền miên
Thêm
tầm hiểu biết phải đành thấp thôi
Đời
bởi vậy phân đôi lãnh vực
Cụ
thể ra vật chất, tinh thần
Tinh
thần, trí tuệ luôn cần
Còn
mà vật chất chỉ đồng tiền thôi
(II)
Nhưng
lại tạo hai tầng đẳng cấp
Gồm
chứa đều giai cấp bên trong
Chỉ
thành quy luật khách quan
Bởi
đời nào có thảy ai ngang bằng
Nên
hiểu biết trở thành thiết yếu
Để
phân chia người thảy thế gian
Trước
tiên biết bản thân mình
Sau
là xã hội thảy toàn gần xa
Sâu
hơn nữa chia ra khoa học
Còn
phần kia tri thức phổ thông
Cái
sau đều thảy bình dân
Còn
riêng cái trước tinh hoa mạch nguồn
Khiến
khoa học trở thành cao nhất
Mức
thấp hơn nghệ thuật có đều
Dưới
nhằm hoạt động phần nhiều
Trong
đời cụ thể mọi ngành bao la
Còn
lãnh vực khác là tôn giáo
Mục
đích nhằm vừa đạo vừa đời
Đạo
thì hướng đến cõi trời
Còn
đời đạo đức đặng càng tốt hơn
Đấy
chưa nói lại thêm triết học
Đều
khác hơn tôn giáo thảy toàn
Bởi
tôn giáo vận niềm tin
Còn
như triết học phải mình tìm ra
Thành
chân lý bao la là thế
Ở
cả ngoài, trong thảy cuộc đời
Chia
bâo lãnh vực, phạm vi
Ai
mà tham vọng được đều tóm thâu
Cả
cụ thể lẫn hầu trừu tượng
Cao
thấp luôn có thảy trong đời
Trước
càng triết học bao hàm
Cái
sau khoa học luôn nhằm tìm ra
Bởi
khoa học đào sâu vật chất
Riêng
tư duy khám phá tinh thần
Phân
công cả thảy ngọn nguồn
Cho
dầu công dụng vẫn toàn giống nhau
Đấy
phục vụ nhằm con người trước hết
Giúp
đều đưa hiểu biết lên cao
Tức
nhằm nhận thức khác nào
Làm
đời sống thảy hoài càng nhân văn
Tức
phát triển con đường thiên lý
Lồng
ghép vào nhiều đoạn khác nhau
Ban
đầu tiến hóa tự nhiên
Rồi
sau phát triển tinh thần có luôn
Tinh
thần đó nội dung hiểu biết
Điều
chủ quan lẫn cả khách quan
Nhưng
luôn chủ thể phải toàn
Tự
mình hiểu biết chính mình mới cao
Như
hiểu biết xác thân sinh lý
Rồi
bên kia tâm lý, tinh thần
Ứng
vào kỹ thuật mọi phần
Giúp
đời được mãi tiến càng thêm lên
Tất cả đó tạo thành lịch sử
Của
thảy đều xã hội khách quan
Từ
ngàn năm trước mọi đàng
Đến
tương lai vẫn rõ ràng khác đâu
Đều
nhận thức con người làm chủ
Mà
bên trong trí tuệ đầu vào
Dẫu
còn lắm cái mơ hồ
Như
là định mệnh cũng nào lạ chi
Định
mệnh hiểu điều gì tiền định
Nhằm
lẫn cho xã hội, cá nhân
Hay
là số mệnh mỗi người
Lồng
trong tổng thể gộp đều số chung
Kiểu
con thuyền bồng bềnh trên nước
Cốt
do tay vững lái người chèo
Khách
quan hợp thảy vẫn đều
Thác
ghềnh mỗi đoạn hay trời gió mưa
Làm
nhận thức mãi đều cần thiết
Để
giúp nhằm lèo lái ở đời
Nếu
không tăm tối chỉ đều
Kiểu
toàn mù quáng khác nào đi đêm
Khiến
tri thức cần luôn là vậy
Nó
phát sinh từ bởi mọi nguồn
Đầu
tiên kinh nghiệm trải toàn
Sau
là khoa học phải càng thêm vô
Lại
có cái thảy đều siêu nghiệm
Giúp
trở thành cái biết riêng tư
Khó
truyền người khác từ đầu
Biệt
truyền bởi vậy kiểu đều siêu nhiên
Đó
hiểu biết siêu hình đâu khác
Đến
cả điều triết học tìm ra
Cũng
như tôn giáo cộng vào
Giống
điều mạc khải ai nào không hay
Thành
hiểu biết nói hoài không hết
Vẫn
do đều nhận thức con người
Thấp
cao luôn có ở đời
Tùy
theo lãnh vực đâu nào giống nhau
Nhưng
tất cả luôn đều cần thiết
Đều
góp vào cuộc sống nhân văn
Giống
như hoa vạn sắc màu
Trăm
hoa đua nở có nào thừa chi
Có
hoa đẹp hoa thì cho trái
Điều
khác hơn nhận thức thảy đều
Cái
nào cũng ích cho người
Cái
nào cũng ích cho đời tự nhiên
Bởi
người với tinh thần vô hạn
Nơi
cuộc đời hữu hạn đa đoan
Khiến
cho hiểu biết quý toàn
Mái
chèo đó để đẩy đò qua sông
(III)
Vả
nhận thức vẫn thường ba dạng
Từ
thấp, trung đến mức lên cao
Thấp
trung cảm tính rạt rào
Cả
về thị hiếu trộn vào đầy thôi
Làm
nhận thức dễ đều lệch lạc
Khó
thảy đều chuẩn xác chỉnh chu
Dễ
thành mất lẽ công bằng
Nghiêng
về điều lợi khác nào chủ quan
Nhận
thức cao thiên về lý tính
Có
đều người trí thức khách quan
Hay
nhà khoa học thảy toàn
Cả
nhà triết học thêm càng cao hơn
Nhận
thức cao chuộng về nguyên lý
Nhằm
tìm ra quy luật ở đời
Thảy
đều tổng quát khác nào
Ứng
vào xã hội lẫn đều tự nhiên
Thành
nhận thức nhằm vào lợi ích
Nếu
không đều kề cận cũng xa
Lẫn
toàn đến cả bao la
Cả
điều trừu tượng hoặc là siêu nhiên
Khiến
nhận thức có hai loại dạng
Toàn
thiết thân hay thảy vô tư
Thiết
thân thuộc mức thường tình
Vô
tư khoa học bao đều khách quan
Nên
nhận thức thuộc phần quần chúng
Cần
mở mang nâng cấp thường đều
Đó
là lý tưởng Tây Hồ
Ngày
xưa dân trí muốn nhằm phát huy
Đó
ý hướng của nhà chí sĩ
Cốt
yêu dân yêu nước mà thôi
Không
mong lợi ích riêng mình
Đẩy
lùi dân trí nắm quyền vào tay
Ngài
muốn cả khuếch trương dân khí
Hai
điều này nhất thiết đi đôi
Dân
hèn nhận thức bọ giòi
Có
đâu để giúp nâng cao chính mình
Vậy
xã hội nhân văn thiết yếu
Đều
luôn cần dân chủ tự do
Để
không ai thảy đè đầu
Mà
cùng bình đẳng mọi người phát huy
Cả
xuất bản cũng như báo chí
Phải
đều thành công cụ tự do
Giúp
nâng nhận thức mọi người
Độc
quyền lũng đoạn còn nào ra chi
Vì
nhận thức luôn đều quyết định
Xã
hội thành phát triển hay không
Bởi
đều tri thức làm nền
Chiếm
càng đa số khiến càng phát huy
Thời
xưa khác thời nay phải khác
Sức
mạnh xưa đao, kiếm, cung, tên
Kiểu
như Mông Cổ vang rền
Vẫn
là sức mạnh thảy toàn hoang sơ
Ngày
nay hướng đều vào trí tuệ
Đời
văn minh nhận thức trước tiên
Mới
thành hàm lượng lâu bền
Tương
lai tiến tới nhờ toàn thế thôi
Cả
nhận thức làm nên kinh tế
Bởi
đều cần kỹ thuật tạo nền
Bởi
như nhận thức cùn mằn
Chỉ
toàn lạc hậu đời nào tiến đâu
Nên
đất nước muốn toàn giàu mạnh
Phải
đều từ nhận thức cá nhân
Mỗi
người một chút góp thành
Mới
đưa tổng thể được càng lên cao
Cả
chính trị cũng nào đâu khác
Vì
cần đều xã hội lồng vào
Có
đâu kiểu đứng một mình
Biến
thành xương xẩu quyền hành riêng tư
Khiến
chính trị tách ra xã hội
Hóa
thảy đều chính trị nói suông
Biến
thành chính trị tầm ruồng
Đè
đầu thiên hạ để mình làm vua
Kiểu
chính trị độc tài là thế
Dù
độc tài bất cứ lẽ nào
Ngu
dân vẫn chỉ tầm phào
Tuyên
truyền lừa dối cốt mình cố ngôi
Muốn
nhận thức thảy đều bóp méo
Nhằm
ngu dân xạo xự tuyên truyền
Còn
đâu chân chính nhãn tiền
Mà
nhằm xuyên tạc mọi điều trước sau
Khiến
lịch sử sai lầm là thế
Đến
cả như sử học còn đâu
Đều
nhằm nhào nặn thảy hầu
Đầu
dân lũng đoạn khiến đều ngu si
Còn
biết thảy điều chi đất nước
Biết
điều chi dân tộc của mình
Mà
đều mắc bã tuyên truyền
Phản
hầu sự thật để mình tung hô
Kiểu
như thế còn nào nhân bản
Còn
nào đâu nhận thức công tâm
Khiến
toàn chỉ có mê lầm
Nối
đuôi cả thảy chỉ thành triển miên
Nhận
thức sai nào còn chính đáng
Kiểu
thảy đều ống rỗng vậy thôi
Đời
toàn đâu có nội dung
Khác
sao dẫn thảy bầy mù đi đêm
Cho
cứu nước lại toàn hại nước
Hoặc
chỉ nhằm lợi dụng nhân quần
Tuyên
truyền lừa dối mọi phần
Khiến
dân ngu tối đặng mình lên cao
Khiến
nhận thức phản đều như vậy
Triệt
hạ nền xã hội căn cơ
Đã
thành phản động khác nào
Ngược
dòng lịch sử khó còn tiến lên
(IV)
Thành
ngày xưa Mác sai thấy rõ
Bởi
đưa ra chủ thuyết cùn mằn
Chứa
đều mê tín dị đoan
Phản
toàn nhận thức nay càng thấy ra
Trước
hết ca độc tài vô sản
Gồm
thảy trong hai vế đều sai
Bởi
nào vô sản tinh hoa
Độc
tài lại thảy hóa ra hại toàn
Bởi
bản năng con người đều có
Dùng
độc tài lạm dụng khác đâu
Phản
toàn nhận thức trước sau
Nuôi
dân theo kiểu bò trâu lạ gì
Sai
thứ hai Mác nhằm vật hóa
Cả
cuộc đời nhân loại khác sao
Cấp
bằng vật chất chỉ đều
Còn
đâu có chỗ nào cho tinh thần
Nên
đời hóa chỉ còn chính trị
Khiến
nhân quyền, văn hóa lờ đi
Mao
Trạch Đông quả lạ gì
Hô
toàn quyền lực phải hoài đỉnh cao
Bảo
chính trị phải trên đầu súng
Thật
kiểu toàn phản động thảy đều
Lại
coi trí thức cục phân
Vốn
đều từ Mác mà nhằm suy ra
Bởi
Mác nói độc tài vô sản
Cũng
thủ tiêu cả thảy nhân quyền
Triệt
tiêu dân chủ tự do
Để
nhằm thiểu số nắm quyền sát sinh
Phản
nhận thức bùn sình là vậy
Bởi
Mác đều mê tín dị đoan
Cơi
toàn giai cấp công nhân
Trở
thành sứ mệnh hoang đường lạ chi
Do
tin nhảm thảy điều biện chứng
Từ
Hegel mà lại hiểu sai
Lộn
tâm với vật chỉ hài
Vật
thành biện chứng ai nào chẳng kinh
Như
tảng đá triệu năm đứng đó
Có
khi nào biện chứng ra cây
Cả
Trần Đức Thảo cùi đày
Để
thành cuồng tín hại đời ra chi
Lại
Các Mác càng thêm suy thoái
Hô
ngàn năm đạo đức lạ gì
Đều
toàn tư sản bỏ đi
Thế
vào vô sản mới thì tiến lên
Kiểu
phản lại thảy toàn truyền thống
Bứt
đi hầu sợ chỉ nhân văn
Đã
toàn xuyên suốt ngàn năm
Mới
làm đạo lý loài người phát huy
Thành
Mác quả khác gì tà thuyết
Bởi
vì trong nhận thức đều sai
Căn
cơ chẳng có chút nào
Mà
toàn cảm tính thảy đều tùy nghi
Mọi
nhận thức khác gì xuyên tạc
Cốt
tin vào cứu cánh biện minh
Không
hay cứu cánh bùn sình
Bởi
nhằm ảo tưởng lâu đài xây nên
Đó
chưa nói bị toàn lợi dụng
Kẻ
nhân danh, cơ hội thảy vào
Cá
nhân hiện tượng có đều
Danh
từ huyễn ảo bịp càng dân ngu
Thành
nhận thức phải luôn chính xác
Nhận
thức sai hệ lụy đều sai
Khác
chi sai toán bán trâu
Bởi
vì nhận thức không sâu hại toàn
Cả
nhận thức biến toàn bị nhiễu
Cố
ý làm cho thảy dân ngu
Chỉ
còn kiểu có lù đù
Óc
đầu bã đậu dễ mình chỉ huy
Khiến
đều thảy cá mè một lứa
Kiểu
hóa thành xã hội bầy đàn
Mất
đi mọi thứ nhân quyền
Còn
nào độc lập còn nào tự do
Thành
tóm lại vấn để nhận thức
Của
loài người quan trọng vô cùng
Đó
càng một thứ nhân quyền
Ngang
đều quyền sống lẽ nào khác đâu
Bởi
con người quý nhờ nhận thức
Không
đều hơn loài vật chút chi
Chỉ
còn ăn ngủ lạ gì
Khác
chi chuột chũi nằm đều trong hang
Đó
nhận thức nhân quyền là vậy
Cũng
còn là lẽ sống thảy cao
Giúp
nhau nhận thức khác nào
Vẫn
hoài trách nhiệm con người tự do
Mà
đó cũng khác sao đạo đức
Giúp
mọi người lương thiện tiến lên
Khiến
thành bổn phận đều hằng
Mọi
người hướng đến cuộc đời văn minh
Đấy
nhân loại thật tình là thế
Luôn
lấy điều nhận thức làm nền
Văn
minh khiến mãi vững bền
Ngàn
năm phát triển nhân quần tiến lên
Mới
giải phóng thảy đều nhân loại
Dựa
vào luôn nhận thức làm đầu
Con
người nhân bản trước sau
Ngày
càng thăng tiến phải hầu vậy thôi
Bởi
thân xác chỉ đều vật chất
Có
đều luôn cảm giác đơn thuần
Còn
phần nhận thức tinh thần
Mới
là văn hóa cao toàn khác sao
ĐẠI
NGÀN
(16/01/22)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét