TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 363
THỰC TẾ XÃ HỘI ĐẤT
NƯỚC
TA TRONG NGÀY HÔM NAY
Ngày nay đâu khác ngày xưa
Vẫn đều quy luật thảy toàn như nhau
Tức là cơ chế con người
Tạo thành mọi sự vốn từ ở đây
Con người xấu tốt dở hay
Cũng như cơ chế độc tài tự do
Độc tài dầu chỉ một người
Hay là đảng phái cũng nào khác chi
Còn về xấu tốt cá nhân
Vẫn cùng kết quả vạn lần sai đâu
Chính quyền mà thảy người hay
Mới thành ích lợi quốc gia lạ gì
Còn như người xấu khác chi
Lại không chế ngự chỉ toàn hại thôi
Thành ra pháp luật khác nào
Nếu không hiệu quả cũng là ở đây
Độc tài mới khác tự do
Tự do dân chủ đẻ ra dân quyền
Còn đều dân mất thảy quyền
Chỉ thành tệ nạn nhân quyền còn đâu
Nhưng xưa Các Mác hồ đồ
“Đấu tranh giai cấp” cho đều hay ho
Lại điều mê tín ai ngờ
Chỉ toàn cảm tính nay thành nhảm thôi
Bởi vì khoa học có đâu
Mà toàn ảo tưởng kiểu đều chủ quan
Tạo nên xã hội rối toàn
Trở thành lạc hậu thụt lùi khác chi
Cả như “cộng sản” ích gì
Chỉ niềm mơ hão nay thì đúng đâu
Trăm năm đâu kết quả nào
Kiểu nhằm cưỡng chế dễ sao mà thành
Thế nên các nước văn minh
Tự do dân chủ đã thành ưu tiên
Cốt nhiều sáng kiến cá nhân
Cộng thêm “tư bản” mới hoài khách quan
Liên Xô xưa đã sai toàn
Gồng vào “tập thể” đều càng tiếu lâm
Hi sinh thảy hết nhân văn
Đi theo “ảo tưởng” cuối cùng sụp luôn
Cả như Trung Quốc cũng buồn
Ép dân ra nước vẫn đều nghèo xơ
Phải đành “đổi mới” tới giờ
Chơi đều “tư bản” mới toàn giàu lên
Đó là nguyên lý thấy liền
Còn sai nguyên lý nhãn tiền thành hư
Kiểu đều chỉ thảy lừ nhừ
Động cơ sai thiết kế thì chạy sao
Thành nên Nguyên lý, Con
người
Hai điều quan hệ phải đều có nhau
Nên dầu thiếu một tốt đâu
Huống chi thiếu cả thảy càng toàn sai
Xưa ta theo gót Liên Xô
Cũng như Trung Quốc mãi hoài đến nay
Trong khi thuyết Mác giả cầy
Mà dân đâu dám dễ nào nói lên
Độc tài độc đảng lềnh khênh
Chỉ đều ca ngợi “Bác Hồ muôn năm”
Hay đều dốt nát làm quan
Có đâu công chính nước non cần gì
Thành nên thực tế khác chi
Con đường đã trật thì đi đường nào
Lại hoài nhắm mắt “tự hào”
Đúng là đất nước coi nào ra chi
Coi dân cũng có quý gì
Mà vì quyền lợi mình đều mới to
Chỉ nhằm phe nhóm ra trò
Hay là lợi ích dồn cho số người
Phần đông dân chúng đều nghèo
Tạo nên xã hội eo sèo lạ chi
Khiến cho đất nước được gì
Mà đều khẩu hiệu chỉ thì ba hoa
Lương tâm gió táp mưa sa
Hay toàn chó gặm cũng nào khác đâu
Dân toàn dám nói lời nào
Cũng như báo chí thảy đều ngậm tăm
Cốt nhằm chỉ nói một chiều
Hùa theo phe cánh hay đều nịnh suông
Thành nên nghĩ lại mà buồn
“Bác Hồ” có lỗi hay không lạ nào
Dân đều mù mịt khác đâu
Trải bao thế hệ quả mèn đéc ơi
Nước ta như thể hỏng rồi
Dẫu cho thực chất buộc cần hoan hô
Mác Lê cái mũ cái mũ chụp vào
Có ai dám vứt dễ gì được đâu
Vậy nào độc lập tự do
Mà đều “quán tính” kiểu hoài như xưa
Thành nên lịch sử lạ chưa
Ngàn năm văn hiến nay hoàn trẻ con
Trưởng thành đâu có gì toàn
Dân thành nô lệ chỉ càng vậy thôi
Khác đâu thế hệ hôm nay
Nếu không giúp nước lỗi còn ngàn năm
Sau này lịch sử trách toàn
Dẫu thành có hối muộn màng còn chi
Bởi người yêu nước có gì
Mà toàn yêu Đảng Bác thì vậy thôi
Hay yêu đều chỉ Mác Lê
Quan tâm thực chất đến nào nước non
Khiến đều mồm mép thảy toàn
Hay nhằm ngoài miệng chỉ càng đáng thương
Ai gây nên nỗi trường
Sau này sẽ biết đó toàn là ai
TẾU NGÀN
(09/10/20)
**
“MỘT LÀ HAI LÀ”
Một là điệu hổ ly sơn
Hai là chắp cánh cho trăn lạ gì
Vậy nhưng dân có biết chi
Việc điều Thanh Nghị rời thì Kiên Giang
TIẾU NGÀN
(09/10/20)
**
NGHĨ VỀ CHỮ “THUỘC
ĐỊA”
“Địa” là đất có khác nào
“Thuộc” là phụ thuộc thảy vào người ta
Khiến cho không có chủ quyền
Nhưng dân vẫn được nhãn tiền tự do
Bình thường sinh hoạt khác đâu
Trong toàn xã hội có chi hẹp hòi
Tức so chính quốc khó bì
Nhưng đâu có thảy độc tài tuyệt nhiên
Nên thành phát triển vẫn toàn
Tùy theo điều kiện của mình mà thôi
Nhưng do nước mất chủ quyền
Mọi người yêu nước đều hoài đấu tranh
Tới khi quyền trả về mình
Nhiều nơi lạc hậu lại thành như xưa
Càng thêm có nạn độc tài
Cộng vào tham nhũng quả hài khác đâu
Thành ra nhìn trước ngó sau
Tại mình tất cả có nào tại ai
Trước ngu mất nước phải rồi
Sau ngu lạc hậu tự ta hại mình
Khác chi đời vẫn linh tinh
Anh hùng chẳng có mà đều khùng điên
Bất tài thành nói huyên thiên
Phỉnh dân chán nãn cũng liền hay chi
TẾU NGÀN
(09/10/20)
**
NGƯỜI THUẬN TAY
TRÁI
VÀ NGƯỜI NHÓM MÁU O
Trời sinh nhiều cái buồn cười
Khiến điều ngược ngạo ra thành tự nhiên
Như người có nhóm máu o
Hay đều tay trái có nào giống ai
Cả khi trùng khớp khác sao
Thuận vưa tay trái máu O cộng vào
Thành nên thắc mắc thế nào
Miễn đều sự thực mới hoài khách quan
Dĩ nhiên cha mẹ di truyền
Nhưng con đột biến thì đều tính sao
Kiểu ông Trời muốn tào lao
Hay đôi khi kiểu chơi cha lạ gì
Di truyền dẫu luật thường khi
Nhưng điều ngoại lệ mới thì có luôn
Dễ đâu mà độc tài nào
Nên cần linh hoạt mới hoài tự do
TẾU NGÀN
(09/10/20)
**
TRẺ EM VIỆT SO VỚI
MỸ
Việt Nam sản phẩm bốn ông
Cả non thế kỷ nên còn ra chi
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp lạ gì
Lùa theo xã nghĩa chỉ thì kiểu thôi
Còn như ở Mỹ có đâu
Bởi vì nước Mỹ hoàn toàn tự do
Từ Washington tới Linhcoln
Họ đều toàn bậc vĩ nhân anh hùng
TẾU NGÀN
(09/10/20)
**
TRUYỀN THỐNG QUÂN
CHỦ
VÀ THÓI QUEN PHONG
KIẾN
Con vua thì lại làm vua
Con sãi ở chùa lại quét lá đa
Dầu là đó chỉ con rơi
Nhưng ta dựng dậy nó lên mấy hồi
Con quan cũng vốn khác nào
Ta dung hoán chuyển cũng vào đấy thôi
Cả như con sãi ở chùa
Quốc doanh vẫn hóa ra toàn thành quan
Đúng là lịch sử đâu oan
Dân quyền không có hẳn toàn vậy thôi
Bởi đều nhúm nhỏ trên đời
Nắm quyền tác quái dân nào hay đâu
Cũng may Internet mở ra
Khó nào giấu được người ta điều gì
Tiền nhiều qua Mỹ lạ chi
Học hành ngoại quốc về vào quan to
TẾU NGÀN
(09/10/20)
**
SỰ ỦNG HỘ TT. TRUMP
Việc này hẳn chỉ tự nhiên
Bởi vì uy tín nghiêng về Trump
Con người đúng đắn đàng hoàng
Làm nhiều việc tốt khiến càng đáng khen
Thành ra những kẻ lăng nhăng
Tìm đường phá bĩnh chỉ hằng vậy thôi
Tiểu nhân luôn có trên đời
Bởi đồ hạ đẳng có nào khác chi
Trong khi dân Mỹ lạ gì
Da đen cũng thế đa phần thích Trump
Cả người đứng đắn Việt Nam
Cũng đều kiểu thế trừ quân ba xàm
Thành nên chuộng kẻ đàng hoàng
Vẫn luôn là kẻ đàng hoàng lạ đâu
Còn mà ngược lại khác sao
Lưu manh thường thích những thằng lưu manh
TIẾU NGÀN
(09/10/20)
**
THỜI XƯA THỜI NAY
Thời xưa con gái hiền ngoan
Thời nay con gái chỉ toàn chanh chua
Bao năm “cách mạng” chẳng đùa
“Đổi đời” cho đến cả về nữ sinh
Nhìn vào mà thảy giật minh
Múa quyền tập thể nữ sinh khác nào
Nắm đầu giật tóc ào ào
Lại còn lên gối “tự hào” ta ngon
TẾU NGÀN
(09/10/20)
**
NGHỊCH LÝ CON NGƯỜI
VÀ NGHỊCH LÝ XÃ HỘI
Miệng đều ra rã tới nay
Chưởi “thằng Đế quốc” có ai không tường
Thật ra nhằm chỉ gạt lường
Của tiền tom góp mọi đường lẽn qua
Xưa Tàu nay cả đến ta
Trạch Đông, Lê Duẩn có mà khác chi
Gần trăm năm quả lạ gì
Dậy toàn cán bộ y sì kiểu thôi
Ở ngoài “chưởi Mỹ” trên môi
Toàn “Con hổ giấy” gạt đời thảm thương
Biến dân mù quáng mọi đường
Riêng trong cán bộ lo thường kế sâu
Kiếm nhanh tiền bạc cho mau
Thân nhân đi trước bắc cầu chắc đi
Rồi ta có dịp sẽ vào
Sống đời sung sướng ai nào biết đâu
Bao năm tưởng thảy kế cao
Nên toàn cái miệng rêu rao bên ngoài
Đến giờ kết quả lềnh toàn
Hầu con quan lớn Mỹ càng chui qua
Nhưng giờ Mỹ chẳng mù lòa
Trump chận lại thế cờ quả cao
Làm bao cán lớn nghẹn ngào
Vì nay “cộng sản” hết đường “mã qui”
TẾU NGÀN
(09/10/20)
**
VỀ MỘT CHUYỆN HI HỮU
Một em bé chòi bú trên xác mẹ
Giữa Mùa hè đỏ lửa năm 72
Ngay bên trên chính Đại lộ kinh hoàng
Một quân nhân quân cụ qua nhìn thấy
Bé gái ấy chỉ vừa 4 tháng tuổi
Anh chạy ngang liền ẳm bé lên tay
Giấu vào trong chiếc nón lá rách cời
Rồi cứ thế băng qua cầu Mỹ Chánh
Trao Thiếu úy thuộc thủy quân lục chiến
Vứa là người giúp anh tại đây
Ngay giữa khi đang cấp tập hành quân
Nhận em bé chuyển ngay vào trại trẻ
Kế sau đó 41 năm trường bặt tín
Cuối cùng thì manh mối cũng bày ra
Đó một ngày tháng tư năm 2013
Người Thiếu úy qua California dự cưới
Tên anh thật chính là Trần Khắc Báo
Được trao tay cháu bé gái ngày xưa
Liền vọt lên chiếc jeep chạy vù ngay
Qua lửa đạn về Phong Điển 20 cây số
Trao lại nữ quân nhân nhằm phụ trách
Thuốc về Phòng xã hội ở nơi đây
Thủ tục lo cho bé được đủ đầy
Sau suốt trọn cả một ngày thiếu sữa
Và hiện giờ bé là Trần Ngọc Bích
Đang mang lon Trung tá của Hoa kỳ
Kimberly Mitchell chẳng lạ gì
Được qua Mỹ do ông bà James nhận lãnh
Từ một trại mồ côi nơi Đà Nẵng
Khi đến xin các dì phước đã nuôi
Đúng là điều kỳ diệu của cuộc đời
Đâu ai biết đó chính là định mệnh
Nên cuộc sống quý ở lòng nhân đạo
Cứu con người trong mọi lúc hiểm nguy
Còn chiến tranh giết chóc có lạ gì
Đó chỉ thảy luôn là điều phi lý
Dẫu nhân danh mục đích nào đi nữa
Vẫn dễ đều gian dối ở bên trong
Trong khi điều cao nhất vẫn con người
Khó thể có mọi vật nào hơn được
NGÀN TRĂNG
(08/10/20)
**
NGUYỄN DU VÀ HẬU THẾ
Đoàn Thị Điểm thôi thì chẳng nói
Bởi thuần về song thất thuở xưa
Còn mà lục bát Nguyễn Du
Mãi nay hậu thế khó ai nào bằng
Mấy trăm năm quả hằng sáng tỏ
Lời Tiên Điền vốn nói ngày xưa
Ba trăm năm nữa dẫu thừa
Ai trong thiên hạ khóc về Tố Như
Khiến lục bát thiên tài có khác
Vài trăm năm mới thấy một người
Nguyễn Du đúng bậc thiên tài
Thơ toàn như suối chảy ngoài thiên thai
Còn hậu thể dẫu nhằm bắt chước
Dễ bao người đạt được thế đâu
Mà đều sạn sỏi chỉ hầu
Kiểu toàn cóc nhái khó nào thiên nga
Bởi nghệ thuật chân tài mới có
Đâu phải nào thủ thuật giả danh
Vô duyên hóa chỉ rành rành
Thảy đều vụng dại có thành ra chi
Dầu lục bát hay thơ dạng khác
Tính ra thì hậu thế đều thua
Kiểu như “thơ mới” chỉ đùa
Vẫn đều bầy trẻ chơi đùa lạ đâu
Thành nước ta ngoài thơ cổ điển
Duy đỉnh cao lục bát Nguyễn Du
Còn sau đều thảy lù đù
Bởi đâu tài bộ Tố Như sánh bằng
Nói tóm lại tầm thường hết thảy
Bởi dễ đâu tìm được thi nhân
Do vì thi pháp không rành
Nên hầu ngôn ngữ chỉ thành bá vơ
Bởi vì thơ phải giàu ý tưởng
Sau mới nhờ vần điệu phát ra
Tạo nên nhạc tính hài hòa
Phải đâu lăp chữ đặt vần được sao
Vần hay điệu chỉ đều ngoại cả
Nhưng chất thơ mới thảy trong tim
Như hoa tỏa đậm mùi hương
Có đâu hoa giả chất thơm tạt vào
NGÀN THƠ
(08/10/20)
**
ẢO TƯỞNG CỦA CÁC
MÁC
Mác xưa ảo tưởng rõ ràng
“Thiên đường cộng sản” nghĩ toàn tới nơi
Bởi cho “Tư bản tự chôn”
Thành nên “giai cấp công nhân” cầm quyền
Đó điều mê tín thảy đều
Tin vào “biện chứng” tầm phào Hegel
Gạt đời một bận tênh hênh
“Độc tài vô sản” tiến hành mọi nơi
Thảy vì Mác chỉ trỗ trời
Nói đều bậy bạ hiểu chi con người
Biết nào mấu chốt bản năng
Nếu tiêu dân chủ chỉ bằng đạp nhau
Liên Xô quả đã thấy rồi
Bảy mươi năm ấy bao điều tan thương
Triệt toàn những kẻ hiền lương
Thành phần tạp nhạp lại thường ngoi lên
Nhân dân rên siết lềnh khênh
Nao đâu dám nói phải đành vậy thôi
Khiến 20 triệu con người
Lưu đày hoặc giết chỉ vì thẳng ngay
Lại như Trung Quốc khác sao
Đảng viên nay cũng vai trăm triệu người
Đó thành thiểu số cầm hèo
Lùa đàn cừu thảy đông toàn tỷ tư
Từ năm 1949 đến chừ
Dân đều tán thán đã từ 71 năm
Bị đều trấn áp tuyên truyền
Giả đò đóng kịch ngoài nhằm hân hoan
Liên Xô bởi vậy sụp toàn
Nay còn Trung Quốc mơ màng như xưa
Nhằm hầu quyền lợi đảng viên
Như “giai cấp mới” ai liền không hay
Đều cùng cấu kết lẫn nhau
Để 90% trong số của đều Ủy viên
Trung ương trở xuống nhãn tiền
Có thân nhân thảy định cư hoa kỳ
Thật là trơ trẽn lạ gì
Khiến giờ Mỹ mới phải cần ra tay
Cấm đảng viên “cộng sản” từ nay
Không cho được đến định cư Hoa kỳ
Lòi ra lỗi Mác khác gì
Thành phần lợi dụng chỉ đều vậy thôi
Dùng quyền bóc lột nhân dân
Cuối cùng quan lớn có tiền chuồn đi
Thành đều giả dối lạ gì
“Độc tài” lót ổ khác chi buồn cười
Dân toàn bị trói tay rồi
Chỉ vì “độc đảng” tha hồ tác oai
TẾU NGÀN
(08/10/20)
**
CÕNG BẠN ĐẾN TRƯỜNG
Mười năm cõng bạn đến trường
Hoàn toàn tự nguyện mọi đường thanh cao
Đó là nhân phẩm khác nào
Làm không toan tính hành vi vô cầu
Giờ thi thiếu điểm Y khoa
Chỉ 0,25 điểm thật là đớn đau
Nhưng mà có mắt ông Trời
Tự nhiên cứu vớt cho người nghĩa nhân
Dẫu sao có đứa bần thần
Bảo rằng như vậy là không công bình
Đúng là não trạng bùn sình
Chỉ nòi ích kỷ vì mình khác đâu
Sống không nghĩa khí trên đời
Nhưng ai may mắn thì đều cạnh tranh
Tiểu nhân trong dạ đã thành
Khó mà gột rữa nên đành khinh thôi
TẾU NGÀN
(08/10/20)
**
CHÍNH TRỊ LÀ GÌ ?
Thật thì chính trị là gì
Chỉ đều quyền chính có đàng hoàng không
Đàng hoàng xã hội luôn trông
Bởi vì nó ích cả trong lẫn ngoài
Trong làm trật tự hẳn hòi
Tạo nguồn hạnh phúc mọi người đều vui
Ngoài thì hiệu quả ngoại giao
Nhiều nơi mỹ cảm thêm còn nễ nang
Còn trường hợp chẳng đàng hoàng
Dân trong ta thán bên ngoài khinh khi
Vậy đâu “chính trị” còn gì
Mà thành tà trị chỉ khi buồn cười
Từ xưa Khổng tử nói rồi
Bảo rằng “chính giả” có nào sai đâu
Tức đều pháp luật hẳn hòi
“Cầm quyền ngay chính” buộc hoài tuân theo
Thành ra nhân trị không cao
Mà cần pháp trị mới hầu khách quan
Nên xưa Vua nắm quyền toàn
Nhưng nhờ Kẻ sĩ dưới quyền giúp vua
Đó đều lựa chọn tinh hoa
Gồm toàn nguyên khí quốc gia tuyển vào
Nên dù nhân trị chẳng sao
Bởi vì pháp trị vẫn lồng vào trong
Với câu “pháp bất vị thân”
Minh quân thánh thiện lợi dân vẫn toàn
Qua thời dân chủ không oan
Tự do bình đẳng thêm càng văn minh
Dân dùng lá phiếu của mình
Chọn người lãnh đạo để làm việc việc công
Nhờ vào bầu phiếu tự do
Không hay gian dối hoặc trò lưu manh
Bởi vì Phân lập tam quyền
Mọi người kiểm soát đi liền với nhau
Làm cho xã hội Tây Âu
Cũng như Bắc Mỹ văn minh có thừa
Được luôn phát triển lên hoài
Người dân hạnh phúc có ngoài vậy đâu
Tức là chính trị xứng hoài
Dựa trên khoa học luôn đều khách quan
Được nhờ nghiên cứu đàng hoàng
Tránh xa cảm tính mới càng chính danh
Khiến đều lý tính tạo thành
Dựa trên văn hóa với nền văn minh
Giữ gìn truyền thống chính mình
Nghìn năm thừa kế nền đều vững nguyên
Dựa trên tri thức vô biên
Nhưng tinh chế lại thành nguyên lý toàn
Khiến cho khoa học muôn vàn
Không hề cứng nhắc mà toàn tự nhiên
Thành nên uyển chuyền khắp miền
Tùy vào điều kiện để nhằm thích nghi
Lấy đều luật pháp làm nghì
Lấy đều phương pháp đúng khi trong ngoài
Không cần bó hẹp lạc loài
Mà luôn chính sách từng ngày mới ra
Công bằng xã hội chan hòa
Dựa vào thuế khóa thảy đều thông minh
Không hề áp bức dân mình
Mà dùng khoa học cốt điều hòa nhau
Khác chi chính trị trước sau
Chỉ là “quản lý” có đâu quyền hành
Nhiệm kỳ quy định rõ ràng
Không ai lợi dụng để toàn “làm vua”
Không coi dân chỉ “của chùa”
Tự mình bóp nặn mà đều tôn dân
Đó là dân chủ thật tình
Có đâu giả dạng mị dân chút nào
Trong khi Các Mác tào lao
“Độc tài vô sản” chỉ thành toàn ngu
Đưa ra học thuyết ruồi bu
“Đấu tranh giai cấp” thiên thu dại khờ
Làm cho xã hội mịt mờ
“Độc tài đảng trị” ai ngờ vậy sao
Lại thêm mê tín dựa vào
Tôn thờ “sứ mạng công nhân” điên khùng
Bởi ai đều cũng con người
Được toàn bình đẳng và toàn tự do
Nhưng tùy hoàn cảnh phân công
Tạo nên xã hội cái guồng máy chung
Nên chi “giai cấp” hợp cùng
Chỉ đều hình thức biểu trưng bên ngoài
Triệt đi đâu có dễ nào
Mà cùng hòa hợp mới đều nhân văn
Trong khi Các Mác lố lăng
Nghĩ điều vớ vẩn tạo đời đảo điên
Hóa thành lợi dụng liên miên
“Nhân danh giai cấp” cầm quyền chủ quan
Khác chi tà thuyết hại toàn
Gạt đều nhân loại đã gần trăm năm
Nên thành chính trị chính em
Mà không khoa học trở nên tà quyền
Đời thành chỉ có huyên thiên
Đâu còn chính đáng đều liền thấy ngay
Trong khi chính trị từ xưa
Muốn toàn chính đáng phải đều do dân
Tức dân cần có thực quyền
Tự mình bầu cử lựa đều người hay
Giúp mình thay mặt hàng ngày
Tạo nên luật pháp trước sau công bằng
Phải đều đa đảng thăng bằng
Đảng là công cụ để kìm lẫn nhau
Có đâu lại “đảng cầm quyền”
Khiến thành mút chỉ cà na quả hèm
Thành nên Các Mác quá quèn
Tư duy bậy bạ kiểu đều lạc xon
Gạt làm nhân loại héo hon
Nói tay phản động cũng đâu khác nào
Bởi toàn ảo tưởng ào ào
Làm đời tù đọng có nào ra chi
Ngày nay thế giới vứt đi
Coi như giẻ rách cũng thì vậy thôi
Thành nên khoa học ở đời
Mới luôn nhân bản lẫn đều chính danh
Còn mà ngụy biện loanh quanh
Kiểu như Mác viết chỉ thành bá vơ
Hại đời đều thảy mịt mờ
Trở thành tội lỗi đã gần trăm năm
Làm cho nhân loại vong thân
Đó là tội Mác ngàn thu vẫn còn
NGÀN PHƯƠNG
(08/10/20)
**
THƠ ĐÚNG NGHĨA SO VỚI
THƠ KHÔNG ĐÚNG
NGHĨA
Đã thơ thì phải có vần
Bởi vì không vậy chỉ thành văn xuôi
Cho dầu viết dưới dạng thơ
Đọc vô chỉ thấy lơ mơ làng nhàng
Nên thơ phải có thể, vần
Hay là tiết điệu, vạn phần tự nhiên
Để thành nghệ thuật đầu tiên
Rồi sau mới tới điều gì nội dung
Cả hai trong một đều cùng
Còn như thiếu một đâu thành ra thơ
Tản văn câu ngắn câu dài
Cố đem ghép lại có thành thơ sao
Nên chi thơ dẫu bao câu
Đọc lên phải thấy chất thơ rõ ràng
Tức là nghệ thuật mượt mà
Đọc lên xuôi rót khác nào mật ong
Thấy đều dẽo quẹo ở trong
Đâu như nước ốc chạy quanh bên ngoài
Thành nên tố chất phải hoài
Hay là thi pháp phải điều đầu tiên
Còn thơ nhằm nói huyên thiên
Nội dung lãng nhách đâu ghiền được sao
Mà cần cái chất bên trong
Kết cung nghệ thuật ngữ ngôn bên ngoài
Thơ hay đâu cốt chỉ vần
Nhưng không vần điệu có nào thơ hay
Không vần thơ dở toàn đều
Còn vần trục trặt cũng nào ra thơ
Dẫu thơ phương tiện bên ngoài
Còn tâm hồn mới cái làm thơ hay
Hồn thơ lai láng tràn đầy
Có nào thợ lắp ráp vần được sao
Thành nên lục bát Nguyễn Du
Như dòng suối chảy thiên thu đẹp đều
Bởi do vần điệu chỉnh toàn
Chất thơ nghệ thuật luôn càng tự nhiên
Vừa rồi một kẻ huyên thiên
Chê Kiều lắm chỗ “trật vần” hết trơn
Thật là kiểu kẻ ba lơn
Vịt con chê mẹ đều toàn vụng đi
Khác gì là kẻ đại ngu si
Tiên Điền đâu có lắp vần làm thơ
Mà thơ tuôn chảy chỉ đều
Vần như mạch suối gắn vào khách quan
Khiến thơ lục bát hay toàn
Chính là nhạc tính dịu dàng ai hơn
Có đâu so kẹ từng vần
Kiểu như thợ vụng bộ cần nói sao
Nhưng nhà thơ lớn khác nào
Câu thơ ra trước rồi vần đến sau
Khiến thành muốn viết bao nhiêu
Thơ luôn chẳng hết tùy theo đề tài
Chê Kiều hóa chỉ khôi hài
Kiểu thằng trẻ nít chê thầy văn chương
Cố đem so sánh từng vần
Thật toàn nhảm nhí vạn phần lạ đâu
Bởi do nhạc tính khác nào
Như dòng suối chảy chân nhằm bước lên
Đâu cần cố ý đặt vần
Mà vần tự nó mỗi lần tuôn ra
Nguyễn Du đúng một thiên tài
Thành thơ lục bát kiểu chơi dễ dàng
Thơ luôn như kẻ chơi sang
Có đâu loại thứ điếm đàng giả danh
Thành thơ hay ở chân thành
Đùng như công cụ để mình diễn ra
Tâm hồn chất chứa bên trong
Tinh thần đó cũng gọi là chất thơ
Trong khi Tố Hữu vật vờ
Thơ phần nhiều kiểu làm trò lạ đâu
Ráp vần đặt vận cầu âu
Toàn như đứa trẻ quệt màu khác chi
Phần nhiều nhìn thảy vụng về
Mới làm lục bát thành vè tưởng hay
Đọc vào đều thảy chỏi tai
Dạng thơ nghịch nhĩ người xưa vẫn cười
Lại khi bí quá trên đời
Hữu chơi theo kiểu đặt thành tự do
Hay là thơ mới líu lo
Hóa thành chỉ nửa văn xuôi trong đều
Khiến thơ giống kiểu đều lèo
Y như ba rọi toàn nghèo ý thơ
Thành ra tựa kiểu dại khờ
Tự mình hóa thảy thợ thơ khác nào
Vả chăng nhân cách đâu cao
Viết nhiều thơ nịnh nghẹn ngào hơn ai
Đọc lên chỉ thấy thêm hài
Trở thành tư tưởng nghèo hèn có chi
Ngợi ca lãnh tụ li bì
Thật đều nhếch nhác nhiều khi buồn cười
Khiến nên trong suốt cuộc đời
Chỉ thơ “Từ Ấy” số người mới khen
Thật ra cảm tính lằng nhằng
Kiểu nhằm mơ hão có bằng được ai
Trong khi thơ cốt tự mình
Trên nhiều phương diện thật tình mới hay
Dầu là thơ chỉ vật chơi
Nhưng chơi có luật mới đều thành nhân
Còn thơ phá luật mọi phần
Hay thơ phi luật có cần nói sao
Ngoài ra nhân cách thế nào
Cũng thơ thế ấy bởi “người là thơ”
Nên xưa nói bởi cha ông
“Thơ là người” đó vạn lần lạ đâu
Đọc thơ biết thảy người hầu
Đọc Kiều hiểu rõ thế nào Tố Như
Ba trăm năm mãi đến chừ
Có bao người khóc lạ chi nữa nào
Tiên Điền xưa phải tự hào
Dư niên tam bách hậu đồ hữu tri
Bởi tài năng có khác gì
Như cây cổ thụ sống hoài ngàn năm
Vậy thơ cần có nội dung
Mới thành đúng nghĩa lạ lùng gì đâu
Lại thêm nhạc tính khác nào
Đều tùy thể loại của thơ hẳn rồi
Như thơ mới, thơ tự do
Hay thơ cổ điển vẫn đều toàn hay
Miễn là nhạc tính tròn đầy
Hay là thi pháp bậc thẩy tạo nên
Đó đều nghệ thuật vững vàng
Dễ đâu xếp chữ đặt vần được sao
Mà tùy vần điệu thế nào
Bởi người vận dụng chẳng hề tính toan
Một bài thơ đẹp hoàn toàn
Phải thơ đúng nghĩa khiến càng nâng niu
Chứa đều nghệ thuật mọi chiều
Tinh hoa ngôn ngữ toát đều nơi đây
Nói chung thơ muốn toàn hay
Phải đầy nghệ thuật có mà nói sao
Tự nhiên nhạc tính đưa vào
Dễ đâu giả tạo làm phiền người xem
Bởi vì nhạc chính là vần
Nếu không có nó ai cần chi thơ
Thà rằng đọc tảng văn xuôi
Còn hơn lịu địu với thơ chẳng vần
THƠ NGÀN
(07/10/20)
MỤC LỤC
14299.
THỰC TẾ XÃ HỘI ĐẤT NƯỚC TA TRONG NGÀY HÔM NAY (09/10/20)
14300.
“MỘT LÀ HAI LÀ” (09/10/20)
14301.
NGHĨ VỀ CHỮ “THUỘC ĐỊA” (09/10/20)
14302.
NGƯỜI THUẬN TAY TRÁI VÀ NGƯỜI NHÓM MÁU O (09/10/20)
14303.
TRẺ EM VIỆT SO VỚI MỸ (09/10/20)
14304.
TRUYỀN THỐNG QUÂN CHỦ VÀ THÓI QUEN PHONG KIẾN (09/10/20)
14305.
SỰ ỦNG HỘ TT. TRUMP (09/10/20)
14306.
THỜI XƯA THỜI NAY (09/10/20)
14307.
NGHỊCH LÝ CON NGƯỜI VÀ NGHỊCH LÝ XÃ HỘI (09/10/20)
14308.
VỀ MỘT CHUYỆN HI HỮU (08/10/20)
14309.
NGUYỄN DU VÀ HẬU THẾ (08/10/20)
14310.
ẢO TƯỞNG CỦA CÁC MÁC (08/10/20)
14311.
CÕNG BẠN ĐẾN TRƯỜNG (08/10/20)
14312.
CHÍNH TRỊ LÀ GÌ ?
(08/10/20)
14313.
THƠ ĐÚNG NGHĨA SO VỚI THƠ KHÔNG ĐÚNG NGHĨA (07/10/20)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét