Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 360

 

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 360

 

 

VỀ TÂM LÝ NGƯỜI VIỆT

 

Đánh giá đúng thảy đều rất khó

Người Việt hèn hay vốn hùng anh

Cách nào vẫn trật banh chành

Nhìn qua lịch sử mới thành rõ hơn

 

Bởi yếu hèn ngàn năm đô hộ

Lại anh hung đuổi được giặc Tàu

Dưới thời Pháp thuộc khác sao

Trăm năm hoàn cảnh giống nhau vẫn đều

 

Nay “Cộng sản” thêm càng rõ nữa

Toàn “cứ ra ngõ gặp anh hùng”

Khác chi lời Phạm Văn Đồng

Hoàng Sa mất mẹ chẳng hèn hay sao

 

Từng cá nhân cũng đâu có khác

Phần lớn đều ích kỷ hẹp hòi

Chỉ ưa tâng bốc bề ngoài

Khoái theo danh hão lẽ nào không ngu

 

Thành nó thảy thiên thu là vậy

Khen hay chê đều giống như nhau

Chẳng qua hoàn cảnh trong đời

Hóa rồng hay cá chỉ nằm dưới hang

 

Dẫu người Việt thông minh thừa có

Nhưng vẫn đều cái khó bó khôn

Dễ thành nhu nhược thảy càng

Nếu vì toàn trị độc tài chụp lên

 

TIẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

THÂN PHẬN NGƯỜI LÍNH

 

Từ ngàn xưa đã làm người lính

Thảy cầm bằng chết trận khác sao

Bởi đâu lùi lại được nào

Hay vì nghĩa vụ phải đều tiến lên

 

Giáp trận tiền có ai chẳng sợ

Hết đường lui đâu sợ nỗi gì

Một điều mình giết nó đi

Hai điều nó giết mình thì vậy thôi

 

Thành phong thảy anh hùng đều dối

Khác gì đâu ngôn ngữ lọc lừa

Phỉnh người phải chết càn bừa

Nếu không tự họ có điều quan tâm

 

Tình yêu nước chỉ khi tự thức

Đâu phải do vì bởi tuyên truyền

Vong thân kiểu đó nhãn tiền

Cả trong ý thức lẫn ngoài súng gươm

 

MƯA NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

MẤY THẰNG ĐỂU CÁN

 

Chúng nhằm chưởi Trump mạt hạng

Nhưng đều toàn kiểu bọn lưu manh

Óc đầu chó má kết thành

Nghe qua đã thấy não đầy cứt heo

 

Chẳng qua bọn chúng lèo đến mức

Thân mình người đầu chó khác chi

Mới toàn sủa đổng lạ gì

Để ăn cứt chủ làm điều chủ sai

 

TẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

NGÔN NGỮ VÀ CON NGƯỜI

 

Loài người khác vật nơi đâu

Chính nơi ngôn ngữ chỉ hầu tự nhiên

Dẫu đều biểu hiện âm thanh

Nhưng nơi vật chỉ ở trong nghèo nàn

 

Tiếng kêu công cụ mọi đàng

Nhưng nơi loài vật khác xa con người

Con ong chỉ múa lạ nào

Còn như con kiến đều quờ râu nhau

 

Con gà gáy sáng hoặc chiều

Còn loài khỉ vượn hú đều rừng sâu

Con người nào có vậy đâu

Bởi vì ngôn ngữ thảy hầu nhân văn

 

Chứa trong ý nghĩa luôn hằng

Nhưng dao hai lưỡi vật bằng được sao

Tức cần dối trá đưa vào

Tuyên truyền chính trị quả nào hay chi

 

Giết người gươm súng lạ gì

Nhưng rời ru ngủ mê ly nào bằng

Tin vào vẫn chết nhăng răng

Đó là ngôn ngữ cho rằng là cao

 

Tuy nhiên ngôn ngữ khác nào

Ngôi nhà người vẫn chui vào chui ra

Khiến nên dụng chạm ta bà

Nếu ngôi nhà chật hóa ra buồn cười

 

Khác chi ngôn ngữ con người

Có đều hai mặt ai cười được không

Mặt trong dẫu thấy cùng không

Mặt ngoài lừa dối dễ đều lộ ra

 

Thành nên ý tưởng ta bà

Gắn theo ngôn ngữ đều hoài tự nhiên

Thảy từ vỏ não ra liền

Nhưng đường vào lại nơi toàn con tim

 

Nên khi ngôn ngữ im lìm

Đó là ý nghĩa của điều vô ngôn

Nhưng khi bạo động dập dồn

Lại đều ngôn ngữ của phường lưu manh

 

Nên chi khó kết luận thành

Bởi vì ngôn ngữ luôn đều khác nhau

Khi đơn giản khi hồ đồ

Khi thì tẻ nhạt khi vào trong tim

 

TẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

“TỬ VI” LUẬN GIẢI

 

Tử Vi gồm thảy 12 cung

Tương đồng 12 tháng vô cùng thông minh

Một đời gồm ác phúc tinh

Kết chung toàn bộ đem ra chia đều

 

Mỗi cung đều có ít nhiều

Nhưng nhằm kết hợp lại thành lớp lang

Từng nơi tốt xấu có toàn

Vẫn đều hai bộ ác cùng phúc tinh

 

Chúng cùng tương tác thật tình

Tạo nên kết hợp coi như  điều hòa

Khác chi xã hội con người

Hai bên tốt xấu nằm kề liền nhau

 

Còn thêm phân định trước sau

Cung Thân cung Mệnh kết vào cung Thê

Cung Danh Nô bộc mọi bề

Cả cung Tật ách đề huề mỗi nơi

 

Đâu toàn sao tốt được vào

Mà sao xấu tốt xen đều với nhau

Tiểu nhân quân tử khác đâu

Để cùng chế ngự trước sau mọi điều

 

Tiểu nhân đông phải hại nhiều

Khiến cho quân tử bị đều mờ đi

Tạo nên kết quả lạ gì

Đó điều cộng hưởng thấy khi chỉ thường

 

Lại thêm nguyên lý nghịch thường

Tốt mà hãm địa hóa thành hung tinh

Trong khi sao dẫu ác tinh

Rơi vào hãm địa biến toàn tốt ra

 

Vậy nên đừng nói ba hoa

“Tử vi” khoa học có mà lạ sao

Kiểu đều toán học khác nào

Duy toàn phép toán thảy đều tượng trưng

 

Cũng tổ hợp cũng chia phân

Cũng nhân hệ số khiến thành đều hay

Có điều thầy giỏi đoán sâu

Còn như thầy dỏm khác đâu đoán mò

 

Khác chi xã hội lạ nào

Phạm trù khoa học đưa vào trúng ngay

Chỉ xưa Các Mác ta đây

Tin toàn “duy vật” luận thành kiểu ngu

 

TẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

TIẾNG VIỆT, TIẾNG TRUNG

 

Hai đàng đều khác hẳn nhau

Tuy rằng có giống về điều đơn âm

Thế nhưng tiếng Việt nói xuôi

Còn Tàu đọc ngược tính từ hiển nhiên

 

Thành nên chớ vội huyên thiên

Cho là Việt tộc vốn xưa từ Tàu

Nghe ra nghịch lý thế nào

Mà cần tìm hiểu phải đều khách quan

 

Tiếng Nam thuộc hệ Môn-khmer

Có đâu lại gốc “Tráng-đồng” được sao

Lại như tiếng Việt lạ nào

Càng ngày càng khác với toàn Trung Hoa

 

Tàu thường lệ thuộc bao la

Dân ta độc lập khác xa cách Tàu

Thực dân Tàu vẫn khác nào

Cạnh Tàu chủ yếu ta thường nạn nhân

 

Giờ đây cả đến Mác Lê

Tàu toàn lệ thuộc có đâu khác gì

So ra hai phía lạ chi

Tàu đều nô bộc quá nhiều hơn ta

 

Học giả Tàu cứ ba hoa

Nhưng nào có biết dân mình là ai

Óc đầu phụ thuộc dài dài

Từ người ngoại tộc rõ nào khác chi

 

TẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

THẢ DIỀU ĐỒNG QUÊ

 

Đồng quê các bé thả diều

Thật là êm ả và đều nên thơ

Cũng điều ta mãi nhớ hoài

Đã gần thế kỷ có nào đâu quên

 

Tự mình dán chú diều con

Rồi đem ra thả ruộng đồng gió lên

Thật là hạnh phúc êm đềm

Con diều tự chế khiến càng thần tiên

 

GIÓ NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

THƠ

 

Thơ hay nhờ bởi hai điều

Một là nghệ thuật hai là tâm tư

Nghệ thuật giỏi thơ thành cao giá

Tâm tư sâu thơ được trường tồn

 

Tức thơ từ bởi tâm hồn

Còn đều ngôn ngữ bên ngoài quý chi

Tâm hồn phải thảy đều cao khiết

Chẳng làm thơ cốt nhắm về mình

 

Thành nên ngôn ngữ linh tinh

Kiểu thơ ba rọi thật tình ra chi

Đọc lên thấy chỉ vè là có

Đâu chút thơ nào ló ra sao

 

Luôn thơ vần điệu cần hầu

Nếu không vần điệu dễ nào ra thơ

Thơ còn phải tâm hồn quảng đại

Dạ tiểu nhân khó có thơ hay

 

Thơ yêu đất nước đồng bào

Với lòng thành thật mới càng là thơ

Thơ nịnh nọt kiểu như Tố Hữu

Chỉ là thơ giả dối bề ngoài

 

Nên thơ đi với con người

Con người cao cả thơ hoài mới hay

Thơ chỉ kiểu như anh cán bộ

Hoặc tình yêu thấp kém tốt gì

 

TẾU NGÀN

(02/10/20)    

 

**

 

KIỂU TỰ DO Ở MỸ

 

Mỹ là một nước tự do

Nên đâu hạn chế thảy nơi con người

Kẻ khôn kẻ dại khác nào

Được quyền bộc bạch có nào cấm ai

 

Cuối cùng lựa chọn cử tri

Mới điều đáng nói mỗi khi đi bầu

Trừ khi gian dối khác nào

Độc tài trái lại mọi đương có luôn

 

Thành ra nước Mỹ chẳng buồn

Dở hay tranh luận tạm thời xong thôi

Và hoài nước Mỹ đâu tồi

Truyền thông thổ tả lại ngồi luận suông 

 

Khác chi nhân loại thảy buồn

Thường thì cóc nhái oôm oôm vẫn nhiều

Còn người đúng đắn biết điều

Phần đông im lặng càng đều đáng chê

 

TẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

TRANH LUẬN

 

Điều tranh luận phát từ tim óc

Tim óc xoàng tranh luận làm sao

Vậy nên Trump dẫu thế nào

Cũng từ tim óc mình đều tuôn ra

 

Trái ngược lại Biden tếu táo

Muốn phủ đầu địch thủ hay chi

Trump phải chặn tức thì

Truyền thông thổ tả nhân đây la rùm

 

Thành nên bọn điên khùng có khác

Có còn đều công chính nữa đâu

Mà đều kiểu dạng “phe tao”

Tào lao thiên địa chỉ đồ lạc xôn

 

Nay nước Mỹ sống còn buộc phải

Cần dựa vào nhân cách Trump

Nếu vào tay bọn điên khùng

Sẽ rồi lụn bại nói gì nữa sao

 

TIẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

VỀ SỰ TRANH LUẬN GIỮA

T.T. D.TRUMP VÀ J. BIDEN

 

Qua nhiều lần đọc diễn văn

Trump chứng tỏ tài năng có thừa

Lại toàn tâm huyết hơn ai

Biden xoàng xỉnh khó bằng chút chi

 

Nhiệt tâm nhiệt huyết khác gì

Trump phải tỏ ra người trên cơ

Ngắt lời đâu có đợi chờ

Những điều mạ lỵ phía từ Biden

 

Truyền thông lại kiểu thờn bơn

Hay loài “khuynh tả” nhắm vào Trump

Bôi tro trát trấu điên khùng

Còn nào ý nghĩa con người thẳng ngay

 

Nên phe Dân chủ xưa rày

Đã càng lộ mặt mỗi ngày lạ sao

Hạng người hầu chỉ tào lao

Nếu vào Bạch Ốc khác nào tai ươn

 

Vậy nên sáng suốt mọi đường

Kỳ này dân Mỹ phải bầu Trump

Nhất là người gốc Việt Nam

Đừng nghe tà đạo kiểu quàng kiểu xiên

 

Vừa qua từng thấy nhãn tiền

Loại người bạo loạn ngữa nghiêng lạ gì

Đi đêm cùng với nước ngoài

Thảy đều hạ cấp còn nào hay đâu

 

TẾU NGÀN

(02/10/20)

 

**

 

THƠ KIỂU LUNG TUNG

 

Thơ nhằm toàn nói lung tung

Thiếu đều vần điệu chẳng khùng lắm sao

Đọc lên chỉ giống cào cào

Bay toàn loạn xạ đâu nào ra thơ

 

Phạm Ngọc Thái bảo “tượng trưng”

Gạt đời lếu láo “điển hình” được đâu

Đọc vào muốn mữa lộn nhào

“Người Đàn Bà Trắng” thảy đều vô duyên

 

Lại đem đấu hót huyên thiên

Lời tay Trần Đức khùng điên quả nào

Khen bài thơ đó toàn cao

“Khả năng sống mãi trường tồn thời gian”

 

Khác chi miệng lưỡi đĩ toàn

Tưng lên “văn học là đây nước nhà”

Đúng đều não trạng ba hoa

Không hay miền Bắc gian tà vậy ư

 

TẾU NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

TỪ CỘNG HÒA “NHÂN DÂN”

ĐẾN CỘNG HÒA “XÃ HỘI CN”

 

Thật ra đều một mà thôi

Chỉ nhằm “chủ nghĩa” hay tư “nhân dân”

Nhưng mà hiểu “khác” mọi phần

“Nhân dân quần chúng” đâu cần nói sao

 

Từ nguyên khởi thảy do thuyết Mác

Đó đều nhằm “giai cấp đấu tranh”

“Thiên đường cộng sản” phải thành

“Thời kỳ quá độ” cần hoài vượt qua

 

Mác tin chắc vào điều “biện chứng”

Đến hầu như mê tín dị đoan

“Công nhân sứ mạng” thảy toàn

Làm nên lịch sử huy hoàng khác đâu

 

Mà đó chỉ “công nhân vô sản”

Loại thảy đều giai cấp khác ra

Trước tiên Trí Phú Địa Hào

Đào lên tận gốc khoét vào tận sâu

 

Tùy tình thế mà hầu uốn éo

Nhưng chẳng lơi nguyên lý cuối cùng

Thành ra đời mãi lùng nhùng

Bởi thành thiểu số nắm quyền “nhân danh”

 

Do từ gốc thành phần tứ xứ

Nhằm dựa vào “thuyết Mác” đấu tranh

Mượn đều “giai cấp công nhân”

Cốt nhằm tham vọng cá nhân khác nào

 

Đời sao lại làm vua không thích

Từ ngàn xưa mãi tận đến giờ

Khác chi ông Mác vật vờ

Nói điều ngược lại loài người lạ đâu

 

Khiến nó thảy trật hầu chân lý

Thảy toàn sai nguyên tắc từ đầu

Quên đi bản chất con người

Còn làm “vật hóa” nữa hầu khác chi

 

Người với người xóa toàn bình đẳng

Cả tự do dân chủ còn nào

Chỉ lùa vào thảy một chiều

Dám ai đi ngược mới đều thành ra

 

Để kết cục Liên Xô tan rã

Chỉ còn vài ít nước mịt mờ

Khiến thành ông Mác bơ vơ

Vì đều trái khoáy ai ngờ được sao

 

TẾU NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

MỘT THỜI HUY HOẮC

 

Cả miền Bắc một thời huy hoắc

Từ bốn lăm cho đến năm tư

Chiến khu về đến Hà Thành

Gò vô “tính đảng” nào toàn khác chi

 

Nó bao quát thảy đều cuộc sống

Mọi vùng miền đến mọi phạm vi

Mọi ngành mọi việc lạ gì

Chiến tranh, lao động đều thì vậy thôi

 

Cả giáo dục còn gò hơn nữa

Tính đảng ra còn “tính nhân dân”

Rồi nhằm “hiện thực” mọi phần

Đi lên “chủ nghĩa” rần rần trước sau

 

Nhưng đó tự Liên Xô đến cả

Hay Đông Âu cán bộ mang về

Cả luôn Trung Quốc sau này

Người mình đều chỉ cái bình đựng thôi

 

Thành đâu khác vong thân một thuở

Có dễ chi bản thể chính mình

Ngàn năm văn hiến thật tình

Bây giờ hóa thảy bùn sình hẳn nhiên

 

Hở một chút là đem phê phán

Ngay cả mang “đấu tố” công khai

Thành nên xã hội thảy hài

Biết bao thế hệ bị hoai đến cùng

 

Sau Bảy lăm Miền Nam cũng thế

Vẫn đều nơi bổn trước soạn ra

Khác gì lịch sử ta bà

Liên Xô sụp đổ vẫn mà đâu thôi

 

Thành đúng quả một thời huy hoắc

Nó phủ lên toàn cõi Việt Nam

Bốn lăm cho đến Bảy lăm

Rồi từ buổi đó bây giờ còn luôn

 

Đều sản phẩm của Liên Xô cũ

Lại người mình cứ thảy tự hào

Anh hùng chỉ kiểu tự phong

Có đâu độc lập có nào tự do

 

Thành “ý hệ” nhiều trò lý thú

Ông Mác xưa đâu ngỡ thế sao

Ông Lê chắc cũng bất ngờ

Mình thành thượng đẳng trên đời mọi nơi

 

Triệt loài người nhân văn đều thảy

Chỉ trừ ra có mảng Tây Âu

Việt Nam Trung Quốc khác nào

Đều là sản phẩm từ ngoài đưa vô

 

Phải thành thật hoan hô Lê Mác

Nghĩ ra điều “giai cấp đấu tranh”

Viễn mơ buộc phải tán thành

Liên Xô rã đám đâu đành bỏ đi

 

Giờ lớp trẻ quả đều ngơ ngẩn

Chỉ lớp già lần lượt ra đi

Về nơi Lê Mác lạ gì

Coi miền “cực lạc” phương trời xa xôi

 

Chỉ để lại đời toàn thực tế

Giống con thuyền quay quắt lênh đênh

Ráng nhằm chèo chống khỏi chìm

Đó là “định hướng” xưa nào khác chi

 

TẾU NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

TRANH CÃI VÀ TRANH LUẬN

Ở TRONG CUỘC ĐỜI THỰC TẾ

 

Người ta sở dĩ cãi nhau

Bởi điều sai đúng trước sau vậy mà

Kiểu như mất trộm con gà

Hai bà hàng xơm tụt quần chưởi vung

 

Còn về lãnh vực cao hơn

Tùy theo độ khác nhau lạ gì

Kẻ già con nít chấp chi

Người khôn đứa dại thảy khi buồn cười

 

Vậy nên tranh luận ở đời

Tùy vào trường hợp hay tùy phạm vi

Cãi nhau đầu gối ích khi

Chỉ lòi cái dốt ngu si vậy mà

 

Nên cần tầm cỡ đều nhau

Mới vì chân lý trước sau tranh hùng

Còn như ra ngõ gặp khùng

Làm thinh ngoảnh mặt mới thành kẻ khôn

 

TẾU NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

CHUYỆN CƯỜI XHCN

 

Nó đều xuất phát từ Nga

Vô cùng phong phú người ta mang về

Hay toàn đến hết chỗ chê

Đọc cười mà khóc não nề lắm thay

 

Còn bao chuyện nữa bên Tàu

Nhưng nào so sánh được đều bên Nga

Bởi vì nguồn gốc sâu xa

Tạo thành mọi sự chính là ở đây 

 

TẾU NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

“THEO SỐNG, CHỐNG CHẾT”

 

Một thời não trạng ngô nghê

Đánh nhau chí tử dầm dề khác đâu

Mỗi khi lính Bắc công đồn

Nói toàn câu ấy kinh hồn lính Nam

 

Thật ra họ chỉ cười đều

Nghe hoài phát chán đó điều lạ chi

Bởi nào ý nghĩa có gì

Chỉ làm khẩu hiệu để thì xông lên

 

Hồi xưa đánh Pháp đâu hơn

Tiếp theo đánh Mỹ vẫn toàn thế thôi

Trèo lên tuốt đến ngọn dừa

Để nhằm đái xuống ai nào tin không

 

Hay đòi đánh đến lai quần

Kiểu như bà Định lẫy lừng thuở xưa

Ngày nay ai cũng biết thừa

Giữa điều sự thật với ngoài khác nhau

 

Đánh nhằm “ý hệ” đã lâu

Phe ta có thảy Tàu Nga dự vô

“Trường Sơn xẻ dọc” khác sao

Kiểu anh Tố Hữu ào ào nịnh suông

 

Thành nên nghĩ lại cũng buồn

Một thời dân tộc y uông khác nào

Nhất là lớp trẻ ào ào

Đi B “giải phóng” đồng bào Miền Nam

 

Thật đều tâm lý oái oăm

Không đi đâu được phải toàn bắt thôi

Tuyên truyền ai cũng hiểu rồi

Nên vì cái sống có nào khác chi

 

Vậy thì “theo sống” lạ gì

Còn mà “chống chết” úp đều hai bên

Cuối cùng Miền Bắc vang rền

“Đẩy” vào chiếm trọn được toàn Miền Nam

 

TẾU NGÀN

(30/9/20)

 

**

 

SỰ HIỂU LẦM QUÁ TAI HẠI

VỀ TỪ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”

                  

                     (I)

 

Từng người kết hợp lại thành

Tạo ra xã hội mọi phần tự nhiên

Cá nhân đơn vị trước tiên

Làm ra xã hội chỉ điều đến sau

 

Cá nhân luôn khác mỗi người

Dẫu cùng cha mẹ một dòng sinh ra

Di truyền tiềm ẩn không xa

Nhưng vì hoàn cảnh vẫn là khác nhau

 

Cả về tính khí mỗi người

Có ai toàn giống trên đời này đâu

Đại cương hai lớp khác nhau

Lớp đều người tốt lớp toàn ra chi

 

Thành nên đạo đức lạ gì

Chính là yếu tố làm nên con người

Lại thêm năng lực ở đời

Dựa vào học tập hay điều trời cho

 

Thành nên xã hội tiến xa

Khi nào tập hợp tinh hoa lại đều

Hay điều quan trọng là gì

Giúp người thảy tiến mới toàn nhân văn

 

Tạo đều cơ hội công bằng

Không phân giai cấp chẳng do giàu nghèo

Hễ ai có chí giúp đều

Để thành hữu ích cho đời mai sau

 

Làm đời tiến mãi đâu suy

Giống như cây lớn phải thì trổ hoa

Để sau cho trái la đà

Ích chung cả thảy chẳng nào riêng tư

 

Loài người cũng vậy lạ chi

Văn minh văn hóa tiến thì ngàn năm

Khắp nơi mỗi nước đều toàn

Tiếp luôn truyền thống đàng hoàng mới hay

 

Đó là “xã hội” tròn đầy

Đó là “chủ nghĩa” mới hầu tự nhiên

Tức đều thảy mãi khách quan

Không hề đảo lộn mà toàn tiến lên

 

Thương người như thể thương thân

Tình yêu đồng loại cũng như đồng bào

Giúp nhau phát triển thế nào

Tránh điều ích kỷ lẫn điều bất công

 

Nhưng xưa ông Mác toàn ngông

Cho đều “vật chất” quả không ra gì

Khác nào tư tưởng ngu si

Khiến làm xã hội còn gì nghĩa sao

 

Để đều ngu tối lộn nhào

“Đấu tranh giai cấp” quả điều chí nguy

Tưởng rồi “cộng sản” thảy khi

Làm thành “chủ nghĩa” chỉ thì bá vơ

 

Ngụy danh “xã hội” ai ngờ

Cho là “bước thấp” để rồi tiến lên

Thật ra kiểu chỉ bông phèn

“Bày đàn” cả đám con người còn đâu

 

Khiến thành Các Mác chỉ ngu

Hay là một gã thiên thu dại khờ

Phỉnh toàn nhân loại vật vờ

Cả bao đất nước đẫn đờ đi theo

 

Cuối cùng kết quả chỉ lèo

Tưởng nhầm “xã hội” hại đời biết chi

Nước ta cũng phải lâm li

60 năm “trí thức” ra gì nữa sao

 

Chỉ đều tầng lớp cào cào

Một chiều nịnh bờ ào ào hơn ai

Có đâu xã hội tinh hoa

Mà toàn xa cạ nào ra nỗi gì

 

                     (II)

 

Thành ra trách nhiệm lạ chi

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp còn gì nữa sao

Bốn “ông” ai dám nói nào

“Độc tài vô sản” thảy đều trùm lên

 

Tạo toàn não trạng tênh hênh

Kiểu đều cuồng tín lênh đênh lạ gì

Tới giờ mới chút khác đi

Từ ngày “đổi mới” được thì mở ra

 

Nhưng đều vẫn chỉ ba hoa

Còn trong thực chất đều theo Nga Tàu

Bởi toàn cán bộ học về

Đứt cha truyền thống ta từng ngàn xưa

 

Thành nên đất nước lạ chưa

Thảy đều hỏng cả nay chưa tỉnh hồn

Toàn hoài bổn cũ mõi mòn

Của ngày Pắc Pó Bác về từ Nga

 

Ngồi trong hang đá dịch ra

Toàn đều lịch sử đảng đoàn Liên Xô

Tuyên truyền “chủ nghĩa” khác  nào

Hiểu lầm “xã hội” có nào lạ đâu

 

Thay cho xã hội vì đời

Lại thành “vì đảng” chỉ hoài vậy thôi

“Niềm tin” dó thảy một chiều

Không hề đối thoại khiến đều ngu dân

 

Có đâu báo chí mọi phần

Thông tin dễ có ngập tràn được sao

Thế thì “xã hội” thế nào

Thế thì “chủ nghĩa” tào lao còn gì

 

Khiến dân mọi mặt hóa nghèo

Trừ dòng “quan lớn” mới đều cơ ngơi

Thành nên chính Mác “đầu trò”

Đưa toàn nhân loại xuống bờ vực sâu

 

Hiểu đều toàn dỏm khác đâu

Thành ra chân lý biết sao mà rờ

Con người đều chỉ lờ khờ

Toàn là não trạng vật vờ khác đâu

 

Có chi tự chủ lấy mình

Còn đâu sáng suốt thông minh nữa nào

Triệt toàn dân chủ tự do

Chỉ còn nhóm nhỏ “đẩy theo một chiều”

 

Khác chi đất nước tiêu điều

Lại hô sáng chói lẫn đều vinh quang

Thành ra trách nhiệm rõ càng

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp bốn người đầu tiên

 

Khác chi gạt thảy dân mình

Tưởng là “đuổi Pháp” lại thành “theo Nga”

Giờ Liên Xô đổ cái xòa

Thành ra công cốc vốn là vậy thôi

 

Hi sinh cho mấy cũng rồi

Cả người lẫn của thảy đều trôi xa

Cả nâu đâu đã tỉnh ra

Bởi thành “quán tính” khó mà đổi thay

 

Cho nên chỉ sự hiểu nhầm

Làm hư lịch sử khiến thành oái oăm

Chỉ do thuyết Mác đều toàn

“Độc tài vô sản” mới càng hẩm hiu

 

Trong khi xã hội nhiều chiều

Mới là xã hội thảy đều nhân văn

“Một chiều” chỉ có nhố nhăng

Mác thành tội ác loài người khác sao

 

ĐẠI NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

CON GÁI, ĐÀN BÀ

 

Đàn bà kiểu tựa cái cây

Nhỏ thì mơn mỡn lớn đều sum xuê

Cho hoa cho trái đề huề

Cây già xơ xác hẳn rồi tự nhiên

 

Chỉ vì chức vụ thiêng liêng

Nối nòi truyền giống cho phường đàn ông

Đó hoài quy luật phải không

“Đấu tranh giai cấp” Mác toàn tên ngu

 

TẾU NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

LÊ ĐÌNH KÌNH VÀ CON

“BÒ ĐỎ” NGUYỄN THỦY

 

Lê Kình xưa vốn đảng viên

Bởi tranh chấp đất phải liền mất thân

Đạn ghim vào ngực rần rần

Lại còn mổ bụng vạn lần thảm thương

 

Thôi thì cũng rõ mọi đường

Chuyện sau còn đó tõ tường lạ chi

Nhưng loài “bò đỏ” biết gì

Dẫu con Nguyễn Thủy danh là “Luật sư”

 

Bảo rằng “thằng đó” nên treo

Đặng mà tùng xẻo noi gương cho đời

Thật là não trạng sáng ngời

Tuyên truyền nhiễm bẩn hại người khác đâu

 

Dân ta quả đã dãi dầu

50 năm nhiễu loạn còn sao con người

Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp phải rồi

Đã làm di hại cho dân nước ta

 

Chỉ vì đắm đuối Nga Hoa

Đã thành “cuồng tín” ba hoa tuyên truyền

Toàn dân tộc thảy mọi miền

Óc đầu đều mất nay nào bằng ai

 

Thành ra “danh tiếng” chỉ hài

Nếu danh giả dối sau này còn chi

Trăm năm xóa hết lạ gì

Hay người mắng chưởi nhiều khi cũng buồn

 

DẶM NGÀN

(01/10/20)

 

**

 

NGUYỄN DU VÀ TRIẾT HỌC

 

Nguyễn Du chẳng phải triết gia

Thành nên tư tưởng sa đà có đâu

Nhưng là bậc đại thi hào

Tư duy triết học lặn vào bên trong

 

Khiến ông ông đều thảy duy tâm

Tin Trời cai quản mọi điều gần xa

Có Trời thành mới có ta

Nên tin định mệnh hẳn là khác sao :

 

“Ngẫm ra muôn sự tại Trời

Trời kia bắt phải làm người có thân

Bắt phong trần phải phong trần

Cho thanh cao mới được phần thanh cao”

 

Nàng Kiều bởi vậy khác nào

Một đời lận đận đều do mệnh Trời

Tài hoa bạc phận hơn người

Má hồng buộc phải một thời lao đao

 

Hệt như Cung Oán từ đầu

Trời làm gió bụi má hồng truân chiên

Người xưa đều thảy nhãn tiền

Duy tâm thường có tự nhiên lạ gì

 

NGÀN MÂY

(30/9/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ CHÍNH TRỊ

 

Kìa xem hòn đá ù lì

Nó toàn vật chất chỉ thì vậy thôi

Nắng mưa đều chuyện của trời

Thận phân hòn đá cần nào biết chi

 

Hay nhìn đó quả cái cây

Dẫu lay trong gió đứng hoài chỗ thôi

Dễ đâu thay đổi được nào

Bởi vì thực vật biết đòi điều chi

 

Con trâu con chó lạ gì

Vì là động vật chỉ thì biết ăn

Chủ cho nào có đòi chăng

Dắt đâu đi đó chỉ hằng vậy thôi

 

Nhưng còn về phía con người

Vấn đề chính trị luôn đều tự nhiên

Khác chi không khí chung quanh

Mỗi lần hít thở phải thành cần luôn

 

Vậy nên vô tứ đều buồn

Hệt như loài vật còn đâu con người

Quay lưng chính trị trên đời

Hóa như con gián còn nào lạ chi

 

Hễ ai động đậy bò đi

Nhưng loài giun dế thảy khi buồn cười

Làm cho đánh mất con người

Bởi điều nhân cách của mình còn đâu

 

Quyền giao hết thảy cho người

Nhân quyền đều mất khiến đời buồn hiu

Khác chi sống kiểu về chiều

Qua ngày đoạn tháng tiêu điều nhân gian

 

Hệt như một tảng băng toàn

Đời hoài lạnh lẽo chờ ngày tan đi

Vậy nên chính trị lạ gì

Đó là quyền lợi thảy khi của mình

 

Được dùng lá phiếu để bầu

Cho người đại diện mình làm việc chung

Đó quyền đân chủ tự do

Không ai được cấm ý riêng tự mình

 

Còn mà kiểu sống lình xình

Quyền người nắm hết thật tình ra chi

Có đâu ý kiến chút gì

Kiểu như ong mối thảy khi tôi đòi

 

Trong khi ai cũng con người

Được đều bình đẳng được toàn tự do

Quyền chi ai cỡi lên đầu

Mình thành nô lệ giữa đời khác chi

 

Đó là thân phận cu li

Vong thân cả đám còn gì nhục hơn

Thành ra kiểu chỉ ba lơn

Sợ đều chính trị bao người Việt Nam

 

Biến thành tâm lý trễ tràng

Trăm năm nô lệ Pháp toàn khác đâu

Ngàn năm đô hộ giặc Tàu

Chúng đều cưỡm mất cái đầu còn chi

 

Mất quyền chính trị thảy khi

Mà không quan thiết khác gì ngu ngơ

Tự mình bị hóa ra khờ

Ngại điều tranh đấu ai ngờ vậy sao

 

Còn đâu ý nghĩa đồng bào

Còn đâu yêu nước được nào nữa không

Sống như “tầm gởi” một dòng

Tiêu luôn dân tộc sẽ ngày đâu xa

 

Thành nên xưa mới Tây Hồ

Đề cao Dân khí khác nào vậy đâu

Bởi vì Dân khí hàng đầu

Khiến làm đất nước luôn hầu tự do

 

Còn đều Dân khí nằm co

Khác chi nô lệ dành cho chình mình

Khác chi Dân trí thật tình

Chính là đầu mối mọi điều trước tiên

 

Dân ngu do bởi tuyên truyền

Hiểu đâu dối trá biến đều dân ngu

Thành nên chính trị ở đời

Triệt nguồn dối trá mới thành nhân văn

 

Triệt nguồn độc đoán đều hằng

Mới thành tự chủ mới toàn tự do

Còn mà “tin kiểu một chiều”

Khác gì chính sách nhắm làm dân ngu

 

Thành nên đời vẫn thiên thu

Con người nhân cách mới người văn minh

Mà quyền chính trị của mình

Phải luôn tiêu chí đặt lên hàng đầu

 

NON NGÀN

(30/9/20)

 

**

 

NGHỆ THUẬT BẤT TỬ CỦA 

ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH

 

Truyện Kiều hay nhất vì đâu

Vì thơ lục bát còn nào khác chi

Cả như cốt truyện lạ gì

Dầu hay đến mấy vẫn khi trong đời

 

Riêng thơ lục bát sáng ngời

Khó ai so được tài tình Nguyễn Du

Dẫu rằng số lượng 3.254 câu

Đều như hoàn chỉnh từ đầu đến đuôi

 

Từng lời từng ý chẳng thừa

Điệu vần thi pháp luôn toàn tuyệt hay

Chẳng hề sai sót mảy may

Mà như tuyệt hảo mỗi câu mỗi lời

 

Hai trăm năm đã trải rồi

Nhưng hầu toàn mới giống ngày gần đây

Tựa hồ gió cuốn mây bay

Trăng vàng vời vợi thiên tài Nguyễn Du

 

NGÀN TRĂNG

(30/9/20)

 

**

 

CON ĐƯỜNG “PHƯƠNG TÂY”

 

Thật ra thế giới là gì

Đó là nhân loại chỉ đều khách quan

Đi lên cùng một con đàng

Con đàng tiến tới vốn toàn tự nhiên

 

Từ hái lượm tiến sang bộ lạc

Để từ đây được thảy định cư

Rồi dần tư hữu sinh ra

Hình thành luật pháp cũng là hiển nhiên

 

Kế bộ lạc chuyển qua phong kiến

Để bắt đầu nhà nước thành hình

Tiếp theo kết hợp to dần

Biến thành quân chủ đặt nền đầu tiên

 

Con đường đó cả Âu đến Á

Từ phương Đông đến cả phương Tây

Vững vàng phát triển lâu dài

Đến khi kỹ nghệ bắt đầu hiện ra

 

Đó yếu tố dựa vào kinh tế

Tạo phát sinh tư bản làm đầu

Xây nền Tư bản khác nào

Đặt tư hữu lẫn điều tự do

 

Nó đi kèm cùng nền dân chủ

Với căn cơ chế độ phân quyền

Xóa tan quân chủ nhãn tiền

Hay chí ít chỉ còn biểu trưng

 

Nhờ từ đó Tam quyền phân lập

Lý thuyết này từ Pháp tạo ra

Lập nên chế độ Cộng hòa

Lan tràn thế giới mãi hoài đến nay

 

Khiến kết hợp loài người cả thảy

Khắp thế gian nay được thông thương

Không ai ngăn cấm mọi đường

Đó nền dân chủ toàn cầu phát huy

 

Bổng ông Mác ở đâu xuất hiện

Mê mẩn vào “giai cấp đấu tranh”

Lấy từ “biện chứng” Hegel

Kết cùng “tiến hóa” Darwin khác nào

 

Nhưng Mác hiểu lại sai mọi lẽ

Bởi vì đều mê tín Hegel

Lại thành hiểu trật Darwin

Khiến đem râu nọ cắm cằm bà kia

 

Làm thuyết Mác trật chìa cả thảy

Lại còn thêm “vô sản độc tài”

Cái sai bởi thế dài dài

Loài người khốn đốn đã ngoài trăm năm

 

Chỉ vì Mác thảy toàn ảo tưởng

Vì hiểu sai xã hội loài người

Hiểu sai lịch sử chỉ toàn

Thành nên “vật hóa” loài người khác đâu

 

Chỉ “duy vật” tinh thần phải mất

Lại dựa vào “biện chứng” mông lung

Cho rằng “Tư bản tự chôn”

Rồi hô “Đế quốc” mãi toàn đến nay

 

Đó đâu khác “nhìn gà hóa cuốc”

Làm thành ra hệ lụy tuyên truyền

Tạo ra nhiễu loạn mọi miền

Hết còn nhận thức loài người khách quan

 

Trong khi đó Tây phương vẫn tiến

Chẳng điều gì phải bị hi sinh

Mà luôn phát triển tự mình

Nhờ vào khoa học cả vào tự do

 

Trái hẳn lại nước làm “cộng sản”

Đều thực ra thảy chỉ thụt lùi

Bởi vì bắt bóng bỏ hình

 Thành toàn hụt hẫng linh tinh tới giờ

 

Bao hinh sinh khiến đều khốc liệt

Chỉ do nhằm “giai cấp đấu tranh”

Lại thêm chiến trận loanh quanh

Để nhằm “giải phóng loài người” khác đâu

 

Nhưng thực chất đều thành lạc lối

Mà nguyên nhân thuyết Mác sử đầu

Tách ra đường chính đều hầu

Để vào đường cụt cúi đầu mà đi

 

Bằng chứng đó Liên Xô sụp đổ

Kéo theo đều toàn thể Đông Âu

Cả như Đông Đức cái nôi

Cũng đều phá sản thôi rồi còn chi

 

Thành hóa chuyện cười khì một cái

Mác kiểu người phóng cái “bumêđiêng”

Có đâu trúng đích thấy liền

Quay về chỗ cũ hiện tiền vậy thôi

 

Lênin ném vào năm 1917

Đó là ngày cách mạng Liên Xô

Bảy mươi năm phải đổ nhào

Nay về mốc cũ vẫn là nước Nga

 

Vậy thật ra con đường thế giới

Một con đường duy nhất mà thôi

Dầu qua lầy lội thế nào

Cuối cùng vẫn cứ phải đều thoát ra

 

Thành Mác chỉ ba hoa đâu khác

Chưởi vung toàn “Đế quốc tự chôn”

Song đều ảo tưởng mõi mòn

Bởi vì đời vẫn luôn toàn tiến lên

 

Hay chân lý dựa vào khoa học

Cả dựa trên văn hóa loài người

Tinh thần phát triển dần dà

Cần nào mê tín kiểu đều Mác xưa

 

Luôn ánh sáng xóa đều bóng tối

Do mặt trời chân lý phát ra

Có đâu trong cảnh nhập nhòa

Gọi là “chân lý” nhằm hầu gạt dân

 

SUỐI NGÀN

(30/9/20)

 

 

MỤC LỤC


14221.            VỀ TÂM LÝ NGƯỜI VIỆT (02/10/20)

14222.            THÂN PHẬN NGƯỜI LÍNH (02/10/20)

14223.            MẤY THẰNG ĐỂU CÁN (02/10/20)

14224.            NGÔN NGỮ VÀ CON NGƯỜI (02/10/20)

14225.            “TỬ VI” LUẬN GIẢI (02/10/20)

14226.            TIẾNG VIỆT, TIẾNG TRUNG (02/10/20)

14227.            THẢ DIỀU ĐỒNG QUÊ (02/10/20)

14228.            THƠ (02/10/20) 

14229.            KIỂU TỰ DO Ở MỸ (02/10/20)

14230.            TRANH LUẬN (02/10/20)

14231.            VỀ SỰ TRANH LUẬN GIỮA T.T. D.TRUMP VÀ J. BIDEN (02/10/20)

14232.            THƠ KIỂU LUNG TUNG (01/10/20)

14233.            TỪ CỘNG HÒA “NHÂN DÂN” ĐẾN CỘNG HÒA “XÃ HỘI CN”

                                                                                                   (01/10/20)

14234.            MỘT THỜI HUY HOẮC (01/10/20)

14235.            TRANH CÃI VÀ TRANH LUẬN Ở TRONG CUỘC ĐỜI THỰC TẾ

                                                                                              (01/10/20)

14236.            CHUYỆN CƯỜI XHCN (01/10/20)

14237.            “THEO SỐNG, CHỐNG CHẾT” (30/9/20)

14238.            SỰ HIỂU LẦM QUÁ TAI HẠI VỀ TỪ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”

                                                                                           (01/10/20)

14239.            CON GÁI, ĐÀN BÀ (01/10/20)

14240.            LÊ ĐÌNH KÌNH VÀ CON “BÒ ĐỎ” NGUYỄN THỦY (01/10/20)

14241.            NGUYỄN DU VÀ TRIẾT HỌC (30/9/20)

14242.            CON NGƯỜI VÀ CHÍNH TRỊ (30/9/20)

14243.            NGHỆ THUẬT BẤT TỬ CỦA ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH

                                                                                         (30/9/20)

14244.            CON ĐƯỜNG “PHƯƠNG TÂY” (30/9/20)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét